Phụ nữ đi buôn bán thì ít nhiều cũng có giới hạn nhất định, nên đôi khi tao cũng đi cùng hoặc làm thay chị Ninh Bình một số lần đưa hàng, chị thì chặt chẽ chính xác, còn tao thì nhanh chóng thoáng gọn, nên cũng có thể bù trừ cho nhau, nhưng thương lượng mặc cả hoặc tìm cửa lùi nếu đổi trả hàng ở đầu Lạng Sơn hay Móng Cái hoặc gửi gắm nhà xe thì phần này vẫn tao đứng ra thay chị,vì tao không muốn chị quá dạn dĩ với nghiệp dân buôn, nghề kế toán cũng có sẵn, chị vẫn làm sổ sách cho bạn của anh trai chị, cũng buôn bán hàng xách tay như rượu và thuốc lá, nên chi tiêu cá nhân thì không bao giờ thiếu thốn tằn tiện, nhưng tao để kệ chị thấy thoải mái và thích những việc chị làm. Giả sử mùa trung thu, như trước thì chị không để ý lắm,nhưng tao gợi ý việc khách có thể mua thêm chai rượu hoặc cây thuốc tặng biếu kèm giỏ bánh thì sẽ sang hơn và ý nghĩa hơn, sau lần này thì chị và anh Minh cũng kiếm chác khá hơn chút từ món này thay vì chỉ mỗi dịp tết nguyên đán. Nhưng nếu trông chờ vào mỗi nguồn từ sân bay hoặc xách bên nước ngoài về thì sẽ thụ động và hay bị giá cao, khó bán, nhưng nó không thường xuyên nên tao không can thiệp nhiều, kệ cho chị và anh Minh tự lo, nguồn thì anh trai chị có chỗ này chỗ nọ hỏi giúp, vì trọng số nó không thấm tháp gì với buôn hàng TQ, thậm chí mãi đến bây giờ điều này vẫn đúng, bởi những thứ có tính thời điểm khác với những thứ thiết thực phục vụ số đông. Giả sử mỗi tháng bán 300 cái dây đeo điện thoại, cũng dc tối thiểu 300k, vậy còn pin, sạc,bao da, phụ kiện khác thì còn ntn, mà pin là ok nhất. Khi thị trường đã hấp thu rất tốt máy tàu cảm úng, loa ngoài to, thẻ nhớ dung lượng cao cho giới thanh niên gen Y khi đó, thì món này mới đáng để tao kiếm tiền và tập trung làm ăn.

