Tôi quay sang nhìn Dung, tôi không muốn nghĩ nữa, nếu không tôi sẽ điên mất. Tôi quần nhau với Dung mệt nghỉ cả ngày hôm đó như một liều thuốc phiện giúp tôi không phải nghĩ đến Thu. Trái với sự đau khổ của tôi, thì Dung lại rất khoái chí vì nàng nghĩ dù tôi dành tình cảm cho người khác nhưng vẫn không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của cơ thể nàng.
Hôm sau là cuối tuần, tôi nhận được tin nhắn của một đồng nghiệp ở công ty: Vân. Nàng hơn tôi 6 tuổi nhưng cũng có ý với tôi. Nàng không đẹp nhưng ăn nói khéo léo. Nàng đã có chồng và sinh được một cô con gái, nhưng khi có bầu, nàng bị cảm và sinh ra cháu bé bị thiểu năng. Khỏi cần phải trình bày nhiều, tôi cũng biết nàng có một gia đình không hạnh phúc. Có lẽ một phần là do đứa con khiến cuộc hôn nhân của nàng bế tắc, vì nghe nói nàng không sinh được nữa. Chồng nàng theo như nàng kể, là người tử tế, dù nàng không thể sinh con nữa nhưng cũng vẫn yêu thương gia đình, không lăng nhăng bồ bịch. Tuy vậy chồng nàng không tâm lý, không biết xoa dịu nàng lại rất khô khan. Hàng ngày sống với người chồng ít nói, chăm sóc đứa con không chịu lớn, nàng rất mệt mỏi và chán nản. Tôi hiểu, nàng thiếu thốn tình cảm. Vì vậy nàng rất gần gũi với tôi, vì tôi tâm lý lại khéo ăn nói. Trước mặt mọi người chúng tôi như một cặp bài trùng làm việc ăn ý như chi em thật sự. Tôi cũng gọi nàng là "chị" xưng "em". Nhưng tôi biết, nàng mong chờ hơn thế ở tôi. Trước hết là sự cảm thông và chia sẻ như một người bạn tri kỷ. Sau đó, thầm kín là chuyện chăn gối. Khi nàng kể về người chồng khô khan của mình, tôi hiểu nàng ngầm nói rằng anh ta kho khan trong cả chuyện vợ chồng. Dù vậy, tôi cũng chưa bao giờ chạm đến nàng. Dù sao, chúng tôi cũng làm việc chung, tôi không muốn có chuyện phức tạp. Hơn nữa, nàng cũng không phải là người đẹp đến nỗi khiến tôi bất chấp dị nghị trong công ty.
Vân nhắn tin hỏi thăm tôi ốm đau ra sao, rằng ở công ty hôm trước có vài việc quan trọng xảy ra vậy mà tôi không có mặt. Thật lòng mấy ngày qua tôi cung không quan tâm lắm đến chuyện công ty, vì tôi đang mải nghĩ đến Thu. Nhưng vì tôi đang rất hy vọng trong vài năm tới tôi sẽ được cất nhắc thăng chức lên lãnh đạo, nên tôi cũng rất tò mò không biết chuyện gì xảy ra và có ảnh hưởng đến mình không. Vân nhắn tin như vậy, tôi đoán có lẽ có liên quan đến tôi. Tôi trả lời Vân lịch sự rồi hỏi có chuyện gì. Vân nói chuyện này không bàn qua điện thoại được, nên muốn đến nhà thăm tôi và tiện thể nói chuyện luôn. Tôi đồng ý. Bỗng dưng tôi có cảm giác Vân đang cố tình tạo ra tình huống để chúng tôi ngã vào nhau.
Sự đau khổ tôi đang phải chịu đựng vì chuyện với Thu khiến tôi điên dại như muốn phá đời. Tôi muốn nếm trải vợ của người khác, cái cảm giác mình cướp được vật đã là của người ta, có lẽ sẽ xoa dịu tôi phần nào. Vì vậy, tôi cũng sẵn sàng nếu Vân mở lời.
Tôi dọn qua loa nhà cửa, trải lại ga giường thơm tho rồi đặt một bông hồng trên giường trong trường hợp cần dùng đến. Tôi mặc quần đùi và áo phông mỏng. Đúng, hình như tôi không đẹp trai nhưng trông rất kích. Có tiếng chuông cửa. Tôi bình thản ra mở. Vân nhìn thấy tôi thì hơi sững người, rồi bình luận:
- Chưa bao giờ thấy thầy Tiến ăn mặc bỗ bã thế này.