Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

caroti

Yếu sinh lý
Anh thấy Thượng Hải
Thượng Hải rất đẹp?
Đẹp như nào
Như đôi mắt em – Jill cười phá lên, giọng lanh lảnh.
Đồ ba hoa, nịnh bợ
Hằng dạy em câu này ah?
No, em học được mà, quanh khu em ở, đi mua đồ nghe người ta nói, rồi sau em mới hỏi Hằng và Thảo. Nên dù thành phố địa danh nào thì cũng cod những nơi tráng lệ và không thể thiếu những chỗ lụp xụp
Khi tao còn ở nhà đi học hồi cấp 2, đã xem phim Một gia đình Thượng Hải, Bên Sông Hoàng Phố, Ký Ức Hongkong, năm 97 Rồng Đổi màu.., nên cũng nhiều ấn tượng về những địa danh này, đến quá nửa đêm hai đứa mới về khách sạn. Tránh gặp người quen đi cùng đoàn, tao và Jill ai về tầng ấy bởi bên kia bố trí khách sạn cho đoàn Việt Nam, nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa, Jill đã thay trang phục kèm cái túi vải đứng trước cửa phòng tao. Lại một đêm thứ 3 hai đứa cho căn phòng chứng kiến cảnh mưa sở mây tần.
Trong căn phòng thênh thang, cách âm gần như hoàn hảo bởi chất lượng chuẩn 5 sao, full kính tràn và deco cực đẹp, tông màu nền nã. Hai đứa như tan chảy hoà quyện với nhau khi quần áo túi xách nằm chỏng chơ trên thảm sàn. Nhớ cái đêm đó, do ngày mai di chuyển muộn nên bọn tao làm tình từ trong bồn tắm ra đến bên ngoài và chỉ ngủ sâu giấc khi đã gần 4h sáng sau 2 lần thăng hoa. Ngồi trần truồng với nhau tựa vào vai giường và ngắm nhìn thành phố sáng lấp lánh ánh đèn led, hai đứa thiếp đi lúc nào không hay, chi đến khi Jill bật ho vì lạnh thì hai đứa mới thức giấc và đi vào wc rồi lên giường đi ngủ. Cái vóc người cao dong dỏng lại thon thả xong không che giấu được từng điểm nhô nét cong trên body gợi cảm. Dường như cảm xúc công việc thuận lợi, lại ở một nơi rực rỡ phồn hoa khiến Jill nồng cháy và quên đi cái cảm giác bị đau ở cửa âm đạo. Dù trong wc hay ở ngoài phòng thì từng cm trên cơ thể của Jill tao không muốn bị bỏ sót, với bao nhiêu năng lượng được nạp trong bưa tiệc tối qua tao dành hết cho Jill trong đêm ấy.
hôm sau, hai sếp một đi Nhật, một sang Đức, tao và anh Sơn được bên kia mời ở lại đi Hàng Châu, Chiết Giang nhưng anh Sơn không đổi vé mà về cùng đoàn còn tao ở lại cùng Jill với chiếc điện thoại Samsung Galaxy do ông Lý tặng, ở với nhau được 2 đêm nữa, đi chơi và mua sắm vài nơi, tao về Hà Nội một mình còn Jill về Hongkong thăm mẹ mấy hôm rồi mới trở lại Hà Nội.
Một điều cũng rất may mắn, là tao thấy Jill không dùng thuốc tránh thai như Thủy, nhưng không hề bị trễ kinh có bầu ngoài ý muốn khi hai đứa quan hệ không dùng bao cao su trong suốt một tháng đầu hai đứa ăn nằm với nhau. Sau khi bị trễ mất 2 ngày, cả hai lo lắng nhưng không ai nói với ai, nhưng cũng tự thở phào nhẹ nhõm khi Jill nhắn tin cho tao biết đã đến kỳ, từ đó Jill chủ động mua thuốc hàng ngày, sử dụng có kỷ luật để cả hai yên tâm khi mặn nồng với nhau. Cơ bản là một chuyến công tác trọn vẹn viên mãn dành cho tao, sau gần 6 tháng chuẩn bị và làm việc cật lực, nhặt nhạnh kiếm chác và tình dục cũng đủ đầy không kém
Đủ các loại việc sau chuyến đi, tao còn quên mất là Hương nó đã hoàn thành thực tập chỗ cty thằng bạn, bên chỗ ông anh tao quen cũng nhắn ngày mấy vị kia được xuất cảnh sớm hơn dự kiến vì thiếu người, nói chung là cái gì cũng tất bật trong suốt 1 tháng sau chuyến đi này.

Thu xếp được cho người nhà của Thủy và của thằng bé người Hà Tĩnh kia được trúng tuyển cùng một dịp, tao coi như xong những gì đã nhận lời và may mắn là nó hoàn thanh trọn vẹn, rồi khi đó mới thấy bọn đi tuyển dụng lao động thời buổi đó và trước đó nữa, chúng nó ăn dày như nào, nhất là trên những đồng tiền của con nhà người ta, dù rằng để qua được, miễn sát hạch kiểm tra tay nghề, trình độ hay thủ tục ban đầu thì chấp nhận thêm chi phí để tránh rơi rớt, xong nếu không phải tao gửi gắm trực tiếp và đánh tiếng qua lại thì chắc phát sinh không chỉ có như vậy. Có điều khi này mới thấy, người ta luôn lo sợ bị hỏng việc thì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, thời đó họ hay dùng từ chạy chọt, chạy việc, chạy đi nước ngoài.., và thấy rằng họ đã quen với việc này một cách lẽ tất dĩ ngẫu để với một hi vọng là đổi đời hoặc có cơ hội thay đổi nâng cấp cuộc sống cho bản thân và gia đình.
Để chu đáo và trọn vẹn, khi nhận thông báo ngày đi, tao cũng đích thân ra sân bay tiễn 3 con người đó xuất cảnh,Thủy cũng có mặt nhưng đi cùng xe với người nhà, tao gặp lại hai đứa làm ở sân bay mà tao quen khi ngồi café sau bữa ăn với Tùng và Hoa ngày nào, nhờ đổi giúp họ ít đô la để sang kia tiêu vặt, rồi xử lý cái vụ quá cân hành lý, mang đồ ăn mắm muối đi theo, nghĩ khôi hài ra trò. Lúc đó mới biết, gia vị Việt Nam nó đi khắp nơi trên thế giới, trong đó thậm chí còn cả mắm tôm, rồi công nhân Việt Nam còn biết tự nấu rượu mà uống rồi bán, mang thuốc lào đi vừa hút vừa kinh doanh. Điều này mới là thú vị, bởi tao đâu có hút thuốc, nên sao biết được cái sự thèm nghiện khói thuốc nó như nào, đã thế lại là công nhân nông dân quanh năm ôm cái điếu cày từ nhà ra đồng.
Biếu chú một tí quà quê, an hem tôi đi được chỗ này đúng may mắn, chi phí bỏ ra cũng xứng đáng, đã thế lại còn không phải thi sát hạch, nên mong chú đừng từ chối tấm lòng tình cảm, tôi có đưa số điện thoại của chú, có gì người ta gọi nhờ chú giúp đỡ. Nhìn những gương mặt khắc khổ, lam lũ nhưng chân thành cũng thấy se lòng mình lại, cũng vì mưu sinh cũng vì bất đắc dĩ nên phải đánh đổi vì bản thân và gia đình con cái, nên thành ra không thể từ chối những bich nilon bọc kín năm lần bảy lớp. Nông dân mộc mạc, chân thành thô thiển xong lại rất chu đáo và cẩn thận, khi mãi đến hôm sau về bóc ra thì ngoài thuốc lào Hải Phòng, bánh Cu đơ Hà Tĩnh thì trong ấy còn có mấy cái phong bì với nét chữ nguệch ngoạc bên ngoài, trong ấy đếm ra tổng 30 tờ 500k, quà quê mà thế này sao, mua quan bán chức đã thành một lẽ, xong mua suất được đi lao động không qua sát hạch mà cũng phải thế này. Mình cũng là dân con buôn, nhưng kiếm tiền theo kiểu thi đấu nó quen và thích thú đã đành, nhưng với case này, thì đúng là lăn tăn áy náy có thật. Nhìn lại cái thông báo tuyển dụng tính ra nếu họ trụ lại được quá 6 tháng thì hòa vốn rồi, rủi ro khác thì chưa bàn nghĩ vội, nên cũng không mong sớm gặp lại, ít là 2 năm nữa thì trọn vẹn viên mãn. Thế là cu đơ rồi Thuốc lào thì cũng chia dần, để trong phòng nó hôi và hỏng cũng lãng phí, tiền thì lại phải tiêu.
Tính ra tình trường của bác phong phú quá 😂 đi với Jill dc mấy năm thế a
 

chimtao2m

Yếu sinh lý
Anh thấy Thượng Hải
Thượng Hải rất đẹp?
Đẹp như nào
Như đôi mắt em – Jill cười phá lên, giọng lanh lảnh.
Đồ ba hoa, nịnh bợ
Hằng dạy em câu này ah?
No, em học được mà, quanh khu em ở, đi mua đồ nghe người ta nói, rồi sau em mới hỏi Hằng và Thảo. Nên dù thành phố địa danh nào thì cũng cod những nơi tráng lệ và không thể thiếu những chỗ lụp xụp
Khi tao còn ở nhà đi học hồi cấp 2, đã xem phim Một gia đình Thượng Hải, Bên Sông Hoàng Phố, Ký Ức Hongkong, năm 97 Rồng Đổi màu.., nên cũng nhiều ấn tượng về những địa danh này, đến quá nửa đêm hai đứa mới về khách sạn. Tránh gặp người quen đi cùng đoàn, tao và Jill ai về tầng ấy bởi bên kia bố trí khách sạn cho đoàn Việt Nam, nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa, Jill đã thay trang phục kèm cái túi vải đứng trước cửa phòng tao. Lại một đêm thứ 3 hai đứa cho căn phòng chứng kiến cảnh mưa sở mây tần.
Trong căn phòng thênh thang, cách âm gần như hoàn hảo bởi chất lượng chuẩn 5 sao, full kính tràn và deco cực đẹp, tông màu nền nã. Hai đứa như tan chảy hoà quyện với nhau khi quần áo túi xách nằm chỏng chơ trên thảm sàn. Nhớ cái đêm đó, do ngày mai di chuyển muộn nên bọn tao làm tình từ trong bồn tắm ra đến bên ngoài và chỉ ngủ sâu giấc khi đã gần 4h sáng sau 2 lần thăng hoa. Ngồi trần truồng với nhau tựa vào vai giường và ngắm nhìn thành phố sáng lấp lánh ánh đèn led, hai đứa thiếp đi lúc nào không hay, chi đến khi Jill bật ho vì lạnh thì hai đứa mới thức giấc và đi vào wc rồi lên giường đi ngủ. Cái vóc người cao dong dỏng lại thon thả xong không che giấu được từng điểm nhô nét cong trên body gợi cảm. Dường như cảm xúc công việc thuận lợi, lại ở một nơi rực rỡ phồn hoa khiến Jill nồng cháy và quên đi cái cảm giác bị đau ở cửa âm đạo. Dù trong wc hay ở ngoài phòng thì từng cm trên cơ thể của Jill tao không muốn bị bỏ sót, với bao nhiêu năng lượng được nạp trong bưa tiệc tối qua tao dành hết cho Jill trong đêm ấy.
hôm sau, hai sếp một đi Nhật, một sang Đức, tao và anh Sơn được bên kia mời ở lại đi Hàng Châu, Chiết Giang nhưng anh Sơn không đổi vé mà về cùng đoàn còn tao ở lại cùng Jill với chiếc điện thoại Samsung Galaxy do ông Lý tặng, ở với nhau được 2 đêm nữa, đi chơi và mua sắm vài nơi, tao về Hà Nội một mình còn Jill về Hongkong thăm mẹ mấy hôm rồi mới trở lại Hà Nội.
Một điều cũng rất may mắn, là tao thấy Jill không dùng thuốc tránh thai như Thủy, nhưng không hề bị trễ kinh có bầu ngoài ý muốn khi hai đứa quan hệ không dùng bao cao su trong suốt một tháng đầu hai đứa ăn nằm với nhau. Sau khi bị trễ mất 2 ngày, cả hai lo lắng nhưng không ai nói với ai, nhưng cũng tự thở phào nhẹ nhõm khi Jill nhắn tin cho tao biết đã đến kỳ, từ đó Jill chủ động mua thuốc hàng ngày, sử dụng có kỷ luật để cả hai yên tâm khi mặn nồng với nhau. Cơ bản là một chuyến công tác trọn vẹn viên mãn dành cho tao, sau gần 6 tháng chuẩn bị và làm việc cật lực, nhặt nhạnh kiếm chác và tình dục cũng đủ đầy không kém
Đủ các loại việc sau chuyến đi, tao còn quên mất là Hương nó đã hoàn thành thực tập chỗ cty thằng bạn, bên chỗ ông anh tao quen cũng nhắn ngày mấy vị kia được xuất cảnh sớm hơn dự kiến vì thiếu người, nói chung là cái gì cũng tất bật trong suốt 1 tháng sau chuyến đi này.

Thu xếp được cho người nhà của Thủy và của thằng bé người Hà Tĩnh kia được trúng tuyển cùng một dịp, tao coi như xong những gì đã nhận lời và may mắn là nó hoàn thanh trọn vẹn, rồi khi đó mới thấy bọn đi tuyển dụng lao động thời buổi đó và trước đó nữa, chúng nó ăn dày như nào, nhất là trên những đồng tiền của con nhà người ta, dù rằng để qua được, miễn sát hạch kiểm tra tay nghề, trình độ hay thủ tục ban đầu thì chấp nhận thêm chi phí để tránh rơi rớt, xong nếu không phải tao gửi gắm trực tiếp và đánh tiếng qua lại thì chắc phát sinh không chỉ có như vậy. Có điều khi này mới thấy, người ta luôn lo sợ bị hỏng việc thì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, thời đó họ hay dùng từ chạy chọt, chạy việc, chạy đi nước ngoài.., và thấy rằng họ đã quen với việc này một cách lẽ tất dĩ ngẫu để với một hi vọng là đổi đời hoặc có cơ hội thay đổi nâng cấp cuộc sống cho bản thân và gia đình.
Để chu đáo và trọn vẹn, khi nhận thông báo ngày đi, tao cũng đích thân ra sân bay tiễn 3 con người đó xuất cảnh,Thủy cũng có mặt nhưng đi cùng xe với người nhà, tao gặp lại hai đứa làm ở sân bay mà tao quen khi ngồi café sau bữa ăn với Tùng và Hoa ngày nào, nhờ đổi giúp họ ít đô la để sang kia tiêu vặt, rồi xử lý cái vụ quá cân hành lý, mang đồ ăn mắm muối đi theo, nghĩ khôi hài ra trò. Lúc đó mới biết, gia vị Việt Nam nó đi khắp nơi trên thế giới, trong đó thậm chí còn cả mắm tôm, rồi công nhân Việt Nam còn biết tự nấu rượu mà uống rồi bán, mang thuốc lào đi vừa hút vừa kinh doanh. Điều này mới là thú vị, bởi tao đâu có hút thuốc, nên sao biết được cái sự thèm nghiện khói thuốc nó như nào, đã thế lại là công nhân nông dân quanh năm ôm cái điếu cày từ nhà ra đồng.
Biếu chú một tí quà quê, an hem tôi đi được chỗ này đúng may mắn, chi phí bỏ ra cũng xứng đáng, đã thế lại còn không phải thi sát hạch, nên mong chú đừng từ chối tấm lòng tình cảm, tôi có đưa số điện thoại của chú, có gì người ta gọi nhờ chú giúp đỡ. Nhìn những gương mặt khắc khổ, lam lũ nhưng chân thành cũng thấy se lòng mình lại, cũng vì mưu sinh cũng vì bất đắc dĩ nên phải đánh đổi vì bản thân và gia đình con cái, nên thành ra không thể từ chối những bich nilon bọc kín năm lần bảy lớp. Nông dân mộc mạc, chân thành thô thiển xong lại rất chu đáo và cẩn thận, khi mãi đến hôm sau về bóc ra thì ngoài thuốc lào Hải Phòng, bánh Cu đơ Hà Tĩnh thì trong ấy còn có mấy cái phong bì với nét chữ nguệch ngoạc bên ngoài, trong ấy đếm ra tổng 30 tờ 500k, quà quê mà thế này sao, mua quan bán chức đã thành một lẽ, xong mua suất được đi lao động không qua sát hạch mà cũng phải thế này. Mình cũng là dân con buôn, nhưng kiếm tiền theo kiểu thi đấu nó quen và thích thú đã đành, nhưng với case này, thì đúng là lăn tăn áy náy có thật. Nhìn lại cái thông báo tuyển dụng tính ra nếu họ trụ lại được quá 6 tháng thì hòa vốn rồi, rủi ro khác thì chưa bàn nghĩ vội, nên cũng không mong sớm gặp lại, ít là 2 năm nữa thì trọn vẹn viên mãn. Thế là cu đơ rồi Thuốc lào thì cũng chia dần, để trong phòng nó hôi và hỏng cũng lãng phí, tiền thì lại phải tiêu.
Vừa phải tạo acc để cmt ủng hộ bác, mong bác ngày ra nhiều chap hơn, hoặc viết dài hơn chút đọc mới đã.
Ngày nào cũng ngó mấy phát, mê cách bác kể chuyện. Mê cách chủ động của Jill nữa :))
 

tn20tnn

Yếu sinh lý
Lần này chị muốn kéo tao xuống nằm lên người chị và hai đứa tiến sâu vào trong cái giường 1m6, hai thân thể quấn chặt nhau, mồ hôi lấm tâm lưng và cánh mũi trong đêm mùa đông. Từ khoảng này thì chị đã không còn kêu đau thay đó là hưởng trọn những khoái cảm của nhau trong nét mặt nhăn nhó mím môi, khác lúc bình thường ngúng nguẩy thì chị ngoan như con mèo bé con, nhưng chủ động và hợp tác. Lần thứ hai ân ái hoan lạc, tao cũng chỉ dừng lại ở mức này vì không muốn tiếng kêu đau và khiến chị bị sợ và khó đi lại sau cuộc yêu.
Nghiêng người chị , tao yêu chị ở từ thế úp thìa, dễ vào và sâu hơn, chị dc kích thích mạnh hơn, thi thoảng ngoái lại ghì đầu tao xuống và hôn thật mãnh liệt. khi ngực căng tròn của chị ưỡn rướn căng về trước là tao nhanh và mạnh hơn rồi ghì chặt thằng nhỏ trong âm đạo. Rồi cũng đến lúc cho thằng nhỏ nhả tinh, một dòng ấm nóng tuôn trào trong khi chị nằm lim dim tận hưởng khoái lạc tình dục.
Vuốt ve ôm hôn nhau thêm một lúc rồi giấc ngủ tìm đến hai đứa lúc nào không nhớ đến thiếu cái chăn đắp lên. Giật mình tỉnh giấc vì ớn lạnh, tao mang cái chăn vào đắp rồi hai đứa ngủ tiếp đến sáng , khi tiếng còi xe, tiếng người già gọi nhau dưới tầng 1 đã rôm rả.
Lại một đêm thiếu ngủ của cả hai đứa nhưng nét mặt chị vào sáng sớm như có nhiều sinh khí sức sồng hơn.
Kéo cái chăn xuống ngang bộ ngực căng tròn đang phập phồng như đón nhận một ngày mới, chị nhìn và vuốt lên trái và hai bên mặt tao, hôn rồi cấu nhẹ hai bên cánh mũi.
Bên dưới, hai chân chị co lại khép chặt khẽ suýt xoa
- Chị vận đau ah?
- Vâng, nãy em dậy đi vệ sinh mà khó bước vì đau, chị rúc mặt vào ngực tao, kéo tay tao ôm vòng lấy tấm lưng trần của chị. Đã bảo đừng gọi là chị, nói không tiếp thu tí nào, ghét thế. Này nhé em bảo
Mình bằng tuổi nhau đấy, không biết ah, em sinh trước anh 2 ngày nhưng bố em khai sinh thế nào mà lại bị sai 1 năm, rồi lại đi học sớm theo anh em hồi mẫu giáo, nên mới trước anh mấy năm thôi
- Đùa, lại còn có chuyện ấy. Loằng ngoàng mì tôm thế
- Thì bố mẹ em bảo vậy, thành ra trong giấy tờ thì tuổi lợn, thực tế thì tuổi chuột, nhưng đi học lại sớm hẳn 2 năm, với bọn tuổi chó , chị cười khẽ
- ko thì có dịp nào gặp bố em kể cho không lại bảo em bắt làm phi công lái máy bay . Nên giờ đừng có gọi chị, gọi chị là ăn đạp luôn,chị nói rồi nhổm người, đặt ngực trần lên tao.

- Đang ốm mà còn thế này, anh không ốm thì chắc em chết mất thôi, của em con bạn nó bảo khó co giãn.
- Bạn nào?
- Anh chưa gặp nhưng em kể nên nó biết anh, lúc nào gặp nhé. Nó đang học y, khoa sản đấy, nó thực tập ở viên E, tối hôm qua em lên phòng nó trực lúc anh đang tâm sự với người yêu ở quê. Anh cần khám thì sau em bảo nó khám cho – chị cười khúc khích;
- Dậy đi, thay giặt tắm rửa qua rồi vào viện, chắc là dc về thôi, về thì đi với em một lúc, rồi em chở anh về xóm trọ.
 

tn20tnn

Yếu sinh lý
Mình bằng tuổi nhau đấy, không biết ah, em sinh trước anh 2 ngày nhưng bố em khai sinh thế nào mà lại bị sai 1 năm, rồi lại đi học sớm theo anh em hồi mẫu giáo, nên mới trước anh mấy năm thôi
Đọc đoạn này thì vk của bác là NB thật rồi
 

bonchen8668

Yếu sinh lý
Hai tuần trước Tết năm đó, tôi kiếm dc gần 30tr đó ông ạ. Nhưng tôi đi học vẫn xe đạp hoặc xe bus, điện thoại tôi dùng nokia 8250, chỉ có điều quần áo của tôi - thằng sinh viên nhà quê thì May 10 hoặc Vietien, giày thì cứ Vina Giày ở Tôn Đức Thắng mà chơi.
Quá chất chơi luôn. Em thích tính khí và cách hành sử của Ông Anh. Thức cả đêm để đọc mà chưa hết chuyện. Hihi
 

xekone

Yếu sinh lý
Đọc liền mấy ngày mới được 200 page tò mò quá nên em cmt hỏi bác thớt có phải vợ bác là chị NB hay không vậy ạ. Nếu không phải thì buồn quá :((
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trung Đông với tao có gì đó vẫn là nơi huyền bí và đầy hấp dẫn, không đơn thuần là nắng gió và hà khắc của nền văn minh đạo Hồi. nhận cuộc gọi rủ đi uống bia, ngồi ngang bữa tao được nhận một phong bì với vài tờ 100$ cùng 5tr tiền mặt, một khoản thù lao được chi trả, và nghe lại toàn bộ, thì ông anh kể lại một cách đầy đủ, mới hiểu được cái khó và cái sướng đằng sau cái khó đó. Tạm nghe vậy không đào bới vì đó là cái nghề của họ, cũng cần tôn trọng nó, cũng như người ta tôn trọng mình, chỉ gửi gắm một điều duy nhất là tạo điều kiện cho mấy vị kia được ổn định công việc và hoàn thành chuyến đi để những người ở nhà mong đợi không phải thất vọng, còn lại thì cuộc sống của ai người ấy phải tự lo và chịu trách nhiệm với nó. Còn thiên hạ, ai làm nghề gì thì ăn nghề đó, ai cất đạo nghề giữ đạo mồm hay hài hòa được cả hai thì cũng là chuyện của họ, mình biết và ngẫm rồi tự mình lựa cho mình được là tốt rồi. Rồi sau này, thằng bé Hà Tĩnh kia và người nhà của Thủy cũng có đôi lần gọi điện thông báo về tình hình đời sống và công việc ổn thỏa đều đặn, nghe vậy tao cũng yên tâm và thoải mái với mình. Đến đây, khi ngồi nghĩ lại ngày mà tao lang thang dưới An Khánh với Thuận, nằm lán ngủ ở Cont, đổi lại thêm một mối quan hệ tưởng chừng không đâu ai dè nó lại là tiền đề để phát sinh thêm công việc mới bên ngoài. Làm tư vấn lao động xuất khẩu cũng không đơn giản, nếu không sát thông tin từ đầu chí cuối cũng rất éo le và mang tiếng, bởi nghề này nó cũng nhạy cảm khi vố số vụ lừa đảo, ôm tiền rồi chiếm dụng của người ta mãi sau không được việc. Cũng xuất thân từ con nhà nông, nên cái cảnh mang tiền đi gửi gắm và trông đợi là không sung sướng gì cho cam, thành thử, tao cứ túm tóc mấy lão từ cấp trưởng phó mà chơi, an toàn mà được việc, chi phí thù lao được nhận song phẳng, không bị cắt cầu qua mặt lại không để tai tiếng thay vì chơi với đám nhân viên lắm rủi ro khó kiểm soát.

Và cũng từ đó, tao tìm hiểu được cách đưa Hương sang Nhật tự túc, mất mỗi tí chi phí làm hồ sơ còn lại hai an hem tự biên tự diễn được cả, sau đó rồi thêm vài đứa bạn của nó cũng thế, giúp được mình và giúp được người khác cũng thấy vui lòng,vui vì mình có thể thêm được một công việc mới không quá bỡ ngỡ nếu từ bỏ môi trường hiện tại, không bị trễ thời gian khi chuyển sang môi trường mới, thêm những đối tác và những mánh lới làm ăn về sau. Bởi tao vẫn luôn nghĩ, nhặt nhạnh kiếm chác là đương nhiên xong cũng cần có cho mình một chỗ đứng để không bõ công duy trì chăm sóc các mối quan hệ đã và đang có.
Sáng ra trời nắng oi khó chịu, thèm cái gió biển nó khô và thoáng đến thế là cùng, hai đứa uể oải dậy khỏi giường sau một cuộc làm tình chào buổi sáng, tao đưa Jill ra sân bay để cô ấy sang Singapore, trên đường về tao gọi điện cho người nhà của Thủy khi hẹn cô ấy ngồi café ở Nghĩa Tân, nói lại về hai cái phong bì trong bịch thuốc lào kia, mở loa ngoài cho tất cả cùng nghe được, và tao muốn trả lại số tiền ấy gửi Thủy cầm về giúp. Thiết nghĩ, mình có thù lao bên kia, và không muốn nhận số tiền này, bởi nó khiến mình cứ lăn tăn áy náy, tiền nong bao nhiêu thì cũng không đủ xong nó tùy hoàn cảnh và đối tượng. Xong đầu máy bên kia, cả hai người vợ của ông chú và ông cậu cùng ngồi nói chuyện, họ nhất mực từ chối nhận lại và bảo Thủy không được cầm.
Đó là chút tấm lòng của gia đình cám ơn cháu, nên cháu đừng trả lại, như lần trước chú ấy đi công việc không được lương như này mà chi phí còn tốn hơn, cũng trầy trật mới được đi, may mà cũng hoàn thành và được gia hạn thêm gần một năm. Lần này trúng đơn hàng lương cao, lại có nhiều giờ làm thêm, như thế là gia đình cũng mãn nguyện hài lòng rồi, đã thế lại không phải thi sát hạch, lại được ăn lương tổ trưởng, tính ra như thế là còn rẻ chán. Nên cháu cứ nhận lại, còn cảm ơn người ta, lần sau có ai cô còn có chỗ nhờ vả, là chỗ bạn của Thủy, cô cũng rất tin tưởng và yên tâm khi cháu chu đáo cẩn thận từ ngày đầu cho đến lúc các chú ấy bay.
Nói qua nói lại, cuối cùng vẫn nhất mực không nhận và Thủy không dám ý kiến gì thêm, thiết nghĩ, người nông dân ở quê cũng không phải ai cũng vậy, cuộc sống vất vả khiến con người ta chắc lép đắn đo là đương nhiên, xong không hiếm người biết điều và hiểu chuyện như người nhà của Thủy. Hỏi han tình hình công việc và chỗ ăn ở với Nhàn, tao đưa lại cho Thủy 2tr, coi như coi đó là khoản hỗ trợ cô ấy chi phí thuê nhà, đỡ phần nào cân đo từ vài triệu bạc tiền lương giáo viên mầm non, dù rào trước đón sau mới nói đến tiền xong cuối cùng Thủy cũng từ chối nốt và nhìn tao bằng ánh mắt ái ngại, có phần né tránh.
Anh đợt này có hay phải đi công tác đâu không?
Anh không, loanh quanh ngoài này thôi, có thì cũng đi trong ngày xong là về.
Thấy chúng nó bảo anh mới đi Trung Quốc mà
Uh, anh đi tháng trước rồi. Tao lấy 2 cái áo phông Fila tặng Thủy và Nhàn, cũng chạm mùa hè nên hôm đó, Jill đưa tao đi mua khá nhiều quần áo về dùng và đi tặng.
Anh vẫn mua quà tặng em, thế là thế nào, nếu vì chuyện của chú và cậu em thì anh không cần khách sáo thế đâu, vì em cũng biết lần trước đi mất nhiều tiền lắm, mà nghe kể thì công việc không được như chỗ này nên anh không phải áy náy. Đó là tấm lòng của chú thím và cậu mợ.
Hai việc ấy không liên quan đến nhau, chẳng qua anh có thời gian thì tranh thủ đi mua vài thứ thôi , mua cả cho cái Hương, thằng Tùng nữa, nên cũng không có gì to tát cả, em thử thấy vừa là được rồi, dễ chọn và an toàn nên anh mua màu trắng, mặc mùa hè cho nó mát.
Anh vẫn giận em ah.
Không, anh không giận, cũng không để bụng, việc nào đã xong là xong, không đào bới moi móc làm gì, mệt mỏi và nhỏ nhặt.
Nói vậy tức là anh vẫn không quên chuyện đó rồi, em thấy mình đáng bị trừng phạt như vậy, xong không lẽ anh lại khinh ghét em đến thế sao?
Không, khinh ghét em anh được gì mà không thì cũng đâu mất gì, có điều anh thấy là mình không hài lòng và không cho phép mình bị mang ra làm trò đánh đố của người khác, nhất lầ chuyện tình cảm. Nên chuyện hả hê khi được thỏa mãn dục vọng và tỏ ra hiếu thắng rồi châm chọc mỉa mai người khác, là việc không nên và không được phép, bởi nó chỉ dành cho những cuộc chơi trong môn bóng đá hay những trò cá độ mà thôi, đây là chuyện tình cảm con người với nhau. Nên thông qua chuyện này, anh thấy em cũng cần điều chỉnh lại mình cho những mối quan hệ sau này, từ công việc đến cuộc sống bên ngoài.
Tạm biệt Thủy, tao bắt xe ôm về chỗ Hương
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Update tình trạng hiện tại chị NYC đi thớt
Thì cũng lo làm nuôi con và tiết kiệm trả nợ thôi, làm công chức thì cũng tranh thủ việc ngoài để còn có cái mà cải thiện cuộc sống
Hồi trước tôi cho cải tạo lại cái nhà thành 3pn để cả nhà về ở cùng, thằng bé năm nay là cuối cấp 3
Cuộc sống chị ấy tự chủ động và định đoạt, nên không cần quan tâm nhiều và can thiệp sâu làm gì
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Một ngày miệt mài từ cty đến bên Đông Anh, thăm ngó đám chỗ bạn của Thuận và 2 công trình đang làm, ngồi với nó giải quyết từng việc, đi thăm một hai mảnh trước rồi hôm nào hẹn khách qua xem, về ngồi tất toán, cầm xấp tiền từ hai mảnh đất đã xong việc, nghĩ cái trò môi giới cũng hay, mỗi mảnh đơn thuần thì cứ 5 đến 7tr, bé thì 3tr, xong kiếm được 40tr từ vụ trước là ấn tượng nhất, cũng xứng đáng khi mình ném cho ông chú 30tr ký gửi, tuy nó phập phù xong ra tấm món hơn hẳn so với đi buôn hàng TQ. Năm đó cát vàng đắt khét cổ vì khan hiếm, do cấm đoán và không thuận tiện chuyên chở từ trên miền ngược về nên năm đó ai xây nhà đều tốn kém khá khá cho vật liệu, tất nhiên nhìn cái nền móng mà được bơm cát chắc nịch thì chủ nhà không thể không hài lòng rồi. Mảnh đất của tao và anh em chị Ninh Bình thì đã trở thành vườn rau của mấy nhà cạnh đó, nên cũng là nguồn rau cỏ cho đám quân của Thuận, và chúng nó có chỗ để dựng một cái lán để tập kết đồ đạc khi cần, vài bao xi với ít cát sỏi làm cái nền cứng và phẳng sạch là ok. Cuối 2011 tính đi tính lại, có tí tiền mặt sẵn nên tao cho làm trước cái chân móng và đến giữa 2012 xây xong cái nhà 3 tầng 1 tum, ở thì ngày đực ngày cái, sau này lười đi lại rồi sang Trung Đông thì tao đem cho thuê ròng rã 12 năm rồi bán năm ngoái.
Đến khi này, thì mới thấy, không một mối quan hệ nào sẽ là lãng phí, nó có thể ra việc ngay hoặc tương lai sau đó, bà chị ở Cổ Nhuế là một ví dụ điển hình, cũng từ ba cái đồ gia dụng tao bán cho vài năm nay,ròi trở thành người dân ở đây khi tao tìm mua cho mảnh đất, rồi xây nhà dựng cửa làm nơi định cư, khi nền móng đã lên hình hài thì một người thân của chị cũng theo chị về đây, rất ngẫu nhiên và thuận lợi. Nên năm đó năm sau, dù kinh tế khó khăn thì thổ cư vẫn là kiếm chác nhặt nhạnh được, người ta vẫn đi tìm và xem đất rất nhiều chứ không hề ảm đạm như báo chí hay nói, bởi đâu chũng cứ chững, đâu xôm cứ xôm, nhưng sẽ tốt hơn là giải quyết được từ khâu mua bán đến xây dựng, khép kín một vòng, nếu thêm được món nội thất nữa thì tối ưu hết mức. Khi đã giao dịch được với ông chú hơn chục mảnh trong đó có của tao và an hem chị Ninh Bình, thì mọi thứ nó đã trở nên thuần thục và đơn giản, hình thành ekip làm ăn lúc nào không hay, và sểnh một cái là nhắn tin gọi sang uống rượu giao lưu. Biết mình biết người và khôn khéo, ông chú luôn giới thiệu và nâng cao với mọi người về tao mỗi khi ngồi chè chén, thành thử, với tất cả những khách hàng cũ trong danh bạ từ điện thoại đến hàng TQ, thi thoảng tao soạn một tin nhắn và gửi lần lượt giống như spam để duy trì liên lạc. Mong muốn thì nhiều nhưng làm được thì nó không đơn giản, tiền bạc, con người, và khâu kiểm soát được công việc cũng như mở rộng mới là thứ gian nan, xong cứ tạm coi đó là một cục bột, muốn làm ra cái bánh phải nhào nặn và rán cho nó phồng ra, thơm tho hấp dẫn và dễ ăn. Xong có việc gối đầu và đan xen, thì mới có cái để chúng nó tập trung và kiên trì với cái khu ngoại thành này bởi làm cai thầu thì ở đâu cũng thế, quan trọng là chỉn chu gọn gang và có cái mới kế tiếp.
Thế còn điện thoại, tao đã gần như bỏ hẳn, nó đã sang một trang mới hoàn toàn, công nghệ và tiện nghi nó đã định hình hành vi của người tiêu dùng, một thứ xa xỉ và thời thượng đã phổ biến thị trường, thì những hàng bình dân cơ bản nó cũng đã quá phổ biến, người bán hàng xén ở quê cũng có di động, va máy bàn đã dần hạn chế, đúng ra người ta đã cắt dần thuê bao cố định thay vào đó mỗi người một máy,chủ động hoàn toàn khâu liên lạc. Và với tao nó đã không còn là chỗ để tập trung kiếm tiền từ đầu 2009, tách dần nó ra là cũng hợp lý, một phần công việc nó chi phối một phần là hiệu quả buôn món này nó thấp, mình lại không phải toàn tâm toàn ý với nó. Đất cát nhà cửa mới là món ăn chính, bởi dù sao nó vẫn là tài sản, không phải hàng tiêu dùng, ngoài giá trị sử dụng, thì nó còn có phần thặng dư theo thời gian, người đẻ đất đâu có đẻ, nên nó có tính kế thừa cho đời sau. Nhà máy, chợ búa ở đâu mọc lên thì ở đó sẽ hội tụ dân mới đến kiếm ăn, làm việc và định cư, và quy luật ấy nó đã trở nên bất biến từ bao giờ, chỉ khác là khâu tiếp nhận và phố biến thông tin nó khác nhau dẫn đến hành vi của người mua và người bán nó khác theo thời điểm mà thôi. Nên đông người mới, thì phát sinh hàng quán và trường học đi theo, ngồi cà kê với mấy vị kia, tao cũng tiện mồm hỏi, bởi vì khi đã đầu tư đất cát, lợi nhuận nó là mua đứt bán đoạn, nhưng về lâu về dài thì câu chuyện kiếm đều đặn và an toàn mới là cái mà người ta hướng đến, hay gọi đó là thu nhập thụ động dựa trên vốn đầu tư ban đầu. Mình không có nghề thì xây một nền tảng, tạo dựng một môi trường để lôi kéo thiên hạ đến đó tiêu tiền, giống như các tòa nhà chung cư mà trước kia tao làm thầu, khu chân đế nó là ví dụ điển hình để nhìn ra mà làm. Tiện mồm tiện chén thì cứ đá đưa, trúng thì trúng chả trúng thì thôi, chả mất gì bởi nếu có được thì mình có thêm cơ hội cho đám quân của thằng Thuận, bởi dù sao mình cũng có tiền ăn chia trong đó, tiền vốn chuẩn bị lập đội mình đưa tiên phong ứng trước còn việc thì vẫn do mình mang về cơ mà. Rồi từ đây nó là cơ sở để sau này tao không ở Việt Nam xong các thứ nó vẫn chạy được, dù chậm dù bé nhưng nó là của mình, mình được quyết và được tính theo ý muốn khả năng của mình, cái nào khó quá thì đi thuê, nhìn đó mà học rồi làm theo căn chỉnh cho phù hợp.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Cạch, cái ổ khóa chốt lẫy một tiếng dù nhẹ, xong đủ làm tao cảm thấy như một cánh cổng lớn đánh rầm một cái như chặn lại lối đi. Jill có lẽ đã rơi vào thế hụt hẫng và tủi thân, cô bé dường như muốn được chia sẻ nhiều hơn, và muốn nghe tao nói ra suy nghĩ của mình một cách đầy đủ nhất, tự nguyện nhất giống như em trao thân lúc tối nay, xong tao lại như bị bóp nghẹt lại không nói ra thành lời. Và đến khúc này thì nể hơn vốn tiếng Việt của cô bé, và không hiểu sao trong vòng 1 năm hai đứa hành chính kế toán kia đã chỉ dạy cho cô ấy như nào khi mà hai đứa nó chỉ lõm bõm tiếng Anh, câu nổ câu xịt.
Nằm một lúc không thể ngủ được, ngủ làm sao được khi tự tâm mình đã không được thả lỏng, ngủ sao được khi hai người sau trận hành lạc với người con gái trở thành đàn bà trong tay mình, sau đó vui vẻ không thấy đâu lại đưa con người ta đến hụt hẫng tung chăn bỏ về.
Kể ra lúc này có chai rượu mạnh, làm vài shot khéo lại hay, nhưng trong mini bar chỉ còn bia chưa uống hết ban nãy, tao vơ hết bỏ vào áo gió, đi ra bờ biển ngồi một mình hóng gió lạnh. Muộn lắm xong vẫn lác đác đâu đó có người đi bộ với tiếng đế dày đé dẹp loẹt xoẹt, tiếng của những người lao công đang xúc dọn những đống rác gom lại, thành phố du lịch dù thấp điểm nó vẫn không muốn ngủ mà luôn sẵn sáng đón ánh mặt trời của ngày mới, nhưng cái lạnh có gió biển ở đây đúng là nó dễ chịu hơn rất nhiều so với ngoài Bắc.
Nếu mình đang ở Nhật hay bên Châu Âu lúc này thì chắc là ổn lắm, lạnh bên ngoài với chai rượu làm ấm bên trong, chuẩn ý mình có điều là tao không hút thuốc, nên không có kiểu uống nhấp từng ngụm,sau 3 hơi đã hết lon thứ nhất dù nó lạnh toát, cái cảm giác tê buốt căng cứng cổ họng đã dần hiển hiện bởi đã uống lúc tối đi ăn cơm với đội chi nhánh, rồi uống với Jill ở phòng. Thôi kệ, ngày mai để mai tính, giờ tìm về giấc ngủ bằng mấy lon bia này đã, lon thứ 2 đã bay sau khi một tràng tin nhắn ra ngoài Hà Nội, cho Thuận, cho Hương, cho Thủy và thằng bạn cùng phòng, những gì cần đã được gửi đi, mai nhận phản hồi rồi tính tiếp. chủ yếu là chỗ bên Đông Anh, với hai mảnh đất đang giao dịch dang dở, bởi nó ra tiền tấm món nhanh nhất, còn sau có phát sinh câu kéo gì thêm thì chưa nghĩ vội. Thủy đã nhắn lại sau đó vài phút, muộn này mà vãn chưa ngủ, làm giáo viên mầm non là đi sớm về muộn, không lẽ cứ xin xỏ rồi bị nhắc nhở mãi, tao nhắc khéo vài câu. Xong cô nàng vẫn có ý gì đó hơn trách, và đòi hỏi được nuông chiều hơn là có ý định xây dựng và nâng cấp mối quan hệ, tất nhiên tiền nong và quà cáp nó không thành vấn đề, tao biết phải làm như nào cho ổn thỏa, không hẳn vì từng có hai người yêu lâu dài mà có kinh nghiệm mà bởi tao là một thằng đi buôn bán, buôn nước bọt với anh Khiêm để ra việc kiếm tiền, buôn thời gian bên cốc café và chai rượu để mình được trưởng thành và có thêm mối quan hệ mới, từ chủ doanh nghiệp đến dân xã hội đen, thì với cô nàng này chả có gì tao không chiều được, nhưng với tính tao, mọi thứ có cái nhất định phải rõ ràng rành mạch một khi tao chưa hề lợi dụng chấp chiếm. Xong dường như Thủy không hoặc cố tình không nhận thấy điều đó từ tao, bởi với tao cuộc sống đôi khi có điểm nhấn nhá nốt thăng nốt trầm mới giúp mình tự cân bằng căn chỉnh lại hành vi và thái độ. Quan trọng nữa là tao không cho ai can thiệp và điều chỉnh mình nếu việc đó không giúp cho cái chung nó trở nên tốt hơn, và ai cũng nên giũ cho mình một giới hạn nhất định trong cách hành xử với nhau, có vậy con người ta mới cần nhau và có được nhau ở lúc khó khăn nhất chứ bình thường bằng phẳng thì có gì mà phải nghĩ.
Thực tâm, khi đó tao vẫn đang mất cân bằng với chính mình khi đã không còn chung đường với chị Ninh Bình, không tình dục không tiền ra vào cũng không hẳn là thảm họa, nhưng cái cách mà Thủy đang sống kiểu như này, thì đúng như Tùng nó nói việc không ở lại được với Hoa và cô bạn kia là đương nhiên và lẽ ra phải chấm dứt nhau từ lâu rồi mới đúng, vậy thì với Nhàn khéo sẽ nhanh chóng giải tán thôi, Nhàn trái ngược hoàn toàn, từ ngoại hình đến cách ăn nói và giao tiếp, ẩn trong đôi mắt ấy là một con người nền nã biết đầu cuối và hiểu chuyện dù không phải tip người hoạt bát lanh lợi. Tuy nhiên vẫn cần thời điểm và không gian phù hợp để tao phân tích cho cô ấy hiểu và định hình lại, còn nếu cứ thế này thì chắc chắn tao sẽ cứng rắn hơn, tao biết thế nào là đúng và đủ.
Như anh L từng nói khi ngồi ăn thịt chó Tị Béo,
Mày có thể hiểu là, có con nó sẽ kham khổ sống chết với mày, xong nó lại không muốn làm cái bóng của mày. Đứa mà chịu lùi một tí sau mày thì chưa chắc nó đã trụ lại và đi theo mày mãi, tao thấy ít ai được như vậy lắm, và nhất là một thằng như mày thì lại càng khó, mày cứ trải nghiệm sẽ thấy. Ngoài ra sẽ có những đứa nó sẽ như một cuốc xe dành cho kẻ lạc đường, hay kiểu như rượu nhạt bán cho thằng nghiện nhỡ bữa. Nên chọn vợ chọn chồng nó không đơn giản, nếu đổ vỡ ngang đường, đúng là đen đủi xong đôi khi nó lại là cái may mắn mà mình chưa nhận ra khi mình còn đang hoang mang lạc lối suy nghĩ. Xong dù có mất gì đi chăng nữa, thì tuyệt đối không được mất cái bản sắc cá tính của mình, điều đáng sợ nhất không phải mất mát gì bên ngoài, mà sáng mai ra, mình không còn sống hoặc không còn khỏe mạnh lành lặn cả trí lực và thể lực, còn lại kệ mẹ nó đến đâu thì đến. Thành thử, khi nhớ lại những câu này của ông anh, lại khiến tao nhớ đến bài hợp ca “ Nếu còn một ngày để sống” trên Paris By Night.
Những câu nói này của một con người trải đủ mùi đời, kinh qua các loại công việc nghề nghiệp và giao thiệp với đủ mọi thành phần trong xã hội, nó thấm đến từng câu từng chữ, rồi nó đi theo tao cho đến bây giờ.
Uhm. Tiếng đằng hắng làm tao giật mình quay lại, là Jill đang đứng đằng sau từ bao giờ
Sao không gọi em?
Em chưa ngủ ah
Em không ngủ được
Xin lỗi em.
No, anh không có lỗi đâu, là em mà. Jill ngồi uống mở một lon và tự uống một ngụm khá dài.
Đúng như những gì người anh của anh nói, trải qua những cuộc tình nó sẽ có trải nghiệm khác nhau. Nhưng cách người ta đối xử với nhau mới quan trọng. Còn đi được với nhau hay không lại là cái duyên của mỗi người. Mong nhưng người con gái trải qua đời anh đều có những ký ức đẹp
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
đời nghèo khốn khổ ko dám nghĩ tới việc yêu đương, em đang thích con bạn cùng lớp cấp 3 (bọn em đều đã tốt nghiệp dh) mà nó kiểu tiểu thư nhà khá giả mà mình thì nhà kém hơn nhiều, còn đang chật vật kiếm tiền mưu sinh, nó thì tốt nghiệp dh xong cái về quê làm nhà nc yên vị, nhà giàu sẵn nên chả lo nghĩ gì nhiều, đêm hôm suy thật
Thật ra cần nhất là mạnh dạn AE. Nhưng với kiểu người con gái này mình cần phải có chút chỗ đứng còn không thì xem như không có duyên. Và chắc là khi học cùng thì cô nàng có vẻ cũng không để ý đến bạn. Nếu không thì cuối cấp có bật đèn xanh cho chú rồi. mà thôi mọi chuyện đều có an bài. Nên ráng phấn đều khi gặp người tiếp theo mình còn có chút tự tin còn hơn là bỏ lỡ vì k phải ai cũng đủ bạn lĩnh để nói lời yêu. Nhất là người con trai chưa có gì. còn Fuck boy thì thường miệng lưỡi. Nhưng như chủ thớt cả suốt câu chuyện mình thấy cái hay là luôn dc phụ nữ để mắt. Tâm thái và tự tin thì lun là cái phụ nữ cảm thấy an toàn nhất nhưng nhất là kinh tế. Chúc người AE tìm dc chân ái đời mình.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo