Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
chào các bác, em xin tự giới thiệu, em tên M, hiện đang làm việc tại Thái Nguyên
sau những ngày đi đọc truyện về các bác, em cũng quyết định tự viết cho mình câu chuyện của em về quãng đời sinh viên, nơi có những kỉ niệm, những hồi ức mà em cực kì trân trọng, nếu hay các bác cứ đẩy thuyền thật mạnh giúp em nhé
Thanks all !!!
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 1: Mùa hè năm ấy

Tên tôi là M.

Tôi sinh năm 1997, lớn lên ở một vùng quê nghèo. Gia đình làm nông, quanh năm gắn với ruộng đồng, mùa nào việc nấy. Bố mẹ chẳng học hành nhiều, nhưng luôn tâm niệm rằng chỉ có học mới giúp con cái thoát khỏi cảnh "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời".

Mùa hè năm tôi mười tám tuổi, kỳ thi đại học đến.

Hồi đó, thí sinh ở huyện tôi phải lên thành phố của tỉnh để dự thi. Sáng sớm hôm lên đường, bố chằng buộc chiếc xe máy cẩn thận rồi chở tôi đi. Quãng đường hơn bốn chục cây số không quá dài, nhưng với tôi lúc ấy, nó giống như chuyến đi đầu tiên rời khỏi vòng tay gia đình để bước vào một thế giới khác.

Bố gửi tôi ở nhà anh họ, dặn đi dặn lại:

"Ở đây mấy hôm thì chịu khó ôn bài, nghỉ ngơi cho khỏe, thi cho tốt."

Tôi chỉ cười rồi gật đầu.

Nhưng đó chỉ là cái gật đầu cho có.

Tôi vốn không phải học sinh học dốt. Thành tích trên lớp vẫn thuộc dạng khá, tiếp thu bài nhanh, chỉ có điều... tôi lười. Trong khi bạn bè cắm cúi giải đề, ôn từng dạng bài thì tôi lại nghĩ:

"Kiến thức thế là đủ rồi."

Lên thành phố được một ngày, tôi đã gọi ngay cho hai chiến hữu thân nhất là Hùng và Ba.

"Ê, lên tỉnh rồi, tối đi làm vài cốc không?"

Chẳng cần hỏi lần hai, cả ba nhanh chóng tụ tập.

Những ngày đáng lẽ phải ngồi xem lại công thức, chúng tôi lại lang thang khắp thành phố. Hết quán nhậu vỉa hè, quán cà phê rồi lại kéo nhau ra bể bơi. Nói là đi bơi cho khỏe, nhưng thú thật, ba thằng dành nhiều thời gian... ngắm các bạn nữ hơn là xuống nước.

Nhìn lại, đúng là cái tuổi mười tám ngây ngô.

Không nghĩ nhiều về tương lai.

Không biết áp lực cuộc sống là gì.

Chỉ cần có bạn bè, có vài cốc bia và những trận cười nghiêng ngả là thấy cả mùa hè đều đáng nhớ.

May mắn thay, việc ham chơi không khiến tôi phải trả giá quá đắt.

Sau mỗi buổi thi, tôi tự nhẩm lại đáp án rồi tính điểm. Cảm giác cũng khá ổn. Tôi đoán mình sẽ được khoảng hai mươi bốn đến hai mươi lăm điểm.

Thi xong, tôi theo bố về quê.

Cuộc sống lại trở về như cũ.

Trong khi bố mẹ tất bật ngoài đồng từ sáng đến tối, tôi gần như dính chặt lấy chiếc máy tính. Hết game này đến game khác. Bạn bè rủ là đi. Bố mẹ gọi phụ việc thì làm được một lúc lại kiếm cớ lỉnh đi.

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình khi ấy đúng là một cậu con trai vô tư đến mức vô tâm.

Rồi ngày công bố điểm thi cũng đến.

Tôi hồi hộp mở trang tra cứu, nhập số báo danh.

Màn hình hiện lên ba con số.

25,5 điểm.

Tôi đứng lặng vài giây, rồi hét lớn đến mức cả nhà đều giật mình.

Không chỉ đủ điểm, tôi còn trúng tuyển vào Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên.

Tin vui lan khắp họ hàng nhanh hơn tôi tưởng.

Bố mẹ cười suốt mấy ngày liền. Người thân, hàng xóm ai gặp cũng chúc mừng. Đối với một gia đình làm nông như nhà tôi, có con đỗ đại học, lại còn là ngành Y, là niềm tự hào rất lớn.

Bố mẹ quyết định làm năm mâm cơm để cảm ơn họ hàng và bà con lối xóm đã động viên tôi suốt những năm học phổ thông.

Hôm ấy, sân nhà đông kín người.

Tiếng cụng chén, tiếng cười nói rôm rả hòa lẫn mùi thức ăn thơm phức.

Ai cũng chúc tôi học giỏi, sau này trở thành bác sĩ.

Còn tôi...

Tôi chỉ biết cười.

Lúc đó, tôi chưa hề biết rằng cánh cửa đại học mình vừa bước qua sẽ mang đến những người bạn, những kỷ niệm và cả những biến cố khiến cuộc đời mình thay đổi mãi mãi.

Sau bữa liên hoan ấy, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Điểm đến tiếp theo là Thái Nguyên.

Nơi bốn năm thanh xuân của tôi chính thức bắt đầu.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 2: Căn phòng 10 mét vuông​

Sau bữa cơm khao cả làng, chỉ vài ngày sau, bố lại chở tôi lên Thái Nguyên để làm thủ tục nhập học.

Đó là đúng mùa gặt.

Từ sáng sớm, cánh đồng quê tôi đã rộn ràng tiếng máy tuốt lúa. Mùi rơm mới phơi quyện trong gió, cả con đường làng phủ một màu vàng óng của thóc. Đáng lẽ bố nên ở nhà giúp mẹ, nhưng bố vẫn gác mọi việc lại để đưa tôi lên trường.

Suốt quãng đường, hai bố con chẳng nói chuyện nhiều.

Bố vốn là người như vậy.

Thương con, nhưng chưa bao giờ biết cách nói ra bằng lời.

Đến cổng trường, bố dựng xe, lấy từ trong túi áo ra một xấp tiền đã được gấp ngay ngắn rồi nhét vào tay tôi.

"Mười triệu đấy."

"Đóng học phí xong thì tìm phòng trọ. Còn lại để mà ăn uống, đừng tiêu linh tinh."

Tôi cầm xấp tiền mà thấy nặng trĩu.

Mười triệu với nhiều người có thể không lớn, nhưng với một gia đình làm nông như nhà tôi thời ấy, đó là số tiền bố mẹ phải dành dụm rất lâu mới có được.

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

"Con biết rồi."

Bố nhìn tôi thêm một lúc rồi lên xe trở về.

Tôi đứng giữa sân trường, nhìn theo bóng chiếc xe máy nhỏ dần rồi khuất hẳn sau cổng. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra mình đã thật sự phải sống tự lập.

May mắn là tôi có ông anh họ đang học Đại học Công nghiệp Thái Nguyên.

Anh bảo:

"Đi, anh đưa mày đi tìm phòng."

Lúc ấy, Thái Nguyên vừa đón Samsung xây dựng nhà máy. Khắp nơi mọc lên những khu trọ dành cho công nhân. Học sinh, sinh viên học xong cũng ùn ùn nộp hồ sơ vào Samsung nên phòng trọ lúc nào cũng kín.

Hai anh em chạy xe lòng vòng từ sáng đến tận chiều.

Hết ngõ này đến xóm khác.

Có phòng thì quá chật.

Có chỗ thì ẩm thấp.

Có nơi lại ồn ào vì công nhân làm ca đêm.

Đi đến đâu, anh tôi cũng hỏi rất kỹ.

"Điện nước thế nào?"

"Có nhà vệ sinh riêng không?"

"Chủ nhà có dễ tính không?"

Tôi thì chỉ lặng lẽ đi theo sau, thỉnh thoảng ngó nghiêng rồi lắc đầu.

Mãi đến tận chiều, hai anh em mới rẽ vào một con ngõ nhỏ ở tổ 21, khu Đán.

Đó là một dãy trọ nằm ngay trong sân nhà chủ.

Mỗi phòng chỉ chừng mười mét vuông.

Không rộng.

Không có gì sang trọng.

Nhưng nền gạch sạch sẽ, tường vừa quét vôi, cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Trước hiên còn có vài chậu hoa nhỏ mà cô chủ nhà chăm rất cẩn thận.

Tôi bước vào phòng, hít một hơi thật sâu rồi quay sang anh.

"Em lấy phòng này."

Anh cười.

"Chắc chưa?"

Tôi gật đầu.

"Ừ. Chỗ này được."

Sau này nghĩ lại, tôi mới biết quyết định tưởng chừng rất bình thường ấy lại gắn bó với mình nhiều kỉ niệm đến vậy.

Xong xuôi chuyện phòng trọ, anh em tôi kéo nhau sang quán bia ngay cạnh Bệnh viện A.

Hai cốc bia mát lạnh đặt xuống bàn.

Anh nâng cốc trước.

"Chúc mừng tân sinh viên nhé."

Tôi cười rồi cụng một cái thật mạnh.

Hai anh em ngồi từ chiều đến chập tối.

Anh kể đủ thứ chuyện về thời sinh viên.

Chuyện thi cử.

Chuyện bị nợ môn.

Chuyện đi làm thêm.

Rồi cả những câu chuyện yêu đương mà anh em con trai nói với nhau thì lúc nào cũng hào hứng.

Đến lượt mình, tôi cười đầy tự tin.

"Em đẹp trai mà."

Anh bật cười.

"Ừ, rồi sao nữa?"

"Đeo kính nhìn cũng trí thức. Với lại em ít nói, lạnh lùng."

Anh nhấp ngụm bia rồi nhìn tôi từ đầu đến chân.

"Lạnh lùng thật hay chỉ ngại?"

Tôi cười lớn.

"Không. Em tán gái giỏi lắm."

Anh phá lên cười đến mức suýt sặc bia.

"Mày cứ giữ cái tự tin ấy đi. Lên đại học rồi biết."

Ăn uống xong, hai anh em tiếp tục đi mua đồ.

Một chiếc bếp ga mini.

Một bộ nồi.

Một chiếc chiếu.

Cái bàn học.

Chiếc quạt điện.

Vài chiếc móc áo.

Thêm mấy vật dụng lặt vặt mà trước đây ở nhà chẳng bao giờ tôi phải nghĩ đến.

Đến tối, mọi thứ cũng được sắp xếp đâu vào đấy.

Tôi trải chiếc chiếu mới giữa căn phòng mười mét vuông, ngồi tựa lưng vào tường nhìn quanh.

Căn phòng vẫn còn trống trải.

Nhưng từ hôm nay...

Nó sẽ là nhà của tôi.

Một hành trình mới chính thức bắt đầu.

Và tôi không hề biết rằng, chỉ ít ngày nữa thôi, ở chính khu trọ này, tôi sẽ gặp những con người trở thành một phần ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 3: Quán net đầu tiên và cô hàng xóm đeo kính​

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khi ánh nắng đã len qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ.

Đồ đạc vẫn còn bày ngổn ngang.

Chiếc chiếu mới còn thơm mùi cói.

Quạt điện quay đều đều trên trần nhà.

Tôi nằm thêm vài phút rồi bật dậy.

Việc đầu tiên xuất hiện trong đầu không phải là dọn phòng, cũng chẳng phải đi dạo quanh trường.

Mà là...

"Tìm quán net."

Hồi ấy tôi nghiện Liên Minh Huyền Thoại.

Nói đúng hơn là nghiện thật.

Ở quê, tôi cũng thuộc dạng có tiếng. Rank Kim Cương II, đủ để mỗi lần vào quán net là mấy ông em đứng sau xem đánh rồi xuýt xoa.

Ra khỏi xóm trọ, tôi đi men theo con dốc trước cổng.

Không mất nhiều thời gian, một tấm biển "Internet - Game Online" hiện ra trước mắt.

"Đúng chỗ rồi."

Vừa bước vào cửa, tôi đã khựng lại vài giây.

Khác hẳn quán net ở quê.

Tiếng bàn phím lách cách.

Tiếng chuột bấm liên hồi.

Người thì hét:

"Combat! Combat!"

Người thì đập bàn vì đồng đội báo hại.

Có ông cởi trần ngồi đánh game, mồ hôi nhễ nhại.

Có người đang xem phim thì sụt sịt lau nước mắt.

Mọi âm thanh hòa vào nhau tạo thành một bầu không khí náo nhiệt mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Tôi bật cười.

"Thành phố đúng là khác thật."

Đang mải nhìn quanh, ánh mắt tôi dừng lại ở quầy thu ngân.

Một cô gái chừng ngoài hai mươi tuổi đang ngồi trước máy tính.

Chị mặc chiếc áo ba lỗ đơn giản, mái tóc buộc gọn phía sau, làn da trắng nổi bật dưới ánh đèn trong quán. Gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười khiến ai bước vào cũng có cảm giác rất dễ gần.

Tôi đứng ngây người mất mấy giây.

Chị ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi thì cười.

"Chơi game hay đứng ngắm quán thế em?"

Tôi giật mình, mặt nóng bừng.

"Dạ... chị lập cho em cái tài khoản."

"Nạp bao nhiêu?"

"Nạp luôn hai trăm nghìn đi chị."

Chị hơi nhướng mày.

"Mới đến mà chịu chi thế?"

"Đỡ phải nạp lắt nhắt."

Chị cười, nhanh tay tạo tài khoản rồi đưa lại cho tôi.

"Máy số mười hai nhé."

Tôi nhận giấy, tiện gọi thêm một cốc nước lọc đá.

Tôi vốn chẳng thích uống nước ngọt khi chơi game. Uống xong vừa khát vừa thấy người dính dính khó chịu.

Đăng nhập xong, tôi lao ngay vào xếp hạng.

Trận đầu thắng.

Trận thứ hai thắng.

Trận thứ ba vẫn thắng.

Đến trận thứ tư, đồng đội phối hợp cực kỳ ăn ý.

Chiến thắng.

Màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc.

Chuỗi thăng hạng.

Tôi nắm chặt tay.

"Được rồi!"

Đúng lúc khí thế đang lên cao nhất...

Phụt!

Cả quán tối om.

Mất điện.

Một giây im lặng.

Hai giây sau...

"Ôi trời ơi!"

"Đang combat mà!"

"Đệt!"

Cả quán nhao nhao.

Tôi ngồi chết lặng vài giây rồi buột miệng chửi đổng.

Bao nhiêu công sức leo chuỗi.

Thế là xong.

Mấy ông anh ngồi cạnh thấy vẻ mặt như sắp bốc hỏa liền quay sang hỏi.

"Sao thế em?"

"Đang chuỗi lên rank..."

Một ông cười phá lên.

"Khổ. Đúng lúc đen."

Ông khác vỗ vai tôi.

"Thôi, coi như hôm nay nghỉ. Chiều đánh lại."

Nghe vậy, cơn bực trong tôi cũng dịu đi phần nào.

Nhìn đồng hồ cũng đã gần trưa.

Tôi bước ra khỏi quán, tiện chân đá mạnh một hòn sỏi lăn tít xuống dốc.

"Đúng là ngày gì đâu."

Đi thêm một đoạn, tôi thấy một quán cơm sinh viên.

Tấm biển ghi rõ:

Cơm bình dân - 20.000 đồng.

Tôi bước vào.

Chọn vài món đơn giản rồi bê khay cơm đến chiếc bàn trong góc.

Đang cắm cúi ăn thì có tiếng con gái vang lên.

"Bạn ơi... mình ngồi đây được không?"

Đang bực nên tôi chỉ gật đầu.

"Ừ."

Cô gái đặt khay cơm xuống đối diện.

Hai người lặng lẽ ăn được một lúc.

Bất ngờ cô ấy ngẩng lên.

"Mình thấy bạn quen lắm."

Tôi cười nhạt.

"Mình mới lên Thái Nguyên hôm qua."

"Thế à..."

Cô ấy nhìn tôi thêm vài giây rồi chợt reo lên.

"À! Có phải bạn mới chuyển đến phòng cuối dãy ở xóm trọ cô Xuyến không?"

Tôi ngạc nhiên.

"Đúng rồi."

"Hóa ra là hàng xóm."

Lúc ấy tôi mới nhìn kỹ cô gái trước mặt.

Cô ấy có làn da trắng, khuôn mặt thanh tú với vài nốt mụn nhỏ trên má, đeo cặp kính gọng đen. Dáng người mảnh mai, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng rất tự nhiên.

"Mình là Linh."

"M."

"Bạn học trường nào?"

"Y Dược."

"Oa... giỏi thế."

"Còn bạn?"

"Mình học Cao đẳng Sư phạm."

Cuộc nói chuyện cứ thế kéo dài từ lúc ăn đến khi cả hai đứng dậy.

Thì ra cùng một xóm trọ nhưng đến hôm nay mới chính thức quen nhau.

Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện linh tinh.

Quê ở đâu.

Thi được bao nhiêu điểm.

Lần đầu sống xa nhà có thấy nhớ không.

Đến cổng xóm trọ, mỗi người lại về phòng mình.

Tôi rút một điếu thuốc, đứng trước cửa phòng châm lửa.

Khói thuốc quyện cùng cái nắng đầu thu khiến cả khu trọ trở nên yên ắng lạ thường.

Hút hết điếu thuốc, tôi mở chiếc laptop cũ.

Bật vài bài nhạc yêu thích.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi thiếp đi.

Đang ngủ ngon thì bụng bỗng quặn lên từng cơn.

"Chết rồi..."

Tôi bật dậy, lao như bay về phía nhà vệ sinh chung.

Đúng lúc ấy, Linh đang đứng ngoài sân phơi quần áo.

Thấy tôi chạy vội, cô ấy gọi với theo:

"Ơ... đi đâu mà nhanh thế?"

Tôi chỉ kịp đưa tay ra hiệu.

Không nói nổi một câu.

Đến lúc giải quyết xong, người nhẹ bẫng, tôi mới lững thững quay lại.

Sân trọ đã vắng.

Dây phơi chỉ còn những bộ quần áo khẽ đung đưa theo gió.

Chắc Linh đã về phòng từ lúc nào.

Tôi cũng chẳng còn sức làm gì nữa.

Về đến phòng, nằm xuống chiếc chiếu mát lạnh.

Chưa đầy năm phút sau, tôi lại ngủ một mạch đến tận tối.

Đó là ngày thứ hai của cuộc sống sinh viên.

Một ngày chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng cũng là ngày tôi quen người bạn đầu tiên ở khu trọ năm ấy.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 4: Bữa cơm đầu tiên

Cuộc sống sinh viên của tôi bắt đầu theo một quy luật rất... sinh viên.

Không có bữa sáng.

Đêm thì thức đến khuya.

Sáng ngủ một mạch.

Mở mắt ra thì mặt trời đã đứng bóng.

Sau vụ ăn quán rồi đau bụng chạy như ma đuổi hôm trước, tôi tự nhủ:

"Không được. Phải tự nấu."

Ở quê, tôi vốn là người thường xuyên nấu cơm cho cả nhà.

Bố mẹ bận việc đồng áng, tôi ở nhà thì lo chuyện bếp núc.

Dần dần thành quen.

Thậm chí mỗi lần làng có đám cưới hay cỗ bàn, mấy bác trong đội nấu cỗ còn gọi:

"Thằng M đâu rồi? Vào đứng bếp đi."

Mọi người vẫn hay bảo tôi nấu ăn vừa miệng.

Không biết có phải khen thật không, nhưng nghe nhiều thành ra cũng thấy... mình nấu ngon thật.

Tôi đi ra quầy tạp hóa ngay đầu xóm trọ.

Nhà cô chủ vừa bán đồ sinh hoạt, vừa bán thực phẩm.

Một túi gạo.

Ít thịt ba chỉ.

Mớ rau.

Vài quả cà chua.

Gói gia vị.

Thêm ít dưa chua.

Xách đồ về phòng, việc đầu tiên tôi làm là bê chiếc bếp ga mini ra ngoài cửa.

Tôi hút thuốc.

Nhưng tuyệt đối không hút trong phòng.

Tôi rất ghét căn phòng ám mùi khói thuốc hay mùi thức ăn.

Phòng nhỏ đã chật rồi, nếu còn bí mùi thì ngủ chẳng dễ chịu chút nào.

Nồi cơm vừa cắm xong.

Tôi bắt đầu thái thịt.

Phi hành.

Cho thịt vào chảo.

Tiếng mỡ sôi xèo xèo.

Mùi thơm lan khắp dãy trọ.

Đang chăm chú đảo thịt thì nghe thấy tiếng hít hà phía sau.

"Ơ... thơm thế."

Tôi quay lại.

Linh đang đứng ở cửa phòng, khịt khịt mũi như chú mèo nhỏ.

"Ngửi thấy là tự nhiên đói bụng."

Tôi cười.

"Thế sang ăn luôn."

Tôi chỉ mời xã giao.

Ai ngờ...

"Thật nhé?"

Nói xong, Linh quay về phòng.

Chưa đầy một phút sau đã bê bát đũa sang thật.

Tôi đứng đần ra.

"Ơ..."

May mà tôi vẫn giữ thói quen ở nhà.

Lúc vo gạo chẳng nghĩ ngợi gì, tiện tay đong luôn một bát rưỡi.

Đến lúc cơm chín mới chợt nhớ.

"Ủa... mình ở có một mình mà."

Nếu Linh không sang thì chắc tôi phải ăn đến tối mới hết.

Đúng lúc tôi đang bày thức ăn ra mâm, Linh lại chạy về phòng rồi quay lại với một đĩa nhỏ.

"Có ít giò chả. Mình góp nhé."

Tôi xua tay.

"Thêm người thêm bát thôi, mang sang làm gì."

Linh cười.

"Thế thì từ giờ mình sang ăn trực suốt."

"Ừ... nếu không chê."

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Bữa cơm hôm ấy chẳng có gì đặc biệt.

Đĩa thịt rang.

Bát canh.

Ít dưa chua.

Thêm vài lát giò.

Nhưng không hiểu sao lại ngon hơn hẳn lúc ăn một mình.

Có lẽ vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không còn quá lạ lẫm với cuộc sống xa nhà nữa.

Ăn xong.

Tôi theo thói quen cầm bao thuốc đi ra ngoài hiên.

Linh chẳng nói chẳng rằng, tự động thu bát đũa rồi mang đi rửa.

Tôi cũng mặc kệ.

Hút hết một điếu thuốc, tôi quay vào.

Thì thấy cô nàng đã nằm gọn trên chiếc giường đơn của tôi.

Hai tay gối sau đầu.

Nhìn trần nhà.

Tự nhiên như phòng của mình.

Tôi bật cười.

"Ơ... không về phòng à?"

Linh quay sang.

"Hả?"

"Trưa rồi. Không về ngủ à?"

Mất vài giây, cô ấy mới ngồi bật dậy.

"ừ nhỉ."

Rồi ôm bụng cười.

"Quen quá."

Tôi lắc đầu.

"Đúng là..."

Linh xỏ dép, đứng ở cửa quay lại vẫy tay.

"Ngủ ngon nhé."

"Ừ."

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn.

Tôi nằm xuống giường.

Bất giác bật cười một mình.

Sống xa nhà.

Có người hàng xóm để nói chuyện cũng vui thật.

Mà...

Linh cũng xinh đấy chứ.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi.

Chứ hồi ấy tôi nào dám nghĩ xa.

Chỉ mong có người bầu bạn cho đỡ buồn là đủ.

Nghĩ miên man được vài phút.

Tôi ngủ lúc nào chẳng hay.

Đến chiều tỉnh dậy, nồi cơm vẫn còn hơn nửa.

Tôi thái thêm hai cây xúc xích, mua ít đỗ cô ve rồi rang cơm.

Ăn xong, đồng hồ cũng vừa nhá nhem tối.

Việc tiếp theo khỏi cần nghĩ.

Xách ví.

Cầm bao thuốc.

Đi bộ xuống chân dốc.

Quán net sáng đèn.

Tiếng hò hét lại vang lên quen thuộc.

Tôi ngồi một mạch đến gần mười một giờ đêm mới lững thững trở về xóm trọ.

Khóa cửa.

Bật quạt.

Nằm xuống.

Một ngày sinh viên nữa lại khép lại bình yên như thế.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 5: Cuộc gọi từ quê

Những ngày trước khi nhập học trôi qua chậm rãi.

Cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh ba việc.

Ăn.

Ngủ.

Chơi game.

Sáng thì ngủ đến gần trưa mới dậy.

Chiều loanh quanh nấu cơm, ra quán net.

Tối lại chơi đến khuya rồi lững thững về phòng.

Ngày nào bố mẹ cũng gọi điện.

Không phải để kiểm tra tôi học hành đến đâu.

Mà chỉ để hỏi:

"Hôm nay ăn gì?"

"Có thiếu tiền không?"

"Sống có quen không con?"

Đầu dây bên kia, giọng mẹ lúc nào cũng đầy lo lắng.

Bố thì ít nói hơn.

Chỉ thi thoảng xen vào vài câu.

"Chơi bời ít thôi."

"Đừng có giao du linh tinh."

Hồi ấy, Thái Nguyên nổi tiếng là nơi có nhiều tệ nạn. Khu vực quanh bến xe thường xuất hiện những thanh niên nghiện ngập, vật vờ từ sáng đến tối. Có hôm đi ngang, tôi còn thấy kim tiêm nằm lăn lóc bên vỉa hè.

Đám sinh viên mới lên thành phố như chúng tôi nhiều khi cũng trở thành mục tiêu để họ xin tiền hoặc gây khó dễ.

Có lẽ vì vậy mà bố mẹ luôn thấp thỏm.

Tôi chỉ cười.

"Mẹ yên tâm."

"Con trai mẹ chỉ nghiện game thôi, chứ không nghiện cái khác."

Nghe tôi nói vậy, mẹ bật cười.

Đang nói chuyện, mẹ chợt nhớ ra điều gì.

"À này."

"Sáng nay con bé P sang nhà mình chơi."

Tôi khựng lại vài giây.

Mấy hôm nay mải mê với cuộc sống mới, tôi gần như quên mất người yêu đang ở quê.

P kém tôi hai tuổi.

Điều buồn cười là ngày ấy...

Chính em là người tán tôi trước.

P là hoa khôi khối 10 của trường.

Xinh xắn, hoạt bát, lúc nào cũng cười rất tươi.

Hai đứa nhắn tin, nói chuyện, rồi tìm đủ mọi lý do để gặp nhau.

Sau một thời gian dài "thả thính", cuối cùng cũng chính thức yêu nhau.

Nhà tôi ở trung tâm thị trấn.

Nhà P cách chừng mười cây số.

Sáng nào đi học, em cũng vòng xe qua đón tôi.

Chiều lại đưa tôi về.

Bạn bè gặp nhiều đến mức còn trêu:

"Không biết ai là người yêu ai nữa."

Hai bên gia đình đều biết chuyện.

Bố mẹ tôi quý P.

Bố mẹ P cũng rất thoải mái với tôi.

Mỗi lần sang chơi, hai đứa đều được người lớn coi như người trong nhà.

Nghĩ đến đó, tôi mới giật mình.

"Chết thật..."

"Mấy hôm nay chưa nhắn cho em ấy câu nào."

Tôi vội lấy điện thoại bấm gọi.

Chuông vừa đổ được vài tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy.

Giọng P vang lên ngay lập tức.

"Em tưởng anh lên Thái Nguyên rồi có bạn mới, quên luôn em rồi."

Nghe giọng em vừa trách vừa dỗi, tôi chỉ biết cười.

"Anh mới lên nên bận tìm phòng, dọn đồ."

"Nói dối."

"Thật mà."

"Chắc mải chơi game chứ gì."

"..."

Tôi cười trừ.

Đúng là người yêu có khác.

Đoán trúng tim đen.

Chỉ cần vài câu dỗ dành, P lại cười khúc khích như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hai đứa kể cho nhau nghe đủ thứ.

Tôi kể về căn phòng trọ nhỏ.

Về quán net dưới chân dốc.

Về cuộc sống mới ở Thái Nguyên.

Còn P kể chuyện ở nhà.

Chuyện bạn bè.

Chuyện trường lớp.

Chuyện hôm nay sang chơi với mẹ tôi.

Cuối cuộc gọi, P nhỏ giọng.

"Ráng học nhé."

"Nhanh nhanh sang năm em cũng lên."

Tôi cười.

"Ừ."

"Lúc đó hai đứa sẽ ở gần nhau hơn."

Chỉ một câu nói đơn giản ấy cũng đủ khiến cả hai háo hức nghĩ về tương lai.

Nói thêm vài câu yêu thương, chúc nhau ngủ ngon rồi cuộc gọi kết thúc.

Tôi cất điện thoại, mở cửa phòng bước ra ngoài.

Theo thói quen, tôi châm một điếu thuốc.

Khói trắng lững lờ bay lên trong màn đêm yên tĩnh.

Đúng lúc ấy, cửa phòng đối diện mở ra.

Linh thò đầu ra nhìn tôi.

Ánh mắt cô ấy có vẻ vừa tò mò vừa buồn cười.

"Khiếp."

"Gọi điện cho em nào mà cười suốt thế?"

"Làm người ta nằm bên này cũng chẳng ngủ nổi."

Tôi phì cười.

"Em gái mưa ."

Linh nhíu mày.

"Xạo."

"Thật."

"Càng nói càng thấy xạo."

Tôi chỉ cười, không giải thích thêm.

Hai đứa đứng trêu nhau vài câu rồi ai về phòng nấy.

Tôi tắt điếu thuốc, nằm xuống giường.

Nhìn lên trần nhà.

Ngày mai...

Cuộc sống sinh viên của tôi sẽ thật sự bắt đầu.

Ngày học đầu tiên.

Và tôi không hề biết rằng, chính những con người tôi sắp gặp sẽ thay đổi quãng đời thanh xuân của mình theo những cách không ai có thể ngờ tới.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo