Abhnvn
Cặc nhỏ
Yêu bạn, thỉnh thoảng vào xem thơ bạn, thì phù hợp hơn. Gần đây tôi cũng vướng chuyện. G9Sao mà các hạ ẩn danh,
Có chuyện khó nói, trời hành vậy ư
Yêu bạn, thỉnh thoảng vào xem thơ bạn, thì phù hợp hơn. Gần đây tôi cũng vướng chuyện. G9Sao mà các hạ ẩn danh,
Có chuyện khó nói, trời hành vậy ư
Chúc cho bạn được bình an,Yêu bạn, thỉnh thoảng vào xem thơ bạn, thì phù hợp hơn. Gần đây tôi cũng vướng chuyện. G9
Tôi thì nằm liệt ở giườngGiờ này ai đã dậy chưa,
Trời trong gió mát, hoa vừa toả hương
Vãi lồn huynh đệ chơi gay,Tôi thì nằm liệt ở giường
Đít thì đang rát, cu cương đội quần.
Quá đỉnhCUỘC ĐỜI
Ta ngẫm ra cuộc đời đơn giản lắm
Trọn kiếp người chỉ hai chữ TỬ - SINH
HỢP và TAN gói gọn một chuyện tình
Và nhân thế là BUỒN - VUI cộng lại
Thăng rồi Trầm cuộc đời ai cũng trải
Cả kiếp người hữu hạn mấy mươi năm
Tĩnh hay Động do cảm nhận từ Tâm
Lòng độ lượng khoan dung tâm ắt tịnh
Chuyện thế thời cũng lúc Suy khi Thịnh
Biết được rồi bình thản đón nhận thôi
Miễn ngày sau ngoảnh lại vẫn mỉm cười
Không hổ thẹn một thời ta nỗ lực
Mà dòng đời :
NGỌT ĐẮNG CAY TRONG ĐỤC
Đủ khen chê đố kỵ chuyện sang hèn
Thế mới là màu sắc đời tạo lên
Ai cũng trải - Ai mà không nếm trải !?
Ta tạm hiểu nên giờ không mê mải
Sống đua chen tranh đấu mệt thân mình
Chữ tiền tài danh lợi chỉ hư vinh
Cầu mọi thứ ắt lòng thêm trĩu nặng
Thôi thì biết cuộc đời này hữu hạn
Không mong cầu vạn thứ kiếp nhân sinh
Đời chỉ mong có một tấm chân tình
Một chỗ tĩnh để tâm hồn nương náu
Chẳng thể quên lặng yên ta cất giấu
Điều qua rồi hãy để nó qua đi
Nếu mệt mỏi ta khép nhẹ đôi mi
Khi tỉnh lại vươn vai ta bước tiếp !
Buông
(Đ.Á.L)
Kiếp sống nhân sinh chỉ một lần
Ta đừng hà khắc với bản thân
Đớn đau ai oán xin buông bỏ
Mệt mỏi bi thương sẽ qua dần
Sống ở trên đời ai chả mong
An vui hạnh phúc chẳng long đong
Nhưng nào tránh được bao khổ luỵ
Gian khổ trầm luân
phận mỗi người
Ai ơi đừng nhé
trách than đời!
Nếu mệt quá rồi hãy nghỉ ngơi
Muốn khóc thật to thì cứ khóc
Xong rồi lau mắt - cười thật tươi
Mây đen u ám ở trên trời
Tan hết đi rồi nắng lên thôi
Trải qua bất hạnh và gian khó
Bao điều tốt đẹp lại tới nơi.
Ở cái thời loạn lạc,đc cưỡi lừa đi ngoạn cảnh thì cũng gọi là anh tài rồi.làm người quân tử đứng ở vị trí nào cũng ko thẹn với lòng,với đời mới xứng danh đấng hào kiệt.Xưa thôi.chứ h chó núp lol,núp lùm nó lại nhiều vô kể...xẩy cái là đá phải chó,xẩy cái gặp mõm nhôm.Đời ng bây h con người bạc quá...kiếm tiền bằng mọi giá.đéo hiểu đồng tiền ấy liệu có giữ đc ko?HAY LẠI MANG HẠI VÀO NGƯỜI...Đời người được mấy ai như NCT. Ở cái thế trên vạn người dưới 1 người, rong ruổi cưỡi lừa nghêu nghao. Cái tôi cao ngạo người quân tử được thỏa mãn.
Cá tính thượng thư bốc lên hết cỡ trong cái tài hoa được cả xã hội công nhận. Lúc này đây thì mọi sự đời, cái được, cái mất, miệng khen, miệng chê…tất cả đều coi như không. Tâm hồn NCT lâng lâng ở cõi mây trong lành, cao khiết, hòa vào ý thơ vút lên hào hứng mà rằng: Được mất/ dương dương người thái thượng, Khen chê/ phơi phới ngọn đông phong.
Con người có bay bổng trên tầng cao, trong say sưa âm nhạc của điệu ca, tiếng trống. Thanh thoát cao siêu như tấm lòng không còn vướng chút bụi trần trong nhịp điệu thênh thang, nhịp ca, nhịp trống, nhịp phách, nhịp rượu mừng vui, ...
![]()

