"Tôi bắt đầu co bóp cơ bướm theo nhịp, một kỹ thuật mà tôi đã luyện tập hàng ngày để giữ cơ thể mình luôn hoàn hảo.
Mỗi lần tôi siết chặt, Đông lại rên lên, bàn tay lão bấu chặt vào hông tôi, như thể đang cố giữ mình không bị cuốn đi bởi khoái cảm.
“Mai… em… đừng làm thế… anh sẽ ra mất…” Lão thở hổn hển, giọng gần như van xin, nhưng tôi chỉ cười, tăng nhịp co bóp, khiến lão rùng mình, mắt nhắm nghiền vì khoái cảm.
“Cứ để em làm anh sướng,” tôi thì thào vào tai lão, giọng đầy khiêu khích, hơi thở của tôi hòa quyện với hơi thở của lão.
Con cu của lão ra vào trong tôi, mỗi lần đẩy vào là một cảm giác căng đầy, trướng chặt, khiến tôi rên rỉ không kiểm soát.
Nước từ bướm tôi tuôn ra, làm mọi thứ trơn tru hơn, nhưng cũng khiến Đông khó lòng kìm chế. “Pạp pạp pạp…” Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn, nhịp nhàng, như một bản nhạc dục vọng đầy mê hoặc.
Tôi cong người, đẩy hông lên để đón nhận lão sâu hơn, cảm giác trơn ướt, khít khao của tôi khiến Đông phải nghiến răng, cố gắng không để mình bị cuốn đi quá nhanh.
Đông bất ngờ đổi tư thế, kéo tôi ngồi dậy, để tôi cưỡi lên lão. Tôi nhún nhảy, để con cu của lão đâm sâu vào điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể tôi.
Mỗi lần tôi nâng mông lên, rồi dập xuống, cảm giác căng đầy lại trỗi dậy, khiến tôi rên lên từng đợt, tiếng rên hòa lẫn với tiếng thở hổn hển của Đông.
Tiếng va chạm mạnh hơn, nhanh hơn, như nhịp trống dồn dập. Tôi rên rỉ, cảm giác căng chật đến mức gần như không chịu nổi, nhưng đồng thời là khoái lạc ngập tràn, như sóng biển cuốn tôi đi.
Đông nghiến răng, cố gắng kìm nén, nhưng tôi biết lão đang ở giới hạn. Tôi siết chặt bướm thêm lần nữa, và lần này, lão không thể chịu nổi.
-----
Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập thình thịch như muốn nổ tung.
Qua khe hở nhỏ, tôi thấy hết – Mai, nữ thần của tôi, đang trần truồng, rên rỉ dưới thân Đông. Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi, nhưng đồng thời, cơ thể tôi lại phản bội, con cu tôi cương cứng đau đớn trong quần.
Tôi ghen, tôi tức giận, tôi muốn xông vào đấm vào mặt Đông, nhưng tôi không thể cử động. Tôi bị mắc kẹt trong sự mâu thuẫn chết tiệt này – vừa đau đớn vì bị phản bội, vừa kích thích khi thấy Mai, nữ thần của tôi, đạt cực khoái với người khác.
Mỗi lần Đông đẩy vào, tôi thấy bướm khít khao của Mai ôm lấy lão, nghe tiếng rên của cô ấy, và tôi cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giày xéo.
Nhưng trời ơi, tại sao tôi lại sướng? Tại sao cảnh Mai cong người, rên rỉ, lại khiến tôi muốn phát điên? Tôi nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén, nhưng cơ thể tôi không nghe lời.
Tôi muốn là người ở đó, muốn là người khiến Mai rên lên như thế, nhưng đồng thời, tôi không thể rời mắt khỏi cảnh tượng này. Sự nhục nhã, sự ghen tuông, và cả sự kích thích bệnh hoạn trộn lẫn, tạo thành một cơn bão cảm xúc khiến tôi gần như phát điên.
Khi Đông ra, khi Mai run lên vì khoái cảm, tôi cảm thấy như mình vừa bị hạ nhục, nhưng cũng vừa đạt đến một loại khoái lạc bệnh hoạn.
Tôi là kẻ thua cuộc, kẻ bị cắm sừng, nhưng tôi lại không thể phủ nhận rằng chính sự nhục nhã này đang thiêu đốt tôi. Mai, cô ấy không còn là nữ thần trên bệ thờ – cô ấy là một người đàn bà, và tôi, dù đau đớn, vẫn khao khát cô ấy hơn bao giờ hết.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình đã mất cô ấy, không chỉ vì Đông, mà vì chính sự kìm kẹp mà tôi đã áp đặt lên cô ấy. Tôi đã biến cô ấy thành chiến tích, nhưng giờ đây, chính tôi đang trở thành nô lệ của chính dục vọng và ghen tuông của mình".
Nhúng tái trong lúc chờ món 9!!! kkkk
Mỗi lần tôi siết chặt, Đông lại rên lên, bàn tay lão bấu chặt vào hông tôi, như thể đang cố giữ mình không bị cuốn đi bởi khoái cảm.
“Mai… em… đừng làm thế… anh sẽ ra mất…” Lão thở hổn hển, giọng gần như van xin, nhưng tôi chỉ cười, tăng nhịp co bóp, khiến lão rùng mình, mắt nhắm nghiền vì khoái cảm.
“Cứ để em làm anh sướng,” tôi thì thào vào tai lão, giọng đầy khiêu khích, hơi thở của tôi hòa quyện với hơi thở của lão.
Con cu của lão ra vào trong tôi, mỗi lần đẩy vào là một cảm giác căng đầy, trướng chặt, khiến tôi rên rỉ không kiểm soát.
Nước từ bướm tôi tuôn ra, làm mọi thứ trơn tru hơn, nhưng cũng khiến Đông khó lòng kìm chế. “Pạp pạp pạp…” Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn, nhịp nhàng, như một bản nhạc dục vọng đầy mê hoặc.
Tôi cong người, đẩy hông lên để đón nhận lão sâu hơn, cảm giác trơn ướt, khít khao của tôi khiến Đông phải nghiến răng, cố gắng không để mình bị cuốn đi quá nhanh.
Đông bất ngờ đổi tư thế, kéo tôi ngồi dậy, để tôi cưỡi lên lão. Tôi nhún nhảy, để con cu của lão đâm sâu vào điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể tôi.
Mỗi lần tôi nâng mông lên, rồi dập xuống, cảm giác căng đầy lại trỗi dậy, khiến tôi rên lên từng đợt, tiếng rên hòa lẫn với tiếng thở hổn hển của Đông.
Tiếng va chạm mạnh hơn, nhanh hơn, như nhịp trống dồn dập. Tôi rên rỉ, cảm giác căng chật đến mức gần như không chịu nổi, nhưng đồng thời là khoái lạc ngập tràn, như sóng biển cuốn tôi đi.
Đông nghiến răng, cố gắng kìm nén, nhưng tôi biết lão đang ở giới hạn. Tôi siết chặt bướm thêm lần nữa, và lần này, lão không thể chịu nổi.
-----
Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập thình thịch như muốn nổ tung.
Qua khe hở nhỏ, tôi thấy hết – Mai, nữ thần của tôi, đang trần truồng, rên rỉ dưới thân Đông. Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi, nhưng đồng thời, cơ thể tôi lại phản bội, con cu tôi cương cứng đau đớn trong quần.
Tôi ghen, tôi tức giận, tôi muốn xông vào đấm vào mặt Đông, nhưng tôi không thể cử động. Tôi bị mắc kẹt trong sự mâu thuẫn chết tiệt này – vừa đau đớn vì bị phản bội, vừa kích thích khi thấy Mai, nữ thần của tôi, đạt cực khoái với người khác.
Mỗi lần Đông đẩy vào, tôi thấy bướm khít khao của Mai ôm lấy lão, nghe tiếng rên của cô ấy, và tôi cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giày xéo.
Nhưng trời ơi, tại sao tôi lại sướng? Tại sao cảnh Mai cong người, rên rỉ, lại khiến tôi muốn phát điên? Tôi nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén, nhưng cơ thể tôi không nghe lời.
Tôi muốn là người ở đó, muốn là người khiến Mai rên lên như thế, nhưng đồng thời, tôi không thể rời mắt khỏi cảnh tượng này. Sự nhục nhã, sự ghen tuông, và cả sự kích thích bệnh hoạn trộn lẫn, tạo thành một cơn bão cảm xúc khiến tôi gần như phát điên.
Khi Đông ra, khi Mai run lên vì khoái cảm, tôi cảm thấy như mình vừa bị hạ nhục, nhưng cũng vừa đạt đến một loại khoái lạc bệnh hoạn.
Tôi là kẻ thua cuộc, kẻ bị cắm sừng, nhưng tôi lại không thể phủ nhận rằng chính sự nhục nhã này đang thiêu đốt tôi. Mai, cô ấy không còn là nữ thần trên bệ thờ – cô ấy là một người đàn bà, và tôi, dù đau đớn, vẫn khao khát cô ấy hơn bao giờ hết.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình đã mất cô ấy, không chỉ vì Đông, mà vì chính sự kìm kẹp mà tôi đã áp đặt lên cô ấy. Tôi đã biến cô ấy thành chiến tích, nhưng giờ đây, chính tôi đang trở thành nô lệ của chính dục vọng và ghen tuông của mình".
Nhúng tái trong lúc chờ món 9!!! kkkk

