Chương 6: Ngày đầu tiên đến giảng đường
Sáng hôm sau.
Chiếc đồng hồ Nokia 6300 réo inh ỏi từ sớm.
Tôi dụi mắt, tắt báo thức rồi nằm thêm đúng năm phút.
Năm phút ấy...
Cuối cùng cũng thành gần hai mươi phút.
Tôi bật dậy cuống cuồng.
"Hôm nay đi học đầu tiên mà ngủ quên thì đúng là hết cứu."
Đánh răng, rửa mặt, thay bộ quần áo mới mua từ hôm nhập học, tôi soi mình trong chiếc gương nhỏ treo sau cánh cửa.
Áo sơ mi trắng.
Quần jean xanh.
Đeo thêm cặp kính cận.
Tự ngắm một lúc rồi gật gù.
"Cũng ra dáng sinh viên."
Khóa cửa phòng, tôi đi bộ xuống chân dốc.
Ngay cổng tổ 21 có một điểm dừng xe buýt chạy thẳng đến trường.
Lên xe, tôi mua vé rồi theo thói quen đi xuống hàng ghế cuối.
Đó luôn là vị trí tôi thích nhất.
Yên tĩnh.
Có thể ngắm đường.
Lại chẳng ai để ý.
Tôi lấy chiếc Nokia 6300 trong túi quần ra.
Cắm tai nghe.
Bật playlist quen thuộc.
Tiếng nhạc vang lên, chiếc xe từ từ lăn bánh.
Ngoài cửa kính, phố xá Thái Nguyên buổi sáng dần đông hơn.
Tôi tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt, để mặc giai điệu đưa mình vào trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa ngủ.
Đúng lúc ấy...
Có người ngồi xuống cạnh.
Một mùi nước hoa thoang thoảng bay qua.
Không quá nồng.
Nhưng rất dễ chịu.
Tôi mở mắt.
Một cô gái đang quay sang nhìn tôi.
Thấy tôi nhìn lại, cô ấy mỉm cười.
"Bạn cũng học Y à?"
Tôi hơi ngạc nhiên.
"Sao bạn biết?"
Cô gái chỉ tay vào tờ giấy trên tay tôi.
"Giấy nhận lớp của trường Y còn cầm lộ ra thế kia."
Tôi cúi xuống nhìn.
Quả thật, tờ giấy vẫn còn thò ra khỏi quyển sổ.
Tôi bật cười.
"Hóa ra là thế."
"Mình cũng học Y."
"Hôm nay đi học buổi đầu."
Cuộc trò chuyện cứ thế bắt đầu.
Cô gái tên là V. Anh.
Bằng tuổi tôi.
Quê ở Hải Dương.
Cũng mới lên Thái Nguyên được vài hôm.
Phòng trọ của V. Anh cách chỗ tôi ở chỉ vài trăm mét.
Hai đứa nói đủ chuyện.
Từ quê quán.
Điểm thi.
Đến chuyện lần đầu sống xa nhà.
Mải nói chuyện, chẳng mấy chốc xe đã đến điểm dừng gần cổng trường.
Xuống xe, tôi và V. Anh đứng lại vài phút.
"Cho mình xin số điện thoại nhé."
"Ừ."
"Lúc nào rảnh sang chơi."
"Nhất trí."
Chào nhau xong, mỗi người đi về một phía.
Tôi vừa bước vào lớp thì bỗng nghe có tiếng cười quen quen.
Quay đầu lại.
V. Anh cũng vừa bước vào.
Hai đứa nhìn nhau.
Rồi cùng bật cười.
"Trùng hợp thế?"
"Hóa ra cùng lớp."
Lớp học đông kín sinh viên.
Khác hẳn cấp ba.
Không còn chuyện giáo viên xếp chỗ ngồi.
Ai thích ngồi đâu thì ngồi.
Theo đúng bản tính của mình, tôi đi thẳng xuống bàn cuối.
Đó luôn là vị trí yêu thích từ hồi còn học phổ thông.
Vừa đặt balô xuống thì mấy cậu bạn bên cạnh cũng gật đầu chào.
Tôi đang định bắt chuyện thì cửa lớp mở ra.
Thầy bước vào.
Cả lớp lập tức im bặt.
Buổi học đầu tiên khiến tôi khá căng thẳng.
Trước khi nhập học, các anh chị khóa trên đã dọa đủ điều.
"Học Y không chăm là ở lại lớp."
"Nợ môn là chuyện bình thường."
"Muốn ra trường phải xác định học ngày học đêm."
Nghe nhiều quá nên tôi cũng thấy rén.
Thế là hôm ấy, hiếm hoi lắm tôi mới ngồi tập trung nghe giảng từ đầu đến cuối.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Tôi đứng dậy, định bụng sẽ làm quen với mấy người bạn ngồi cạnh.
Nhưng vừa quay sang...
Ghế đã trống.
Cả lớp tan nhanh như một cơn gió.
Người thì bắt xe buýt.
Người về ký túc xá.
Người đi ăn trưa.
Tôi chỉ biết cười.
"Thôi."
"Còn học với nhau bốn, năm năm nữa."
"Thiếu gì thời gian để quen."
Ra đến bến xe, tôi lại bắt chuyến buýt quen thuộc trở về khu Đán.
Lần này...
Không còn thấy V. Anh đâu nữa.
Tôi vẫn ngồi ở hàng ghế cuối.
Đeo tai nghe.
Lặng lẽ nhìn dòng người qua ô cửa kính.
Chiều đầu thu.
Nắng dịu.
Gió mát.
Mọi thứ diễn ra bình yên đến lạ.
Về đến xóm trọ.
Đúng lúc Linh cũng vừa đạp xe vào sân.
Thấy tôi, cô ấy cười.
"Đi học về rồi à?"
"Ừ."
"Ngày đầu thế nào?"
"Vui."
"Còn cậu?"
"Cũng ổn."
Hai đứa đứng trước sân trọ nói chuyện thêm một lúc.
Kể cho nhau nghe vài chuyện vụn vặt trong ngày đầu đến trường.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng cũng đủ để thấy...
Ở nơi đất khách này, có một người để hỏi han mỗi khi đi học về là điều đáng quý biết bao.
Nói thêm vài câu, cả hai chào nhau rồi ai về phòng nấy.
Ngày học đầu tiên của tôi kết thúc nhẹ nhàng như vậy.
Tôi đâu ngờ rằng, chỉ ít lâu sau, chính lớp học ấy sẽ mang đến cho tôi những người bạn thân nhất, những cuộc nhậu đầu tiên của đời sinh viên và cả những kỷ niệm mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn mỉm cười.
Sáng hôm sau.
Chiếc đồng hồ Nokia 6300 réo inh ỏi từ sớm.
Tôi dụi mắt, tắt báo thức rồi nằm thêm đúng năm phút.
Năm phút ấy...
Cuối cùng cũng thành gần hai mươi phút.
Tôi bật dậy cuống cuồng.
"Hôm nay đi học đầu tiên mà ngủ quên thì đúng là hết cứu."
Đánh răng, rửa mặt, thay bộ quần áo mới mua từ hôm nhập học, tôi soi mình trong chiếc gương nhỏ treo sau cánh cửa.
Áo sơ mi trắng.
Quần jean xanh.
Đeo thêm cặp kính cận.
Tự ngắm một lúc rồi gật gù.
"Cũng ra dáng sinh viên."
Khóa cửa phòng, tôi đi bộ xuống chân dốc.
Ngay cổng tổ 21 có một điểm dừng xe buýt chạy thẳng đến trường.
Lên xe, tôi mua vé rồi theo thói quen đi xuống hàng ghế cuối.
Đó luôn là vị trí tôi thích nhất.
Yên tĩnh.
Có thể ngắm đường.
Lại chẳng ai để ý.
Tôi lấy chiếc Nokia 6300 trong túi quần ra.
Cắm tai nghe.
Bật playlist quen thuộc.
Tiếng nhạc vang lên, chiếc xe từ từ lăn bánh.
Ngoài cửa kính, phố xá Thái Nguyên buổi sáng dần đông hơn.
Tôi tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt, để mặc giai điệu đưa mình vào trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa ngủ.
Đúng lúc ấy...
Có người ngồi xuống cạnh.
Một mùi nước hoa thoang thoảng bay qua.
Không quá nồng.
Nhưng rất dễ chịu.
Tôi mở mắt.
Một cô gái đang quay sang nhìn tôi.
Thấy tôi nhìn lại, cô ấy mỉm cười.
"Bạn cũng học Y à?"
Tôi hơi ngạc nhiên.
"Sao bạn biết?"
Cô gái chỉ tay vào tờ giấy trên tay tôi.
"Giấy nhận lớp của trường Y còn cầm lộ ra thế kia."
Tôi cúi xuống nhìn.
Quả thật, tờ giấy vẫn còn thò ra khỏi quyển sổ.
Tôi bật cười.
"Hóa ra là thế."
"Mình cũng học Y."
"Hôm nay đi học buổi đầu."
Cuộc trò chuyện cứ thế bắt đầu.
Cô gái tên là V. Anh.
Bằng tuổi tôi.
Quê ở Hải Dương.
Cũng mới lên Thái Nguyên được vài hôm.
Phòng trọ của V. Anh cách chỗ tôi ở chỉ vài trăm mét.
Hai đứa nói đủ chuyện.
Từ quê quán.
Điểm thi.
Đến chuyện lần đầu sống xa nhà.
Mải nói chuyện, chẳng mấy chốc xe đã đến điểm dừng gần cổng trường.
Xuống xe, tôi và V. Anh đứng lại vài phút.
"Cho mình xin số điện thoại nhé."
"Ừ."
"Lúc nào rảnh sang chơi."
"Nhất trí."
Chào nhau xong, mỗi người đi về một phía.
Tôi vừa bước vào lớp thì bỗng nghe có tiếng cười quen quen.
Quay đầu lại.
V. Anh cũng vừa bước vào.
Hai đứa nhìn nhau.
Rồi cùng bật cười.
"Trùng hợp thế?"
"Hóa ra cùng lớp."
Lớp học đông kín sinh viên.
Khác hẳn cấp ba.
Không còn chuyện giáo viên xếp chỗ ngồi.
Ai thích ngồi đâu thì ngồi.
Theo đúng bản tính của mình, tôi đi thẳng xuống bàn cuối.
Đó luôn là vị trí yêu thích từ hồi còn học phổ thông.
Vừa đặt balô xuống thì mấy cậu bạn bên cạnh cũng gật đầu chào.
Tôi đang định bắt chuyện thì cửa lớp mở ra.
Thầy bước vào.
Cả lớp lập tức im bặt.
Buổi học đầu tiên khiến tôi khá căng thẳng.
Trước khi nhập học, các anh chị khóa trên đã dọa đủ điều.
"Học Y không chăm là ở lại lớp."
"Nợ môn là chuyện bình thường."
"Muốn ra trường phải xác định học ngày học đêm."
Nghe nhiều quá nên tôi cũng thấy rén.
Thế là hôm ấy, hiếm hoi lắm tôi mới ngồi tập trung nghe giảng từ đầu đến cuối.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Tôi đứng dậy, định bụng sẽ làm quen với mấy người bạn ngồi cạnh.
Nhưng vừa quay sang...
Ghế đã trống.
Cả lớp tan nhanh như một cơn gió.
Người thì bắt xe buýt.
Người về ký túc xá.
Người đi ăn trưa.
Tôi chỉ biết cười.
"Thôi."
"Còn học với nhau bốn, năm năm nữa."
"Thiếu gì thời gian để quen."
Ra đến bến xe, tôi lại bắt chuyến buýt quen thuộc trở về khu Đán.
Lần này...
Không còn thấy V. Anh đâu nữa.
Tôi vẫn ngồi ở hàng ghế cuối.
Đeo tai nghe.
Lặng lẽ nhìn dòng người qua ô cửa kính.
Chiều đầu thu.
Nắng dịu.
Gió mát.
Mọi thứ diễn ra bình yên đến lạ.
Về đến xóm trọ.
Đúng lúc Linh cũng vừa đạp xe vào sân.
Thấy tôi, cô ấy cười.
"Đi học về rồi à?"
"Ừ."
"Ngày đầu thế nào?"
"Vui."
"Còn cậu?"
"Cũng ổn."
Hai đứa đứng trước sân trọ nói chuyện thêm một lúc.
Kể cho nhau nghe vài chuyện vụn vặt trong ngày đầu đến trường.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng cũng đủ để thấy...
Ở nơi đất khách này, có một người để hỏi han mỗi khi đi học về là điều đáng quý biết bao.
Nói thêm vài câu, cả hai chào nhau rồi ai về phòng nấy.
Ngày học đầu tiên của tôi kết thúc nhẹ nhàng như vậy.
Tôi đâu ngờ rằng, chỉ ít lâu sau, chính lớp học ấy sẽ mang đến cho tôi những người bạn thân nhất, những cuộc nhậu đầu tiên của đời sinh viên và cả những kỷ niệm mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn mỉm cười.

