ducthinhsctn
Yếu sinh lý
"Lưu ý: Đây là tác phẩm hư cấu phục vụ mục đích giải trí cá nhân. Tên tuổi, địa điểm và sự kiện trong truyện đều được sáng tạo độc lập và không có thật."
#đôthị #nonxanh #ntr #viral #cuckold #thaotúng #mưuđồ #tâmđịaácquỷ . . .
……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Chap 01
Tiếng chuông báo thức từ chiếc iPhone reo vang, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của căn hộ 608. Nằm trong tòa chung cư cao cấp ngay sát cạnh sông Hồng, căn hộ sở hữu tầm nhìn đắt giá hướng thẳng ra dòng nước lững lờ trôi dưới ánh bình minh đang dần lên của thủ đô Hà Nội.
Phi Ngọc khẽ vặn mình, xoay người bật dậy. Nàng vén lớp rèm cửa sổ màu ghi sang một bên, để ánh bình minh chiếu sáng căn phòng. Ở tuổi 27 tuyệt vời nhất của người phụ nữ, sắc vóc của nàng trưởng phòng marketing đang ở độ chín muồi và rực rỡ nhất. Chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng manh trượt nhẹ trên làn da trắng mịn, không giấu nổi những đường cong nghẹt thở: khuôn ngực tròn đầy phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, vòng eo con kiến thắt chặt. Mỗi bước đi vội vã của cô hướng về phía bếp—nơi có ô cửa kính lớn lộng gió sông mát rượi—đều toát ra một sức hút đầy mê hoặc của người đàn bà một con đang độ xuân thì.
"Hùng ơi! Dậy vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng đi con, nhanh lên không muộn học!"
Ngọc vừa gọi với vào phòng trong, tay vừa thoăn thoắt bật bếp từ, đặt chiếc chảo nhỏ lên để chuẩn bị bữa sáng. Tiếng bơ tan chảy xèo xèo hòa cùng mùi bánh mì nướng thơm phức nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng, quyện với chút hơi ẩm trong lành thổi vào từ phía sông Hồng.
Kể từ ngày chồng cô—một kiến trúc sư thành đạt—đầu tắt mặt tối với các dự án lớn tại Thái Lan và Campuchia, Ngọc phải một mình quán xuyến việc nhà lẫn chăm lo cho cu Hùng, cậu con trai đang học cấp một. Guồng quay hối hả của một quản lý cấp trung tại tập đoàn lớn cùng vai trò làm mẹ đơn độc trong những ngày chồng vắng nhà đôi lúc khiến cô kiệt sức. Thế nhưng, khi nhìn vào gương, Ngọc vẫn khéo léo vuốt lại mái tóc hạt dẻ lơi lả, mỉm cười tự tin. Sự bận rộn không làm phai nhạt đi nét mặn mà, ngược lại càng khiến vẻ đẹp của cô thêm phần sắc sảo và khao khát.
Chuẩn bị xong xuôi, Ngọc vội vã dắt cu Hùng lao ra cửa cho kịp giờ học. Vừa bước chân ra hành lang, cô chạm mặt ngay Lan Anh từ căn hộ 609 đối diện cũng đang chuẩn bị đi làm.
Căn phòng 609 này vốn được gia đình Lan Anh mua đứt cho từ ngày cả hai cùng đỗ đại học. Suốt những năm tháng sinh viên, hai cô bạn thân đã ở cùng nhau dưới mái nhà đó, nơi chứng kiến vô vàn câu chuyện thanh xuân nổi loạn, bí mật và đầy hấp dẫn của hai cô gái trẻ. Định mệnh đưa đẩy khi chồng Ngọc lại chính là chú hàng xóm cũ của cặp đôi thời bấy giờ. Sau khi kết hôn, Ngọc chỉ việc dọn từ căn hộ này qua đối diện để xây dựng tổ ấm nhỏ. Nói là ông chú chứ thực chat là 2 vợ chồng Ngọc Dũng chênh lệch nhau có 7 tuổi mà thôi nhưng do tính cách lẫn khuôn mặt ra đời sớm mà Dũng chồng nàng bị tụi Lan Anh xưng hô chú cháu nên nàng cũng gọi theo vậy.
Vì cái hẹn vội vã với giờ học của cu Hùng và lịch làm việc buổi sáng, hai người bạn chỉ kịp chào nhau qua ánh mắt đầy thấu hiểu. Họ nhanh chóng chốt nhanh lịch hẹn tối nay sẽ tụ tập bên phòng Lan Anh để nhậu nhẹt và cày nốt bộ phim Hàn Quốc đang dang dở, trước khi Ngọc dắt con lao nhanh về phía thang máy.
Tiếng bước chân vội vã của Ngọc nện đều trên sảnh chung cư. Dù bận rộn, khi đi ngang qua quầy lễ tân, cô vẫn không quên giảm tốc độ, nở nụ cười tươi tắn và cúi đầu chào lịch sự: "Cháu chào bác, chúc bác ngày mới tốt lành ạ!" Bác bảo vệ ngoài sáu mươi, mái tóc đã hoa râm, vội vàng nở nụ cười hiền hậu đáp lễ. Nhưng ngay khi Ngọc quay lưng dắt con ra xe, ánh mắt già nua ấy vô thức hạ xuống, dán chặt vào bóng lưng phía sau. Chiếc đầm công sở ôm sát màu hồng đá như phô diễn trọn vẹn vòng hông quả táo, chuyển động nhịp nhàng theo từng bước đi đầy sức sống của người đàn bà một con ở tuổi 27.
Sau khi thả cu Hùng trước cổng trường tiểu học với cái thơm má đầy âu yếm, Ngọc hòa vào dòng người hối hả để kịp có mặt tại tập đoàn. Là một trưởng phòng marketing sắc sảo trong công việc, nhưng Ngọc lại có tính cách vô cùng thuần hậu, ngoan ngoãn và lễ phép với những người đi trước. Chính nét tính cách mềm mỏng, biết kính trên nhường dưới này khiến cô rất được lòng ban lãnh đạo — vốn là những vị sếp tổng, giám đốc điều hành đã có tuổi, thuộc thế hệ đi trước.
Ngay khi Ngọc bước vào phòng họp giao ban buổi sáng để báo cáo tiến độ chiến dịch mới, bầu không khí như có một luồng điện nhẹ chạy qua. Cô đứng trước màn hình lớn, phong thái tự tin, giọng nói truyền cảm thuyết trình mạch lạc. Thế nhưng, sự chú ý của các vị sếp già ngồi dưới bàn họp lớn dường như không hoàn toàn nằm ở những con số. Bộ trang phục công sở tôn dáng của cô thực sự là một chất xúc tác đầy khiêu khích. Phần cổ áo chữ V khoét sâu vừa phải nhưng mỗi lần cô cúi người lật tài liệu lại thấp thoáng lộ ra khe ngực đầy đặn, trắng ngần đầy mê hoặc. Chiếc váy ôm khít lấy vòng ba nảy nở, để lộ đôi chân thon dài nuột nà dưới ánh đèn phòng họp.
Các vị sếp lớn, từ ông Phó Tổng giám đốc đã cận kề tuổi hưu đến bác Trưởng ban nhân sự tóc bạc phơ, dù ngoài mặt vẫn gật gù tỏ vẻ tâm đắc với bản kế hoạch, nhưng những ánh mắt thâm trầm, từng trải đều không hẹn mà gặp, thỉnh thoảng lại quét qua những đường cong nghẹt thở của nàng trưởng phòng. Họ nhìn Ngọc bằng sự thèm khát kín đáo của những người đàn ông có tuổi trước một đóa hoa đang độ rực rỡ nhất, vừa tán thưởng năng lượng trẻ tuổi, vừa bị mê hoặc bởi nét gợi cảm đàn bà mặn mà của cô. Ngọc vẫn vô tư hoàn thành phần thuyết trình, dành cho các sếp những cái cúi đầu lễ phép mà không hề hay biết thân hình cực phẩm của mình đang làm chao đảo những tâm hồn già cỗi.
"Bản kế hoạch của phòng Marketing chuẩn bị rất chu đáo. Chú đánh giá cao sự nhạy bén của cháu, Ngọc ạ."
Ông Khang, vị Phó Tổng giám đốc ngoài năm mươi tuổi, khẽ hớp một ngụm trà, ánh mắt thâm trầm lướt nhanh từ tập tài liệu lên vùng cổ áo chữ V lấp ló làn da trắng ngần của Ngọc, rồi dừng lại ở nụ cười tươi tắn của cô.
Ngọc khẽ cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt trước chiếc eo thon gọn, lễ phép đáp: "Dạ, cháu cảm ơn chú Khang đã động viên. Chiến dịch lần này chúng cháu có điều chỉnh một chút về ngân sách chạy quảng cáo ở giai đoạn hai để tối ưu hóa chi phí. Nếu các chú trong Ban giám đốc phê duyệt, cháu sẽ cho triển khai ngay trong tuần này ạ."
Bác Tiến, Trưởng ban Nhân sự ngồi bên cạnh, đẩy gọng kính lão xuống thấp, vờ như đang nhìn bảng số liệu nhưng thực chất ánh mắt đang dán chặt vào vòng một đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở của nàng trưởng phòng trẻ. Ông hắng giọng, thanh âm có chút khàn đặc: "Chú thấy phương án này rất khả thi. Ngọc không chỉ có năng lực mà làm việc lúc nào cũng thấu đáo, biết nghĩ cho cái chung của tập đoàn. Các phòng ban khác cũng nên học hỏi tinh thần này của cháu."
"Dạ, các chú quá khen làm cháu ngại quá. Có được kết quả này cũng nhờ sự chỉ dẫn tận tình từ những người đi trước như chú Khang và chú Tiến đấy ạ," Ngọc mỉm cười thuần hậu, đôi mắt lấp lánh sự chân thành của một người cấp dưới ngoan ngoãn.
Sau khi buổi họp kết thúc, các sếp lớn lục tục đứng dậy ra về. Ông Khang cố tình đi chậm lại phía sau, đứng sát cạnh Ngọc khi cô đang khom người thu dọn máy tính. Ở khoảng cách gần, mùi hương nước hoa quyến rũ tỏa ra từ cơ thể rực rỡ của cô khiến vị sếp già khẽ nheo mắt, ánh nhìn không giấu được sự thèm khát quét qua vòng ba căng tròn đang tôn lên sau lớp váy công sở bó sát.
"Chiều nay nếu xong việc sớm, Ngọc mang bản cứng kế hoạch qua phòng làm việc riêng của chú nhé. Chú cháu mình cần trao đổi kỹ hơn một vài chi tiết nhỏ trước khi ký duyệt chính thức," ông Khang hạ thấp giọng, bàn tay già nua vờ như vô tình lướt nhẹ qua bờ vai trần mềm mại của cô.
Ngọc hoàn toàn vô tư trước cử chỉ ấy, cô ngước lên nhìn ông với ánh mắt trong trẻo đầy tin tưởng: "Vâng ạ, khoảng ba giờ chiều cháu sẽ chuẩn bị đầy đủ hồ sơ rồi mang qua phòng chú. Cháu chào các chú ạ!"
Cô ôm tập tài liệu trước ngực, cúi chào hai vị sếp lớn lần nữa rồi nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng họp. Phía sau lưng cô, hai người đàn ông luống tuổi vẫn đứng lặng yên một lúc, ánh mắt đắm đuối nhìn theo bóng dáng thắt đáy lưng ong đang uyển chuyển khuất dần sau cánh cửa.
Đúng ba giờ chiều, Ngọc ôm tập hồ sơ đứng trước cửa phòng Phó Tổng giám đốc. Cô khẽ vuốt lại chiếc váy công sở ôm sát, hít một hơi sâu rồi lịch sự gõ cửa. Bên trong vang lên giọng nói trầm thấp của ông Khang: "Vào đi!"
Khi Ngọc bước vào, ông Khang đã rời khỏi bàn làm việc lớn, ngồi đợi sẵn ở chiếc ghế sofa da sang trọng ở góc phòng. "Dạ, cháu gửi chú bản kế hoạch hoàn chỉnh ạ," Ngọc nhẹ nhàng bước tới, khom người đặt tập tài liệu xuống bàn kính. Hành động cúi thấp khiến cổ áo chữ V một lần nữa phản chủ, phô diễn trọn vẹn khe ngực sâu hút đầy đặn và làn da trắng mượt mà ngay trước mắt vị sếp già.
"Được rồi, ngồi xuống đây đi cháu," ông Khang vừa nói vừa vỗ nhẹ xuống khoảng trống trên chiếc ghế sofa ngay cạnh mình.
Ngọc hơi chần chừ một chút nhưng với tính cách ngoan ngoãn, cô vẫn lễ phép ngồi xuống, khéo léo nghiêng người kéo gấu váy để che bớt đôi chân thon dài. Ông Khang lật dở từng trang tài liệu, giả vờ tập trung nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần. Mùi hương nước hoa thanh mát từ cơ thể rực rỡ tuổi 27 của Ngọc như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ, khiến nhịp thở của người đàn ông ngoài năm mươi trở nên nặng nề hơn.
"Chỗ này... chú nghĩ cần điều chỉnh lại một chút," ông Khang vừa nói, ngón tay vừa chỉ vào trang giấy. Thế nhưng, thay vì dừng lại ở tập hồ sơ, bàn tay thô ráp, ấm nóng của ông lại vô tình hoặc cố ý đặt lên đùi Ngọc. Lòng bàn tay ông khẽ vuốt nhẹ, vuốt ngược lên phía trên lớp vải mỏng manh của chiếc váy bó.
Ngọc giật mình, toàn thân khẽ cứng đờ. Trong đầu cô lập tức nảy sinh một thoáng bối rối. Nhưng nhìn gương mặt đầy nghiêm túc cố che giấu sự thèm khát của ông Khang, Ngọc lại tự nhủ: "Chắc chú ấy vô tình thôi... Các chú ở cơ quan đều lớn tuổi cả rồi, chắc đang độ tuổi hồi xuân nên đôi khi có chút cử chỉ quá đà, mình là bề dưới thì cứ vờ như không biết cho qua chuyện, tránh làm mất mặt sếp." Suy nghĩ thuần hậu ấy khiến cô không đẩy bàn tay kia ra, vẫn giữ nụ cười gượng gạo trên môi.……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Thế nhưng, lý trí của Ngọc lại không thể điều khiển được phản ứng bản năng của cơ thể. Chồng cô Dũng một kiến trúc sư bận rộn, đã đi công tác ở nước ngoài cả tháng nay. Sự thiếu vắng hơi ấm đàn ông suốt một thời gian dài khiến cơ thể đang độ xuân thì, mặn mà của Ngọc trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Từng cái vuốt ve thô ráp, ấm nóng của bàn tay già nua len lỏi qua lớp vải, mơn trớn trên làn da đùi nhạy cảm bỗng chốc như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Ngọc cảm nhận rõ một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan nhanh xuống phần dưới cơ thể. Một cảm giác rạo rực, bứt rứt chưa từng có đột ngột trỗi dậy, khiến vùng nhạy cảm của cô bắt đầu trở nên ẩm ướt và co thắt nhẹ theo từng nhịp tim đập dồn dập. Sự đụng chạm cấm kỵ này không những không làm cô bài xích, mà ngược lại, sự kìm nén lâu ngày cùng cảm giác lén lút ngay tại phòng làm việc của sếp lớn lại mang đến cho nàng trưởng phòng marketing một sự phấn khích, đê mê khó tả. Hai chân cô vô thức khép chặt lại vào nhau, hơi thở cũng dần trở nên nông và gấp gáp hơn dưới ánh nhìn chăm chú đầy thâm ý của vị sếp già.
Sau khi Ngọc rời khỏi phòng, ông Khang nhìn chăm chăm vào cánh cửa gỗ một lúc lâu, khẽ liếm môi như vẫn chưa quên được sự mềm mại vừa chạm phải. Ông với tay lấy chiếc điện thoại nội bộ, bấm số của Tùng – Trưởng phòng Phát triển Dự án quốc tế, đồng thời là cậu ấm độc nhất của Chủ tịch tập đoàn.
"Tùng à? Sang phòng chú ngay nhé. Có việc gấp liên quan đến dự án mới với đối tác Singapore, chú cần cháu và Ngọc phòng Marketing đi công tác một chuyến."
Chỉ vài phút sau, Tùng mở cửa bước vào. Tùng hơn Ngọc hai tuổi, vóc dáng cao ráo, diện sơ mi hàng hiệu chuẩn chỉnh phong thái thiếu gia. Vừa nghe thấy có tên Ngọc, mắt anh chàng đã sáng lên. Tùng vốn mê mệt sắc vóc của Ngọc từ năm thứ ba đại học, sau một lần đến căn hộ 609 của Lan Anh chơi và vô tình chạm mặt Ngọc khi cô vừa tắm xong, chỉ quấn độc chiếc khăn ngang ngực. Cái dáng vẻ rực rỡ, phập phồng xuân thì ngày ấy của Ngọc đã găm sâu vào tâm trí Tùng, dù lúc đó anh đang theo đuổi một cô nàng khác trong nhóm tên Ẻng – mối tình ướt đẫm nhất mà Tùng có được đã ăn sâu vào tiềm thức.
Đúng lúc đó, Ngọc cũng được gọi quay trở lại phòng. Vừa bước vào, thấy Tùng đã ngồi sẵn ở sofa, cô lễ phép cúi đầu: "Cháu chào chú Khang, em chào anh Tùng."
Ông Khang vào thẳng vấn đề: "Ngọc này, tuần sau có lịch bay sang Singapore ba ngày để chốt hợp đồng truyền thông với đối tác nước ngoài. Chú muốn cháu đi cùng Tùng để hoàn thiện nốt phần chiến dịch."
Ngọc thoáng bối rối, cô đan hai tay vào nhau, ái ngại đáp: "Dạ chú... tuần sau thì đường đột quá ạ. Chồng cháu đang đi công tác nước ngoài cả tháng nay chưa về, cu Hùng nhà cháu mới học cấp một, không có ai đưa đón chăm sóc nên cháu xin phép không tham gia chuyến này được không chú?"
Tùng ngồi bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi bờ vai trần và khuôn ngực đầy đặn của Ngọc, liền lên tiếng chen vào với giọng nửa đùa nửa thật: "Kìa Ngọc, cơ hội lớn thế này mà lại từ chối sao? Hay là xa chồng lâu ngày nên sợ đi công tác xa lại... nhớ?"
Câu đùa ẩn ý của Tùng kết hợp với luồng điện rạo rực ban nãy vừa mới dịu xuống ở phần dưới cơ thể khiến Ngọc đỏ bừng mặt. Cô lườm nhẹ Tùng, thanh minh: "Anh Tùng đừng trêu em. Chuyện con cái nhỏ là thật mà."
Ông Khang thấy vậy liền xua tay, trầm ngâm một lát rồi bảo Ngọc: "Thôi được rồi, nếu ngặt nghèo chuyện con cái thì chuyến này chú cử người khác đi thay cháu. Nhưng đợt tới, khi chồng cháu về rồi thì không được từ chối nữa nhé."……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
"Dạ, cháu cảm ơn chú đã thông cảm ạ," Ngọc thở phào.
"Ngọc về phòng làm việc trước đi, Tùng ở lại chú trao đổi thêm chút việc," ông Khang nói.
Khi Ngọc vừa khuất sau cánh cửa, ông Khang quay sang Tùng, hạ thấp giọng: "Thằng Dũng chồng nó đi công tác ở Thái Lan với Cam phải nửa tháng nữa mới về. Chú tính rồi, dời lịch ký hạng mục tiếp theo sang tháng sau, lúc đó cháu bằng mọi giá phải kéo bằng được con bé Ngọc đi cùng. Đàn bà xa chồng lâu ngày, ra nước ngoài đổi gió... cháu hiểu ý chú chứ?"
Tùng nhếch môi cười, ánh mắt lóe lên sự tinh quái và khao khát: "Chú cứ yên tâm, chuyện này cứ để cháu đạo diễn. Em Ngọc thì từ thời sinh viên cháu đã không lạ gì rồi."
Bước ra khỏi phòng Phó Tổng, Tùng cố tình rảo bước đuổi theo Ngọc ngoài hành lang vắng người. Anh đi sát sau lưng cô, ngắm nhìn chiếc hông quả táo đang uyển chuyển dao động theo từng bước đi rồi bước lên đi song song, ghé sát tai cô thì thầm: "Này, nhắc mới nhớ, hồi sinh viên ở phòng 609 với cái Ẻng với Lan Anh, em ngoan hiền lắm mà sao giờ nhìn 'bốc lửa' thế? Ban nãy lúc cúi người, suýt nữa làm chú Khang lẫn anh bay màu đấy nhé."……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Ngọc đỏ mặt tía tai, đẩy vai Tùng ra một chút, dáo dác nhìn xung quanh: "Anh Tùng! Đây là công ty đó, anh đừng có nói năng linh tinh. Em mách cái Ẻng bây giờ!"
"Ối giời, nhắc đến crush cũ làm gì. Giờ anh chỉ tiếc ngày xưa không ra tay sớm để em lọt vào tay lão Dũng kiến trúc sư thôi," Tùng cười khoái chí, ánh mắt lướt một lượt từ ngực xuống đôi chân thon dài của Ngọc. "Mà dạo này lão đi biền biệt thế, đêm hôm ở phòng 608 một mình không thấy trống trải à?"
Sự trêu đùa có phần táo bạo và nhạy cảm của Tùng đánh trúng vào nỗi khát khao thầm kín mà cơ thể Ngọc đang phải chịu đựng suốt tháng qua. Cô cắn nhẹ môi, cố giữ giọng bình tĩnh để che giấu sự bối rối: "Không có nhé. Tối nay em bận tối mắt tối mũi rồi. Tiết lộ cho anh biết là tí nữa đón con xong, em có hẹn sang ngay phòng 609 của Lan Anh để nhậu nhẹt với cày phim Hàn Quốc xuyên đêm rồi, không có thời gian mà trống trải đâu!"
"À, lại tụ tập ở căn cứ cũ cơ đấy," Tùng nhướng mày, nụ cười càng thêm ẩn ý. "Cẩn thận nhậu say quá rồi đi nhầm phòng nhé Ngọc trưởng phòng!"……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Ngọc không thèm đôi co nữa, cô lườm anh một cái sắc lẹm rồi nhanh chân bước nhanh vào phòng làm việc của mình, bỏ lại Tùng đứng đó với nụ cười đắc thắng đầy toan tính.
Chuẩn bị xong xuôi, Ngọc lập tức tắt máy, vội vàng thu dọn tài liệu vào túi xách. Bước nhanh ra bãi đỗ xe của tập đoàn, cô đề nổ chiếc VinFast VF3 màu hồng cá tính rồi nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ tấp nập của buổi chiều Hà Nội. Tiếng động cơ điện êm ái lướt đi, Ngọc đeo tai nghe bluetooth, bấm số gọi ngay cho Lan Anh.
"Alo Lan Anh à? Tao vừa tan làm, đang trên đường qua trường đón cu Hùng đây. Tiện đường có cần tao rẽ qua siêu thị mua sắm thêm gì cho bữa nhậu tối nay không?" Ngọc vừa chú ý quan sát đường vừa hỏi.
Đầu dây bên kia vang lên giọng cười giòn tan của cô bạn thân: "Không cần mua gì đâu bà nội ơi! Mọi thứ tao lên thực đơn chốt hết với hội chị em rồi. Tối nay vẫn đủ bộ tứ huyền thoại nhé: mày, tao, cái Ẻng với cả Khánh Linh. Tao vừa đặt một nồi lẩu ếch măng cay siêu to khổng lồ ở quán quen rồi, tí người ta ship thẳng lên phòng 609 luôn."
Ngọc nghe vậy liền bật cười, nhưng rồi nhớ lại chuyện hồi chiều, cô hạ thấp giọng kể: "Thế thì tốt. Mà này, chiều nay ở công ty tao lại đụng mặt lão Tùng đấy. Lão ấy giờ làm Trưởng phòng Dự án, con trai Chủ tịch có khác, hống hách mà nói năng trêu đùa nhạy cảm phát ghét. Lại còn nhắc lại chuyện ngày xưa lão trồng cây si nữa chứ."
Lan Anh ở đầu dây bên kia phá lên cười nắc nẻ: "Ôi trời, cái đuôi ngày xưa của cái Ẻng đấy à? Kệ lão đi, tối nay phòng ai nấy ở, việc ai nấy làm, không có đàn ông bén mảng vào không gian của chị em mình. Tao vừa set up xong cái máy chiếu 4K nét căng với cặp loa Devialet Phantom xịn sò rồi, tí nữa tha hồ cày phim Hàn Quốc. Còn rượu chè thì khỏi lo, cái Ẻng bao trọn gói. Nó vừa chở đến cả thùng rượu chanh mật ong homemade, uống vừa êm, vừa ngọt giọng, không sợ đau họng mà cũng chẳng lo say bất tỉnh nhân sự đâu!"
"Nghe hấp dẫn thế, thôi tao cúp máy đây, đến cổng trường thằng bé rồi. Tí gặp nhé!" Ngọc vui vẻ tắt máy, lòng khấp khởi mong chờ.
Chiếc VF3 dừng trước cổng trường, cu Hùng vừa thấy xe mẹ đã hớn hở chạy lại. Ngọc đỡ balô cho con, nựng má cậu nhóc rồi hai mẹ con cùng phi thẳng về tòa chung cư ven sông Hồng. Về đến phòng 608, Ngọc nhanh nhẹn lùa con trai vào phòng tắm: "Hùng ngoan, tự tắm rửa sạch sẽ rồi ra ăn tối nhé, tối nay mẹ bận tiếp các cô bên nhà cô Lan Anh đấy."
Trong lúc con trai đang vầy nước trong nhà tắm, Ngọc lập tức bắt tay vào chuẩn bị bữa tối riêng cho cậu bé. Biết con thích ăn đồ tây, cô thoăn thoắt làm món mì Ý sốt bò băm béo ngậy và chiên thêm vài miếng khoai tây giòn rụm. Tiếng lách cách của dao thớt, tiếng dầu mỡ reo vui hòa cùng mùi thơm của bơ và sốt cà chua nhanh chóng làm sưởi ấm căn bếp nhỏ lộng gió sông.
Chỉ chưa đầy ba mươi phút, đĩa mì Ý nóng hổi, trang trí đẹp mắt đã được dọn ra bàn ăn đúng lúc cu Hùng bước ra với bộ quần áo ở nhà thơm tho mùi xà phòng. Ngọc xoa đầu con, trìu mến nói: "Con trai ăn ngoan nhé, ăn xong cứ xem hoạt hình hoặc chơi lego, mẹ sang phòng cô Lan Anh ngay đối diện thôi, có gì cứ bấm chuông gọi mẹ." Cậu nhóc ngoan ngoãn gật đầu, xúc ăn ngon lành. Ngọc thở phào, bấy giờ mới vội vã bước vào phòng ngủ của mình để tắm rửa, chuẩn bị lên đồ cho buổi tụ họp cuồng nhiệt phía trước.
Hết chương 01 - Mọi người có thể ủng hộ donate để ra nhanh hơn do mình khó khăn việc thời gian để viết bài. Mình sẽ cố gắng 1 tuần/1 chap/ 4000 từ >>> - [wescan.vn/ducthinh.milan]
#đôthị #nonxanh #ntr #viral #cuckold #thaotúng #mưuđồ #tâmđịaácquỷ . . .
……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Chap 01
Tiếng chuông báo thức từ chiếc iPhone reo vang, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của căn hộ 608. Nằm trong tòa chung cư cao cấp ngay sát cạnh sông Hồng, căn hộ sở hữu tầm nhìn đắt giá hướng thẳng ra dòng nước lững lờ trôi dưới ánh bình minh đang dần lên của thủ đô Hà Nội.
Phi Ngọc khẽ vặn mình, xoay người bật dậy. Nàng vén lớp rèm cửa sổ màu ghi sang một bên, để ánh bình minh chiếu sáng căn phòng. Ở tuổi 27 tuyệt vời nhất của người phụ nữ, sắc vóc của nàng trưởng phòng marketing đang ở độ chín muồi và rực rỡ nhất. Chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng manh trượt nhẹ trên làn da trắng mịn, không giấu nổi những đường cong nghẹt thở: khuôn ngực tròn đầy phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, vòng eo con kiến thắt chặt. Mỗi bước đi vội vã của cô hướng về phía bếp—nơi có ô cửa kính lớn lộng gió sông mát rượi—đều toát ra một sức hút đầy mê hoặc của người đàn bà một con đang độ xuân thì.
"Hùng ơi! Dậy vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng đi con, nhanh lên không muộn học!"
Ngọc vừa gọi với vào phòng trong, tay vừa thoăn thoắt bật bếp từ, đặt chiếc chảo nhỏ lên để chuẩn bị bữa sáng. Tiếng bơ tan chảy xèo xèo hòa cùng mùi bánh mì nướng thơm phức nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng, quyện với chút hơi ẩm trong lành thổi vào từ phía sông Hồng.
Kể từ ngày chồng cô—một kiến trúc sư thành đạt—đầu tắt mặt tối với các dự án lớn tại Thái Lan và Campuchia, Ngọc phải một mình quán xuyến việc nhà lẫn chăm lo cho cu Hùng, cậu con trai đang học cấp một. Guồng quay hối hả của một quản lý cấp trung tại tập đoàn lớn cùng vai trò làm mẹ đơn độc trong những ngày chồng vắng nhà đôi lúc khiến cô kiệt sức. Thế nhưng, khi nhìn vào gương, Ngọc vẫn khéo léo vuốt lại mái tóc hạt dẻ lơi lả, mỉm cười tự tin. Sự bận rộn không làm phai nhạt đi nét mặn mà, ngược lại càng khiến vẻ đẹp của cô thêm phần sắc sảo và khao khát.
Chuẩn bị xong xuôi, Ngọc vội vã dắt cu Hùng lao ra cửa cho kịp giờ học. Vừa bước chân ra hành lang, cô chạm mặt ngay Lan Anh từ căn hộ 609 đối diện cũng đang chuẩn bị đi làm.
Căn phòng 609 này vốn được gia đình Lan Anh mua đứt cho từ ngày cả hai cùng đỗ đại học. Suốt những năm tháng sinh viên, hai cô bạn thân đã ở cùng nhau dưới mái nhà đó, nơi chứng kiến vô vàn câu chuyện thanh xuân nổi loạn, bí mật và đầy hấp dẫn của hai cô gái trẻ. Định mệnh đưa đẩy khi chồng Ngọc lại chính là chú hàng xóm cũ của cặp đôi thời bấy giờ. Sau khi kết hôn, Ngọc chỉ việc dọn từ căn hộ này qua đối diện để xây dựng tổ ấm nhỏ. Nói là ông chú chứ thực chat là 2 vợ chồng Ngọc Dũng chênh lệch nhau có 7 tuổi mà thôi nhưng do tính cách lẫn khuôn mặt ra đời sớm mà Dũng chồng nàng bị tụi Lan Anh xưng hô chú cháu nên nàng cũng gọi theo vậy.
Vì cái hẹn vội vã với giờ học của cu Hùng và lịch làm việc buổi sáng, hai người bạn chỉ kịp chào nhau qua ánh mắt đầy thấu hiểu. Họ nhanh chóng chốt nhanh lịch hẹn tối nay sẽ tụ tập bên phòng Lan Anh để nhậu nhẹt và cày nốt bộ phim Hàn Quốc đang dang dở, trước khi Ngọc dắt con lao nhanh về phía thang máy.
Tiếng bước chân vội vã của Ngọc nện đều trên sảnh chung cư. Dù bận rộn, khi đi ngang qua quầy lễ tân, cô vẫn không quên giảm tốc độ, nở nụ cười tươi tắn và cúi đầu chào lịch sự: "Cháu chào bác, chúc bác ngày mới tốt lành ạ!" Bác bảo vệ ngoài sáu mươi, mái tóc đã hoa râm, vội vàng nở nụ cười hiền hậu đáp lễ. Nhưng ngay khi Ngọc quay lưng dắt con ra xe, ánh mắt già nua ấy vô thức hạ xuống, dán chặt vào bóng lưng phía sau. Chiếc đầm công sở ôm sát màu hồng đá như phô diễn trọn vẹn vòng hông quả táo, chuyển động nhịp nhàng theo từng bước đi đầy sức sống của người đàn bà một con ở tuổi 27.
Sau khi thả cu Hùng trước cổng trường tiểu học với cái thơm má đầy âu yếm, Ngọc hòa vào dòng người hối hả để kịp có mặt tại tập đoàn. Là một trưởng phòng marketing sắc sảo trong công việc, nhưng Ngọc lại có tính cách vô cùng thuần hậu, ngoan ngoãn và lễ phép với những người đi trước. Chính nét tính cách mềm mỏng, biết kính trên nhường dưới này khiến cô rất được lòng ban lãnh đạo — vốn là những vị sếp tổng, giám đốc điều hành đã có tuổi, thuộc thế hệ đi trước.
Ngay khi Ngọc bước vào phòng họp giao ban buổi sáng để báo cáo tiến độ chiến dịch mới, bầu không khí như có một luồng điện nhẹ chạy qua. Cô đứng trước màn hình lớn, phong thái tự tin, giọng nói truyền cảm thuyết trình mạch lạc. Thế nhưng, sự chú ý của các vị sếp già ngồi dưới bàn họp lớn dường như không hoàn toàn nằm ở những con số. Bộ trang phục công sở tôn dáng của cô thực sự là một chất xúc tác đầy khiêu khích. Phần cổ áo chữ V khoét sâu vừa phải nhưng mỗi lần cô cúi người lật tài liệu lại thấp thoáng lộ ra khe ngực đầy đặn, trắng ngần đầy mê hoặc. Chiếc váy ôm khít lấy vòng ba nảy nở, để lộ đôi chân thon dài nuột nà dưới ánh đèn phòng họp.
Các vị sếp lớn, từ ông Phó Tổng giám đốc đã cận kề tuổi hưu đến bác Trưởng ban nhân sự tóc bạc phơ, dù ngoài mặt vẫn gật gù tỏ vẻ tâm đắc với bản kế hoạch, nhưng những ánh mắt thâm trầm, từng trải đều không hẹn mà gặp, thỉnh thoảng lại quét qua những đường cong nghẹt thở của nàng trưởng phòng. Họ nhìn Ngọc bằng sự thèm khát kín đáo của những người đàn ông có tuổi trước một đóa hoa đang độ rực rỡ nhất, vừa tán thưởng năng lượng trẻ tuổi, vừa bị mê hoặc bởi nét gợi cảm đàn bà mặn mà của cô. Ngọc vẫn vô tư hoàn thành phần thuyết trình, dành cho các sếp những cái cúi đầu lễ phép mà không hề hay biết thân hình cực phẩm của mình đang làm chao đảo những tâm hồn già cỗi.
"Bản kế hoạch của phòng Marketing chuẩn bị rất chu đáo. Chú đánh giá cao sự nhạy bén của cháu, Ngọc ạ."
Ông Khang, vị Phó Tổng giám đốc ngoài năm mươi tuổi, khẽ hớp một ngụm trà, ánh mắt thâm trầm lướt nhanh từ tập tài liệu lên vùng cổ áo chữ V lấp ló làn da trắng ngần của Ngọc, rồi dừng lại ở nụ cười tươi tắn của cô.
Ngọc khẽ cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt trước chiếc eo thon gọn, lễ phép đáp: "Dạ, cháu cảm ơn chú Khang đã động viên. Chiến dịch lần này chúng cháu có điều chỉnh một chút về ngân sách chạy quảng cáo ở giai đoạn hai để tối ưu hóa chi phí. Nếu các chú trong Ban giám đốc phê duyệt, cháu sẽ cho triển khai ngay trong tuần này ạ."
Bác Tiến, Trưởng ban Nhân sự ngồi bên cạnh, đẩy gọng kính lão xuống thấp, vờ như đang nhìn bảng số liệu nhưng thực chất ánh mắt đang dán chặt vào vòng một đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở của nàng trưởng phòng trẻ. Ông hắng giọng, thanh âm có chút khàn đặc: "Chú thấy phương án này rất khả thi. Ngọc không chỉ có năng lực mà làm việc lúc nào cũng thấu đáo, biết nghĩ cho cái chung của tập đoàn. Các phòng ban khác cũng nên học hỏi tinh thần này của cháu."
"Dạ, các chú quá khen làm cháu ngại quá. Có được kết quả này cũng nhờ sự chỉ dẫn tận tình từ những người đi trước như chú Khang và chú Tiến đấy ạ," Ngọc mỉm cười thuần hậu, đôi mắt lấp lánh sự chân thành của một người cấp dưới ngoan ngoãn.
Sau khi buổi họp kết thúc, các sếp lớn lục tục đứng dậy ra về. Ông Khang cố tình đi chậm lại phía sau, đứng sát cạnh Ngọc khi cô đang khom người thu dọn máy tính. Ở khoảng cách gần, mùi hương nước hoa quyến rũ tỏa ra từ cơ thể rực rỡ của cô khiến vị sếp già khẽ nheo mắt, ánh nhìn không giấu được sự thèm khát quét qua vòng ba căng tròn đang tôn lên sau lớp váy công sở bó sát.
"Chiều nay nếu xong việc sớm, Ngọc mang bản cứng kế hoạch qua phòng làm việc riêng của chú nhé. Chú cháu mình cần trao đổi kỹ hơn một vài chi tiết nhỏ trước khi ký duyệt chính thức," ông Khang hạ thấp giọng, bàn tay già nua vờ như vô tình lướt nhẹ qua bờ vai trần mềm mại của cô.
Ngọc hoàn toàn vô tư trước cử chỉ ấy, cô ngước lên nhìn ông với ánh mắt trong trẻo đầy tin tưởng: "Vâng ạ, khoảng ba giờ chiều cháu sẽ chuẩn bị đầy đủ hồ sơ rồi mang qua phòng chú. Cháu chào các chú ạ!"
Cô ôm tập tài liệu trước ngực, cúi chào hai vị sếp lớn lần nữa rồi nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng họp. Phía sau lưng cô, hai người đàn ông luống tuổi vẫn đứng lặng yên một lúc, ánh mắt đắm đuối nhìn theo bóng dáng thắt đáy lưng ong đang uyển chuyển khuất dần sau cánh cửa.
Đúng ba giờ chiều, Ngọc ôm tập hồ sơ đứng trước cửa phòng Phó Tổng giám đốc. Cô khẽ vuốt lại chiếc váy công sở ôm sát, hít một hơi sâu rồi lịch sự gõ cửa. Bên trong vang lên giọng nói trầm thấp của ông Khang: "Vào đi!"
Khi Ngọc bước vào, ông Khang đã rời khỏi bàn làm việc lớn, ngồi đợi sẵn ở chiếc ghế sofa da sang trọng ở góc phòng. "Dạ, cháu gửi chú bản kế hoạch hoàn chỉnh ạ," Ngọc nhẹ nhàng bước tới, khom người đặt tập tài liệu xuống bàn kính. Hành động cúi thấp khiến cổ áo chữ V một lần nữa phản chủ, phô diễn trọn vẹn khe ngực sâu hút đầy đặn và làn da trắng mượt mà ngay trước mắt vị sếp già.
"Được rồi, ngồi xuống đây đi cháu," ông Khang vừa nói vừa vỗ nhẹ xuống khoảng trống trên chiếc ghế sofa ngay cạnh mình.
Ngọc hơi chần chừ một chút nhưng với tính cách ngoan ngoãn, cô vẫn lễ phép ngồi xuống, khéo léo nghiêng người kéo gấu váy để che bớt đôi chân thon dài. Ông Khang lật dở từng trang tài liệu, giả vờ tập trung nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần. Mùi hương nước hoa thanh mát từ cơ thể rực rỡ tuổi 27 của Ngọc như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ, khiến nhịp thở của người đàn ông ngoài năm mươi trở nên nặng nề hơn.
"Chỗ này... chú nghĩ cần điều chỉnh lại một chút," ông Khang vừa nói, ngón tay vừa chỉ vào trang giấy. Thế nhưng, thay vì dừng lại ở tập hồ sơ, bàn tay thô ráp, ấm nóng của ông lại vô tình hoặc cố ý đặt lên đùi Ngọc. Lòng bàn tay ông khẽ vuốt nhẹ, vuốt ngược lên phía trên lớp vải mỏng manh của chiếc váy bó.
Ngọc giật mình, toàn thân khẽ cứng đờ. Trong đầu cô lập tức nảy sinh một thoáng bối rối. Nhưng nhìn gương mặt đầy nghiêm túc cố che giấu sự thèm khát của ông Khang, Ngọc lại tự nhủ: "Chắc chú ấy vô tình thôi... Các chú ở cơ quan đều lớn tuổi cả rồi, chắc đang độ tuổi hồi xuân nên đôi khi có chút cử chỉ quá đà, mình là bề dưới thì cứ vờ như không biết cho qua chuyện, tránh làm mất mặt sếp." Suy nghĩ thuần hậu ấy khiến cô không đẩy bàn tay kia ra, vẫn giữ nụ cười gượng gạo trên môi.……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Thế nhưng, lý trí của Ngọc lại không thể điều khiển được phản ứng bản năng của cơ thể. Chồng cô Dũng một kiến trúc sư bận rộn, đã đi công tác ở nước ngoài cả tháng nay. Sự thiếu vắng hơi ấm đàn ông suốt một thời gian dài khiến cơ thể đang độ xuân thì, mặn mà của Ngọc trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Từng cái vuốt ve thô ráp, ấm nóng của bàn tay già nua len lỏi qua lớp vải, mơn trớn trên làn da đùi nhạy cảm bỗng chốc như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Ngọc cảm nhận rõ một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan nhanh xuống phần dưới cơ thể. Một cảm giác rạo rực, bứt rứt chưa từng có đột ngột trỗi dậy, khiến vùng nhạy cảm của cô bắt đầu trở nên ẩm ướt và co thắt nhẹ theo từng nhịp tim đập dồn dập. Sự đụng chạm cấm kỵ này không những không làm cô bài xích, mà ngược lại, sự kìm nén lâu ngày cùng cảm giác lén lút ngay tại phòng làm việc của sếp lớn lại mang đến cho nàng trưởng phòng marketing một sự phấn khích, đê mê khó tả. Hai chân cô vô thức khép chặt lại vào nhau, hơi thở cũng dần trở nên nông và gấp gáp hơn dưới ánh nhìn chăm chú đầy thâm ý của vị sếp già.
Sau khi Ngọc rời khỏi phòng, ông Khang nhìn chăm chăm vào cánh cửa gỗ một lúc lâu, khẽ liếm môi như vẫn chưa quên được sự mềm mại vừa chạm phải. Ông với tay lấy chiếc điện thoại nội bộ, bấm số của Tùng – Trưởng phòng Phát triển Dự án quốc tế, đồng thời là cậu ấm độc nhất của Chủ tịch tập đoàn.
"Tùng à? Sang phòng chú ngay nhé. Có việc gấp liên quan đến dự án mới với đối tác Singapore, chú cần cháu và Ngọc phòng Marketing đi công tác một chuyến."
Chỉ vài phút sau, Tùng mở cửa bước vào. Tùng hơn Ngọc hai tuổi, vóc dáng cao ráo, diện sơ mi hàng hiệu chuẩn chỉnh phong thái thiếu gia. Vừa nghe thấy có tên Ngọc, mắt anh chàng đã sáng lên. Tùng vốn mê mệt sắc vóc của Ngọc từ năm thứ ba đại học, sau một lần đến căn hộ 609 của Lan Anh chơi và vô tình chạm mặt Ngọc khi cô vừa tắm xong, chỉ quấn độc chiếc khăn ngang ngực. Cái dáng vẻ rực rỡ, phập phồng xuân thì ngày ấy của Ngọc đã găm sâu vào tâm trí Tùng, dù lúc đó anh đang theo đuổi một cô nàng khác trong nhóm tên Ẻng – mối tình ướt đẫm nhất mà Tùng có được đã ăn sâu vào tiềm thức.
Đúng lúc đó, Ngọc cũng được gọi quay trở lại phòng. Vừa bước vào, thấy Tùng đã ngồi sẵn ở sofa, cô lễ phép cúi đầu: "Cháu chào chú Khang, em chào anh Tùng."
Ông Khang vào thẳng vấn đề: "Ngọc này, tuần sau có lịch bay sang Singapore ba ngày để chốt hợp đồng truyền thông với đối tác nước ngoài. Chú muốn cháu đi cùng Tùng để hoàn thiện nốt phần chiến dịch."
Ngọc thoáng bối rối, cô đan hai tay vào nhau, ái ngại đáp: "Dạ chú... tuần sau thì đường đột quá ạ. Chồng cháu đang đi công tác nước ngoài cả tháng nay chưa về, cu Hùng nhà cháu mới học cấp một, không có ai đưa đón chăm sóc nên cháu xin phép không tham gia chuyến này được không chú?"
Tùng ngồi bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi bờ vai trần và khuôn ngực đầy đặn của Ngọc, liền lên tiếng chen vào với giọng nửa đùa nửa thật: "Kìa Ngọc, cơ hội lớn thế này mà lại từ chối sao? Hay là xa chồng lâu ngày nên sợ đi công tác xa lại... nhớ?"
Câu đùa ẩn ý của Tùng kết hợp với luồng điện rạo rực ban nãy vừa mới dịu xuống ở phần dưới cơ thể khiến Ngọc đỏ bừng mặt. Cô lườm nhẹ Tùng, thanh minh: "Anh Tùng đừng trêu em. Chuyện con cái nhỏ là thật mà."
Ông Khang thấy vậy liền xua tay, trầm ngâm một lát rồi bảo Ngọc: "Thôi được rồi, nếu ngặt nghèo chuyện con cái thì chuyến này chú cử người khác đi thay cháu. Nhưng đợt tới, khi chồng cháu về rồi thì không được từ chối nữa nhé."……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
"Dạ, cháu cảm ơn chú đã thông cảm ạ," Ngọc thở phào.
"Ngọc về phòng làm việc trước đi, Tùng ở lại chú trao đổi thêm chút việc," ông Khang nói.
Khi Ngọc vừa khuất sau cánh cửa, ông Khang quay sang Tùng, hạ thấp giọng: "Thằng Dũng chồng nó đi công tác ở Thái Lan với Cam phải nửa tháng nữa mới về. Chú tính rồi, dời lịch ký hạng mục tiếp theo sang tháng sau, lúc đó cháu bằng mọi giá phải kéo bằng được con bé Ngọc đi cùng. Đàn bà xa chồng lâu ngày, ra nước ngoài đổi gió... cháu hiểu ý chú chứ?"
Tùng nhếch môi cười, ánh mắt lóe lên sự tinh quái và khao khát: "Chú cứ yên tâm, chuyện này cứ để cháu đạo diễn. Em Ngọc thì từ thời sinh viên cháu đã không lạ gì rồi."
Bước ra khỏi phòng Phó Tổng, Tùng cố tình rảo bước đuổi theo Ngọc ngoài hành lang vắng người. Anh đi sát sau lưng cô, ngắm nhìn chiếc hông quả táo đang uyển chuyển dao động theo từng bước đi rồi bước lên đi song song, ghé sát tai cô thì thầm: "Này, nhắc mới nhớ, hồi sinh viên ở phòng 609 với cái Ẻng với Lan Anh, em ngoan hiền lắm mà sao giờ nhìn 'bốc lửa' thế? Ban nãy lúc cúi người, suýt nữa làm chú Khang lẫn anh bay màu đấy nhé."……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Ngọc đỏ mặt tía tai, đẩy vai Tùng ra một chút, dáo dác nhìn xung quanh: "Anh Tùng! Đây là công ty đó, anh đừng có nói năng linh tinh. Em mách cái Ẻng bây giờ!"
"Ối giời, nhắc đến crush cũ làm gì. Giờ anh chỉ tiếc ngày xưa không ra tay sớm để em lọt vào tay lão Dũng kiến trúc sư thôi," Tùng cười khoái chí, ánh mắt lướt một lượt từ ngực xuống đôi chân thon dài của Ngọc. "Mà dạo này lão đi biền biệt thế, đêm hôm ở phòng 608 một mình không thấy trống trải à?"
Sự trêu đùa có phần táo bạo và nhạy cảm của Tùng đánh trúng vào nỗi khát khao thầm kín mà cơ thể Ngọc đang phải chịu đựng suốt tháng qua. Cô cắn nhẹ môi, cố giữ giọng bình tĩnh để che giấu sự bối rối: "Không có nhé. Tối nay em bận tối mắt tối mũi rồi. Tiết lộ cho anh biết là tí nữa đón con xong, em có hẹn sang ngay phòng 609 của Lan Anh để nhậu nhẹt với cày phim Hàn Quốc xuyên đêm rồi, không có thời gian mà trống trải đâu!"
"À, lại tụ tập ở căn cứ cũ cơ đấy," Tùng nhướng mày, nụ cười càng thêm ẩn ý. "Cẩn thận nhậu say quá rồi đi nhầm phòng nhé Ngọc trưởng phòng!"……Tác giả sẽvuivẻhômnay: t.m/Bombiii18cm
Ngọc không thèm đôi co nữa, cô lườm anh một cái sắc lẹm rồi nhanh chân bước nhanh vào phòng làm việc của mình, bỏ lại Tùng đứng đó với nụ cười đắc thắng đầy toan tính.
Chuẩn bị xong xuôi, Ngọc lập tức tắt máy, vội vàng thu dọn tài liệu vào túi xách. Bước nhanh ra bãi đỗ xe của tập đoàn, cô đề nổ chiếc VinFast VF3 màu hồng cá tính rồi nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ tấp nập của buổi chiều Hà Nội. Tiếng động cơ điện êm ái lướt đi, Ngọc đeo tai nghe bluetooth, bấm số gọi ngay cho Lan Anh.
"Alo Lan Anh à? Tao vừa tan làm, đang trên đường qua trường đón cu Hùng đây. Tiện đường có cần tao rẽ qua siêu thị mua sắm thêm gì cho bữa nhậu tối nay không?" Ngọc vừa chú ý quan sát đường vừa hỏi.
Đầu dây bên kia vang lên giọng cười giòn tan của cô bạn thân: "Không cần mua gì đâu bà nội ơi! Mọi thứ tao lên thực đơn chốt hết với hội chị em rồi. Tối nay vẫn đủ bộ tứ huyền thoại nhé: mày, tao, cái Ẻng với cả Khánh Linh. Tao vừa đặt một nồi lẩu ếch măng cay siêu to khổng lồ ở quán quen rồi, tí người ta ship thẳng lên phòng 609 luôn."
Ngọc nghe vậy liền bật cười, nhưng rồi nhớ lại chuyện hồi chiều, cô hạ thấp giọng kể: "Thế thì tốt. Mà này, chiều nay ở công ty tao lại đụng mặt lão Tùng đấy. Lão ấy giờ làm Trưởng phòng Dự án, con trai Chủ tịch có khác, hống hách mà nói năng trêu đùa nhạy cảm phát ghét. Lại còn nhắc lại chuyện ngày xưa lão trồng cây si nữa chứ."
Lan Anh ở đầu dây bên kia phá lên cười nắc nẻ: "Ôi trời, cái đuôi ngày xưa của cái Ẻng đấy à? Kệ lão đi, tối nay phòng ai nấy ở, việc ai nấy làm, không có đàn ông bén mảng vào không gian của chị em mình. Tao vừa set up xong cái máy chiếu 4K nét căng với cặp loa Devialet Phantom xịn sò rồi, tí nữa tha hồ cày phim Hàn Quốc. Còn rượu chè thì khỏi lo, cái Ẻng bao trọn gói. Nó vừa chở đến cả thùng rượu chanh mật ong homemade, uống vừa êm, vừa ngọt giọng, không sợ đau họng mà cũng chẳng lo say bất tỉnh nhân sự đâu!"
"Nghe hấp dẫn thế, thôi tao cúp máy đây, đến cổng trường thằng bé rồi. Tí gặp nhé!" Ngọc vui vẻ tắt máy, lòng khấp khởi mong chờ.
Chiếc VF3 dừng trước cổng trường, cu Hùng vừa thấy xe mẹ đã hớn hở chạy lại. Ngọc đỡ balô cho con, nựng má cậu nhóc rồi hai mẹ con cùng phi thẳng về tòa chung cư ven sông Hồng. Về đến phòng 608, Ngọc nhanh nhẹn lùa con trai vào phòng tắm: "Hùng ngoan, tự tắm rửa sạch sẽ rồi ra ăn tối nhé, tối nay mẹ bận tiếp các cô bên nhà cô Lan Anh đấy."
Trong lúc con trai đang vầy nước trong nhà tắm, Ngọc lập tức bắt tay vào chuẩn bị bữa tối riêng cho cậu bé. Biết con thích ăn đồ tây, cô thoăn thoắt làm món mì Ý sốt bò băm béo ngậy và chiên thêm vài miếng khoai tây giòn rụm. Tiếng lách cách của dao thớt, tiếng dầu mỡ reo vui hòa cùng mùi thơm của bơ và sốt cà chua nhanh chóng làm sưởi ấm căn bếp nhỏ lộng gió sông.
Chỉ chưa đầy ba mươi phút, đĩa mì Ý nóng hổi, trang trí đẹp mắt đã được dọn ra bàn ăn đúng lúc cu Hùng bước ra với bộ quần áo ở nhà thơm tho mùi xà phòng. Ngọc xoa đầu con, trìu mến nói: "Con trai ăn ngoan nhé, ăn xong cứ xem hoạt hình hoặc chơi lego, mẹ sang phòng cô Lan Anh ngay đối diện thôi, có gì cứ bấm chuông gọi mẹ." Cậu nhóc ngoan ngoãn gật đầu, xúc ăn ngon lành. Ngọc thở phào, bấy giờ mới vội vã bước vào phòng ngủ của mình để tắm rửa, chuẩn bị lên đồ cho buổi tụ họp cuồng nhiệt phía trước.
Hết chương 01 - Mọi người có thể ủng hộ donate để ra nhanh hơn do mình khó khăn việc thời gian để viết bài. Mình sẽ cố gắng 1 tuần/1 chap/ 4000 từ >>> - [wescan.vn/ducthinh.milan]

