Hai đứa đi bộ đến gần trường Thủy Lợi, tính vẫy taxi cho Jill về Lake Side thì Hương nhắn, rủ đi ăn vì nó nay về muộn, Jill cũng không từ chối lời mời nên ba anh em ra Đào Tấn ngồi ăn, cũng lâu anh em mới ăn cùng nhau từ sau khi nghỉ tết, vừa cho Hương được trò chuyện với Jill để sớm va chạm. Lại đến quá 22h mới về đến xóm trọ, lại với căn phòng quen thuộc, nhưng lúc này thì chả thiết nghĩ đến game, vừa chat với mấy người, vừa nhắn tin qua lại với đám Thuận và thằng bạn nó bên Đông Anh, thêm ông chú bán đất nữa. Đúng là tháng 3 bà già chết cóng, cái lạnh và ẩm ướt nó ám ảnh tao đến là khó chịu.
Bà chị khách ở Cổ Nhuế tự nhiên nhắn , rồi chuyển sang yahoo, giới thiệu cho bạn mua đất bên Vĩnh Ngọc, lúc này ở đó nó đã quá đắt đỏ ngoài sự suy nghĩ của tao, nhưng xem ra chỗ này thì tao không muốn qua ông chú kia nữa mà phải tự lặn lội đi một vài bữa xem như nào, bởi tao thấy cái đoạn quanh chỗ làm cầu Nhật Tân, nó sẽ rất ngon bất chấp nếu có tiền mà om ở đó bởi nó sẽ là con đường chính đi vào nội đô khi làm xong kết nối thẳng trục Cầu Giấy đến Nội Bài.
Đến đây anh em đừng hỏi là tại sao tao không kể những trắc trở nhé, bởi nếu lôi ra khéo câu chuyện nó còn dài và lan man mãi, bởi thực tế tao không thiếu những khó khăn, từ chuyện gia đình làm ăn buôn bán rồi tàu bè, cho đến công việc này nọ. Xong có lẽ, khi gặp khó khăn, tốt nhất là dẫm chân lên nó mà bước qua để sang cái mới, như thế là nhanh nhất.
Và hẳn là ai cũng đặt câu hỏi là tao thời gian nào mà kham lắm thứ vào người như vậy để có tiền, có công việc trôi chảy rồi có bạn tình, bạn gái và các mối quan hệ khác khi con người ta chỉ có 24 tiếng mỗi ngày như nhau. Nên khi tao tình cờ được nghe một bài thuyết trình kim tứ đồ thời gian của một nhà phân phối đa cấp, thì những cái gì khẩn và quan trọng lập tức phải làm ngay, quan trọng nhưng không khẩn thì có thể nhờ ai đó làm giúp, trọn vẹn được là cái tốt không thì tương đối cũng được còn mình chỉnh sửa, không khẩn không quan trọng thì để sau, không chết ai là được.
Việc tìm thông tin xuất khẩu lao động cho người nhà của Thủy hay lời mời ăn cơm với hai người là một ví dụ về không khẩn không quan trọng. Việc bà chị Cổ Nhuế giới thiệu bạn mua đất là quan trọng xong không khẩn, những phát sinh bên đội xây dựng của Thuận cũng không khẩn, dù là quan trọng, đại loại là thế.
Cộc cộc, tao đang lạch cạch cái máy tính thì Tùng và Hoa gọi cửa.
Tuần nay mới gặp anh, anh đi đâu mà khiếp thế
Anh đi công việc trong miền Nam thôi, hai đứa sang muộn thế, mưa gió nữa.
Em chưa được vào Sài Gòn bao giờ, không biết ntn nhỉ?
Thì có việc có dịp vào là biết thôi, nói chung là khác ngoài này, từ con người đến đồ ăn, văn hóa địa phương nó khác nhau mà . Tùng mang thuốc ra ngoài hút cho xong hoặc tắt luôn đi, phòng hôi lắm, ám mùi vào chăn gối quần áo. Tao nói thẳng với thằng này.
Chị Thủy chuyển đi hôm nay rồi anh ạ. Rủ bọn em hôm nào xuống chơi cho biết chỗ. Khiếp, đồ của bà chị cũng một chuyến xe ba gác mới đủ.
Sao đang ở lại chuyển đi?
Thấy bảo bạn chị ấy giờ ở một mình, nên chị ấy xuống ở cùng, bọn em 3 đứa vẫn không sao, nhưng chị ấy muốn xuống ấy thì đi thôi, không có gì cả - Hoa mau miệng.
Tối mai sang bọn em ăn cơm nhé – Hoa nói
Có vụ gì thế?
Không có gì, thì bảo anh qua thôi, anh bận ah?
Anh chưa rõ nên không nhận lời ngay được, mọi người cứ chủ động trước nhé.
Bạn anh vẫn chưa về ạ?
Uh, nó bận không về.
Thế tối nay cho em ngủ nhờ một hôm nhé – Tùng nhanh mồm.
Uh, nhưng không được hút thuốc nữa, mùi khét và hôi lắm.
Em có thuốc ngon nên không khét hôi như anh nghĩ đâu, nó nói rồi khoe bao 555 chưa bóc, hàng ngoại.
Thôi, chơi một tí rồi về cho anh ấy nghỉ, anh ấy đi công tác mấy hôm chắc cũng mệt.
Gớm, có khi nào thấy ông anh bị trùng mắt đâu mà mệt, để tao đưa mày về rồi quay lại.
Thôi, tôi tự về khỏi cần ông đưa.
Anh ơi, mai em mượn xe anh một ngày có được không?
Bảo lấy xe tao thì chê
Kệ, chê thì sao
Đúng ra xe ông nó vướng cái giá chở hàng nên tôi ngại ông ông tháo ra buộc vào.
Hoa nói rồi cầm cái ô lóc cóc đi về.
Mày đưa cô ấy về rồi quay lại nếu muốn ngủ bên này thì anh để cửa.
Thằng bé lúp cúp đuổi theo Hoa rồi nửa tiếng sau quay lại với chai rượu và mực khô và một cái gói to quấn màng xốp
Anh em mình nhâm nhi tí, em nướng sẵn rồi, phải chia cho con bé kia một tí nói mới hết làu bàu
Đại ka muốn nghe tin vui trước hay tin không vui trước?
Có ntn cứ nói, anh nghe thôi.
Tin không vui là chị Thủy chuyển đi, thì anh em mất một tay cơ nấu ăn và uống rượu, nhưng lại có cái vui là đỡ phải nghe tiếng cãi nhau tranh luận của mấy mụ vịt giời.
Sao, có gì mà gay gắt thế ah?
Chả rõ, thấy chị em nói qua nói vào, cái Hoa với bà Thủy hục hoặc nhau, liên quan đến anh zai nào đó mà hai chị em đang mâu thuẫn rồi bậm bịch từ mấy lần trong Tết, đợt này trước hôm anh sang ăn cơm phòng em, rồi đến đợt này thì bà Thủy chuyển đi luôn, đúng khéo dịp bạn bà ấy ở một mình nên ghép xuống luôn.
Thế mấy đứa toàn nấu ăn chung ah, phòng nào cũng 3 đứa, nấu chung chạ thế phức tạp chết
Thi thoảng thôi anh, hai phòng hay chơi với nhau nhất thì mới thế. Đại khái từ khi anh chuyển đi thì xóm ấy kém vui và lôm côm hơn.
Tao có phải trưởng thôn hay trật tự đâu mà nói thế
Không, đại khái là hồi anh ở đấy, mọi người sau cái vụ ông chủ chửi mắng om xòm, anh can thiệp rồi mọi thứ bớt đi, có ý thức hơn, sau khi anh đi thì lôm côm hơn trước.
Đông người thì phức tạp, đâu chả thế, cái chính là chuyện lặt vặt thì tốt nhất không cần dây dưa làm gì cho mệt
Em hiểu, xong giờ nó không được như trước, kiểu không vô tư đoàn kết thôi anh, chứ em cũng chả bận tâm, có điều tai vẫn nghe và mắt vẫn phải thấy,
Thế là mày bức xúc rồi mang qua trút lên anh ah, tao cười ròi nhấp chén rượu.
Không hẳn vậy, anh như anh của em nên em kể thôi mà.
Hai ông thuê lại phòng anh và chị Hương, thay nhau tăm tia bà Thủy và Hoa, không được thì lại đảo tay,nhưng thất bại toàn tập, xong còn bày trò giấu đồ,lại còn đồ lót của hai chị em, rồi loạn lên.
Tao nghe câu này tí sặc rượu,
Sao lại tào lao biến thái thế, chúng nó rảnh thế ah, thiếu đéo gì con gái mà phải thế?
Thực ra là trêu đùa thôi xong hơi quá lố
Quá gì, thế là ngu, chúng nó chửi cho muối mặt
Ông Dũng thì thích bà Hoa, ông Quân thì thích bà Thủy, lắm hôm nấu cơm cho cả phòng ăn, bà Thủy tránh, cố tình đi tắm muộn nhưng ông Quân cố đợi, rồi ra khu vệ sinh gọi nhắc bà ấy tắm nhanh kẻo mọi người đợi. Nhưng tránh mãi chả được nên bà ấy cuối cùng cũng sang xong miễn cưỡng. Đại khái là loằng ngoằng, hai ông kia thì cũng chạc tuổi anh, cũng đi làm rồi, nhưng xem ra không lọt vào mắt của hai nàng ấy, nên dù nhiệt tình này nọ chả ăn thua.
Vậy còn chú? Thì thế nào? Tán được em nào rồi hay đánh bắt xa bờ?
Tán tỉnh gì em có thiết gì đâu, tranh thủ đi làm rồi chạy hàng cho anh chị thôi
Điêu, ông không lẽ lại để chim chỉ mỗi việc đi đái thôi chắc, ai tin nổi
Thật, trước em cũng có ý với Hoa xong nó rắn lắm, không né ra mặt xong thái độ vậy nên em thôi, chứ thấy hai ông kia lăn xả như thế, mình nghĩ lại cũng cố lăn vào mà không được gì thì khó nhìn nhau ăn nói
Kệ, chúng nó khác, chú phải khác chứ, sao lại đánh đồng thế được.
Thôi anh, em chả bận tâm.
Mưa gió làm chén rượu sướng nhỉ, anh vào trong kia chắc uống suốt.
Cũng bình thường, đi công việc thôi mà.
Chị ấy gửi anh cái hộp, anh cất đi, thấy bảo dễ vỡ nên em đi đường không dám đi nhanh sợ nó sóc vỡ.
Hộp gì thế?
Em biết đâu, dặn thì em mang về thôi.
Mà chị ấy đang ốm, ho và sốt, nay em đến thấy thế, mắt chị ấy đỏ và trũng lại, trong nhà mà cũng đeo khẩu trang. Anh chị đang giận nhau hay sao, mà em thấy nay chị ấy khóc lúc em đến lấy hàng, sau mang tiền và phiếu về thì đang ngồi co ro trên ghế máy tính. Tao nghe đến đây thì hơi chau mày, và uống cạn chén rượu, bắt đầu thấy có gì đó gai gai trong người
Em thấy thế nào bảo vậy có gì anh bỏ qua cho, em cũng tâm sự với anh thôi, còn chuyện đâu em bỏ đó chả biết đâu. Chỉ thấy chị đang ốm mệt mà hàng đi về vẫn đều lắm, lại còn đang làm kế toán cho 2 cty nữa thì phải, giỏi thật, mà thấy chị ấy cũng kiểu như anh ấy, nhớ và chi tiết, chả thấy ghi chép mấy, mà chưa thấy thiếu hay nhầm hàng, kể cả hàng đổi trả cũng thế.
Có tin nhắn, lúc này cũng quá 23h, tao lạch cạch điện thoại, thằng em vẫn xé mực rót rượu , rồi ra ngoài rít thuốc, Thủy gọi tao trả lời ngắn gọn rồi cúp máy khi nó trở vào phòng, mẹ kiếp , tự nhiên lúc này lại lắm thứ rối bòng bong trong đầu, khiến tao có gì đó lăn tăn khó xử, việc cty đã ngốn thời gian thì chớ.
Cưa gần hết chai rượu và hai con mực, thằng kia thì lên giường ngủ vắt lưỡi, tao lọ mọ cái máy tính loanh quanh cũng sắp sang ngày mới, sắp xếp lại xem ngày mai ngày kia ntn cho ổn thỏa.