Chương 132: Đừng chỉ nhìn cái bệnh
Thời gian trôi nhanh hơn mình tưởng.
Mới ngày nào còn lóng ngóng đứng nép sau lưng các bác sĩ.
Vậy mà chớp mắt đã gần giữa học kỳ.
Lịch học ngày một dày.
Buổi sáng xuống bệnh viện.
Chiều lên giảng đường.
Tối về phòng học bài.
Có hôm gần một giờ sáng hai thằng mới chịu tắt đèn.
Nhưng lạ một điều.
Càng học.
Hai đứa lại càng thấy thích.
…
Những ngày ấy, mình với Dương gần như đã thành "khách quen" của khoa.
Không phải vì giỏi.
Mà vì...
Hai thằng rất hay xuống khoa.
Có hôm vừa học xong.
Các bạn kéo nhau xuống căng tin.
Còn hai thằng lại vòng ngược trở lên.
Đi dọc từng buồng bệnh.
Xem những bệnh nhân mình đã gặp hôm trước.
Có người đã khỏe hơn.
Có người được rút dẫn lưu.
Có người chuẩn bị xuất viện.
Nhìn họ cười được.
Tự nhiên mình cũng thấy vui lây.
…
Một buổi trưa.
Đang đi ngang qua hành lang.
Mình thấy một bà cụ khoảng ngoài bảy mươi tuổi đang loay hoay mở hộp cơm.
Một tay cụ còn cắm kim truyền.
Làm mãi vẫn không mở được.
Mình bước lại.
Cụ ngẩng lên.
Mỉm cười.
- Phiền cháu quá.
- Không sao đâu bà.
Mình mở hộp cơm.
Kéo chiếc bàn ăn lại gần.
Rót thêm cốc nước.
Rồi chào bà để đi.
Chỉ vậy thôi.
Không nghĩ gì nhiều.
…
Đi được vài bước.
Quay đầu lại.
Đã thấy Dương đang ngồi bên giường đối diện.
Ông cụ bên ấy đang cố với lấy chiếc quạt.
Dương nhanh chân cắm điện.
Rồi còn chỉnh luôn hướng quạt.
Ông cụ cười.
Dương cười hề hề.
Lúc đi ra.
Mình huých vai nó.
Nó tỉnh bơ.
- Không.
- Tao thấy ông nóng thật.
Mình cười.
Thằng này nhiều khi chẳng nói được câu nào tử tế.
Nhưng việc nó làm.
Lại tử tế hơn rất nhiều lời nói.
…
Chiều hôm đó.
Một chị điều dưỡng đang phát thuốc nhìn thấy hai thằng.
Chị cười.
- Hai em xuống khoa suốt nhỉ.
Mình gãi đầu.
- Dạ... bọn em muốn học thêm.
Chị chỉ tay về phía mấy bệnh nhân.
- Các bác quý hai cậu lắm đấy.
- Sáng nay còn hỏi "hai bác sĩ trẻ đâu rồi".
Mình bật cười.
- Bọn em vẫn là sinh viên thôi chị.
Chị lắc đầu.
- Người bệnh đâu có phân biệt.
- Chỉ cần ai quan tâm họ.
- Họ đều nhớ.
Câu nói ấy.
Mình vẫn nhớ mãi.
…
Vài hôm sau.
Trong lúc đi buồng.
Một bác sĩ đang xem bệnh án bỗng hỏi mình.
Mình hơi bất ngờ.
Nghĩ vài giây rồi đáp.
Ông bác sĩ khép bệnh án lại.
Mỉm cười.
- Cũng đúng.
- Nhưng chưa đủ.
Mình im lặng.
Ông nhìn sang giường bệnh bên cạnh.
Nơi một cụ ông vừa được con gái đút từng thìa cháo.
Rồi chậm rãi nói.
- Sau này đi làm...
- Đừng chỉ nhìn cái bệnh.
- Hãy nhìn cả con người đang mang cái bệnh ấy.
- Có người đau vì vết mổ.
- Có người đau vì không có tiền.
- Có người đau vì chẳng còn ai chăm.
- Chữa được cái bệnh...
- Chưa chắc đã chữa được nỗi khổ của họ.
Mình đứng lặng.
Lần đầu tiên.
Mình hiểu.
Y học...
Không chỉ nằm trong sách.
…
Từ hôm đó.
Mỗi lần xuống khoa.
Hai thằng không chỉ đọc bệnh án nữa.
Thỉnh thoảng còn ngồi nói chuyện với các bác.
Hỏi xem đêm qua ngủ có ngon không.
Ăn được nhiều chưa.
Có cần gọi điều dưỡng không.
Có hôm.
Chỉ ngồi nghe một bác kể chuyện đi bộ đội gần hai mươi phút.
Đến lúc đứng dậy.
Bác cười bảo.
- Nói chuyện với hai cháu...
- Bác thấy đỡ buồn hơn uống thuốc.
Mình và Dương nhìn nhau.
Cả hai đều cười.
Có lẽ...
Đó cũng là một cách chữa bệnh.
…
Thời gian cứ thế trôi.
Những khuôn mặt trong khoa dần trở nên quen thuộc.
Các anh chị điều dưỡng bắt đầu gọi tên hai đứa.
Các bác sĩ cũng không còn phải hỏi:
Thay vào đó là:
Chỉ một câu hỏi rất bình thường.
Nhưng với mình.
Nó giống như một sự công nhận nho nhỏ.
Rằng...
Hai thằng đã thật sự trở thành một phần trong nhịp sống của khoa.
…
Chiều muộn.
Hai thằng dắt xe ra cổng.
Dương bỗng hỏi.
- Ê.
- Mày nhớ câu bác sĩ nói lúc sáng không?
Mình gật đầu.
- Nhớ.
- "Đừng chỉ nhìn cái bệnh."
Nó chống chân xuống đất.
Mình nhìn dòng người tấp nập trước cổng bệnh viện.
Khẽ cười.
- Tao cũng thế.
- Nhưng chắc...
- Rồi sẽ có ngày mình hiểu.
Hai chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
Phía sau lưng.
Mùi thuốc sát trùng vẫn thoảng theo từng cơn gió.
Lúc ấy, cả mình và Dương đều không ngờ rằng...
Chỉ hơn một năm sau.
Chính hai thằng sẽ thức trắng nhiều đêm.
Không phải để học thuộc tên một căn bệnh.
Mà để dõi theo từng nhịp tim của một con người.