Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

taovotoi6789

Yếu sinh lý
Hậu bối k47, trước năm 1 cũng học dưới Vĩnh Hưng, sang năm 2 mới về trường, năm đó động thổ khởi công xây hai toà Neu ấy, giờ chuẩn bị k67 vào trường r
Đấy là những giao viên dạy chuyên ngành hàng đầu của Neu đấy, ko phải nhóm giáo viên dạy đại Cương đâu chú em. Họ toàn dạy chyênh nghành năm cuối, rồi sau đại học mà
2 tiền bối hơn e 2 chục tuổi, em k64 năm nay cbi ra trường đây, gọi là cháu thì đúng hơn :ROFLMAO: 2 tiền bối tư vấn cho e có nên học cao học ko ạ? Em học TCNH mà suốt gần 4 năm năm nay ra trường r mà chả làm gì đúng ngành cả, toàn làm linh tinh, giờ kinh nghiệm bằng 0, thất nghiệp ngồi nhà đánh game suốt, mông lung quá :( cuối năm nay e còn đang lo phải đi lính mất
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
2 tiền bối hơn e 2 chục tuổi, em k64 năm nay cbi ra trường đây, gọi là cháu thì đúng hơn :ROFLMAO: 2 tiền bối tư vấn cho e có nên học cao học ko ạ? Em học TCNH mà suốt gần 4 năm năm nay ra trường r mà chả làm gì đúng ngành cả, toàn làm linh tinh, giờ kinh nghiệm bằng 0, thất nghiệp ngồi nhà đánh game suốt, mông lung quá :( cuối năm nay e còn đang lo phải đi lính mất
Nếu công việc không phù hợp thì tính chuyển đổi thôi. Có điều cũng nên trải nghiệm nhẹ nhàng 6 tháng thì mới thấy mình có muốn ở lại hay nhảy tiếp. Thời của các em bây giờ sướng lắm, hiện đại đủ thứ, không thủ công và lạc hậu như bọn anh của 20 n về trước.
Còn chuyện học tiếp hay không thì cái này anh không ý kiến, tuy nhiên không nên lãng phí thời gian quá nhiều, 30 tuổi nên đi vào ổn định để tính tiếp là đẹp.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

taovotoi6789

Yếu sinh lý
Nếu công việc không phù hợp thì tính chuyển đổi thôi. Có điều cũng nên trải nghiệm nhẹ nhàng 6 tháng thì mới thấy mình có muốn ở lại hay nhảy tiếp. Thời của các em bây giờ sướng lắm, hiện đại đủ thứ, không thủ công và lạc hậu như bọn anh của 20 n về trước.
Còn chuyện học tiếp hay không thì cái này anh không ý kiến, tuy nhiên không nên lãng phí thời gian quá nhiều, 30 tuổi nên đi vào ổn định để tính tiếp là đẹp.
ông anh giờ ở Hà Nội hay ở đâu vậy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến thời điểm này, thì chị và bố mẹ cùng thằng em đã về ở chung một nhà sau khi đã mới cải tạo xong, xong trong mắt mọi người, thì danh nghĩa vẫn là căn nhà đi thuê, để thằng em kia thấy được hậu quả của việc nó chơi bời dẫn đến tình cảnh này. Tao biết qua chị kể lại hôm sửa nhà là thực tế, bố mẹ chị vẫn còn một thửa đất ở quê mua từ khi chị mới đi học năm thứ nhất, nhờ người nhà trông nom giúp, còn một thửa dưới này vẫn bỏ trống, không có điều kiện để xây và ông bà không xây nhà thì cũng là điều đúng đắn. Và tao cũng thấy mừng cho họ, nhất là thấy yên tâm hơn về cuộc sống của hai mẹ con chị NYC
Quay trở lại với cuộc sống của tao ở Hà Nội, khi đó tao đã cứng cáp hơn trong môi trường làm việc này, mối quan hệ với đồng nghiệp trong công ty cũng ngày một rộng thêm. Dân làm thầu bè, mới thấy các lỗ hổng quản lý, nói chung làm nghề nào thì kiếm ăn nghề ấy khi người ta đã có chỗ đứng và mối quan hệ đủ rộng và đủ nhiều. Phần của tao là triển khai những gói hạng mục nhỏ, được phân công cụ thể, xong với ông sếp khi ấy, mọi thứ làm việc khá cấp tiến chứ không quan cách cho lắm, bởi ông cũng là dân du học về, nên cái gì nhanh gọn là làm. Dù rằng trong guồng máy, từ phòng thầu, kế toán ở văn phòng, rồi đến ban quản lý dưới các công trường, mỗi mắt xích kiếm ăn một kiểu,chỗ thì nhận cảm ơn, chỗ thì gửi giá kiếm tiền của cty, chỗ thì cắn phần chiết khấu của đối tác.., mọi thứ tao nhìn ra rất nhanh từ khi mới dc nhận vào làm việc sau khi tốt nghiệp. Tuy nhiên, khi tao cũng có đủ món kiếm ăn bên ngoài thì các vấn đề ấy trong công ty lại không quá bận tâm, nên cứ chuẩn chỉ nguyên tắc và có chỉ đạo thì tao mới làm. Điều này cũng giúp cho các ban bệ kín kẽ với nhau hơn, và đối tác họ cũng cẩn thận hơn dù rằng khâu nhỏ nếu đổ bể sinh sự thì nó kéo luôn tất cả vào cuộc lùm xùm. Đổi lại thì trong mắt các nhà thầu, hay nhà cung cấp, lại là bước khiến họ gặp khó khăn vướng mắc, xong cái tao cần làm là để an toàn cho tất cả, trước hết là cho tao, nên khi thấy mấy vụ lặt vặt bị bóc mẽ, thì tao càng cẩn thận hơn và đánh tiếng cho họ nắm được tại sao tao cần như thế.
Ngoài ra, một điều tao tự ý thức được từ khi mới nhận gói việc đầu tiên của anh Khiêm giới thiệu năm nào, rồi chỗ anh Thắng nhà chị Ninh Bình, là tự thân mình tuyệt đối không được tham bát bỏ mâm. Cũng vì lẽ thế, mà nhóm thợ ở Yên Hòa của ông anh kia , tao dắt đi làm khắp nơi được hết, thậm chí có cái làm chỉ có tí tiền trả công thợ và thuê cửa hàng, an hem kiếm với nhau cốc bia cỏ cũng vẫn phải làm cho được. Thành ra khi tao về đây, trong mắt mọi người vẫn là một thằng mới rta trường cần học hỏi và chỉ bảo kèm cặp, mặc dù có những chi tiết tao đọc vị ngay ra được.
Đơn cử nhất, một lần có kiện hàng bên Nhật gửi về, nhập phi mậu dịch, với mức thuế nhập khẩu 20% và 10% VAT, là con số đúng đủ theo quy định, việc của tao là clear gọn cho đảm bảo công việc yêu cầu. Xong từ các lần sau, tao làm hơi khác một tí, một là tối ưu chi phí choc ty,hai là muốn thử xem mình tự chủ và xoay sở từ đầu bên kia cho đến khi hàng về kho nó như nào, mình đã đúng và sai ở đâu, thì tốt nhất tự mình ra đề bài và tự mình tìm cách giải quyết là nhanh trưởng thành và tiến bộ hơn cả thay vì chạy đôn chạy đáo đi hỏi chỗ này chỗ kia.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vậy đấy, đến khi giữa 2008, tao còn 1 năm cao học, chị thì đã xong khóa liên thông, Hương kết thúc năm thứ 2, công việc của tao ở cty trộm vía cũng đều, khi đó, từ dự án khu đô thị, đến các khu nhà xưởng nhà máy đều lắm việc, thị trường bđs khi đó ở phía Tây Hà Nội đang rất thu hút khách và nhà đầu tư. Và sau đó anh em cũng biết, là dấu mốc định hình lại hành vi của dân chơi bđs, đến khi cuộc khủng hoảng kinh tế đúng chu kỳ 10 năm, làm cho nhiều người mắc cạn, tiền chôn vào nhà đất bởi bong bóng đầu cơ. Hà Nội với Bắc An Khánh, rồi khu thiên đường Bảo Sơn, Đà Nẵng thì khu The Summith và vô số dự án hoành tráng khác, cái này tao không kể sâu vì lan man lắm.
Tuy nhiên, với ai có tiền mặt thì vẫn cứ là vua, ông anh L, hồi đó lão săn được những vị trí đẹp rồi vứt đó bỏ hoang, nhà thì cho thuê lung tung cả, và lão còn chơi vàng, an hem có thể lên mạng tìm hiểu về bộ môn đầu tư vàng hồi đó thì hiểu. Xăng dầu đắt đỏ, lãi ngân hàng thì cao, khi xem VTC, các bản tin kinh tế vào tầm giờ trưa, dù không hiểu lắm cặn kẽ xong thấy các chỉ số chứng khoán từ Mỹ, Nasdad, S&P500, Hangsheng, Nikey, Cospi.., mới thấy tốc độ bào mòn và tàn phá kinh khủng như nào. Tiếp đó là AIG, tập đoàn mẹ của AIA, là đơn vị tài trợ áo đấu của MU, cũng lao đao khốn đốn sau khi GM được bảo hộ phá sản.., còn trong nươc khi ấy là cuộc chạy đôn chạy đáo của bà con làm ăn, cái cảnh sinh viên cầm đồng tiền ra chợ là thực tế nhất, sức mua giảm kiệt, cái mẹ gì cũng đắt đỏ. Trong cái cơ hàn đó, thì tao thấy bộ môn cho vay lãi ngày kiếm rất ok, xong mình không thể tham gia được vì nó nhạy cảm, bởi sơ sểnh thì ăn đạn lập tức. Xong như dân tàu bè dưới quê, lãi cứ 1000đ/tr/ngày là đẹp, còn không thì phải 1500đ/tr/ngày, chi phí đảo nợ ngân hàng cũng cao, bọn tín dụng thì kiếm ăn đủ kiểu, nên tao cũng không đứng ngoài, xong tao chơi kiểu khác nhỏ nhẹ hơn, ném cho ông anh 50tr, lấy về 1tr2 mỗi tháng trong 5 tháng liên tục, của chị Ninh Bình thì chơi hẳn 100tr bỏ cùng một chỗ nhưng là hai món độc lập nhau. Khi đã yêu và tin nhau, thì việc chị đưa tiền theo tao là không đắn đo suy nghĩ, dù tao cũng đã cảnh báo và góp ý xem thái độ chị phản ứng ra sao. Bởi năm đó, bọn tao vẫn buôn bán đều tay, đội trạm làm gắt xong đã đóng luật theo tháng, nên mất 2 chuyến trong 10 chuyến là vẫn cố chơi được, hên xui thôi mà.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Mùa đông hôm ấy sau khi ăn tối ngoài quán tao hỏi vay tiền
- Hai tuần nay anh cứ đi miết thế này, mà cứ ẩn hiện thế, hôm nào ko ở đây thì lại bảo về chỗ trọ với mấy cậu kia, tóm lại là ntn? Công việc ở cty bận thế cơ ah, mà anh làm QS thì liên quan nhiều đến công trường đâu.
Lại hỏi vay tiền em mua đất, đừng nói im ỉm đi xem đất cát rồi về đây tiền trảm hậu tấu nhé
Không chơi kiểu ấy đâu
Em còn 5 chục anh cầm đi, khi nào có đưa em hoặc ko thì em lấy tiền hàng cấn trừ trước - lại cái mắt ranh mãnh tinh quái nhìn tao
Thế túm lại ntn, nay ở đây với em rồi kể đầu đuôi xem nào, hay là sợ em chung chạ sau khó tính toán chia chác? ...
- Vụ anh làm tàu thì thôi em không nói vì cũng phải chung đụng với người ta, rồi cả bố mẹ anh nữa, nhưng đất cát thì em cũng muốn nghe thử, cần thì em bảo anh Thắng cho, miễn là công khai với em, không chung chạ gì cũng được.
- Em hiến dâng như thế, ngoài việc chiều em thì cái này anh khó nói thế cơ ah?
Nhanh, khai mau không em cắn đấy.
- Anh đi chơi với ông anh ở đôi trắc đạc, thấy mấy chỗ cũng đẹp, mua vứt đấy sau ko bán thì ở
Thế khu nào?
- Đông anh và Sóc Sơn
- Anh mua bao nhiêu tiền, đất cát có phải điện thoại đâu mà nhanh thế ?
Tầm 130-150tr là ok rồi, tầm đó cố còn dc
Anh có bao nhiêu rồi? Tiền hàng sắp tới nữa đấy
Anh lấy của bố mẹ 5 chục, vay em 3 chục, của anh có 35tr, còn thiếu thì tính dần
Ý em là bao nhiêu m2?
To thì 70, bé thì 40
Anh tính mua tầm ấy là vừa vì thấy người ta xây cũng khoảng đó
Người ta là ai, anh xem dc bao nhiêu chỗ đã xây mà tính chọn?
Thì dân ngoại tỉnh như anh, ít tiền thì ra ngoại thành mua, tính ra trả lãi có nhà còn hơn là đi thuê mãi...
Phân tích kể lể một hồi chán chê, chị đưa tao 50tr, mấy hôm sau tao giao dịch mảnh đầu tiên 60m2 sau khi cân nhắc lựa chọn. Mục tiêu đầu tiên của tao đã đạt được một nửa; vì tao từng nói cách đây vài năm là sẽ cho chị biết tao nhiều nhà và đất hn ntn 😆
Với bộ môn tài chính, thì tao đã va trước bởi ông anh L có lão đệ làm cầm đồ, cái này anh em cũng đã biết qua ở các chap trước đây. Xong tao không muốn chị Ninh Bình tham gia bởi nó rủi ro, mất trắng hoặc mắc kẹt lâu dài là chuyện hiện hữu. Không biết ở các địa phương anh em ntn nhưng về quê tôi, cứ tháng chạp là không thiêud những cú bể hụi, bắt bạc rồi vỡ nợ đủ các loại lý do. Nhưng tính ra cũng lên đến gần 30%/năm là con số rất khủng, trong khi thị trường vốn khi đó cũng lên hơn 20%, khi xã hội ngấm đòn khủng hoảng kinh tế. Khi hoàn thành khoá liên thông đại học, cách nhìn nhận của chị cũng khác hăn trước kia, không đơn thuần là đi làm hay đi buôn kiếm tiền nữa mà ít nhiều có sự phân tích nhìn nhận khác trước.

Xong điều đáng nói ở đây là ngoài chuyện lãi ờ ở cái tín dụng đen này, thì chị Ninh Bình còn khiến tao ngạc nhiên thêm một lần nữa.

Hai đứa đội mưa rét về Nghĩa Tân, cầm môti cục tiền gần 170tr cả gốc và lãi, ăn uống thay giặt xong chị kéo tao ra bàn và mở máy tính lên

Lúc này đôi tay chị đã hồng hào trở lại dù đầu ngón tay vẫn nhăn do đi mưa đường dài.

Tròn 3 năm em đi buôn bán với anh, nay anh ngồi đây em liệt kê cho anh xem một lần đầy đủ. Coi như em là kế toán báo cáo sổ sách cho hội đồng quản trị do anh là chủ tịch nhé. Nhưng chủ tịch ngồi ngay ngắn cho người ta mượn cái đùi cho êm và đỡ lạnh mông nào.

Nói thật, tao chưa khi nào hỏi chị chuyện tiền nong bây lâu nay, đã vậy lại show toàn bộ 3 năm cộng dồn thì khéo có mất cả tuần ngồi rà soát mới xong được. Nên nhìn tập phiếu giao hàng dày cộp khiến tao cũng hoa cả mắt nên để cho nhanh tao xem mỗi cột tổng thu, tổng chi, tồn hàng và công nợ

Anh không cần phải chi tiết như này đâu, có ntn em note lại cho dễ theo dõi là được, không lẽ anh lại còn chắc lép đến mức ấy

Đấy là do tại anh không chịu xem ngó ấy thôi, chứ em thấy cũng bình thường mà nhỉ.

Cũng một phần do anh lắm nguồn thu nhập nên chả thèm để ý gì cái chỗ này, đúng ko nào?

Lắm ở đâu, có ntn em biết cả đấy thôi, em thì cũng thế mà khác gì anh, thậm chí khéo còn giàu nứt cả két ấy chứ

Điêu có mỏ ra.

Em thấy anh làm với anh Khiêm rồi đồ điện thoại như thế là ổn ấy chứ

Đã khi nào anh nghĩ nghỉ cty đi làm tự do bên ngoài không?

Em có muốn anh như thế thật sự không, thì mai anh nộp đơn nghỉ việc?

Tuỳ anh chứ, em chỉ gợi ý quan điểm một chiều thế thôi, khéo nghỉ ở nhà lại sinh sự, cãi nhau suót ngày thì chán, nhở

Cãi nhau thì em toàn thắng chứ thua cuộc nào đâu

Khôngggg. Ở đây không phải thắng hay thua, mà em không muốn mình bị buồn và bận lòng, bởi với cái tính của anh, thì thua vẫn là trên cửa thắng, em lạ gì đâu. Nên thôi cái ấy em không bàn nữa, kệ anh tự quyết, miễn là đi đâu làm gì không được bỏ mặc em là được. Mà đi làm cho có kinh nghiệm và quan hệ bên ngoài, sau còn làm riêng, không lẽ đi làm thuê cả đời .

Ở đây có tất cả gần 400tr, không tính hàng tồn và công nợ, mỗi tháng em đưa anh 3tr trong 2 năm qua, của anh còn 128tr tiền mặt. Em đã mua mỗi tháng 1 chỉ vàng, tổng 12 cái nhẫn - chị lấy ra cái hộp quà bằng gỗ sồi trước kia tao mua sinh nhật chị, anh lấy tiền thì em đưa tiền còn anh lấy vàng thì em đưa vàng, tốt nhất anh cầm lấy vàng đi, sau này có việc còn chủ động, tiền cầm rồi lại việc này việc kia cũng chả mấy mà hết.

Sao lúc này em mới bảo anh?

Em đưq tiền anh ko cầm, nên mỗi năm em gửi tiết kiệm cho anh 50tr. Xong em thấy giữ vàng cho an toàn, anh ko thấy năm nay và năm ngoái,'tiền xăng nó đã ntn hay sao. Cũng đến lúc nào đó, có nơi chui ra chui vào mà ko phải đi thuê đi mướn,Em rủ anh về đây thì anh ngại nên em không muốn gượng ép dù rằng có anh ở đây thì em vui và yên tâm hơn.

Em không biết ý đồ mục tiêu hay dự định của anh như nào xong em tự thấy như thế là ổn hơn cả nên em mới tự ý làm vậy, một phần là các chỗ kia anh cũng túc tắc có đồng ra đồng vào. Nên kiếm được xong phải biết giữ, phòng trừ khi có việc mới không lúng túng. Hiểu ko?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vậy đấy, đến khi này, thì chuyện yêu đương nó là một nhẽ, còn chuyện tiền nong của hai đứa tao, thì chị đã sắm vai người tay hòm chìa khóa một cách thuần túy nhất. Tao vẫn để lại tất cả tiền, vàng, và sổ tiết kiệm cho chị giữ, còn kiếm được bên ngoài với các job kia là tao tự chủ động chi tiêu cũng như đưa về phụ ông bà già làm tàu, năm 2008, mỗi tháng 3 đến 4 chuyến hàng cả đi và về, thành thử bước đầu coi như đỡ áp lực với nó. Chắc đến khúc này anh em cũng khó tin đúng không nào, xong quả thực tao cũng không nghĩ nhiều lắm, coi như tiền làm ăn với chị là cứ xếp qua một bên,bởi tao bận việc cty một phần và quan trọng là chỗ anh Khiêm, đây mới là cơ sở để tao tự chủ hơn, bởi ra tấm ra món như này với tao mới thực sự coi là làm kinh tế.
Gần 2 tuần đi cùng với đội cty, tìm chỗ đặt trạm trộn bê tông và trắc đạc ở khu công nghiệp Thăng Long, tao lang thang đi tìm xem đất cát ở khu Đông Anh. Với tao khi đó, đi qua cầu là điều phải chấp nhận bởi tiền ít, sau này nếu có để ở thì xây xáo cho đàng hoàng được, đỡ phải làm nhà cấp 4 rồi vài năm sẽ lỡ dở, lãng phí. Và tao cô đọng lại là chỉ mua trục ven đê từ vị trí cầu Nhật Tân bây giờ về đến hết khu công nghiệp Thăng Long,từ Vĩnh Ngọc, Hải Bối đến Võng La, Kim Chung, để có đi vào nội thành cũng không quá xa và bất tiện. Và thằng bạn cùng lớp đại học, nhà ở Dục Tú nó có người quen, nó mách tao đến xem, xong tốt nhất là cứ lôi nó đi cùng xem sao, để kiểm chứng lại những gì tao đã tự đi tìm hiểu cùng ông anh làm trắc đạc công trường. Và thị trường đất thổ cư bên ấy vẫn đang ở mức gọi là nhen nhóm, đến giữa năm 2010 thì nó lên gấp đôi thậm chí gần gấp 3. Với dân nội thành thì không đáng để tâm xong dân ngoại tỉnh như tao, rồi bọn làm kỹ sư hay khối văn phòng ở cá nhà máy, thì nó vừa tầm với, kiểu như những người đi tìm kiếm chỗ an cư lần đầu. Nên với vai người đi chào bán, thì tao sẽ định hình được việc mua nó ntn, bởi anh L đã nói muốn đi mua thì trước hết hãy đóng vai người bán và ngược lại.
Hẹn nhau ở ngã ba Vĩnh Ngọc, với 100k trong túi, bởi tao đã đưa hết tiền mặt cho Hương, còn lại trong tài khoản thì khi ấy muốn chuyển thì phải ra quầy giao dịch. Đổ bình xăng còn Jupiter 50k, đợi nó ra hai thằng tào lao một tí hết 15k tiền nước và thuốc – nó nghiện thuốc lá từ năm thứ 2, tao còn đúng 35k trong người.
Đây là lần đầu tao mua đất, một mảnh 60m2 mặt tiền 5m với 35k trong tay, tin được không/? Vốn dĩ cũng là đi xem thêm cho có thêm sự lựa chọn khi ấy, xong đến đoạn này thì tao lại đi vào màn thuyết phục đàm phán với chủ nhà.
Một tháng sau tao lại kiếm được từ đây 5tr nữa.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo