Mọi người về nhận phòng, ai nấy đều rât ưng ý và khen ngợi Ngọc chu đáo. Trong phòng còn có thiệp chào mừng rằng đây là một kì nghỉ để tỏ lòng biết ơn của công ty vì những nỗ lực trong công việc của nhân viên. Trên bàn có 2 chiếc vòng phát quang và mảnh giấy dặn dò tối nay nhớ đeo đến bữa tiệc. Tôi hơi bất ngờ. Tôi không biết Ngọc cũng biết làm những việc thế này.
Tôi đang loay hoay cùng một số nhân viên khu resort lắp điện cho sân khấu thì thấy Ngọc cùng một số nam nhân viên trẻ mặc đồ bơi đứng trên bể. Lúc này mới có 3h chiều. Trông Ngọc không cao to vạm vỡ nhưng khá rắn rỏi, tự tin. Rồi một hình ảnh hút mắt tôi. Thu đang tiến lại gần bể bơi trong bộ bikini màu phấn hồng. Nàng nổi bật với làn da trắng như sứ. Tóc nàng đã buộc gọn gàng. Đi cùng nàng là một số nữ nhân viên khác cũng đang mặc đồ bơi. Có lẽ lúc nãy tôi không tập trung nên không biết nhóm độc thân đã ủ nhau đi bơi.
Nàng vừa tiến lại gần bể vừa làm một vài động tác khởi động. Nàng không có thân hình bốc lửa, nhưng thon gọn và mềm mại, nữ tính đến lạ thường. Nàng đang đi khoan thai thì khựng lại, có vẻ như nhìn thấy Ngọc đang đứng trên mép bể. Nàng tăng tốc rồi lao rất nhanh đến đẩy Ngọc xuống hồ bơi, rồi tự mình nhảy xuống. Tất cả mọi người ồ lên cười vang rồi vỗ tay ầm ầm. Nhưng rồi tất cả đểu im lặng khi nhìn thấy họ bơi đôi. Tôi chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào khiến cho mình muốn ngắm nhìn hơn thế. Họ lướt với nhau như 1 cặp cá heo, lúc thì lượn vòng quanh nhau, lúc thì bơi song song trên dưới quấn quýt với nhau.
Mọi người đứng trên bờ sau phút há hốc mồm kinh ngạc, tất cả vừa vỗ tay hò hét huýt sáo cổ vũ. "Đẹp đôi quá! Như vận động viên ý nhỉ!" - Anh nhân viên đang lắp loa cùng tôi cảm thán. Tôi thẫn thờ. Tôi không muốn tin rằng mình không còn cơ hội. Chẳng qua họ đã gắn bó với nhau rất lâu rồi nên mới ăn ý như vậy. Tôi cũng có thể tạo nên những thói quen mới cho nàng chỉ gắn liền với tôi, miễn là nàng cho tôi cơ hội.
Họ dừng màn bơi đôi trong tiếng vỗ tay của mọi người. Tất cả nhảy ùm xuống cùng nhau ríu rít. Người thì bơi, người thì bàn luận. Một lúc, tôi thấy Ngọc bế nàng đặt lên thành bể, nàng cúi xuống hôn chàng ta một cái rồi rời đi. Chàng ta ở lại tiếp tục bơi cùng đồng nghiệp. Lòng tôi đau như cắt khi thấy họ âu yếm gần gũi nhau như vậy. Tôi lợi dụng lúc mọi người không để ý, chạy về phía nàng đang đi.
- Thu!