Mày mới 26 mà đời sóng gió nhỉ sau này kể lại con cháu nó nể.Ngày ta sinh ra ta là vàng là ngọc
Lớn giữa trời giữa lòng mẹ yêu thương
Ngỡ như rằng tuổi thơ nhiều thú vị
Có nào ngờ ai nỡ xé niềm vui
Cha bỏ nhà bỏ mẹ bỏ cả ta
Theo cuộc vui cuộc hẹn hò bất tận
Mẹ buồn tủi vùi lòng với kinh doanh
Còn lại ta giữa dòng đời xuôi ngược
Tự thành người thành một đấng nam nhi
Người ta chửi người ta khinh ta không nhà
Ai mà ngờ nhà ta có như không
Người đời cười chê nói ta đồ vô lại
À đúng rồi ai dạy ta lễ nghi
Tự học tự lớn tự tập lễ tập nghi
Cứ chong chênh xuôi dòng thời thơ ấu
Ta đến trường trường dạy ta con chữ
Dạy ta nên người nên dạng thế này đây
Ta học văn học võ học kế học mưu
Để chu toàn ta chẳng ngại tiểu nhân
Ta tranh cường háo thắng cùng số phận
Chẳng ngại cười chê chẳng ngại tay nhúng chàm
Nhưng tất cả mấy ai nhìn thấy được
Những đêm dài nước mắt hóa vị cơm
Nhìn rõ đời, đời này đen và bạc
Nhìn rõ người lòng người dối gian
Ta còn lại chi sau bao nhiêu phiền muộn
Một trái tim khô với bao vết hằn
Những năm đó đến giờ ta nhớ lại
Sợ hãi hùng sợ chính cả thân ta
Đôi lúc giật mình giữa đêm trường lạnh lẽo
Ôi trời ơi giấc mộng lắm kinh hoàng
Mồ hôi ướt áo, nước mắt lưng tròng
Ôi tháng năm ngông cuồng tuổi trẻ
Đổi được gì sau ngần ấy thời gian
Vinh quang đó đen tối cũng vô cùng
Lời hẹn thề chưa kịp thành sự thật
Bao đau thương chỉ mình ta biết
Đến bây giờ giọt lệ hóa hư vô.
Chất thơ giống na ná văn tế tao hay viết, bữa tính làm cho thằng @Abhn một bài may mà nó kết bạn sớm.



