Và con người ta không đi qua những cơn bĩ cực, những lúc đen tối buồn tủi nhất thì không cảm nhận được những gì mình có và sử dụng nó như thế nào, đó là góc nhìn của tao, còn như nhiều đứa bạn ,chúng nó có cơ ngơi tài sản đến cả nghìn tỷ hiện tại, nhưng xuất phát điểm nó tốt và đương nhiên nó không thiếu điểm tựa và nhiều người mang đến cơ hội cho nó tiếp đón, tận dụng.
Vậy nên, khi tao vào năm cuối, lúc đó tao có tí tiền nếu so vói sinh viên thì cũng khá tự hào, nhưng cuộc sống tao với đám bạn trên lớp vẫn như bao đứa khác, các việc tao làm không ai biết, thậm chí cô chủ nhiệm rất thân và quý thì mãi đến khi tao xong cao học , mới chia sẻ một tí thông tin cho cô thôi.
Thế nên khi cái tàu đầu tiên nó xuống đà, tao không muốn bố tao đi tàu nữa mà muốn ông ở nhà đi buôn bán chợ búa cùng mẹ tao vì bà không biết đi xe máy, cần có người đưa đón và chở hàng đi về, hơn nữa ông bà cũng cần có nguồn thu nhập để sinh hoạt và trang trải nợ nần vay mượn làm ăn, bởi không thể dừng mãi một điểm như vậy, tao và bố tao bàn nhau, ông bảo vậy tao tôn trọng và đồng ý luôn.
Khi đã từng buôn thúng bán mẹt lúc mới chập chững thanh niên, tính cần cù chịu khó sẵn có của con nhà nông, bố mẹ tao cũng làm nên một cơ ngơi buôn bán đâu ra đó dù không cửa hàng, không xe tải xong cuộc sống ông bà đã cải thiện rất tốt từ 2006 trở đi, tao mừng và yên tâm hơn nhiều vì tao đã nghĩ sau này học xong tao sẽ chả mấy khi được ở nhà mà sẽ đi miết vì công việc để kiếm tiền cho những mục đích nữa.
Hương học được 1 tháng, tao cho đi phát tờ rơi, vừa không lãng phí thời gian, vừa quen đường quen phố, và va chạm dần cho dạn giày. Tao không quan tâm đến những đồng thù lao của nó kiếm ra bao nhiêu mà muốn nó sớm có ý thức lăn lộn và tự chủ dần, vì chưa chắc tao và nó sẽ ở cùng nhau đến khi nó học xong khóa học.
Thi thoảng tao cũng gặp chị Giang, mọi thứ với chị vẫn cứ như vậy đến mãi mấy năm sau, mỗi lần chị em gặp nhau đủ thứ chuyện được nói đến xong không ai nhắc đến chị nyc của tao, cả hai đều như tự biết không nên và không muốn nói đến cô ấy.
Công việc của chị ngày ổn hơn, tao cũng có thi thoảng gặp mấy ông anh mà từng xin cho chị về đó từ khi thực tập đến giờ, mõi người đã ở một cương vị nhất định dù không lớn bởi đây là công ty có yếu tố Nhà nước , tuy nhiên về chuyên môn không bàn nhiều, xong cũng đủ yên tam và chắc chắn nếu tao muốn về đó làm như tao đã đánh tiếng nhờ vả trước kia.