Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 6: Ngày đầu tiên đến giảng đường

Sáng hôm sau.

Chiếc đồng hồ Nokia 6300 réo inh ỏi từ sớm.

Tôi dụi mắt, tắt báo thức rồi nằm thêm đúng năm phút.

Năm phút ấy...

Cuối cùng cũng thành gần hai mươi phút.

Tôi bật dậy cuống cuồng.

"Hôm nay đi học đầu tiên mà ngủ quên thì đúng là hết cứu."

Đánh răng, rửa mặt, thay bộ quần áo mới mua từ hôm nhập học, tôi soi mình trong chiếc gương nhỏ treo sau cánh cửa.

Áo sơ mi trắng.

Quần jean xanh.

Đeo thêm cặp kính cận.

Tự ngắm một lúc rồi gật gù.

"Cũng ra dáng sinh viên."

Khóa cửa phòng, tôi đi bộ xuống chân dốc.

Ngay cổng tổ 21 có một điểm dừng xe buýt chạy thẳng đến trường.

Lên xe, tôi mua vé rồi theo thói quen đi xuống hàng ghế cuối.

Đó luôn là vị trí tôi thích nhất.

Yên tĩnh.

Có thể ngắm đường.

Lại chẳng ai để ý.

Tôi lấy chiếc Nokia 6300 trong túi quần ra.

Cắm tai nghe.

Bật playlist quen thuộc.

Tiếng nhạc vang lên, chiếc xe từ từ lăn bánh.

Ngoài cửa kính, phố xá Thái Nguyên buổi sáng dần đông hơn.

Tôi tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt, để mặc giai điệu đưa mình vào trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa ngủ.

Đúng lúc ấy...

Có người ngồi xuống cạnh.

Một mùi nước hoa thoang thoảng bay qua.

Không quá nồng.

Nhưng rất dễ chịu.

Tôi mở mắt.

Một cô gái đang quay sang nhìn tôi.

Thấy tôi nhìn lại, cô ấy mỉm cười.

"Bạn cũng học Y à?"

Tôi hơi ngạc nhiên.

"Sao bạn biết?"

Cô gái chỉ tay vào tờ giấy trên tay tôi.

"Giấy nhận lớp của trường Y còn cầm lộ ra thế kia."

Tôi cúi xuống nhìn.

Quả thật, tờ giấy vẫn còn thò ra khỏi quyển sổ.

Tôi bật cười.

"Hóa ra là thế."

"Mình cũng học Y."

"Hôm nay đi học buổi đầu."

Cuộc trò chuyện cứ thế bắt đầu.

Cô gái tên là V. Anh.

Bằng tuổi tôi.

Quê ở Hải Dương.

Cũng mới lên Thái Nguyên được vài hôm.

Phòng trọ của V. Anh cách chỗ tôi ở chỉ vài trăm mét.

Hai đứa nói đủ chuyện.

Từ quê quán.

Điểm thi.

Đến chuyện lần đầu sống xa nhà.

Mải nói chuyện, chẳng mấy chốc xe đã đến điểm dừng gần cổng trường.

Xuống xe, tôi và V. Anh đứng lại vài phút.

"Cho mình xin số điện thoại nhé."

"Ừ."

"Lúc nào rảnh sang chơi."

"Nhất trí."

Chào nhau xong, mỗi người đi về một phía.

Tôi vừa bước vào lớp thì bỗng nghe có tiếng cười quen quen.

Quay đầu lại.

V. Anh cũng vừa bước vào.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

"Trùng hợp thế?"

"Hóa ra cùng lớp."

Lớp học đông kín sinh viên.

Khác hẳn cấp ba.

Không còn chuyện giáo viên xếp chỗ ngồi.

Ai thích ngồi đâu thì ngồi.

Theo đúng bản tính của mình, tôi đi thẳng xuống bàn cuối.

Đó luôn là vị trí yêu thích từ hồi còn học phổ thông.

Vừa đặt balô xuống thì mấy cậu bạn bên cạnh cũng gật đầu chào.

Tôi đang định bắt chuyện thì cửa lớp mở ra.

Thầy bước vào.

Cả lớp lập tức im bặt.

Buổi học đầu tiên khiến tôi khá căng thẳng.

Trước khi nhập học, các anh chị khóa trên đã dọa đủ điều.

"Học Y không chăm là ở lại lớp."

"Nợ môn là chuyện bình thường."

"Muốn ra trường phải xác định học ngày học đêm."

Nghe nhiều quá nên tôi cũng thấy rén.

Thế là hôm ấy, hiếm hoi lắm tôi mới ngồi tập trung nghe giảng từ đầu đến cuối.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Tôi đứng dậy, định bụng sẽ làm quen với mấy người bạn ngồi cạnh.

Nhưng vừa quay sang...

Ghế đã trống.

Cả lớp tan nhanh như một cơn gió.

Người thì bắt xe buýt.

Người về ký túc xá.

Người đi ăn trưa.

Tôi chỉ biết cười.

"Thôi."

"Còn học với nhau bốn, năm năm nữa."

"Thiếu gì thời gian để quen."

Ra đến bến xe, tôi lại bắt chuyến buýt quen thuộc trở về khu Đán.

Lần này...

Không còn thấy V. Anh đâu nữa.

Tôi vẫn ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe.

Lặng lẽ nhìn dòng người qua ô cửa kính.

Chiều đầu thu.

Nắng dịu.

Gió mát.

Mọi thứ diễn ra bình yên đến lạ.

Về đến xóm trọ.

Đúng lúc Linh cũng vừa đạp xe vào sân.

Thấy tôi, cô ấy cười.

"Đi học về rồi à?"

"Ừ."

"Ngày đầu thế nào?"

"Vui."

"Còn cậu?"

"Cũng ổn."

Hai đứa đứng trước sân trọ nói chuyện thêm một lúc.

Kể cho nhau nghe vài chuyện vụn vặt trong ngày đầu đến trường.

Không có gì đặc biệt.

Nhưng cũng đủ để thấy...

Ở nơi đất khách này, có một người để hỏi han mỗi khi đi học về là điều đáng quý biết bao.

Nói thêm vài câu, cả hai chào nhau rồi ai về phòng nấy.

Ngày học đầu tiên của tôi kết thúc nhẹ nhàng như vậy.

Tôi đâu ngờ rằng, chỉ ít lâu sau, chính lớp học ấy sẽ mang đến cho tôi những người bạn thân nhất, những cuộc nhậu đầu tiên của đời sinh viên và cả những kỷ niệm mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn mỉm cười.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 7: Hai cô gái và bữa cơm trưa

Sau ngày học đầu tiên, cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo.

Sáng đi học.

Chiều về phòng.

Tối thì quán net.

Trong lớp tôi cũng bắt đầu quen thêm vài anh em. Chưa thân lắm, nhưng ít nhất gặp nhau cũng biết gật đầu, gọi nhau bằng tên thay vì "bạn ơi".

Hôm ấy tôi được nghỉ học.

Thế là quyết định thưởng cho bản thân một giấc ngủ thật đã.

Không biết ngủ đến mấy giờ, chỉ nhớ đang mơ màng thì điện thoại rung liên tục.

Tôi nhăn mặt, mò mẫm tìm chiếc Nokia rồi tiện tay ném xuống cuối giường.

"Kệ."

Được vài phút...

Điện thoại lại đổ chuông.

Vẫn số đó.

Tôi cáu thật sự.

Giật phăng chăn ra, bắt máy bằng giọng ngái ngủ.

"Alo... ai đấy?"

"Gọi gì mà gọi lắm thế, không để người ta ngủ à?"

Đầu dây bên kia im một nhịp.

Rồi bật cười khúc khích.

"Ngủ kỹ thế."

"Đồ con lợn."

"Dậy đi."

Tôi vẫn còn lơ mơ.

"Ai đấy?"

Lần này đến lượt đầu dây bên kia im lặng.

Mấy giây sau mới nghe giọng hơi dỗi.

"Ơ..."

"Không lưu số mình à?"

Tôi dụi mắt.

"Xin lỗi... ai thế?"

"Tớ V. Anh đây."

Nghe đến cái tên ấy, tôi bật dậy như có lò xo.

"Ơ!"

"V. Anh à?"

Lúc ấy tôi mới nhớ.

Hôm trước xin số xong, về đến phòng mải chơi game nên quên béng chưa lưu.

Bảo sao nhìn số lạ.

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

V. Anh cười bảo:

"Hôm trước cậu bảo lúc nào rảnh thì qua chơi."

"Hôm nay tớ rảnh."

"Qua thật nhé."

"Được."

"Cậu ở đâu?"

Tôi bắt đầu miêu tả đường đi.

Từ bến xe buýt.

Qua con dốc.

Rẽ vào tổ 21.

Đến gần cuối dãy trọ.

V. Anh nghe xong cười.

"Biết rồi."

"Mười phút nữa tớ tới."

Tắt máy.

Tôi lao khỏi giường.

Đánh răng.

Rửa mặt.

Vuốt lại mái tóc.

Thay vội chiếc áo phông sạch.

Đang lúi húi ngoài bể nước chung thì Linh cũng bước ra.

Thấy tôi tất bật, cô ấy hỏi.

"Hôm nay bận gì mà vội thế?"

"Tí có bạn qua chơi."

Linh khẽ gật đầu.

"Ồ..."

"Mới đi học có mấy hôm mà nhiều bạn ghê."

Nói xong, cô ấy quay về phòng, mặt có vẻ hơi buồn buồn

Tôi cũng chẳng để ý nhiều.

Chỉ cắm cúi chạy về dọn lại chăn gối.

Lau cái bàn học.

Xếp mấy quyển sách cho ngay ngắn.

Đang đứng ngoài cửa hút thuốc thì điện thoại reo.

"Tớ đến cổng rồi."

"Cậu ở phòng nào?"

Tôi chạy ngay ra đầu ngõ.

V. Anh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, đeo balô nhỏ sau lưng.

Thấy tôi, cô ấy cười rồi vẫy tay.

Tôi dẫn V. Anh về phòng.

Vừa bước vào, cô ấy đã ngồi xuống mép giường rồi đảo mắt nhìn quanh.

Phòng trọ sinh viên chẳng có bàn ghế tiếp khách.

Có khách đến thì giường cũng thành ghế.

"Cậu gọn gàng thật."

V. Anh cười.

"Con trai mà phòng sạch thế này hiếm lắm."

Tôi gãi đầu.

"Hôm nay có khách nên mới thế."

"Nói dối."

"Nếu bình thường chắc cũng chỉ bừa thêm tí thôi."

Hai đứa nhìn nhau cười.

Ngồi nói đủ chuyện.

Từ quê quán.

Gia đình.

Đến mấy môn học vừa rồi.

Đến gần trưa, V. Anh nhìn chiếc bếp ga đặt ngoài cửa rồi hỏi.

"Cậu biết nấu ăn à?"

"Biết."

"Hay mình đi chợ mua đồ về nấu."

"Không cần đi xa đâu."

"Ngay đầu xóm tớ có cô bán đủ hết."

Tôi cầm ví rồi đi luôn.

Mua ít thịt.

Mấy bó rau.

Thêm ít đậu phụ.

Lúc xách đồ về.

Linh đang đứng vịn tay trước cửa phòng.

Thấy V. Anh ngồi trong phòng tôi, cô ấy hỏi ngay.

"Người yêu à?"

Tôi cười.

"Đâu."

"Bạn cùng lớp."

Không hiểu sao nghe xong, gương mặt Linh bỗng giãn ra.

Cô ấy cũng cười.

Tôi tiện miệng.

"Linh sang ăn luôn nhé."

"Đông cho vui."

"Hi ok. Đợi tớ tí."

Nói xong, Linh chạy vào phòng.

Chừng vài phút sau mới quay lại.

Hai cô gái vừa gặp đã ríu rít nói chuyện như quen từ lâu.

Bỏ mặc tôi đứng giữa phòng.

"2 mụ ơi..."

"Thế ai nấu?"

Linh chỉ tay về phía bếp.

"Cậu."

"Tớ với V. Anh nhặt rau."

V. Anh cũng cười hùa theo.

"Đúng rồi."

"Chủ nhà có khách, thì chủ phải đứng bếp chứ."

Tôi nhìn hai người.

Muốn phản đối lắm.

Nhưng cuối cùng chỉ biết lẩm bẩm trong bụng.

"Đúng là số khổ..."

Thế là tôi cặm cụi nấu.

Hai cô nàng ngồi vừa nhặt rau vừa nói chuyện.

Tiếng cười râm ran cả sân trọ.

Đến lúc dọn cơm.

Linh lại chạy về phòng một lúc.

Khi quay lại trên tay đã có thêm một đĩa nem rán.

Tôi nhìn rồi bật cười.

"Lại góp cơm à?"

Linh lắc đầu.

"Không."

"Nãy tớ rán sẵn rồi."

"Định để trưa ăn."

"Nhưng thấy đông vui thì mang sang luôn."

Bữa cơm hôm ấy đông hơn mọi hôm.

Tiếng cười cũng nhiều hơn.

Ăn xong.

Theo đúng thông lệ.

Hai cô gái giành nhau rửa bát.

Còn tôi...

Lại xách bao thuốc đi ra cửa.

Vừa châm lửa.

Đã nghe tiếng V. Anh phía sau.

"Hút nhiều thế."

"Mồm hôi lắm đấy."

Tôi quay lại cười.

"Có hôn cậu đâu mà lo."

V. Anh đỏ bừng mặt.

"Ăn nói linh tinh."

Rồi quay đi thật nhanh.

Linh đứng cạnh chỉ biết ôm bụng cười.

Đầu giờ chiều.

V. Anh chào về.

Trước khi đi còn quay lại.

"Hôm nào sang phòng tớ chơi nhé."

"Nhất trí."

Tiễn V. Anh xong.

Tôi vừa bước vào phòng thì thấy Linh đã nằm gọn trên giường từ lúc nào.

Hai tay ôm chiếc gối.

Cô ấy nhìn tôi cười cười.

"Tớ thấy V. Anh xinh thật."

"Ừ."

"Mà..."

"Hình như bạn ấy thích cậu đấy."

Tôi phì cười.

"Cậu nghĩ nhiều."

Linh chống cằm.

"Con gái nhìn là biết."

Tôi lắc đầu.

"Thôi."

"Về phòng đi cho tớ ngủ."

Linh ngồi dậy.

Đi được vài bước lại quay đầu.

"Thế này bảo sao..."

"Khối người thích."

Nói xong, cô ấy cười rồi chạy về phòng mình.

Tôi đứng nhìn theo.

Chỉ biết lắc đầu cười.

Đóng cửa.

Bật quạt.

Nằm xuống chiếc giường nhỏ.

Ngoài sân, tiếng ve vẫn râm ran dưới cái nắng cuối hạ.

Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết.

Chiều tỉnh dậy.

Nấu cơm.

Ăn tối.

Rồi lại xách ví đi xuống quán net quen thuộc.

Những ngày đầu tiên của tuổi sinh viên cứ bình yên trôi qua như thế.

Bình yên đến mức tôi từng nghĩ...

Có lẽ bốn năm đại học sẽ mãi nhẹ nhàng như vậy.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 8: Đội hình bốn thằng và những trận game bất bại

Sau vài tuần đi học, mọi thứ dần trở nên quen thuộc.

Tôi cũng không còn lủi thủi một mình nữa.

Trong lớp bắt đầu có vài đứa chơi khá hợp tính.

Tuấn.

Tùng.

Dương.

Bốn thằng thân nhau theo đúng cái cách rất... con trai.

Chẳng cần lý do gì to tát.

Chỉ cần cùng thích một thứ.

Và với bọn tôi...

Đó là Liên Minh Huyền Thoại.

Ban đầu chỉ là mấy câu hỏi vu vơ trong giờ giải lao.

"Ê, mày chơi game không?"

"Có."

"Rank gì?"

"Kim Cương."

"Thật á?"

Thế là cả lũ sáng mắt lên.

Người thì kể chuyên đánh rừng.

Người khoe chơi AD.

Người chỉ thích support.

Cuối cùng phát hiện ra...

Bốn thằng ghép lại vừa đủ một đội.

Thế là thống nhất.

"Tối nào rảnh thì nhắn."

"Lập team."

"Leo rank."

Đúng hôm ấy học xong, cả bọn quyết định ra quán net luôn.

May đến kỳ lạ.

Quán đông kín người nhưng lại vừa trống đúng bốn máy liền nhau.

"Ông trời cũng muốn cho mình chơi."

Thằng Tuấn cười toe.

Tôi vừa đăng nhập vừa đáp.

"Hôm nay mà thua thì nghỉ."

Bốn cái tai nghe được đeo lên.

Tiếng đếm ngược bắt đầu.

Một trận.

Hai trận.

Ba trận.

...

Không hiểu hôm ấy ăn ở kiểu gì.

Đánh trận nào thắng trận ấy.

Đồng đội phối hợp ăn ý.

Combat đâu thắng đó.

Tiếng cười nói vang cả góc quán.

Đến đầu giờ chiều, cả bọn mới chịu đứng dậy.

Không ai muốn nghỉ.

Nhưng bụng thì réo ầm ầm.

Ra khỏi quán, Dương khoác vai tôi.

"Ê."

"Về cùng tao."

"Mày ở đâu?"

"Khu Đán."

"Tổ hai mốt."

Dương cười.

"Gần."

"Tao ở tổ mười chín."

"Hồi lên học, thầy bu mua cho con xe máy để đi lại."

"Lên xe."

"Đỡ mất tiền xe buýt."

Tôi cũng chẳng khách sáo.

Nhảy lên ngồi sau luôn.

Dương quê Sơn La.

Tính nó phóng khoáng.

Nói chuyện lúc nào cũng oang oang.

Đi xe cũng nhanh chẳng kém.

Chưa đầy mười phút đã đến xóm trọ của tôi.

Nó dựng xe trước cổng rồi tò mò ngó quanh.

"Khu này được đấy."

"Yên tĩnh."

"Mát."

Nó ngẩng lên nhìn dãy dây phơi quần áo kéo ngang sân.

Quần áo dây dợ đủ màu bay phần phật trong gió.

Rồi cười nham hiểm.

"Tao thấy quần áo nữ nhiều phết."

"Chắc nhiều gái."

"Khả năng từ giờ tao sang đây chơi đều."

Tôi bật cười.

"Mất dạy."

Dương cười hề hề.

"Ở gần gái thì cuộc đời mới có động lực."

"Tao sang là vì tình bạn nhé."

"Tin được chết liền."

Hai thằng cười ầm lên.

Nó nổ máy xe.

"Nhớ tối online."

"Tao lập phòng."

"Ok."

Chiếc xe máy khuất dần cuối ngõ.

Tôi đứng nhìn theo rồi mở cửa phòng.

Không hiểu sao hôm ấy khu trọ yên ắng lạ.

Phòng Linh đóng kín.

Bình thường giờ này kiểu gì cô ấy cũng chạy qua hỏi:

"Hôm nay ăn gì?"

Hay ít nhất cũng ló đầu ra trêu vài câu.

Hôm nay...

Im phăng phắc.

Tôi nhìn cánh cửa phòng đối diện thêm vài giây rồi mới mở cửa vào.

Chợt bật cười một mình.

"Mới không gặp một buổi."

"Mà thấy thiếu thiếu"

Chiều đến, tôi nấu cơm qua loa.

Ăn xong như thường lệ.

Điện thoại lại được mang ra.

Cuộc gọi đầu tiên luôn là về nhà.

Mẹ hỏi hôm nay học thế nào.

Bố hỏi còn đủ tiền không.

Rồi lại dặn đi dặn lại.

"Đừng ham chơi quá."

"Nhớ giữ gìn sức khỏe."

Tôi vẫn đáp bằng câu quen thuộc.

"Con biết rồi."

Nói chuyện với bố mẹ xong.

Tôi lại gọi cho P.

Đầu dây bên kia vừa nghe máy đã cười.

"Hôm nay nhớ người yêu rồi à?"

"Sao không nhớ."

Hai đứa lại ríu rít kể chuyện cả ngày.

Chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống mới.

Nói thêm vài câu yêu thương rồi ai cũng phải đi ngủ sớm vì hôm sau còn học.

Tôi cất điện thoại vào túi.

Đeo balô.

Rút bao thuốc.

Đi bộ xuống con dốc quen thuộc.

Quán net vẫn sáng đèn như mọi ngày.

Ngoài kia, thành phố bắt đầu lên đèn.

Còn tuổi mười tám của chúng tôi...

Dường như cũng vừa mới bắt đầu những tháng ngày đẹp nhất.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 9: Một đêm nhớ đời

Những ngày sau đó, cuộc sống sinh viên của tôi vẫn đều đều trôi qua.

Sáng lên giảng đường.

Chiều về phòng.

Tối leo rank cùng hội anh em.

Bốn thằng tôi ngày càng thân.

Đi học ngồi cạnh nhau.

Ra chơi bàn chiến thuật.

Tối đến lại hẹn nhau ở quán net.

Cuộc sống cứ thế lặp đi lặp lại nhưng chẳng hề chán.

Ở khu trọ, tôi với Linh cũng thân hơn trước.

Hai đứa hay ngồi nói chuyện sau giờ học.

Có hôm còn đi bộ loanh quanh mấy con đường gần khu Đán.

Chỉ là những cuộc dạo chơi rất bình thường của hai đứa bạn mới quen nơi đất khách.

Có những lúc đi cạnh nhau, chẳng ai nói gì. Rồi chúng tôi cũng nắm tay nhau

Tôi cũng chẳng thấy ngượng. Còn linh thì khác, nàng lúc nào cũng má đỏ hây hây, và hay cười mỉm mỗi lúc tôi nắm tay

Tôi bắt đầu nghĩ...

Có lẽ sống xa nhà mà có một người con gái quan tâm như vậy cũng là điều may mắn.

Thế nhưng...

Một buổi tối sau đó lại xảy ra chuyện khiến tôi nhớ mãi.

Hôm ấy, sau khi đánh game xong, tôi với Dương không về ngay.

Hai thằng rủ nhau ra quán trà đá trước cổng Cao đẳng Y ngồi chém gió.

Đêm Thái Nguyên hôm ấy khá mát.

Xe cộ thưa dần.

Tôi gọi cốc trà đá, tiện xin một bi thuốc lào.

Rít xong một hơi, tôi dựng chiếc điếu xuống cạnh bàn.

Đúng lúc ấy, một thanh niên đi ngang qua.

Không biết vô tình hay cố ý, thằng ấy đá trúng chiếc điếu làm nó đổ xuống đất.

Tôi ngẩng lên nhìn.

Nó cũng nhìn lại.

Rồi buông một câu đầy thách thức:

"Nhìn cái gì, tao chọc lòi mẹ mắt ra bây giờ?"

Rồi nó quay ra chỗ bàn nó đang ngồi

Không khí bỗng chùng xuống.

Tôi liếc về phía bàn của nó

Có vài người bạn, cả nam lẫn nữ, đang ngồi cùng.

Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng nó đang cố tỏ ra oai trước mặt mọi người.

Từ hồi còn học cấp ba ở quê, tôi vốn nổi tiếng nóng tính.

Đã có không ít lần gây gổ vì những chuyện rất nhỏ.

Lên đại học, tôi tự nhủ phải thay đổi.

Nhưng chỉ một câu nói ấy...

Lại khiến cái tính bốc đồng trong tôi trỗi dậy.

Tôi bước tới, tay cầm theo cái điếu vừa đổ

Tiến về phía bàn thằng kia, không nói không
rằng, tôi vụt thẳng cái điếu vào người nó

Bàn ghế xô lệch. Nó chắc giật mình kêu "ôi, dm", rồi nó vớ lấy cái cốc trà đá ném về phía tôi, nhưng may tôi né được, không thì cũng vỡ mặt.

Mọi người xung quanh hốt hoảng đứng dậy.

Đúng lúc đó, Dương cũng lao tới cùng chồng ghế đáp vào nó

Chồng ghế đập vào thằng kia, làm nó ngã xuống đất.

Mấy bạn nữ đi cùng hét lên.

Không khí trở nên vô cùng căng thẳng.

Tôi nhìn Dương.

Dương nhìn tôi.

Cả hai đều hiểu...

Không nên để mọi chuyện đi xa hơn.

Tôi kéo Dương lùi lại.

"Thôi."

"Đi về."

Thằng kia đứng dậy, phủi quần áo rồi chỉ tay về phía tôi.

"Đme mày nhớ đấy con chó, mày biết bố mày là ai không? ."

Nói xong, cậu ta nổ máy xe rồi phóng đi.

Tôi với Dương chỉ im lặng về uống nốt cốc trà đá rồi về phòng

Không ai nói câu nào.

Lúc Dương chở tôi về đến khu trọ, nó tắt máy xe rồi nói:

"Tao ở lại với mày một lúc."

"Nhỡ nó quay lại."

Tôi gật đầu.

Hai thằng đứng ngoài sân hút thuốc.

Nói chuyện để trấn tĩnh.

Khoảng hơn mười một giờ đêm.

Tiếng pô xe máy bỗng vang lên từ đầu ngõ.

Một đoàn xe dừng ngay trước cổng xóm trọ, tôi nhìn thoáng qua 5-7 xe đến

Cổng đã khóa.

Chúng nó tay cầm tuýp, tay cầm gậy liên tục gõ vào cổng xóm trọ tôi

"Đ*t mẹ 2 con lợn kia chúng mày ra đây, không là hết cửa học ở cái đất này nhé"

Không khí vốn yên tĩnh của cả khu trọ bỗng trở nên căng như dây đàn.

Tôi đứng chết lặng.

Đây không còn là quê mình nữa.

Nếu xảy ra chuyện thật...

Sẽ chẳng biết phải xoay xở thế nào.

Dương đứng cạnh tôi.

Tôi thấy nó cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay cũng khẽ run.

Chúng tôi chỉ biết đứng trong sân, không bước ra ngoài.

May đúng lúc ấy, con trai cô chủ trọ nghe thấy ồn ào nên bước ra.

Anh hơn chúng tôi vài tuổi.

Là người có nhiều mối quan hệ trong khu này.

Anh hỏi chuyện.

Tôi kể lại từ đầu đến cuối.

Nghe xong, anh chỉ thở dài.

"Mới lên đại học."

"Đừng để cái nóng tính hại mình."

"Bọn mày ở đất khách."

"Đánh nhau chẳng được gì."

Tôi chỉ biết cúi đầu.

"Em xin lỗi."

Anh vỗ vai tôi.

"Để anh lo vụ này cho."

Nói rồi, anh mở cổng bước ra ngoài.

Điều khiến tôi bất ngờ là mấy người đứng ngoài đều rất lễ phép với anh.

Hai bên nói chuyện khá lâu.

Không còn tiếng quát tháo.

Cũng không còn ai đòi đánh ai nữa.

Ít phút sau, anh gọi tôi ra.

Hai bên đứng đối diện nhau.

Anh nhìn cả hai rồi nói chậm rãi.

"Chuyện cũng chỉ vì nóng tính."

"Bắt tay nhau."

"Cho qua."

Tôi chủ động đưa tay trước.

"Có gì thì cho mình xin lỗi."

"Mình cũng nóng quá."

Cậu thanh niên kia vẫn còn bực.

Nhưng cuối cùng cũng đưa tay ra bắt.

Trước khi quay đi, cậu ấy chỉ nói một câu.

"Lần sau đừng nóng như thế nữa, không là không có lần sau đâu"

Tôi gật đầu.

"Ừ."

Đêm ấy.

Ai về phòng nấy.

Nằm trên chiếc giường nhỏ, tôi cứ nhìn lên trần nhà mãi.

Nếu hôm đó anh chủ nhà không đứng ra...

Có lẽ mọi chuyện đã đi theo một hướng hoàn toàn khác.

Lần đầu tiên kể từ khi lên Thái Nguyên, tôi nhận ra rằng...

Ở quê, một phút bốc đồng có thể chỉ là một trận cãi vã.

Nhưng ở nơi đất khách, một phút nóng giận đôi khi phải trả giá rất đắt.

Đó cũng là bài học đầu tiên mà cuộc sống sinh viên dạy cho tôi.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 10: Những người hàng xóm và những khoảng lặng

Sau chuyện xảy ra ở quán trà đá, tôi với Dương thân nhau hơn hẳn.

Có lẽ tình bạn của con trai đôi khi bắt đầu rất lạ.

Chỉ cần một lần cùng đứng về phía nhau lúc khó khăn là đủ để coi nhau như anh em.

Dương vẫn vậy.

Ăn to, nói lớn, tính tình bộc trực.

Có lúc nóng chẳng kém tôi.

Nhưng được cái sống rất thật.

Đã coi ai là bạn thì chẳng bao giờ bỏ mặc.

Từ hôm ấy, gần như ngày nào hai thằng cũng gặp nhau.

Lên lớp ngồi cạnh.

Tan học thì rủ nhau ra quán net.

Có hôm Dương còn chạy xe sang tận khu trọ chỉ để gọi tôi đi uống cốc trà đá.

Cuộc sống sinh viên cứ thế mà vui hơn.


Còn tôi và Linh...

Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa hai đứa cũng dần thay đổi.

Vẫn là những buổi đi bộ sau giờ học.

Vẫn là những con đường quen quanh khu Đán.

Nhưng thay vì đi song song như trước, có lúc Linh chủ động khoác nhẹ tay tôi.

Có lúc, giữa lúc băng qua đường đông xe, cô ấy nắm lấy tay tôi rồi cười:

"Cẩn thận."

Tôi cũng chỉ hẫng người 1 cái rồi cũng nắm lại tay Linh

Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.

Cũng chẳng biết rằng đang là gì của nhau.

Có một tối, hai đứa ngồi trên chiếc ghế đá ven đường.

Trời đầu thu mát dịu.

Linh dựa đầu lên vai tôi.

Hai đứa lặng im rất lâu.

Rồi cô ấy khẽ hỏi:

"Cậu từng yêu ai chưa?"

Tôi bật cười.

"Có rồi."

Thế là tôi kể cho Linh nghe về P.

Về cô bé luôn đạp xe hơn mười cây số để đón tôi đi học.

Về những buổi chiều hai đứa lang thang khắp thị trấn.

Linh ngồi nghe rất chăm chú.

Không ngắt lời lần nào.

Đến khi tôi kể xong, cô ấy mới cười.

"Khiếp thật."

"Nhìn thế này..."

"Mà lại để con gái đi tán trước."

Tôi cũng cười theo.

"Ừ."

"Chính tớ cũng không ngờ."

Đến lượt Linh kể.

Hồi học cấp ba, cô ấy cũng từng yêu một cậu bạn cùng lớp.

Hai người quen nhau từ đầu năm lớp mười hai.

Nhưng càng về sau càng nhận ra không hợp.

Cậu ấy mải chơi, ít quan tâm.

Linh là người chủ động nói lời chia tay sau khi thi đại học xong.

Kể đến đó, Linh khẽ thở dài.

"Chắc bọn tớ chỉ hợp làm bạn."

Tôi không biết phải an ủi thế nào.

Chỉ khẽ gật đầu.

Hai đứa lại ngồi im.

Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao.

Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh P ở quê.

Tôi vẫn yêu em.

Điều đó chưa từng thay đổi.

Hai đứa vẫn đếm từng ngày để mong được học gần nhau.

Nhưng kỳ lạ thay...

Mỗi ngày ở Thái Nguyên, tôi lại dành nhiều thời gian hơn cho Linh.

Tôi thích Linh.

Thích nói chuyện với Linh.

Thích cảm giác mỗi chiều tan học đều có người chờ mình ở cổng xóm.

Tôi không biết thứ tình cảm ấy gọi là gì.

Cũng không dám nghĩ sâu hơn.

Chỉ thấy trong lòng bắt đầu có những điều rất khó gọi thành tên.


Ở khu trọ, sau hơn một tháng, tôi cũng quen gần hết mọi người.

Mỗi căn phòng đều có một câu chuyện riêng.

Đầu dãy là cô nàng dáng chuppy.

Cô sinh viên năm nhất Cao đẳng Sư phạm.

Nước da ngăm khỏe khoắn, nói chuyện lúc nào cũng cười tít mắt, không thấy mặt trời đâu

Phòng tiếp theo là một cặp anh chị sống cùng nhau.

Anh đã ra trường, đi làm cài đặt và sửa máy tính dạo

Chị học năm cuối Cao đẳng Sư phạm.

Hai người nhìn đúng kiểu "đũa lệch".

Anh cao to, tròn trịa.

Chị thì nhỏ nhắn, gầy gò, như con cá mắm

Ấy vậy mà lúc nào cũng ríu rít, quấn quýt bên nhau.

2 phòng tiếp theo thì là 2 cô gái làm samsung, vì đi làm nên tôi rất ít khi gặp hoặc tiếp xúc, chỉ có 1 cô gái thì tôi có nhìn

thấy đôi lần, trẻ lắm, chắc bằng hoặc hơn tôi 1 2 tuổi thôi, vì nhìn nàng rất trẻ, trẻ lắm, dáng đẹp cực kì, tôi hay gặp cô

nàng lúc cô đi làm, lúc nào cũng quần Lengging, áo đồng phục công ty chắc được nàng đi bóp eo, nên nhìn 3 vòng đẫy

đà mà đẹp lắm. Cô nàng này sau cũng là 1 câu chuyện của tôi với cô ta.

Cuối dãy là hai chị em ruột học Cao đẳng Y.

Người chị học năm ba.

Cô em mới năm nhất.

Hai chị em đều rất xinh.

Người chị có bạn trai, cuối tuần hay dẫn về chơi.

Mỗi lần như thế, cô em lại rất ý tứ, thường ra ngoài sân ngồi một mình để nhường không gian riêng cho chị.

Một chiều đi học về, tôi thấy cô em ngồi thẫn thờ ngoài cổng.

"Không vào phòng à?"

Cô bé cười ngượng.

"Chị tớ có khách."

Tôi hiểu ngay.

Tiện miệng nói:

"Thế sang phòng tớ ngồi chơi."

"Ở ngoài này nóng."

Không ngờ cô bé gật đầu ngay.

Vào phòng, cô bé nhìn quanh rồi cười.

"Phòng M sạch thật."

"Con trai mà gọn gàng thế này hiếm lắm."

Tôi bật cười.

"Chắc tại tớ ở một mình nên quen."

Hai đứa ngồi nói chuyện linh tinh.

Tôi lấy ít bánh kẹo mua hôm trước ra mời.

Cô bé vừa ăn vừa kể chuyện học hành, chuyện mới lên thành phố còn bỡ ngỡ.

Không khí rất thoải mái.

Đến lúc ngoài sân vang lên tiếng người chị gọi:

"Con bé kia đâu rồi?"

Cô bé giật mình đứng dậy.

"Tớ về đây."

Chạy đến cửa, cô bé quay lại nhìn tôi rồi cười tinh nghịch.

"Mai tớ lại sang xin bánh nhé."

Nói xong còn nháy mắt một cái rồi chạy vụt về phòng.

Tôi đứng dựa cửa nhìn theo, chỉ biết lắc đầu cười.

Đôi khi tôi vẫn nghĩ...

Điều đẹp nhất của những khu trọ sinh viên không phải là căn phòng nhỏ hay những bữa cơm đạm bạc.

Mà là những con người xa lạ.

Chỉ sau vài tuần sống chung dưới một mái nhà.

Đã có thể coi nhau như những người hàng xóm thực sự.

Mỗi ngày gặp nhau một chút.

Hỏi nhau một câu.

Giúp nhau một việc nhỏ.

Để rồi nhiều năm sau nhớ lại, những gương mặt ấy vẫn hiện lên rõ ràng như mới ngày hôm qua.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 11: Một ngày 20 tháng 10 đáng nhớ

Cuộc sống sinh viên vẫn đều đều như một vòng tròn.

Đi học.

Ăn cơm.

Chơi game.

Rồi lại ngủ.

Ngày nào cũng gần giống ngày nào.

Cho đến chiều 19 tháng 10.

Vừa đi học về đến cổng xóm trọ, anh béo ở phòng bên đã gọi giật lại.

"M này."

"Năm nay 20/10 anh em trong xóm góp tiền làm bữa liên hoan nhé."

Tôi cười ngay.

"Được anh."

"Cho em gọi thêm bạn em sang góp vui nhé."

"Càng đông càng vui."

Tin tức ấy lan khắp xóm trọ chỉ trong một buổi chiều.

Ai cũng háo hức.

Đối với sinh viên, những bữa liên hoan như thế này chẳng nhiều.

Tiền bạc thì eo hẹp.

Ngày thường chỉ quanh quẩn cơm bụi với mì tôm.

Nên cứ có dịp cả xóm ngồi lại là ai cũng mong.

Tôi gọi ngay cho Dương.

Chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã cười.

"Có ăn là tao có mặt."

Tôi biết thừa.

Thằng này không chỉ đến vì ăn.

Dạo gần đây, nó cứ lấy cớ sang xóm tôi chơi mãi.

Mục đích thật sự...

Là cô bé Chuppy ở đầu dãy.

V. Anh cũng nhận lời ngay.

Cô ấy cười bảo:

"Xóm tớ toàn con gái."

"Chẳng ai nghĩ đến chuyện liên hoan."

"Cho tớ sang góp vui với."

Ngay cả hai chị công nhân trong xóm hôm ấy cũng xin góp mặt.

May đúng ca ngày nên tối được nghỉ.

---

Chiều hôm sau.

Tôi và Linh mượn xe máy của anh béo rồi chạy ra chợ Đán.

Hai đứa nhận nhiệm vụ mua đồ nấu lẩu.

Gà.

Sườn sụn.

Xúc xích.

Viên thả lẩu.

Rau.

Gia vị.

Đi cùng Linh mới thấy...

Con gái mặc cả đúng là một tài năng.

Mấy cô bán hàng vừa cười vừa lắc đầu.

"Thôi thôi."

"Lấy đi."

"Con bé này trả giá ghê quá."

Tôi đứng cạnh chỉ biết cười.

Lúc chở Linh về.

Cô ấy ngồi phía sau, khẽ vòng tay ôm lấy eo tôi để khỏi ngã.

Tôi hơi khựng lại.

Nhưng cũng chẳng nói gì.

Chỉ thấy khóe miệng mình tự nhiên nhếch lên.

Qua chiếc gương chiếu hậu.

Tôi thấy Linh cũng đang cười.

Mặt đỏ hồng.

---

Về đến xóm.

Tôi bắt tay vào sơ chế đồ ăn.

Mọi người chia nhau mỗi người một việc.

Người nhặt rau.

Người rửa bát.

Người trải chiếu

Không khí rộn ràng như Tết.

Làm xong, tôi ôm quần áo chạy ra khu nhà tắm chung.

Mải nghĩ linh tinh nên quên gõ cửa.

Vừa mở cửa...

"A..."

Tiếng hét vang lên.

Tôi giật mình lùi lại.

Người đang tắm là Linh.

Cả hai cùng đứng hình mất vài giây.

Tôi lắp bắp xin lỗi rồi đóng cửa cái rầm.

Đứng ngoài vẫn còn nghe Linh mắng với theo.

"Có biết gõ cửa không hả?"

“Ơ đi tắm mà quên khóa cửa còn trách người ta à? Đau cả mắt”

Đến lúc Linh bước ra, cô ấy vẫn lườm tôi cháy mặt.

"Nhìn thấy gì chưa?"

Tôi cố nhịn cười.

"Có thấy gì đâu..."

"Chỉ nhớ là..."

"Trắng thật."

Linh đỏ bừng mặt.

Tiện tay cầm chiếc gáo nước đuổi theo.

May mà tôi chạy nhanh.

---

Bảy giờ tối.

Cả xóm trọ tập trung giữa sân.

Chiếc nồi lẩu nghi ngút khói.

Cả xóm ngồi quây lại thành hình tròn, giữa là 2 nồi lẩu nghi ngút khói, thơm lừng, ai cũng xuýt xoa

Can rượu men lá mà anh béo cất mấy năm cũng được mang ra.

Ly đầu tiên nâng lên.

Tiếng cụng ly vang khắp sân.

Tiếng cười nói rôm rả chưa bao giờ nhiều đến thế.

Ai cũng vui.

Ai cũng cười.

Đúng chất của những ngày sinh viên.

Linh và V. Anh ngồi hai bên tôi.

Hai cô gái thi nhau gắp thức ăn vào bát.

Làm cả xóm được dịp trêu chọc.

"Ông M sướng nhé."

"Một người gắp chưa đủ."

"Còn hai người."

Tôi chỉ biết cười trừ.

Ở góc bên kia.

Dương đã nhanh chân ngồi cạnh Chuppy từ lúc nào.

Hai đứa vừa ăn vừa cười.

Thỉnh thoảng còn cụng ly với nhau.

Nhìn thôi cũng biết...

Thằng bạn tôi đang có tiến triển. Tôi còn thấy tay thằng này hơi bậy nhé, đã thấy vòng qua eo

con bé kia xoa xoa, mà con bé cũng thấy thích thì phải. Nó thấy tôi nhìn thì cũng nháy mắt với

tôi, ý là cạnh mày có 2 em kia thây, nhưng tôi lắc đầu lia lịa, khéo ăn tát như chơi.

Ăn uống gần hai tiếng.

Can rượu mười lít cũng cạn sạch.

Mấy anh em thì ngồi uống nước, hút thuốc, còn chị em thì tranh thủ dọn bãi chiến trường

Bỗng

Anh béo đập tay xuống bàn.

"Anh em."

"Đi hát."

"Rượu vào mà không hát thì phí."

Cả xóm đồng thanh hò reo.

"Đi."

---

Hai chiếc taxi chở cả đoàn vào quán karaoke ở tổ 1.

Vừa vào phòng.

Không khí đã náo nhiệt.

Người chọn bài.

Người mở bia.

Người giành micro.

Anh béo là người hát đầu tiên.

Chất giọng thì chẳng giống ca sĩ.

Giống... gọi cả xóm dậy lúc nửa đêm hơn.

Mấy chị em cười nghiêng ngả.

Đến lượt tôi.

Linh kéo tay.

"Hát với tớ."

Hai đứa chọn bài *Nơi tình yêu bắt đầu*.

Không hiểu vì men rượu hay vì không khí quá vui.

Hôm ấy tôi thấy mình với Linh hát có khác gì Bằng Kiều với Lam Anh đâu.

Bài hát vừa kết thúc.

Cả phòng đồng thanh hô lớn.

"Hôn đi."

"Hôn đi."

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Linh đã bước đến.

Khẽ hôn lên môi tôi một cái thật nhanh.

Rồi lập tức quay về chỗ ngồi.

Hai má đỏ bừng.

Cả phòng vỡ òa trong tiếng hò hét.

Tôi đứng cầm micro.

Đầu óc trống rỗng mất mấy giây.

Chỉ biết cười ngượng.

Từ lúc ấy đến hết buổi.

Linh gần như chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Ở góc đối diện.

Dương cũng kéo Chuppy lên hát bài *Ngại ngùng*.

Hai đứa hát chẳng hay bằng ai.

Nhưng nhìn ánh mắt dành cho nhau thì ai cũng hiểu.

Có lẽ...

Một câu chuyện khác cũng đang bắt đầu.

---

Đêm muộn.

Tiệc tan.

Tiền phòng hát hết sáu trăm nghìn.

Ba anh em tôi chia nhau thanh toán.

Về đến xóm.

Ai cũng thấm mệt.

Linh đi không còn vững.

Tôi đỡ cô ấy về phòng.

Đặt Linh nằm xuống giường, tôi định quay ra thì cô ấy khẽ nắm lấy tay.

"Ở lại với tớ một lúc..."

Giọng nói lí nhí vì men rượu.

Tôi nằm xuống cạnh giường.

Linh gối đầu lên tay tôi, ôm cánh tay tôi như ôm một chiếc gối rồi nhắm mắt.

Chỉ vài phút sau, hơi thở đã đều đều.

Tôi khẽ gọi.

"Linh..."

Không có tiếng trả lời.

Cô ấy đã ngủ mất.

Tôi định nhẹ nhàng rút tay ra.

Nhưng vừa cử động, Linh lại vô thức ôm chặt hơn.

Bản thân tôi cũng ngà ngà say.

Nằm thêm một lúc, mắt díp lại lúc nào chẳng hay.

Đêm ấy.

Trong căn phòng trọ nhỏ chỉ hơn mười mét vuông.

Tiếng quạt vẫn quay đều.

Ngoài sân, mọi người đã về phòng từ lâu.

Một ngày 20 tháng 10 khép lại bằng tiếng cười, những bài hát còn dang dở và những ký ức mà

nhiều năm sau, chỉ cần nhớ đến, tôi vẫn bất giác mỉm cười.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo