Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tình hình vàng có giảm nữa ko anh @Chịch dạo đường phố cho em xin ý kiến cá nhân của anh với ạ
1. “Lúc rẻ không mua, lúc cao lại bán”
→ Ý nói tâm lý đám đông:
• Giá thấp thì sợ, không dám mua
• Giá cao rồi mới lao vào → dễ bị “đu đỉnh”
👉 nên mua khi giá thấp, giữ dài hạn, không chạy theo cảm xúc.
2. Vàng bạc không coi là một kiểu làm kinh tế mà hãy coi là mượn nhịp để kiếm thêm tí tiền rảnh rỗi cho con đi học và đổ xăng xe
→ Không phải kiểu lướt sóng kiếm nhanh
→ Mà là đầu tư dài hạn, kiên nhẫn chờ thời gian.
3. Tích sản như nhà có mấy “Gốc chuối”
• Cây chuối đốn rồi vẫn mọc lại
👉 Ý là thị trường có xuống rồi cũng sẽ hồi phục lại theo chu kỳ. Đừng có đào gốc chuối lên mà ăn dưa nộm 😂
• Khoảng 4–8 tháng tới sẽ có biến động lớn (thường là hồi phục hoặc tăng) tất nhiên tôi kỳ vọng tăng để đổi lại chi phí trận đâu tăng phi mã đợt rồi
Quan sát kỹ, chậm, thả lỏng, ra quyết định nhanh và gọn, mua bán xong không ngoảnh mặt lại nhìn 😂
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Anh em có thể sưu tâm hay tham khảo nhiều nguồn kênh thông tin, xong vì xưa nay tôi quen nhặt nhạnh nên mọi thứ có chơi thì phải trong tầm kiểm soát, thường là ko mấy khi tôi bị thua, thua thì chỉ kiểu bớt mất phần lãi do tính thời điểm chứ ko để bị âm vào gốc bao giờ
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bây giờ cái đầu tiên tao muốn là có tấc đất cắm dùi, không quá xa trung tâm nhưng thoáng rộng là được, mà nó cũng cần có tiềm năng để sau này làm gì thì làm. Một thằng bạn cùng lớp đại học, nhà nó ở Đông Anh,trong khi còn yêu chị NYC cũng có lần đi chơi ở Sóc Sơn rồi rẽ vào nhà nó, tuy nhiên khi ấy chưa có khái niệm gì chuyện mua đất mua nhà
Tao mỗi lần đi công trường với anh em hoặc có lần đưa sếp ra sân bay,nếu có chuyến đi trên cung đường từ Cầu Thăng Long đến Nội Bài là tao nhìn ngó hai bên đường, và đúng chỉ ở khoảng này là cảm nhận phù hợp về tiền và vị trí, không hề gần mà không quá xa với trung tâm, tao bắt đầu để ý nhiều hơn mặc dù trong người khi đó chả có mấy, khi một năm cuối DH tao dồn cùng ông bà già làm tàu cũng gần hết, để lại một ít cho anh em tao cơ động trên này, vậy thì buộc phải vật lộn một phen xem sao. Tuy rằng nó vẫn là một điều viển vông, nhưng bằng một sự thôi thúc từ những câu nói của ông anh, nhớ lại cuối năm nào khi ăn cái tát của chị Ninh Bình và tao cay cú nói lại là "để chị xem sau này em nhiều nhà ở Hà Nội như nào".
- Mày học cao học để làm gì?
- Em học cho gọn một lần, sau này đỡ phải quay lại học, nó ngại và khó thu xếp. Còn anh thì sao?
Tao thích thì đi học với chúng mày thôi, không sao cả
Nghe ông anh nói tao nghĩ hay hướng khác , bỏi không học hành thêm thì lão cũng chả thiếu tiền, nhưng mục đích thì để hoàn chỉnh lý luận và thăng tiến trong nội bộ cơ quan hắn, không cần hỏi thêm hay nghe kể tao cũng đoán ra.
- Nhưng mày cũng cần chú ý, nếu 30 tuổi mà không làm được trưởng phòng thì vứt, vứt hẳn. Nên nhớ, môi trường chỗ mày hay các chỗ khác thì tiền chính trị - chính trị tiền.
Câu này ông anh tự lòi cái đuôi cáo ra, không phải buột mồm nói ra câu đó mà lão đang để cho tao thấy cái tôi, tầm nhìn và tham vọng của lão cho thấy, đường đi nước bước nó ntn. Không vạch hẳn ra cụ thể xong đó cũng một cách dụng ý để hướng dẫn cho tao học làm theo.
- Tại sao tao lại hay rủ mày đi uống rượu mà không phải đứa khác, dù biết mày không mang lại lợi lộc gì cho tao cả, vì mày nên biết tất cả những gì cần trang bị cho tương lai tao đã và đang có sẵn đủ hết, mày có một số cái nét tương tự như tao trước kia với lại tao thấy mày đi học đều, lại chủ động và cũng thích lai rai. Đại khái là ở cái đất này hay đâu cũng thế thôi, không chịu khó thì chết đói mà hơn nữa không có mánh khoé, không va chạm thì không có cơ hội mà bứt lên được.
- Em hiểu, em rất ngưỡng mộ và muốn được như anh. Nên có như nào anh cứ chỉ hoặc tư vấn định hướng giúp em, xem em có cơ may nào không.
Đến khúc này thì ông anh có vẻ cởi mở hơn trước, xong vẫn nói chuyện nửa như kẻ cửa trên nửa như một người muốn san sẻ thứ gì đó cho người khác
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Muốn được như tao thì nó cũng không có gì ghê gớm mặc dù theo lẽ chung ở tầm như mày là rất viển vông thiếu đủ thứ đầu vào xong không gì là không thể. Mày rất đẹp trai, mặt mũi tướng mạo đéo có gì để chê bai, tướng mày là rất sáng sủa về tiền tài vật chất nếu mày thực sự nỗ lực và tìm được hướng đi. Cô bạn gái của mày thì quá ổn, từ mặt mũi đến nước da, dáng người, nó có bộ răng đẹp và rất sang đấy, đấy là anh nói thật, anh đéo thiếu gái theo nhưng cũng phải ghen tị với chú em về khoản này.
- Chúng mày yêu nhau lâu chưa?
- Chính thức thì hơn một năm
- Thế quen nhau khi nào mà mới hơn một năm
- Từ khi em học đại cương kỳ thứ 2, xong không có khái niệm gì với nhau
- Vậy trước đó chứng tỏ mày đang bận tán con khác hay đang bận yêu rồi đúng không?
- Nếu anh là em khi đó thì sao?
- Ối dào, mất đéo gì của bọ mà không đi chén, tuổi trẻ nó có được bao nhiêu năm mà phải nghĩ nhiều, đừng để hậu quả là được. Hiểu không?
- Đúng anh. Trước đó em có yêu một cô khác cùng xóm trọ nhưng chia tay nhau năm ngoái, đợt gần WC anh ạ
- Thế chén nhau nhiều không? Ở cùng xóm trọ thì xểnh ra là địt như gà, tao lạ gì chúng mày
- Anh có thời sinh viên chắc cũng oanh liệt lắm nhỉ?
- Tao học xong đi bộ đội, ở lại chuyên nghiệp nên không có gì đặc biệt, thời của tao nó khác, nhưng tao biết chén gái từ lúc chớm dậy thì rồi. Nên là mày đừng lấy vợ sớm là được, kiếm con nào nó phải thực sự yêu mày, dù mày có sai trái bằng trời nó vẫn không muốn bỏ mày, thì nó xứng đáng để mày lấy, còn tất nhiên nếu mày sống bạc thì đừng kêu than ai.
- Cái này em nhất trí với anh luôn.
- Thế con bé này quê đâu?
- Ở Ninh Bình anh ạ, sao thế anh?
-Không sao, tao hỏi thôi
Gia cảnh nhà nó ntn?
- Cũng tạm anh ạ, hơn nhà em rõ ràng. Tao sơ qua về chị và gia đình chị, ông anh gật gù thi thoảng rít hơi thuốc; lão chỉ hút 555 bao dẹt hàng xách tay, khi đó lão vẫn đi con Vios đời 2005, rất đẹp và lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho nội thất.
- Thế con bé trước ntn mà lại giải tán? Hay mày thâyd con bé này ngon hơn, để ý đủ lâu rồi mày có mới nới cũ
- không như anh nghĩ đâu, em nhỏ tuổi thật xong chuyện tình cảm em cũng lý trí lắm.
- lý trí cái đéo gì, lồn lạ cá tươi, ông ăn con nhà người ta mấy năm, phần ngon nhất ông ăn sạch rồi ông nhả, tôi lạ gì
- chứng tỏ anh cũng thế , tao cười
- thì thằng nào chả thế, riêng gì tao. Mà trông mày thế này, bảnh bao cao ráo lại đĩnh đạc thì sinh viên thiếu gì hàng ngon, bọn gái hn thì tao không nói chứ dân quê ra đây học, đi ở trọ với nhau thì dễ mà lại đầy ra ấy
- nó cũng tuỳ người tuỳ hoàn cảnh nữa mà anh. Em đâu được đến level như anh nói.
Thế mày mất bao lâu tán được chúng nó, sau đó thì bao lâu chén được con nhà người ta?
- em nói là em toàn được dâng hiến một cách chủ động, chắc anh chả tin
- bố nhà ông, ông cứ làm như ông là ngôi sao màn bạc hay cầu thủ Châu Âu không bằng.
- cơ mà với em thì nó là thật đấy, chứ em không giỏi tán gái đâu.
Thôi tôi lạy ông, mà đéo bận tâm lắm, có bạn gái xinh và ngon, chén được là được rồi
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến khúc này, chuyện tán gái hay chịch choạc tao không phân bua tranh luận, và cũng không ý kiến vì mỗi người một góc nhìn, hoàn cảnh sống và xuất phát điểm khác nhau, hơn nữa lão lớn hơn tao nhũng một giáp, thì suy nghĩ và hành động khác là đúng thôi, chưa kẻ lão lại có điều kiện hơn tao mọi mặt.
Vì tính hắn cũng thực tế, lại làm nhà nước nên không phô trương, thành ra hắn đi xe Vios là vì thế chứ lúc đó hắn thừa tiền đi Lexus LS460 cơ.
Tao lấy được bằng, đi về công chứng nộp cty để ký hdld luôn, hôm đó trời cũng có chút se lạnh vì đã vào cuối thu, ngoảnh đi ngoảnh lại thì cũng đã có gần năm ở cái cty này tính từ khi thực tập. Nói là yêu thích công việc thì không hẳn mà tao vẫn coi đó là chỗ tạm thời, học hỏi kinh nghiệm và tìm cửa kiếm tiền chứ thực tâm khi đã đi buôn bán rồi móc nối tìm việc môn cơ điện lạnh thì tao đếch thích đi làm thuê, phụ thuộc lắm thứ và còn có lúc o ép.
Chị Ninh Bình thì lại khác tao, bởi chị muốn tao được có cơ hội trưởng thành hơn và có khuôn khổ, chị vẫn có chút lo ngại là khi tự do thoải mái việc học hành thì lại xao nhãng và dễ bị mai một rồi trượt mất bản thân mình, lao đầu vào kiếm tiền rồi đánh đổi nhiều thứ tốt đẹp hơn chứ không phải là chị muốn tao bị quản thúc trong khuôn khổ.

Tao nhận bằng, hôm ấy chị đến sau vì bận trả hàng ở Cổ Nhuế, và cái áo sơ mi của tao cho chị mượn từ hồi bị đổ bia lên người ở quán. Mặc để đi đường cho đỡ nắng và bụi, tao hơi giật mình khi thấy chị trong bộ dạng này dù cái áo đó của tao chọn mua là không xấu, màu sắc nhã nhặn và form classic.
Trang điểm nhẹ, thêm chút son môi nhìn chị khác hẳn mọi ngày, thành ra bọn khác cứ nhìn chị từ lúc bước vào ( tao làm lễ tốt nghiệp và nhận bằng ở nhà hội trường cũ, mà hay tổ chức văn nghệ hay sự kiện ).
Nói thật lần này chị khiến tao ngỡ ngàng luôn, bởi quanh năm tứ mùa chị để mặt mộc và chân phương cũng đã ổn lắm rồi, khi bỏ cái áo của tao ra, với bó hoa chị tự gói lúc ấy tao gần như lâng lâng. Thành ra, với tao chị mới là trung tâm của buổi tốt nghiệp chứ chả phải tao.
- chúc mừng anh đã chính thức tốt nghiệp, em đến hơi muộn chút.
- cám ơn em đã đến đây với anh hôm nay
- đừng nói cám ơn, nói như thế là thừa rồi nhé 🥰
- chúc anh có tương lai với mọi sự tươi sáng rạng ngời
- và có em, nhỉ?
- không biết, cái này phải hỏi ông trời, chị mỉm cười âu yếm nhìn tao
Đưa tay nhận bó hoa của chị trong bộ lễ phục cử nhân, chị ghé sát tao thì thầm - em yêu anh!
Xong các thủ tục, với khoa với lớp và GVCN, tao đến bắt tay và nói cám ơn tới những thầy cô có mặt hôm đó, có cả cô Tuyết Mai, Cô Hồng, Thầy Bình nữa. Tiện tao cũng chia sẻ là chị đang học lớp liên thông đại học và sang năm cũng tốt nghiệp , để sau này có gì còn nhờ chỉ bảo cho chị
Tao chưa phải đứa cao lớn vạm vỡ nhất trong đám con trai của lớp xong lại vào khung hình ngon nhất, thành ra xem lại ảnh của tao đều thấy ổn và tao luôn chọn chỗ đứng phù hợp nhất. Tất nhiên là có những bức chụp với chị trong sự kiện và ở khu ngoài. Lúc này thì cả lớp biết rõ hơn về chị khi bọn tao rủ nhau ra ngoài uống nước rồi đi liên hoan. Đến giữa chiều hai đứa ra về thì cũng đã lâng lâng hơi men bia, trận đó bọn tao chỉ uống nháp, sau đó thì làm một trận tơi nhuyễn luôn.
- về đi, em nấu cơm chúc mừng anh tốt nghiệp. Em nhắn Hương và mấy đứa bạn thân của em rồi. Chắc giờ này chúng nó cũng đang lục tục chuẩn bị. Em không muốn anh bị bất ngờ đâu nhé.
Đưa bó hoa cho chị, tao cầm lái rồi hai đưa thong dong về nhà chị. Bữa cơm hôm ấy đủ ấm cúng và thân mật, có đủ đôi đủ cặp, mỗi Dương và Hương nhà tao là đơn lẻ, Hương chưa có bạn, Dương thì người yêu không đến cùng được.
Tan cuộc, Dương chở Hương về để tao ở lại với chị đêm đó.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hehe, đồng niên lại còn hay ngồi cf Long giống nhau nên tò mò tí thôi. Mới đầu ngồi Mộc xong lại chuyển sang Long.
Tôi lang thang nhiều quán ở khu ấy, nhưng quán Long tôi ngồi nhiều nhất, có hôm đông khách mình ngồi ở chỗ giữa, ồn vãi chưởng, lần đó tôi bị rạch túi xách mất mẹ hơn chục triệu
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Học hỏi giao lưu dc nhiều, ông anh sống độc thân cùng bố mẹ già, khi đó cũng ngót 40 rồi xong hắn lận đận tình duyên,dù tiền và người yêu không bao giờ thiếu và có thể coi như hắn là một gã thợ săn. Nên chị Ninh Bình không thấy thoải mái lắm khi tao thân quen với ông anh này, chị kiểu mẫn cảm với những thành phần lắm tiền nhưng tật xấu nhiều tương ứng. Tuy nhiên tao không giải thích nhiều với chị về chỗ này,tao biết ứng xử ntn cho đúng bởi đây là một trong những người mà tao phải học tập cả mặt tốt lẫn mặt xấu.
Chỗ chị Vân kia lại đưa tao một chỗ mới, tao lại bán dc điều hoà và thâu lại đồ cũ, ông anh mà từng ngồi với tao ở quán bia hơi khu tập thể 8-3 sẽ lo cho tao, còn những gói to đòi hỏi chuyên môn thì tao có ông anh kia lo rồi, và tao đứng ra nhận việc đầu tư chung, thu về sau khi trả nhân công và cảm ơn này nọ cho người giới thiệu, kiểu anh Khiêm hay anh của chị Ninh Bình là một ví dụ. Đó mới đáng để coi như làm kinh tế với tao khi đó, còn lại việc nhỏ lẻ tao lấy chi phí sinh hoạt và đi học, mua bán qua tay dứt điểm nhanh gọn.
Đúng như ông anh tao bảo, lấy hai ba cái ngắn nuôi một cái dài và không được để mình bị gián đoạn thu nhập bởi đen đủi thì một trận ốm đi viện là có thể bay sạch mọi thứ tích luỹ nhiều năm, điều này luôn luôn đúng với bất cứ ai.
Nhoằng cái cũng đã gần cuối năm, mọi thứ lại bắt đầu tất bật, công việc nó gò bó là một phần đồng thời lương lậu cũng chỉ mức bình quân bởi tao ăn lương chuyên viên bậc 1 , tao không thoải mái lắm nhưng vẫn cần nhẫn nhịn bởi bọn khác nó rủng rỉnh tại sao lại không phải có tao như vậy. Nên cái đám bọn thầu phụ hay nhà cung cấp mà tao nhận hồ sơ, là phải quan tâm thật sự, rồi bọn ngồi công trường cũng thế, bởi muốn có tiền thì đi tìm chỗ kiếm được tiền. Có tiền mới đi xây mối quan hệ với người ta được.
Hương nó đăng ký học thêm chương trình của hội đồng Anh, đương nhiên là tốn hơn nhiều so với SITC hay London hoặc Language Link, nhưng kệ,xoay sở thôi, tao vẫn không tiêu của ông bà già một đồng nào từ năm thứ 2, trừ khi nhét vào túi thì tao lấy còn tự tao vẫn lo được. Nó muốn học đâu tao ok hết, chị Ninh Bình cũng thế, tao cũng kể qua về Hương rồi tức thì chị cũng lao vào học ngoại ngữ, với tố chất thông minh của chị thì rất nhanh thôi, kiểu như tố chất có sẵn chỉ đợi có môi trường phù hợp
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bởi chị cũng chả mấy là tốt nghiệp,vẫn cần có đầy đủ hành trang cho chị còn chuyện đi làm hay ntn tao chưa bàn vội vì chị chỉ làm cái gì mà thấy thích, nên không định hướng quá sâu, có điều chị đã làm gì thì đâu phải ra đó, nên vẫn buôn bán vẫn làm sổ sách cho hai ba cty loại nho nhỏ.
Khi cả hai đứa đều bận thì thời gian riêng tư dành cho nhau cũng ít đi, đó là điều đương nhiên nhất là tao bị gò bó tại cty này. Lúc thực tập tao cũng không đề xuất xin xỏ gì, thi thoảng đến ngồi và giúp việc vặt cho họ, cái lão trưởng phòng ấy cũng khá hay, gần gũi được, khá hoà đồng và biết ghi nhận người khác. Tao ghi điểm phát đầu tiên là xử lý hộ lão cái đơn hàng gửi bên Nhật về, tự tao mày mò với cái tờ khai nhập phi mậu dịch. Hồi ấy đúng là thủ công mọi thứ, cũng đáng trân trọng bởi nó là bài test đầu đời với chuyên môn tao được học. Thế là từ đó, những cái gì khó quá lão bảo tao bám theo bà chị ngồi dãy đầu bàn lão, còn lại vọc vạch được gì tao tuỳ ý miễn được việc và đảm bảo. Nói thì đơn giản bởi nhìn cái màn hình máy tính với các bảng biểu số má cũng loạn mẹ nó não lên, điện thoại thì rung đều tin nhắn, yahoo/skype còn chưa kể đến. Nên hễ có dịp tao trốn mẹ nó ra ngoài, làm cốc trà đá rồi lạch cạch cái điện thoại xử lý việc riêng hay tham vấn chỗ này chỗ kia. Lúc ấy tao vẫn là đứa mới toe trong phòng xong có xe ngon, điện thoại ngon,lắm hôm tao đổi lấy xe dream của chị đi vài hôm lại trả, và outfit bảnh chả kém lão trưởng phòng, thành ra về tác phong ngoại hình tao rất ăn điểm với tập thể, lại có vài năm đi buôn và làm đủ thứ thành ra tao nói chuyện với mọi người không có chút gì e dè hay thiếu tự tin.
Nên khéo ăn nói sẽ có cả thiên hạ là vì vậy , tao rất thích quyền sách đó.
Còn chị, ngày một xinh và quyến rũ hơn, nét cá tính và sự thanh tú trên khuôn mặt khiến tao lúc nào cũng chỉ muốn cắn cho một cái thật đau rồi vỗ về vuốt ve.
Lắm khi có những chuyến hàng bị đội trạm bắt, lại là lúc bọn tao có những tranh luận rồi lại làm hoà, những tối rong ruổi ngoài phố trên chiếc xe, đi trên những con đường vô định, để nói với nhau những chuyện trên trời dưới bể, mấu chốt là sẽ có những khúc mắc bất đồng, rồi lại đồng tình đắc ý kèm theo những cái vuốt ve âu yếm. Tao thích cảm giác này bởi đôi bàn tay tròn nhẵn mịn, ngón tay thon dài và trắng hồng của chị.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

namco11

Yếu sinh lý
Tôi có tính nhớ lâu thù dai bác ạ 😝.
Đùa vậy thôi, giờ nhắc lại một số sự việc những thời tôi còn chưa đi mẫu giáo tôi vẫn nhớ và hình dung dc khung cảnh thời đó
Mày giống tạo . Nhiều ng bảo m bốc phét . Nhưng có ng vânz nhớ rõ quá khứ . Nhiều cái k nhớ rõ lắm . Nhưng hình ảnh vânz nhớ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mày giống tạo . Nhiều ng bảo m bốc phét . Nhưng có ng vânz nhớ rõ quá khứ . Nhiều cái k nhớ rõ lắm . Nhưng hình ảnh vânz nhớ
Tuỳ quan điểm và góc nhìn mỗi người thôi bro, ai tin hay không thì tuỳ, bởi diễn đàn này vốn dĩ nó đã tên là Xàm. Tôi viết dc một chap là cũng phải sửa xoá nhiều lần cho logic thời gian, tiểu tiết lắm cái tôi không muốn kể vì nó khá dài. Nên lắm khi tôi cũng chỉ tóm lược, còn chuyện ân ái chén nhau thì thấy nó cũng không nhất thiết phải cụ tỉ, thằng nào qua giai đoạn trước 25 mà chả qua lại vài mối, chưa kể đến các chiến binh săn bướm
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Có những hôm cuối tuần ( cty ấy nghỉ hai ngày ), tao với chị thường đi lang thang, cũng là để xạc lại tinh thần cho nhau, luyên thuyên đủ chuyện và cũng để chị bớt tủi thân, khi thì ra phố sách cũ như Trần Quốc Hoàn, hay lên bờ hồ, làm cây kem rồi đi ra phố Nguyễn Xí tìm mua sách về đọc. Kết quả là hai đứa có đến cả trăm cuốn các thể loại, riêng tao để ở phòng trọ cũng 3 hòm tôn ( mua hòm ở chợ Láng Hạ ), để chung với chị cũng hẳn một kệ ( tao tự đặt đóng một cái rồi mang về, tự lắp trong phòng khách nhà chị), trên đó chị in mấy bức ảnh hai đứa chụp ở các chỗ đi chơi, có một ô trang trọng nhất để xếp các bức ảnh đó của bọn tao. Xong đến sau này lúc tao kết thúc thử việc đi làm chính thức, về với chị hay về xóm trọ mới thấy thiên hạ họ sinh tồn trụ lại đất này nó nhọc nhằn ntn, mình may mắn có em gái ở cùng, có người yêu ở riêng một căn nhà rộng gần 6 chụcm2, mới thấy lúc ở nhà với người thân hay người yêu nó sướng ntn.
- Về nhà em chơi đi,cuối tuần này anh có phải đi đâu không, chị nhắn sms cho tao.
- Anh chưa biết, nhưng ok cứ vậy đi, cũng lâu em không về nhà rồi.
- Thế anh không thắc mắc là tại sao em lại rủ anh về nhà em à? Tao ra ngoài gọi luôn cho nhanh
- Chắc hẳn em bảo về là có lý do rồi, nên anh cứ đồng ý trước cái đã
- Nếu anh bận thì em về một mình cũng được
- Để anh về cùng em, chắc không sao đâu nhỉ?
1 Sao là sao? Anh không thoải mái hay anh ngại?
Tất cả đều không phải?
- Thế sao lại bảo không sao đâu nhỉ là ntn?
- Ăn, ở, ngủ với con gái nhà người ta cả gần 2 năm nay, kiến diện đủ mọi người, không lẽ về nhà chơi mà lại thấy ngại được cơ á?
- Ah không, anh cũng đang nghĩ là
"Năng mưa thì giếng năng đầy
Anh năng lui tới mẹ thầy năng thương"
- Kinh, cử nhân kinh têd lại lôi văn thơ ra rồi kìa, sao trước kia anh không học báo chí để tha hồ viết lách sáng tác nhở, chị châm chọc
- Thôi tạm vậy, tối hai anh em sang đây ăn cơm rồi đi cafe, nhưng anh không được ở lại với em hôm nay đâu
- Sao thế? Tao chưng hửng vì cũng hơn tuần không đụng chạm với chị
- Em bảo Dương sang đây.
- Ok, thế nhé, để em nhắn Hương, tối hai anh em sang đây. Hôn anh!
Vậy là tao sắp có chuyến về quê chị phát đầu tiên sau hơn 4 năm quen biết và yêu nhau. Dù gặp anh trai và chị dâu nhiều lần nhưng cũng chỉ là chốc lát, bố mẹ chị mới có 2 lần xong tao khá hồi hộp, không biết sau này sẽ ntn. Vì tao thấy lấn cấn khi nghĩ lại cái xóm trọ cũ khi gặp bố mẹ chị NYC của tao. Hoang mang, lo lắng, nghĩ viển vông chán chê, tấp cốc nước rồi vào văn phòng ngồi, list tin chat skype và yahoo dài cả gang tay đang chờ tao đọc
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Một list tin nhắn chat, từ công việc đến chuyện cá nhân bên ngoài, tranh thủ ngày cuối tao làm nốt vài thứ để thứ 7 không phải mò lên văn phòng bởi đã có kế hoạch rồi. Kể làm việc kiều này cũng hay, làm sáng thứ 7 như cty khác là mất mẹ nó một ngày😁

Không lang thang tụ tập ăn uống thì cũng dặt dẹo, nên sau này cty của tao là cho nghỉ hai ngày và ai còn việc thì chủ động miễn là đừng bị gián đoạn sang tuần sau

Rà lại một lần các file tài liệu, gửi mấy vị liên quan xem qua , ném cho lão trưởng phòng check rồi lại sửa và in, trình ký đóng dấu đóng quyển để đẩy đi các nơi cần gửi. Cái trò làm thầu nó không khác mẹ gì cái cửa hàng tạp hoá, mặc cả cân đong từng xu từng hào, co kéo các kiểu rổi trả giá đàm phán, nói chung là đấu trí với nhau

Tao còn non kinh nghiệm nên dù đọc hiểu xong vẫn cẩn trọng, vânc muốn có thêm lời văn tiếng nói của các vị người cũ có kinh nghiệm

Xong ở tao lại có sự dứt khoát mạch lạc với tố chất con buôn, thành ra có gì tao nảy số và đề xuất bởi cẩn trọng quá thì mất thời gian mà hời hợt lại bị hớ. Ép quá thì người ta cũng sợ, mà nếu có ép thì cuối cùng họ deal sau lưng với nhau rồi cuối cùng đâu lại vào đấy. QS nó hay là vậy.

Đến gần cuối chiều, mới trả lời tin của chị, vì tao bận nên sms trước cho chị đỡ sốt ruột và mình cũng không mang tiếng thiếu tôn trọng người khác.

- Anh đây

- Anh sắp xong việc chưa?

- Anh chưa, còn mấy cái làm nốt, thế tuần này ntn nhỉ?

- Thì về thôi, còn về rồi ntn thì em cũng chưa biết

- Thế giờ em đang làm gì đấy? Nắng đẹp mà không được đi lang thang tí nhể

- Thì cuối tuần về rồi đi, đồng quê xào xạc, sơn thuỷ hữu tình, khéo lại có người xu khơ tho tho ( xuất khẩu thành thơ ) 😅

- Tao thả icon nhăn nhở

- Em vừa gói hàng để gửi xe trả khách dưới Diễn và Hà Đông này, chiều tối có hàng về Metro, em báo xe ôm ra chở rồi

- Đơn này nhiều không nhỉ, thì anh về chở cho

- Thôi, em bảo bác ấy rồi, đi xe ba gác cho gọn một chuyến, khỏi lỉnh kỉnh chẳng buộc

- Anh về rồi chở Hương xuống đây nhé, em chuẩn bị đi chợ

- Thế nay anh dc cho ăn cái gì đấy?

- Cho ăn, khiếp, nghe cứ như là nhà em đàn nuôi con cún ấy - chị thả icon cười ngoác miệng

- Này này, chớ có lộng ngôn, không tối anh ăn luôn cả em để tráng miệng đó

- Êu êu, kinh chưa?

- Anh học đâu cái từ ăn em nó khiếp thế, ai đang lộng ngôn đây nhỉ? Em thấy bắt đầu nhiễm cách ăn nói công sở rồi đó nhé

- Không được nói thế hay những từ lai căng kiểu tương tự, chứ em sẽ cấm vận đấy nghe chưa

- Sợ quá, thôi được rồi, anh rút kinh nguyệt - lại môti icon nữa

- Trời ơi, em chết đây, vừa nói xong kìa mà không chịu tiếp thu

- Mà, em đang hơi lo đấy

- Sao thế, có chuyện gì vậy nói anh nghe xem nào

- Em đến hôm nay vẫn chưa thấy biểu hiện gì

- Là ntn, biểu hiện gì cơ?

- Đồ .., biểu hiện đến tháng ấy, thường trước khi đến tháng người kiểu nó hơi khác chút , đặc biệt là ở ngực và hai bên eo, nay vẫn như không, em sợ bị chậm tháng này. Đến đoạn này tao hơi chột dạ, bởi đây là lần thứ 2 chị bảo bị trễ kỳ, vì thường chị rất đều và ổn định. Lỡ chị có bầu thì gay go

Mặc dù khi phụ nữ đến tháng thường hay dễ cáu gắt hay khó chịu nhưng chị chưa bao giờ cáu gắt với tao trong những ngày ấy

- Thế nếu vẫn chưa đến thì là còn cơ hội nhỉ

- Cơ hội gì anh? Em không hiểu

- Thật không hiểu không?

- Thật, anh nói đi

- Cơ hội được ăn em, trước khi em đến kỳ

- Nào nào, vậy em cấm hẳn luôn cho mà biết thân, chớ ăn nói hàm hồ đấy, em không đồng ý anh ăn nói cà chớn vậy đâu, nhớ là anh mới đi làm vài bữa thôi đấy, đừng du nhập những thứ văn hoá ăn nói lung tung ấy rồi mang về nhà.

- Thế để anh sửa lại

- Sửa gì mà sửa

- Thì nói lại, là anh vẫn còn cơ hội để được yêu và làm cho em được hạnh phúc thăng hoa, được hổn hển thở dốc và xoa rối tóc anh, chăn đệm nhàu nhĩ nhăn nhúm

- Thôi thôi, thế trước giờ anh không yêu em sao?

- Tất nhiên là có chứ

- Thế sao giờ lại cứ nói thế là sao?

- Em còn chưa nói đến chuyện anh là hay bia rượu đấy, như thế mãi không được đâu, bệ rạc, hại sức khoẻ lại nguy hiểm đi lại. Anh biết là mỗi lần anh bảo đi đá bóng rồi uống bia là em ở nhà sốt ruột không ngồi yên được. Nên em góp ý thế, anh không tiếp thu mà cứ tái diễn là em mặc kệ anh đấy

- Em không kiểm soát hay ngăn cấm xong nó tuỳ mức thôi, đi học về cũng có hơi men, đi làm đá bóng cũng thế.

- Thôi không nói chuyện này nữa, lại kéo nhau vào tranh luận rồi ăn cơm mất ngon, em out máy rồi đi chợ đây, Dương nó đang xuống rồi.

- Ok em.

- Thế anh thích ăn gì để em mua

- Anh ăn gì chả được, em thừa biết anh dễ nuôi mà

- Không được nước đôi, phải có ý kiến cụ thể chứ?

- Em cứ luộc tất lên cho anh, dễ ăn dễ làm

- Thế em lấy đôi tất của anh và của em cho vào luộc nhé 😂

- Đỡ phải nấu nướng các thứ

- Oẹ, em đang không lộng ngôn mà đang đánh tráo khái niệm đấy

- Như thế thà rằng anh vục mặt vào dưới rốn 3 tấc của em còn hơn, đói bụng nhưng no cảm xúc và cảm giác của em

- Nào nào, cái miệng kia, xem ra em không nghiêm khắc với anh là không được rồi.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo