Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 16: Những người luôn chờ mình trở về

Sáng hôm sau.

Tôi tỉnh dậy khá muộn.

Ngoài sân đã vắng tanh.

Bố mẹ ra đồng từ sớm.

Con em gái cũng đi học từ lúc nào.

Ở quê, buổi sáng luôn có một cảm giác rất khác.

Tiếng gà gáy vọng từ đầu xóm.

Tiếng chim ríu rít trên những tán cây.

Xa xa là tiếng máy tuốt lúa hòa lẫn tiếng người gọi nhau ngoài đồng.

Mọi thứ bình yên đến lạ.

Tôi đánh răng, rửa mặt rồi đi xuống bếp.

Mở chiếc chạn gỗ quen thuộc.

Bên trong đã có sẵn bát bún và mấy quả trứng luộc được úp cẩn thận.

Bên cạnh còn có tờ giấy nhỏ mẹ viết vội:

"Dậy thì ăn sáng nhé."

Tôi bất giác mỉm cười.

Có lẽ...

Đó là cách bố mẹ tôi thể hiện tình yêu.

Không phải những lời nói ngọt ngào.

Chỉ là luôn nhớ phần cơm.

Nhớ phần bữa sáng.

Dù con trai đã lớn đến đâu.

Ăn xong.

Tôi định bụng sẽ ra quán net.

Lâu lắm rồi chưa được ngồi chơi cùng mấy anh em ở quê.

Nhưng vừa xỏ dép.

Tôi lại nhớ ra một người.

Bác.

Bác là chị gái của mẹ.

Ở khu này, ngoài gia đình tôi thì chỉ có nhà bác.

Ngày xưa chính bác là người đưa mẹ lên đây lập nghiệp.

Rồi sau này mẹ mới gặp bố tôi.

Nghĩ vậy.

Tôi không đi xe.

Chỉ thong thả men theo con đường nhỏ giữa cánh đồng.

Khoảng năm trăm mét là tới.


Bác đang cho đàn gà ăn ngoài sân.

Vừa nhìn thấy tôi.

Bác sững người.

"Ôi."

"Thằng M."

"Về từ bao giờ thế?"

Nói chưa dứt câu.

Bác đã vội vàng ra giếng rửa tay.

Rồi đi thẳng lại chỗ tôi.

Đưa tay sờ vai.

Sờ cánh tay.

Ngắm nghía từ đầu đến chân.

Cuối cùng vẫn là câu quen thuộc.

"Gầy quá."

Tôi bật cười.

"Dạo này ai gặp cũng bảo cháu gầy."

Bác chỉ lắc đầu.

"Đi học thì phải chịu khó ăn."

"Tí nữa bác bắt con gà cho."

Tôi cười xòa.

"Thôi."

"Để nuôi."

Từ bé đến lớn.

Bác luôn thương tôi như con ruột.

Có gì ngon cũng để dành.

Có gì mới cũng gọi sang.

Có lẽ vì ở vùng đất này.

Ngoài mẹ.

Bác là người thân gần gũi nhất của tôi.

Hai bác cháu ngồi nói chuyện rất lâu.

Chủ yếu là hỏi chuyện học hành.

Chuyện trên Thái Nguyên.

Đến lúc tôi đứng dậy định về.

Bác bỗng xách trong bếp ra hai chiếc túi.

Một túi thịt.

Một túi sườn.

"Sáng nay bác đi chợ sớm."

"Mua được ít thịt ngon."

"Mang về cho bố mẹ."

Tôi nhận lấy.

Khẽ cười.

Bác lúc nào cũng thế.

Thương mẹ tôi vô cùng.

Nhưng chẳng bao giờ nói ra.

Tôi vừa quay đi.

Bác lại gọi giật.

"Này."

Quay lại.

Bác dúi vào tay tôi mấy tờ tiền.

Tôi vội lắc đầu.

"Thôi bác."

"Cháu còn tiền."

Bác gắt nhẹ.

"Bảo cầm thì cầm."

"Đi học phải có tiền."

"Ở quê chẳng mấy đứa học được như mày."

"Cố học tử tế."

"Sau này về gần nhà."

"Lúc bác già yếu còn có bác sĩ chăm."

Nghe bác nói.

Tôi thấy cay cay nơi sống mũi.

Tôi cười.

"Cháu chỉ có mỗi bác ở đây."

"Không chăm bác thì chăm ai."

Bác cũng cười.

Đôi mắt đã bắt đầu có những nếp nhăn.

Tôi biết.

Năm trăm nghìn ấy.

Có khi là tiền bác chắt chiu cả tuần.

Nhưng với tôi.

Bác chưa bao giờ tiếc.

Gia đình bác có ba người con.

Anh cả đi làm tận Bắc Kạn.

Mỗi năm mới về vài lần.

Chị gái lấy chồng rồi, làm công nhân dưới Bắc Ninh.

Còn anh út vẫn sống cùng bác, anh làm cầm đồ.

Hơn tôi bốn tuổi.

Hai anh em thân nhau như bạn.

Hồi còn học cấp ba.

Mỗi lần tôi đánh nhau.

Ông anh ấy luôn là người đứng ra che cho tôi.

Nghĩ lại.

Tuổi trẻ đúng là đầy những chuyện ngông nghênh.


Rời nhà bác, tôi về qua nhà cất túi thịt bác vừa cho vào tủ lạnh, để trưa về thì nấu.

Tôi ghé qua quán net quen.

Đúng như dự đoán.

Quán vắng tanh.

Giờ này ai cũng đi học, đi làm.

Chỉ còn vài ông anh thất nghiệp ngồi cày game.

Vừa bước vào cửa.

Tôi đã vỗ nhẹ vai chú Hà.

Chú quay lại.

Mặt sáng bừng.

"Ơ."

"Thằng M."

"Lâu lắm mới thấy mày."

"Mất hút luôn."

"Muốn đi đâu cũng chẳng có ai trông quán hộ."

Tôi cười.

"Cháu đi học đại học rồi."

Chú tròn mắt.

"Học gì?"

"Y."

"Cháu học bác sĩ."

Chú phá lên cười.

"Địt mẹ."

"Thằng lười như mày mà đỗ bác sĩ á?"

"Ngày xưa tao thấy mày chơi game còn nhiều hơn học."

Tôi cũng cười theo.

Chú Hà nói vậy thôi.

Chứ ánh mắt chú đầy vẻ tự hào.

Chú Hà bị dị tật bẩm sinh.

Một chân gần như không đi lại được, lúc nào cũng phải chống nạng.

Nhưng bù lại.

Chú rất giỏi công nghệ.

Nghe mọi người kể trước đây chú từng làm ở một công ty lớn.

Sau này vì không thích cuộc sống gò bó nên về quê mở quán net.

Sống đúng với điều mình thích.

Tôi chọn chiếc máy quen thuộc.

Theo thói quen.

Ra lấy cốc nước lọc đầy đá.

Ở quê.

Nước lọc lúc nào cũng miễn phí.

Đó là điều tôi rất thích.

Tôi đeo tai nghe.

Mở playlist EDM Liên Minh Huyền Thoại quen thuộc.

Với tôi ngày ấy.

Chỉ cần nhạc nổi lên.

Là cảm giác đánh game cũng hăng hơn hẳn.

Trong lúc chờ tìm trận.

Tôi mở Facebook.

Vừa vào.

Đã thấy P đang sáng đèn.

Tôi hơi ngạc nhiên.

Giờ này đáng lẽ em đang học.

Tôi bấm thả một trái tim.

Chưa đầy vài giây.

Tin nhắn hiện lên.

P:

"Ơ... anh lại đi net à?"

Tôi bật cười.

"Ừ."

"Thế em sao lại online giờ này?"


P trả lời rất nhanh.

"Bọn em đang có tiết tự quản."

"Được dùng điện thoại một lúc."

"Vừa mở Facebook đã thấy anh."


Hai đứa nhắn qua lại vài câu.

Vẫn là những lời hỏi han.

Những câu nhớ nhung quen thuộc.

P còn hẹn:

"Chiều e qua với anh nhé. E nhớ anh lắm, bao lâu không được ôm anh rồi"

Đọc đến đó.

Tôi khẽ mỉm cười.

Hai tháng rồi.

Cuối cùng cũng có thời gian ở cạnh nhau. Nghĩ đến thôi mà thằng e tôi đã phấn khích tột độ rồi

Tôi nhắn lại một biểu tượng cười.

Rồi gõ:

"Anh vào game đây."

"Chiều gặp."


Tắt khung chat.

Bản nhạc EDM vẫn dồn dập trong tai nghe.

Đúng lúc màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc.

Trận đấu đã tìm thấy.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Đặt hai tay lên bàn phím.

Một ngày ở quê.

Lại bắt đầu theo cách quen thuộc nhất của tôi.
 

Anh Tắc Kè

Tao là gay
Chương 16: Những người luôn chờ mình trở về

Sáng hôm sau.

Tôi tỉnh dậy khá muộn.

Ngoài sân đã vắng tanh.

Bố mẹ ra đồng từ sớm.

Con em gái cũng đi học từ lúc nào.

Ở quê, buổi sáng luôn có một cảm giác rất khác.

Tiếng gà gáy vọng từ đầu xóm.

Tiếng chim ríu rít trên những tán cây.

Xa xa là tiếng máy tuốt lúa hòa lẫn tiếng người gọi nhau ngoài đồng.

Mọi thứ bình yên đến lạ.

Tôi đánh răng, rửa mặt rồi đi xuống bếp.

Mở chiếc chạn gỗ quen thuộc.

Bên trong đã có sẵn bát bún và mấy quả trứng luộc được úp cẩn thận.

Bên cạnh còn có tờ giấy nhỏ mẹ viết vội:

"Dậy thì ăn sáng nhé."

Tôi bất giác mỉm cười.

Có lẽ...

Đó là cách bố mẹ tôi thể hiện tình yêu.

Không phải những lời nói ngọt ngào.

Chỉ là luôn nhớ phần cơm.

Nhớ phần bữa sáng.

Dù con trai đã lớn đến đâu.

Ăn xong.

Tôi định bụng sẽ ra quán net.

Lâu lắm rồi chưa được ngồi chơi cùng mấy anh em ở quê.

Nhưng vừa xỏ dép.

Tôi lại nhớ ra một người.

Bác.

Bác là chị gái của mẹ.

Ở khu này, ngoài gia đình tôi thì chỉ có nhà bác.

Ngày xưa chính bác là người đưa mẹ lên đây lập nghiệp.

Rồi sau này mẹ mới gặp bố tôi.

Nghĩ vậy.

Tôi không đi xe.

Chỉ thong thả men theo con đường nhỏ giữa cánh đồng.

Khoảng năm trăm mét là tới.



Bác đang cho đàn gà ăn ngoài sân.

Vừa nhìn thấy tôi.

Bác sững người.

"Ôi."

"Thằng M."

"Về từ bao giờ thế?"

Nói chưa dứt câu.

Bác đã vội vàng ra giếng rửa tay.

Rồi đi thẳng lại chỗ tôi.

Đưa tay sờ vai.

Sờ cánh tay.

Ngắm nghía từ đầu đến chân.

Cuối cùng vẫn là câu quen thuộc.

"Gầy quá."

Tôi bật cười.

"Dạo này ai gặp cũng bảo cháu gầy."

Bác chỉ lắc đầu.

"Đi học thì phải chịu khó ăn."

"Tí nữa bác bắt con gà cho."

Tôi cười xòa.

"Thôi."

"Để nuôi."

Từ bé đến lớn.

Bác luôn thương tôi như con ruột.

Có gì ngon cũng để dành.

Có gì mới cũng gọi sang.

Có lẽ vì ở vùng đất này.

Ngoài mẹ.

Bác là người thân gần gũi nhất của tôi.

Hai bác cháu ngồi nói chuyện rất lâu.

Chủ yếu là hỏi chuyện học hành.

Chuyện trên Thái Nguyên.

Đến lúc tôi đứng dậy định về.

Bác bỗng xách trong bếp ra hai chiếc túi.

Một túi thịt.

Một túi sườn.

"Sáng nay bác đi chợ sớm."

"Mua được ít thịt ngon."

"Mang về cho bố mẹ."

Tôi nhận lấy.

Khẽ cười.

Bác lúc nào cũng thế.

Thương mẹ tôi vô cùng.

Nhưng chẳng bao giờ nói ra.

Tôi vừa quay đi.

Bác lại gọi giật.

"Này."

Quay lại.

Bác dúi vào tay tôi mấy tờ tiền.

Tôi vội lắc đầu.

"Thôi bác."

"Cháu còn tiền."

Bác gắt nhẹ.

"Bảo cầm thì cầm."

"Đi học phải có tiền."

"Ở quê chẳng mấy đứa học được như mày."

"Cố học tử tế."

"Sau này về gần nhà."

"Lúc bác già yếu còn có bác sĩ chăm."

Nghe bác nói.

Tôi thấy cay cay nơi sống mũi.

Tôi cười.

"Cháu chỉ có mỗi bác ở đây."

"Không chăm bác thì chăm ai."

Bác cũng cười.

Đôi mắt đã bắt đầu có những nếp nhăn.

Tôi biết.

Năm trăm nghìn ấy.

Có khi là tiền bác chắt chiu cả tuần.

Nhưng với tôi.

Bác chưa bao giờ tiếc.

Gia đình bác có ba người con.

Anh cả đi làm tận Bắc Kạn.

Mỗi năm mới về vài lần.

Chị gái lấy chồng rồi, làm công nhân dưới Bắc Ninh.

Còn anh út vẫn sống cùng bác, anh làm cầm đồ.

Hơn tôi bốn tuổi.

Hai anh em thân nhau như bạn.

Hồi còn học cấp ba.

Mỗi lần tôi đánh nhau.

Ông anh ấy luôn là người đứng ra che cho tôi.

Nghĩ lại.

Tuổi trẻ đúng là đầy những chuyện ngông nghênh.



Rời nhà bác, tôi về qua nhà cất túi thịt bác vừa cho vào tủ lạnh, để trưa về thì nấu.

Tôi ghé qua quán net quen.

Đúng như dự đoán.

Quán vắng tanh.

Giờ này ai cũng đi học, đi làm.

Chỉ còn vài ông anh thất nghiệp ngồi cày game.

Vừa bước vào cửa.

Tôi đã vỗ nhẹ vai chú Hà.

Chú quay lại.

Mặt sáng bừng.

"Ơ."

"Thằng M."

"Lâu lắm mới thấy mày."

"Mất hút luôn."

"Muốn đi đâu cũng chẳng có ai trông quán hộ."

Tôi cười.

"Cháu đi học đại học rồi."

Chú tròn mắt.

"Học gì?"

"Y."

"Cháu học bác sĩ."

Chú phá lên cười.

"Địt mẹ."

"Thằng lười như mày mà đỗ bác sĩ á?"

"Ngày xưa tao thấy mày chơi game còn nhiều hơn học."

Tôi cũng cười theo.

Chú Hà nói vậy thôi.

Chứ ánh mắt chú đầy vẻ tự hào.

Chú Hà bị dị tật bẩm sinh.

Một chân gần như không đi lại được, lúc nào cũng phải chống nạng.

Nhưng bù lại.

Chú rất giỏi công nghệ.

Nghe mọi người kể trước đây chú từng làm ở một công ty lớn.

Sau này vì không thích cuộc sống gò bó nên về quê mở quán net.

Sống đúng với điều mình thích.

Tôi chọn chiếc máy quen thuộc.

Theo thói quen.

Ra lấy cốc nước lọc đầy đá.

Ở quê.

Nước lọc lúc nào cũng miễn phí.

Đó là điều tôi rất thích.

Tôi đeo tai nghe.

Mở playlist EDM Liên Minh Huyền Thoại quen thuộc.

Với tôi ngày ấy.

Chỉ cần nhạc nổi lên.

Là cảm giác đánh game cũng hăng hơn hẳn.

Trong lúc chờ tìm trận.

Tôi mở Facebook.

Vừa vào.

Đã thấy P đang sáng đèn.

Tôi hơi ngạc nhiên.

Giờ này đáng lẽ em đang học.

Tôi bấm thả một trái tim.

Chưa đầy vài giây.

Tin nhắn hiện lên.

P:

"Ơ... anh lại đi net à?"

Tôi bật cười.

"Ừ."

"Thế em sao lại online giờ này?"


P trả lời rất nhanh.

"Bọn em đang có tiết tự quản."

"Được dùng điện thoại một lúc."

"Vừa mở Facebook đã thấy anh."


Hai đứa nhắn qua lại vài câu.

Vẫn là những lời hỏi han.

Những câu nhớ nhung quen thuộc.

P còn hẹn:

"Chiều e qua với anh nhé. E nhớ anh lắm, bao lâu không được ôm anh rồi"

Đọc đến đó.

Tôi khẽ mỉm cười.

Hai tháng rồi.

Cuối cùng cũng có thời gian ở cạnh nhau. Nghĩ đến thôi mà thằng e tôi đã phấn khích tột độ rồi

Tôi nhắn lại một biểu tượng cười.

Rồi gõ:

"Anh vào game đây."

"Chiều gặp."


Tắt khung chat.

Bản nhạc EDM vẫn dồn dập trong tai nghe.

Đúng lúc màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc.

Trận đấu đã tìm thấy.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Đặt hai tay lên bàn phím.

Một ngày ở quê.

Lại bắt đầu theo cách quen thuộc nhất của tôi.
Hay lắm.ra chap đều nhé cu
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 17: Những nghi ngờ đầu tiên

Chơi xong mấy ván game, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Có lẽ vì hai lý do.

Thứ nhất, chiều nay tôi sẽ được gặp P sau hai tháng xa cách. Chỉ nghĩ đến việc được ngồi cạnh, được nắm tay em thôi cũng đủ khiến tôi thấy háo hức.

Thứ hai, hôm nay tôi đánh Liên Minh đúng kiểu "lên đồng". Ba ván liền toàn thắng, chẳng thua nổi trận nào. Đúng là lúc tinh thần thoải mái thì chơi game cũng cảm giác tay vào hơn hẳn.

Tôi đứng dậy vươn vai, tắt máy rồi bước ra cửa.

Chú Hà đang ngồi ở quầy thu ngân, thấy tôi đi ra liền cười:

– Về à?

– Vâng chú.

Chú bất ngờ ném sang cho tôi một gói bim bim.

– Thưởng cho thằng đỗ đại học.

Tôi bật cười, đưa tay bắt lấy.

– Cháu cảm ơn chú.

Rời quán net, tôi đạp chiếc xe Asama chậm rãi về nhà.

Đi được một đoạn, tôi chợt nghĩ, ở quê đúng là khác. Những con người chẳng hề có máu mủ ruột rà, vậy mà đối xử với nhau chân thành như người một nhà.

Về đến sân, tôi quen tay vê một bi thuốc lào rồi bắt đầu xuống bếp.

Hôm nay bác cho cả túi thịt và túi sườn ngon.

Tôi quyết định làm sườn xào chua ngọt, một bát canh cải nấu thịt băm và thêm đĩa cà muối xổi hái ngoài vườn.

Hai tháng ở Thái Nguyên, tôi gần như chẳng dám mua sườn.

Một phần vì thịt ở đó không ngon, không thơm như thịt ở quê, mà miếng thịt cứ bị hơi hoi hoi,

chắc là lợn ăn cám tàu nhiều

Phần nữa vì sinh viên làm gì dư dả đến mức muốn ăn gì cũng được.

Nấu nướng xong xuôi, tôi mang đồ lên bếp rồi nằm vắt vẻo ngoài chiếc chõng tre trước sân.

Một lúc sau, bố mẹ đi làm về.

Vừa nhìn thấy tôi, hai người đã cười rất tươi.

Mẹ hỏi:

– Sáng giờ đi đâu đấy?

– Con qua nhà bác chơi. Bác cho ít thịt với sườn mang về.

Nghe vậy, mẹ chỉ khẽ cười.

Đôi mắt thoáng đỏ.

Mẹ chẳng nói gì thêm.

Nhưng tôi biết mẹ hiểu tình cảm của bác dành cho gia đình mình.

Đến lúc em gái đi học về, tôi gọi cả nhà:

– Rửa chân tay rồi vào ăn cơm thôi.

Hôm ấy, đĩa sườn xào chua ngọt gần như sạch nhẵn.

Tôi ăn liền ba bát cơm.

Bố vừa ăn vừa gật gù.

– Có thằng M về đúng khác thật.

Mẹ cười theo.

– Em gái mày nấu thì ăn cho no thôi, chứ ngon thì chịu.

Con bé đang gắp thức ăn liền bĩu môi.

– Con chỉ là không nấu ngon bằng anh thôi nhé.

Tôi cười trêu:

– Cứ thế này thì sau chó nó lấy.

Nó trừng mắt.

– Ai cần!

Cả nhà phá lên cười.


Ăn trưa xong, mọi người nghỉ ngơi.

Tôi cũng về phòng nằm.

Đang lim dim thì có ai đó lay vai.

Mở mắt ra đã thấy con em gái đứng cạnh giường.

– Anh ngủ chưa?

Tôi nhăn mặt.

– Gì đấy? Đang ngủ.

Nó ngập ngừng một lúc rồi mới nói:

– Có chuyện này... em định không kể đâu.

– Nhưng em thấy mấy lần rồi.

Tôi bắt đầu tỉnh ngủ.

– Chuyện gì?

Con bé nhìn tôi.

– Dạo này chị P hay được một anh nào đó đưa đi đón về.

– Em gặp mấy lần rồi.

– Hai người vừa đi vừa cười nói vui lắm.

– Có lần em còn thấy chị P ôm eo ông ý nữa...

Tôi lặng người.

Nếu chỉ có Cường nói thì tôi còn nghĩ nó nhìn nhầm.

Nhưng bây giờ đến chính em gái tôi cũng nói như vậy.

Trong đầu tôi bỗng hiện lên hàng loạt hình ảnh.

Những cuộc gọi ngày càng ngắn.

Những lần P bảo bận.

Những tin nhắn trả lời chậm.

Mọi thứ như từng mảnh ghép bắt đầu nối lại.

Tôi im lặng rất lâu rồi chỉ nói:

– Thôi... để anh ngủ.

Con bé nhìn tôi, có vẻ muốn nói thêm điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ đi ra ngoài.

Còn tôi...

Nằm đó, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà.

Ngủ thì bảo ngủ.

Nhưng làm sao ngủ nổi nữa.


Khoảng hai giờ chiều.

Tôi bật dậy.

Ra hiên làm một bi thuốc lào cho tỉnh người.

Trong nhà lúc này chẳng còn ai.

Bố mẹ lại ra đồng.

Em gái đi học.

Tôi lấy điện thoại nhắn cho P.

"Em qua nhà anh nhé. Anh đang ở nhà."

Mười lăm phút sau em mới trả lời.

"Vâng, anh đợi em một chút."

Tôi tự nhủ sẽ gác mọi nghi ngờ sang một bên.

Ít nhất cũng phải gặp em trước đã.

Khoảng nửa tiếng sau.

Tiếng cổng mở khẽ vang lên.

P bước vào sân.

Vẫn nụ cười hiền ngày nào.

Tôi đi ra nắm lấy tay em.

Dắt vào nhà.

Rót cho em cốc nước mát.

Hai đứa ngồi cạnh nhau, kể đủ thứ chuyện sau những ngày xa cách.

Khoảng cách của hai tháng nhớ nhung dường như tan biến rất nhanh.

Chúng tôi ôm lấy nhau.

Trao nhau những cái hôn dài, đầy nhớ nhung.

Khoảnh khắc ấy, cả hai đều chỉ muốn được ở gần người mình yêu sau bao ngày xa cách.

Tôi vừa hôn e vừa bế em vào phòng, những nụ hôn dài, lên tai lên cổ em, e cũng uốn éo vì khó

chịu, đặt e lên giường tôi lại tiếp tục hôn, vừa hôn tay tôi vừa cởi từng chiếc cúc áo, đến áo lót,

và cuối cùng là chiếc quần của em, tôi khẽ xoa nhẹ lên bầu ngực em, rồi mân mê từng chút một

vùng nhạy cảm của em, em thì nhắm mắt đê mê, còn phía dưỡi đã có dòng nước nóng hổi chảy

ướt tay tôi và ra cả giường, tôi thầm nghĩ



“E dâm thật”

Rồi mọi chuyện tiếp theo thì chắc ai cũng biết rồi, tất cả chỉ còn lại nhưng tiếc rên âm ỉ, những

tiếng va chạm nhau giữa những thớ đùi, nhưng tiếng kẽo kẹt nhẹ nhẹ của giếng giường đã cũ, tôi

và em cũng đã hòa vào nhau làm 1.

Đến khi mọi cảm xúc lắng xuống, P nằm tựa đầu vào ngực tôi, khẽ nói:

– Em nhớ anh lắm.

– Hai tháng rồi mới được gặp anh.

Tôi vuốt nhẹ mái tóc em.

– Anh cũng nhớ em.

Bất chợt, tôi khựng lại.

Một ý nghĩ vụt qua khiến cả hai nhìn nhau.

“Thôi chết, nãy mải quá a không đeo bao rồi”

P khẽ véo tay tôi rồi bật cười:

– Đúng là đồ hậu đậu. E mà có e bé thì a xác định nghỉ học đi mà nuôi e.

Tôi cũng toát mồ hôi.

– Chết thật...Toang thật

P thấy tôi lo thì nhẹ nhàng trấn an:

– Không sao đâu.

– Để lát em mua thuốc.

– Lỗi cũng một phần tại em, em cũng quên nhắc anh.

Nghe vậy, tôi mới thở phào.

Hai đứa ngồi ôm nhau thêm một lúc rồi tôi bế em đi tắm và thay quần áo.

Tôi đưa em về.

P đi xe buýt lên nên lúc về tôi chở em bằng xe máy của bố tôi

Suốt quãng đường, em ôm tôi rất chặt.

Gió chiều mát rượi.

Con đường quê vẫn yên bình như mọi ngày.

Đi được nửa đường, tôi chợt nhớ đến lời Cường và em gái.

Tôi khẽ hỏi:

– À... dạo này có người hay đưa em đi học à?

P hơi khựng lại vài giây rồi đáp:

– Anh ấy cùng làng với em.

– Làm ở bưu điện gần trường.

– Thỉnh thoảng tiện đường nên cho em đi nhờ thôi.

– Chứ có gì đâu.

Lúc ấy.

Có lẽ vì vừa được ở bên người mình yêu.

Có lẽ vì tôi vẫn còn tin em.

Nên tôi chỉ mỉm cười.

"Ừ."

"Mình nghĩ nhiều quá rồi."

Tôi đưa P về đến nhà.

Chào bố mẹ em vài câu.

Rồi đạp xe quay về.

Trong đầu lúc ấy, những lời giải thích của P đã phần nào xua đi sự nghi ngờ.

Nhưng tôi không hề biết... Đấy có phải là lời nói thật của em hay không?..
 

Anh Tắc Kè

Tao là gay
Chương 17: Những nghi ngờ đầu tiên

Chơi xong mấy ván game, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Có lẽ vì hai lý do.

Thứ nhất, chiều nay tôi sẽ được gặp P sau hai tháng xa cách. Chỉ nghĩ đến việc được ngồi cạnh, được nắm tay em thôi cũng đủ khiến tôi thấy háo hức.

Thứ hai, hôm nay tôi đánh Liên Minh đúng kiểu "lên đồng". Ba ván liền toàn thắng, chẳng thua nổi trận nào. Đúng là lúc tinh thần thoải mái thì chơi game cũng cảm giác tay vào hơn hẳn.

Tôi đứng dậy vươn vai, tắt máy rồi bước ra cửa.

Chú Hà đang ngồi ở quầy thu ngân, thấy tôi đi ra liền cười:

– Về à?

– Vâng chú.

Chú bất ngờ ném sang cho tôi một gói bim bim.

– Thưởng cho thằng đỗ đại học.

Tôi bật cười, đưa tay bắt lấy.

– Cháu cảm ơn chú.

Rời quán net, tôi đạp chiếc xe Asama chậm rãi về nhà.

Đi được một đoạn, tôi chợt nghĩ, ở quê đúng là khác. Những con người chẳng hề có máu mủ ruột rà, vậy mà đối xử với nhau chân thành như người một nhà.

Về đến sân, tôi quen tay vê một bi thuốc lào rồi bắt đầu xuống bếp.

Hôm nay bác cho cả túi thịt và túi sườn ngon.

Tôi quyết định làm sườn xào chua ngọt, một bát canh cải nấu thịt băm và thêm đĩa cà muối xổi hái ngoài vườn.

Hai tháng ở Thái Nguyên, tôi gần như chẳng dám mua sườn.

Một phần vì thịt ở đó không ngon, không thơm như thịt ở quê, mà miếng thịt cứ bị hơi hoi hoi,

chắc là lợn ăn cám tàu nhiều

Phần nữa vì sinh viên làm gì dư dả đến mức muốn ăn gì cũng được.

Nấu nướng xong xuôi, tôi mang đồ lên bếp rồi nằm vắt vẻo ngoài chiếc chõng tre trước sân.

Một lúc sau, bố mẹ đi làm về.

Vừa nhìn thấy tôi, hai người đã cười rất tươi.

Mẹ hỏi:

– Sáng giờ đi đâu đấy?

– Con qua nhà bác chơi. Bác cho ít thịt với sườn mang về.

Nghe vậy, mẹ chỉ khẽ cười.

Đôi mắt thoáng đỏ.

Mẹ chẳng nói gì thêm.

Nhưng tôi biết mẹ hiểu tình cảm của bác dành cho gia đình mình.

Đến lúc em gái đi học về, tôi gọi cả nhà:

– Rửa chân tay rồi vào ăn cơm thôi.

Hôm ấy, đĩa sườn xào chua ngọt gần như sạch nhẵn.

Tôi ăn liền ba bát cơm.

Bố vừa ăn vừa gật gù.

– Có thằng M về đúng khác thật.

Mẹ cười theo.

– Em gái mày nấu thì ăn cho no thôi, chứ ngon thì chịu.

Con bé đang gắp thức ăn liền bĩu môi.

– Con chỉ là không nấu ngon bằng anh thôi nhé.

Tôi cười trêu:

– Cứ thế này thì sau chó nó lấy.

Nó trừng mắt.

– Ai cần!

Cả nhà phá lên cười.



Ăn trưa xong, mọi người nghỉ ngơi.

Tôi cũng về phòng nằm.

Đang lim dim thì có ai đó lay vai.

Mở mắt ra đã thấy con em gái đứng cạnh giường.

– Anh ngủ chưa?

Tôi nhăn mặt.

– Gì đấy? Đang ngủ.

Nó ngập ngừng một lúc rồi mới nói:

– Có chuyện này... em định không kể đâu.

– Nhưng em thấy mấy lần rồi.

Tôi bắt đầu tỉnh ngủ.

– Chuyện gì?

Con bé nhìn tôi.

– Dạo này chị P hay được một anh nào đó đưa đi đón về.

– Em gặp mấy lần rồi.

– Hai người vừa đi vừa cười nói vui lắm.

– Có lần em còn thấy chị P ôm eo ông ý nữa...

Tôi lặng người.

Nếu chỉ có Cường nói thì tôi còn nghĩ nó nhìn nhầm.

Nhưng bây giờ đến chính em gái tôi cũng nói như vậy.

Trong đầu tôi bỗng hiện lên hàng loạt hình ảnh.

Những cuộc gọi ngày càng ngắn.

Những lần P bảo bận.

Những tin nhắn trả lời chậm.

Mọi thứ như từng mảnh ghép bắt đầu nối lại.

Tôi im lặng rất lâu rồi chỉ nói:

– Thôi... để anh ngủ.

Con bé nhìn tôi, có vẻ muốn nói thêm điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ đi ra ngoài.

Còn tôi...

Nằm đó, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà.

Ngủ thì bảo ngủ.

Nhưng làm sao ngủ nổi nữa.



Khoảng hai giờ chiều.

Tôi bật dậy.

Ra hiên làm một bi thuốc lào cho tỉnh người.

Trong nhà lúc này chẳng còn ai.

Bố mẹ lại ra đồng.

Em gái đi học.

Tôi lấy điện thoại nhắn cho P.

"Em qua nhà anh nhé. Anh đang ở nhà."

Mười lăm phút sau em mới trả lời.

"Vâng, anh đợi em một chút."

Tôi tự nhủ sẽ gác mọi nghi ngờ sang một bên.

Ít nhất cũng phải gặp em trước đã.

Khoảng nửa tiếng sau.

Tiếng cổng mở khẽ vang lên.

P bước vào sân.

Vẫn nụ cười hiền ngày nào.

Tôi đi ra nắm lấy tay em.

Dắt vào nhà.

Rót cho em cốc nước mát.

Hai đứa ngồi cạnh nhau, kể đủ thứ chuyện sau những ngày xa cách.

Khoảng cách của hai tháng nhớ nhung dường như tan biến rất nhanh.

Chúng tôi ôm lấy nhau.

Trao nhau những cái hôn dài, đầy nhớ nhung.

Khoảnh khắc ấy, cả hai đều chỉ muốn được ở gần người mình yêu sau bao ngày xa cách.

Tôi vừa hôn e vừa bế em vào phòng, những nụ hôn dài, lên tai lên cổ em, e cũng uốn éo vì khó

chịu, đặt e lên giường tôi lại tiếp tục hôn, vừa hôn tay tôi vừa cởi từng chiếc cúc áo, đến áo lót,

và cuối cùng là chiếc quần của em, tôi khẽ xoa nhẹ lên bầu ngực em, rồi mân mê từng chút một

vùng nhạy cảm của em, em thì nhắm mắt đê mê, còn phía dưỡi đã có dòng nước nóng hổi chảy

ướt tay tôi và ra cả giường, tôi thầm nghĩ



“E dâm thật”

Rồi mọi chuyện tiếp theo thì chắc ai cũng biết rồi, tất cả chỉ còn lại nhưng tiếc rên âm ỉ, những

tiếng va chạm nhau giữa những thớ đùi, nhưng tiếng kẽo kẹt nhẹ nhẹ của giếng giường đã cũ, tôi

và em cũng đã hòa vào nhau làm 1.

Đến khi mọi cảm xúc lắng xuống, P nằm tựa đầu vào ngực tôi, khẽ nói:

– Em nhớ anh lắm.

– Hai tháng rồi mới được gặp anh.

Tôi vuốt nhẹ mái tóc em.

– Anh cũng nhớ em.

Bất chợt, tôi khựng lại.

Một ý nghĩ vụt qua khiến cả hai nhìn nhau.

“Thôi chết, nãy mải quá a không đeo bao rồi”

P khẽ véo tay tôi rồi bật cười:

– Đúng là đồ hậu đậu. E mà có e bé thì a xác định nghỉ học đi mà nuôi e.

Tôi cũng toát mồ hôi.

– Chết thật...Toang thật

P thấy tôi lo thì nhẹ nhàng trấn an:

– Không sao đâu.

– Để lát em mua thuốc.

– Lỗi cũng một phần tại em, em cũng quên nhắc anh.

Nghe vậy, tôi mới thở phào.

Hai đứa ngồi ôm nhau thêm một lúc rồi tôi bế em đi tắm và thay quần áo.

Tôi đưa em về.

P đi xe buýt lên nên lúc về tôi chở em bằng xe máy của bố tôi

Suốt quãng đường, em ôm tôi rất chặt.

Gió chiều mát rượi.

Con đường quê vẫn yên bình như mọi ngày.

Đi được nửa đường, tôi chợt nhớ đến lời Cường và em gái.

Tôi khẽ hỏi:

– À... dạo này có người hay đưa em đi học à?

P hơi khựng lại vài giây rồi đáp:

– Anh ấy cùng làng với em.

– Làm ở bưu điện gần trường.

– Thỉnh thoảng tiện đường nên cho em đi nhờ thôi.

– Chứ có gì đâu.

Lúc ấy.

Có lẽ vì vừa được ở bên người mình yêu.

Có lẽ vì tôi vẫn còn tin em.

Nên tôi chỉ mỉm cười.

"Ừ."

"Mình nghĩ nhiều quá rồi."

Tôi đưa P về đến nhà.

Chào bố mẹ em vài câu.

Rồi đạp xe quay về.

Trong đầu lúc ấy, những lời giải thích của P đã phần nào xua đi sự nghi ngờ.

Nhưng tôi không hề biết... Đấy có phải là lời nói thật của em hay không?..
Cả 2 đứa đều còn rất trẻ.suy nghĩ chưa trưởng thành.khi xa nhau thì cũng đều có ng khác ở gần.P có thằng khác đưa đón thì chú em cũng có e Linh ở cạnh bên.yếu tố khoảng cách chính là phép thử.ra ngoài đời có nhiều va vấp,nhiều biến số ,nên ko hợp nhau nữa là chuyện bt
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 18: Chuyến xe trở lại

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở tung cửa phòng.

Căn phòng vẫn còn vương mùi hương của hai đứa.

Chiếc chăn vẫn còn nhàu.

Chiếc gối vẫn còn nằm lệch sang một bên.

Tôi đứng lặng vài phút.

Những hình ảnh ban chiều cứ hiện lên trong đầu.

Nụ cười của P.

Ánh mắt em.

Những lời em nói.

Rồi tôi lại nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến ngày em học xong sẽ lên Thái Nguyên.

Nghĩ đến căn phòng trọ bé xíu của mình.

Nghĩ đến những dự định mà cả hai từng vẽ ra.

Tất cả đều đẹp.

Ít nhất...

Cho đến lúc ấy, tôi vẫn tin là như vậy.

Tôi khẽ thở dài rồi xắn tay xuống bếp.

Miếng thịt bác cho từ sáng vẫn còn.

Tối nay tôi quyết định làm món thịt nướng.

Ở quê tôi, thịt nướng chẳng cầu kỳ.

Chỉ cần mắm, hành tím băm nhỏ, chút tiêu, chút đường, ướp một lúc rồi nướng trên than hồng.

Mùi thơm lan khắp sân.

Tôi nấu thêm một bát canh.

Vậy là xong bữa tối.

Đứng quạt bếp, tôi chợt giật mình.

Nhanh thật.

Ngày mai lại phải lên Thái Nguyên.

Tự nhiên thấy buồn.

Nhớ bố mẹ.

Nhớ ngôi nhà này.

Nhớ cả P.

Nhưng thôi.

Đi học cũng là vì sau này.

Vì mong có một công việc tử tế để bố mẹ được nở mày nở mặt.


Tắm rửa xong thì bố mẹ và em gái cũng đi làm về.

Tôi gọi mọi người vào ăn cơm.

Thấy có món thịt nướng, bố liền mở chiếc tủ gỗ, lấy ra chai rượu.

Ông cười:

– Lâu lắm mới có thịt nướng.

– Hai bố con làm vài chén.

Mẹ vừa bới cơm vừa lườm.

– Ông chỉ được cái kiếm cớ uống.

– Cho con nó uống ít thôi, mai còn đi sớm.

Hai bố con nhìn nhau cười.

Chén rượu quê cay xè.

Nhưng ấm.

Ấm như chính bữa cơm ấy.

Ăn xong, tôi gọi điện cho Cường.

Rủ thêm anh út nhà bác.

Ba anh em hẹn nhau ra quán bia đầu thị trấn.

Đến nơi.

Mấy đĩa nem chua.

Ít lạc rang.

Vài cái bánh đa nướng.

Thế là đủ.

Mỗi người ba cốc bia.

Vừa uống vừa kể chuyện.

Anh út kể dạo này việc cầm đồ ế ẩm.

Cường kể trong xưởng có ông thợ uống rượu say, sơ ý để máy cắt tiện mất một ngón tay.

Tôi thì kể chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống sinh viên.

Đến lúc đứng dậy ra về.

Anh út vỗ vai tôi.

– Bao giờ đi?

– Sáng mai anh.

Anh chỉ gật đầu.

– Cố học.

Ba chữ ngắn gọn.

Nhưng tôi hiểu.

Đó là cách đàn ông trong nhà tôi quan tâm nhau.


Trên đường về.

Tôi và Cường vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Hai thằng ngà ngà say.

Đường quê tối.

Gió mát.

Đúng cái cảm giác mà sau này muốn tìm lại cũng chẳng còn.

Về tới nhà.

Tôi gọi cho P.

Hai đứa nói chuyện một lúc.

P biết sáng mai tôi lên Thái Nguyên.

Giọng em nhỏ nhẹ.

– Lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

– Em nhớ anh.

Tôi cười.

– Anh cũng nhớ em.

Thêm vài câu yêu thương.

Thêm vài tiếng hôn gió qua điện thoại.

Tôi đặt điện thoại xuống cuối giường.

Rồi ngủ lúc nào chẳng biết.


Sáng hôm sau.

Mới hơn sáu giờ.

Tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục dưới bếp.

Đi xuống.

Đã thấy mẹ gói ghém đủ thứ.

Ruốc gà.

Ruốc lợn.

Mấy quả trứng.

Con gà đã làm sạch.

Tất cả đều được buộc cẩn thận.

Thấy tôi xuống.

Mẹ cười.

– Sao dậy sớm thế?

– Ngủ thêm đi.

Tôi bước tới ôm mẹ.

– Bên kia chợ gần mà mẹ.

– Muốn ăn gì cũng có.

Mẹ lắc đầu.

– Có thì có.

– Nhưng không ngon bằng đồ quê.

– Cố ăn uống vào.

– Học cho tử tế.

– Sau này mẹ còn được nhờ.

Tôi chỉ cười.

Lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ăn sáng xong.

Tôi nhắn cho P.

"Anh lên trường nhé."

Em trả lời rất nhanh.

"Vâng."

"Anh đi cẩn thận."

"Nhớ em."


Tôi mỉm cười.

Rồi nằm xuống định chợp mắt thêm một lát.

...

Mở mắt ra.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Tim như rơi xuống.

– Chết mẹ!

– Nhỡ xe rồi!

Tôi xách balô chạy thẳng ra đường.

Đứng đợi gần nửa tiếng.

Chẳng có chiếc xe khách nào.

Đành lủi thủi quay về.

Thôi.

Đợi chuyến mười một giờ.


Gần trưa.

Tôi lại ra điểm đón xe.

Đứng dưới gốc cây xà cừ lớn cho đỡ nắng.

Đúng lúc học sinh tan học.

Con đường đông nghịt.

Từng tốp nữ sinh đạp xe cười nói ríu rít.

Tôi cũng đứng nhìn vu vơ. đúng là gái cấp 3 nhìn vẫn thích thật, em nào cũng mơn mởn

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe máy lướt ngang.

Tôi vô thức quay đầu.

Rồi chết lặng.

P.

Tôi không thể nhầm được.

Em đang ngồi sau một người con trai.

Hai tay ôm lấy eo anh ta.

Vừa nói.

Vừa cười rất vui.

Điều khiến tim tôi lạnh đi...

Là hướng họ đi không phải đường về nhà em.

Tôi đứng bất động.

Chiếc xe dừng trước một hiệu thuốc.

Người con trai bước xuống mua gì đó.

Tôi như bừng tỉnh.

Quay người chạy thẳng vào xưởng của Cường.

– Cho tao mượn xe!

Rồi tôi vứt luôn đống đồ đạc xuống đống gỗ

Không kịp giải thích.

Tôi nổ máy.

Lặng lẽ bám theo.

Không quá gần.

Chỉ đủ để không bị phát hiện.

Chiếc xe máy phía trước chạy thêm một đoạn.

Rẽ trái.

Rồi rẽ vào một nhà nghỉ.

Tôi phanh xe.

Đứng cách đó khá xa.

Nhìn thấy hai người bước xuống.

Cùng đi vào trong.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không giải thích.

Chỉ đơn giản là cùng nhau bước qua cánh cửa ấy.

Tôi ngồi trên xe.

Bỗng bật cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.

Hóa ra...

Không có điều gì là mãi mãi.

P...

Người con gái tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Cuối cùng...

Vẫn rẽ sang một con đường khác.

Tôi không vào bắt gặp.

Không làm ầm lên.

Không đánh ghen.

Cũng chẳng còn sức để làm.

Lặng lẽ quay đầu xe.

Trả lại cho Cường.

Chỉ nói:

– Tao đi đây.

– Hôm khác về anh em mình uống tiếp.

Cường thấy vẻ mặt tôi khác lạ.

Nhưng cũng không hỏi.

Tôi xách balô ra điểm đón xe lần nữa.

Đợi thêm gần ba mươi phút.

Xe mới tới.

Trước khi bước lên xe.

Tôi gọi cho P.

Không có ai nghe máy.

Tôi nhắn một dòng cuối cùng.

Cảm ơn em vì quãng thời gian đã yêu anh.

Anh vừa nhìn thấy em rồi. a đau lắm

Chúc em hạnh phúc.

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại rung liên tục.

P gọi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên tôi trong tuyệt vọng.

Tôi lặng im rất lâu.

Rồi chỉ nói đúng một câu.

– Chúc em hạnh phúc.

Tôi tắt máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe như mọi lần.

Nhưng lần này...

Không bật nhạc.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những hàng cây bên đường lùi dần về phía sau.

Một mối tình.

Cũng lặng lẽ ở lại phía sau như thế.
 

Anh Tắc Kè

Tao là gay
Chương 18: Chuyến xe trở lại

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở tung cửa phòng.

Căn phòng vẫn còn vương mùi hương của hai đứa.

Chiếc chăn vẫn còn nhàu.

Chiếc gối vẫn còn nằm lệch sang một bên.

Tôi đứng lặng vài phút.

Những hình ảnh ban chiều cứ hiện lên trong đầu.

Nụ cười của P.

Ánh mắt em.

Những lời em nói.

Rồi tôi lại nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến ngày em học xong sẽ lên Thái Nguyên.

Nghĩ đến căn phòng trọ bé xíu của mình.

Nghĩ đến những dự định mà cả hai từng vẽ ra.

Tất cả đều đẹp.

Ít nhất...

Cho đến lúc ấy, tôi vẫn tin là như vậy.

Tôi khẽ thở dài rồi xắn tay xuống bếp.

Miếng thịt bác cho từ sáng vẫn còn.

Tối nay tôi quyết định làm món thịt nướng.

Ở quê tôi, thịt nướng chẳng cầu kỳ.

Chỉ cần mắm, hành tím băm nhỏ, chút tiêu, chút đường, ướp một lúc rồi nướng trên than hồng.

Mùi thơm lan khắp sân.

Tôi nấu thêm một bát canh.

Vậy là xong bữa tối.

Đứng quạt bếp, tôi chợt giật mình.

Nhanh thật.

Ngày mai lại phải lên Thái Nguyên.

Tự nhiên thấy buồn.

Nhớ bố mẹ.

Nhớ ngôi nhà này.

Nhớ cả P.

Nhưng thôi.

Đi học cũng là vì sau này.

Vì mong có một công việc tử tế để bố mẹ được nở mày nở mặt.



Tắm rửa xong thì bố mẹ và em gái cũng đi làm về.

Tôi gọi mọi người vào ăn cơm.

Thấy có món thịt nướng, bố liền mở chiếc tủ gỗ, lấy ra chai rượu.

Ông cười:

– Lâu lắm mới có thịt nướng.

– Hai bố con làm vài chén.

Mẹ vừa bới cơm vừa lườm.

– Ông chỉ được cái kiếm cớ uống.

– Cho con nó uống ít thôi, mai còn đi sớm.

Hai bố con nhìn nhau cười.

Chén rượu quê cay xè.

Nhưng ấm.

Ấm như chính bữa cơm ấy.

Ăn xong, tôi gọi điện cho Cường.

Rủ thêm anh út nhà bác.

Ba anh em hẹn nhau ra quán bia đầu thị trấn.

Đến nơi.

Mấy đĩa nem chua.

Ít lạc rang.

Vài cái bánh đa nướng.

Thế là đủ.

Mỗi người ba cốc bia.

Vừa uống vừa kể chuyện.

Anh út kể dạo này việc cầm đồ ế ẩm.

Cường kể trong xưởng có ông thợ uống rượu say, sơ ý để máy cắt tiện mất một ngón tay.

Tôi thì kể chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống sinh viên.

Đến lúc đứng dậy ra về.

Anh út vỗ vai tôi.

– Bao giờ đi?

– Sáng mai anh.

Anh chỉ gật đầu.

– Cố học.

Ba chữ ngắn gọn.

Nhưng tôi hiểu.

Đó là cách đàn ông trong nhà tôi quan tâm nhau.



Trên đường về.

Tôi và Cường vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Hai thằng ngà ngà say.

Đường quê tối.

Gió mát.

Đúng cái cảm giác mà sau này muốn tìm lại cũng chẳng còn.

Về tới nhà.

Tôi gọi cho P.

Hai đứa nói chuyện một lúc.

P biết sáng mai tôi lên Thái Nguyên.

Giọng em nhỏ nhẹ.

– Lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

– Em nhớ anh.

Tôi cười.

– Anh cũng nhớ em.

Thêm vài câu yêu thương.

Thêm vài tiếng hôn gió qua điện thoại.

Tôi đặt điện thoại xuống cuối giường.

Rồi ngủ lúc nào chẳng biết.



Sáng hôm sau.

Mới hơn sáu giờ.

Tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục dưới bếp.

Đi xuống.

Đã thấy mẹ gói ghém đủ thứ.

Ruốc gà.

Ruốc lợn.

Mấy quả trứng.

Con gà đã làm sạch.

Tất cả đều được buộc cẩn thận.

Thấy tôi xuống.

Mẹ cười.

– Sao dậy sớm thế?

– Ngủ thêm đi.

Tôi bước tới ôm mẹ.

– Bên kia chợ gần mà mẹ.

– Muốn ăn gì cũng có.

Mẹ lắc đầu.

– Có thì có.

– Nhưng không ngon bằng đồ quê.

– Cố ăn uống vào.

– Học cho tử tế.

– Sau này mẹ còn được nhờ.

Tôi chỉ cười.

Lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ăn sáng xong.

Tôi nhắn cho P.

"Anh lên trường nhé."

Em trả lời rất nhanh.

"Vâng."

"Anh đi cẩn thận."

"Nhớ em."


Tôi mỉm cười.

Rồi nằm xuống định chợp mắt thêm một lát.

...

Mở mắt ra.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Tim như rơi xuống.

– Chết mẹ!

– Nhỡ xe rồi!

Tôi xách balô chạy thẳng ra đường.

Đứng đợi gần nửa tiếng.

Chẳng có chiếc xe khách nào.

Đành lủi thủi quay về.

Thôi.

Đợi chuyến mười một giờ.



Gần trưa.

Tôi lại ra điểm đón xe.

Đứng dưới gốc cây xà cừ lớn cho đỡ nắng.

Đúng lúc học sinh tan học.

Con đường đông nghịt.

Từng tốp nữ sinh đạp xe cười nói ríu rít.

Tôi cũng đứng nhìn vu vơ. đúng là gái cấp 3 nhìn vẫn thích thật, em nào cũng mơn mởn

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe máy lướt ngang.

Tôi vô thức quay đầu.

Rồi chết lặng.

P.

Tôi không thể nhầm được.

Em đang ngồi sau một người con trai.

Hai tay ôm lấy eo anh ta.

Vừa nói.

Vừa cười rất vui.

Điều khiến tim tôi lạnh đi...

Là hướng họ đi không phải đường về nhà em.

Tôi đứng bất động.

Chiếc xe dừng trước một hiệu thuốc.

Người con trai bước xuống mua gì đó.

Tôi như bừng tỉnh.

Quay người chạy thẳng vào xưởng của Cường.

– Cho tao mượn xe!

Rồi tôi vứt luôn đống đồ đạc xuống đống gỗ

Không kịp giải thích.

Tôi nổ máy.

Lặng lẽ bám theo.

Không quá gần.

Chỉ đủ để không bị phát hiện.

Chiếc xe máy phía trước chạy thêm một đoạn.

Rẽ trái.

Rồi rẽ vào một nhà nghỉ.

Tôi phanh xe.

Đứng cách đó khá xa.

Nhìn thấy hai người bước xuống.

Cùng đi vào trong.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không giải thích.

Chỉ đơn giản là cùng nhau bước qua cánh cửa ấy.

Tôi ngồi trên xe.

Bỗng bật cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.

Hóa ra...

Không có điều gì là mãi mãi.

P...

Người con gái tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Cuối cùng...

Vẫn rẽ sang một con đường khác.

Tôi không vào bắt gặp.

Không làm ầm lên.

Không đánh ghen.

Cũng chẳng còn sức để làm.

Lặng lẽ quay đầu xe.

Trả lại cho Cường.

Chỉ nói:

– Tao đi đây.

– Hôm khác về anh em mình uống tiếp.

Cường thấy vẻ mặt tôi khác lạ.

Nhưng cũng không hỏi.

Tôi xách balô ra điểm đón xe lần nữa.

Đợi thêm gần ba mươi phút.

Xe mới tới.

Trước khi bước lên xe.

Tôi gọi cho P.

Không có ai nghe máy.

Tôi nhắn một dòng cuối cùng.

Cảm ơn em vì quãng thời gian đã yêu anh.

Anh vừa nhìn thấy em rồi. a đau lắm

Chúc em hạnh phúc.

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại rung liên tục.

P gọi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên tôi trong tuyệt vọng.

Tôi lặng im rất lâu.

Rồi chỉ nói đúng một câu.

– Chúc em hạnh phúc.

Tôi tắt máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe như mọi lần.

Nhưng lần này...

Không bật nhạc.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những hàng cây bên đường lùi dần về phía sau.

Một mối tình.

Cũng lặng lẽ ở lại phía sau như thế.
Biết là sẽ như vậy mà vẫn đến nhanh quá
 

Hienanhtk

Tao là gay
Chương 18: Chuyến xe trở lại

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở tung cửa phòng.

Căn phòng vẫn còn vương mùi hương của hai đứa.

Chiếc chăn vẫn còn nhàu.

Chiếc gối vẫn còn nằm lệch sang một bên.

Tôi đứng lặng vài phút.

Những hình ảnh ban chiều cứ hiện lên trong đầu.

Nụ cười của P.

Ánh mắt em.

Những lời em nói.

Rồi tôi lại nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến ngày em học xong sẽ lên Thái Nguyên.

Nghĩ đến căn phòng trọ bé xíu của mình.

Nghĩ đến những dự định mà cả hai từng vẽ ra.

Tất cả đều đẹp.

Ít nhất...

Cho đến lúc ấy, tôi vẫn tin là như vậy.

Tôi khẽ thở dài rồi xắn tay xuống bếp.

Miếng thịt bác cho từ sáng vẫn còn.

Tối nay tôi quyết định làm món thịt nướng.

Ở quê tôi, thịt nướng chẳng cầu kỳ.

Chỉ cần mắm, hành tím băm nhỏ, chút tiêu, chút đường, ướp một lúc rồi nướng trên than hồng.

Mùi thơm lan khắp sân.

Tôi nấu thêm một bát canh.

Vậy là xong bữa tối.

Đứng quạt bếp, tôi chợt giật mình.

Nhanh thật.

Ngày mai lại phải lên Thái Nguyên.

Tự nhiên thấy buồn.

Nhớ bố mẹ.

Nhớ ngôi nhà này.

Nhớ cả P.

Nhưng thôi.

Đi học cũng là vì sau này.

Vì mong có một công việc tử tế để bố mẹ được nở mày nở mặt.



Tắm rửa xong thì bố mẹ và em gái cũng đi làm về.

Tôi gọi mọi người vào ăn cơm.

Thấy có món thịt nướng, bố liền mở chiếc tủ gỗ, lấy ra chai rượu.

Ông cười:

– Lâu lắm mới có thịt nướng.

– Hai bố con làm vài chén.

Mẹ vừa bới cơm vừa lườm.

– Ông chỉ được cái kiếm cớ uống.

– Cho con nó uống ít thôi, mai còn đi sớm.

Hai bố con nhìn nhau cười.

Chén rượu quê cay xè.

Nhưng ấm.

Ấm như chính bữa cơm ấy.

Ăn xong, tôi gọi điện cho Cường.

Rủ thêm anh út nhà bác.

Ba anh em hẹn nhau ra quán bia đầu thị trấn.

Đến nơi.

Mấy đĩa nem chua.

Ít lạc rang.

Vài cái bánh đa nướng.

Thế là đủ.

Mỗi người ba cốc bia.

Vừa uống vừa kể chuyện.

Anh út kể dạo này việc cầm đồ ế ẩm.

Cường kể trong xưởng có ông thợ uống rượu say, sơ ý để máy cắt tiện mất một ngón tay.

Tôi thì kể chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống sinh viên.

Đến lúc đứng dậy ra về.

Anh út vỗ vai tôi.

– Bao giờ đi?

– Sáng mai anh.

Anh chỉ gật đầu.

– Cố học.

Ba chữ ngắn gọn.

Nhưng tôi hiểu.

Đó là cách đàn ông trong nhà tôi quan tâm nhau.



Trên đường về.

Tôi và Cường vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Hai thằng ngà ngà say.

Đường quê tối.

Gió mát.

Đúng cái cảm giác mà sau này muốn tìm lại cũng chẳng còn.

Về tới nhà.

Tôi gọi cho P.

Hai đứa nói chuyện một lúc.

P biết sáng mai tôi lên Thái Nguyên.

Giọng em nhỏ nhẹ.

– Lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

– Em nhớ anh.

Tôi cười.

– Anh cũng nhớ em.

Thêm vài câu yêu thương.

Thêm vài tiếng hôn gió qua điện thoại.

Tôi đặt điện thoại xuống cuối giường.

Rồi ngủ lúc nào chẳng biết.



Sáng hôm sau.

Mới hơn sáu giờ.

Tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục dưới bếp.

Đi xuống.

Đã thấy mẹ gói ghém đủ thứ.

Ruốc gà.

Ruốc lợn.

Mấy quả trứng.

Con gà đã làm sạch.

Tất cả đều được buộc cẩn thận.

Thấy tôi xuống.

Mẹ cười.

– Sao dậy sớm thế?

– Ngủ thêm đi.

Tôi bước tới ôm mẹ.

– Bên kia chợ gần mà mẹ.

– Muốn ăn gì cũng có.

Mẹ lắc đầu.

– Có thì có.

– Nhưng không ngon bằng đồ quê.

– Cố ăn uống vào.

– Học cho tử tế.

– Sau này mẹ còn được nhờ.

Tôi chỉ cười.

Lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ăn sáng xong.

Tôi nhắn cho P.

"Anh lên trường nhé."

Em trả lời rất nhanh.

"Vâng."

"Anh đi cẩn thận."

"Nhớ em."


Tôi mỉm cười.

Rồi nằm xuống định chợp mắt thêm một lát.

...

Mở mắt ra.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Tim như rơi xuống.

– Chết mẹ!

– Nhỡ xe rồi!

Tôi xách balô chạy thẳng ra đường.

Đứng đợi gần nửa tiếng.

Chẳng có chiếc xe khách nào.

Đành lủi thủi quay về.

Thôi.

Đợi chuyến mười một giờ.



Gần trưa.

Tôi lại ra điểm đón xe.

Đứng dưới gốc cây xà cừ lớn cho đỡ nắng.

Đúng lúc học sinh tan học.

Con đường đông nghịt.

Từng tốp nữ sinh đạp xe cười nói ríu rít.

Tôi cũng đứng nhìn vu vơ. đúng là gái cấp 3 nhìn vẫn thích thật, em nào cũng mơn mởn

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe máy lướt ngang.

Tôi vô thức quay đầu.

Rồi chết lặng.

P.

Tôi không thể nhầm được.

Em đang ngồi sau một người con trai.

Hai tay ôm lấy eo anh ta.

Vừa nói.

Vừa cười rất vui.

Điều khiến tim tôi lạnh đi...

Là hướng họ đi không phải đường về nhà em.

Tôi đứng bất động.

Chiếc xe dừng trước một hiệu thuốc.

Người con trai bước xuống mua gì đó.

Tôi như bừng tỉnh.

Quay người chạy thẳng vào xưởng của Cường.

– Cho tao mượn xe!

Rồi tôi vứt luôn đống đồ đạc xuống đống gỗ

Không kịp giải thích.

Tôi nổ máy.

Lặng lẽ bám theo.

Không quá gần.

Chỉ đủ để không bị phát hiện.

Chiếc xe máy phía trước chạy thêm một đoạn.

Rẽ trái.

Rồi rẽ vào một nhà nghỉ.

Tôi phanh xe.

Đứng cách đó khá xa.

Nhìn thấy hai người bước xuống.

Cùng đi vào trong.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không giải thích.

Chỉ đơn giản là cùng nhau bước qua cánh cửa ấy.

Tôi ngồi trên xe.

Bỗng bật cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.

Hóa ra...

Không có điều gì là mãi mãi.

P...

Người con gái tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Cuối cùng...

Vẫn rẽ sang một con đường khác.

Tôi không vào bắt gặp.

Không làm ầm lên.

Không đánh ghen.

Cũng chẳng còn sức để làm.

Lặng lẽ quay đầu xe.

Trả lại cho Cường.

Chỉ nói:

– Tao đi đây.

– Hôm khác về anh em mình uống tiếp.

Cường thấy vẻ mặt tôi khác lạ.

Nhưng cũng không hỏi.

Tôi xách balô ra điểm đón xe lần nữa.

Đợi thêm gần ba mươi phút.

Xe mới tới.

Trước khi bước lên xe.

Tôi gọi cho P.

Không có ai nghe máy.

Tôi nhắn một dòng cuối cùng.

Cảm ơn em vì quãng thời gian đã yêu anh.

Anh vừa nhìn thấy em rồi. a đau lắm

Chúc em hạnh phúc.

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại rung liên tục.

P gọi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên tôi trong tuyệt vọng.

Tôi lặng im rất lâu.

Rồi chỉ nói đúng một câu.

– Chúc em hạnh phúc.

Tôi tắt máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe như mọi lần.

Nhưng lần này...

Không bật nhạc.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những hàng cây bên đường lùi dần về phía sau.

Một mối tình.

Cũng lặng lẽ ở lại phía sau như thế.
Ít ra ông cũng thịt con gái nhà ngta rồi. T đây và mối tình đầu còn chẳng đến mức ấy
 

Bep

Yếu sinh lý
Chương 18: Chuyến xe trở lại

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở tung cửa phòng.

Căn phòng vẫn còn vương mùi hương của hai đứa.

Chiếc chăn vẫn còn nhàu.

Chiếc gối vẫn còn nằm lệch sang một bên.

Tôi đứng lặng vài phút.

Những hình ảnh ban chiều cứ hiện lên trong đầu.

Nụ cười của P.

Ánh mắt em.

Những lời em nói.

Rồi tôi lại nghĩ đến tương lai.

Nghĩ đến ngày em học xong sẽ lên Thái Nguyên.

Nghĩ đến căn phòng trọ bé xíu của mình.

Nghĩ đến những dự định mà cả hai từng vẽ ra.

Tất cả đều đẹp.

Ít nhất...

Cho đến lúc ấy, tôi vẫn tin là như vậy.

Tôi khẽ thở dài rồi xắn tay xuống bếp.

Miếng thịt bác cho từ sáng vẫn còn.

Tối nay tôi quyết định làm món thịt nướng.

Ở quê tôi, thịt nướng chẳng cầu kỳ.

Chỉ cần mắm, hành tím băm nhỏ, chút tiêu, chút đường, ướp một lúc rồi nướng trên than hồng.

Mùi thơm lan khắp sân.

Tôi nấu thêm một bát canh.

Vậy là xong bữa tối.

Đứng quạt bếp, tôi chợt giật mình.

Nhanh thật.

Ngày mai lại phải lên Thái Nguyên.

Tự nhiên thấy buồn.

Nhớ bố mẹ.

Nhớ ngôi nhà này.

Nhớ cả P.

Nhưng thôi.

Đi học cũng là vì sau này.

Vì mong có một công việc tử tế để bố mẹ được nở mày nở mặt.



Tắm rửa xong thì bố mẹ và em gái cũng đi làm về.

Tôi gọi mọi người vào ăn cơm.

Thấy có món thịt nướng, bố liền mở chiếc tủ gỗ, lấy ra chai rượu.

Ông cười:

– Lâu lắm mới có thịt nướng.

– Hai bố con làm vài chén.

Mẹ vừa bới cơm vừa lườm.

– Ông chỉ được cái kiếm cớ uống.

– Cho con nó uống ít thôi, mai còn đi sớm.

Hai bố con nhìn nhau cười.

Chén rượu quê cay xè.

Nhưng ấm.

Ấm như chính bữa cơm ấy.

Ăn xong, tôi gọi điện cho Cường.

Rủ thêm anh út nhà bác.

Ba anh em hẹn nhau ra quán bia đầu thị trấn.

Đến nơi.

Mấy đĩa nem chua.

Ít lạc rang.

Vài cái bánh đa nướng.

Thế là đủ.

Mỗi người ba cốc bia.

Vừa uống vừa kể chuyện.

Anh út kể dạo này việc cầm đồ ế ẩm.

Cường kể trong xưởng có ông thợ uống rượu say, sơ ý để máy cắt tiện mất một ngón tay.

Tôi thì kể chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống sinh viên.

Đến lúc đứng dậy ra về.

Anh út vỗ vai tôi.

– Bao giờ đi?

– Sáng mai anh.

Anh chỉ gật đầu.

– Cố học.

Ba chữ ngắn gọn.

Nhưng tôi hiểu.

Đó là cách đàn ông trong nhà tôi quan tâm nhau.



Trên đường về.

Tôi và Cường vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Hai thằng ngà ngà say.

Đường quê tối.

Gió mát.

Đúng cái cảm giác mà sau này muốn tìm lại cũng chẳng còn.

Về tới nhà.

Tôi gọi cho P.

Hai đứa nói chuyện một lúc.

P biết sáng mai tôi lên Thái Nguyên.

Giọng em nhỏ nhẹ.

– Lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

– Em nhớ anh.

Tôi cười.

– Anh cũng nhớ em.

Thêm vài câu yêu thương.

Thêm vài tiếng hôn gió qua điện thoại.

Tôi đặt điện thoại xuống cuối giường.

Rồi ngủ lúc nào chẳng biết.



Sáng hôm sau.

Mới hơn sáu giờ.

Tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục dưới bếp.

Đi xuống.

Đã thấy mẹ gói ghém đủ thứ.

Ruốc gà.

Ruốc lợn.

Mấy quả trứng.

Con gà đã làm sạch.

Tất cả đều được buộc cẩn thận.

Thấy tôi xuống.

Mẹ cười.

– Sao dậy sớm thế?

– Ngủ thêm đi.

Tôi bước tới ôm mẹ.

– Bên kia chợ gần mà mẹ.

– Muốn ăn gì cũng có.

Mẹ lắc đầu.

– Có thì có.

– Nhưng không ngon bằng đồ quê.

– Cố ăn uống vào.

– Học cho tử tế.

– Sau này mẹ còn được nhờ.

Tôi chỉ cười.

Lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Ăn sáng xong.

Tôi nhắn cho P.

"Anh lên trường nhé."

Em trả lời rất nhanh.

"Vâng."

"Anh đi cẩn thận."

"Nhớ em."


Tôi mỉm cười.

Rồi nằm xuống định chợp mắt thêm một lát.

...

Mở mắt ra.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Tim như rơi xuống.

– Chết mẹ!

– Nhỡ xe rồi!

Tôi xách balô chạy thẳng ra đường.

Đứng đợi gần nửa tiếng.

Chẳng có chiếc xe khách nào.

Đành lủi thủi quay về.

Thôi.

Đợi chuyến mười một giờ.



Gần trưa.

Tôi lại ra điểm đón xe.

Đứng dưới gốc cây xà cừ lớn cho đỡ nắng.

Đúng lúc học sinh tan học.

Con đường đông nghịt.

Từng tốp nữ sinh đạp xe cười nói ríu rít.

Tôi cũng đứng nhìn vu vơ. đúng là gái cấp 3 nhìn vẫn thích thật, em nào cũng mơn mởn

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe máy lướt ngang.

Tôi vô thức quay đầu.

Rồi chết lặng.

P.

Tôi không thể nhầm được.

Em đang ngồi sau một người con trai.

Hai tay ôm lấy eo anh ta.

Vừa nói.

Vừa cười rất vui.

Điều khiến tim tôi lạnh đi...

Là hướng họ đi không phải đường về nhà em.

Tôi đứng bất động.

Chiếc xe dừng trước một hiệu thuốc.

Người con trai bước xuống mua gì đó.

Tôi như bừng tỉnh.

Quay người chạy thẳng vào xưởng của Cường.

– Cho tao mượn xe!

Rồi tôi vứt luôn đống đồ đạc xuống đống gỗ

Không kịp giải thích.

Tôi nổ máy.

Lặng lẽ bám theo.

Không quá gần.

Chỉ đủ để không bị phát hiện.

Chiếc xe máy phía trước chạy thêm một đoạn.

Rẽ trái.

Rồi rẽ vào một nhà nghỉ.

Tôi phanh xe.

Đứng cách đó khá xa.

Nhìn thấy hai người bước xuống.

Cùng đi vào trong.

Không cãi vã.

Không níu kéo.

Không giải thích.

Chỉ đơn giản là cùng nhau bước qua cánh cửa ấy.

Tôi ngồi trên xe.

Bỗng bật cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu.

Hóa ra...

Không có điều gì là mãi mãi.

P...

Người con gái tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Cuối cùng...

Vẫn rẽ sang một con đường khác.

Tôi không vào bắt gặp.

Không làm ầm lên.

Không đánh ghen.

Cũng chẳng còn sức để làm.

Lặng lẽ quay đầu xe.

Trả lại cho Cường.

Chỉ nói:

– Tao đi đây.

– Hôm khác về anh em mình uống tiếp.

Cường thấy vẻ mặt tôi khác lạ.

Nhưng cũng không hỏi.

Tôi xách balô ra điểm đón xe lần nữa.

Đợi thêm gần ba mươi phút.

Xe mới tới.

Trước khi bước lên xe.

Tôi gọi cho P.

Không có ai nghe máy.

Tôi nhắn một dòng cuối cùng.

Cảm ơn em vì quãng thời gian đã yêu anh.

Anh vừa nhìn thấy em rồi. a đau lắm

Chúc em hạnh phúc.

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại rung liên tục.

P gọi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng khóc.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng gọi tên tôi trong tuyệt vọng.

Tôi lặng im rất lâu.

Rồi chỉ nói đúng một câu.

– Chúc em hạnh phúc.

Tôi tắt máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe như mọi lần.

Nhưng lần này...

Không bật nhạc.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những hàng cây bên đường lùi dần về phía sau.

Một mối tình.

Cũng lặng lẽ ở lại phía sau như thế.
T cũng gần như thế
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Đăng nốt cháp rồi e xin phép nghỉ tí nha, đang hơi sầu nên chưa có hứng rặn ra văn

Chương 19 Sau cơn giông

Xe lăn bánh rời quê khi mặt trời đã đứng bóng.

Mình ngồi ở hàng ghế cuối quen thuộc, vẫn đeo tai nghe như mọi lần, nhưng lần này không bật nhạc. Có lẽ đây là lần đầu tiên từ khi có chiếc Nokia 6300, mình không muốn nghe bất cứ bài hát nào.

Tiếng máy xe nổ đều đều.

Tiếng người nói chuyện.

Tiếng phụ xe gọi khách.

Mọi thứ vẫn vậy.

Chỉ có lòng mình thì khác.

Mình không khóc.

Lạ thật.

Đáng lẽ phải khóc mới đúng chứ.

Người mình từng yêu, từng nghĩ sẽ đi cùng đến hết quãng đời sinh viên, người từng hứa hẹn đủ điều... cuối cùng lại lựa chọn một người khác.

Đau không?

Đau.

Đau đến mức chẳng còn nước mắt.

Suốt quãng đường sang Thái Nguyên, mình chỉ ngồi nhìn cảnh vật lùi dần phía sau cửa kính.

Mỗi cây cầu đi qua...

Mỗi cánh đồng...

Mỗi ngôi nhà...

Đều như mang theo một đoạn ký ức của hai đứa.

Nhưng thôi.

Chuyện gì đến cũng đã đến.

Có lẽ tình yêu đầu đời của mình kết thúc thật rồi.

...

Đầu giờ chiều xe vào bến.

Mấy bác xe ôm lại ùa đến.

"Đi đâu em?"

"Anh chở."

"Học sinh viên hả?"

Mình chỉ khẽ lắc đầu rồi đeo balô lên vai.

Không muốn nói chuyện với ai cả.

Từ bến xe về phòng trọ khoảng bốn cây số.

Ngày thường mình sẽ gọi cu Dương ra đón.

Hôm nay thì không.

Mình muốn đi bộ.

Muốn để đầu óc được trống rỗng.

Mồ hôi ướt cả lưng áo.

Nhưng chẳng thấy mệt.

Có lẽ nỗi đau trong lòng còn lớn hơn cái nắng đầu giờ chiều.

...

Đứng trước cửa phòng, mình khựng lại vài giây rồi mới gõ cửa.

Bên trong vang lên tiếng Dương.

— Ai đấy?

— Tao đây... mở cửa.

Cánh cửa bật mở.

Thằng Dương vừa nhìn thấy mặt mình đã cau mày.

— Đéo gọi tao ra đón à?

— Sao mặt mày như mất sổ gạo thế?

Mình chỉ ậm ừ.

— Không sao.

Nó nhìn mình thêm vài giây rồi cũng chẳng hỏi nữa.

Chỉ lẳng lặng xách túi đồ mẹ gửi vào.

Mình thay quần áo, mặc độc cái quần đùi rồi nằm vật xuống giường.

Thằng Dương rút bao thuốc.

Vừa định châm lửa thì mình nói ngay.

— Ra ngoài hút.

Đừng hút trong phòng.

Nó giật mình.

— Hôm nay căng thế.

Rồi ngoan ngoãn đi ra cửa.

Một lúc sau quay vào.

— Tao mang gà với đồ mẹ gửi sang tủ lạnh cô chủ nhé?

Mình gật đầu.

— Ừ.

...

Chẳng biết ngủ từ lúc nào.

Đến khi mở mắt, mình giật mình vì thấy có người đang ngồi cạnh giường.

Là Linh.

Nàng chống cằm nhìn mình.

Đôi mắt đầy vẻ lo lắng.

Thấy mình tỉnh, Linh khẽ hỏi.

— M sao thế?

— Nhìn mặt buồn quá.

Mình cười.

Một nụ cười gượng.

— Không sao.

— Chỉ là... về quê mấy hôm.

— Nhớ Linh quá.

Lúc nào cũng mơ thấy Linh.

Linh đỏ mặt.

Đưa tay nhéo nhẹ vai mình.

— Nói linh tinh.

— Nhưng...

Nàng cúi đầu cười.

— Thật ra...

— M về mấy hôm...

— Tớ cũng thấy thiếu thiếu.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

Lần đầu tiên từ lúc lên xe về Thái Nguyên...

Mình thấy lòng nhẹ đi một chút.

...

Mình ngồi dậy.

— Thầy bu gửi con gà sang.

— Tối nay luộc lên.

— Gọi cả bọn làm mấy lon bia.

Nghe đến chữ "bia", cu Dương từ đâu lao vào như tên bắn.

— Có mồi à?

— Đợi tao.

Nó xách ngay một thùng bia lẻ.

Đếm mãi mới được mười ba mười bốn lon.

Gãi đầu cười.

— Hết tiền rồi.

— Mua từng này thôi.

Mình phá lên cười.

Đúng là sinh viên.

Có bao nhiêu chơi bấy nhiêu.

Quan trọng là có anh em.

...

Tối hôm ấy chỉ có bốn đứa.

Mình.

Dương.

Linh.

Và Chuppy.

Con gà quê mẹ gửi gần như sạch veo.

Nồi miến lòng mề cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Thêm đĩa cá mắm đỏ rán giòn.

Toàn món rẻ tiền.

Nhưng ngon.

Có lẽ vì ăn cùng đúng người.

Mình uống bốn lon.

Dương cũng bốn lon.

Hai cô gái thì chia nhau phần còn lại.

Tiếng cười vang kín cả khoảng sân.

Suốt bữa ăn.

Không một ai nhắc đến chuyện mình vừa chia tay.

Nhưng bằng cách nào đó...

Ai cũng đang cố làm mình vui hơn.

...

Ăn xong.

Linh và Chuppy dọn dẹp.

Mình với Dương chạy ra cổng xóm đánh bi-a.

Bàn bi-a của con trai cô chủ.

Sinh viên được chơi miễn phí.

Đánh được vài ván.

Thằng Dương cười gian.

— Tao sang phòng Chuppy đây.

Nói xong chuồn luôn.

Mình chỉ biết lắc đầu.

Đúng là có người yêu cái là mất hút.

...

Còn lại mình và Linh.

— Đi dạo không?

Linh gật đầu.

— Đợi tớ thay đồ.

Mình đứng đợi.

Năm phút.

Mười phút.

Mười lăm phút.

Hai mươi phút.

Gần nửa tiếng sau cửa mới mở.

Mình vừa định càu nhàu thì đứng hình.

Linh hôm nay trang điểm nhẹ.

Mái tóc buộc gọn.

Chiếc váy màu sáng.

Đẹp đến mức mình nhìn mất mấy giây.

Mình cười.

— Thay quần áo hay đi thi hoa hậu thế?

Linh phì cười.

— Kệ.

...

Hai đứa nắm tay đi dọc con đường quen thuộc.

Mỗi lần qua đường.

Mình vẫn theo thói quen đặt tay lên eo Linh kéo nàng sang.

Đi một lúc thì ra bến xe buýt.

Hai đứa ngồi xuống ghế đá.

Gió đêm mát rượi.

Linh bất ngờ hỏi.

— Hôm nay M buồn...

— Vì chuyện P phải không?

Mình hơi khựng lại.

Thì ra...

Linh biết.

Mình không kể chi tiết.

Chỉ khẽ gật đầu.

— Chia tay rồi.

Linh im lặng.

Khóe môi nàng như khẽ cong lên một chút.

Nhưng rồi lại rất nhanh trở về bình thường.

Nàng chỉ nhẹ nhàng nói.

— Thôi...

— Chuyện gì đến thì cũng đến.

— Có duyên thì sẽ có phận.

Nói rồi.

Linh tựa đầu lên vai mình.

Không ai nói thêm gì nữa.

Hai đứa cứ ngồi vậy.

Lặng lẽ nhìn dòng xe qua lại dưới ánh đèn vàng.

...

Gần mười một giờ.

Hai đứa mới đứng dậy về.

Đến cửa phòng.

Linh quay người.

Bất ngờ chạy lại.

Khẽ hôn lên má mình.

— Thơm cái...

— Ngủ cho ngon.

Nói xong nàng đỏ bừng mặt rồi chạy vụt vào phòng.

Mình đứng đơ mất mấy giây.

Đưa tay sờ lên má.

Bất giác bật cười.

Có lẽ...

Cuộc đời luôn kỳ lạ như vậy.

Khi một cánh cửa khép lại...

Biết đâu...

Một cánh cửa khác đang lặng lẽ mở ra.

Mình về phòng.

Nằm xuống giường.

Khẽ nhắm mắt.

Và lần đầu tiên sau cú sốc ấy...

Mình ngủ một giấc thật ngon.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo