minhnguyen0101
Yếu sinh lý
Me
Mẹ kèm như kèm kem thế thì càng khó, xác định sớm, đỡ đau lòng là chuẩn rồiKhi tao đang ngồi đợi chị NB vào mua đồ trong chợ Đông Kinh thì có tin nhắn của chị Giang, sau đó là của chị ; rằng chị và mẹ đang ở xóm trọ nhưng không thấy tao ở đó.
Một chút tự ái bùng lên nhưng tao kiềm lại, để không phải nặng lời với chị và ko muốn chị NB biết chuyện ngay cũng như thắc mắc thêm về tâm trạng của tao khi đó.
- nay H xuống Hn, nay em có về ko - chị Giang nhắn
- Em không, em đang đi Lạng Sơn, tối muộn em mới về hoặc mai chị ạ
- Cho em gửi lời chào tới mẹ cô ấy nhé
- Em với mẹ xuống xóm trọ, xe anh ở nhà, anh đang đi đâu ah?
- Anh đi Lạng Sơn, em và mẹ xuống chơi hay có việc gì thế?
- Em xuống có việc nên mẹ em cùng đi, khả năng mai về quê Nam Định. Anh bao giờ về? Mà anh bán gì sao lắm đồ trong phòng thế?
- Anh làm mấy thứ linh tinh thôi, không có gì đâu. Tối muộn hoặc mai anh về. Em xuống HN thì đi xe khách hay ai chở đi?
- Em với mẹ đi xe khách. Anh bận ko về được thì thôi. Nhưng nếu có thì cũng đừng cố tránh né em như thế.
- Tránh là ntn nhỉ, anh có làm gì sai trái mà phải tránh em. Anh bận là bận thôi
- Cho anh gửi lời hỏi thăm mẹ em, anh phải di chuyển rồi. Cuộc nói chuyện nhanh chóng khép lại khi chị NB tay xách nách mang tiến lại chỗ tao.
- Anh muốn về ngay hay như nào? Tuỳ em, cần mang thêm gì thì lấy luôn rồi về xe sớm, không thì đi xe sau cũng dc. Tao ngó vào mấy cái túi, cơ man là quần áo, mũ, đồ chị em phụ nữ rồi phụ kiện các kiểu. Xem ra chuyến này làm ăn thì phụ mà đi mua sắm là chính.
- Hay ở lại xem bóng đá rồi mai về, giờ đi chơi loanh quanh một tí, anh thấy sao?
- Cũng được; theo ý em đi, ko dc kêu nắng nóng đấy
- Okie
Tao gửi trước thùng hàng về Trâu Quỳ, và ở lại cho chị Nb đi chơi, hai đứa rong ruổi 3 ngày mới về HN.


