💋💋💋 Siêu phẩm truyện sex AI "KẺ SĂN MỒI". Dành cho mấy đứa thèm các em TGDĐ như tao.

Truonglao_94

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 205 Chạy trốn

Màn đêm ôm trọn lấy cơ thể trần trụi của My, cái lạnh thấm vào da thịt, khiến cô run lên bần bật. Xung quanh cô, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới làn gió heo may và tiếng côn trùng rả rích, những âm thanh đơn độc vọng lại giữa không gian tĩnh mịch càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, lạc lõng. Cô ôm chặt lấy mình, cố gắng xua đi cái lạnh, nhưng dường như vô vọng. Không chỉ cái lạnh của màn đêm, mà còn có một cái lạnh khác, một cái lạnh từ sâu thẳm trái tim, một cái lạnh của sự sợ hãi, của sự tuyệt vọng.

olqcVE.png


Chỉ một chút nữa thôi…chỉ một chút nữa thôi là mình đã mất tất cả rồi, My thầm thì, giọng run rẩy. Ký ức về những giây phút kinh hoàng tại biệt thự của Phong Hào ùa về, như một thước phim quay chậm, khiến cô không khỏi rùng mình. Bàn tay thô bạo của gã, ánh mắt thèm thuồng như sói đói, và những lời nói dơ bẩn, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí cô, ám ảnh cô đến tận cùng. Nếu như mình không vùng vẫy…nếu như mình không chạy trốn…thì giờ này mình sẽ ra sao?

My định thần lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ trong đầu. Cô biết rằng mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự sợ hãi và tuyệt vọng. Cô phải mạnh mẽ, phải đứng lên và đấu tranh cho cuộc đời mình. Cô nhìn quanh, cố gắng xác định phương hướng. Mắt cô dần quen với bóng tối, và cô nhận ra mình đang ở một khu rừng ven đô, nơi cô đã từng cùng đám bạn đến cắm trại, đốt lửa trại, và hát hò thâu đêm. Mình phải ra khỏi khu rừng này, My nghĩ, Mình phải tìm một nơi an toàn.

Cô lê bước, thân người mệt mỏi, rã rời, hướng về phía con đường chính. Chiếc váy dạ hội đắt tiền, niềm tự hào của cô, giờ đã trở thành một thứ vướng víu, rách toạc một bên vai, lộ ra sự căng tròn, trắng mịn của một bên ngực. Cô cố gắng dùng một tay giữ chặt chiếc váy, che đi những phần da thịt trần trụi, nhưng dường như vô ích. Mỗi bước đi của cô đều để lại một dấu vết, một sự phơi bày, khiến cô cảm thấy xấu hổ và nhục nhã. Mình phải làm gì đây? Mình phải đi đâu?

Đúng lúc đó, như một phép màu, một chiếc taxi dừng lại trước mặt My. Cô vội vàng lên xe, tránh ánh nhìn tò mò và thèm thuồng của gã tài xế. Cô ngồi co ro ở băng ghế sau, cố gắng thu mình lại, như thể muốn biến mất khỏi thế giới này.

“Đi đâu nào người đẹp?” giọng gã tài xế vang lên, phá tan sự im lặng.

My giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Đến địa chỉ xxx đường xx chú ơi,” cô đáp, giọng run run. Trong suốt quãng đường đi, cô cảm thấy khó chịu khi gã tài xế liên tục liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu. Mỗi ánh mắt của hắn như một lưỡi dao, cứa vào lòng tự trọng của cô, khiến cô càng siết chặt chiếc váy hơn, quyết không để lộ thêm bất cứ phần da thịt nào.

Về nhà ư? My thầm nghĩ, nước mắt chực trào ra. Về nhà để làm gì, khi mà ngay chính cha mình cũng coi mình như một món đồ trao đổi? Về nhà để nghe những lời trách móc, những lời than vãn về sự vô dụng của mình? Không, mình không thể về nhà. Mình không thuộc về nơi đó nữa. Cô lau nhanh những giọt nước mắt, quyết định không để bất cứ ai điều khiển cuộc đời mình nữa. Mình phải hành động. Mình phải tự cứu lấy bản thân. Nhưng bằng cách nào?

Trong khi đó, tại biệt thự xa hoa, Phong Hào đang nằm lăn lóc trên chiếc ghế sofa, ôm lấy hạ bộ đau nhức. Cơn đau hành hạ khiến mồ hôi hắn vã ra như tắm, khuôn mặt đỏ bừng, nhăn nhó. Con đĩ mẹ, con điếm này, hắn gào lên, tiếng hắn vang vọng khắp căn phòng. Mày dám đạp tao? Mày dám làm tao đau? Tao sẽ khiến mày phải hối hận vì đã dám xúc phạm tao. Tao sẽ khiến mày quỳ dưới chân tao mà van xin tha thứ!

Hắn lết đến bên chiếc ghế sofa, thở hổn hển, ánh mắt tóe lửa căm hờn. Hắn nhớ lại hình ảnh Diệu My vùng vẫy, chống cự, và chạy trốn khỏi hắn. Chỉ một chút nữa thôi…chỉ một chút nữa thôi là tao đã được sung sướng với con đĩ đó rồi. Tại sao? Tại sao nó lại dám từ chối tao?

Chiếc taxi dừng lại trước cổng khu biệt thự giàu có, nơi mà My đã từng gọi là nhà, là gia đình.

“Đến nơi rồi ạ,” gã tài xế thông báo, giọng đầy tiếc nuối. Hắn đưa tay định chạm vào vai My, nhưng cô đã nhanh chóng né tránh.

My trả tiền, bước xuống xe, nhìn vào cánh cổng cao lớn, xa hoa. Ánh đèn vàng hắt lên những bức tường trắng xóa, tạo nên một không gian sang trọng, nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Cô biết rằng cha cô vẫn chưa về, ông còn bận những buổi tiệc tùng, những cuộc gặp gỡ khách hàng, những cuộc trao đổi mà ở đó, cô chỉ là một món hàng, một con rối trong tay ông ta.

“Lúc nào cũng vậy,” My thầm than, trái tim cô quặn thắt lại. Cô mở cổng bước vào nhà. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc vào một chiếc vali nhỏ, chỉ mang theo những thứ thật sự cần thiết. Đúng vậy, cô không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa. Cô muốn rời xa cái lồng son giam cầm mình, rời xa những con người giả tạo, những toan tính hèn hạ. Cô muốn tự do. Chí ít là trong một khoảng thời gian.

My viết một mảnh giấy nhỏ cho ba cô, kể lại vắn tắt những gì đã xảy ra trong đêm nay. Cô cố gắng diễn đạt một cách nhẹ nhàng nhất, không muốn làm ông buồn, không muốn làm ông lo lắng. Cô hy vọng ba cô sẽ hiểu, sẽ cảm thông cho cô, dù chỉ một chút thôi. Cô đặt mảnh giấy lên bàn trang điểm, ngay cạnh chiếc gương mà mỗi ngày cô đều soi mình trước khi ra ngoài.

My nhìn vào gương, ngắm nhìn khuôn mặt mình. Đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc, mái tóc rối bời, và làn da tái nhợt. Cô không còn nhận ra mình trong hình ảnh phản chiếu đó. Mình là ai? Mình muốn gì? Những câu hỏi cứ vang vọng mãi trong đầu cô, nhưng cô không thể tìm được câu trả lời. Cô thở dài, lau đi những giọt nước mắt, rồi bước ra khỏi phòng.

My bước ra khỏi cánh cửa, ngoái đầu nhìn lại ngôi nhà, những góc quen thuộc, những kỷ niệm ùa về, như một cuộn phim quay chậm. Cô nhớ lại những buổi tối gia đình sum vầy bên mâm cơm, những chuyến du lịch xa hoa, những món quà đắt tiền. Nhưng tất cả những thứ đó giờ đây đều trở nên vô nghĩa, khi mà cô không cảm thấy hạnh phúc, không cảm thấy được yêu thương. Cô đóng sập cánh cửa lại, trái tim cô tan nát. Cô biết rằng mình đang rời bỏ một phần quan trọng trong cuộc đời mình, nhưng cô cũng biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Cô phải đi, cô phải tìm kiếm bản thân, và cô phải sống một cuộc đời mà cô có thể tự hào.

My bước nhanh ra cổng, rồi biến mất vào màn đêm, để lại phía sau tất cả những gì đã từng là của cô.

My đến bến xe, nhưng cô không biết mình nên đi đâu, về đâu. Cô chỉ biết rằng cô muốn rời xa thành phố này, càng xa càng tốt. Cô muốn đến một nơi nào đó mà không ai biết cô, một nơi nào đó mà cô có thể bắt đầu lại từ đầu. Cô nhìn quanh, thấy bảng thông báo các chuyến xe đêm, và quyết định lựa đại một chuyến, một chuyến xe đi về miền xa xôi nào đó mà cô chưa từng đặt chân đến, một chuyến xe đi về tương lai, một tương lai mà cô không hề biết trước.

Tiếng lơ xe lanh lảnh, tiếng nhạc bolero buồn bã, sâu lắng vang lên, hòa lẫn với tiếng còi xe inh ỏi. My tựa đầu vào cửa kính, nhìn thành phố nơi cô đã sống suốt mười tám năm qua xa dần, xa dần. Ánh đèn nhà cửa, xe cộ lướt nhanh qua mắt cô, như những thước phim quay chậm, gợi lại những ký ức vui buồn. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do, cảm nhận cái quyền được là chính mình trỗi dậy trong tim. Mình không còn là con rối nữa. Mình sẽ tự quyết định cuộc đời mình. Mình sẽ sống một cuộc đời mà mình muốn.

My thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi tiếng lơ xe thô lỗ lay người, gọi cô dậy.

“Này em, tới nơi rồi sao không xuống? Ngủ kỹ quá à!”

NusqiV.png


My giật mình thức giấc, ngơ ngác nhìn quanh.My xuống xe, đôi chân trần chạm vào vỉa hè lát gạch cũ kỹ, cảm nhận cái se lạnh còn sót lại của màn đêm. Cô ngước nhìn lên, bầu trời trong xanh vời vợi, điểm xuyết vài cụm mây trắng bồng bềnh. Khác hẳn với sự ngột ngạt của thành phố lớn, nơi đây mang đến cho cô cảm giác thư thái, dễ chịu đến lạ thường. Tiếng chim ríu rít trên những hàng cây cổ thụ, tiếng rao hàng vọng lại từ khu chợ sớm, và cả mùi hương cà phê thoang thoảng trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị, ấm áp. Mình đã đến một nơi rất khác, My thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Có lẽ nơi này chào đón mình. Cô bước đi, không biết mình sẽ đi đâu, về đâu, nhưng trong tim cô tràn đầy hy vọng. Còn rất nhiều điều phải khám phá ở phía trước. Một cuộc sống mới đang chờ đợi mình. Dù đó là một cuộc sống bình yên hay một biến động đầy dông bão, mình cũng sẽ đối mặt với nó.

Cô kéo chiếc vali cũ kỹ, chậm rãi bước đi trên con phố nhỏ. Những ngôi nhà sơn màu pastel dịu mắt, những hàng hoa giấy rực rỡ khoe sắc trước hiên nhà, và những biển hiệu viết tay mộc mạc, tất cả đều mang đậm dấu ấn của một thành phố nhỏ yên bình. Cô dừng lại trước một quán nước ven đường, gọi một ly trà đá, rồi ngồi ngắm nhìn cuộc sống nơi đây. Mọi người dường như đều quen biết nhau, họ trao nhau những nụ cười thân thiện, những câu hỏi thăm ân cần, và những câu chuyện đời thường giản dị. My cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự ấm áp, chân thành của cộng đồng nhỏ bé này.

Mình cần tìm một chỗ ở, My chợt nhận ra, Mình không thể cứ lang thang như thế này mãi được. Cô quyết định hỏi thăm những người dân địa phương, và sau một hồi tìm kiếm, cô cũng tìm được một căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh. Căn phòng tuy không rộng rãi, xa hoa như phòng của cô ở nhà cũ, nhưng lại rất sạch sẽ, gọn gàng, và khá “cute”, như cách cô thường nói. Có vẻ như chủ cũ vẫn còn để lại cách bài trí như vậy, với những bức tranh phong cảnh treo trên tường, những chậu hoa nhỏ xinh đặt trên bậu cửa sổ, và một chiếc giường đơn trải ga màu hồng phấn. My cảm thấy rất hài lòng. Sau khi sắp xếp đồ đạc, My nằm dài trên giường, thả lỏng cơ thể. Cô mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm. Mình đã trốn thoát, cô nghĩ, Mình đã thoát khỏi cuộc sống mà mình không hề mong muốn. Giờ đây, mình có thể tự do làm những gì mình muốn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau buồn trong quá khứ, và hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.

My đặt chiếc vali xuống, rồi ngả lưng xuống giường, thả lỏng cơ thể. Chiếc giường hơi cứng, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn, ấm áp. Từ bây giờ, mình sẽ không còn sống trong nhung lụa nữa, My thầm nghĩ, Mình sẽ không còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc được mọi người hầu hạ, cung phụng nữa. Mình sẽ phải tự mình lo liệu mọi thứ. Cô biết rằng cuộc sống phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô không hề sợ hãi. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Việc làm…mình cần phải kiếm việc làm, My chợt nghĩ, Mình không thể cứ mãi sống dựa vào số tiền ít ỏi mà mình mang theo được. Với khả năng và kinh nghiệm của cô, cô dư sức tìm được một công việc tốt ở những công ty lớn, những tập đoàn đa quốc gia. Nhưng cô không muốn làm như vậy. Cô không muốn để cha cô biết được nơi mình đang ở, không muốn bị ông ta tìm thấy. Mình cần một công việc đơn giản, không phô trương, không thu hút sự chú ý.

Cô chưa biết phải làm gì, thì chiếc bụng đói cồn cào nhắc nhở cô rằng đã đến giờ ăn trưa. My quyết định đi ra đầu ngõ, tìm mua một thứ gì đó để lót dạ. Cô mua tạm một chiếc bánh mì kẹp thịt, rồi ngồi xuống một chiếc ghế đá ven đường để ăn. Khi cô đang ăn dở chiếc bánh mì, bỗng ánh mắt cô dừng lại ở tờ giấy gói bánh mì, một tờ rơi tuyển dụng của cửa hàng TGDĐ.

Cô đọc kỹ từng dòng chữ, ánh mắt cô sáng lên. Công việc khá đơn giản, chỉ là tư vấn, giới thiệu sản phẩm, sắp xếp hàng hóa, và cài đặt phần mềm cho khách hàng. Được đấy chứ, My tinh nghịch cười, Công việc này có vẻ phù hợp với mình. Nó không quá khó, không đòi hỏi kinh nghiệm cao, và quan trọng là, nó không liên quan gì đến cha mình.

jCM3cSm.png


Cô gấp tờ rơi lại, bỏ vào túi, rồi đứng dậy, bước đi với một quyết tâm mới. Ngày mai mình sẽ đi phỏng vấn. Mình tin rằng khởi đầu này sẽ mang lại cho mình nhiều trải nghiệm thú vị, và giúp mình trưởng thành hơn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười. Cuộc sống mới của cô, dù khó khăn, nhưng cũng đầy hứa hẹn.
 

Buinhulac

Yếu sinh lý
Chương 205 Chạy trốn

Màn đêm ôm trọn lấy cơ thể trần trụi của My, cái lạnh thấm vào da thịt, khiến cô run lên bần bật. Xung quanh cô, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới làn gió heo may và tiếng côn trùng rả rích, những âm thanh đơn độc vọng lại giữa không gian tĩnh mịch càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, lạc lõng. Cô ôm chặt lấy mình, cố gắng xua đi cái lạnh, nhưng dường như vô vọng. Không chỉ cái lạnh của màn đêm, mà còn có một cái lạnh khác, một cái lạnh từ sâu thẳm trái tim, một cái lạnh của sự sợ hãi, của sự tuyệt vọng.

olqcVE.png


Chỉ một chút nữa thôi…chỉ một chút nữa thôi là mình đã mất tất cả rồi, My thầm thì, giọng run rẩy. Ký ức về những giây phút kinh hoàng tại biệt thự của Phong Hào ùa về, như một thước phim quay chậm, khiến cô không khỏi rùng mình. Bàn tay thô bạo của gã, ánh mắt thèm thuồng như sói đói, và những lời nói dơ bẩn, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí cô, ám ảnh cô đến tận cùng. Nếu như mình không vùng vẫy…nếu như mình không chạy trốn…thì giờ này mình sẽ ra sao?

My định thần lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ trong đầu. Cô biết rằng mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự sợ hãi và tuyệt vọng. Cô phải mạnh mẽ, phải đứng lên và đấu tranh cho cuộc đời mình. Cô nhìn quanh, cố gắng xác định phương hướng. Mắt cô dần quen với bóng tối, và cô nhận ra mình đang ở một khu rừng ven đô, nơi cô đã từng cùng đám bạn đến cắm trại, đốt lửa trại, và hát hò thâu đêm. Mình phải ra khỏi khu rừng này, My nghĩ, Mình phải tìm một nơi an toàn.

Cô lê bước, thân người mệt mỏi, rã rời, hướng về phía con đường chính. Chiếc váy dạ hội đắt tiền, niềm tự hào của cô, giờ đã trở thành một thứ vướng víu, rách toạc một bên vai, lộ ra sự căng tròn, trắng mịn của một bên ngực. Cô cố gắng dùng một tay giữ chặt chiếc váy, che đi những phần da thịt trần trụi, nhưng dường như vô ích. Mỗi bước đi của cô đều để lại một dấu vết, một sự phơi bày, khiến cô cảm thấy xấu hổ và nhục nhã. Mình phải làm gì đây? Mình phải đi đâu?

Đúng lúc đó, như một phép màu, một chiếc taxi dừng lại trước mặt My. Cô vội vàng lên xe, tránh ánh nhìn tò mò và thèm thuồng của gã tài xế. Cô ngồi co ro ở băng ghế sau, cố gắng thu mình lại, như thể muốn biến mất khỏi thế giới này.

“Đi đâu nào người đẹp?” giọng gã tài xế vang lên, phá tan sự im lặng.

My giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Đến địa chỉ xxx đường xx chú ơi,” cô đáp, giọng run run. Trong suốt quãng đường đi, cô cảm thấy khó chịu khi gã tài xế liên tục liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu. Mỗi ánh mắt của hắn như một lưỡi dao, cứa vào lòng tự trọng của cô, khiến cô càng siết chặt chiếc váy hơn, quyết không để lộ thêm bất cứ phần da thịt nào.

Về nhà ư? My thầm nghĩ, nước mắt chực trào ra. Về nhà để làm gì, khi mà ngay chính cha mình cũng coi mình như một món đồ trao đổi? Về nhà để nghe những lời trách móc, những lời than vãn về sự vô dụng của mình? Không, mình không thể về nhà. Mình không thuộc về nơi đó nữa. Cô lau nhanh những giọt nước mắt, quyết định không để bất cứ ai điều khiển cuộc đời mình nữa. Mình phải hành động. Mình phải tự cứu lấy bản thân. Nhưng bằng cách nào?

Trong khi đó, tại biệt thự xa hoa, Phong Hào đang nằm lăn lóc trên chiếc ghế sofa, ôm lấy hạ bộ đau nhức. Cơn đau hành hạ khiến mồ hôi hắn vã ra như tắm, khuôn mặt đỏ bừng, nhăn nhó. Con đĩ mẹ, con điếm này, hắn gào lên, tiếng hắn vang vọng khắp căn phòng. Mày dám đạp tao? Mày dám làm tao đau? Tao sẽ khiến mày phải hối hận vì đã dám xúc phạm tao. Tao sẽ khiến mày quỳ dưới chân tao mà van xin tha thứ!

Hắn lết đến bên chiếc ghế sofa, thở hổn hển, ánh mắt tóe lửa căm hờn. Hắn nhớ lại hình ảnh Diệu My vùng vẫy, chống cự, và chạy trốn khỏi hắn. Chỉ một chút nữa thôi…chỉ một chút nữa thôi là tao đã được sung sướng với con đĩ đó rồi. Tại sao? Tại sao nó lại dám từ chối tao?

Chiếc taxi dừng lại trước cổng khu biệt thự giàu có, nơi mà My đã từng gọi là nhà, là gia đình.

“Đến nơi rồi ạ,” gã tài xế thông báo, giọng đầy tiếc nuối. Hắn đưa tay định chạm vào vai My, nhưng cô đã nhanh chóng né tránh.

My trả tiền, bước xuống xe, nhìn vào cánh cổng cao lớn, xa hoa. Ánh đèn vàng hắt lên những bức tường trắng xóa, tạo nên một không gian sang trọng, nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Cô biết rằng cha cô vẫn chưa về, ông còn bận những buổi tiệc tùng, những cuộc gặp gỡ khách hàng, những cuộc trao đổi mà ở đó, cô chỉ là một món hàng, một con rối trong tay ông ta.

“Lúc nào cũng vậy,” My thầm than, trái tim cô quặn thắt lại. Cô mở cổng bước vào nhà. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc vào một chiếc vali nhỏ, chỉ mang theo những thứ thật sự cần thiết. Đúng vậy, cô không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa. Cô muốn rời xa cái lồng son giam cầm mình, rời xa những con người giả tạo, những toan tính hèn hạ. Cô muốn tự do. Chí ít là trong một khoảng thời gian.

My viết một mảnh giấy nhỏ cho ba cô, kể lại vắn tắt những gì đã xảy ra trong đêm nay. Cô cố gắng diễn đạt một cách nhẹ nhàng nhất, không muốn làm ông buồn, không muốn làm ông lo lắng. Cô hy vọng ba cô sẽ hiểu, sẽ cảm thông cho cô, dù chỉ một chút thôi. Cô đặt mảnh giấy lên bàn trang điểm, ngay cạnh chiếc gương mà mỗi ngày cô đều soi mình trước khi ra ngoài.

My nhìn vào gương, ngắm nhìn khuôn mặt mình. Đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc, mái tóc rối bời, và làn da tái nhợt. Cô không còn nhận ra mình trong hình ảnh phản chiếu đó. Mình là ai? Mình muốn gì? Những câu hỏi cứ vang vọng mãi trong đầu cô, nhưng cô không thể tìm được câu trả lời. Cô thở dài, lau đi những giọt nước mắt, rồi bước ra khỏi phòng.

My bước ra khỏi cánh cửa, ngoái đầu nhìn lại ngôi nhà, những góc quen thuộc, những kỷ niệm ùa về, như một cuộn phim quay chậm. Cô nhớ lại những buổi tối gia đình sum vầy bên mâm cơm, những chuyến du lịch xa hoa, những món quà đắt tiền. Nhưng tất cả những thứ đó giờ đây đều trở nên vô nghĩa, khi mà cô không cảm thấy hạnh phúc, không cảm thấy được yêu thương. Cô đóng sập cánh cửa lại, trái tim cô tan nát. Cô biết rằng mình đang rời bỏ một phần quan trọng trong cuộc đời mình, nhưng cô cũng biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Cô phải đi, cô phải tìm kiếm bản thân, và cô phải sống một cuộc đời mà cô có thể tự hào.

My bước nhanh ra cổng, rồi biến mất vào màn đêm, để lại phía sau tất cả những gì đã từng là của cô.

My đến bến xe, nhưng cô không biết mình nên đi đâu, về đâu. Cô chỉ biết rằng cô muốn rời xa thành phố này, càng xa càng tốt. Cô muốn đến một nơi nào đó mà không ai biết cô, một nơi nào đó mà cô có thể bắt đầu lại từ đầu. Cô nhìn quanh, thấy bảng thông báo các chuyến xe đêm, và quyết định lựa đại một chuyến, một chuyến xe đi về miền xa xôi nào đó mà cô chưa từng đặt chân đến, một chuyến xe đi về tương lai, một tương lai mà cô không hề biết trước.

Tiếng lơ xe lanh lảnh, tiếng nhạc bolero buồn bã, sâu lắng vang lên, hòa lẫn với tiếng còi xe inh ỏi. My tựa đầu vào cửa kính, nhìn thành phố nơi cô đã sống suốt mười tám năm qua xa dần, xa dần. Ánh đèn nhà cửa, xe cộ lướt nhanh qua mắt cô, như những thước phim quay chậm, gợi lại những ký ức vui buồn. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do, cảm nhận cái quyền được là chính mình trỗi dậy trong tim. Mình không còn là con rối nữa. Mình sẽ tự quyết định cuộc đời mình. Mình sẽ sống một cuộc đời mà mình muốn.

My thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi tiếng lơ xe thô lỗ lay người, gọi cô dậy.

“Này em, tới nơi rồi sao không xuống? Ngủ kỹ quá à!”

NusqiV.png


My giật mình thức giấc, ngơ ngác nhìn quanh.My xuống xe, đôi chân trần chạm vào vỉa hè lát gạch cũ kỹ, cảm nhận cái se lạnh còn sót lại của màn đêm. Cô ngước nhìn lên, bầu trời trong xanh vời vợi, điểm xuyết vài cụm mây trắng bồng bềnh. Khác hẳn với sự ngột ngạt của thành phố lớn, nơi đây mang đến cho cô cảm giác thư thái, dễ chịu đến lạ thường. Tiếng chim ríu rít trên những hàng cây cổ thụ, tiếng rao hàng vọng lại từ khu chợ sớm, và cả mùi hương cà phê thoang thoảng trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị, ấm áp. Mình đã đến một nơi rất khác, My thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Có lẽ nơi này chào đón mình. Cô bước đi, không biết mình sẽ đi đâu, về đâu, nhưng trong tim cô tràn đầy hy vọng. Còn rất nhiều điều phải khám phá ở phía trước. Một cuộc sống mới đang chờ đợi mình. Dù đó là một cuộc sống bình yên hay một biến động đầy dông bão, mình cũng sẽ đối mặt với nó.

Cô kéo chiếc vali cũ kỹ, chậm rãi bước đi trên con phố nhỏ. Những ngôi nhà sơn màu pastel dịu mắt, những hàng hoa giấy rực rỡ khoe sắc trước hiên nhà, và những biển hiệu viết tay mộc mạc, tất cả đều mang đậm dấu ấn của một thành phố nhỏ yên bình. Cô dừng lại trước một quán nước ven đường, gọi một ly trà đá, rồi ngồi ngắm nhìn cuộc sống nơi đây. Mọi người dường như đều quen biết nhau, họ trao nhau những nụ cười thân thiện, những câu hỏi thăm ân cần, và những câu chuyện đời thường giản dị. My cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự ấm áp, chân thành của cộng đồng nhỏ bé này.

Mình cần tìm một chỗ ở, My chợt nhận ra, Mình không thể cứ lang thang như thế này mãi được. Cô quyết định hỏi thăm những người dân địa phương, và sau một hồi tìm kiếm, cô cũng tìm được một căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh. Căn phòng tuy không rộng rãi, xa hoa như phòng của cô ở nhà cũ, nhưng lại rất sạch sẽ, gọn gàng, và khá “cute”, như cách cô thường nói. Có vẻ như chủ cũ vẫn còn để lại cách bài trí như vậy, với những bức tranh phong cảnh treo trên tường, những chậu hoa nhỏ xinh đặt trên bậu cửa sổ, và một chiếc giường đơn trải ga màu hồng phấn. My cảm thấy rất hài lòng. Sau khi sắp xếp đồ đạc, My nằm dài trên giường, thả lỏng cơ thể. Cô mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm. Mình đã trốn thoát, cô nghĩ, Mình đã thoát khỏi cuộc sống mà mình không hề mong muốn. Giờ đây, mình có thể tự do làm những gì mình muốn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau buồn trong quá khứ, và hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.

My đặt chiếc vali xuống, rồi ngả lưng xuống giường, thả lỏng cơ thể. Chiếc giường hơi cứng, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn, ấm áp. Từ bây giờ, mình sẽ không còn sống trong nhung lụa nữa, My thầm nghĩ, Mình sẽ không còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc được mọi người hầu hạ, cung phụng nữa. Mình sẽ phải tự mình lo liệu mọi thứ. Cô biết rằng cuộc sống phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô không hề sợ hãi. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Việc làm…mình cần phải kiếm việc làm, My chợt nghĩ, Mình không thể cứ mãi sống dựa vào số tiền ít ỏi mà mình mang theo được. Với khả năng và kinh nghiệm của cô, cô dư sức tìm được một công việc tốt ở những công ty lớn, những tập đoàn đa quốc gia. Nhưng cô không muốn làm như vậy. Cô không muốn để cha cô biết được nơi mình đang ở, không muốn bị ông ta tìm thấy. Mình cần một công việc đơn giản, không phô trương, không thu hút sự chú ý.

Cô chưa biết phải làm gì, thì chiếc bụng đói cồn cào nhắc nhở cô rằng đã đến giờ ăn trưa. My quyết định đi ra đầu ngõ, tìm mua một thứ gì đó để lót dạ. Cô mua tạm một chiếc bánh mì kẹp thịt, rồi ngồi xuống một chiếc ghế đá ven đường để ăn. Khi cô đang ăn dở chiếc bánh mì, bỗng ánh mắt cô dừng lại ở tờ giấy gói bánh mì, một tờ rơi tuyển dụng của cửa hàng TGDĐ.

Cô đọc kỹ từng dòng chữ, ánh mắt cô sáng lên. Công việc khá đơn giản, chỉ là tư vấn, giới thiệu sản phẩm, sắp xếp hàng hóa, và cài đặt phần mềm cho khách hàng. Được đấy chứ, My tinh nghịch cười, Công việc này có vẻ phù hợp với mình. Nó không quá khó, không đòi hỏi kinh nghiệm cao, và quan trọng là, nó không liên quan gì đến cha mình.

jCM3cSm.png


Cô gấp tờ rơi lại, bỏ vào túi, rồi đứng dậy, bước đi với một quyết tâm mới. Ngày mai mình sẽ đi phỏng vấn. Mình tin rằng khởi đầu này sẽ mang lại cho mình nhiều trải nghiệm thú vị, và giúp mình trưởng thành hơn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười. Cuộc sống mới của cô, dù khó khăn, nhưng cũng đầy hứa hẹn.
nhanh ra đều đi fen
ngày nào cg vào hóng ý
 

Truonglao_94

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 206 Tá túc

My dứt lời, khung cảnh chuyển về hiện tại, những ký ức vừa rồi dần tan biến, công viên đêm càng lạnh hơn, sương dần giăng lên những tán cây, Nam ngồi cạnh cô chăm chú lắng nghe.

"Vậy là em đã từ bỏ hết mọi thứ," Nam lặp lại, giọng trầm khàn, phá tan sự tĩnh lặng của công viên đêm. Hơi thở anh phả ra làn khói mỏng, tan vào không gian mờ ảo. "Cả việc làm tiểu thư của một nhà tài phiệt?"

My ngước nhìn Nam, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ buồn bã. "Em cũng không muốn," cô khẽ nói, "Nhưng sự thật nó quá phũ phàng, nhất là khi cha em bị tiền làm mờ mắt." Cô cúi đầu, lảng tránh ánh mắt dò xét của Nam, những ngón tay đan chặt vào nhau, thể hiện sự bất an.

"Vậy giờ khuya rồi, em định ở đâu?" Nam hỏi, giọng anh không còn vẻ trêu chọc, thay vào đó là sự quan tâm chân thành. Anh hiểu rằng, cô gái trước mặt đang phải đối diện với một tương lai mịt mù, không biết phải đi đâu, về đâu.

My rùng mình, nhớ lại hình ảnh Phong Hào và những tên đàn em lảng vảng gần con hẻm nơi cô trọ. "Em cũng không biết," cô thú nhận, "Hào có vẻ đang săn lùng em. Không biết là do hắn vô tình đi ngang qua, hay có ai đó thấy em mà báo cho hắn." Cô co rúm người lại, không chỉ vì cái lạnh của màn đêm, mà còn vì nỗi sợ hãi đang dần xâm chiếm tâm trí, nỗi sợ bị cưỡng ép, bị thao túng.

Một chiếc áo khoác ấm áp choàng lên vai My, xua đi cái lạnh giá. "Có vẻ em lạnh rồi," Nam nói, giọng dịu dàng, "Khuya rồi, ở đây cũng không tốt. Nếu không chê, em có thể ghé qua nhà anh nghỉ một đêm."


My ngước nhìn Nam, ánh mắt cô vẫn còn chút sợ sệt, do dự. "Nhưng mà… em sợ…"

Nam khẽ thở dài, hiểu rõ sự nghi ngại trong lòng cô. "Sợ, ừm cũng đúng… Anh dù sao cũng coi như là người mới quen với em, chỉ là vô tình cùng đồng cảm với nhau thôi. Nếu em không tin anh, cũng không sao," anh nói, "Chỉ là, khuya rồi, em ở đây, đi lại ngoài đường một thân một mình, rất nguy hiểm."

My mím môi, những lời Nam nói hoàn toàn đúng. Cô đang lạc lõng, không biết phải làm gì, và không còn ai để tin tưởng. Ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Nam suy tính điều gì đó trong giây lát, rồi nói, "Bây giờ, nếu qua nhà Phương thì quá xa. Anh cũng không quen ai gần đây cả."

My nhìn Nam, rồi đột nhiên, một quyết định táo bạo nảy ra trong đầu. Cô quyết định tin tưởng người đàn ông này, một người đàn ông mà cô vừa mới quen, một người đàn ông mà cô không hề biết gì về anh. Không hiểu sao, từ Nam toát ra một thứ gì đó vững chãi, chân thành, khiến cô cảm thấy an toàn.

"Được rồi," My nói, giọng nhỏ nhẹ, "Cho em ngủ nhờ nhà anh vậy. Nhưng… ngủ thì sao? Anh phải đi chỗ khác ạ?"

Nam bật cười, xua tan bầu không khí căng thẳng. "Nghĩ gì vậy cô gái?" anh trêu chọc, "Có phòng riêng, em cứ yên tâm."

My đỏ mặt, cũng bật cười. "Dạ… vậy à? Em cứ nghĩ…" Cô chợt nhận ra mình vừa nói lỡ lời, vội vàng bụm miệng, cố gắng che đi sự bối rối.

Nam nhếch mép cười, "Nghĩ anh, shipper nghèo rớt mùng tơi, sẽ giở trò gì với em chứ gì?" Anh đứng dậy, "Thôi đi, anh chở em về."

My ngập ngừng leo lên chiếc xe máy đen cũ kỹ của Nam. Tiếng xe lạch bạch vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của công viên đêm. Sau lưng Nam, My cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ, như thể cô đang được chở che, bảo vệ. Cô mỉm cười nhẹ, cảm thấy may mắn vì đã gặp được người đàn ông này.

Chiếc xe lạch bạch chở My đến một căn nhà không quá lớn, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Ngôi nhà được tô điểm bằng lớp sơn trắng giản dị và giàn hoa giấy rực rỡ trước hiên nhà, tạo nên một vẻ đẹp bình yên, ấm áp.


Nam dựng xe trước cửa, rồi mời My vào nhà.


"Ôi, thiệt là gọn gàng!" My thốt lên, ngắm nhìn xung quanh. Mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, khoa học, từ những cuốn sách trên giá đến những vật dụng nhỏ trên bàn. Căn nhà được bài trí đơn giản, không xa hoa, nhưng lại toát lên một vẻ ấm cúng, dễ chịu. "Em ngồi đây nhé," Nam nói, "Em ăn gì chưa? Anh lấy chút gì cho em ăn." Anh chỉ tay về phía chiếc sofa mềm mại, rồi bước vào bếp.

Trong lúc Nam chuẩn bị đồ ăn, My tranh thủ ngắm nghía xung quanh. Sự tò mò về căn nhà của một chàng trai khiến cô không thể kiềm chế. Cô tiến đến gần chiếc giá sách, ngắm nhìn những bức ảnh được đặt ngay ngắn trên đó. Từ những bức ảnh thời học sinh ngố tàu đến những bức ảnh chụp cùng bạn bè, người thân, tất cả đều hé lộ một phần nào đó về con người Nam.


Bức ảnh cuối cùng thu hút sự chú ý của My. Đó là bức ảnh Nam chụp cùng mọi người ở cửa hàng TGDĐ, nơi cả 2 đang làm việc. A, chị quản lý Phương này, anh Tí, Tuấn giám sát camera, chị Hương này… và…ủa? My nhíu mày khi thấy bên cạnh Nam một cô gái xinh đẹp mà cô chưa từng gặp ở cửa hàng. Cô gái đó cũng đang ôm lấy tay Nam, cả hai đều cười rất tươi. Cô gái này là ai?

5BYFuI.png


Sự thắc mắc của My bị cắt ngang bởi tiếng chén đũa leng keng từ nhà bếp. "Ăn đi nhé em," Nam nói, đặt một tô mì nóng hổi lên bàn, "Cho lại sức. Chắc chiều giờ em chưa ăn gì."

"Dạ, cảm ơn anh," My đáp, rồi lập tức nhào tới tô mì, ăn ngấu nghiến như thể đã bỏ đói cả ngày.

"Trễ rồi," Nam nói sau khi My đã ăn gần hết tô mì, "Anh đi ngủ đây. Em vào phòng cạnh cầu thang mà ngủ. Phòng sạch lắm, phù hợp với tiểu thư như em." Anh nháy mắt trêu chọc.

My lườm anh, nhưng không giận. "Em hết là tiểu thư từ lâu rồi," cô nói.

Nam cười, rồi quay người bước đi, để lại My một mình trong phòng khách ấm áp. Dù mệt mỏi, nhưng cô không thể nào chợp mắt được. Những suy nghĩ miên man cứ luẩn quẩn trong đầu cô, về quá khứ, về hiện tại, và về tương lai. Nhưng trên hết, cô cảm thấy một cảm giác bình yên và an toàn, một cảm giác mà cô đã không có được từ rất lâu rồi. Cô mỉm cười, tiếp tục ăn nốt phần mì còn lại, rồi quyết định sẽ đi ngủ.


My bước tới căn phòng mà Nam chỉ, cánh cửa phòng dưới cầu thang khép lại, My chìm vào một không gian tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng bàng bạc len lỏi qua khe cửa sổ, hắt lên nền tường trắng toát. Căn phòng nhỏ nhắn, ngăn nắp, mang đậm phong cách tối giản, nhưng lại toát lên vẻ ấm cúng, dễ chịu. Thật lạ, My thầm nghĩ, Một con người bụi bặm như anh Nam, bên ngoài có vẻ bất cần đời, ai mà ngờ lại có thể bài trí một căn phòng gọn gàng, sạch sẽ đến thế này. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô.

Cô thả lỏng cơ thể xuống chiếc nệm đơn sơ, vẫn còn thơm tho mùi nắng. Cảm giác êm ái dần dần lan tỏa, xoa dịu những mệt mỏi, căng thẳng tích tụ trong suốt một ngày dài. Nhưng dù vậy, My vẫn không thể nào chợp mắt được. Những lo lắng về tương lai, về cuộc sống mới, cứ bủa vây lấy tâm trí cô, khiến cô trằn trọc không yên. Ngày mai, ngày kia, rồi những ngày sau nữa sẽ ra sao? Mình sẽ tìm được một công việc phù hợp chứ? Mình có thể tự lo cho bản thân mình không? Và liệu Phong Hào có tìm ra mình? Hàng loạt câu hỏi không ngừng dội về, gặm nhấm sự bình yên hiếm hoi mà cô vừa mới có được. Thôi nào My, đừng suy nghĩ nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Mình phải tin vào điều đó.

Nam sau khi chắc chắn My đã yên vị, lại lặng lẽ ra ban công, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng lững lờ bay lên, tan vào màn đêm tĩnh mịch. Đôi mắt anh hướng về phía xa xăm, đăm chiêu suy nghĩ. Những câu chuyện mà My kể ở công viên ban nãy cứ văng vẳng bên tai anh, về một cuộc đời xa hoa, lộng lẫy, nhưng lại đầy giả dối và bất hạnh. Một cô gái xinh đẹp, thông minh, lại xuất thân từ một gia đình tài phiệt, Nam thầm nghĩ, Vậy mà cuộc đời cô ta lại chẳng hề hạnh phúc như những gì người ngoài vẫn thấy. Anh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười chua chát. Bản thân anh, cũng đã từng tin vào những điều hào nhoáng bên ngoài, để rồi phải nhận lấy một kết cục đau đớn.

Nếu là mình của những ngày trước, Nam tiếp tục suy nghĩ, Có lẽ mình đã chẳng ngần ngại mà tìm cách để địt cô ta rồi. Một con mồi ngon lành như vậy, sao có thể bỏ qua được chứ? Anh rít một hơi thuốc thật sâu, để mặc cho làn khói đắng chát len lỏi vào phổi, xua tan đi những suy nghĩ đen tối. Nhưng dù vậy, những ký ức về quá khứ vẫn cứ ùa về, ám ảnh anh đến tận cùng.

Kể từ khi Linh biến mất, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy trong tim anh, mọi thứ dường như đã thay đổi. Anh không còn hứng thú với những cuộc tình chóng vánh, những mối quan hệ hời hợt. Anh khao khát một điều gì đó sâu sắc hơn, chân thành hơn. Không hẳn là quá buồn, chỉ là anh đã mất đi một cảm giác thân thuộc, một sự kết nối mà anh không thể nào lý giải được. Mình không muốn My phải trải qua những điều tồi tệ như mình đã từng trải, Nam tự nhủ, Mình không muốn cô ấy bị một kẻ như Phong Hào tước đoạt đi tất cả. Cô ấy là một cô gái khác biệt hẳn so với những người trong giới nhà giàu. Cô ấy chỉ là chưa có nhiều kinh nghiệm sống, chưa biết cách bảo vệ bản thân mình mà thôi. Anh dụi tắt điếu thuốc, rồi quay vào nhà, để lại những suy nghĩ miên man hòa lẫn vào màn đêm.

Đồng hồ tích tắc điểm một giờ sáng, nhưng My vẫn không thể nào chợp mắt được. Tiếng dế kêu rỉ rả ngoài vườn, tiếng côn trùng rả rích trong bóng đêm, những âm thanh xa lạ mà lần đầu tiên cô được nghe rõ ràng đến thế, như những lời thì thầm bí ẩn, khơi gợi sự tò mò trong cô. Sống trong nhung lụa từ bé, quen với sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, giờ đây, My mới thực sự cảm nhận được sự tĩnh lặng của màn đêm.

Ánh trăng bàng bạc hắt từ cửa sổ, chiếu thẳng vào giường cô, tạo nên những vệt sáng nhợt nhạt trên nền tường trắng, vẽ nên những hình thù kỳ quái. My ngước mắt nhìn lên, ngắm nhìn vầng trăng khuyết lơ lửng giữa bầu trời đêm, và chợt cảm thấy một nỗi cô đơn xâm chiếm trái tim.

W4cMaN.png


Bất chợt, một đám mây đen kéo đến, che khuất vầng trăng, khiến căn phòng chìm vào bóng tối. My giật mình, cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ ùa đến. Cô nhớ lại những câu chuyện ma quái mà cô từng nghe, nhớ lại những bộ phim kinh dị mà cô từng xem, và trí tưởng tượng của cô bắt đầu vẽ ra những hình ảnh đáng sợ. Cô rùng mình, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ.

Nhưng càng cố gắng, cô lại càng cảm thấy sợ hãi hơn. Cô bắt đầu nghĩ đến việc Phong Hào có thể tìm đến đây, bắt cô trở về, hoặc thậm chí làm hại cô. Cô nhớ lại ánh mắt thèm thuồng và những lời nói dơ bẩn của hắn, và một cơn ghê tởm dâng trào trong lòng cô. Cô cố gắng trấn an bản thân, nhưng trái tim cô vẫn đập liên hồi, và mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Bất chợt, cô nhớ đến Nam. Cô tự hỏi, liệu giờ này anh đã ngủ chưa? Anh có đang nghĩ đến cô không? Cô không biết tại sao, nhưng cô lại cảm thấy tin tưởng và an toàn khi nghĩ đến anh. Cô muốn đến bên anh, muốn được anh che chở và bảo vệ.

Cô chần chừ một lát, rồi quyết định rón rén bước ra khỏi giường. Cô đi nhẹ nhàng đến phòng của Nam, áp tai vào cánh cửa, nghe ngóng. Tiếng ngáy đều đều từ bên trong vọng ra, khiến cô yên tâm hơn phần nào. Cô định gõ cửa, nhưng rồi lại nán lại suy nghĩ. Mình làm phiền anh ấy quá. Anh ấy đã vất vả cả ngày rồi. Tốt nhất là mình nên quay về.

u6xDPB.png


Cô lặng lẽ quay trở lại căn phòng tối om, trùm chăn kín mít, cố gắng xua đi những suy nghĩ lung tung và những cảm xúc sợ hãi đang bủa vây tâm trí. Mình phải ngủ thôi. Mình cần phải có sức khỏe để đối mặt với ngày mai. Và mình phải tin rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Ánh sáng mặt trời chói chang chiếu thẳng vào ô cửa sổ, đánh thức My khỏi giấc ngủ chập chờn. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, hòa lẫn với tiếng rao hàng quen thuộc từ ngoài đường, tạo nên một bản giao hưởng rộn rã của buổi sáng. My ngái ngủ dụi mắt, rồi ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài. Cô cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần lại sảng khoái hơn rất nhiều.

Cô bước ra khỏi phòng, ngạc nhiên khi thấy Nam đang ở trong bếp, lúi húi nấu nướng một món gì đó. Anh mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần đùi, để lộ những bắp tay săn chắc và làn da rám nắng.

“Anh biết nấu ăn luôn ạ?” My hỏi, ngạc nhiên. Cô chưa từng nghĩ rằng một người đàn ông mạnh mẽ và bụi bặm như Nam lại có thể đảm đang công việc bếp núc.

Nam ngừng tay, lau mồ hôi trên trán, rồi nhìn My, nhếch mép cười. "Tiểu thư dậy rồi à?" anh trêu chọc, "Sáng anh thích tự nấu, vừa sạch sẽ, vừa tiết kiệm."

My nhíu mày, giả vờ tức giận. "Tiểu thư gì nữa! Em hết làm tiểu thư từ lâu rồi," cô nói, "Em thì chẳng biết nấu gì cả." Cô thở dài, thú nhận, "Từ trước đến giờ, em có bao giờ phải động tay vào việc gì đâu."

My tiến lại gần bàn ăn, ngồi xuống, đung đưa chân, chống một tay lên má, ngắm nhìn Nam đang lúi húi trong bếp. Cô cảm thấy một cảm giác khác lạ, một cảm giác ấm áp và dễ chịu, len lỏi trong tim.

“Đây,” Nam nói, đặt một tô súp nóng hổi lên bàn, "Ăn tạm nhé, còn phải đi làm."

My hớn hở cầm lấy tô súp, nhìn Nam với ánh mắt biết ơn. "Dở thì cũng ráng mà ăn đi," Nam nói, cố tình làm ra vẻ lạnh lùng.

My nếm thử một ngụm súp, rồi mắt cô sáng lên. "Ngon quá!" cô thốt lên, "Có lẽ đây là món súp ngon nhất em từng ăn từ trước tới giờ." Cô giơ ngón cái lên, tấm tắc khen ngợi. "Đúng là đẳng cấp master chef!"

Nam nhếch mép cười, "Thật không?"

"Thật mà!" My khẳng định, "Trước giờ em cũng chỉ có người làm nấu cho ăn thôi, chưa bao giờ em được ăn một món súp ngon như thế này."

My vừa ăn, vừa nhìn Nam, lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô chợt nhận ra rằng, cuộc sống bình dị này, những điều giản dị này, lại mang đến cho cô niềm vui và hạnh phúc mà trước đây cô chưa từng có.

"Ngon quá anh Nam," My nói, "Hôm nào anh dạy em nấu nhé?"

Nam suy nghĩ một lát, rồi đáp, "Anh lấy công mắc lắm đấy!"

My nháy mắt tinh nghịch, "Mắc cũng được, trả góp!"

Cả hai cùng bật cười, xua tan đi những lo toan, muộn phiền trong cuộc sống. Trong khoảnh khắc đó, My cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn bao giờ hết.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo