Nắm bàn tay tròn và nhẵn mịn của chị, đưa lên hôn nhẹ tao hỏi, em lúc này đang mong muốn điều gì anh có thể đáp ứng cho em nào?
- Anh đừng để em sau này phải ghét, hay phải oán hận anh đấy. Nhớ không được bắt nạt em và để em đi về một mình, và đừng có tỏ ra vô tri với những câu nói không đâu để thăm dò phản ứng của em , nhớ không?
- Còn gì nữa, em liệt kê tiếp đi, hay nếu dài quá thì soạn ra file words

.
- Nhiều nhưng giờ em không muốn nói, anh biết trước vậy đã. Tuy nhiên là đôi khi cũng nên biết đủ và tạm hài lòng, nỗ lực và tham vọng thì tốt thôi nhưng cũng không nên vì thế mà đôi lúc bỏ quên những người xung quanh, rồi thậm chí đánh đổi không đáng. Đừng có như một con ngựa bất kham, mình còn rất trẻ mới ngoài hai mươi thôi
- Uh thì cũng có ai đâu mà bỏ quên. Tao nói câu này vô tri nhưng ăn một cái đấm vào mạng sườn.
- Nghe rõ em nói này, thú nhất là gia đình người thân của anh, em gái anh, sau đó là em đang ngồi trước mặt anh, rõ chưa con chuột cứng đầu?
- Thế còn anh, anh mong muốn điều gì ở em cho sau này của hai đứa mình?
- Anh muốn nhiều thứ, bản tính tham lam đã sẵn có, tuy nhiên có em là đã có đủ thứ anh cần và chưa cần, sẽ cần rồi, tao cười.
Vẫn những nội dung đó có thể khác một tí về câu chữ, xong vốn thâm tâm của người con gái đang yêu và mới yêu, có lẽ với chị lúc này chỉ cần nói như vậy, vì hoàn cảnh sống và cuộc sống cũng đã dễ dàng hơn nhiều người cùng trang lứa, thậm chí còn mức khá là đằng khác, đã thế lại có tính tự chủ tự lập, không dựa dẫm vào gia đình. Có lẽ như vậy mà cái sự mưu cầu của con người ta nó khác một chút, hay nói như thời bây giờ là thiếu cái gì con người ta đi tìm cái đó cho bản thân mình.
Có lẽ đến lúc này, quãng thời gian sinh viên của tao cũng coi như tạm hài lòng và chấp nhận được, 22 tuổi, có những cuộc tình, có người mình yêu và cận kề chăm sóc, cũng trải qua các cung bậc cảm xúc khác nhau, chỉ duy nhất là chơi bời tệ nạn là tao nói không dứt khoát, hầu hết thời gian là dành cho chuyện kiếm chác nhặt nhãnh, và yêu đương.
Khi này trở đi cho đến hết quãng thời gian cao học, tao và chị luôn một trong hai đứa đợi nhau hoặc đi về cùng nhau vì chị cũng mất 2 năm liên thông thi cử này nọ. Tuy nhiên không hẳn thường xuyên tao ở lại nhà chị liên tục qua ngày, một phần nếu cứ dính nhau như sam thì rồi cũng sẽ có chuyện nảy sinh, một phần cũng giữ ý cho chị với người xung quanh , rồi việc tao ở chung với Hương nữa. Và việc kiếm tiền càng sớm với tao nó càng quan trọng, một vì muốn có cho mình những thứ mình ưng mà không quá rẻ, không cần chành chó,xong phải ưng theo cách tốt nhất, hai là có cơ hội học hỏi và tạo mối quan hệ sớm nhất nhiều nhất có thể. Với chị Ninh Bình, tao vẫn hỗ trợ trong chuyện buôn bán cũng như hỗ trợ ông bà già ở quê, hơn nữa còn có cơ sở tạo một khoản đầu tư để có tiền cho sau này, hoặc tao chưa cần vì nuôi đủ thân tao là được nhưng ông bà già thì chắc chắn sẽ cần, không trông chờ phụ thuộc vào một nguồn nào cả. TRước kia thì ông bà làm thuê làm mướn, vài sào ruộng mấy thửa vườn, cũng chăm lo cho anh em tao đến bây giờ, nhưng khi đó thì mọi thứ xung quanh làng xóm người ta đã nâng cấp rất nhiều mà mình vẫn thế thì không đành, ít ra tao dc đầu tư cho ăn đi học, chưa có tiền thì cũng có cho ông bà ý tưởng ý kiến để xoay sở đồng ra đồng vào.
Tuy nhiên, các việc riêng với gia đình tao chưa hoặc không tâm sự gì với chị, bởi chị không có trách nhiệm phải nghe thậm chí cũng thấy không cần thiết.
Vậy vẫn phải quay trở lại những việc quen thuộc tao vẫn làm, những gói phụ kiện điện thoại, hàng bình dân, khi Nokia đầu 7 đã phổ biến thì nó tiếp cận được nhiều người hơn, tao không thể làm cửa hàng vì vốn và kiến thức cũng như mánh lới làm ăn của họ, nên vẫn chỉ nhặt nhạnh, càng ít trách nhiệm thì lãi ít được bù vào số lượng.
Với chị thì vào những tháng cuối năm, đúng phải mùa nào thức ấy, giống như người ta buôn quần áo thời trang, mùa đông bán hè mùa hè bán đông và trơn ráo không tồn đọng là được. Chỉ khác biệt là con gái không cho phép rong ruổi khắp nơi với đồng hàng cồng kềnh, nó không phù hợp với chị và cũng vất vả chưa nói nguy hiểm, nên đã bán đổ buôn thì ít hay nhiều cứ thuê xe ôm là đảm bảo nhất, nhưng tao đã từng đi theo xe ôm lần mối mua điều hòa TQ thì tao cũng phải cảnh giác với ông xe ôm kia, để đảm bảo khách của chị không ai cắt đuôi và mình không bị mất khách. Chỉ khác biệt là tao làm việc theo trí nhớ là chính, còn chị thì cẩn thận hơn với sổ sách, đúng bọn kế toán vẫn khác người.
Sau khi tao tham gia đoàn phục vụ Apec 2006 năm đó, thì mấy ông thầy có phân tích này nọ về kinh tế vĩ mô, xong tao với trình độ nhận thức và kiến thức của thằng còn ngồi ghế nhà trường, cũng chỉ lượm lặt phục vụ cho các bài tập , nghe hơi mông lung xong với tờ báo thanh niên và thi thoảng ngồi đọc báo trên mạng thì tao thấy muốn kiếm tiền nhanh, vẫn chỉ là đi buôn, buôn nước bọt cũng được, vì cái mình cần là thiên hạ họ kiếm ăn ntn mà thôi, không dám kỳ vọng quá cao to, bởi mỗi tháng kiếm vài triệu khi đó với tao đã là bình thường.