Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
4h sáng, lúc này nếu ở bên kia thì cũng mới đến giờ tao đi ngủ, tỉnh giấc nhưng không mốn ngồi dậy vì sợ em thức mất, khi hơi thở đều và nhẹ và lồng ngực phập phồng khi em áp vào người tao khiến tao cứ muốn thế này đợi khi em ngồi dậy , nhưng dụi dụi mái tóc dài vào khe cổ tao rồi em nhổm mặt dậy – anh khó ngủ ah, bế em vào giường đi, lạnh rồi đấy.
Giường và chăn đệm mới, thơm tho và rất dễ chịu, nằm là muốn ngủ luôn, em nhổm dậy kéo lại cái gối, dưới cổ áo lộ rõ bộ ngực tròn đầy và hấp dẫn, tao nhìn vào đó mất vài giây trước khi em phát hiện ra.
- Đồ quỷ, sang bên kia phụ nữ họ mặc kín quanh năm nên không dc nhìn trộm ai bao giờ đúng không? Lúc này tao đã cởi dc một nút và xoa nhẹ lên cặp ngực này, mui thơm của cơ thể con gái này không hẳn do nội tiết tốt mà nó rất đặc trưng, như ngày đầu tiên tao được hít hà lấy nó.
- Anh mệt mà nhỉ? Em mỉm cười đầy khiêu khích
- Mệt thì để sau, giờ anh chưa muốn mệt, chỉ sợ em thôi…
Lại một cuộc làm tình cháy bỏng và nồng nhiệt, em khiên mọi thứ trong căn nhà này đang chào đón tao trở về và mong muốn được tao sử dụng đến chúng. Khi hai cơ thể đã buông sạch tinh lực thể lực và hưng phấn, cái ga đệm đã xô lệch gần hết, giấc ngủ nhanh chóng kéo đến, tin nhắn và cuộc gọi lia lịa cả hai điện thoại, lúc tỉnh dậy đã gần 9h sáng. Mùa thu từng khiến tao khó chịu nó nó khô hanh và dễ gây buồn ngủ, nhưng khi đặt chân lên cái đất hn này, nó khiến mọi cảm xúc thay đổi, nhất là từ khi có người con gái bên mình, những câu tâm sự , những cái nắm tay cho đến cái hôn đắm đuối và kết thúc là trận làm tình cái đó đến bây giờ không thay đổi dù cuộc sống nó vận động ác liệt.
Đợi em thu dọn và thay đồ, tao lấy mấy thứ trong thùng carton chia làm vài set lẻ đi biếu và thăm hỏi mấy chỗ, đầu tiên là bố em, chiều tối tao phải về quê với gia đình, tính đi một mình thì em đã bảo em sắp sẵn đồ rồi, em đổi xe để em về cùng chơi hai hôm rồi lên đi làm.
Trở lại công việc, tao đã lên kế hoạch sơ bộ, và cần chạy căng trong hai tháng này luôn, vì quý 4 tao còn dự định khác, quý 4 là dân tiêu tiền , nhiều tiền và lạm phát cao nhất, dòng tiền trong xã hội nó sẽ tổng kết vào thời điểm này và sang năm sẽ khác nhiều. Và tao cũng phải lao cuốn theo nó, không khác được.

Long Café là quán tao thích ngồi hơn cả mỗi khi về Nghĩa Tân, từ không gian đến nhũng bản nhạc tao thích, thằng nhân viên nó cũng như hiểu ý nên mỗi khi tao có mặt vài phút là nó tự phát bản nhạc tao thích.
- Sao thế , có gì mà anh đăm chiêu thế
- Không có gì đâu, nay công việc em thế nào?
- Cũng ổn cả, có mấy cái lúc nào anh xem căn chỉnh hộ em. Mà sao anh cứ thích cái quán này thế, đồ uống em thấy cũng bình thường mà.
- Anh cường rủ đến đây ngồi một hai lần trước khi anh đi Trung Đông, ngồi thấy hay hay, lại thoáng ,mùa đông thì không thích vì lạnh và mưa thôi còn lại thì anh thấy ổn.
- Mai anh bận gì không, anh không, có thì trao đổi qua điện thoại cũng dc, em muốn đi xem đất ở đâu ah?
- Em muốn anh đi gặp một người này với em thôi, được không? Tiện thì đi xem mấy chỗ cũng dc nếu sớm.
- Ai thế?
- Thì mai cứ đi đã, em qua đón anh rồi đi.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến một căn nhà cấp 4 trong có cái ngõ nên phải đi bộ vào, nhìn khu nhà không khác gì quê tao trước những năm 2000, mộc mạc và có gì đó luẩn quẩn, dc cái là đi một đoạn ra thị trấn. tao đang lúi húi cái điện thoại, em đi trước xách túi quà
- Nhà ai đấy, người quen hay họ hàng thế?
- Không anh, cứ đi vào đã, để em hỏi thăm quán tạp hóa.
Đến một căn nhà mái bằng khá cũ nhưng sạch sẽ, gọn hàng, có người ra mở cửa sau vài cái bấm chuông. Cô chú hỏi ai ạ?
- Mẹ H có nhà không con trai
- Mẹ ơi, có người tìm mẹ
- Ai thế con, giọng nói này làm tao choáng váng, nhìn thằng bé tầm 5-6 tuổi có cặp mắt dị thường, nhưng ăn nói thì lưu loát và lễ độ, có nề nếp, không lẽ
- Anh ơi xong việc chưa vào đây đi
- Ơ anh sao lại đến đây, mà sao hai người biết chỗ này? Thế chị là…
- Em là bạn anh ấy, em xin lỗi vì sự đường đột này ạ, chị không phiền chứ ạ, em nhỏ hơn chị 1 tuổi ạ?
- Anh vào trong nhà đi, Chị hơi tái mặt và ngại ngùng
- Chắc cũng 5-6 năm rồi hai người không gặp thậm chí không liên lạc, có phải ko anh?
- Uh, chắc tầm tầm ấy. tao trả lời vô tri và đá mắt quan sát căn nhà hai mẹ con chị ở. Nhìn chị già hơn so với tuổi, có lẽ cũng vì khung cảnh này.

Em xin lỗi cả hai người về sự bất ngờ này, và trên đường đi, anh ấy cũng không hề biết là sẽ đến chỗ chị, mong là anh và chị không giận em về chuyện này ạ- em nói rồi đưa tao cốc nước
- Sao em biết chỗ này mà bảo anh đến, lại cứ nghĩ đi thăm người nhà người quen gì cơ.
- Em cũng tự tìm hiểu thôi, dù không được sự cho phép nhưng em vẫn cứ mạn phép đến đây
- Thế em ở đây từ khi nào, sao lại về đây? Nhà này là ntn?
- Em về chỗ này đâu cũng năm rồi, anh thế nào, nhưng nhìn khác quá
- Thế còn chị ạ?
- Em là bạn anh ấy ạ, biết chị nhưng nay mới có dịp gặp, tuy nhiên mong chị đừng vội suy nghĩ nhiều và nghĩ khác về anh ấy
Thực sự cả tao và chị đều thấy bối rối, không biết là sẽ có chuyện gì sắp được nói ra lúc này
- Con trai, lại đây cô có quà cho con chơi này, thằng bé nhìn mẹ gật đầu mới tiến đến nhận gói đồ chơi. Cái túi còn lại để ở ghế bên
- Em không nói trước, như này khiến mọi người khó xử lắm, cái này em hiểu ạ.
- biết là anh hai người đã dừng liên lạc khá lâu , hình như từ khi chị kết hôn. Em xin lỗi vì nhắc đến chuyện này, tuy nhiên là phụ nữ với nhau nên em cũng hiểu và đồng cảm với chị.
- thực ra hai người có thời gian đến chơi là quý rồi, còn những vấn đề khác thì mình thấy không nhất thiết phải…
- Em hiểu tâm ý của chị, và việc bọn em, đúng ra là em tự đưa anh ấy đến đây cũng chỉ thăm chị và cháu, ngoài ra không có mục đích ý đồ gì khác, dù em biết là việc này nó nằm ngoài suy nghĩ của chị và anh ấy.
- Thế công việc của em ntn, còn thằng bé năm nay lớp mấy rồi? Can thiệp để hai người phụ nữ đỡ lúng túng rồi hiểu lệch ý nhau
- Em xuống đây sau khi chuyển công việc, thuê tạm dc chỗ này cũng ổn, ông bà chủ nhà ở ngay bên cạnh, có hai người con đều ở xa, ở đây có thằng bé hay sang chơi nên ông bà cũng vui và quý nó.
- Công việc trên kia ntn mà lại chuyển về đây? Tao đã đoán dc điều này từ trước nhưng vãn cứ hỏi cho khách quan
- Thì em ly dị xong, ở trên kia thời gian, rồi đợi công việc dưới này thì em và nó về đây ở, cho tiện đi lai, đỡ phải gửi ông bà, mẹ con xa nhau cũng tội cho nó.
- Uh,thế công việc và cuộc sống ở đây thì sao, bố mẹ em khỏe chứ?
 

Thanh_Super

Yếu sinh lý
Đến một căn nhà cấp 4 trong có cái ngõ nên phải đi bộ vào, nhìn khu nhà không khác gì quê tao trước những năm 2000, mộc mạc và có gì đó luẩn quẩn, dc cái là đi một đoạn ra thị trấn. tao đang lúi húi cái điện thoại, em đi trước xách túi quà
- Nhà ai đấy, người quen hay họ hàng thế?
- Không anh, cứ đi vào đã, để em hỏi thăm quán tạp hóa.
Đến một căn nhà mái bằng khá cũ nhưng sạch sẽ, gọn hàng, có người ra mở cửa sau vài cái bấm chuông. Cô chú hỏi ai ạ?
- Mẹ H có nhà không con trai
- Mẹ ơi, có người tìm mẹ
- Ai thế con, giọng nói này làm tao choáng váng, nhìn thằng bé tầm 5-6 tuổi có cặp mắt dị thường, nhưng ăn nói thì lưu loát và lễ độ, có nề nếp, không lẽ
- Anh ơi xong việc chưa vào đây đi
- Ơ anh sao lại đến đây, mà sao hai người biết chỗ này? Thế chị là…
- Em là bạn anh ấy, em xin lỗi vì sự đường đột này ạ, chị không phiền chứ ạ, em nhỏ hơn chị 1 tuổi ạ?
- Anh vào trong nhà đi, Chị hơi tái mặt và ngại ngùng
- Chắc cũng 5-6 năm rồi hai người không gặp thậm chí không liên lạc, có phải ko anh?
- Uh, chắc tầm tầm ấy. tao trả lời vô tri và đá mắt quan sát căn nhà hai mẹ con chị ở. Nhìn chị già hơn so với tuổi, có lẽ cũng vì khung cảnh này.

Em xin lỗi cả hai người về sự bất ngờ này, và trên đường đi, anh ấy cũng không hề biết là sẽ đến chỗ chị, mong là anh và chị không giận em về chuyện này ạ- em nói rồi đưa tao cốc nước
- Sao em biết chỗ này mà bảo anh đến, lại cứ nghĩ đi thăm người nhà người quen gì cơ.
- Em cũng tự tìm hiểu thôi, dù không được sự cho phép nhưng em vẫn cứ mạn phép đến đây
- Thế em ở đây từ khi nào, sao lại về đây? Nhà này là ntn?
- Em về chỗ này đâu cũng năm rồi, anh thế nào, nhưng nhìn khác quá
- Thế còn chị ạ?
- Em là bạn anh ấy ạ, biết chị nhưng nay mới có dịp gặp, tuy nhiên mong chị đừng vội suy nghĩ nhiều và nghĩ khác về anh ấy
Thực sự cả tao và chị đều thấy bối rối, không biết là sẽ có chuyện gì sắp được nói ra lúc này
- Con trai, lại đây cô có quà cho con chơi này, thằng bé nhìn mẹ gật đầu mới tiến đến nhận gói đồ chơi. Cái túi còn lại để ở ghế bên
- Em không nói trước, như này khiến mọi người khó xử lắm, cái này em hiểu ạ.
- biết là anh hai người đã dừng liên lạc khá lâu , hình như từ khi chị kết hôn. Em xin lỗi vì nhắc đến chuyện này, tuy nhiên là phụ nữ với nhau nên em cũng hiểu và đồng cảm với chị.
- thực ra hai người có thời gian đến chơi là quý rồi, còn những vấn đề khác thì mình thấy không nhất thiết phải…
- Em hiểu tâm ý của chị, và việc bọn em, đúng ra là em tự đưa anh ấy đến đây cũng chỉ thăm chị và cháu, ngoài ra không có mục đích ý đồ gì khác, dù em biết là việc này nó nằm ngoài suy nghĩ của chị và anh ấy.
- Thế công việc của em ntn, còn thằng bé năm nay lớp mấy rồi? Can thiệp để hai người phụ nữ đỡ lúng túng rồi hiểu lệch ý nhau
- Em xuống đây sau khi chuyển công việc, thuê tạm dc chỗ này cũng ổn, ông bà chủ nhà ở ngay bên cạnh, có hai người con đều ở xa, ở đây có thằng bé hay sang chơi nên ông bà cũng vui và quý nó.
- Công việc trên kia ntn mà lại chuyển về đây? Tao đã đoán dc điều này từ trước nhưng vãn cứ hỏi cho khách quan
- Thì em ly dị xong, ở trên kia thời gian, rồi đợi công việc dưới này thì em và nó về đây ở, cho tiện đi lai, đỡ phải gửi ông bà, mẹ con xa nhau cũng tội cho nó.
- Uh,thế công việc và cuộc sống ở đây thì sao, bố mẹ em khỏe chứ?
Đợt này là anh đang quen chị Ninh Bình, em đọc là biết
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Công việc thì cũng bình thường, hai mẹ con thu xếp dc, thằng bé sang năm vào lớp 1 rồi nhưng nó bé quá và sức khỏe không tốt lắm nên em tính xin cho học thêm năm nữa , học chậm lại 1 tuổi cũng ko sao, tiểu học vỡ lòng thì đơn giản thôi.
- Mắt nó làm sao mà đeo cái kính gớm thế kia?
- Mắt cháu bị dị tật, thị lực bị kém theo nên em cho đeo kính để nó tiện nhìn và ra ngoài nó đỡ sợ người ngoài, anh cũng đeo kính rồi ah.
- Uh, cũng hơn 3 năm rồi.
- Sao anh không chịu thăm hỏi chị ấy, anh ngại ah hay anh sợ mang tiếng?
- Em nghĩ là việc thăm hỏi nhau bình thường cũng tốt mà, đâu có chết ai, dù anh chưa có gia đình nhưng tất cả cũng đã trưởng thành nhất định rồi. vô tâm quá chị nhỉ, lạnh lùng im tiếng đến mức vô cảm thế bao giờ.
- Cám ơn bạn, mình và anh ấy cũng không hề liên lạc khá lâu rồi, cũng vì hoàn cảnh và cuộc sống riêng mỗi người nữa, nên như thế mà. Bạn chắc cũng hiểu tính anh ấy hơn mình, nên anh ấy như vậy mình thấy là đúng thôi. Đàn ông họ như thế là họ có ý thức giữ gìn cho tất cả đấy với lại anh ấy chả biết còn khái tính độc đoán như xưa không. Chắc bạn phải căn chỉnh cho anh ấy đấy, chị cười nhạt.
- Thế sau này em dự định ntn?
- Chả có dự định gì đâu, hiện tại thì cứ ổn định cuộc sống mẹ con thôi đã, chứ dự định thì em chưa.
- Thế ông bà có hay xuống đây chơi không, hay thi thoảng em về trên nhà
- Bố mẹ em mới xuống đây tuần trước.
Ngồi một lúc, rồi hai người phụ nữ cũng truyện trò cởi mở hơn, và cả hai đều không muốn để tao phải khó xử và có phần đồng cảm với nhau hơn. Nhưng cuộc gặp này là thực tâm tao không hề muốn có, vì cái gì đã trôi qua thì nên xếp nó lại, lôi ra chỉ thêm suy nghĩ phiền muộn.
- Thôi đi về đi, cũng muộn rồi, chiều anh còn chạy mấy việc dưới kia
Chị giữ ở lại ăn cơm nhưng bọn tao một mực từ chối, vì đến đây là kết thúc được rồi.
- Chị đừng giận vì việc bọn em đến đây đường đột thế này nhé, lẽ ra việc này anh ấy phải chủ động mới đúng, đã thế lại còn không kể gì với em, mà đúng là lạnh lùng vô tâm quá, chuyện cũ đã qua thì qua rồi, đủ trưởng thành hiểu biết thì biết tự giới hạn, lo gì đâu mà, chị nhỉ.

- Cám ơn bạn, mỗi người một tính, đàn ông họ có cái khó của họ, đã thế lại còn trai tân chưa vợ thì càng phải giữ gìn uy tín, lòng tin cho mối quan hệ của bản thân anh ấy chứ. Đào bới trách móc nhau chuyện cũ thì đâu có giải quyết dc gì.
- Thực ra thì ở cương vị của chị, em cũng nghĩ như chị lúc này, và là phụ nữ với nhau, em cũng rất chia sẻ với chị, mong là chị và cháu khắc phục dần khó khăn trước mắt, có gì thì cứ bảo bọn em, đừng ngại chị à.
- Cám ơn hai người nhé, sau nếu có dịp thì sẽ gặp, nhưng đừng quà cáp như này, anh lái xe đưa cô ấy về cẩn thận nhé. Chị cố tỏ ra bình tĩnh và thả lỏng nhưng không giấu dc tao qua ánh mặt thoáng qua.
Ra đến đường ngoài,tao mới chất vấn
- Sao em biết chỗ này mà lên đây, đã thế lại không nói trước, để anh vào thế đã rồi là sao nhỉ?
- Anh thấy không thoải mái ah hay như nào
- Đương nhiên là không thoải mái rồi,vì anh đang không hiểu mục đích chuyến đi này của em là ntn ấy
- Thế anh có cảm thấy khó chịu không
- Khó chịu thì không, có điều nó không hề nằm trong suy nghĩ của anh
- Anh cố tránh mặt chị ấy từ khi chị ấy lấy chồng đến giờ
- Không, sao mà phải tránh mặt, anh có làm gì đâu mà phải tránh, mối quan hệ nó chấm dứt thì liên lạc qua lại làm gì, khi người ta đã có nơi chốn, danh chính ngôn thuận, mình lại hỏi thăm liên lạc thì chả ra làm sao.
- Thế giờ em lấy chồng, mà có người cứ nhắn tin nói chuyện với anh thì em có ngồi yên được không
- Tất nhiên là ngồi yên hay đứng yên thì em cũng cần phải xem thái độ của chồng em như nào đã, nếu vẫn vương vấn, dẫn đến phát sinh tình cũ thì đời nào em để yên, còn nếu kể ra với em , và giữ dc tự trọng bản thân không mất lòng tin tổn thương ai thì chuyện nó lại khác. Đàn ông tự trọng không mó đồ người khác đàn bà tự tôn không để ai tiếp cận mình ; đúng không nhỉ.
- Kể cả, sau lần này, chị ấy và anh có liên lạc lại cũng chả sao, cái chính là ở anh thôi mà.
- Vậy là chuyến đi này, là để em xem anh ntn nữa đúng ko?
- Anh nghĩ thế cũng dc, còn em thì em cũng chỉ chợt nghĩ đến việc này cách đây hai ba hôm thôi, tự nhiên thấy fb của anh , em ngó vào tháy comment, xem thêm một tí thì em thấy vậy, nên rủ anh đi thăm chị ấy thôi, không phải để thông báo cho chị ấy về mối quan hệ của mình cũng như không phải lo ngại chuyện chị ấy và anh sẽ liên lạc lại với nhau. Đơn giản là vậy.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo