Chương 1 : Năng lực trời ban
Hồi 1 : Thu phục Nguyễn Như Nguyệt - cô gia sư trong trắng của Doanh Chính !
Trong căn phòng ngủ tĩnh lặng, nơi mùi hương gỗ đàn hương hòa quyện với mùi nước hoa dịu nhẹ, Nguyễn Như Nguyệt đang ngồi bên chiếc bàn học, kiên nhẫn hướng dẫn Doanh Chính (17 tuổi - học sinh cấp 3 trường chuyên) những bài giảng cuối cùng. Nguyệt là hiện thân của sự thanh tao với mái tóc đen dài búi gọn, đôi kính cận gọng mảnh che đi đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Cô mặc một chiếc sơ mi trắng cài kín cổ và chân váy bút chì ôm sát, tôn lên những đường cong nảy nở mà chính cô cũng cố gắng che giấu dưới vẻ ngoài nghiêm nghị.
“ Nguyễn Như Nguyệt - 24 tuổi, một cô gia sư vừa mới ra trường, cô sở hữu số đo ba vòng vô cùng cân đối 95-55-85, cô vừa kết hôn với chồng và hai vợ chồng cùng làm nghề giáo viên, ngoài ra cô cũng phụ giúp chồng đi làm gia sư riêng để có tiền trang trải cuộc sống, tính cách của cô khá nghiêm nghị, cầu toàn và đảm đang việc nhà.”
Khi học tập cùng cô gia sư xinh đẹp của mình, Doanh Chính không nhìn vào sách, mà nhìn chằm chằm vào vùng cổ trắng ngần của cô. Mỗi lần anh nghiêng người lại gần để xem bài, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai Nguyệt khiến cô khẽ rùng mình. Có những khoảnh khắc, bàn tay anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, một cú chạm ngắn ngủi nhưng như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nguyệt cố gắng hắng giọng, điều chỉnh lại kính, nhưng trong thâm tâm, một sự khao khát tội lỗi đang trỗi dậy. Cô đã có chồng, nhưng cuộc hôn nhân nhạt nhẽo khiến cô khao khát một sự chiếm hữu mãnh liệt, một thứ quyền lực có thể nghiền nát lý trí của mình.
Doanh Chính mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính. Anh đưa cho cô một ly nước, trong đó đã pha sẵn loại thuốc kích dục cực mạnh. "Cô giáo, cô làm việc vất vả rồi, uống chút nước đi." Nguyệt không nghi ngờ, uống cạn. Chỉ vài phút sau, thế giới xung quanh cô bắt đầu nhòe đi. Một luồng nhiệt nóng bỏng bùng phát từ bụng dưới, lan tỏa ra toàn thân. Làn da trắng ngần của cô bắt đầu ửng hồng, đôi mắt trở nên mơ màng, và hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng.
Đúng lúc đó, Doanh Chính kích hoạt năng lực tẩy não. Những luồng sóng tâm linh xâm nhập vào tiềm thức của Nguyệt, bắt đầu xé nát những ký ức về người chồng hiện tại. Hình ảnh người chồng mờ dần và bị thay thế bởi hình ảnh Doanh Chính như một vị thần, một chủ nhân duy nhất. Nguyệt rên rỉ, hai tay bám chặt lấy cạnh bàn học, cơ thể uốn cong như một con mèo đang động dục.
"Anh... Doanh Chính... trong người em... nóng quá... em muốn... em muốn~ ahhh..." Nguyệt thốt lên, giọng nói không còn sự nghiêm nghị mà trở nên dâm đãng, run rẩy.
Doanh Chính không vội vàng. Anh chậm rãi tiến đến, dùng đôi bàn tay vuốt ve dọc theo đùi cô, cảm nhận sự run rẩy của từng thớ cơ. Anh kéo mạnh chiếc sơ mi trắng, những chiếc cúc áo văng tung tóe, để lộ bộ ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa đang cứng ngắc vì hưng phấn. Anh đẩy cô lên mặt bàn học, gạt phăng những cuốn sách sang một bên. Tiếng sách rơi loảng xoảng hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề.
"Nhìn tôi này, Nguyệt. Em hãy quên chồng em đi, em không còn gia đình nữa, giờ đây hãy xem tôi là chồng em nhé, em thuộc về tôi, chỉ một mình của tôi thôi!" Doanh Chính thì thầm, giọng nói trầm đục đầy uy quyền.
Anh thâm nhập vào cô một cách chịch lút cán, khiến Nguyệt hét lên một tiếng chói tai, đôi mắt trợn ngược vì khoái cảm quá lớn. "Ahhh! Sâu quá... lút cán rồi... anh yêu... đúng chỗ đó... ah... ah... mạnh nữa đi, chồng ơi!!!"
Doanh Chính thúc mạnh liên tục, mỗi cú va chạm đều phát ra tiếng "bạch bạch" chát chúa. Anh vừa làm vừa dùng lời lẽ thô ráp để kích thích cô: "Sướng không em? Con điếm gia sư thanh cao giờ lại thèm khát dương vật của học trò mình đến thế này sao? Giỏi quá, cứ rên rỉ như một con dâm phụ đi!"
Nguyệt trong trạng thái mê dại, hoàn toàn buông bỏ lý trí. Cô quấn chặt chân quanh hông anh, móng tay cào sâu vào vai Doanh Chính: "Vâng... em là con điếm của anh... em là con đàn bà lẳng lơ của anh... ahhh... bắn thật sâu vào cái lồn dâm của em đi... làm ơn lấp đầy tử cung em đi, thưa…dạ thưa… chủ nhân!"
Sau hiệp đầu tiên đầy cuồng nhiệt trên bàn học, Doanh Chính đẩy cô về phía tủ quần áo, ép cô đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, nhấc bổng một chân cô lên. Tư thế này khiến sự thâm nhập trở nên sâu hơn bao giờ hết. Nguyệt thở dốc, mái tóc đen dài giờ đã xõa tung, bết dính mồ hôi trên trán. Cô độc thoại nội tâm trong sự đê mê: 'Mình không cần ai khác nữa... chỉ cần người đàn ông này... hãy nghiền nát mình đi...'
Nhưng cao trào thực sự đến khi Nguyệt, dưới tác dụng của thuốc và sự tẩy não, bỗng trở nên bạo dâm. Cô đẩy mạnh Doanh Chính xuống chiếc giường lớn, nhanh chóng lật ngược thế cờ. Cô leo lên người anh, cưỡi lên dương vật anh với một ánh mắt đầy chiếm hữu và khao khát.
"Giờ đến lượt em... em sẽ vắt kiệt anh... chồng yêu của em!" Nguyệt rên rỉ, đồng tử giãn ra, lè lưỡi dài ra một cách dâm dục, hông cô chuyển động theo nhịp điệu cuồng loạn, nắc bạo dâm khiến giường rung chuyển. Cô cúi xuống, dùng hàm răng day nhẹ vào tai anh: "Sướng không? Thích lắm đúng không? Em sẽ khiến anh phải bắn hết toàn bộ tinh trùng trong tinh hoàn vào trong em... không chừa một giọt nào!"
Doanh Chính nắm lấy hông cô, hỗ trợ những cú thúc ngược từ dưới lên. "Ah... ah... lên đỉnh chưa? Cùng nhau ra nhé... anh chịch lút cán nha... bắn thẳng vào tử cung em nhé, cô giáo của anh… ahhh!"
Nguyệt hét lên, cơ thể co giật dữ dội khi đạt cực khoái. Cùng lúc đó, Doanh Chính bắn mạnh một luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi vào sâu tận cùng cổ tử cung của cô. Luồng tinh túy nóng bỏng tràn ngập bên trong khiến Nguyệt run rẩy, khuôn mặt giãn ra trong sự thỏa mãn tuyệt đối.
Khi cơn sóng tình lắng xuống, họ nằm cạnh nhau trên giường, hơi thở vẫn còn dồn dập. Doanh Chính chậm rãi lấy ra một chiếc vòng cổ bằng da đen bóng, trên đó có một miếng bạc khắc chữ. Anh đeo nó vào cổ Nguyệt, khóa lại bằng một tiếng "tách" dứt khoát.
Nguyệt nhìn vào gương, thấy chiếc vòng ghi: "Nguyễn Như Nguyệt - Gia Sư Dâm Đãng - Nô Lệ Của Doanh Chính". Cô không hề cảm thấy nhục nhã, trái lại, cô khẽ liếm môi, chạm tay vào chiếc vòng với sự sùng bái tuyệt đối.
"Em yêu anh, chủ nhân của em," cô thì thầm, mái tóc rối bời xõa trên gối, đôi mắt giờ đây chỉ còn hình bóng của người chồng “mới” Doanh Chính mà thôi!
Sự biến mất đột ngột của cô gia sư Nguyễn Như Nguyệt đã tạo nên một cơn chấn động nhỏ trong khu phố và tại ngôi trường nơi cô công tác. Người chồng của cô, một người đàn ông hiền lành nhưng tẻ nhạt, phát điên vì lo lắng, liên tục gọi điện và báo cảnh sát. Nhưng không một ai biết rằng, trong căn phòng ngủ ngập tràn mùi dục vọng của Doanh Chính, Như Nguyệt không hề bị bắt cóc. Cô đang nằm trong vòng tay anh, cơ thể trắng ngần giờ đây đã hằn lên những dấu hôn đỏ sậm, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, và đôi mắt từng nghiêm nghị giờ chỉ còn sự sùng bái mê muội.
Trong suốt thời gian "mất tích", Như Nguyệt đã trải qua những cuộc truy hoan không hồi kết. Thuốc kích dục và năng lực tẩy não của Doanh Chính đã biến cô thành một con nghiện xác thịt. Mỗi ngày, cô bị anh hành hạ và yêu chiều trong những tư thế dâm dục nhất. Có những buổi chiều, anh ép cô quỳ trên bàn học, nơi cô từng dạy anh những bài toán khô khan, giờ đây cô chỉ biết rên rỉ khi anh thúc mạnh từ phía sau: "Ah... ah... sâu bên trong quá rồi... anh yêu... bắn hết vào tử cung em đi... em muốn mang thai con của anh!"
Và điều ước đó đã thành hiện thực. Sau nhiều đêm nếm "trái cấm" cuồng nhiệt, Như Nguyệt phát hiện mình mang thai. Đứa con trong bụng là sợi xích cuối cùng khóa chặt linh hồn cô vào Doanh Chính. Sự hưng phấn khi mang thai khiến dục vọng của cô tăng vọt; cô không còn là người bị động mà trở thành một "con đĩ thèm tính chính hiệu". Có những đêm, cô chủ động đè Doanh Chính xuống giường, mái tóc xõa xuống che khuất tầm nhìn, khuôn mặt đỏ bừng vì nứng, cô nắc anh một cách bạo dâm: "Hự... hự... sướng không anh yêu? Nhìn xem con điếm gia sư này đang vắt kiệt anh đây... bắn hết ra đi... bắn toàn bộ tinh trùng trong tinh hoàn vào đứa con của chúng ta nào!"
Khi cảm thấy thời điểm đã chín muồi, Như Nguyệt quyết định quay trở về nhà. Cô xuất hiện trước mặt chồng với một vẻ ngoài khác hẳn: không còn chiếc kính cận, không còn những bộ đồ kín cổng cao tường. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng manh, mái tóc uốn lượn quyến rũ, và trên cổ là chiếc vòng da đen ẩn hiện dưới lớp vải.
Cô lạnh lùng yêu cầu ly hôn và nộp đơn thôi việc tại trường. Người chồng bàng hoàng, đau đớn hỏi lý do, nhưng Như Nguyệt chỉ mỉm cười một cách đầy bí ẩn. Trong thâm tâm, cô độc thoại: 'Anh không thể cho tôi sự khoái lạc tột cùng như anh ấy... anh không thể khiến tôi cảm thấy mình là một con điếm được yêu chiều... tôi thuộc về Doanh Chính - người chồng mới của tôi.'
Quyết định rời bỏ cuộc sống cũ hóa ra là một bước đi đúng đắn. Chỉ ba tháng sau, một dị tượng khủng khiếp xảy ra. Bầu trời chuyển sang màu xám xịt, tuyết rơi dày đặc bao phủ khắp thành phố rồi lan ra toàn thế giới. Kỷ băng hà bất ngờ ập đến. Thành phố chìm trong giá lạnh, lương thực cạn kiệt, thuốc men trở thành xa xỉ. Hàng triệu người chìm trong tuyệt vọng, chết dần chết mòn vì lạnh và đói.
Nhưng trong pháo đài của Doanh Chính, mọi thứ hoàn toàn trái ngược. Nhờ hệ thống, anh có thể tạo ra thức ăn, sưởi ấm và bảo vệ người phụ nữ của mình. Như Nguyệt, lúc này bụng đã nhô cao rõ rệt, nằm cuộn tròn trong bộ chăn lông ấm áp cùng Doanh Chính.
"Anh yêu... nhìn xem, thế giới ngoài kia đang chết dần, nhưng em lại cảm thấy hạnh phúc nhất khi được làm vợ anh," Nguyệt thì thầm, bàn tay vuốt ve bụng bầu rồi trượt xuống vùng nhạy cảm của Doanh Chính.
Doanh Chính mỉm cười, kéo cô vào một nụ hôn sâu kiểu Pháp, mùi cơ thể của nam tính mạnh mẽ khiến Như Nguyệt lập tức run rẩy. Anh lật người cô lại, đặt cô ở tư thế bò bốn chi trên chiếc giường lớn, hai bầu ngực nặng trĩu vì thai kỳ đung đưa theo nhịp thở.
"Em thấy chưa, Nguyệt? Chỉ có ở bên tôi em mới có tất cả. Giờ thì, hãy cho tôi thấy sự biết ơn của em đi, con dâm phụ nhỏ bé của tôi," anh ra lệnh bằng giọng trầm đục.
Nguyệt rên rỉ, hông tự giác nâng cao, mời gọi: "Ah... vâng... chủ nhân... làm ơn... chịch nát cái lồn em đi... bắn thật sâu vào đứa con của chúng ta... em muốn cảm nhận sự nóng hổi của anh bên trong em... ah... ah... sướng quá... mạnh nữa đi anh yêu!"
Tiếng thịt chạm thịt vang lên dồn dập trong căn phòng ấm áp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh chết chóc bên ngoài. Doanh Chính thúc mạnh, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm G khiến Nguyệt hét lên trong cực khoái.
"Lên đỉnh chưa? Cùng nhau ra nhé... ahhh!"
Một luồng tinh dịch nóng hổi lại một lần nữa tràn ngập tử cung của Như Nguyệt. Cô nằm gục xuống gối, hơi thở dốc, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện. Giữa thời mạt thế băng giá, cô biết mình đã chọn đúng nơi để thuộc về – không phải với tư cách một giáo viên nữa mà là với tư cách là một người vợ hiền thục và một người đàn bà dâm đãng, hạnh phúc trong sự chiếm hữu tuyệt đối của người “chồng” học trò của mình.
Hồi 1 : Thu phục Nguyễn Như Nguyệt - cô gia sư trong trắng của Doanh Chính !
Trong căn phòng ngủ tĩnh lặng, nơi mùi hương gỗ đàn hương hòa quyện với mùi nước hoa dịu nhẹ, Nguyễn Như Nguyệt đang ngồi bên chiếc bàn học, kiên nhẫn hướng dẫn Doanh Chính (17 tuổi - học sinh cấp 3 trường chuyên) những bài giảng cuối cùng. Nguyệt là hiện thân của sự thanh tao với mái tóc đen dài búi gọn, đôi kính cận gọng mảnh che đi đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Cô mặc một chiếc sơ mi trắng cài kín cổ và chân váy bút chì ôm sát, tôn lên những đường cong nảy nở mà chính cô cũng cố gắng che giấu dưới vẻ ngoài nghiêm nghị.
“ Nguyễn Như Nguyệt - 24 tuổi, một cô gia sư vừa mới ra trường, cô sở hữu số đo ba vòng vô cùng cân đối 95-55-85, cô vừa kết hôn với chồng và hai vợ chồng cùng làm nghề giáo viên, ngoài ra cô cũng phụ giúp chồng đi làm gia sư riêng để có tiền trang trải cuộc sống, tính cách của cô khá nghiêm nghị, cầu toàn và đảm đang việc nhà.”
Khi học tập cùng cô gia sư xinh đẹp của mình, Doanh Chính không nhìn vào sách, mà nhìn chằm chằm vào vùng cổ trắng ngần của cô. Mỗi lần anh nghiêng người lại gần để xem bài, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai Nguyệt khiến cô khẽ rùng mình. Có những khoảnh khắc, bàn tay anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, một cú chạm ngắn ngủi nhưng như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nguyệt cố gắng hắng giọng, điều chỉnh lại kính, nhưng trong thâm tâm, một sự khao khát tội lỗi đang trỗi dậy. Cô đã có chồng, nhưng cuộc hôn nhân nhạt nhẽo khiến cô khao khát một sự chiếm hữu mãnh liệt, một thứ quyền lực có thể nghiền nát lý trí của mình.
Doanh Chính mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính. Anh đưa cho cô một ly nước, trong đó đã pha sẵn loại thuốc kích dục cực mạnh. "Cô giáo, cô làm việc vất vả rồi, uống chút nước đi." Nguyệt không nghi ngờ, uống cạn. Chỉ vài phút sau, thế giới xung quanh cô bắt đầu nhòe đi. Một luồng nhiệt nóng bỏng bùng phát từ bụng dưới, lan tỏa ra toàn thân. Làn da trắng ngần của cô bắt đầu ửng hồng, đôi mắt trở nên mơ màng, và hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng.
Đúng lúc đó, Doanh Chính kích hoạt năng lực tẩy não. Những luồng sóng tâm linh xâm nhập vào tiềm thức của Nguyệt, bắt đầu xé nát những ký ức về người chồng hiện tại. Hình ảnh người chồng mờ dần và bị thay thế bởi hình ảnh Doanh Chính như một vị thần, một chủ nhân duy nhất. Nguyệt rên rỉ, hai tay bám chặt lấy cạnh bàn học, cơ thể uốn cong như một con mèo đang động dục.
"Anh... Doanh Chính... trong người em... nóng quá... em muốn... em muốn~ ahhh..." Nguyệt thốt lên, giọng nói không còn sự nghiêm nghị mà trở nên dâm đãng, run rẩy.
Doanh Chính không vội vàng. Anh chậm rãi tiến đến, dùng đôi bàn tay vuốt ve dọc theo đùi cô, cảm nhận sự run rẩy của từng thớ cơ. Anh kéo mạnh chiếc sơ mi trắng, những chiếc cúc áo văng tung tóe, để lộ bộ ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa đang cứng ngắc vì hưng phấn. Anh đẩy cô lên mặt bàn học, gạt phăng những cuốn sách sang một bên. Tiếng sách rơi loảng xoảng hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề.
"Nhìn tôi này, Nguyệt. Em hãy quên chồng em đi, em không còn gia đình nữa, giờ đây hãy xem tôi là chồng em nhé, em thuộc về tôi, chỉ một mình của tôi thôi!" Doanh Chính thì thầm, giọng nói trầm đục đầy uy quyền.
Anh thâm nhập vào cô một cách chịch lút cán, khiến Nguyệt hét lên một tiếng chói tai, đôi mắt trợn ngược vì khoái cảm quá lớn. "Ahhh! Sâu quá... lút cán rồi... anh yêu... đúng chỗ đó... ah... ah... mạnh nữa đi, chồng ơi!!!"
Doanh Chính thúc mạnh liên tục, mỗi cú va chạm đều phát ra tiếng "bạch bạch" chát chúa. Anh vừa làm vừa dùng lời lẽ thô ráp để kích thích cô: "Sướng không em? Con điếm gia sư thanh cao giờ lại thèm khát dương vật của học trò mình đến thế này sao? Giỏi quá, cứ rên rỉ như một con dâm phụ đi!"
Nguyệt trong trạng thái mê dại, hoàn toàn buông bỏ lý trí. Cô quấn chặt chân quanh hông anh, móng tay cào sâu vào vai Doanh Chính: "Vâng... em là con điếm của anh... em là con đàn bà lẳng lơ của anh... ahhh... bắn thật sâu vào cái lồn dâm của em đi... làm ơn lấp đầy tử cung em đi, thưa…dạ thưa… chủ nhân!"
Sau hiệp đầu tiên đầy cuồng nhiệt trên bàn học, Doanh Chính đẩy cô về phía tủ quần áo, ép cô đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, nhấc bổng một chân cô lên. Tư thế này khiến sự thâm nhập trở nên sâu hơn bao giờ hết. Nguyệt thở dốc, mái tóc đen dài giờ đã xõa tung, bết dính mồ hôi trên trán. Cô độc thoại nội tâm trong sự đê mê: 'Mình không cần ai khác nữa... chỉ cần người đàn ông này... hãy nghiền nát mình đi...'
Nhưng cao trào thực sự đến khi Nguyệt, dưới tác dụng của thuốc và sự tẩy não, bỗng trở nên bạo dâm. Cô đẩy mạnh Doanh Chính xuống chiếc giường lớn, nhanh chóng lật ngược thế cờ. Cô leo lên người anh, cưỡi lên dương vật anh với một ánh mắt đầy chiếm hữu và khao khát.
"Giờ đến lượt em... em sẽ vắt kiệt anh... chồng yêu của em!" Nguyệt rên rỉ, đồng tử giãn ra, lè lưỡi dài ra một cách dâm dục, hông cô chuyển động theo nhịp điệu cuồng loạn, nắc bạo dâm khiến giường rung chuyển. Cô cúi xuống, dùng hàm răng day nhẹ vào tai anh: "Sướng không? Thích lắm đúng không? Em sẽ khiến anh phải bắn hết toàn bộ tinh trùng trong tinh hoàn vào trong em... không chừa một giọt nào!"
Doanh Chính nắm lấy hông cô, hỗ trợ những cú thúc ngược từ dưới lên. "Ah... ah... lên đỉnh chưa? Cùng nhau ra nhé... anh chịch lút cán nha... bắn thẳng vào tử cung em nhé, cô giáo của anh… ahhh!"
Nguyệt hét lên, cơ thể co giật dữ dội khi đạt cực khoái. Cùng lúc đó, Doanh Chính bắn mạnh một luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi vào sâu tận cùng cổ tử cung của cô. Luồng tinh túy nóng bỏng tràn ngập bên trong khiến Nguyệt run rẩy, khuôn mặt giãn ra trong sự thỏa mãn tuyệt đối.
Khi cơn sóng tình lắng xuống, họ nằm cạnh nhau trên giường, hơi thở vẫn còn dồn dập. Doanh Chính chậm rãi lấy ra một chiếc vòng cổ bằng da đen bóng, trên đó có một miếng bạc khắc chữ. Anh đeo nó vào cổ Nguyệt, khóa lại bằng một tiếng "tách" dứt khoát.
Nguyệt nhìn vào gương, thấy chiếc vòng ghi: "Nguyễn Như Nguyệt - Gia Sư Dâm Đãng - Nô Lệ Của Doanh Chính". Cô không hề cảm thấy nhục nhã, trái lại, cô khẽ liếm môi, chạm tay vào chiếc vòng với sự sùng bái tuyệt đối.
"Em yêu anh, chủ nhân của em," cô thì thầm, mái tóc rối bời xõa trên gối, đôi mắt giờ đây chỉ còn hình bóng của người chồng “mới” Doanh Chính mà thôi!
Sự biến mất đột ngột của cô gia sư Nguyễn Như Nguyệt đã tạo nên một cơn chấn động nhỏ trong khu phố và tại ngôi trường nơi cô công tác. Người chồng của cô, một người đàn ông hiền lành nhưng tẻ nhạt, phát điên vì lo lắng, liên tục gọi điện và báo cảnh sát. Nhưng không một ai biết rằng, trong căn phòng ngủ ngập tràn mùi dục vọng của Doanh Chính, Như Nguyệt không hề bị bắt cóc. Cô đang nằm trong vòng tay anh, cơ thể trắng ngần giờ đây đã hằn lên những dấu hôn đỏ sậm, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, và đôi mắt từng nghiêm nghị giờ chỉ còn sự sùng bái mê muội.
Trong suốt thời gian "mất tích", Như Nguyệt đã trải qua những cuộc truy hoan không hồi kết. Thuốc kích dục và năng lực tẩy não của Doanh Chính đã biến cô thành một con nghiện xác thịt. Mỗi ngày, cô bị anh hành hạ và yêu chiều trong những tư thế dâm dục nhất. Có những buổi chiều, anh ép cô quỳ trên bàn học, nơi cô từng dạy anh những bài toán khô khan, giờ đây cô chỉ biết rên rỉ khi anh thúc mạnh từ phía sau: "Ah... ah... sâu bên trong quá rồi... anh yêu... bắn hết vào tử cung em đi... em muốn mang thai con của anh!"
Và điều ước đó đã thành hiện thực. Sau nhiều đêm nếm "trái cấm" cuồng nhiệt, Như Nguyệt phát hiện mình mang thai. Đứa con trong bụng là sợi xích cuối cùng khóa chặt linh hồn cô vào Doanh Chính. Sự hưng phấn khi mang thai khiến dục vọng của cô tăng vọt; cô không còn là người bị động mà trở thành một "con đĩ thèm tính chính hiệu". Có những đêm, cô chủ động đè Doanh Chính xuống giường, mái tóc xõa xuống che khuất tầm nhìn, khuôn mặt đỏ bừng vì nứng, cô nắc anh một cách bạo dâm: "Hự... hự... sướng không anh yêu? Nhìn xem con điếm gia sư này đang vắt kiệt anh đây... bắn hết ra đi... bắn toàn bộ tinh trùng trong tinh hoàn vào đứa con của chúng ta nào!"
Khi cảm thấy thời điểm đã chín muồi, Như Nguyệt quyết định quay trở về nhà. Cô xuất hiện trước mặt chồng với một vẻ ngoài khác hẳn: không còn chiếc kính cận, không còn những bộ đồ kín cổng cao tường. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng manh, mái tóc uốn lượn quyến rũ, và trên cổ là chiếc vòng da đen ẩn hiện dưới lớp vải.
Cô lạnh lùng yêu cầu ly hôn và nộp đơn thôi việc tại trường. Người chồng bàng hoàng, đau đớn hỏi lý do, nhưng Như Nguyệt chỉ mỉm cười một cách đầy bí ẩn. Trong thâm tâm, cô độc thoại: 'Anh không thể cho tôi sự khoái lạc tột cùng như anh ấy... anh không thể khiến tôi cảm thấy mình là một con điếm được yêu chiều... tôi thuộc về Doanh Chính - người chồng mới của tôi.'
Quyết định rời bỏ cuộc sống cũ hóa ra là một bước đi đúng đắn. Chỉ ba tháng sau, một dị tượng khủng khiếp xảy ra. Bầu trời chuyển sang màu xám xịt, tuyết rơi dày đặc bao phủ khắp thành phố rồi lan ra toàn thế giới. Kỷ băng hà bất ngờ ập đến. Thành phố chìm trong giá lạnh, lương thực cạn kiệt, thuốc men trở thành xa xỉ. Hàng triệu người chìm trong tuyệt vọng, chết dần chết mòn vì lạnh và đói.
Nhưng trong pháo đài của Doanh Chính, mọi thứ hoàn toàn trái ngược. Nhờ hệ thống, anh có thể tạo ra thức ăn, sưởi ấm và bảo vệ người phụ nữ của mình. Như Nguyệt, lúc này bụng đã nhô cao rõ rệt, nằm cuộn tròn trong bộ chăn lông ấm áp cùng Doanh Chính.
"Anh yêu... nhìn xem, thế giới ngoài kia đang chết dần, nhưng em lại cảm thấy hạnh phúc nhất khi được làm vợ anh," Nguyệt thì thầm, bàn tay vuốt ve bụng bầu rồi trượt xuống vùng nhạy cảm của Doanh Chính.
Doanh Chính mỉm cười, kéo cô vào một nụ hôn sâu kiểu Pháp, mùi cơ thể của nam tính mạnh mẽ khiến Như Nguyệt lập tức run rẩy. Anh lật người cô lại, đặt cô ở tư thế bò bốn chi trên chiếc giường lớn, hai bầu ngực nặng trĩu vì thai kỳ đung đưa theo nhịp thở.
"Em thấy chưa, Nguyệt? Chỉ có ở bên tôi em mới có tất cả. Giờ thì, hãy cho tôi thấy sự biết ơn của em đi, con dâm phụ nhỏ bé của tôi," anh ra lệnh bằng giọng trầm đục.
Nguyệt rên rỉ, hông tự giác nâng cao, mời gọi: "Ah... vâng... chủ nhân... làm ơn... chịch nát cái lồn em đi... bắn thật sâu vào đứa con của chúng ta... em muốn cảm nhận sự nóng hổi của anh bên trong em... ah... ah... sướng quá... mạnh nữa đi anh yêu!"
Tiếng thịt chạm thịt vang lên dồn dập trong căn phòng ấm áp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh chết chóc bên ngoài. Doanh Chính thúc mạnh, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm G khiến Nguyệt hét lên trong cực khoái.
"Lên đỉnh chưa? Cùng nhau ra nhé... ahhh!"
Một luồng tinh dịch nóng hổi lại một lần nữa tràn ngập tử cung của Như Nguyệt. Cô nằm gục xuống gối, hơi thở dốc, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện. Giữa thời mạt thế băng giá, cô biết mình đã chọn đúng nơi để thuộc về – không phải với tư cách một giáo viên nữa mà là với tư cách là một người vợ hiền thục và một người đàn bà dâm đãng, hạnh phúc trong sự chiếm hữu tuyệt đối của người “chồng” học trò của mình.
Chỉnh sửa lần cuối:

