Đang nhâm nhi cốc trà, nghĩ lại đến khúc này thì điện thoại thằng em nó bô bô cái vụ tổng tài đánh con chủ quán cafe, nghe nẫu vãi chưởng, tụt mẹ hứng
Thằng e đang lên lại tụt xuốngĐang nhâm nhi cốc trà, nghĩ lại đến khúc này thì điện thoại thằng em nó bô bô cái vụ tổng tài đánh con chủ quán cafe, nghe nẫu vãi chưởng, tụt mẹ hứng
Dcm, nhìn cái thằng ranh ấy cũng muốn vả cho mấy nhát, cái quán ấy tôi ngồi mấy lần rồi, hôm đi cùng ông bạn nghiện thuốc, phải nhờ họ cho hai cái ghế ra ngoài ngồi vì trong quán không cho hút thuốcThằng e đang lên lại tụt xuống
Xúc ủi lu đàoLại bận vs e NB
. Sếp chửi thề rồi đấyDcm, nhìn cái thằng ranh ấy cũng muốn vả cho mấy nhát, cái quán ấy tôi ngồi mấy lần rồi, hôm đi cùng ông bạn nghiện thuốc, phải nhờ họ cho hai cái ghế ra ngoài ngồi vì trong quán không cho hút thuốc
Thằng ranh bị đánh hay thằng ranh tổng tài hả sếp?Dcm, nhìn cái thằng ranh ấy cũng muốn vả cho mấy nhát, cái quán ấy tôi ngồi mấy lần rồi, hôm đi cùng ông bạn nghiện thuốc, phải nhờ họ cho hai cái ghế ra ngoài ngồi vì trong quán không cho hút thuốc
Vô lộn chuồng rồi ba! Ở đây không tiếp đón loạn luân......Tao từng đụ con em nhà chú ruột từ hồi lớp 6 giờ nhớ lại thích vđ
Mũi e NB chắc caoVới hơn hai năm như vậy để quên đi thì quá sớm và trở thành miễn cưỡng, anh ko cần phải như vậy, tuy nhiên em cần và muốn nghe mỗi khi anh thấy có gì đó không thể giữ kín. Bởi đó là sự tôn trọng và quan tâm chứ không phải thú tội hoặc tra hỏi kiểm soát; em với anh cũng sẽ luôn như vậy, dù nhiều lúc em chạnh lòng xong em có thể thông cảm cho anh những lúc đó
Mà thôi, em nghĩ nói vậy cũng đủ rồi, chỉ cần sống đúng con người thật của mình thôi đã. Anh thấy sao?
Tao gật gù, im lặng khi chị đang lau dọn cái bàn vừa ăn xong.
Khi hai đứa vẫn chuyện trên trời dưới đất thì cũng đã quá 2h sáng và tao đã ngà ngà say khi uống thêm vài chai nữa. Không hẳn vì chưa quên dc nyc hay tao chần chừ mong đợi một gì đó từ chị Ninh Bình, có điều đến lúc ấy tao vẫn chỉ nhăm nhăm một mục đích lớn nhất là TIỀN. Thứ mà tao cần để làm những cái tao mong muốn ấp ủ, còn chị thì lúc này không cần gặng hỏi hay gì to tát vì mọi điều chị đã rất open với tao. Không nhu mì cũng chẳng lên gân gào thét, mà chị một con người kiểu muốn dc công nhận, thừa nhận , đã biết chấp nhận để chờ đón nhận , đó là về tỉnh cảm, còn kiếm tiền thì đến mãi về sau này, mọi việc làm bước đi đều có tao bên cạnh, dù mất mát hay để ra dc bao nhiêu. Xong dù có tính tự chủ đổi lại vẫn đậm nét của phụ nữ khi vẫn cần một điểm tựa - và tao đang dần thể hiện rõ ràng hơn với chị kể từ khi ba người bọn tao vào năm học mới.
Hôm sau, tao rủ chị đi gặp anh Khiêm. Một con người ban đầu hoàn toàn lạ lãm, nhưng chỉ vì một câu nói tinh ý của chị hôm gặp lần đầu ở Cát Linh, tao đã dần xây dụng dc chỗ qua lại với ông anh, và thấy chỉ cần đúng, đủ, sòng phẳng có trước có sau thì rồi đến lúc nào đó cũng sẽ có điểm chung để nói chuyện mới
Bọn tao đến thì anh cũng vừa xuống xe máy vào quán, như tao đã nói thì cuộc điện thoại hôm qua không chắc đã liên quan đến gói lần trước tao làm mà một người bạn của anh đang mở nhà hàng, tham khảo ý kiến tao về đồ điện lạnh, xong chả hiểu sao lại là tao vì họ đâu có thiếu chỗ. Nhưng cũng ko quan tâm lắm làm gì, việc đầu tiên cứ tiếp chuyện thân tình, như một đứa em đứa cháu còn sau ntn tính tiếp.
Bỏ lửng 10 ngày, quay lại đọc trong vòng 1 buổi...... HẾT.... lại lót dép ngồi chờ cháp mới của chủ thớt....10 ngày nữa quay lại. Chúc chủ thớt chân cứng đá mềm, đủ sức khỏe để vừa kiếm tiền vừa nhanh ra cháp mới cho thỏa lòng mong đợi.xong cuộc gặp tao gọi ngay ông anh ở Yên Hoà, trao đổi xong thả chị Ninh Bình về Nghĩa Tân, anh em phi lên chỗ anh Khiêm bảo, nhưng chỉ đừng bên kia đường quan sát.
Người ta chỉ em chỗ này, nhưng anh em mình đứng ngó nghiêng tí thôi còn phải gặp chủ mới cụ thể được; anh đọc bản vẽ tốt chứ?
Tao học xây dựng lại không đọc dc bản vẽ là sao
Như vậy là tao đã yên tâm hơn, còn cụ thể thì phải để sau. Bởi nếu là nhà hàng thì tao đang đoán một là rẻ hẳn không thì phải xịn hẳn, nếu hàng Công ty thì tao sẽ chung chi còn hàng ngoài tao sẽ đứng ra bán và nhận phần lắp đặt cho ông ấy làm. Còn các thứ khác không đòi hỏi đặc biệt thì tao để ông anh tự xử, chia nhau đồng thuận
2 cặp máy tủ ở tầng 1 và 2 chơi máy Pana TQ,cùng mấy cái treo tường cho phòng khách nhỏ là tao bán. Rẻ ngang với bán cho nhà dân cũng chơi dc vì tao ko thể ăn xổi chỗ này, coi như anh em đi lắp thuê cho anh Khiêm nhận khoán, bởi tao ko toàn thời gian cho nghề này, lại ít tiền thì có thể mất khách nếu ko thòng anh Khiêm vào cuộc.
Bởi lắp đặt ở đây là phức tạp, phần lợi nhuận tao đặt ở góc này
Công và vật tư cũng vậy gì ko phải lần đầu làm ăn
Phần anh Khiêm có khoản riêng trong gói này dù không cài cắm nhưng tao tự cân đối cùng ông anh, gặp nhau tiền mặt công khai. Phần riêng của tao tính sau với anh ấy.
Ngồi với chị Ninh Bình mất một buổi làm báo giá và báo giá cạnh tranh, tuần sau tao đưa lên khảo sát và làm luôn.
Mất 2 tháng xong việc này, khi ấy đã vào năm học cuối của tao, tiền và chỗ quen biết lại có rồi chăm chút để dành. Ông anh Nghĩa thì tao share cho mấy chỗ nhà dân và việc lặt vặt cũng đủ duy trì qua lại với nhau.
Về cơ bản tao không để ai bị thiệt, với ông anh của tao thì mặc hắn cân chia,vì nhân công vật tư là của hắn, phần bán chác là của tao thông qua anh Khiêm rồi.
Tao vẫn rất cần tiền, nhiều và nhanh hơn nữa
Cám ơn anh!Bỏ lửng 10 ngày, quay lại đọc trong vòng 1 buổi...... HẾT.... lại lót dép ngồi chờ cháp mới của chủ thớt....10 ngày nữa quay lại. Chúc chủ thớt chân cứng đá mềm, đủ sức khỏe để vừa kiếm tiền vừa nhanh ra cháp mới cho thỏa lòng mong đợi.
Thần dân của"XAMVN" không chỉ biết có chịch mà còn hơn thế nữa!

