Nó tốt lành gì sáng ra hỏi ăn bánh mì hay hủ tíu nó mua ...hồi mới bắt đầu trên này có thớt hay vl mà bị xoá . coi u cà nó đập tank ngú mà sướng hết thằng người
Từ rất lâu rồi , từ khi cấn bầu đến sau sinh và hiện tại con đã hơn 1 tuổi . Tôi bộn bề công việc , nào là cơm áo gạo tiền , nào là chăm lo con bé .. Tất cả khoảng thời gian đó là khoảng thời gian tôi không thể chủ động để chăm lo cho cái bao tử của mình .. Đồng nghĩa với việc tôi bị nó bỏ đói.
Nó có thể lén ra ăn ốc ăn sò 1 mình hóa đơn hơn 500 cành 1 lần nhưng vợ thì ko có nổi 1 chén cơm hay chén súp lót dạ bụng bầu.
Một thời gian dài khoảng chừng là được 2 năm hơn rồi .. ( dài dằng dặc đối với tôi) .. Tôi đã học cách từ bỏ hi vọng trông chờ ..
Hiện tại đói gì thèm gì là chủ động 30p sau có để ăn ngay và tôi thấy chẳng cần trông chờ vào người chồng bạc bẽo phủ phàng và vô dụng chỉ biết phàm ăn tục uống..
Cái dở của tôi là ly hôn thất bại vào ngày 1/8 vừa qua.. Với tôi hiện tại con là nằm trọn trái tim mình.
Chắc nhiều người nghĩ tôi quá đặt nặng vấn đề , thái quá việc bé tí tẹo mà làm ùm lên.
Không đâu , chỉ ai là hoàn cảnh mới thấm thía.
Tại sao tôi nói 2 năm dài dằng dặc .. Vì đó là khoản thời gian đau khổ kéo dài mãi ko dứt ra được như cơn ác mộng ko thể tỉnh giấc .
Với cuộc sống ý nghĩa , thì 2 năm quá ngắn ngủi đúng không ? Tôi thì bị ngược lại .
Đến cái lúc mới sinh mổ về nhiễm trùng vết thương bung chỉ đau đớn vẫn phải ngồi dậy chăm con ngày lẫn đêm vậy mà ban ngày chỉ có 1 hộp cơm buổi sáng.
Có những hôm đầu ngu dốt ăn hết mẹ hộp cơm vậy là cả ngày bị nhịn đói . vài 2 3 hôm sau rút kinh nghiệm, thật ra nó đ** có quên mua cơm mà là nó ko muốn mua , nên mình thông minh hơn 1 hộp cơm chia làm 3 bửa ăn chứ ko đói chết.
Đau đớn ko thể lết xuống lầu , cũng ko thể bế con ra khỏi nhà để tìm đồ ăn , vết thương ở bụng vẫn đang quấn , máu vẫn chảy vì nhiễm trùng.. Thật đúng là kinh khủng khi phát hiện nó vẫn lén đi ăn sang 1 mình ở ngoài như lúc chưa đẻ..
Hôm qua. Sáng nó đi ăn và uống cfe tới 11h trưa về , hôm qua con bé ở nhà , lại nhiều việc ( kiếm tiền) nên tôi phải nhịn tới trưa vì ko có thời gian nấu hay mua gì lót bụng . Nó no nê xong về vào phòng mở máy lạnh lăn ra ngủ ..
Tôi cho con ăn trưa đàng hoàng xong mới có thời gian kiếm đồ bỏ bụng.
(Cả ngày làm ko có thời gian nghỉ ngơi nên ko nấu gì cả )
Tối đến theo thói quen tôi mua 2 phần bún giò vì hâm nóng lại tôi đổ chung nồi cho nhanh vì quá mệt , bưng ra chưa gì nó ăn hết cả phần giò của tôi ,.. Tôi lùa ít bún cho lót dạ rồi bỏ đứng dậy luôn chứ ăn uống gì nổi với cái thứ phàm ăn tục uống
Nó tốt lành gì sáng nay ra hỏi ăn bánh mì hay hủ tíu nó mua ...
Tôi nói tôi pha mì gói ăn rồi . Thì nó lòng vòng hồi nó lại moi cặp tôi lấy tiền .. Thì ra nó hết tiền nên viện cớ mua cho tôi để lấy tiền tôi thôi..
Tôi là lao động chính , việc nó làm cũng là do tôi đưa , tiền thì nó xài như cái máy bào , trong khi nợ nó gây ra trước khi lấy tôi cũng là do tôi trả cho.
Xưa mắt đuôi mắt mù mới đồng ý nó. À tôi đuôi mù hay tại nó diễn quá đạt nhỉ ..
Tôi tức và ấm ức quá nên viết lời văn xưng hô như thế . Chứ đối với nó tôi vẫn lịch sự anh em vì nó lớn hơn tôi , lúc không vui thì tôi xưng hô anh và tôi chứ chưa hỗn hào gì với nó , chứ gây lộn là nó chửi tôi chó này chó nọ tôi mới phản ứng lại..
Đau dạ dày lâu ngày bệnh tôi trở nặng quằng quại ko thể đứng dậy , ko thể đi thẳng lưng vì phải ôm bụng thì nó bảo tôi giả vờ đóng phim
Đúng là thua cả súc.vật
Trước mặt người khác nó diễn vai tốt , vai ác phụ nó để dành cho tôi .. Nhưng tốt xấu ra sao tự mình tôi hiểu , sống ko lỗi đạo lương tâm, ko thẹn đất trời.
Cái tôi mong mỏi nhất là nó tự nguyện đồng ý và đề xuất ly hôn để tôi không bị lương tâm dằng dặc dày vò với con gái bé nhỏ của tôi vì đã tước đi quyền có đủ cha mẹ của con bé..
(Ly hôn vì rất nhiều vấn đề khác , chứ ko chỉ riêng chuyện nó phàm ăn tục uống vô tâm thì quá đơn giản chưa đáng)
Cảm ơn những ai đã dành thời gian đọc hết dòng tâm sự này của tôi !
Chúc tất cả mọi người trong nhóm sẽ luôn có cuộc sống vui vẻ và thời gian trong cuộc đời này xứng đáng luôn hạnh phúc.

