Tao gặp chị Giang và rủ chị ra uống nước, vì khá lâu không gặp chị
- Em dạo này thế nào,chị Giang hỏi
- Em cũng bình thường, còn chị?
- Chị cũng thế, em sắp thực tập rồi nhỉ
- Ra tết chị ạ,
- Thế tìm dc chỗ nào chưa>
- Em có mấy chỗ, đang xem thế nào. Số liệu nó là một phần, nhưng cũng muốn tìm chỗ phù hợp và môi trường nữa.
- Lâu nay hai đứa có liên lạc nói chuyện gì không? Cũng 4-5 tháng rồi nhỉ
- Em không, cô ấy cũng thế chị ạ
- Vậy em quyết dứt khoát hẳn rồi hả?
- Vâng, em nói rồi mà, em thấy như thế tốt hơn cho cô ấy và cho em.
- Tại sao chị lại hỏi em thế? Cô ấy hỏi gì chị à ?
- Không, chị tự hỏi em thế thôi, thực ra chị không muốn hỏi can thiệp vào hai đứa bọn em, tuy nhiên thấy con bé nó khổ tâm quá, mấy tháng nay cũng suy sụp nhiều. nó xuống đi học , có ở phòng chị , lúc ra chợ thì gặp em chở em gái em đi qua.
- Em đành gác lại mọi thứ đã qua cùng cô ấy, và cũng muốn cô ấy như vậy, vì cuộc sống ai cũng cần bước tiếp con đường riêng của mình.
- Chị hiểu, chị ở cương vị của em thì ít nhiều cũng thế thôi. Thế nên chị cũng thấy không dám bước vào chuyện yêu đương, dù năm nay cũng đã 24-25 tuổi
- Cái ấy thì em thấy không nên nghĩ như vậy, vì mình phải ở trong cuộc mới biết đc và điều chỉnh suy nghĩ và lựa chọn của mình thôi. Nói thật là chị cũng cứ mở lòng đón nhận, thì mới thấy ai phù hợp với mình chứ chị, hoài nghi hoặc không tự tin thì sau này lại khó, dần rồi mình sẽ khó rung động trước tình cảm và thiện ý của người khác.
- Nghe như vậy chắc có anh nào đang tán chị đúng không, tao bắt thóp chị
- Đúng rồi, nhưng chị thấy không muốn đón nhận và sợ rồi mình lại rơi vào tình trạng không mong muốn.
- Cái này em không khuyên chị là có hay không, tuy nhiên chị cũng trưởng hành hơn em thì việc đọc và cảm nhận tâm ý của người khác sẽ tốt hơn và sâu sắc hơn em. KHông nên hoài nghi hoặc bi quan, xong cũng không nên nghĩ mình bằng tuổi này, người khác có chồng con hay bạn trai mà mình vẫn cô đơn để rồi nhanh vội thì không nên.
- Cậu kinh nghiệm quá đấy.
- Kinh nghiệm em khong dám nhận, xong cũng từ cảm nhận của bản thân mình mà ra thôi chị . Cái gì dễ dàng thì chưa chắc đã tốt nếu không biết trân trọng và nuôi dưỡng, hoặc nhất là khi con người ta đạt được cái mình cần là quan hệ thể xác xong rồi nhạt nhẽo đi, thì như thế là không nên để mình rơi vào trạng thái ấy.
- Còn thuận theo tự nhiên thì cái gì đến nó sẽ khắc đến , ván đề là thời điểm thôi chị à. Mong là mọi chuyện dù chậm nhưng vẫn được như chị mong muốn. Còn em thì không phải chuyên gia tâm lý nên không biết phải nói ntn cho chị hiểu được, xong cứ yêu đi, cảm nhận dc thái độ, cảm xúc trước đã, đi xa dc với nhau hãy nghĩ còn chưa gì thì cứ thong thả, không nên vội vã làm gì,mình còn sống lâu dài mà chị.
- Cám ơn em, chị thấy em ngày càng già dặn và trưởng hành hơn nhiều so với những đứa kia ở xóm trọ, mà độ này bận gì mà ít qua chơi thế. Có mối nào chưa em?
- Em chưa , còn em bận thì là thật, em đang làm thêm mấy cái với anh bạn em, thi thoảng đi qua xóm em cũng thấy chị nhưng em không gọi thôi. Rảnh thì sang em chơi, mà hôm nào sang ăn cơm đi, giờ em có cái Hương ở cùng nên lúc nào cũng có cơm nhà ăn đầy đủ.
- Ok, hôm nào chị qua ăn ké một hôm nhé.
- Hai chị em ra về, vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên, bỗng tao cảm như thấy ai quen quen vừa đi vượt qua, nhưng không đẻ tâm mà chở chị về xóm trọ rồi quay về.
Đến đoạn cổng làng, tao có tin nhắn của chị Ninh Bình
- Em dạo này thế nào,chị Giang hỏi
- Em cũng bình thường, còn chị?
- Chị cũng thế, em sắp thực tập rồi nhỉ
- Ra tết chị ạ,
- Thế tìm dc chỗ nào chưa>
- Em có mấy chỗ, đang xem thế nào. Số liệu nó là một phần, nhưng cũng muốn tìm chỗ phù hợp và môi trường nữa.
- Lâu nay hai đứa có liên lạc nói chuyện gì không? Cũng 4-5 tháng rồi nhỉ
- Em không, cô ấy cũng thế chị ạ
- Vậy em quyết dứt khoát hẳn rồi hả?
- Vâng, em nói rồi mà, em thấy như thế tốt hơn cho cô ấy và cho em.
- Tại sao chị lại hỏi em thế? Cô ấy hỏi gì chị à ?
- Không, chị tự hỏi em thế thôi, thực ra chị không muốn hỏi can thiệp vào hai đứa bọn em, tuy nhiên thấy con bé nó khổ tâm quá, mấy tháng nay cũng suy sụp nhiều. nó xuống đi học , có ở phòng chị , lúc ra chợ thì gặp em chở em gái em đi qua.
- Em đành gác lại mọi thứ đã qua cùng cô ấy, và cũng muốn cô ấy như vậy, vì cuộc sống ai cũng cần bước tiếp con đường riêng của mình.
- Chị hiểu, chị ở cương vị của em thì ít nhiều cũng thế thôi. Thế nên chị cũng thấy không dám bước vào chuyện yêu đương, dù năm nay cũng đã 24-25 tuổi
- Cái ấy thì em thấy không nên nghĩ như vậy, vì mình phải ở trong cuộc mới biết đc và điều chỉnh suy nghĩ và lựa chọn của mình thôi. Nói thật là chị cũng cứ mở lòng đón nhận, thì mới thấy ai phù hợp với mình chứ chị, hoài nghi hoặc không tự tin thì sau này lại khó, dần rồi mình sẽ khó rung động trước tình cảm và thiện ý của người khác.
- Nghe như vậy chắc có anh nào đang tán chị đúng không, tao bắt thóp chị
- Đúng rồi, nhưng chị thấy không muốn đón nhận và sợ rồi mình lại rơi vào tình trạng không mong muốn.
- Cái này em không khuyên chị là có hay không, tuy nhiên chị cũng trưởng hành hơn em thì việc đọc và cảm nhận tâm ý của người khác sẽ tốt hơn và sâu sắc hơn em. KHông nên hoài nghi hoặc bi quan, xong cũng không nên nghĩ mình bằng tuổi này, người khác có chồng con hay bạn trai mà mình vẫn cô đơn để rồi nhanh vội thì không nên.
- Cậu kinh nghiệm quá đấy.
- Kinh nghiệm em khong dám nhận, xong cũng từ cảm nhận của bản thân mình mà ra thôi chị . Cái gì dễ dàng thì chưa chắc đã tốt nếu không biết trân trọng và nuôi dưỡng, hoặc nhất là khi con người ta đạt được cái mình cần là quan hệ thể xác xong rồi nhạt nhẽo đi, thì như thế là không nên để mình rơi vào trạng thái ấy.
- Còn thuận theo tự nhiên thì cái gì đến nó sẽ khắc đến , ván đề là thời điểm thôi chị à. Mong là mọi chuyện dù chậm nhưng vẫn được như chị mong muốn. Còn em thì không phải chuyên gia tâm lý nên không biết phải nói ntn cho chị hiểu được, xong cứ yêu đi, cảm nhận dc thái độ, cảm xúc trước đã, đi xa dc với nhau hãy nghĩ còn chưa gì thì cứ thong thả, không nên vội vã làm gì,mình còn sống lâu dài mà chị.
- Cám ơn em, chị thấy em ngày càng già dặn và trưởng hành hơn nhiều so với những đứa kia ở xóm trọ, mà độ này bận gì mà ít qua chơi thế. Có mối nào chưa em?
- Em chưa , còn em bận thì là thật, em đang làm thêm mấy cái với anh bạn em, thi thoảng đi qua xóm em cũng thấy chị nhưng em không gọi thôi. Rảnh thì sang em chơi, mà hôm nào sang ăn cơm đi, giờ em có cái Hương ở cùng nên lúc nào cũng có cơm nhà ăn đầy đủ.
- Ok, hôm nào chị qua ăn ké một hôm nhé.
- Hai chị em ra về, vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên, bỗng tao cảm như thấy ai quen quen vừa đi vượt qua, nhưng không đẻ tâm mà chở chị về xóm trọ rồi quay về.
Đến đoạn cổng làng, tao có tin nhắn của chị Ninh Bình


