Truyện "Hành trình Nữ thần hóa điếm". Tao đăng cho mấy thằng khỏi mất công ăn cắp.

Địt Không Phanh

Yếu sinh lý
Ch134. Mọi chuyện kết thúc, bắt đầu lại.
Sau cái ngày đầy biến động ấy Khánh cũng chẳng có lấy một ngày để nghỉ ngơi. Anh làm việc với luật sư để ly hôn cũng chuẩn bị thêm một bộ hồ sơ khác để kiện Khanh ra tòa vì phá hoại gia đình người khác.
Hôm nay mọi việc mới xong cũng là ngày bố mẹ cùng các con anh trở về sau kỳ nghỉ. Đây là một kỳ nghỉ vội vã mà anh chuẩn bị cho lũ trẻ tạm lánh khi biến cố gia đình xảy ra. Giờ chúng trở về anh lại bối rối khi chưa biết phải nói sự thật cho chúng nghe như thế nào đây.
Anh đón bố mẹ và hai đứa nhỏ cùng bà vú ở sân bay. Nhưng bà vú muốn về nhà chơi với các con đến tuần sau còn bố mẹ anh thì lại đang rất mệt. Vì thế hai đứa nhỏ được giao phó cho anh. Bọn trẻ thật hiếu động, dù mới từ trên máy bay xuống nhưng vẫn tiếp tục đòi đi chơi. Khánh chiều theo ý các con, đắt chúng đến một trung tâm thương mại sầm uất và có nhiều trò chơi nhất dành cho tụi nhỏ. Bản thân anh cũng muốn để chúng chơi thật vui mà quên đi sự thiếu vắng của mẹ ngay lúc này.
Nhìn lũ trẻ nô đùa anh cảm thấy thật xót xa, nhưng cũng quyết tâm hơn để cho chúng được sống trong môi trường tốt nhất, để những đổ vỡ hôm nay không ảnh hưởng đến chặng đường về sau của các con mình. Đang ngồi nhâm nhi ly nước cùng chiếc bánh ngọt các con để lại anh vừa trông chừng chúng nô đùa ở phía xa xa. Bỗng nhiên có một đôi mắt trong veo cứ nhìn anh chằm chằm giống như quen thân lắm.
Anh ngẩng đầu lên và lúc đấy mới biết quả thật có biết về người này, không phải trực tiếp nhưng lại khá rõ ràng. Đấy là Châu Anh, cô bạn gái tiểu thư của tên Khanh. Xem nội dung: 460814Khánh sở dĩ biết rõ ràng về cô là vì cho người theo dõi Khanh, thời gian gần đây thấy Khanh thường xuất hiện cùng người con gái này nên anh mới cố tình tìm hiểu. Không tìm hiểu không biết tình địch của mình là Khanh có bản lĩnh đến thế.
Tiểu sử danh giá của cô tiểu thư này khiến anh phải giật mình liên tục. Bố là cố vấn kinh tế cho văn phòng thủ tướng, mẹ làm trong ngân hàng nhà nước Việt Nam đang nhăm nhe vị trí Thống đốc, cùng các cô dì chú bác đầy rẫy ở các sở ban ngành.
Sau khi biết được điều đó anh mới thỉnh thoảng sắp đặt những cuộc gặp vô tình kia để cô ta dần nghi ngờ mà nhìn ra bộ mặt thật của tên thầy giáo tiểu nhân cô ta thích. Nhưng cô bé này có vẻ khá vô tư, hai cuộc gặp gần đây biểu hiện của Mai rõ ràng như thế nhưng cô vẫn chưa chút nghi ngờ bạn trai mình, hoặc có nghi ngờ nhưng vẫn còn chưa đủ.
Cô gái nhìn Khánh một lúc rồi chủ động nói trước.
-Này anh, anh có thể cho tôi hỏi cái này một chút có được không.
Khánh không rời mắt khỏi các con, cũng không trả lời mà gật đầu rất nhẹ. Châu Anh thấy vậy cũng không khó chịu mà vào thẳng chủ đề luôn.
-Tôi đã gặp anh 2 lần trước đây, một lần ở (…) và một lần ở (…), tôi muốn hỏi anh có quan hệ thế nào với người phụ nữ bên cạnh anh lúc đó.
-Là chồng.
Khánh đáp gọn lỏn.
-Vậy sao anh lại không biết đường để giữ vợ mình cho chặt lại để mấy ngày hôm nay cô ấy thường xuyên đến làm phiền bạn trai tôi. Chúng tôi đang dự định kết hôn rồi đấy, chỉ vì cô ta mấy ngày nay làm phiền mà khiến chúng tôi cãi nhau. Vậy nên anh hãy nói vợ mình là biết tự trọng đi, chị ta đã có gia đình hạnh phúc như vậy rồi tại sao còn đến tìm người yêu cũ làm gì cơ chứ.
Châu Anh anh nói một tràng mà không để ý đến thái độ khó chịu của người nghe là Khánh, đến khi cô vừa dứt lời thì anh mới nhăn mặt trả lời cô.
-Chỉ là dự định cưới thôi à, vậy vẫn còn kịp, hãy kiểm tra lại người bạn trai tốt của cô đi, cô sẽ bất ngờ và không muốn cưới hắn nữa đâu.
-Này anh đừng có mà cố tình chia rẽ, tôi và anh ấy biết nhau hơn 5 năm rồi, anh ấy là người thế nào tôi là người rõ nhất, chỉ có anh, nhìn thì rõ là đạo mạo mà đi nói xấu người khác sau lưng.
Khánh lười giải thích với cô tiểu thư này, anh cầm điện thoại mở lên rồi vứt ra trước mặt cô ấy.
-Đằng nào cô cũng sẽ biết, vậy tôi sẽ cô thấy rõ bộ mặt của hắn sớm hơn, đây cô đọc đi, tin nhắn của người yêu cô gửi cho vợ tôi đó. Có tin nhắn gạ tình, vòi tiền, đủ hết, nếu thích tôi có cả clip của họ ở khách sạn cho cô xem.
Châu Anh bán tín bán nghi nhìn vào màn hình, rồi dần dần người cô run lên. Trong những tin nhắn của Khanh cho Mai hắn nhiều lần giải thích với cô rằng mối quan hệ với Châu Anh là bất đắc dĩ, là phiền phức chứ chưa bao giờ nói Châu Anh là người yêu hắn. Rồi sau khi đọc hết, lúc này cô mới lờ mờ hiểu được người bạn trai cô luôn tin tưởng có bộ mặt thật sự như thế nào. Lời nói nhẹ nhàng, ra vẻ đáng thương lại khéo léo cho người ta nhìn ra hắn là người trí lớn. Hắn nhờ vào ba tấc lưỡi moi tiền của Mai mua xe, cũng đang gợi ý cho cô ta giúp hắn đóng tiền nhà trả trước. Một người thực dụng và thủ đoạn như thế mà đến giờ Châu Anh không nhận ra mà còn bênh vực hết cỡ, cô đúng là ngu.
Không cần xem tiếp thì Châu Anh đã biết những thứ này đều là thật, vì lời nói hành động của anh ta với cô cũng hệt như thế này. Cô bắt đầu thút thít, đôi vai rung rung nhìn mong manh và tội nghiệp biết bao.
Khánh tự nhiên thấy khó xử, thay vì dỗ dành lúc này anh lại quát lên.
-Này cô gì ơi, cô muốn khóc thì về nhà mà khóc, khóc ở đây người ta lại nghĩ tôi bắt nạt hay làm gì cô. Mà này đừng để nước mắt nhỏ lên điện thoại của tôi, ôi trời ạ.
Châu Anh ngước đầu nhìn anh, trông như một con mèo bị nhúng nước, Khánh nhìn không đành nên lấy hộp giấy đưa cho cô và an ủi.
-Thôi cô biết sớm như vậy còn tốt, gia đình tôi vì hắn mà tan nát cả rồi.
Châu Anh giờ mới nhớ đến những lần trước đây gặp 2 người, cô thấy họ rất yêu nhau, đặc biệt là anh, người luôn tỏ ra hết mực quan tâm đến vợ. Vậy sao chị ta lại chạy theo tình cũ chứ, Khanh đâu có gì tốt đẹp hơn anh, cô thấy khó hiểu, hơi hé mắt trông sang, đúng lúc này hai cô bé chơi xong đang chạy về.Xem nội dung: 460815 Một giây mất cảnh giác hai cô bé xô vào người phục vụ đi qua, trên khay người này đang bưng có vài ly cà phê nóng vừa mới pha đổ ụp xuống. Hai chị em chẳng kịp tránh, chỉ biết hét to rồi ôm nhau. Nhưng vẫn còn một người luôn quan sát, anh lao ra không chậm trễ bất cứ một giây nào trước khi chỗ nước sôi kia đổ vào người 2đứa trẻ.
Áo anh loang lổ và bốc khói, nhưng cả hai đứa nhỏ đều không sao, lúc hai đứa trẻ con chực khóc anh đã kịp thời dỗ dành các con.
-Fa, Mi có sao không, các con…
Giọng Khánh run rẩy nhưng vẫn nhẹ nhàng, đầy lo lắng. Anh quỳ xuống, ôm chặt lấy hai đứa nhỏ vào lòng. Dù lớp áo trên vai anh đã sẫm màu vì nước cà phê nóng, anh vẫn không rời mắt khỏi con, tay luống cuống lau nước mắt cho chúng bằng chính vạt áo đang ướt của mình.
-Không sao rồi, bố ở đây, không sao cả…
Anh thì thầm, như đang tự trấn an mình. Fa nức nở, chỉ vào cánh tay anh.
-Áo bố đang bốc khói, bố bị phỏng rồi…!
Khánh vẫn lắc đầu, cười méo mó.
-Bố ổn mà. Chỉ cần Fa với Mi không sao là được.
Từng cử chỉ, từng lời nói của anh đều toát lên sự yêu thương sâu sắc, thứ bản năng làm cha mà chẳng có vai diễn nào bắt chước nổi. Anh gượng dậy, vẫn giữ một đứa trong tay, định bế cả hai như thói quen, nhưng cơn đau từ vết bỏng khiến anh hơi khựng lại.
Châu Anh khi nãy còn đứng bàng hoàng, giờ đã bước tới, ngập ngừng
-Để tôi bế giúp một bé. Tay anh bị bỏng rồi, không nên cố.
Khánh thoáng do dự nhưng rồi cũng gật nhẹ, đưa Mi cho cô. Cô nhận lấy, tay có chút vụng về nhưng vẫn cố dịu dàng, bắt chước giọng anh:
-Mi ngoan nhé, cô bế giúp bố một chút thôi. Cô không làm đau đâu.
Mi dụi đầu vào vai cô, vẫn thút thít nhưng đã bớt hoảng. Châu Anh bỗng thấy lồng ngực mình hơi căng lên, như có một thứ gì đó lướt qua tim rất nhẹ nhàng, một cảm xúc bản năng rất lạ.
Cô nghiêng mắt nhìn Khánh. Anh đang cố bước đi, vai vẫn run nhưng nét mặt đầy tập trung và điềm tĩnh. Không phải vẻ lạnh lùng cô từng thấy trước đó, cũng không còn là người đàn ông bất lực bị vợ phản bội như cô tưởng. Mà là một người cha tận tụy, âm thầm chịu đựng, chỉ mong con mình được an toàn.
Châu Anh không biết mình nghĩ gì, chỉ biết ánh nhìn dành cho Khánh lúc này đã khác.
Không còn là cái nhìn của một cô gái tổn thương đang tìm người đổ lỗi. Mà là ánh nhìn của một người biết đánh giá con người bằng cảm nhận sâu hơn, không chỉ đơn giản bằng lời nói hay những biểu hiện bên ngoài.
Khánh được nhân viên sơ cứu và liên tục trườm mát nên vết thương cũng đỡ đau. Còn Châu Anh cô chơi cùng hai đứa trẻ và được sự vô tư nhí nhảnh của chúng xoa dịu cho mình. Đến khi rời đi cô đưa ra một kết luận, Mai là một người đàn bà ngu ngốc, chị ta vứt đi thứ hạnh phúc có thật nắm trong tay để chạy theo thứ hoài niệm đã từng tan vỡ. Còn bản thân cô, cô chắc cũng đã từng rất ngu, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác.
Khánh nộp đơn ly hôn kèm luôn cả đơn tố cáo cùng những bằng chứng xác thực lên tòa. Mai và Khanh bị triệu tập, Khanh lúc này mới thể hiện hết độ trơ trẽn của mình. Hắn đổ lỗi hết cho Mai nói rằng cô ta chủ động tìm đến hắn rồi làm phiền, tiền cũng vậy tất cả là cô ta chủ động đưa hắn chưa từng có ý định xin hay vay mượn. Nói chung hắn không liên quan.
Khanh tuyệt tình với Mai như thế cũng bởi vì mối quan hệ với Châu Anh, hắn phải thể hiện thật dứt khoát, mong sao Châu Anh nhìn thấy thì hắn còn có cửa tiếp tục với cô. Vì chỉ có tiếp tục chuyện tình cảm với Châu Anh mới là con đường nhanh và chắc chắn nhất để dẫn dắt hắn đến với thành công. Nhưng hắn đâu biết sau ngày hôm nay, chính Châu Anh sẽ khiến hắn không bao giờ ngóc đầu lên được.
Trong tòa án lúc này vang lên tiếng thút thít. Là Mai, cô úp mặt mình lên hai tay rồi nức nở, cả tuần nay với cô chẳng khác nào cực hình. Chuyện cô lăng loàn, lên giường với bố dượng đã nhanh chóng lan ra, cô thuê một homestay nho nhỏ ở ngoại ô rồi ở lì trong đó, chẳng dám đi đâu. Cô chỉ ra ngoài khi đã bịt kín từ trên xuống dưới, và người cô đi tìm cũng chỉ có mỗi mình Khanh. Bao nhiêu cơ sự xảy ra cũng chỉ vì tình yêu của cô dành cho hắn và mơ mộng có thể đến được với nhau. Thế nhưng chưa một lần hắn chịu gặp cô một cách đàng hoàng cũng không một lời an ủi cho đúng nghĩa. Hắn luôn lấy cớ bận để tránh né cô, hặc có gặp nhau hắn cũng ra vẻ lạnh nhạt xa cách. Những lời nói trên tòa như giọt nước làm tràn ly làm nội tâm Mai sụp đổ, cô chỉ còn biết trách mình ngu dại để rồi đây trắng tay chẳng còn gì, cộng thêm những vết nhơ không bao giờ gột sạch.
Mai chính thức buông xuôi, không thanh minh, bào chữa, chấp nhận toàn bộ tội lỗi thuộc về mình. Nhưng chuyện liên quan đến pháp luật thì cần phân định rõ trắng đen. Trước những chứng cứ vững chắc Khánh đưa ra Tòa bắt cả Khanh và Mai bồi thường lại tiền cho Khánh, vì số tiền họ dùng dính dáng đến quỹ dành cho việc học của các con. Khánh chứng minh được tài khoản đó là do anh một mình kiếm ra, nhưng hiện tại vợ đã dùng hết vào việc mua đất riêng và đem cho tình nhân mua sắm.
Đến khi ra về, Khanh tạm biệt chiếc xe chưa đi được bao lâu cùng một phần số dư trong tài khoản. Nhưng đau đớn hơn lúc này Châu Anh đang chầm chậm đi đến, tay cô cầm quyết định buộc thôi việc dúi vào tay anh ta. Hắn vẫn muốn mở miệng ra thanh minh.
-Châu Anh, em phải tin anh…
-“Chát”…im, hãy giữ lại chút sĩ diện cuối cùng để tôi còn thấy anh đúng nghĩa một con người, đừng tiếp tục dối trá.
Một cái tát vang dội cả hành lang trước tòa, Châu Anh vừa nói vừa phẩy tay quay sang hỏi Khánh.
-Cho em đi nhờ xe anh với nha.
-Ừ, vậy thì về thôi.
Họ cùng lên xe đi về, bỏ lại một khoảng sân trước tòa nắng đổ bỏng rát, nơi đây còn sót lại hai bóng người thấp hèn tội lỗi, rồi hai chiếc bóng ấy cũng chia đôi bước về hai ngả đường xám xịt khác nhau.
Nhiều tháng sau, chuyện ly hôn đã xong, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng với Khánh mọi chuyện chưa bao giờ dễ dàng. Đầu tiên anh liên tục phải đối phó với câu hỏi “mẹ đâu” của các con. Đến khi anh nói thật cho chúng nghe rằng mẹ chúng không còn ở chung nữa thì anh lại tiếp tục ngày ngày bên các con, nói chuyện, săn sóc gấp đôi chỉ vì lo các con anh trầm cảm. Xem nội dung: 460817
Ngoài ra thêm một rắc rối nữa tìm đến. Đó là ông Quảng, sau khi mất hết, lão cay cú rồi truy vết để tìm ra kẻ nào hại hắn. Nhưng càng điều tra lão càng nhận ra toàn bộ chuyện này để nhằm vào Mai, hắn chỉ là kẻ không may xuất hiện đúng thời điểm mà thôi. Một khi đã hiểu được bản chất sự việc mọi nghi ngờ lúc này đều đổ dồn vào Khánh. Hắn đã sẵn sàng cho một kế hoạch trả thù anh nhưng may thay bên Khánh lúc này có một thiên thần hộ mệnh.
Người đó không ai khác ngoài Châu Anh, cũng vì một chút thiện cảm ban đầu dành cho người đàn ông yêu thương gia đình hết mực khiến cô thỉnh thoảng liên lạc hỏi thăm. Lúc cô buồn thì tìm đến chơi với hai đứa trẻ con, rồi dần dần nghiện cảm giác đó. Cái cảm giác được vô tư cả ngày, nói cười thỏa thích và đôi khi là bị mắng khi hùa theo những trò vô tri của lũ trẻ. Trong cô đã cạn đi tình cảm dành cho Khanh cũng là lúc có thêm chút rung động bắt đầu nhen nhóm. Nhưng cô không vội kết luận mà chọn cảm nhận một cách âm thầm.
Lại nói về việc lão Quảng muốn tìm Khánh để báo thù. Lúc lão đang cố gắng tìm hiểu kỹ hơn về Khánh mong tìm ra điểm yếu của anh để ra tay, cũng là lúc Châu Anh thường xuyên đến nhà. Hắn nghĩ Châu Anh là bạn gái mới của Khánh, cũng có thể là điểm yếu chí mạng của anh. Hắn lập tức theo dõi cô, nhưng đen cho gã, nhà Châu Anh sau khi biết con gái bị lừa tình cũng cử người dõi theo cô, lẽ dĩ nhiên họ bắt được lão Quảng rình mò. Châu Anh biết được chuyện này thì lờ mờ đoán được mục đích thực sự của lão ta, lần đầu tiên cô vận dụng sức ảnh hưởng của gia đình, cô trực tiếp đến trước mặt lão để cảnh cáo. Cô cấm hắn được bén mảng đến gia đình của Khánh bằng không những gì hắn nhận lại còn kinh khủng gấp chục lần hôm nay.
Chuyện của lão Quảng cuối cùng cũng đã dẹp yên, hôm nay Châu Anh lại có mặt tại khu nhà vườn mới xây trên Hồ Núi Cốc của Khánh. Giữa một không gian xanh mát mắt có hồ và có núi, Châu Anh tung tăng cùng hai đứa trẻ đến khi mệt phờ mới vào chỗ Khánh ngồi để nghỉ chân. Trời cuối thu, gió heo may hơi se se lạnh Châu Anh nhìn về người đàn ông bên cạnh thấy đôi mắt anh đang nhìn về xa xa, buồn man mác. Cô bất chợt hỏi anh.
-Anh Khánh, anh còn nhớ hay buồn về chị Mai sao.
Khánh cười rồi lắc đầu.
-Anh quên rồi, kể cả lúc cô ta đến gặp lũ trẻ lòng anh cũng chẳng chút gợn sóng nào. Anh phải sống cho con anh, phải mang lại nguồn năng lượng tích cực và những điều tốt đẹp cho chúng nó. Còn Mai, cô ta đã nhận được những gì đáng phải nhận, giờ anh mong cô ta được tốt hơn để các con anh có thể tự hào.
-Vậy…anh có còn tin vào tình yêu nữa không…anh còn có thể yêu ai được nữa không.
-Anh đã từng yêu 2 người con gái, cả hai người đó đều phản bội anh. Giờ nếu có một ai đó yêu anh thật lòng anh sẽ yêu người đó bằng tình yêu đã dành cho hai người kia cộng lại.
Trong tiếng gió có thêm một tiếng khúc khích cười.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
hay quá thớt
 

shevahn

Yếu sinh lý
Đoạn cuối nhanh thế :eek: t cứ nghĩ phải có nhiều đoạn dằn vặt con Mai, chứ nghe dễ cho nó quá :))
 

Anh hàng xóm69

Tao là gay
Ch134. Mọi chuyện kết thúc, bắt đầu lại.
Sau cái ngày đầy biến động ấy Khánh cũng chẳng có lấy một ngày để nghỉ ngơi. Anh làm việc với luật sư để ly hôn cũng chuẩn bị thêm một bộ hồ sơ khác để kiện Khanh ra tòa vì phá hoại gia đình người khác.
Hôm nay mọi việc mới xong cũng là ngày bố mẹ cùng các con anh trở về sau kỳ nghỉ. Đây là một kỳ nghỉ vội vã mà anh chuẩn bị cho lũ trẻ tạm lánh khi biến cố gia đình xảy ra. Giờ chúng trở về anh lại bối rối khi chưa biết phải nói sự thật cho chúng nghe như thế nào đây.
Anh đón bố mẹ và hai đứa nhỏ cùng bà vú ở sân bay. Nhưng bà vú muốn về nhà chơi với các con đến tuần sau còn bố mẹ anh thì lại đang rất mệt. Vì thế hai đứa nhỏ được giao phó cho anh. Bọn trẻ thật hiếu động, dù mới từ trên máy bay xuống nhưng vẫn tiếp tục đòi đi chơi. Khánh chiều theo ý các con, đắt chúng đến một trung tâm thương mại sầm uất và có nhiều trò chơi nhất dành cho tụi nhỏ. Bản thân anh cũng muốn để chúng chơi thật vui mà quên đi sự thiếu vắng của mẹ ngay lúc này.
Nhìn lũ trẻ nô đùa anh cảm thấy thật xót xa, nhưng cũng quyết tâm hơn để cho chúng được sống trong môi trường tốt nhất, để những đổ vỡ hôm nay không ảnh hưởng đến chặng đường về sau của các con mình. Đang ngồi nhâm nhi ly nước cùng chiếc bánh ngọt các con để lại anh vừa trông chừng chúng nô đùa ở phía xa xa. Bỗng nhiên có một đôi mắt trong veo cứ nhìn anh chằm chằm giống như quen thân lắm.
Anh ngẩng đầu lên và lúc đấy mới biết quả thật có biết về người này, không phải trực tiếp nhưng lại khá rõ ràng. Đấy là Châu Anh, cô bạn gái tiểu thư của tên Khanh. Xem nội dung: 460814Khánh sở dĩ biết rõ ràng về cô là vì cho người theo dõi Khanh, thời gian gần đây thấy Khanh thường xuất hiện cùng người con gái này nên anh mới cố tình tìm hiểu. Không tìm hiểu không biết tình địch của mình là Khanh có bản lĩnh đến thế.
Tiểu sử danh giá của cô tiểu thư này khiến anh phải giật mình liên tục. Bố là cố vấn kinh tế cho văn phòng thủ tướng, mẹ làm trong ngân hàng nhà nước Việt Nam đang nhăm nhe vị trí Thống đốc, cùng các cô dì chú bác đầy rẫy ở các sở ban ngành.
Sau khi biết được điều đó anh mới thỉnh thoảng sắp đặt những cuộc gặp vô tình kia để cô ta dần nghi ngờ mà nhìn ra bộ mặt thật của tên thầy giáo tiểu nhân cô ta thích. Nhưng cô bé này có vẻ khá vô tư, hai cuộc gặp gần đây biểu hiện của Mai rõ ràng như thế nhưng cô vẫn chưa chút nghi ngờ bạn trai mình, hoặc có nghi ngờ nhưng vẫn còn chưa đủ.
Cô gái nhìn Khánh một lúc rồi chủ động nói trước.
-Này anh, anh có thể cho tôi hỏi cái này một chút có được không.
Khánh không rời mắt khỏi các con, cũng không trả lời mà gật đầu rất nhẹ. Châu Anh thấy vậy cũng không khó chịu mà vào thẳng chủ đề luôn.
-Tôi đã gặp anh 2 lần trước đây, một lần ở (…) và một lần ở (…), tôi muốn hỏi anh có quan hệ thế nào với người phụ nữ bên cạnh anh lúc đó.
-Là chồng.
Khánh đáp gọn lỏn.
-Vậy sao anh lại không biết đường để giữ vợ mình cho chặt lại để mấy ngày hôm nay cô ấy thường xuyên đến làm phiền bạn trai tôi. Chúng tôi đang dự định kết hôn rồi đấy, chỉ vì cô ta mấy ngày nay làm phiền mà khiến chúng tôi cãi nhau. Vậy nên anh hãy nói vợ mình là biết tự trọng đi, chị ta đã có gia đình hạnh phúc như vậy rồi tại sao còn đến tìm người yêu cũ làm gì cơ chứ.
Châu Anh anh nói một tràng mà không để ý đến thái độ khó chịu của người nghe là Khánh, đến khi cô vừa dứt lời thì anh mới nhăn mặt trả lời cô.
-Chỉ là dự định cưới thôi à, vậy vẫn còn kịp, hãy kiểm tra lại người bạn trai tốt của cô đi, cô sẽ bất ngờ và không muốn cưới hắn nữa đâu.
-Này anh đừng có mà cố tình chia rẽ, tôi và anh ấy biết nhau hơn 5 năm rồi, anh ấy là người thế nào tôi là người rõ nhất, chỉ có anh, nhìn thì rõ là đạo mạo mà đi nói xấu người khác sau lưng.
Khánh lười giải thích với cô tiểu thư này, anh cầm điện thoại mở lên rồi vứt ra trước mặt cô ấy.
-Đằng nào cô cũng sẽ biết, vậy tôi sẽ cô thấy rõ bộ mặt của hắn sớm hơn, đây cô đọc đi, tin nhắn của người yêu cô gửi cho vợ tôi đó. Có tin nhắn gạ tình, vòi tiền, đủ hết, nếu thích tôi có cả clip của họ ở khách sạn cho cô xem.
Châu Anh bán tín bán nghi nhìn vào màn hình, rồi dần dần người cô run lên. Trong những tin nhắn của Khanh cho Mai hắn nhiều lần giải thích với cô rằng mối quan hệ với Châu Anh là bất đắc dĩ, là phiền phức chứ chưa bao giờ nói Châu Anh là người yêu hắn. Rồi sau khi đọc hết, lúc này cô mới lờ mờ hiểu được người bạn trai cô luôn tin tưởng có bộ mặt thật sự như thế nào. Lời nói nhẹ nhàng, ra vẻ đáng thương lại khéo léo cho người ta nhìn ra hắn là người trí lớn. Hắn nhờ vào ba tấc lưỡi moi tiền của Mai mua xe, cũng đang gợi ý cho cô ta giúp hắn đóng tiền nhà trả trước. Một người thực dụng và thủ đoạn như thế mà đến giờ Châu Anh không nhận ra mà còn bênh vực hết cỡ, cô đúng là ngu.
Không cần xem tiếp thì Châu Anh đã biết những thứ này đều là thật, vì lời nói hành động của anh ta với cô cũng hệt như thế này. Cô bắt đầu thút thít, đôi vai rung rung nhìn mong manh và tội nghiệp biết bao.
Khánh tự nhiên thấy khó xử, thay vì dỗ dành lúc này anh lại quát lên.
-Này cô gì ơi, cô muốn khóc thì về nhà mà khóc, khóc ở đây người ta lại nghĩ tôi bắt nạt hay làm gì cô. Mà này đừng để nước mắt nhỏ lên điện thoại của tôi, ôi trời ạ.
Châu Anh ngước đầu nhìn anh, trông như một con mèo bị nhúng nước, Khánh nhìn không đành nên lấy hộp giấy đưa cho cô và an ủi.
-Thôi cô biết sớm như vậy còn tốt, gia đình tôi vì hắn mà tan nát cả rồi.
Châu Anh giờ mới nhớ đến những lần trước đây gặp 2 người, cô thấy họ rất yêu nhau, đặc biệt là anh, người luôn tỏ ra hết mực quan tâm đến vợ. Vậy sao chị ta lại chạy theo tình cũ chứ, Khanh đâu có gì tốt đẹp hơn anh, cô thấy khó hiểu, hơi hé mắt trông sang, đúng lúc này hai cô bé chơi xong đang chạy về.Xem nội dung: 460815 Một giây mất cảnh giác hai cô bé xô vào người phục vụ đi qua, trên khay người này đang bưng có vài ly cà phê nóng vừa mới pha đổ ụp xuống. Hai chị em chẳng kịp tránh, chỉ biết hét to rồi ôm nhau. Nhưng vẫn còn một người luôn quan sát, anh lao ra không chậm trễ bất cứ một giây nào trước khi chỗ nước sôi kia đổ vào người 2đứa trẻ.
Áo anh loang lổ và bốc khói, nhưng cả hai đứa nhỏ đều không sao, lúc hai đứa trẻ con chực khóc anh đã kịp thời dỗ dành các con.
-Fa, Mi có sao không, các con…
Giọng Khánh run rẩy nhưng vẫn nhẹ nhàng, đầy lo lắng. Anh quỳ xuống, ôm chặt lấy hai đứa nhỏ vào lòng. Dù lớp áo trên vai anh đã sẫm màu vì nước cà phê nóng, anh vẫn không rời mắt khỏi con, tay luống cuống lau nước mắt cho chúng bằng chính vạt áo đang ướt của mình.
-Không sao rồi, bố ở đây, không sao cả…
Anh thì thầm, như đang tự trấn an mình. Fa nức nở, chỉ vào cánh tay anh.
-Áo bố đang bốc khói, bố bị phỏng rồi…!
Khánh vẫn lắc đầu, cười méo mó.
-Bố ổn mà. Chỉ cần Fa với Mi không sao là được.
Từng cử chỉ, từng lời nói của anh đều toát lên sự yêu thương sâu sắc, thứ bản năng làm cha mà chẳng có vai diễn nào bắt chước nổi. Anh gượng dậy, vẫn giữ một đứa trong tay, định bế cả hai như thói quen, nhưng cơn đau từ vết bỏng khiến anh hơi khựng lại.
Châu Anh khi nãy còn đứng bàng hoàng, giờ đã bước tới, ngập ngừng
-Để tôi bế giúp một bé. Tay anh bị bỏng rồi, không nên cố.
Khánh thoáng do dự nhưng rồi cũng gật nhẹ, đưa Mi cho cô. Cô nhận lấy, tay có chút vụng về nhưng vẫn cố dịu dàng, bắt chước giọng anh:
-Mi ngoan nhé, cô bế giúp bố một chút thôi. Cô không làm đau đâu.
Mi dụi đầu vào vai cô, vẫn thút thít nhưng đã bớt hoảng. Châu Anh bỗng thấy lồng ngực mình hơi căng lên, như có một thứ gì đó lướt qua tim rất nhẹ nhàng, một cảm xúc bản năng rất lạ.
Cô nghiêng mắt nhìn Khánh. Anh đang cố bước đi, vai vẫn run nhưng nét mặt đầy tập trung và điềm tĩnh. Không phải vẻ lạnh lùng cô từng thấy trước đó, cũng không còn là người đàn ông bất lực bị vợ phản bội như cô tưởng. Mà là một người cha tận tụy, âm thầm chịu đựng, chỉ mong con mình được an toàn.
Châu Anh không biết mình nghĩ gì, chỉ biết ánh nhìn dành cho Khánh lúc này đã khác.
Không còn là cái nhìn của một cô gái tổn thương đang tìm người đổ lỗi. Mà là ánh nhìn của một người biết đánh giá con người bằng cảm nhận sâu hơn, không chỉ đơn giản bằng lời nói hay những biểu hiện bên ngoài.
Khánh được nhân viên sơ cứu và liên tục trườm mát nên vết thương cũng đỡ đau. Còn Châu Anh cô chơi cùng hai đứa trẻ và được sự vô tư nhí nhảnh của chúng xoa dịu cho mình. Đến khi rời đi cô đưa ra một kết luận, Mai là một người đàn bà ngu ngốc, chị ta vứt đi thứ hạnh phúc có thật nắm trong tay để chạy theo thứ hoài niệm đã từng tan vỡ. Còn bản thân cô, cô chắc cũng đã từng rất ngu, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác.
Khánh nộp đơn ly hôn kèm luôn cả đơn tố cáo cùng những bằng chứng xác thực lên tòa. Mai và Khanh bị triệu tập, Khanh lúc này mới thể hiện hết độ trơ trẽn của mình. Hắn đổ lỗi hết cho Mai nói rằng cô ta chủ động tìm đến hắn rồi làm phiền, tiền cũng vậy tất cả là cô ta chủ động đưa hắn chưa từng có ý định xin hay vay mượn. Nói chung hắn không liên quan.
Khanh tuyệt tình với Mai như thế cũng bởi vì mối quan hệ với Châu Anh, hắn phải thể hiện thật dứt khoát, mong sao Châu Anh nhìn thấy thì hắn còn có cửa tiếp tục với cô. Vì chỉ có tiếp tục chuyện tình cảm với Châu Anh mới là con đường nhanh và chắc chắn nhất để dẫn dắt hắn đến với thành công. Nhưng hắn đâu biết sau ngày hôm nay, chính Châu Anh sẽ khiến hắn không bao giờ ngóc đầu lên được.
Trong tòa án lúc này vang lên tiếng thút thít. Là Mai, cô úp mặt mình lên hai tay rồi nức nở, cả tuần nay với cô chẳng khác nào cực hình. Chuyện cô lăng loàn, lên giường với bố dượng đã nhanh chóng lan ra, cô thuê một homestay nho nhỏ ở ngoại ô rồi ở lì trong đó, chẳng dám đi đâu. Cô chỉ ra ngoài khi đã bịt kín từ trên xuống dưới, và người cô đi tìm cũng chỉ có mỗi mình Khanh. Bao nhiêu cơ sự xảy ra cũng chỉ vì tình yêu của cô dành cho hắn và mơ mộng có thể đến được với nhau. Thế nhưng chưa một lần hắn chịu gặp cô một cách đàng hoàng cũng không một lời an ủi cho đúng nghĩa. Hắn luôn lấy cớ bận để tránh né cô, hặc có gặp nhau hắn cũng ra vẻ lạnh nhạt xa cách. Những lời nói trên tòa như giọt nước làm tràn ly làm nội tâm Mai sụp đổ, cô chỉ còn biết trách mình ngu dại để rồi đây trắng tay chẳng còn gì, cộng thêm những vết nhơ không bao giờ gột sạch.
Mai chính thức buông xuôi, không thanh minh, bào chữa, chấp nhận toàn bộ tội lỗi thuộc về mình. Nhưng chuyện liên quan đến pháp luật thì cần phân định rõ trắng đen. Trước những chứng cứ vững chắc Khánh đưa ra Tòa bắt cả Khanh và Mai bồi thường lại tiền cho Khánh, vì số tiền họ dùng dính dáng đến quỹ dành cho việc học của các con. Khánh chứng minh được tài khoản đó là do anh một mình kiếm ra, nhưng hiện tại vợ đã dùng hết vào việc mua đất riêng và đem cho tình nhân mua sắm.
Đến khi ra về, Khanh tạm biệt chiếc xe chưa đi được bao lâu cùng một phần số dư trong tài khoản. Nhưng đau đớn hơn lúc này Châu Anh đang chầm chậm đi đến, tay cô cầm quyết định buộc thôi việc dúi vào tay anh ta. Hắn vẫn muốn mở miệng ra thanh minh.
-Châu Anh, em phải tin anh…
-“Chát”…im, hãy giữ lại chút sĩ diện cuối cùng để tôi còn thấy anh đúng nghĩa một con người, đừng tiếp tục dối trá.
Một cái tát vang dội cả hành lang trước tòa, Châu Anh vừa nói vừa phẩy tay quay sang hỏi Khánh.
-Cho em đi nhờ xe anh với nha.
-Ừ, vậy thì về thôi.
Họ cùng lên xe đi về, bỏ lại một khoảng sân trước tòa nắng đổ bỏng rát, nơi đây còn sót lại hai bóng người thấp hèn tội lỗi, rồi hai chiếc bóng ấy cũng chia đôi bước về hai ngả đường xám xịt khác nhau.
Nhiều tháng sau, chuyện ly hôn đã xong, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng với Khánh mọi chuyện chưa bao giờ dễ dàng. Đầu tiên anh liên tục phải đối phó với câu hỏi “mẹ đâu” của các con. Đến khi anh nói thật cho chúng nghe rằng mẹ chúng không còn ở chung nữa thì anh lại tiếp tục ngày ngày bên các con, nói chuyện, săn sóc gấp đôi chỉ vì lo các con anh trầm cảm. Xem nội dung: 460817
Ngoài ra thêm một rắc rối nữa tìm đến. Đó là ông Quảng, sau khi mất hết, lão cay cú rồi truy vết để tìm ra kẻ nào hại hắn. Nhưng càng điều tra lão càng nhận ra toàn bộ chuyện này để nhằm vào Mai, hắn chỉ là kẻ không may xuất hiện đúng thời điểm mà thôi. Một khi đã hiểu được bản chất sự việc mọi nghi ngờ lúc này đều đổ dồn vào Khánh. Hắn đã sẵn sàng cho một kế hoạch trả thù anh nhưng may thay bên Khánh lúc này có một thiên thần hộ mệnh.
Người đó không ai khác ngoài Châu Anh, cũng vì một chút thiện cảm ban đầu dành cho người đàn ông yêu thương gia đình hết mực khiến cô thỉnh thoảng liên lạc hỏi thăm. Lúc cô buồn thì tìm đến chơi với hai đứa trẻ con, rồi dần dần nghiện cảm giác đó. Cái cảm giác được vô tư cả ngày, nói cười thỏa thích và đôi khi là bị mắng khi hùa theo những trò vô tri của lũ trẻ. Trong cô đã cạn đi tình cảm dành cho Khanh cũng là lúc có thêm chút rung động bắt đầu nhen nhóm. Nhưng cô không vội kết luận mà chọn cảm nhận một cách âm thầm.
Lại nói về việc lão Quảng muốn tìm Khánh để báo thù. Lúc lão đang cố gắng tìm hiểu kỹ hơn về Khánh mong tìm ra điểm yếu của anh để ra tay, cũng là lúc Châu Anh thường xuyên đến nhà. Hắn nghĩ Châu Anh là bạn gái mới của Khánh, cũng có thể là điểm yếu chí mạng của anh. Hắn lập tức theo dõi cô, nhưng đen cho gã, nhà Châu Anh sau khi biết con gái bị lừa tình cũng cử người dõi theo cô, lẽ dĩ nhiên họ bắt được lão Quảng rình mò. Châu Anh biết được chuyện này thì lờ mờ đoán được mục đích thực sự của lão ta, lần đầu tiên cô vận dụng sức ảnh hưởng của gia đình, cô trực tiếp đến trước mặt lão để cảnh cáo. Cô cấm hắn được bén mảng đến gia đình của Khánh bằng không những gì hắn nhận lại còn kinh khủng gấp chục lần hôm nay.
Chuyện của lão Quảng cuối cùng cũng đã dẹp yên, hôm nay Châu Anh lại có mặt tại khu nhà vườn mới xây trên Hồ Núi Cốc của Khánh. Giữa một không gian xanh mát mắt có hồ và có núi, Châu Anh tung tăng cùng hai đứa trẻ đến khi mệt phờ mới vào chỗ Khánh ngồi để nghỉ chân. Trời cuối thu, gió heo may hơi se se lạnh Châu Anh nhìn về người đàn ông bên cạnh thấy đôi mắt anh đang nhìn về xa xa, buồn man mác. Cô bất chợt hỏi anh.
-Anh Khánh, anh còn nhớ hay buồn về chị Mai sao.
Khánh cười rồi lắc đầu.
-Anh quên rồi, kể cả lúc cô ta đến gặp lũ trẻ lòng anh cũng chẳng chút gợn sóng nào. Anh phải sống cho con anh, phải mang lại nguồn năng lượng tích cực và những điều tốt đẹp cho chúng nó. Còn Mai, cô ta đã nhận được những gì đáng phải nhận, giờ anh mong cô ta được tốt hơn để các con anh có thể tự hào.
-Vậy…anh có còn tin vào tình yêu nữa không…anh còn có thể yêu ai được nữa không.
-Anh đã từng yêu 2 người con gái, cả hai người đó đều phản bội anh. Giờ nếu có một ai đó yêu anh thật lòng anh sẽ yêu người đó bằng tình yêu đã dành cho hai người kia cộng lại.
Trong tiếng gió có thêm một tiếng khúc khích cười.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Hay quá hả hê vkl đm chúng nó phải trả giá hơn thế cũng dk chí ạ
 

Cởi truồng sơvin

Yếu sinh lý
Ch134. Mọi chuyện kết thúc, bắt đầu lại.
Sau cái ngày đầy biến động ấy Khánh cũng chẳng có lấy một ngày để nghỉ ngơi. Anh làm việc với luật sư để ly hôn cũng chuẩn bị thêm một bộ hồ sơ khác để kiện Khanh ra tòa vì phá hoại gia đình người khác.
Hôm nay mọi việc mới xong cũng là ngày bố mẹ cùng các con anh trở về sau kỳ nghỉ. Đây là một kỳ nghỉ vội vã mà anh chuẩn bị cho lũ trẻ tạm lánh khi biến cố gia đình xảy ra. Giờ chúng trở về anh lại bối rối khi chưa biết phải nói sự thật cho chúng nghe như thế nào đây.
Anh đón bố mẹ và hai đứa nhỏ cùng bà vú ở sân bay. Nhưng bà vú muốn về nhà chơi với các con đến tuần sau còn bố mẹ anh thì lại đang rất mệt. Vì thế hai đứa nhỏ được giao phó cho anh. Bọn trẻ thật hiếu động, dù mới từ trên máy bay xuống nhưng vẫn tiếp tục đòi đi chơi. Khánh chiều theo ý các con, đắt chúng đến một trung tâm thương mại sầm uất và có nhiều trò chơi nhất dành cho tụi nhỏ. Bản thân anh cũng muốn để chúng chơi thật vui mà quên đi sự thiếu vắng của mẹ ngay lúc này.
Nhìn lũ trẻ nô đùa anh cảm thấy thật xót xa, nhưng cũng quyết tâm hơn để cho chúng được sống trong môi trường tốt nhất, để những đổ vỡ hôm nay không ảnh hưởng đến chặng đường về sau của các con mình. Đang ngồi nhâm nhi ly nước cùng chiếc bánh ngọt các con để lại anh vừa trông chừng chúng nô đùa ở phía xa xa. Bỗng nhiên có một đôi mắt trong veo cứ nhìn anh chằm chằm giống như quen thân lắm.
Anh ngẩng đầu lên và lúc đấy mới biết quả thật có biết về người này, không phải trực tiếp nhưng lại khá rõ ràng. Đấy là Châu Anh, cô bạn gái tiểu thư của tên Khanh. Xem nội dung: 460814Khánh sở dĩ biết rõ ràng về cô là vì cho người theo dõi Khanh, thời gian gần đây thấy Khanh thường xuất hiện cùng người con gái này nên anh mới cố tình tìm hiểu. Không tìm hiểu không biết tình địch của mình là Khanh có bản lĩnh đến thế.
Tiểu sử danh giá của cô tiểu thư này khiến anh phải giật mình liên tục. Bố là cố vấn kinh tế cho văn phòng thủ tướng, mẹ làm trong ngân hàng nhà nước Việt Nam đang nhăm nhe vị trí Thống đốc, cùng các cô dì chú bác đầy rẫy ở các sở ban ngành.
Sau khi biết được điều đó anh mới thỉnh thoảng sắp đặt những cuộc gặp vô tình kia để cô ta dần nghi ngờ mà nhìn ra bộ mặt thật của tên thầy giáo tiểu nhân cô ta thích. Nhưng cô bé này có vẻ khá vô tư, hai cuộc gặp gần đây biểu hiện của Mai rõ ràng như thế nhưng cô vẫn chưa chút nghi ngờ bạn trai mình, hoặc có nghi ngờ nhưng vẫn còn chưa đủ.
Cô gái nhìn Khánh một lúc rồi chủ động nói trước.
-Này anh, anh có thể cho tôi hỏi cái này một chút có được không.
Khánh không rời mắt khỏi các con, cũng không trả lời mà gật đầu rất nhẹ. Châu Anh thấy vậy cũng không khó chịu mà vào thẳng chủ đề luôn.
-Tôi đã gặp anh 2 lần trước đây, một lần ở (…) và một lần ở (…), tôi muốn hỏi anh có quan hệ thế nào với người phụ nữ bên cạnh anh lúc đó.
-Là chồng.
Khánh đáp gọn lỏn.
-Vậy sao anh lại không biết đường để giữ vợ mình cho chặt lại để mấy ngày hôm nay cô ấy thường xuyên đến làm phiền bạn trai tôi. Chúng tôi đang dự định kết hôn rồi đấy, chỉ vì cô ta mấy ngày nay làm phiền mà khiến chúng tôi cãi nhau. Vậy nên anh hãy nói vợ mình là biết tự trọng đi, chị ta đã có gia đình hạnh phúc như vậy rồi tại sao còn đến tìm người yêu cũ làm gì cơ chứ.
Châu Anh anh nói một tràng mà không để ý đến thái độ khó chịu của người nghe là Khánh, đến khi cô vừa dứt lời thì anh mới nhăn mặt trả lời cô.
-Chỉ là dự định cưới thôi à, vậy vẫn còn kịp, hãy kiểm tra lại người bạn trai tốt của cô đi, cô sẽ bất ngờ và không muốn cưới hắn nữa đâu.
-Này anh đừng có mà cố tình chia rẽ, tôi và anh ấy biết nhau hơn 5 năm rồi, anh ấy là người thế nào tôi là người rõ nhất, chỉ có anh, nhìn thì rõ là đạo mạo mà đi nói xấu người khác sau lưng.
Khánh lười giải thích với cô tiểu thư này, anh cầm điện thoại mở lên rồi vứt ra trước mặt cô ấy.
-Đằng nào cô cũng sẽ biết, vậy tôi sẽ cô thấy rõ bộ mặt của hắn sớm hơn, đây cô đọc đi, tin nhắn của người yêu cô gửi cho vợ tôi đó. Có tin nhắn gạ tình, vòi tiền, đủ hết, nếu thích tôi có cả clip của họ ở khách sạn cho cô xem.
Châu Anh bán tín bán nghi nhìn vào màn hình, rồi dần dần người cô run lên. Trong những tin nhắn của Khanh cho Mai hắn nhiều lần giải thích với cô rằng mối quan hệ với Châu Anh là bất đắc dĩ, là phiền phức chứ chưa bao giờ nói Châu Anh là người yêu hắn. Rồi sau khi đọc hết, lúc này cô mới lờ mờ hiểu được người bạn trai cô luôn tin tưởng có bộ mặt thật sự như thế nào. Lời nói nhẹ nhàng, ra vẻ đáng thương lại khéo léo cho người ta nhìn ra hắn là người trí lớn. Hắn nhờ vào ba tấc lưỡi moi tiền của Mai mua xe, cũng đang gợi ý cho cô ta giúp hắn đóng tiền nhà trả trước. Một người thực dụng và thủ đoạn như thế mà đến giờ Châu Anh không nhận ra mà còn bênh vực hết cỡ, cô đúng là ngu.
Không cần xem tiếp thì Châu Anh đã biết những thứ này đều là thật, vì lời nói hành động của anh ta với cô cũng hệt như thế này. Cô bắt đầu thút thít, đôi vai rung rung nhìn mong manh và tội nghiệp biết bao.
Khánh tự nhiên thấy khó xử, thay vì dỗ dành lúc này anh lại quát lên.
-Này cô gì ơi, cô muốn khóc thì về nhà mà khóc, khóc ở đây người ta lại nghĩ tôi bắt nạt hay làm gì cô. Mà này đừng để nước mắt nhỏ lên điện thoại của tôi, ôi trời ạ.
Châu Anh ngước đầu nhìn anh, trông như một con mèo bị nhúng nước, Khánh nhìn không đành nên lấy hộp giấy đưa cho cô và an ủi.
-Thôi cô biết sớm như vậy còn tốt, gia đình tôi vì hắn mà tan nát cả rồi.
Châu Anh giờ mới nhớ đến những lần trước đây gặp 2 người, cô thấy họ rất yêu nhau, đặc biệt là anh, người luôn tỏ ra hết mực quan tâm đến vợ. Vậy sao chị ta lại chạy theo tình cũ chứ, Khanh đâu có gì tốt đẹp hơn anh, cô thấy khó hiểu, hơi hé mắt trông sang, đúng lúc này hai cô bé chơi xong đang chạy về.Xem nội dung: 460815 Một giây mất cảnh giác hai cô bé xô vào người phục vụ đi qua, trên khay người này đang bưng có vài ly cà phê nóng vừa mới pha đổ ụp xuống. Hai chị em chẳng kịp tránh, chỉ biết hét to rồi ôm nhau. Nhưng vẫn còn một người luôn quan sát, anh lao ra không chậm trễ bất cứ một giây nào trước khi chỗ nước sôi kia đổ vào người 2đứa trẻ.
Áo anh loang lổ và bốc khói, nhưng cả hai đứa nhỏ đều không sao, lúc hai đứa trẻ con chực khóc anh đã kịp thời dỗ dành các con.
-Fa, Mi có sao không, các con…
Giọng Khánh run rẩy nhưng vẫn nhẹ nhàng, đầy lo lắng. Anh quỳ xuống, ôm chặt lấy hai đứa nhỏ vào lòng. Dù lớp áo trên vai anh đã sẫm màu vì nước cà phê nóng, anh vẫn không rời mắt khỏi con, tay luống cuống lau nước mắt cho chúng bằng chính vạt áo đang ướt của mình.
-Không sao rồi, bố ở đây, không sao cả…
Anh thì thầm, như đang tự trấn an mình. Fa nức nở, chỉ vào cánh tay anh.
-Áo bố đang bốc khói, bố bị phỏng rồi…!
Khánh vẫn lắc đầu, cười méo mó.
-Bố ổn mà. Chỉ cần Fa với Mi không sao là được.
Từng cử chỉ, từng lời nói của anh đều toát lên sự yêu thương sâu sắc, thứ bản năng làm cha mà chẳng có vai diễn nào bắt chước nổi. Anh gượng dậy, vẫn giữ một đứa trong tay, định bế cả hai như thói quen, nhưng cơn đau từ vết bỏng khiến anh hơi khựng lại.
Châu Anh khi nãy còn đứng bàng hoàng, giờ đã bước tới, ngập ngừng
-Để tôi bế giúp một bé. Tay anh bị bỏng rồi, không nên cố.
Khánh thoáng do dự nhưng rồi cũng gật nhẹ, đưa Mi cho cô. Cô nhận lấy, tay có chút vụng về nhưng vẫn cố dịu dàng, bắt chước giọng anh:
-Mi ngoan nhé, cô bế giúp bố một chút thôi. Cô không làm đau đâu.
Mi dụi đầu vào vai cô, vẫn thút thít nhưng đã bớt hoảng. Châu Anh bỗng thấy lồng ngực mình hơi căng lên, như có một thứ gì đó lướt qua tim rất nhẹ nhàng, một cảm xúc bản năng rất lạ.
Cô nghiêng mắt nhìn Khánh. Anh đang cố bước đi, vai vẫn run nhưng nét mặt đầy tập trung và điềm tĩnh. Không phải vẻ lạnh lùng cô từng thấy trước đó, cũng không còn là người đàn ông bất lực bị vợ phản bội như cô tưởng. Mà là một người cha tận tụy, âm thầm chịu đựng, chỉ mong con mình được an toàn.
Châu Anh không biết mình nghĩ gì, chỉ biết ánh nhìn dành cho Khánh lúc này đã khác.
Không còn là cái nhìn của một cô gái tổn thương đang tìm người đổ lỗi. Mà là ánh nhìn của một người biết đánh giá con người bằng cảm nhận sâu hơn, không chỉ đơn giản bằng lời nói hay những biểu hiện bên ngoài.
Khánh được nhân viên sơ cứu và liên tục trườm mát nên vết thương cũng đỡ đau. Còn Châu Anh cô chơi cùng hai đứa trẻ và được sự vô tư nhí nhảnh của chúng xoa dịu cho mình. Đến khi rời đi cô đưa ra một kết luận, Mai là một người đàn bà ngu ngốc, chị ta vứt đi thứ hạnh phúc có thật nắm trong tay để chạy theo thứ hoài niệm đã từng tan vỡ. Còn bản thân cô, cô chắc cũng đã từng rất ngu, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác.
Khánh nộp đơn ly hôn kèm luôn cả đơn tố cáo cùng những bằng chứng xác thực lên tòa. Mai và Khanh bị triệu tập, Khanh lúc này mới thể hiện hết độ trơ trẽn của mình. Hắn đổ lỗi hết cho Mai nói rằng cô ta chủ động tìm đến hắn rồi làm phiền, tiền cũng vậy tất cả là cô ta chủ động đưa hắn chưa từng có ý định xin hay vay mượn. Nói chung hắn không liên quan.
Khanh tuyệt tình với Mai như thế cũng bởi vì mối quan hệ với Châu Anh, hắn phải thể hiện thật dứt khoát, mong sao Châu Anh nhìn thấy thì hắn còn có cửa tiếp tục với cô. Vì chỉ có tiếp tục chuyện tình cảm với Châu Anh mới là con đường nhanh và chắc chắn nhất để dẫn dắt hắn đến với thành công. Nhưng hắn đâu biết sau ngày hôm nay, chính Châu Anh sẽ khiến hắn không bao giờ ngóc đầu lên được.
Trong tòa án lúc này vang lên tiếng thút thít. Là Mai, cô úp mặt mình lên hai tay rồi nức nở, cả tuần nay với cô chẳng khác nào cực hình. Chuyện cô lăng loàn, lên giường với bố dượng đã nhanh chóng lan ra, cô thuê một homestay nho nhỏ ở ngoại ô rồi ở lì trong đó, chẳng dám đi đâu. Cô chỉ ra ngoài khi đã bịt kín từ trên xuống dưới, và người cô đi tìm cũng chỉ có mỗi mình Khanh. Bao nhiêu cơ sự xảy ra cũng chỉ vì tình yêu của cô dành cho hắn và mơ mộng có thể đến được với nhau. Thế nhưng chưa một lần hắn chịu gặp cô một cách đàng hoàng cũng không một lời an ủi cho đúng nghĩa. Hắn luôn lấy cớ bận để tránh né cô, hặc có gặp nhau hắn cũng ra vẻ lạnh nhạt xa cách. Những lời nói trên tòa như giọt nước làm tràn ly làm nội tâm Mai sụp đổ, cô chỉ còn biết trách mình ngu dại để rồi đây trắng tay chẳng còn gì, cộng thêm những vết nhơ không bao giờ gột sạch.
Mai chính thức buông xuôi, không thanh minh, bào chữa, chấp nhận toàn bộ tội lỗi thuộc về mình. Nhưng chuyện liên quan đến pháp luật thì cần phân định rõ trắng đen. Trước những chứng cứ vững chắc Khánh đưa ra Tòa bắt cả Khanh và Mai bồi thường lại tiền cho Khánh, vì số tiền họ dùng dính dáng đến quỹ dành cho việc học của các con. Khánh chứng minh được tài khoản đó là do anh một mình kiếm ra, nhưng hiện tại vợ đã dùng hết vào việc mua đất riêng và đem cho tình nhân mua sắm.
Đến khi ra về, Khanh tạm biệt chiếc xe chưa đi được bao lâu cùng một phần số dư trong tài khoản. Nhưng đau đớn hơn lúc này Châu Anh đang chầm chậm đi đến, tay cô cầm quyết định buộc thôi việc dúi vào tay anh ta. Hắn vẫn muốn mở miệng ra thanh minh.
-Châu Anh, em phải tin anh…
-“Chát”…im, hãy giữ lại chút sĩ diện cuối cùng để tôi còn thấy anh đúng nghĩa một con người, đừng tiếp tục dối trá.
Một cái tát vang dội cả hành lang trước tòa, Châu Anh vừa nói vừa phẩy tay quay sang hỏi Khánh.
-Cho em đi nhờ xe anh với nha.
-Ừ, vậy thì về thôi.
Họ cùng lên xe đi về, bỏ lại một khoảng sân trước tòa nắng đổ bỏng rát, nơi đây còn sót lại hai bóng người thấp hèn tội lỗi, rồi hai chiếc bóng ấy cũng chia đôi bước về hai ngả đường xám xịt khác nhau.
Nhiều tháng sau, chuyện ly hôn đã xong, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng với Khánh mọi chuyện chưa bao giờ dễ dàng. Đầu tiên anh liên tục phải đối phó với câu hỏi “mẹ đâu” của các con. Đến khi anh nói thật cho chúng nghe rằng mẹ chúng không còn ở chung nữa thì anh lại tiếp tục ngày ngày bên các con, nói chuyện, săn sóc gấp đôi chỉ vì lo các con anh trầm cảm. Xem nội dung: 460817
Ngoài ra thêm một rắc rối nữa tìm đến. Đó là ông Quảng, sau khi mất hết, lão cay cú rồi truy vết để tìm ra kẻ nào hại hắn. Nhưng càng điều tra lão càng nhận ra toàn bộ chuyện này để nhằm vào Mai, hắn chỉ là kẻ không may xuất hiện đúng thời điểm mà thôi. Một khi đã hiểu được bản chất sự việc mọi nghi ngờ lúc này đều đổ dồn vào Khánh. Hắn đã sẵn sàng cho một kế hoạch trả thù anh nhưng may thay bên Khánh lúc này có một thiên thần hộ mệnh.
Người đó không ai khác ngoài Châu Anh, cũng vì một chút thiện cảm ban đầu dành cho người đàn ông yêu thương gia đình hết mực khiến cô thỉnh thoảng liên lạc hỏi thăm. Lúc cô buồn thì tìm đến chơi với hai đứa trẻ con, rồi dần dần nghiện cảm giác đó. Cái cảm giác được vô tư cả ngày, nói cười thỏa thích và đôi khi là bị mắng khi hùa theo những trò vô tri của lũ trẻ. Trong cô đã cạn đi tình cảm dành cho Khanh cũng là lúc có thêm chút rung động bắt đầu nhen nhóm. Nhưng cô không vội kết luận mà chọn cảm nhận một cách âm thầm.
Lại nói về việc lão Quảng muốn tìm Khánh để báo thù. Lúc lão đang cố gắng tìm hiểu kỹ hơn về Khánh mong tìm ra điểm yếu của anh để ra tay, cũng là lúc Châu Anh thường xuyên đến nhà. Hắn nghĩ Châu Anh là bạn gái mới của Khánh, cũng có thể là điểm yếu chí mạng của anh. Hắn lập tức theo dõi cô, nhưng đen cho gã, nhà Châu Anh sau khi biết con gái bị lừa tình cũng cử người dõi theo cô, lẽ dĩ nhiên họ bắt được lão Quảng rình mò. Châu Anh biết được chuyện này thì lờ mờ đoán được mục đích thực sự của lão ta, lần đầu tiên cô vận dụng sức ảnh hưởng của gia đình, cô trực tiếp đến trước mặt lão để cảnh cáo. Cô cấm hắn được bén mảng đến gia đình của Khánh bằng không những gì hắn nhận lại còn kinh khủng gấp chục lần hôm nay.
Chuyện của lão Quảng cuối cùng cũng đã dẹp yên, hôm nay Châu Anh lại có mặt tại khu nhà vườn mới xây trên Hồ Núi Cốc của Khánh. Giữa một không gian xanh mát mắt có hồ và có núi, Châu Anh tung tăng cùng hai đứa trẻ đến khi mệt phờ mới vào chỗ Khánh ngồi để nghỉ chân. Trời cuối thu, gió heo may hơi se se lạnh Châu Anh nhìn về người đàn ông bên cạnh thấy đôi mắt anh đang nhìn về xa xa, buồn man mác. Cô bất chợt hỏi anh.
-Anh Khánh, anh còn nhớ hay buồn về chị Mai sao.
Khánh cười rồi lắc đầu.
-Anh quên rồi, kể cả lúc cô ta đến gặp lũ trẻ lòng anh cũng chẳng chút gợn sóng nào. Anh phải sống cho con anh, phải mang lại nguồn năng lượng tích cực và những điều tốt đẹp cho chúng nó. Còn Mai, cô ta đã nhận được những gì đáng phải nhận, giờ anh mong cô ta được tốt hơn để các con anh có thể tự hào.
-Vậy…anh có còn tin vào tình yêu nữa không…anh còn có thể yêu ai được nữa không.
-Anh đã từng yêu 2 người con gái, cả hai người đó đều phản bội anh. Giờ nếu có một ai đó yêu anh thật lòng anh sẽ yêu người đó bằng tình yêu đã dành cho hai người kia cộng lại.
Trong tiếng gió có thêm một tiếng khúc khích cười.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
140 cơ mà Chí nhỉ
 

Lituchi1

Tao là gay
Cần lồn gì phải phá trinh mày. Giờ đc Châu Anh nó yêu thương thật lòng là đủ rồi.
Gặp nhau lúc 2x làm gì còn trinh đâu để phá. Kiếm được người tử tế mà gia đình còn lực kinh khủng như nhà của Châu Anh là tốt lắm rồi. Nếu không muốn sống yên lành với Quảng chày to cũng khó.
 

Nongnoc37

Tao là gay
Gặp nhau lúc 2x làm gì còn trinh đâu để phá. Kiếm được người tử tế mà gia đình còn lực kinh khủng như nhà của Châu Anh là tốt lắm rồi. Nếu không muốn sống yên lành với Quảng chày to cũng khó.
Chuẩn rồi mày. Kết như vậy là happy cho Khánh của t rồi.
 

Lexam

Yếu sinh lý
Gặp nhau lúc 2x làm gì còn trinh đâu để phá. Kiếm được người tử tế mà gia đình còn lực kinh khủng như nhà của Châu Anh là tốt lắm rồi. Nếu không muốn sống yên lành với Quảng chày to cũng khó.
Gia đình Châu Anh gia thế khủng quá, vấn đề là ai lại cho con gái rượu đi lấy chồng đã có con riêng?
 

Lituchi1

Tao là gay
Gia đình Châu Anh gia thế khủng quá, vấn đề là ai lại cho con gái rượu đi lấy chồng đã có con riêng?
Ờ đấy cũng là một thiếu sót khó sửa, vậy nên bắt buộc phải để Châu Anh yêu Khánh trước, sau đó còn cứu mạng cô. Châu Anh vì vậy phải phụ trách việc thuyết phục gia đình, nói chung đoạn này sẽ cho vào một góc ẩn. Việc của Khánh là chứng minh rằng mình không phải kẻ bất tài ăn bám, ngược lại còn có ích trong ván cờ chính trị của gia đình.
Tao nghĩ như vậy đặt trong nhiều trường hợp đã có thể chấp nhận rồi chứ không đến nỗi quá mức khiên cưỡng.
 

Lituchi1

Tao là gay
Ngoại truyện 1.
Nhắc lại cái ngày kỷ niệm tai tiếng và đầy nhơ nhớp ấy. Câu chuyện một phó phòng công an sở, ngủ với con riêng của vợ sẽ lan nhanh hơn cả vệt dầu trên biển. Mai vì lo sợ Khanh biết điều này nên ngay lập tức chạy đi tìm hắn, cô dù mất hết tất cả vẫn mong có lại được tình yêu đầu. Nhưng thứ cô gọi là tình yêu kia cũng chỉ một mình cô mặc nhận. Còn hắn khi thấy bóng dáng cô trước cổng trường thì tìm mọi cách tránh né, mấy lần nhờ người liên hệ hoặc gặp hắn trong sân trường hắn cũng lấy cớ bận việc mà không tiếp cô. Đến mức Mai phải đến tận chung cư của hắn rồi ngồi đợi trong đại sảnh mới gặp Khanh được một lần đàng hoàng.
Những tưởng người yêu mình sẽ vui rồi kéo cô ta lên nhà khoe khoang nội ngoại thất trang trí như phòng cưới của 2 đứa, ai dè mặt hắn nhăn còn hơn khỉ, đón chào cô bằng cái giọng lạnh nhạt hơn cả người dưng.
-Em đến đây làm gì, thấy anh không trả lời tin nhắn, không bắt máy điện thoại là phải hiểu anh đang rất mệt, rất bận không có thời gian dành cho em. Vậy mà em còn tìm đến tận đây, em muốn anh phiền chết em mới vừa lòng hay sao, thôi em về đi, mình gặp nhau lúc khác.
-Không được anh ơi, em có chuyện quan trọng lắm, cần nói gấp với anh, mình lên nhà đi, ở dưới này không tiện.
Vừa nói cô vừa hấp tấp tiến lại, Khanh nhìn vẻ mặt hốt hoảng đó cũng biết cô không nói đùa nên cũng dắt cô đến quầy bảo vệ đăng ký rồi cùng nhau đi lên nhà. Cánh cửa vừa khép lại Mai đã rúc vào lòng hắn rồi khóc tu tu.
-Anh ơi, mình đi khỏi nơi này đi anh, đến nơi nào chẳng ai biết mình là ai, anh dạy học còn em ở nhà nội trợ, mình sống cho trọn vẹn tình yêu này được không.
Hắn đẩy cô ra, hơi chau mày vì chiếc áo sơ mi bị làm nhàu và dính vệt nước mắt, hắn vẫn hỏi cô bằng cái giọng lạnh te vừa rồ.
-Ơ, em hâm à, sao tự nhiên lại nói thế, học tập, phấn đấu bao năm vừa nhìn thấy chút cơ hội le lói giờ lại bỏ đi khơi khơi, thế hóa ra bao năm qua là công cốc à. Chịu.
-Quan tâm những thứ đấy làm gì hả anh, mình chỉ cần có nhau, chỉ cần vun đắp cho tình yêu của chúng mình mỗi ngày một đậm sâu với em là đủ lắm rồi.
-Em đủ, nhưng anh không đủ, đấy cũng chỉ là giấc mơ của em chứ đâu phải giấc mơ của anh. Anh còn muôn vàn những hoài bão khác, em đã hưởng thụ bao năm vinh hoa phú quý được người người ca tụng rồi, nhưng con đường thành công của anh giờ mới bắt đầu. Anh sẽ không vì cái gì mà bỏ dở con đường đó đâu.
Hắn nói rất dứt khoát, mắt hắn long lanh giống như đang nhìn thấy ngày mọi người cúi đầu trước hắn. Rồi hắn quay sang Mai khi nhớ ra rằng cô còn chưa hết giá trị lợi dụng, chuyển sang cái giọng êm êm bên tai hắn vuốt ve cô.
-Tình yêu của chúng mình thì quan trọng thật đấy, nhưng càng quan trọng mình càng phải tạo dựng những nền tảng vững vàng để nó không bị những lo toan sau này dìm chết. Mình cứ bằng lòng hạnh phúc trong góc khuất, còn khi bước ra ánh sáng thì hãy sống đúng với trách nhiệm và nghĩa vụ bây giờ. Tạm thời cứ như vậy đi, đừng vội thay đổi làm gì, em ạ.
-Nhưng không thể như vậy thêm được nữa, anh Khánh chồng em biết hết rồi.
Câu nói của Mai như như cú sét giáng xuống khiến Khanh chết lặng, hắn lắp bắp một lúc mới lên câu.
-Biết bao giờ, vì sao lại biết, biết rồi thì nó định làm gì em biết không.
Mai làm sao dám nói thật ra hết, cô chỉ cho Khanh biết một phần.
-Không biết vì sao nhưng anh ấy biết rõ ràng hết rồi, cũng mới đây thôi, còn anh ấy định làm gì tiếp theo thì em chưa rõ.
Quả thật đến lúc này Mai vẫn chưa biết được Khánh dự định làm những gì, nhưng cô biết mình và anh đã chấm hết. Anh không phải thánh nhân, vì vậy cũng không thể chịu đựng được những việc kinh khủng cô đã làm.
Lúc này Khanh đang bối rối đi vòng quanh còn hai tay thì xoắn lại, hắn phải bằng mọi cách để không dính dáng đến chuyện này, phải giữ hình tượng đàng hoàng với nhà trường và trong mắt Châu Anh. Hắn đã gần với thành công lắm rồi, không thể vì bất kỳ điều gì mà tuột mất nó. Vậy thì chỉ còn cách thật phũ phàng với người đàn bà này, dù về sau có ai chửi mình phụ bạc cũng chẳng quan tâm, hắn nhìn Mai nói, vô cùng bình tĩnh và dõng dạc.
-Nếu là chồng em đã biết thì em lại càng không nên đến đây, những lúc như thế này mình càng ít dây dưa lại càng tốt.
-Sao lại như thế ạ, sao mình không nhân cơ hội này mà dứt khoát đến với nhau, anh chưa vợ, em cũng đã là người cô đơn, còn ai cấm cản được mình nữa đâu.
-Em cô đơn thì đúng vậy, nhưng cũng đừng bắt anh phải san sẻ nó với em, mình đã trưởng thành, phải biết chịu trách nhiệm với lựa chọn đã đưa ra. Chứ đừng trở thành gánh nặng thêm cho người khác, anh cũng còn biết bao điều phải lo.
Lời nói khiến Mai khựng lại không tin nổi và tai mình. Thứ cô mong đợi và đắm chìm đây sao, người yêu mà cô thần thánh hóa, vì hắn mà bỏ hết cả gia đình êm đẹp cùng tất cả danh dự tiền tài bao năm vun đắp để chạy theo đó à. Lời nói này, thái độ kia đâu có chút nào yêu thương ấm áp, thậm chí nó lạnh buốt, sắc lẹm còn hơn cả những lưỡi dao. Cô đã cố giữ nhưng hai hàng nước mắt vẫn cứ tuôn, rồi bằng giọng run run tội nghiệp cô hỏi lại hắn ta, trong đầy thì ước mong những lời kia chỉ là nhầm lẫn.
-Anh, sao anh lại nói ra những lời như thế, là anh lỡ lời, anh đùa thôi đúng không. Vì trước đây không lâu chính anh từng nói, mình là thanh xuân của nhau mình tìm thấy nhau một lần nữa để bù đắp những tiếc nuối, để cuộc đời này có ý nghĩa hơn mà.
-Trước khác, giờ khác. Chúng mình từng là thanh xuân của nhau, đúng thế, nhưng thanh xuân thì chỉ là quá khứ, mà con người thì cần nhìn đến tương lai. Trước đây anh tưởng mình không có tương lai nên mới cần sống nhờ vào quá khứ, nhưng giờ anh tìm thấy tương lai của mình rồi, quá khứ với anh giờ chỉ còn là phiền nhiễu.
Mỗi lời nói là một nhát đâm làm trái tim cô rỉ máu, trước mắt trở nên tối sầm, Mai lùi lại dựa vào tường rồi từ từ trượt xuống. Mọi thứ đến lúc này đã quá sức chịu đựng của cô, Mai úp mặt lên tay, bờ vai rung rung và những giọt nước mắt qua những kẽ ngón tay cứ thế thi nhau chảy.
Còn Khanh, chẳng biết anh ta có chạnh lòng thương xót cô không, mà chỉ thấy lời nói của anh ta càng lúc càng dứt tình đoạn nghĩa.
-Anh rất cảm ơn em lúc anh mới ra ngoài này lập nghiệp đã nhiệt tình giúp đỡ, nếu có dịp anh sẽ trả ơn đó sau. Nhưng giờ anh nghĩ chúng mình cũng nên thẳng thắn, em nên trở về với gia đình tốt đẹp của em, còn anh cũng phải hướng tới hạnh phúc riêng của mình.
Dừng lại vài giây, hít thật sâu, khi đã lấy đủ quyết tâm hắn nói tiếp.
-Em cũng biết rồi đấy, anh cũng có một cô bạn gái, chúng anh đã dự định tiến xa hơn. Vì thế để tốt cho cả hai, anh nghĩ từ giờ chúng ta đừng nên gặp mặt, tránh gây thêm những hiểu lầm không đáng có.
Người cô yêu nhất và cũng tin rằng người ấy rất yêu cô vừa dùng lời nói để đẩy cô xuống đáy sâu của tuyệt vọng. Mai khóc to hơn, như muốn trút ra toàn bộ uất nghẹn, từng cảnh tượng tốt đẹp, từng lời nói yêu thương của hắn như tua chậm trong đầu. Hắn từng khiến cô thấy thanh xuân ùa về, thấy trái tim rộn rã yêu thương, rạo rực như thời còn son trẻ. Hắn cho cô một lần nữa lại khao khát, say mê, cô vội vã ném bỏ tất cả để đến với hắn ta. Thế mà giờ sao? Hắn gọi tình cảm thiêng liêng ấy là phiền nhiễu, coi những rung động, rạo rực kia là hiểu lầm. Cô thấy mình thật ngu khờ rẻ mạt, cô kích động đập tay xuống nền nhà rồi hét lên.
-Tôi đã chọn anh. Tôi đã phản bội chồng mình, tôi đã đánh đổi cả một mái ấm, cả danh dự, chỉ để đổi lấy một gã tồi, một kẻ chỉ xem tôi là con ngu để lợi dụng. Ha ha, đáng đời tôi lắm, kẻ đốn mạt như tôi gặp loại khốn nạn như anh là đúng rồi.
Mai từ từ đứng dậy, gương mặt lem nước mắt nhưng ánh mắt đã không còn mê muội mà sắc lạnh nhìn vào mắt Khanh.
-Giá như ngày đó tôi chỉ xem tình yêu xưa kia là một hồi ức đẹp…thì tôi vẫn còn một mái nhà, một người chồng yêu chiều và tận tụy cùng những đứa con luôn gọi tôi là “mẹ tuyệt vời”. Nhưng đời thì không có giá như, tôi sai, giờ tôi phải chịu bản án của mình. Còn anh, hãy chăm sóc “tương lai” của anh cho tốt vào, không biết lúc nào anh cũng sẽ nhận bản án như tôi đâu.
Mai nói xong thì muốn quay đi, nhưng chợt cô nhớ gì đó rồi quay đầu lại.
-Có vài thứ của tôi anh vẫn giữ, tôi thấy chắc anh cũng không cần, hãy trả lại cho tôi.
Khanh nhìn đến chiếc chìa khóa xe trên bàn, không có xe ô tô để đi lại, các đồng nghiệp sẽ lại hỏi này kia, rồi cả Châu Anh cũng sẽ thắc mắc, hắn nhất quyết phải giữ lại chiếc xe. Khánh vồ lấy chùm chìa khóa rồi nắm chặt trong tay. Hắn nói.
-Xe này chính tên chính chủ của tôi, hợp đồng vay ngân hàng cũng đứng tên tôi, tôi chỉ nợ cô tiền, lúc khác tôi sẽ trả.
Mất vài giây để Mai hiểu hắn nói và nghĩ gì, rồi cô cười một tràng dài đầy giễu cợt nhưng cũng tràn ngập chua chát với bản thân.
-Ha ha, hahaha…ôi Khanh ơi sao anh hèn kém đến vậy, sợ không có xe đi thì mất mặt với đồng nghiệp và bạn gái à… Tôi không cần thứ đó, tôi chỉ muốn lấy lại những kỉ vật ngày xưa thôi, thứ đó chắc anh không cần, đưa đây. Ôi sao ngày xưa tôi có thể u mê không nhìn ra bộ mặt giả dối và thực dụng này của anh cơ chứ. Ôi tôi đã đặt tình yêu của mình vào thứ gì đây, ôi ha ha…huhuhu.
Mai vừa khóc vừa cười, Khanh thì đơ ra như tượng có chút bẽ mặt khi bị người khác nói toạc ra cái xấu của mình. Hắn giấu đi bộ mặt đó bằng cách lẩn đi chỗ khác đến khi đi ra thì mang theo một chiếc hộp cacton chứa lỉnh kỉnh những thứ đồ hắn cho là vớ vẩn.
-Trong đấy hết đấy, cô cầm đi đi.
Mai nhìn vào chiếc hộp giấy, thấy những thứ đồ xưa kia hắn nói là trân trọng, nằm ngổn ngang chung với mấy thứ đồ vứt đi thì biết tất cả những gì hắn từng nói chỉ là những lời giả dối mà thôi. Cô lặng lẽ ra về không oán trách thêm bất kỳ lời nào, vì không ngôn ngữ nào đủ diễn tả nỗi thất vọng trong lòng của cô.
Mai lái xe theo bản năng, và vô thức cô về lại nhà cũ, căn nhà im lìm chỉ có chút ánh sáng le lói từ phòng làm việc của anh. Rồi cô gục xuống vô lăng mà khóc, lần này không phải vì thương tâm hay uất nghẹn điều gì mà hoàn toàn là hối hận. Hối hận đến tận cùng rồi lâm vào tự trách, cô trách mình lăng loàn, ngu ngốc trách mình phản trắc, ác tâm để mọi thứ nát tan không cứu vãn nổi. Cứ như vậy cô nhìn ngắm nơi từng là tổ ấm của mình hàng giờ, đến khi thấy bóng người di chuyển cô mới rời đi.
Sóng ngầm nơi đó tạm yên thì còn những nơi khác đang bùng lên dữ dội.
Ví như một gia đình nào đó có người vợ mới thoát khỏi cảnh bị hiếp dâm, thì giờ đây cô lại đau đớn khi phát hiện chồng mình từng bày trò mua dâm rồi hiếp dâm người khác. Cay đắng hơn khi hắn không chút hối lỗi nào mà thản nhiên bình phẩm lại giây phút đó cùng đám bạn. Cô vừa chụp ảnh lại mọi thứ, đây chính là thứ để cô ép hắn phải đồng ý ly hôn và nhường lại cho cô quyền nuôi con.
Chiến tranh ở gia đình ấy còn yên ả, nhưng ở một gia đình khác lúc này tiếng loảng xoảng liên tục vang lên.
-Choang…choang… dâm ô, khốn nạn, chó má. Choang…choang…mày hết chỗ để thỏa mãn à mà phải lên giường với con gái tao, hả thằng chó. Mày chết đi, lũ chúng mày chết hết đi, tao không muốn sống chung, không muốn nhìn thấy mặt của lũ chúng mày nữa.
Không còn gọi là chồng yêu, vợ yêu, cặp đôi từng đại diện cho tầng lớp cao sang trong thành phố này giờ đối diện với nhau bằng bạo lực và từ ngữ cộc cằn nhất, họ rồi liệu có còn bên nhau.
Đi xa hơn chút nữa, đến một nơi đặc biệt hơn: “bệnh viện Bạch Mai”. Lúc này một kẻ bị còng một tay đang liên tục rên rỉ, gương mặt của hắn méo mó chằng chịt những vết khâu. Cái tay được tự do chốc chốc lại xoa cằm rồi lâu lâu thì ôm hạ bộ. Ở đằng xa có một vài bác sĩ đứng cùng hai người ăn mặc cảnh phục, đang bàn bạc cách chạy chữa cho hắn ta.
-Thế này các đồng chí nhé, sau khi tiếp nhận bệnh nhân chúng tôi đã cho làm đầy đủ các xét nghiệm và những chụp chiếu cần thiết. Phần tổn thương bên trên thì bệnh nhân bị gãy 11 chiếc răng, vỡ xương hàm dẫn đến lệch khớp cắn ảnh hưởng đến tiếng nói. Còn tổn thương phía dưới thì cũng khá nghiêm trọng, bệnh nhân bị va đập mạnh làm gãy thể hang, tụ máu vùng dưới da, dẫn đến sưng to và tím tái. Hiện tại xuất hiện thêm hiện tượng tiểu ra máu, tiểu buốt, chúng tôi nghi ngờ là rách đường niệu đạo bên trong. Hiện tại những tổn thương đó phải xử lý ngay, ý kiến của người nhà bệnh nhân thế nào ạ.
-Các đồng chí cứ làm hết chức trách của mình thôi, người nhà họ không mấy quan tâm đâu, lúc hỏi về vấn đề trả phí cho các thủ thuật đặc biệt mà BHYT không chi trả họ chỉ đồng ý hỗ trợ rất ít mà thôi. Mọi thứ các đồng chí cứ làm đúng nguyên tắc.
-Ồ, như vậy rất dễ để lại di chứng lâu dài đó. Vùng dưới có thể dẫn đến vô sinh, rối loạn cương dương và hẹp niệu đạo, vùng trên thì ảnh hưởng thẩm mỹ, chức năng nhai cắn cùng phát âm.
-Kệ hắn đi, hắn làm hại người khác thì cũng phải nhận quả báo về cho mình.
Cứ như vậy mà có thêm một kẻ sống hết phần đời về sau với một đống bệnh tật trên người. Nếu biết được hắn sẽ vô cùng hối hận khi ngày đó đã mở cái ứng dụng kia.
Sóng ngầm liên tục, cho đến lúc các phiên tòa diễn ra, luật pháp sắp xếp lại cho họ trật tự mới. Ai là nạn nhân thì có lại công bằng cho bản thân còn kẻ làm sai đã nhận hình phạt đích đáng.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo