Tạm biệt chị, tao ra về, xóm trọ mới có phong trào đá bóng và các môn thể thao, nên tao cũng thích sinh hoạt cùng, có điều bọn nó hay la cà quán trà đá hoặc quán bia thì tao không khoái lắm. Ở một mình thế nào cũng được, nhưng có em ở cùng, cơm nước xong lại chờ đợi hay để phần là tao không thích lắm, kể cả sau này ra đi làm, tao có thời gian ở cùng chị, thì hãn hữu lắm mới không ăn tối ở nhà. Người đi không bực bằng người chực nồi cơm, các cụ đã dạy rồi, hoặc tao rủ chị đi cùng, không nấu nướng gì nữa.
- Anh không muốn ở lại ăn cơm với em và bố em ah? Hay anh ngại?
- Không, ngại gì, có dịp dc kiến diện phụ huynh thì tốt mà, nhưng anh nghĩ để hôm khác, nay anh về đá bóng với xóm, khất hẹn mấy trận rồi.
Thực ra tao cũng muốn ở lại nhưng có lẽ ra về là ok hơn, dù nghe xong câu này chị xìu mặt không thoải mái nhưng kệ, tao thấy không phù hợp hôm đó thì ra về, hai đứa cũng cần có không gian riêng cho mình. Nhưng trên đường về tao vẫn lăn tăn vấn đề chị nói lúc nãy, nhưng để một hai hôm sau ntn đã, bình thản đón nhận thôi.
Mới 22 tuổi đã tính lấy vợ thì sớm quá, tao cũng rén, vì cái xóm trọ tao chứng kiến mấy vụ vợ chồng trẻ cãi nhau vì chuyện cơm áo gạo tiền này nọ, mất hay chỗ đông người, ra đụng vào chạm trong cái không gian bé tí, chả ra làm sao. Chuyện mất đoàn kết liên quan đến cơm áo gạo tiền của các vị ấy, khiến ai cũng nghĩ đến bản thân mình sau này nếu cứ loay hoay.
Nghiệm thu xong cái kho lạnh, tao qua gặp anh Khiêm, café và cám ơn anh tí quà, dù là công trình của bạn anh đầu tư, cũng chả gửi gắm gì, miễn sao được việc và hiệu quả. Ông anh cũng lịch sự và dần ghi nhận, đôi khi trả dư tửu hậu cũng chia sẻ một vài thứ và học hỏi dc khá nhiều kinh nghiệm sống. Anh Khiêm từng nói,giàu thì nó vô cùng, nhưng nếu cuộc sống ở HN này, chi tiêu có việc liên quan đến tiền triệu mà còn phải đắn đo lo lắng thì vất vả lắm.
- Anh em chú tự tin làm với anh Việt chưa?
- Có gì cũng phải nhờ anh nói qua hộ em một câu, còn công trình kia thì nó nhỏ gọn bọn em làm cũng quen tay rồi, trước kia anh em còn làm máy đá công nghiệp cho ngư dân đi biển nên cũng không có gì khó, mà cũng toàn dựng lên từ linh kiện rời, giờ nó phổ biến dần hàng công nghiệp,lắp theo module nên kiểu gì bọn em cũng làm được, thậm chí còn nhanh tiến độ hơn.
- Anh không muốn ở lại ăn cơm với em và bố em ah? Hay anh ngại?
- Không, ngại gì, có dịp dc kiến diện phụ huynh thì tốt mà, nhưng anh nghĩ để hôm khác, nay anh về đá bóng với xóm, khất hẹn mấy trận rồi.
Thực ra tao cũng muốn ở lại nhưng có lẽ ra về là ok hơn, dù nghe xong câu này chị xìu mặt không thoải mái nhưng kệ, tao thấy không phù hợp hôm đó thì ra về, hai đứa cũng cần có không gian riêng cho mình. Nhưng trên đường về tao vẫn lăn tăn vấn đề chị nói lúc nãy, nhưng để một hai hôm sau ntn đã, bình thản đón nhận thôi.
Mới 22 tuổi đã tính lấy vợ thì sớm quá, tao cũng rén, vì cái xóm trọ tao chứng kiến mấy vụ vợ chồng trẻ cãi nhau vì chuyện cơm áo gạo tiền này nọ, mất hay chỗ đông người, ra đụng vào chạm trong cái không gian bé tí, chả ra làm sao. Chuyện mất đoàn kết liên quan đến cơm áo gạo tiền của các vị ấy, khiến ai cũng nghĩ đến bản thân mình sau này nếu cứ loay hoay.
Nghiệm thu xong cái kho lạnh, tao qua gặp anh Khiêm, café và cám ơn anh tí quà, dù là công trình của bạn anh đầu tư, cũng chả gửi gắm gì, miễn sao được việc và hiệu quả. Ông anh cũng lịch sự và dần ghi nhận, đôi khi trả dư tửu hậu cũng chia sẻ một vài thứ và học hỏi dc khá nhiều kinh nghiệm sống. Anh Khiêm từng nói,giàu thì nó vô cùng, nhưng nếu cuộc sống ở HN này, chi tiêu có việc liên quan đến tiền triệu mà còn phải đắn đo lo lắng thì vất vả lắm.
- Anh em chú tự tin làm với anh Việt chưa?
- Có gì cũng phải nhờ anh nói qua hộ em một câu, còn công trình kia thì nó nhỏ gọn bọn em làm cũng quen tay rồi, trước kia anh em còn làm máy đá công nghiệp cho ngư dân đi biển nên cũng không có gì khó, mà cũng toàn dựng lên từ linh kiện rời, giờ nó phổ biến dần hàng công nghiệp,lắp theo module nên kiểu gì bọn em cũng làm được, thậm chí còn nhanh tiến độ hơn.


