Bữa rượu này tao không nghĩ nó lại đưa tao đến nhiều câu chuyện và các vấn đề sau này đến mức ấy.
Ông chú tên Việt - tao xin phép đổi tên nhé. Tầm này cũng ngoài 75 tuổi rồi, vẫn thói quen phê và tự phê vì cuộc sống nhàm chán, tiền nhiều, con cái trưởng thành sau khi báo nhà cơ số trận và tiêu bớt tiền giúp phụ huynh.
Ngồi cù cưa đến lọ thứ 2 thì tao cũng hơi lâng lâng và hoa mắt nhưng ông chú thì cứ như không, ông có vóc người thấp và đậm, chắc gọn, thê cái giọng ồm, đanh vang không thua giọng diễn viên Văn Hiệp thì anh em hiểu con người này có sức khoẻ và nội lực giọng nói ntn.
- rảnh thì thi thoảng qua chơi với chú cho vui, chú mày toàn độc ẩm thôi. Bà vợ đon đả nói vọng ra, tay cầm thêm đĩa thịt thủ vừa thái đặt lên bàn. Chị Ninh Bình thì loay xoay gọt hoa quả ở đầu bàn.
Hai đứa năm nay bao nhiêu tuổi? Bà cô hỏi thăm.
Chúng cháu 22, tính ra cũng 23 thì đúng hơn cô ạ. Chị Ninh Bình nhanh miệng đáp lời. Ông chú nhìn tao gật gù và liếc bà cô.
Hay nói cách khác thì 77 năm nữa chúng cháu tròn 100. Cả hai ông bà cười phá lên, vang cả căn bếp.
Sau mới biết tao nhỏ hơn con trai ông 5 tuổi và nó chuẩn bị cưới vợ. Cũng dân giao thông nhưng lưu ban mất 2 năm mới lấy được bằng tốt nghiệp vì nó bận chơi bời và đánh bạc.
- Bố mẹ các cháu hẳn là cũng hạnh phúc và mát mặt với hàng xóm và gia đình họ hàng. Ông trầm ngâm, bà thì liếc mắt.
- ông lại bắt đầu đấy. Mời cháu ăn uống thit cứ vui vẻ, chuyện nọ xọ chuyện kia làm gì.
Hai đứa kệ chú ấy, đừng để ý làm gì.
- ông cứ thế lần sau mời chúng nó chả dám đến đâu.
Tao vội lảng sang bộ karaoke trên nhà. Khách quan mà nói ông hát karaoke rất hay, giọng luyến láy rất ổn, và biết chơi cũng như chịu đầu tư.
- mày thích cô bán cho một bộ mang về quê mà chơi Tết, nhà cô giờ không làm, chú mày tiếc của tiếc công đi chọn lựa toàn đồ thửa, nên vứt đống trên ấy, một bộ nhà dùng là đủ rồi.
Thực tâm tao cũng thích nhưng cũng chưa có ý định mua loa đài làm gì, tao thích để tiền làm cái khác, nhưng ở quê cũng sắp hoàn thiện nhà, kể ra có một tí cho đầy đủ thì cũng tốt.
Cô nói thế, cháu đâu có tiền mua đồ xịn như nhầ mình ạ, với lại có mua thì cô chú có cho nợ hay trả dần thì cháu mới dám nghĩ đến ạ.
- nhiều người hỏi, thằng con cô nó gạ đầy người mà chú mày chả đồng ý đâu.
- mày mua ko, tao cho nợ 6 tháng, đồng ý thì lên mà chọn. Tao lấy 5tr/đôi thôi. Nhưng có chơi thì phải 2 bộ, 4 cái như chú mày đang chơi thì mới hay. Nhà cô làm quán cô biết.
Ôbg chú gật gù thở dài,
Một cặp Bose ghép với một cặp BMB hoặc CAVS là ổn, người ta trả 13tr đấy.
- Cháu lấy chú để 12tr, cho cô mày trang trí cái phòng ngủ cho thằng con chú nó sắp lấy vợ.
Mày dùng đầu amply TQ mà chơi cũng dc, Amly chưa có thì mua dùng tạm, quan trọng loa tốt đã.
Tao nghe cũng mùi mẫn, nhưng cũng rén và ngại, vì sợ sau này ông bà hục hoặc nhau thì không hay lắm mặc dù tao dc gạ bán.
Ông chú tên Việt - tao xin phép đổi tên nhé. Tầm này cũng ngoài 75 tuổi rồi, vẫn thói quen phê và tự phê vì cuộc sống nhàm chán, tiền nhiều, con cái trưởng thành sau khi báo nhà cơ số trận và tiêu bớt tiền giúp phụ huynh.
Ngồi cù cưa đến lọ thứ 2 thì tao cũng hơi lâng lâng và hoa mắt nhưng ông chú thì cứ như không, ông có vóc người thấp và đậm, chắc gọn, thê cái giọng ồm, đanh vang không thua giọng diễn viên Văn Hiệp thì anh em hiểu con người này có sức khoẻ và nội lực giọng nói ntn.
- rảnh thì thi thoảng qua chơi với chú cho vui, chú mày toàn độc ẩm thôi. Bà vợ đon đả nói vọng ra, tay cầm thêm đĩa thịt thủ vừa thái đặt lên bàn. Chị Ninh Bình thì loay xoay gọt hoa quả ở đầu bàn.
Hai đứa năm nay bao nhiêu tuổi? Bà cô hỏi thăm.
Chúng cháu 22, tính ra cũng 23 thì đúng hơn cô ạ. Chị Ninh Bình nhanh miệng đáp lời. Ông chú nhìn tao gật gù và liếc bà cô.
Hay nói cách khác thì 77 năm nữa chúng cháu tròn 100. Cả hai ông bà cười phá lên, vang cả căn bếp.
Sau mới biết tao nhỏ hơn con trai ông 5 tuổi và nó chuẩn bị cưới vợ. Cũng dân giao thông nhưng lưu ban mất 2 năm mới lấy được bằng tốt nghiệp vì nó bận chơi bời và đánh bạc.
- Bố mẹ các cháu hẳn là cũng hạnh phúc và mát mặt với hàng xóm và gia đình họ hàng. Ông trầm ngâm, bà thì liếc mắt.
- ông lại bắt đầu đấy. Mời cháu ăn uống thit cứ vui vẻ, chuyện nọ xọ chuyện kia làm gì.
Hai đứa kệ chú ấy, đừng để ý làm gì.
- ông cứ thế lần sau mời chúng nó chả dám đến đâu.
Tao vội lảng sang bộ karaoke trên nhà. Khách quan mà nói ông hát karaoke rất hay, giọng luyến láy rất ổn, và biết chơi cũng như chịu đầu tư.
- mày thích cô bán cho một bộ mang về quê mà chơi Tết, nhà cô giờ không làm, chú mày tiếc của tiếc công đi chọn lựa toàn đồ thửa, nên vứt đống trên ấy, một bộ nhà dùng là đủ rồi.
Thực tâm tao cũng thích nhưng cũng chưa có ý định mua loa đài làm gì, tao thích để tiền làm cái khác, nhưng ở quê cũng sắp hoàn thiện nhà, kể ra có một tí cho đầy đủ thì cũng tốt.
Cô nói thế, cháu đâu có tiền mua đồ xịn như nhầ mình ạ, với lại có mua thì cô chú có cho nợ hay trả dần thì cháu mới dám nghĩ đến ạ.
- nhiều người hỏi, thằng con cô nó gạ đầy người mà chú mày chả đồng ý đâu.
- mày mua ko, tao cho nợ 6 tháng, đồng ý thì lên mà chọn. Tao lấy 5tr/đôi thôi. Nhưng có chơi thì phải 2 bộ, 4 cái như chú mày đang chơi thì mới hay. Nhà cô làm quán cô biết.
Ôbg chú gật gù thở dài,
Một cặp Bose ghép với một cặp BMB hoặc CAVS là ổn, người ta trả 13tr đấy.
- Cháu lấy chú để 12tr, cho cô mày trang trí cái phòng ngủ cho thằng con chú nó sắp lấy vợ.
Mày dùng đầu amply TQ mà chơi cũng dc, Amly chưa có thì mua dùng tạm, quan trọng loa tốt đã.
Tao nghe cũng mùi mẫn, nhưng cũng rén và ngại, vì sợ sau này ông bà hục hoặc nhau thì không hay lắm mặc dù tao dc gạ bán.
Chỉnh sửa lần cuối:


