Chuyện Đời Sinh Viên

conon

Tao là gay
hóng, kể chuyện kiểu lạ này cuốn phết, mặc dù nhìn có vẻ giống AI nhưng vẫn muốn đọc :D
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 44: Những khoảng lặng đầu xuân

Hôm sau cũng là ngày đầu tiên bọn mình quay trở lại giảng đường sau kỳ nghỉ Tết.

Cả đám ai nấy đều háo hức. Hơn một tháng nghỉ ở quê, gặp lại bạn bè tự nhiên thấy vui như lâu lắm rồi chưa gặp.

Linh vẫn giữ nguyên thói quen cũ.

Sáng sớm đã sang gõ cửa phòng hai thằng.

— Anh ơi, anh Dương ơi dậy đi học...

Giọng em vừa nhỏ nhẹ vừa quen thuộc. Vẫn tiếng gọi ấy, thật ấm áp

Mình mở hé mắt, nhìn sang Dương. Hai thằng nhìn nhau cười rồi lại theo đúng "nghi thức buổi sáng".

Mỗi thằng một điếu thuốc.

Đứng ngay trước cửa phòng.

Rít lấy rít để.

Khói thuốc vừa vào đầu là cả hai đã thấy lâng lâng như mấy thằng nghiện.

Dương vừa nhả khói vừa cười.

— Đúng là thiếu cái này thì người cứ bứt rứt.

Mình chỉ cười.

Hút xong, hai thằng mới lững thững ra bể nước chung đánh răng rửa mặt rồi thay quần áo.

Hôm nay phải đi học thật rồi.

Trước khi đi, mình vẫn không quên ghé qua phòng Linh.

Em đang chỉnh lại mái tóc trước gương.

Mình khẽ bước tới.

Thơm nhẹ lên má em một cái.

Linh quay sang, cười tươi.

— Đi học ngoan nhé.

— Vâng cô giáo.

Em cười khúc khích rồi nhéo nhẹ vào eo mình.

...

Hôm nay Linh vẫn mặc đúng phong cách quen thuộc.

Áo khoác kín đáo.

Quần jean tối màu.

Đeo cặp kính cận.

Nhìn em hiền khô.

Chẳng hiểu sao càng nhìn càng thấy yêu.

Tạm biệt em rồi 2 thằng phóng đi

Hai thằng mình vừa đi vừa nói chuyện linh tinh.

Từ chuyện game.

Đến chuyện tiền nong.

Đến chuyện học.

Rồi cũng tới trường lúc nào chẳng hay.

...

Giảng đường hôm nay đông vui hẳn.

Sau kỳ nghỉ dài, ai cũng tranh thủ hỏi han nhau đủ thứ.

Mình cũng vậy.

Gặp lại mấy ông chiến hữu là lại cười nói rôm rả.

Tiết học bắt đầu.

Ngồi cầm bút mà thấy... lạ tay.

Hơn tháng trời chẳng viết chữ nào, giờ ghi bài được một lúc mà bàn tay đã mỏi nhừ.

Giảng viên vẫn say sưa giảng.

Còn mình...

Ngồi được hơn ba mươi phút đã bắt đầu chống cằm.

Rồi gục xuống bàn.

Đúng lúc ấy.

Dương huých vai mình.

— Ê...

— Dậy...

— Con kia là con nào thế?

— Xinh vãi.

Mình ngẩng đầu theo hướng nó chỉ.

Rồi cũng khựng lại vài giây.

V.Anh.

Mới hơn tháng không gặp.

Mà khác thật.

Mái tóc nhuộm màu sáng hơn.

Trang điểm nhẹ.

Bộ đồ ôm sát người khiến nàng trông trưởng thành hơn hẳn. Quần lengging, áo cổ tim làm hơi hở bầu ngực căng tròn.

Mình bật cười.

Đập nhẹ vào đầu Dương.

— Mày mất trí à?

— V.Anh đấy.

Dương gãi đầu.

— Đéo mẹ...

— Tao tưởng lớp có em mới.

Mình cũng phải công nhận.

Nếu không để ý kỹ thì đúng là khó nhận ra.

Sinh viên đông quá.

Một lớp bảy tám chục người.

Thật lòng mà nói.

Sau cả học kỳ.

Mình cũng chỉ nhớ mặt những đứa hay chơi cùng hoặc hay nói chuyện.

Còn nhiều người ngồi phía bên góc kia giảng đường...

Có gặp ngoài đường chắc còn chẳng biết tên.

...

Ra chơi.

Mấy thằng lại kéo nhau xuống trà đá.

Thuốc lào.

Trà nóng.

Đúng bài.

Đang ngồi thì thấy V.Anh từ căng tin đi ra.

Mình đứng dậy.

— Anh em ngồi nhé.

Rồi đi theo phía sau nàng.

Đến gần.

Mình đưa hai tay bịt mắt.

V.Anh hơi giật mình.

Rồi bật cười.

— Bỏ tớ ra...

— M.

Mình ngạc nhiên.

— Ơ...

— Sao biết?

Nàng cười khúc khích.

— Tay toàn mùi thuốc lá.

— Với lại...

— Có mỗi M thích trêu kiểu này.

Mình phá lên cười.

Buông tay.

Hai đứa cùng ngồi xuống ghế đá.

Nói chuyện Tết.

Chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Được một lúc.

V.Anh khẽ xoay xoay vạt áo.

— Dạo này M bận lắm nhỉ.

— Nhắn tin chẳng thấy trả lời.

— Gọi cũng chẳng nghe.

Mình cười ngượng.

— Đợt ấy đi làm thêm.

— Bận thật.

V.Anh nhìn mình.

Cười nửa đùa nửa thật.

— Hay bận ở với cô bé xóm trọ?

Mình chỉ biết gãi đầu.

Rồi đánh trống lảng.

— Thế còn V.Anh?

— Đợt này nhìn khác hẳn.

Nàng đưa tay vuốt tóc.

— Về quê chị gái làm spa.

— Chị bảo thử tiêm filler một ít.

— Rồi bố mẹ cũng cho nhuộm tóc.

— Thành ra nhìn khác thế thôi.

— Nhưng tết về ăn nhiều bánh chưng nên bụng lại hơi mỡ rồi đây này

Hình như con gái ai cũng sợ béo hay sao ý

— M thấy có mỡ đâu, vẫn ngon… à xinh mà

V.Anh khẽ lườm mình

— Có thêm cái mũi tớ được chỉnh cao hơn chút nữa thôi

Mình gật gù.

— Bảo sao.

— Xinh hơn thật.

Nghe vậy.

V.Anh cười.

Hai má hơi ửng đỏ.

...

Tiếng chuông báo vào học vang lên.

Hai đứa đứng dậy.

Đi song song trở lại giảng đường.

Có vài ánh mắt ngoái nhìn.

Mình chẳng để ý.

Chỉ thấy V.Anh hơi cúi đầu, bước nhanh hơn một chút.

...

Học xong.

Mới hơn mười giờ.

Mấy thằng nhìn nhau.

Tuấn hô to.

— Khai xuân thôi!

Khai xuân ở đây chẳng phải ăn uống gì.

Mà là...

Net.

Cả lũ cười phá lên.

Lại kéo nhau xuống quán quen.

Mở máy.

Đeo tai nghe.

Vào trận.

Sau kỳ nghỉ dài.

Ai cũng nghĩ sẽ đánh hay.

Kết quả...

Thắng đúng một.

Thua ba.

Ra khỏi quán.

Mặt thằng nào cũng dài như cái bơm.

Dương vừa đi vừa chửi.

— Địt mẹ...

— Toàn gặp team gì đâu.

Mình chỉ cười.

Thằng này đánh game là phải thắng mới chịu.

...

Về đến xóm.

Bước ngang qua phòng Linh.

Mình khựng lại.

Chiếc xe máy ấy...

Lại dựng trước cửa.

Lại là thằng con trai hôm trước.

Mình đứng nhìn vài giây.

Không bước sang.

Cũng chẳng hỏi.

Nếu Linh muốn nói.

Em sẽ tự nói.

Nghĩ vậy.

Mình cùng Dương lặng lẽ về phòng.

...

Nằm nghịch điện thoại được một lúc.

Tiếng xe máy ngoài sân nổ máy.

Rồi chạy đi.

Ít phút sau.

Linh sang.

Vừa thấy mình.

Em hơi giật mình.

— Ơ...

— Anh về rồi à?

— Sao không gọi em?

Mình cười nhạt.

— Thấy em có khách.

— Anh không tiện.

Em nhìn mình vài giây.

Rồi nhẹ nhàng nói.

— Đi chợ với em nhé.

Thật lòng lúc ấy.

Trong người mình vẫn còn chút khó chịu.

Nhưng nhìn khuôn mặt em.

Lại chẳng nỡ từ chối.

Mình đứng dậy.

Lấy xe của Dương.

Chở em ra chợ.

...

Suốt quãng đường.

Em vẫn ôm nhẹ lấy eo mình.

Một lúc sau.

Khẽ cấu yêu.

— Anh...

— Ghen à?

Mình không trả lời.

Em cười.

Rồi chủ động giải thích.

Hóa ra hôm nay mẹ em gửi ít đồ lên.

Thằng kia tiện đường mang giúp.

Em giữ phép lịch sự nên mời vào uống nước.

Ai ngờ nó cứ ngồi mãi.

Đúng lúc ấy mình lại về.

Nhưng chẳng chịu sang.

Em cười.

— Anh sang cứu em thì tốt biết mấy.

Nghe xong.

Trong lòng mình nhẹ đi rất nhiều.

Mình cười.

— Thế lần sau anh sang phá đám luôn.

Linh bật cười.

Ôm mình chặt hơn.

— Em chỉ yêu anh thôi.

Một câu nói ngắn.

Làm mọi bực bội trong mình tan biến.

...

Chiều hôm ấy.

Ba đứa lại cùng nấu cơm.

Từ ngày có Linh.

Dương gần như chẳng phải đụng tay vào nấu nướng.

Thế là mình giao luôn nhiệm vụ.

— Mày rửa bát.

Nó méo mặt.

— Đéo công bằng.

— Hai đứa nấu.

— Tao rửa.

Mình cười.

— Không rửa thì ăn bốc.

Nó chỉ biết lầm bầm.

Rồi vẫn ngoan ngoãn bê chậu bát ra vòi nước.

...

Ăn xong.

Mình sang ôm Linh một lúc rồi về.

Định ngủ lấy sức để chiều đi học.

Ai ngờ.

Hai thằng ngủ một mạch.

Đến lúc mở mắt.

Đã...

Năm giờ chiều.

Hai đứa nhìn nhau.

— Địt mẹ...

— Nghỉ luôn rồi.

Rồi cùng phá lên cười.

...

Mình chạy sang phòng Linh.

Không thấy.

Gọi điện.

Không nghe.

Tin nhắn cũng chưa trả lời.

Đến tối.

Em mới nhắn lại.

Hôm nay cả lớp đi thăm cô giáo bị ốm.

Điện thoại để trong túi xách

Không để ý.

Bảo hai anh tự lo cơm tối.

Thế là hai thằng kéo nhau đi ăn bún.

Rồi lại vào net.

Nhưng chẳng hiểu sao.

Cả buổi tối.

Mình đánh chẳng có chút hứng nào.

Trong lòng cứ bứt rứt.

Khoảng hơn chín giờ.

Mình bảo Dương.

— Tao về trước.

— Mày chơi tiếp đi.

Nó vẫn còn cay cú trận vừa thua.

Nên gật đầu luôn.

...

Trên đường về.

Đi ngang đầu ngõ.

Mình lại nhìn thấy.

Chiếc xe máy quen thuộc ấy.

Dừng trước cửa xóm trọ 1 đoạn

Em bước xuống.

Hai người nói gì đó.

Rồi cười.

Thằng kia quay xe đi mất.

Mình đứng lặng vài giây.

Trong đầu chỉ có một câu hỏi.

"Tại sao em lại nói dối mình nhỉ?"

Nhưng rồi...

Mình vẫn chọn im lặng.

Mình muốn nghe em tự nói.

...

Về phòng.

Lướt qua cửa phòng em.

Khẽ nhìn vào.

Linh đang thay quần áo.

Thấy mình.

Em giật mình kêu lên.

— Anh như ma ấy.

Mình chỉ cười nhạt

Rồi về phòng.

Nằm nhìn trần nhà.

Đầu óc rối như tơ vò.

...

Một lúc sau.

Em sang.

Thấy mình nằm im.

Em khẽ hỏi.

— Sao hôm nay anh về sớm thế?

— Anh Dương đâu?

Mình đáp ngắn gọn.

— Mệt.

Linh nằm xuống cạnh mình.

Nhẹ nhàng ôm lấy.

Nhưng mình khẽ gạt tay em ra.

Em đỏ hoe mắt.

— Anh giận em à?

Lúc ấy.

Mình mới ngồi dậy.

Nhìn thẳng vào em.

— Thấy người yêu đi với thằng khác.

— Thì ghen thôi.

Linh im lặng vài giây.

Rồi ôm lấy cổ mình.

Khẽ cười.

— Đồ ngốc.

Em giải thích.

Hóa ra sau khi đi thăm cô giáo về.

Xuống bến xe buýt.

Đúng lúc gặp thằng kia.

Nó nằng nặc đòi đưa về.

Em từ chối.

Nhưng nó bảo tiện đường.

Lại thấy em mệt.

Nên em mới đi nhờ.

Nghe xong.

Trong lòng mình cũng dịu xuống.

Nhưng vẫn cố làm bộ dỗi.

— Thôi.

— Em về phòng đi.

— Anh mệt.

Linh nhìn mình.

Khẽ hôn lên má.

— Anh hấp.

Rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

...

Đêm hôm ấy.

Mình ngủ không yên.

Mơ đủ thứ linh tinh.

Giật mình tỉnh dậy giữa đêm.

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Quay sang bên cạnh.

Dương đang nằm ngáy đều đều.

Mình cũng chẳng biết nó về từ lúc nào.

Chỉ nhớ rằng sau khi Linh rời đi.

Mình nằm nhìn mãi lên trần nhà.

Rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay...
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 45: Tạm biệt căn phòng đầu tiên

Cuộc sống sinh viên của bọn mình vẫn cứ thế trôi qua.

Sáng đi học.

Trưa về ăn cơm.

Chiều học hoặc đi net.

Tối lại loanh quanh nấu nướng, nói chuyện rồi ôm em ngủ.

Mọi thứ cứ đều đều như một vòng quay chẳng bao giờ dừng lại.

Điều khiến mình thấy hạnh phúc nhất lúc ấy, có lẽ là vẫn còn có Linh ở bên.

Có những hôm học xong, chẳng biết làm gì, mình lại chạy sang phòng gọi:

— Linh, đi lượn không?

Em chỉ cười.

— Có ạ.

Thế là hai đứa cứ thế dắt nhau đi.

Có hôm đi dọc mấy con phố ở Thái Nguyên, chẳng ai nói với ai câu nào. Chỉ nắm tay nhau, thi thoảng nhìn nhau cười rồi lại tiếp tục bước.

Có hôm lại rẽ qua khu Công nghệ Thông tin, gọi vài xiên thịt nướng, hai đứa vừa ăn vừa xuýt xoa vì nóng.

Có hôm trời nóng hơn thì lại sang chợ Thái ăn mấy cốc sữa chua, ngồi đến lúc tối muộn mới chịu về.

Những điều nhỏ bé ấy, lúc ấy mình thấy bình thường.

Đến sau này nhớ lại mới thấy, hóa ra đó lại là những ký ức đẹp nhất.

...

Ở quê, bố mẹ vẫn đều đặn gọi điện.

Cuộc gọi nào cũng chẳng có gì mới.

Mẹ hỏi:

— Ăn uống đầy đủ không?

— Có gầy đi không?

Bố thì ngắn gọn hơn.

— Học cho tử tế.

— Chơi ít thôi.

Mình lần nào cũng chỉ cười khà khà.

— Vâng.

Rồi tắt máy.

Đúng kiểu con trai với bố.

Quan tâm nhau nhưng chẳng bao giờ nói nhiều.

...

Đầu tháng Tư.

Thái Nguyên bắt đầu bước vào những ngày nắng như đổ lửa.

Đi học về.

Vừa mở cửa phòng.

Một luồng hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt.

Căn phòng trọ nhỏ lợp mái fibro xi măng, tường mười phân, kín mít, chẳng có lấy một khe thoát gió.

Có hôm bật laptop lên được một lúc.

Sờ vào máy.

Nóng đến mức bỏng cả tay.

Bình nước để trong phòng.

Rót ra uống mà cứ như nước mới đun âm ấm.

Mỗi lần đi học về.

Linh đều ướt đẫm mồ hôi.

Mái tóc bết lại.

Áo sau lưng cũng thẫm màu.

Nhìn mà thương.

Ba đứa vẫn cố gắng nấu cơm cùng nhau.

Nhưng càng về sau.

Nóng quá.

Đứa nào cũng lười.

Thế là lại kéo nhau đi ăn bún.

Ăn cơm rang.

Hoặc cơm bụi cho nhanh.

...

Cho đến một hôm.

Linh khẽ nói với mình.

Giọng em nhỏ lắm.

— Anh này...

— Bố mẹ em muốn em chuyển sang ở với chị họ.

Mình hơi khựng lại.

— Sao thế?

Em ngồi xuống cạnh mình.

Nhẹ nhàng giải thích.

Chị họ em thuê phòng cũng gần đây

Trong phòng có điều hòa.

Có bình nóng lạnh.

Chị thì đi làm cả ngày.

Ít khi ở nhà.

Bố mẹ muốn em sang đó ở để hai chị em tiện chăm sóc nhau.

Nghe xong.

Thật lòng mình buồn.

Quen ngày nào cũng gặp nhau.

Quen những bữa cơm ba đứa.

Quen mỗi sáng em sang gọi dậy.

Bây giờ chuyển đi...

Tự nhiên thấy hụt hẫng.

Linh nhìn mặt mình.

Khẽ nắm tay.

— Hay thôi...

— Em không đi nữa.

Mình lắc đầu.

Không được.

Như thế ích kỷ quá.

Em sang đó sẽ đỡ nóng hơn.

Đi học cũng gần hơn.

Quan trọng nhất...

Là em sẽ đỡ khổ.

Mình mỉm cười.

— Thôi.

— E cứ sang với chị đi.

— Ngay gần đây mà.

— Lúc nào anh chẳng sang được.

Linh cắn môi.

Đôi mắt đỏ hoe.

Rồi chỉ khẽ gật đầu.

— Vâng...

...

Hôm sau.

Mình với Dương quyết định nghỉ luôn một buổi học.

Để chuyển đồ giúp em.

Lúc bắt đầu dọn.

Mình mới biết...

Con gái đúng là có phép màu.

Mới năm nhất.

Mà đồ đạc chẳng hiểu từ đâu ra nhiều đến thế.

Quần áo.

Chăn màn.

Gấu bông.

Sách vở.

Đồ linh tinh...

Chuyển hết chuyến này đến chuyến khác.

Mồ hôi ai cũng chảy ròng ròng.

Áo ướt sũng.

Đến lúc bê nốt chuyến cuối cùng.

Cả ba đứa đứng giữa căn phòng.

Không ai nói gì.

Chiếc phòng nhỏ ngày nào còn đầy tiếng cười.

Giờ chỉ còn bốn bức tường trống.

Mình nhìn quanh.

Bao nhiêu kỷ niệm ùa về.

Những lần hai đứa ngồi ôm nhau.

Những tối ngồi học.

Những buổi em ngủ quên trên vai mình.

Tất cả đều bắt đầu từ căn phòng ấy.

Linh khẽ ôm lấy mình.

— Em sẽ vẫn sang với anh mà.

— Anh đừng buồn nhé.

Mình cười.

Siết em vào lòng.

— Anh biết. Yêu em

...

Từ hôm ấy.

Ngày nào Linh cũng sang.

Trưa sang.

Chiều tan học cũng sang.

Có hôm đi học xong.

Em phải vòng thêm cả cây số chỉ để ghé qua phòng mình một lát.

Mình thương lắm.

Nhưng em chẳng bao giờ kêu.

Hai đứa chỉ ngồi nói chuyện.

Ôm nhau.

Rồi đến lúc về phòng.

Lần nào em cũng hôn nhẹ lên má mình.

Khẽ nói.

— Nhớ anh.

Rồi mới chịu đi.

Nói thật! Từ ngày Linh đi, xóm trọ vắng hẳn, mỗi người một công 1 việc, nên cũng chẳng còn vui vẻ như hồi mới sang

Không còn những tiếng cười đùa

Những tiếng đập cửa gọi 2 thằng dậy

Tự nhiên 2 thằng cũng không quen

Cu Dương thấy mặt mình buồn buồn suốt

Nó cũng động viên

Mình vẫn cười

Chỉ là nụ cười ít đi thôi

Có những ngày nhớ nhung, 2 đứa cũng chỉ đành vào nhà nghỉ để trút những nhớ thương trong lòng

Có những lần thì cũng chỉ vội vàng được hơn tiếng, rồi e lại chạy về phòng

Có những lúc, 2 đứa hòa vào nhau, cũng muốn ôm ấp vuốt ve nhau thêm 1 lúc cũng khó

Vì em ở cùng chị mà

...

Thêm khoảng một tuần nữa.

Nắng càng lúc càng khủng khiếp.

Hai thằng mình cứ như hai con cá bị vớt lên bờ.

Lúc nào cũng há miệng thở.

Nấu cơm cũng lười.

Suốt ngày cơm bụi.

May mà bụng mình giờ cũng quen.

Ăn ngoài nhiều chẳng còn đau bụng như trước nữa.

...

Một buổi trưa.

Dương nằm vật trên giường.

Người ướt như tắm.

Mình thì ngồi ngay cửa phòng.

Vừa hút thuốc.

Vừa nhìn trời.

Đột nhiên.

Dương đập mạnh xuống giường.

— Địt mẹ!

— Nóng thế này thì sống kiểu gì?

Nó ngồi bật dậy.

Nhìn mình.

— Ê M.

— Hay chuyển phòng đi.

— Kiếm cái nào có điều kiện hơn tí.

— Chứ ở đây thêm chắc tao chết mất.

Mình không trả lời ngay.

Chỉ im lặng.

Nhìn khắp căn phòng.

Căn phòng đầu tiên khi mình đặt chân lên Thái Nguyên.

Nơi mình bắt đầu cuộc sống sinh viên.

Nơi gặp Dương.

Gặp Linh.

Gặp chị Samsung.

Bao nhiêu kỷ niệm vui buồn.

Nói bỏ...

Thật sự tiếc.

Nhưng...

Nóng quá.

Không chịu nổi nữa.

Mình nhìn chiếc laptop vẫn còn nóng ran trên bàn.

Bình nước thì chẳng khác gì nước ấm.

Khẽ thở dài.

Rồi quay sang Dương.

Gật đầu.

— Ừ.

— Mai hai thằng đi tìm phòng.

Dương cười ngay.

— Chuẩn. Chứ ôm kỉ niệm mãi thì chắc chết rũ xác ở đây mẹ rồi.

Mình cũng cười.

Nhưng trong lòng lại thấy trống trải.

Có lẽ...

Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt với nơi đầu tiên mình gọi là "nhà" ở Thái Nguyên rồi !!
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 46: Một mái nhà mới

Sáng hôm sau, sau cả tối hai thằng ngồi bàn bạc, cuối cùng cũng thống nhất.

Học xong buổi sáng.

Chiều nghỉ sẽ đi tìm phòng.

Chứ cứ chịu cái nóng này thêm vài hôm nữa, chắc cả hai đứa thành thịt nướng mất.

...

Lên giảng đường vẫn là những tiết học dài lê thê.

Vốn bản tính mình đã lười.

Lại thêm thời tiết oi bức.

Cả giảng đường rộng thênh thang, gần tám chục con người chen chúc với đúng sáu cái quạt trần quay lờ đờ trên đầu.

Không khí đặc quánh.

Nóng hầm hập.

Đến cả giảng viên đứng trên bục cũng phải lấy khăn lau mồ hôi liên tục.

Sinh viên bên dưới thì khỏi nói.

Đứa nào đứa nấy mặt mũi nhễ nhại.

Chỉ mong tiếng chuông hết tiết vang lên.

...

Cũng như mọi hôm.

Vừa nghe tiếng chuông.

Cả đám như được ân xá.

Lũ lượt kéo nhau ra quán trà đá trước cổng trường.

Mỗi đứa một cốc nước đá.

Thêm bi thuốc lào.

Những ngày bình thường thì còn ngồi chém gió đủ chuyện.

Hôm nay...

Nóng quá.

Chẳng ai buồn mở miệng.

Chỉ cắm đầu uống nước.

Cốc vừa đặt xuống đã cạn.

Ngồi được một lúc.

Mình mới quay sang hỏi.

— Ê.

— Chúng mày có biết chỗ nào có phòng mát mẻ không?

Tuấn với Tùng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

— Trùng hợp nhỉ.

— Bọn tao cũng đang tính chuyển.

— Phòng nóng chịu đéo nổi nữa.

Nghe vậy.

Mình với Dương nhìn nhau.

Cười ngay.

Đúng là anh hùng gặp anh hùng.

Thế là cả bốn thằng thống nhất.

Chiều nay.

Nghỉ học.

Đi tìm phòng luôn.

Tự nhiên ai nấy đều thấy có động lực hơn hẳn.

...

Quay trở lại lớp.

Đi ngang hành lang.

Lại gặp V.Anh.

Hai đứa đứng nói chuyện vài câu.

Mình cũng tiện hỏi.

— Gần chỗ V.Anh có phòng nào cho thuê không?

Nàng nghĩ một lúc rồi đáp.

— Hình như gần xóm tớ có vài phòng đang treo biển đấy.

— Chiều M qua thử xem.

Mình gật đầu.

— Ok. Vậy chiều tớ qua ngó.

...

Tan học.

Hai thằng chẳng buồn về phòng.

Ra làm luôn bát bún chả.

Ăn xong.

Phi thẳng xuống quán net.

Giờ này mà về phòng.

Khéo còn nóng hơn ngoài đường.

...

Hôm nay mình chẳng có tâm trạng chơi game.

Ngồi đọc báo.

Vào nhaccuatui nghe nhạc. Hồi ấy mình chỉ thích nghe nhạc của LK, hay là Jusstatee thôi

Thỉnh thoảng lại vào Facebook xem mấy nhóm cho thuê phòng trọ.

Dương thì vẫn như mọi khi.

Đeo tai nghe.

Miệng chửi liên tục.

Ngồi cạnh nghe nó combat mà buồn cười.

Lướt Facebook được một lúc.

Messenger hiện lên.

Y nhắn.

M dạo này bận à?

Chẳng thấy liên lạc gì cả.

Y đợi mãi còn chưa thấy M sang để mời uống nước.


Mình cười.

Gõ lại.

— Xa nhau tí cho nhớ.

Y trả lời gần như ngay lập tức.

— Có mà quên người ta luôn thì có.

Hai đứa trêu nhau vài câu.

Mình kể đang đi tìm phòng trọ.

Y bảo.

— Bên này cũng còn vài phòng.

— Đắt hơn chút.

— Nhưng có điều hòa.

Mình lưu luôn địa chỉ.

— Để chiều M sang xem.

Y gửi thêm cái icon trái tim.

Rồi hai đứa tạm biệt.

...

Đầu giờ chiều.

Mình vỗ vai Dương.

— Xong chưa?

Nó vẫn dán mắt vào màn hình.

— Nốt trận.

Đúng chất nghiện game.

Mình đành quay lại đọc báo.

Thì đúng lúc ấy.

Linh gọi.

— Anh đi đâu rồi?

— Em qua không thấy anh.

Mình cười.

— Nóng quá.

— Hai thằng trốn xuống net.

Rồi tiện kể luôn chuyện đi tìm phòng.

Ở đầu dây bên kia.

Linh im lặng vài giây.

Giọng buồn hẳn.

— Thế là...

— Xóm mình cũng tan rồi nhỉ...

Mình cũng chùng xuống.

Đúng thật.

Dương chuyển.

Mình chuyển.

Linh cũng chuyển.

Bé chuppy cũng chuyển trước Linh vài ngày

Chẳng còn ai ở lại nữa.

Bao nhiêu kỷ niệm.

Rồi cũng thành quá khứ.

Hai đứa nói thêm vài câu.

Linh bảo.

— Em ngủ chút nhé. A đi đâu nhỡ mũ áo đầy đủ vào, kẻo ốm

Mình hôn em qua điện thoại.

Rồi tắt máy.

...

Mười lăm phút sau.

Cuối cùng Dương cũng chịu đứng dậy.

Ra khỏi quán net.

Một luồng hơi nóng hầm hập tạt thẳng vào mặt.

Mới bước được vài bước.

Áo hai thằng đã ướt sũng. Nản thật

Thế là gọi luôn Tuấn với Tùng.

Bốn thằng.

Hai xe máy.

Bắt đầu hành trình tìm chỗ ở mới.

...

Suốt cả buổi chiều.

Bốn đứa chạy khắp nơi.

Phòng thì chật.

Phòng thì bẩn.

Phòng thì điều hòa cũ kỹ. bật lên như không

Có chỗ nhìn ngoài đẹp.

Vào trong lại ẩm thấp.

Có chỗ giá rẻ.

Nhưng vừa bước vào đã muốn quay ra.

Cứ thế cả 4 thằng cứ thấy chỗ nào để biển cho thuê phòng, là lại nhấn số gọi rồi đi

Đến gần năm giờ.

Ai cũng bắt đầu đuối.

Dương lau mồ hôi.

Chửi.

— Địt mẹ.

— Cả cái Thái Nguyên này hết phòng rồi à?

Mình chỉ cười.

Lại tiếp tục chạy.

...

Điểm dừng chân cuối cùng.

Là tổ 20.

Sau cuộc điện thoại với chủ nhà.

2 thằng đi theo chỉ dẫn của bác

Rồi tìm đến một trường mầm non tư nhân.

Bác chủ cười hiền.

— Phòng các cháu thuê nằm trong khuôn viên trường.

— Lên xem đi.

Đi theo bác lên tầng hai.

Mở cánh cửa cuối cùng.

Cả 2 thằng...

Đứng hình.

Đẹp.

Quá đẹp.

Phòng rộng hơn ba mươi mét vuông.

Điều hòa.

Bình nóng lạnh.

Hai chiếc giường.

Tủ quần áo.

Bàn học.

Bếp riêng có cả máy hút mùi.

Nhà vệ sinh khép kín.

Vừa bước vào.

Mát rượi.

Cảm giác như từ địa ngục bước sang thiên đường.

Nhưng...

Đến lúc nghe giá.

— Một triệu tám.

2 thằng nhìn nhau.

Nuốt nước bọt.

Thời ấy.

Phòng bình thường, khép kín chỉ năm sáu trăm.

Phòng của mình có ba trăm nghìn.

Một triệu tám...

Đúng là con số khổng lồ với sinh viên.

Đang phân vân.

Bỗng Dương vỗ đùi.

— Ê!

Nó gọi luôn cho Tuấn với Tùng.

— Sang đây.

— Tao nghĩ có cách.

...

Mấy phút sau.

Hai thằng kia cũng tới.

Phản ứng...

Y hệt bọn mình lúc nãy.

Ai cũng sáng mắt.

Sau gần nửa tiếng tính toán.

Cuối cùng.

Cả bốn quyết định.

Ở chung.

Chia đều tiền phòng.

Bác chủ nghe xong.

Cười hiền.

— Thôi.

— Sinh viên với nhau.

— Bác bớt cho trăm nghìn.

— Một triệu bảy.

— Ở thử một tuần.

— Hợp thì thuê tiếp.

— Đặt cọc bác năm trăm.

Mình móc ví.

Đưa luôn.

Tiền còn lại.

Cam-pu-chia sau.

Bác dặn dò vài điều.

Rồi ra về.

...

Đứng giữa căn phòng mới.

Bốn thằng nhìn nhau.

Bắt tay.

Cười như trẻ con.

Cuối cùng.

Sau cả một buổi chạy khắp thành phố.

Cũng tìm được nơi ưng ý.

Thống nhất.

Ngày mai.

Chuyển đồ.

...

Trên đường về.

Hai thằng vừa đi vừa huýt sáo.

Về tới phòng.

Mỗi đứa tắm một lượt.

Rồi chuẩn bị đi ăn.

Lúc Dương còn đang trong nhà tắm.

Mình tranh thủ gọi cho Linh.

Nghe tin tìm được phòng.

Em vui lắm.

— Mai em sang giúp chuyển đồ nhé.

Mình cười.

— Được. tối anh thưởng

Đầu dây bên kia cười

Linh lại trêu.

— Xa em cái là lại đàn đúm.

— Liệu hồn.

— Em cắt chim.

Mình cười phá lên.

Hôn em qua điện thoại.

Rồi tắt máy.

...

Sau đó.

Hai thằng lên gặp cô chủ trọ.

Xin trả phòng.

Nghe xong.

Cô chỉ cười.

— Thôi.

— Hè này cô sửa lại.

— Lắp thêm đồ.

— Có khi chúng mày lại quay về.

Cô nhìn hai thằng.

Ánh mắt đầy lưu luyến.

— Cô quý chúng mày lắm.

Nghe vậy.

Trong lòng mình cũng chùng xuống.

Thanh toán tiền điện.

Tiền nước.

Chào cô.

Rồi bước ra khỏi cổng xóm.

Tự nhiên ngoái đầu nhìn lại.

Con dốc quen.

Quán net chân dốc.

Dãy phòng trọ cũ.

Chiếc sân nơi bao lần bọn mình ngồi ăn cơm, uống bia, tổ chức liên hoan.

Ngày mai thôi...

Mọi thứ sẽ chỉ còn là ký ức.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 47: Căn phòng mới

Sáng hôm sau, đúng như tính toán từ tối hôm trước, mình với cu Dương dậy từ khá sớm.

Hai thằng vẫn giữ nguyên cái nếp quen thuộc.

Ngủ dậy.

Ra ngoài cửa.

Mỗi thằng châm một điếu thuốc.

Hít một hơi thật sâu rồi mới lững thững đi vệ sinh cá nhân.

Ăn sáng xong, hai đứa quay về bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Con trai mà.

Đồ đạc có đáng là bao.

Một cái hòm tôn đựng quần áo.

Vài cái xoong nồi, bếp ga mini.

Chiếu, chăn, gối.

Thêm cái quạt cũ cùng ít sách vở.

Gói ghém chưa đầy một tiếng là gần như xong hết.

Đang lúi húi buộc lại mấy túi đồ thì Linh cũng sang.

Vừa bước vào cửa đã cười.

— Hai anh dọn nhanh thế.

Mình cười.

— Đồ bọn anh có gì đâu. Hôm chuyển phòng cho em mới gọi là vất.

Ba đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Dọn xong, cả ba kéo ghế ra ngồi dưới gốc cây trước sân nghỉ một lát.

Một lúc sau Linh chạy đâu đó mang về hai chai nước lạnh.

Mình nhận lấy, tiện tay khẽ thơm lên má em một cái.

Em đỏ mặt.

Khẽ lườm yêu.

— Toàn tranh thủ.

...

Ngồi thêm được ít phút, Dương chở Linh sang phòng mới trước để sắp xếp giúp.

Còn mình...

Mình quay trở lại căn phòng cũ.

Đứng im lặng thật lâu.

Căn phòng hơn mười mét vuông ấy.

Nơi mình đặt chân đến đầu tiên khi lên Thái Nguyên.

Nơi có những đêm thức trắng chơi game.

Có những bữa cơm sinh viên đạm bạc.

Có những lần cãi nhau, làm lành.

Có những tiếng cười.

Có cả những rung động đầu đời.

Mình nhìn một vòng.

Khẽ mỉm cười.

Rồi nhẹ nhàng khép cánh cửa lại.

"Tạm biệt nhé..."

"Căn phòng đầu tiên của tuổi sinh viên."

...

Vừa bước ra khỏi cửa thì gặp chị Samsung.

Chị đứng tựa cửa phòng nhìn mình.

— Chuyển thật à em?

Mình gật đầu.

— Vâng chị.

Chị cười.

Nhưng nụ cười hôm ấy hơi buồn.

— Thế là từ nay chị phải xa em rồi.

Mình cười, tiện tay vỗ nhẹ vào mông chị.

— Thi thoảng em vẫn qua chơi mà.

Chị bước lại ôm mình một cái thật nhanh rồi nháy mắt.

— Lúc nào rảnh... nhớ nhắn chị.

Mình chỉ biết cười.

Đúng là... yêu tinh

Chị vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Đi qua mấy phòng còn lại, mình cũng chào mọi người.

Ai cũng tiếc.

Nhưng nóng quá rồi.

Ở thêm chắc thành thịt nướng mất.

...

Sang tới phòng mới.

Linh đã cùng Dương sắp xếp gần như xong xuôi.

Tuấn với Tùng cũng vừa dọn đồ đến.

Cả bốn thằng đứng giữa căn phòng mới.

Không ai bảo ai.

Chỉ nhìn nhau rồi cùng cười.

Đẹp thật.

Rộng hơn phòng cũ gấp mấy lần.

Có điều hòa.

Có nhà vệ sinh khép kín.

Có bếp riêng.

Có cả máy hút mùi.

Đúng là thiên đường đối với mấy thằng sinh viên.

Linh vẫn đang cặm cụi lau bàn.

Mồ hôi lấm tấm trên trán.

Mình kéo em lại ngồi xuống mép giường.

— Nghỉ chút đi.

Em cười.

Mình đưa tay lau mồ hôi trên má em.

Khẽ hôn nhẹ một cái.

Mặn thật.

Em đánh yêu vào vai mình.

— Anh cứ thích trêu.

...

Gần trưa.

Ba thằng kia hiểu ý nên rủ nhau xuống quán net.

Để lại cho hai đứa chút không gian riêng.

Mình với Linh chỉ nằm cạnh nhau.

Ôm nhau.

Nói đủ thứ chuyện.

Nói về phòng mới.

Nói về kỳ học sắp tới.

Nói về những dự định linh tinh của tuổi mười tám đôi mươi.

Rồi mình hôn em, đặt vào một nụ hôn sâu

Tay mình đã mân mê vào trong lớp áo em rồi

E rên rỉ một lúc rồi gỡ tay mình ra, đánh nhẹ

“Đồ hư đốn, định làm gì, khai xuân phòng hả”

Mình cười rồi bảo

“A đang tính thế”

Em nhéo má mình rồi bảo

“Đồ hấp, nhỡ đang ấy bọn kia về thì e biết rúc mặt vào đâu”

“Vào đây này” tay mình lấy tay em đặt vào thẳng chỗ khối u căng đét ở quần mình

Em bóp nhẹ một cái rồi đỏ mặt. haha

Được một lúc thì ba ông tướng cũng quay về.

Thế là cả nhóm kéo nhau đi ăn cơm.

Vừa ăn vừa thống nhất.

— Tối nay khai trương phòng mới nhé!

Mỗi thằng góp một trăm.

Rủ thêm mấy đứa trong lớp.

Sinh viên mà.

Chỉ cần có cái cớ là đủ để ngồi với nhau rồi.

...

Ăn xong.

Linh xin phép về phòng chuẩn bị đi học buổi chiều.

Mình chở em về.

Đến nơi còn không quên hẹn.

— Chiều anh qua đón đi chợ nhé.

Em cười.

— Nhớ đấy.

...

Quay về phòng.

Ba thằng kia đã bật điều hòa từ lúc nào.

Vừa bước vào.

Một luồng gió mát lạnh phả thẳng vào mặt.

Ôi...

Cảm giác ấy đúng là khó tả.

Sau mấy tháng sống trong căn phòng mái fibro nóng như lò nung.

Được nằm dưới điều hòa lúc ấy chẳng khác nào lên thiên đường.

Cả bốn thằng chẳng ai nói câu nào.

Mỗi đứa chiếm một góc.

Rồi... ngủ ngon lành.

...

Đầu giờ chiều.

Mình sang đón Linh đi chợ.

Hôm nay em thay một bộ váy khác.

Chiếc váy xòe ôm nhẹ phần eo.

Tóc buộc cao.

Nhìn vừa dịu dàng vừa đáng yêu.

Mình đứng ngẩn ra mất mấy giây.

Đến lúc bị em nhéo nhẹ vào sườn mới giật mình.

— Nhìn gì thế?

— Ngon… à đẹp

Em cười tít mắt.

...

Đi chợ với Linh lúc nào cũng vui.

Em mặc cả như một bà nội trợ chính hiệu.

Mấy cô bán hàng gặp quen còn cười.

— Con bé này mặc cả ghê quá.

Có bốn trăm nghìn góp chung.

Thế mà Linh tính toán khéo léo.

Nào thịt.

Nào gà.

Nào lòng.

Nào rau.

Nào viên lẩu.

Nào xúc xích.

Đủ đầy cả một nồi lẩu lớn.

Chỉ khổ mỗi mình.

Xách lỉnh kỉnh túi nọ túi kia đi theo sau.

Nhưng thôi.

Được ngắm người yêu từ phía sau.

Tự nhiên cũng thấy... nhẹ hơn.

...

Buổi tối.

Bạn bè lục tục kéo đến.

Có cả V.Anh.

Tổng cộng khoảng chín, mười người.

Căn phòng rộng nên ngồi vẫn thoải mái.

Điều hòa chạy mát rượi.

Giữa cái nắng đầu tháng tư.

Được ngồi ăn nồi lẩu nghi ngút khói trong căn phòng lạnh thế này.

Đứa nào cũng xuýt xoa.

Sau vài chai táo mèo.

Không khí bắt đầu rôm rả.

Tuấn lôi cái loa bluetooth ra.

Rồi hát.

Giọng thì lệch tông.

Mà biểu cảm lại rất nhập tâm.

Làm cả phòng cười nghiêng ngả.

Đến mức bác chủ nhà phải gọi điện nhắc nhỏ tiếng một chút.

Cả đám mới cười ngượng.

Rồi tranh thủ dọn dẹp.

...

Khoảng gần mười giờ.

Mọi người lần lượt ra về.

Mình đưa Linh về phòng.

Hai đứa vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện.

Con đường tối hôm ấy bỗng trở nên bình yên lạ.

Đi thêm một đoạn

Mình nháy mắt

— Hay mình đi làm tí đi?

Linh lắc đầu cười.

Rồi đặt tay lên bụng.

— Hôm nay em đến ngày. Có tên chẳng chịu để ý em gì cả

Lúc ấy mình mới để ý.

Suốt cả chiều em vẫn thỉnh thoảng đưa tay xoa bụng.

Mình thấy áy náy.

Đúng là vô tâm thật.

Thế là ghé mua cho em một quả dừa.

Đứng nhìn em uống hết.

Rồi mới đưa em về.

Đến trước cửa phòng.

Hai đứa ôm nhau thật lâu.

Mình khẽ hôn lên môi em.

— Ngủ ngon nhé.

Em mỉm cười.

— Anh cũng thế.

...

Đêm ấy.

Mình trở về căn phòng mới.

Nằm giữa luồng điều hòa mát lạnh.

Ngước nhìn trần nhà trắng tinh.

Bên ngoài tiếng ve đầu hè đã bắt đầu râm ran.

Khẽ mỉm cười.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 48: Ba lần chuyển trọ


Sau bữa liên hoan khai trương phòng mới, cuộc sống của bọn mình cũng nhanh chóng quay trở lại quỹ đạo vốn có.

Sáng đi học.

Trưa về ăn cơm.

Chiều học hoặc đi net.

Tối lại quây quần nấu nướng.

Rồi ngủ.

Ngày nào cũng gần như lặp đi lặp lại như thế.

Những ngày đầu ở căn phòng mới, bốn thằng đều vui vẻ.

Phòng rộng.

Có điều hòa.

Lại đông anh em.

Lúc nào cũng rôm rả tiếng cười.

Mình còn nghĩ bụng.

"Chắc lần này ổn rồi."

Nhưng...

Đời đâu có như mơ.

Ở chung mới được vài hôm, mình với cu Dương đã bắt đầu nhìn nhau lắc đầu ngao ngán.

Không phải vì phòng.

Mà vì... người ở cùng.

Hai ông Tuấn với Tùng...

Ở bẩn thật sự.

Quần áo mặc đi học về thay ra là tiện tay ném luôn xuống góc phòng.

Ngày một bộ.

Ngày hai bộ.

Chẳng mấy chốc thành nguyên một đống.

Có hôm còn mặc lại bộ hôm trước vì... lười giặt.

Nhà vệ sinh thì khỏi phải nói.

Kem đánh răng.

Khăn mặt.

Dầu gội.

Quần áo.

Cứ để lung tung khắp nơi.

Nhiều hôm bồn cầu còn tắc.

Mình với Dương thay nhau thông. Nhiều lúc còn chửi cả nhau

Thông xong chỉ biết nhìn nhau cười trừ.

Nhưng chuyện vệ sinh vẫn chưa phải điều khiến hai thằng khó chịu nhất.

Điều mệt nhất...

Là sinh hoạt.

Hai ông ấy gần như chẳng bao giờ giữ ý.

Ban ngày mở nhạc.

Tối cũng mở nhạc.

Có hôm hơn 2 giờ đêm vẫn ngồi hát hò.

Lúc thì rì rầm nói chuyện.

Lúc thì cười ha hả.

Riêng thằng Tùng...

Ngáy.

Mà ngáy như sấm.

Nằm giường bên này vẫn cảm giác chiếc giường bên kia rung lên theo từng nhịp.

Mấy lần bác chủ nhà lên nhắc.

Hai ông ấy dạ dạ vâng vâng.

Được một lúc.

Đâu lại vào đấy.

Mình thì ngượng với bác chủ vô cùng.

...

Ở được đúng một tuần.

Hôm ấy bác chủ nhà lên phòng.

Vừa bước vào.

Bác đứng lặng vài giây nhìn căn phòng.

Quần áo.

Giày dép.

Bàn ghế.

Mọi thứ khá lộn xộn.

Bác quay sang cười ái ngại.

— Thôi... các cháu tìm chỗ khác giúp bác nhé.

— Chắc các cháu không hợp ở đây đâu.

— với bên trường mầm non, người ta cũng nói bác nhiều quá

Cả bốn thằng đứng im.

Không ai nói gì.

Mình cũng hiểu.

Nếu mình là bác.

Có lẽ mình cũng sẽ làm vậy.

Thanh toán tiền.

Bác chỉ lấy tiền điện.

Còn tiền cọc bác trả lại nguyên.

Có lẽ...

Bác chỉ mong bọn mình chuyển đi thật nhanh.

Mới hôm nào còn hớn hở liên hoan khai trương.

Thế mà...

Chưa đầy một tuần đã phải dọn đi.

...

Lại bắt đầu hành trình đi tìm phòng trọ.

Sau cả buổi chạy lòng vòng.

Bốn thằng tìm được một căn phòng gần cây xăng Đán.

Phòng cũng khá đẹp.

Thế là lại hí hửng khuân đồ.

Lại chuyển.

Lại lau dọn.

Lại sắp xếp.

Đến tối ai cũng mệt rã rời.

Ăn vội bát cơm rồi lăn ra ngủ.

Cứ nghĩ...

Lần này yên rồi.

Ai ngờ...

Sáng hôm sau.

Chủ nhà gõ cửa.

Cô đứng trước cửa cười ngượng.

— Các cháu thông cảm nhé.

— Hôm qua con trai cô không biết nên mới cho thuê.

— Nhà cô chỉ nhận công nhân thôi.

— Không nhận sinh viên.

Bốn thằng lại đứng như trời trồng.

Lại thu dọn đồ.

Lại xách đồ đi.

Lúc ấy đúng kiểu...

Muốn khóc thật.

...

Ra khỏi xóm trọ.

Mình vừa dắt xe vừa nói với Dương.

— Thôi mày ạ.

— Tao chán ở đông người rồi.

— Tìm phòng nào mái bê tông thôi.

— Không cần điều hòa nữa.

— Mát là được.

Dương cũng gật đầu ngay.

— Tao cũng nghĩ thế.

— Chơi thì vẫn chơi.

— Nhưng ở chung với hai ông kia... chịu.

Hai thằng thống nhất luôn.

Tuấn với Tùng tự tìm chỗ.

Còn mình với Dương đi tìm riêng.

...

Lang thang thêm gần một tiếng.

Cuối cùng hai thằng cũng tìm được một xóm trọ khá lạ.

Lối vào bé tí.

Chỉ là khoảng trống giữa hai căn nhà.

Xe máy đi vào còn phải bẻ lái cẩn thận.

Đi sâu vào bên trong mới hiện ra cả một khu trọ.

Xóm chỉ có mười phòng.

Chia thành hai dãy đối diện nhau.

Ở giữa là khoảng sân rộng.

Rộng cỡ một sân cầu lông.

Điều đặc biệt nhất...

Là mát.

Mát thật.

Vì bốn phía đều là nhà cao tầng.

Phòng lại lợp mái bê tông.

Phía trên còn có thêm lớp tôn chống nóng.

Mới bước chân vào thôi đã thấy dễ chịu hơn hẳn.

Quạt vừa bật lên.

Gió đã lùa khắp phòng.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

— Chốt.

Không cần suy nghĩ thêm.

Giá phòng cũng vừa túi tiền.

Thế là chiều hôm ấy.

Lại thêm một lần chuyển đồ.

...

Ngồi giữa căn phòng mới.

Hai thằng thở phào.

Dương nằm vật ra giường.

— Địt mẹ...

— Từ giờ cố ở đây lâu lâu tí nhé.

Mình cười.

— Ừ.

— Chuyển nữa chắc tao gãy lưng mất.

Hai thằng nhìn nhau rồi cùng phá lên cười.

Tính ra...

Chưa đầy một tháng.

Mình với Dương đã chuyển qua bốn phòng trọ.

Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy... mệt thật.
 

Abcxxxxx

Yếu sinh lý
Nghĩ lại thời mùa hè những năm 2010 ở trên thủ đô mà ngao ngán. Cũng là ngói xi măng ấy mà lại trên tầng 2 nữa chứ. Tường chưa kịp nguội thì nắng đã lại lên rồi
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo