T năm nay ngoài 40r . Vợ t mất sau khi sinh đứa đầu tiên . Mình tao nuôi đứa cgai 18 năm nay . T rất thương con vì từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm của mẹ . Ngày trc t luôn luôn mong con luôn bé xíu như vậy mãi thôi , đừng lớn , con lớn r con đi xa con lấy ck , chỉ còn mình bố với cái ban thờ của mẹ . Ấy vậy mà 18 năm rồi , con ngày càng 1 lớn . Con t rất thích hàn quốc , con bé nó thích thần tượng , thích văn hóa nó ước mơ đc du học bên đó . Nó đã tự học tiếng ở nhà ba năm nay và nhiều lần nó năn nỉ xin phép t đc đi du học . T ngoài miệng thì đồng ý nhưng thâm tâm k muốn con đi chút nào . Hồi còn trẻ t cx từng đi nc ngoài vài năm nên t hiểu . Con sang đó vừa học vừa làm rất vất vả , 1 thân 1 mk con gái nơi xứ người bố mẹ nào k lo , nhà lại chỉ có hai bố con , lỡ con có mệnh hệ gì sao biết ăn nói với mẹ nó đã mất . T đã cố tình âm thầm bảo trung tâm du học đánh trượt visa của con bé 5 lần . Cuối cùng k đi du học đc nên con bé ở lại VN học đại học . Nhìn con buồn thiu vậy t cũng đau lòng lắm . Vừa thương con vừa thương cho sự ích kỉ của ông bố đơn thân này . Tao làm như vậy có phải khốn nạn quá không ? Có phải đã phá hủy ước mơ của nó không ? Có làm thay đổi số phận 1 con ng không ? Liệu sau này con bé nó biết sự thật nó có trách móc bố nó không tụi mày ?