Chương 1: Mùa hè năm ấy
Tên tôi là M.
Tôi sinh năm 1997, lớn lên ở một vùng quê nghèo. Gia đình làm nông, quanh năm gắn với ruộng đồng, mùa nào việc nấy. Bố mẹ chẳng học hành nhiều, nhưng luôn tâm niệm rằng chỉ có học mới giúp con cái thoát khỏi cảnh "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời".
Mùa hè năm tôi mười tám tuổi, kỳ thi đại học đến.
Hồi đó, thí sinh ở huyện tôi phải lên thành phố của tỉnh để dự thi. Sáng sớm hôm lên đường, bố chằng buộc chiếc xe máy cẩn thận rồi chở tôi đi. Quãng đường hơn bốn chục cây số không quá dài, nhưng với tôi lúc ấy, nó giống như chuyến đi đầu tiên rời khỏi vòng tay gia đình để bước vào một thế giới khác.
Bố gửi tôi ở nhà anh họ, dặn đi dặn lại:
"Ở đây mấy hôm thì chịu khó ôn bài, nghỉ ngơi cho khỏe, thi cho tốt."
Tôi chỉ cười rồi gật đầu.
Nhưng đó chỉ là cái gật đầu cho có.
Tôi vốn không phải học sinh học dốt. Thành tích trên lớp vẫn thuộc dạng khá, tiếp thu bài nhanh, chỉ có điều... tôi lười. Trong khi bạn bè cắm cúi giải đề, ôn từng dạng bài thì tôi lại nghĩ:
"Kiến thức thế là đủ rồi."
Lên thành phố được một ngày, tôi đã gọi ngay cho hai chiến hữu thân nhất là Hùng và Ba.
"Ê, lên tỉnh rồi, tối đi làm vài cốc không?"
Chẳng cần hỏi lần hai, cả ba nhanh chóng tụ tập.
Những ngày đáng lẽ phải ngồi xem lại công thức, chúng tôi lại lang thang khắp thành phố. Hết quán nhậu vỉa hè, quán cà phê rồi lại kéo nhau ra bể bơi. Nói là đi bơi cho khỏe, nhưng thú thật, ba thằng dành nhiều thời gian... ngắm các bạn nữ hơn là xuống nước.
Nhìn lại, đúng là cái tuổi mười tám ngây ngô.
Không nghĩ nhiều về tương lai.
Không biết áp lực cuộc sống là gì.
Chỉ cần có bạn bè, có vài cốc bia và những trận cười nghiêng ngả là thấy cả mùa hè đều đáng nhớ.
May mắn thay, việc ham chơi không khiến tôi phải trả giá quá đắt.
Sau mỗi buổi thi, tôi tự nhẩm lại đáp án rồi tính điểm. Cảm giác cũng khá ổn. Tôi đoán mình sẽ được khoảng hai mươi bốn đến hai mươi lăm điểm.
Thi xong, tôi theo bố về quê.
Cuộc sống lại trở về như cũ.
Trong khi bố mẹ tất bật ngoài đồng từ sáng đến tối, tôi gần như dính chặt lấy chiếc máy tính. Hết game này đến game khác. Bạn bè rủ là đi. Bố mẹ gọi phụ việc thì làm được một lúc lại kiếm cớ lỉnh đi.
Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình khi ấy đúng là một cậu con trai vô tư đến mức vô tâm.
Rồi ngày công bố điểm thi cũng đến.
Tôi hồi hộp mở trang tra cứu, nhập số báo danh.
Màn hình hiện lên ba con số.
25,5 điểm.
Tôi đứng lặng vài giây, rồi hét lớn đến mức cả nhà đều giật mình.
Không chỉ đủ điểm, tôi còn trúng tuyển vào Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên.
Tin vui lan khắp họ hàng nhanh hơn tôi tưởng.
Bố mẹ cười suốt mấy ngày liền. Người thân, hàng xóm ai gặp cũng chúc mừng. Đối với một gia đình làm nông như nhà tôi, có con đỗ đại học, lại còn là ngành Y, là niềm tự hào rất lớn.
Bố mẹ quyết định làm năm mâm cơm để cảm ơn họ hàng và bà con lối xóm đã động viên tôi suốt những năm học phổ thông.
Hôm ấy, sân nhà đông kín người.
Tiếng cụng chén, tiếng cười nói rôm rả hòa lẫn mùi thức ăn thơm phức.
Ai cũng chúc tôi học giỏi, sau này trở thành bác sĩ.
Còn tôi...
Tôi chỉ biết cười.
Lúc đó, tôi chưa hề biết rằng cánh cửa đại học mình vừa bước qua sẽ mang đến những người bạn, những kỷ niệm và cả những biến cố khiến cuộc đời mình thay đổi mãi mãi.
Sau bữa liên hoan ấy, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Điểm đến tiếp theo là Thái Nguyên.
Nơi bốn năm thanh xuân của tôi chính thức bắt đầu.