Mà đừng phì phèo thuốc lá nữa, phòng bắt đầu có mùi thuốc,nó ám lên cả áo và tóc tớ rồi đấy -
- Tay hà đang gấp cái khăn đặt lên trán tao rồi lật rộng ra chườm kín hai mắt đang nhắm nghiền
- Có nóng quá ko?
- Không, vừa phải thôi, tao đưa cái điện thoại cho hà cầm, tin nhắn của Hương vẫn tới tấp trên màn hình khoá, mùi miếng đắp mặt khá dễ chịu đang phảng phất quanh tao khi ấy.
Cái khăn dc lật lại, lần này tao đón lấy nó và tay còn lại nắm lấy tay Hà, kéo cô ấy dịch lại gần chút nữa
- nào, ngã tớ bây giờ
- Đừng lo, tớ ở đây cậu ngã sao được
Nhưng một tay kia của Hà đã chống vào vai tao cố đẩy ra, tao đành nhổm người lên theo và ôm chặt thắt lưng cô ấy rồi kéo lại áp sát vào mình
- muộn rồi, về ngủ đi cho tớ còn ngủ, mai cậu còn phải đi sớm đấy
Xiết chặt hơn hai tay, ngực Hà đã bị ghì sát vào tao và hai tay xoa đều tấm lưng cô ấy, trán cúi vào ngực tao vài giây thì mặt Hà đã áp sát lại, thân đã thả lỏng như đón nhận từng cái vuốt của tao quanh lưng. Chênh lệch chiều cao cũng không quá lớn nên tao cảm nhận dc nhịp tim à nhịp thở của Hà đang nhanh hơn.
Vẫn giữ chặt vùng eo nhưng tao cúi xuống và người cô ấy đã ngả theo một khoảng vừa tầm, tao áp mặt và hôn lấy Hà, lần này thì đón nhận và hợp tác hơn, như chờ đợi một điều gì đó nhiều hơn khi ngồi ngoài bờ sông Hàn lúc trước.
Lần này trong căn phòng ấm áp và kín riêng tư, bọn tao như đang say đắm, hai đứa đang dần bùng lên cảm xúc và như nuốt trọn từng nhịp thở của nhau. Tiếng thở hổn hển ngắt quãng cũng cất lên trong thanh quản một cách yếu ớt, lúc này cô ấy đã thả lỏng hoàn toàn và hai tay bám chặt lưng tao.
Tiến lên vài bước rồi hai đứa đã ngã xuống đệm, tiếng hôn vội vã hơn, gấp gáp hơn, tao đang dần trở lại thói quen kiểm soát theo bản năng của mình và Hà đã như phó mặc hoàn toàn
- Tay hà đang gấp cái khăn đặt lên trán tao rồi lật rộng ra chườm kín hai mắt đang nhắm nghiền
- Có nóng quá ko?
- Không, vừa phải thôi, tao đưa cái điện thoại cho hà cầm, tin nhắn của Hương vẫn tới tấp trên màn hình khoá, mùi miếng đắp mặt khá dễ chịu đang phảng phất quanh tao khi ấy.
Cái khăn dc lật lại, lần này tao đón lấy nó và tay còn lại nắm lấy tay Hà, kéo cô ấy dịch lại gần chút nữa
- nào, ngã tớ bây giờ
- Đừng lo, tớ ở đây cậu ngã sao được
Nhưng một tay kia của Hà đã chống vào vai tao cố đẩy ra, tao đành nhổm người lên theo và ôm chặt thắt lưng cô ấy rồi kéo lại áp sát vào mình
- muộn rồi, về ngủ đi cho tớ còn ngủ, mai cậu còn phải đi sớm đấy
Xiết chặt hơn hai tay, ngực Hà đã bị ghì sát vào tao và hai tay xoa đều tấm lưng cô ấy, trán cúi vào ngực tao vài giây thì mặt Hà đã áp sát lại, thân đã thả lỏng như đón nhận từng cái vuốt của tao quanh lưng. Chênh lệch chiều cao cũng không quá lớn nên tao cảm nhận dc nhịp tim à nhịp thở của Hà đang nhanh hơn.
Vẫn giữ chặt vùng eo nhưng tao cúi xuống và người cô ấy đã ngả theo một khoảng vừa tầm, tao áp mặt và hôn lấy Hà, lần này thì đón nhận và hợp tác hơn, như chờ đợi một điều gì đó nhiều hơn khi ngồi ngoài bờ sông Hàn lúc trước.
Lần này trong căn phòng ấm áp và kín riêng tư, bọn tao như đang say đắm, hai đứa đang dần bùng lên cảm xúc và như nuốt trọn từng nhịp thở của nhau. Tiếng thở hổn hển ngắt quãng cũng cất lên trong thanh quản một cách yếu ớt, lúc này cô ấy đã thả lỏng hoàn toàn và hai tay bám chặt lưng tao.
Tiến lên vài bước rồi hai đứa đã ngã xuống đệm, tiếng hôn vội vã hơn, gấp gáp hơn, tao đang dần trở lại thói quen kiểm soát theo bản năng của mình và Hà đã như phó mặc hoàn toàn

