Trung Đông với tao có gì đó vẫn là nơi huyền bí và đầy hấp dẫn, không đơn thuần là nắng gió và hà khắc của nền văn minh đạo Hồi. nhận cuộc gọi rủ đi uống bia, ngồi ngang bữa tao được nhận một phong bì với vài tờ 100$ cùng 5tr tiền mặt, một khoản thù lao được chi trả, và nghe lại toàn bộ, thì ông anh kể lại một cách đầy đủ, mới hiểu được cái khó và cái sướng đằng sau cái khó đó. Tạm nghe vậy không đào bới vì đó là cái nghề của họ, cũng cần tôn trọng nó, cũng như người ta tôn trọng mình, chỉ gửi gắm một điều duy nhất là tạo điều kiện cho mấy vị kia được ổn định công việc và hoàn thành chuyến đi để những người ở nhà mong đợi không phải thất vọng, còn lại thì cuộc sống của ai người ấy phải tự lo và chịu trách nhiệm với nó. Còn thiên hạ, ai làm nghề gì thì ăn nghề đó, ai cất đạo nghề giữ đạo mồm hay hài hòa được cả hai thì cũng là chuyện của họ, mình biết và ngẫm rồi tự mình lựa cho mình được là tốt rồi. Rồi sau này, thằng bé Hà Tĩnh kia và người nhà của Thủy cũng có đôi lần gọi điện thông báo về tình hình đời sống và công việc ổn thỏa đều đặn, nghe vậy tao cũng yên tâm và thoải mái với mình. Đến đây, khi ngồi nghĩ lại ngày mà tao lang thang dưới An Khánh với Thuận, nằm lán ngủ ở Cont, đổi lại thêm một mối quan hệ tưởng chừng không đâu ai dè nó lại là tiền đề để phát sinh thêm công việc mới bên ngoài. Làm tư vấn lao động xuất khẩu cũng không đơn giản, nếu không sát thông tin từ đầu chí cuối cũng rất éo le và mang tiếng, bởi nghề này nó cũng nhạy cảm khi vố số vụ lừa đảo, ôm tiền rồi chiếm dụng của người ta mãi sau không được việc. Cũng xuất thân từ con nhà nông, nên cái cảnh mang tiền đi gửi gắm và trông đợi là không sung sướng gì cho cam, thành thử, tao cứ túm tóc mấy lão từ cấp trưởng phó mà chơi, an toàn mà được việc, chi phí thù lao được nhận song phẳng, không bị cắt cầu qua mặt lại không để tai tiếng thay vì chơi với đám nhân viên lắm rủi ro khó kiểm soát.
Và cũng từ đó, tao tìm hiểu được cách đưa Hương sang Nhật tự túc, mất mỗi tí chi phí làm hồ sơ còn lại hai an hem tự biên tự diễn được cả, sau đó rồi thêm vài đứa bạn của nó cũng thế, giúp được mình và giúp được người khác cũng thấy vui lòng,vui vì mình có thể thêm được một công việc mới không quá bỡ ngỡ nếu từ bỏ môi trường hiện tại, không bị trễ thời gian khi chuyển sang môi trường mới, thêm những đối tác và những mánh lới làm ăn về sau. Bởi tao vẫn luôn nghĩ, nhặt nhạnh kiếm chác là đương nhiên xong cũng cần có cho mình một chỗ đứng để không bõ công duy trì chăm sóc các mối quan hệ đã và đang có.
Sáng ra trời nắng oi khó chịu, thèm cái gió biển nó khô và thoáng đến thế là cùng, hai đứa uể oải dậy khỏi giường sau một cuộc làm tình chào buổi sáng, tao đưa Jill ra sân bay để cô ấy sang Singapore, trên đường về tao gọi điện cho người nhà của Thủy khi hẹn cô ấy ngồi café ở Nghĩa Tân, nói lại về hai cái phong bì trong bịch thuốc lào kia, mở loa ngoài cho tất cả cùng nghe được, và tao muốn trả lại số tiền ấy gửi Thủy cầm về giúp. Thiết nghĩ, mình có thù lao bên kia, và không muốn nhận số tiền này, bởi nó khiến mình cứ lăn tăn áy náy, tiền nong bao nhiêu thì cũng không đủ xong nó tùy hoàn cảnh và đối tượng. Xong đầu máy bên kia, cả hai người vợ của ông chú và ông cậu cùng ngồi nói chuyện, họ nhất mực từ chối nhận lại và bảo Thủy không được cầm.
Đó là chút tấm lòng của gia đình cám ơn cháu, nên cháu đừng trả lại, như lần trước chú ấy đi công việc không được lương như này mà chi phí còn tốn hơn, cũng trầy trật mới được đi, may mà cũng hoàn thành và được gia hạn thêm gần một năm. Lần này trúng đơn hàng lương cao, lại có nhiều giờ làm thêm, như thế là gia đình cũng mãn nguyện hài lòng rồi, đã thế lại không phải thi sát hạch, lại được ăn lương tổ trưởng, tính ra như thế là còn rẻ chán. Nên cháu cứ nhận lại, còn cảm ơn người ta, lần sau có ai cô còn có chỗ nhờ vả, là chỗ bạn của Thủy, cô cũng rất tin tưởng và yên tâm khi cháu chu đáo cẩn thận từ ngày đầu cho đến lúc các chú ấy bay.
Nói qua nói lại, cuối cùng vẫn nhất mực không nhận và Thủy không dám ý kiến gì thêm, thiết nghĩ, người nông dân ở quê cũng không phải ai cũng vậy, cuộc sống vất vả khiến con người ta chắc lép đắn đo là đương nhiên, xong không hiếm người biết điều và hiểu chuyện như người nhà của Thủy. Hỏi han tình hình công việc và chỗ ăn ở với Nhàn, tao đưa lại cho Thủy 2tr, coi như coi đó là khoản hỗ trợ cô ấy chi phí thuê nhà, đỡ phần nào cân đo từ vài triệu bạc tiền lương giáo viên mầm non, dù rào trước đón sau mới nói đến tiền xong cuối cùng Thủy cũng từ chối nốt và nhìn tao bằng ánh mắt ái ngại, có phần né tránh.
Anh đợt này có hay phải đi công tác đâu không?
Anh không, loanh quanh ngoài này thôi, có thì cũng đi trong ngày xong là về.
Thấy chúng nó bảo anh mới đi Trung Quốc mà
Uh, anh đi tháng trước rồi. Tao lấy 2 cái áo phông Fila tặng Thủy và Nhàn, cũng chạm mùa hè nên hôm đó, Jill đưa tao đi mua khá nhiều quần áo về dùng và đi tặng.
Anh vẫn mua quà tặng em, thế là thế nào, nếu vì chuyện của chú và cậu em thì anh không cần khách sáo thế đâu, vì em cũng biết lần trước đi mất nhiều tiền lắm, mà nghe kể thì công việc không được như chỗ này nên anh không phải áy náy. Đó là tấm lòng của chú thím và cậu mợ.
Hai việc ấy không liên quan đến nhau, chẳng qua anh có thời gian thì tranh thủ đi mua vài thứ thôi , mua cả cho cái Hương, thằng Tùng nữa, nên cũng không có gì to tát cả, em thử thấy vừa là được rồi, dễ chọn và an toàn nên anh mua màu trắng, mặc mùa hè cho nó mát.
Anh vẫn giận em ah.
Không, anh không giận, cũng không để bụng, việc nào đã xong là xong, không đào bới moi móc làm gì, mệt mỏi và nhỏ nhặt.
Nói vậy tức là anh vẫn không quên chuyện đó rồi, em thấy mình đáng bị trừng phạt như vậy, xong không lẽ anh lại khinh ghét em đến thế sao?
Không, khinh ghét em anh được gì mà không thì cũng đâu mất gì, có điều anh thấy là mình không hài lòng và không cho phép mình bị mang ra làm trò đánh đố của người khác, nhất lầ chuyện tình cảm. Nên chuyện hả hê khi được thỏa mãn dục vọng và tỏ ra hiếu thắng rồi châm chọc mỉa mai người khác, là việc không nên và không được phép, bởi nó chỉ dành cho những cuộc chơi trong môn bóng đá hay những trò cá độ mà thôi, đây là chuyện tình cảm con người với nhau. Nên thông qua chuyện này, anh thấy em cũng cần điều chỉnh lại mình cho những mối quan hệ sau này, từ công việc đến cuộc sống bên ngoài.
Tạm biệt Thủy, tao bắt xe ôm về chỗ Hương