Đến 2009, khi mọi sự ngấm đòn của kinh tế xã hội năm 2008, thì lúc ấy bên cạnh việc đang làm ở cty, tình cờ một cuộc điện thoại của lão quản đốc và thủ kho, mới vỡ lẽ ra họ có món ngoài là xuất khẩu lao động. Mỗi nhân sự xuất cảnh cũng đâu đó tiền triệu dc chi trả, nên tao lưu tâm cái này luôn. Một chuyến lên phú thọ và yên bái, cũng dc chứng kiến hội thảo tuyển dụng khi đi cùng xe vào uỷ ban có việc công trường. Vậy từ ấy tao thấy cũng hay hay, lại dc đi nhiều nên bấm máy hỏi lung tung khắp nơi, xem nó ntn. Ở nhà thì những gì còn và đã mất thì coi như đã đành, xong với tao thì phải kiếm lại tất cả mới thôi. Vậy là tao cứ mải miết, việc buôn bán cùng chị Ninh Bình tao gần như phó mặc, vẫn nhờ Tùng hỗ chợ việc giao hàng cho chị.
Dự án thì ngày nhiều việc, nên tao bám nó nhiều hơn và care các đầu mối đã và đang hợp tác với cty, vậy lac từ Tây Bắc đến Miền Trung tao cứng miệt mài với nó bởi công việc mỗi ngày có một cái mới phát sinh và cuốn tao khủng khiếp, nếu nuôi quân ba năm dùng 1 ngày thì tao nhặt nhạnh 3 năm từ tiền đến quen biết để khi có phát sinh là sử dụng được, miễn là có đi có lại.
Anh định như nào đây? Chị hỏi khi tao đang gấp đồ vào balo
Anh cần đi chuyến này, các thứ có phát sinh ntn thì em nhắn cho anh, anh giải quyêt cùng em
Em không nói đến cái thứ ấy, em đang hỏi anh là anh định ntn với em đây? Khi gần nửa năm nay anh cứ đằng đẵng lao thân mà đi, không cần biết em ntn ra làm sao, anh không lẽ lại có thể yên chí đến mức ấy hay sao?
Anh không nghĩ đến một ngày nào đó khi anh trở về thì em đã không còn là của anh nữa ah?
Nếu em thấy khó quá cho em và ngoài kia có điều mới mẻ tốt đẹp hơn anh, thì anh ton trọng quan điểm của em thôi.
Đó là một trong nhiều lần bọn tao căng thẳng và gay gắt với nhau, khi tư tưởng hai đứa đang dần có sự khác biệt
Khi cty tao làm, nó có biến chuyển và tao nhận thấy có cơ hội làm cái mới mẻ, bởi càng ngày mong muốn và tham vọng của tao lớn hơn, không dừng lại chỉ là chuyên viên bậc 2 với cái bằng cao học rồi nhặt nhạnh kiếm chác đơn thuần.
Một lãnh đạo đã âm thầm làm riêng, thông qua mối quan hệ và đã đi mua lại phần vốn Nhà nước thoái lui, dần dần thôn tính phần còn lại để cải tổ doanh nghiệp đó. Và tao đã quyết dịch chuyền theo anh ấy để tìm vận may thử thách. Nên mấy anh em khi ấy đều chân trong chân ngoài , chính là phụ mà phụ là chính. Đến cuối 2009, chỉ còn anh ấy ở lại còn bọn tao nhảy qua bên kia làm cơ hữu luôn. Vì để có dc lúc ấy là cả hơn 8 tháng đầu năm 2009 bọn tao mải miết với chuyến đi, họp hành rồi rà soát tính toán. Và đó là lý do chị Ninh Bình ngày một khó chịu và dần mất kiên nhẫn với tao. Lúc ấy hoàn toàn thừa nhận là tao đã sai với chị, xong cái tao nghĩ nhiều hơn là tương lai của tao sau này nhiều hơn.
Nên đến khi tao và chị gần như đóng băng, giữ im lặng một cách thi gan, tao chỉ nói một câu lạnh lùng: KHÔNG CHẤP NHẬN THÌ ĐỪNG MONG ĐÓN NHẬN.
Dự án thì ngày nhiều việc, nên tao bám nó nhiều hơn và care các đầu mối đã và đang hợp tác với cty, vậy lac từ Tây Bắc đến Miền Trung tao cứng miệt mài với nó bởi công việc mỗi ngày có một cái mới phát sinh và cuốn tao khủng khiếp, nếu nuôi quân ba năm dùng 1 ngày thì tao nhặt nhạnh 3 năm từ tiền đến quen biết để khi có phát sinh là sử dụng được, miễn là có đi có lại.
Anh định như nào đây? Chị hỏi khi tao đang gấp đồ vào balo
Anh cần đi chuyến này, các thứ có phát sinh ntn thì em nhắn cho anh, anh giải quyêt cùng em
Em không nói đến cái thứ ấy, em đang hỏi anh là anh định ntn với em đây? Khi gần nửa năm nay anh cứ đằng đẵng lao thân mà đi, không cần biết em ntn ra làm sao, anh không lẽ lại có thể yên chí đến mức ấy hay sao?
Anh không nghĩ đến một ngày nào đó khi anh trở về thì em đã không còn là của anh nữa ah?
Nếu em thấy khó quá cho em và ngoài kia có điều mới mẻ tốt đẹp hơn anh, thì anh ton trọng quan điểm của em thôi.
Đó là một trong nhiều lần bọn tao căng thẳng và gay gắt với nhau, khi tư tưởng hai đứa đang dần có sự khác biệt
Khi cty tao làm, nó có biến chuyển và tao nhận thấy có cơ hội làm cái mới mẻ, bởi càng ngày mong muốn và tham vọng của tao lớn hơn, không dừng lại chỉ là chuyên viên bậc 2 với cái bằng cao học rồi nhặt nhạnh kiếm chác đơn thuần.
Một lãnh đạo đã âm thầm làm riêng, thông qua mối quan hệ và đã đi mua lại phần vốn Nhà nước thoái lui, dần dần thôn tính phần còn lại để cải tổ doanh nghiệp đó. Và tao đã quyết dịch chuyền theo anh ấy để tìm vận may thử thách. Nên mấy anh em khi ấy đều chân trong chân ngoài , chính là phụ mà phụ là chính. Đến cuối 2009, chỉ còn anh ấy ở lại còn bọn tao nhảy qua bên kia làm cơ hữu luôn. Vì để có dc lúc ấy là cả hơn 8 tháng đầu năm 2009 bọn tao mải miết với chuyến đi, họp hành rồi rà soát tính toán. Và đó là lý do chị Ninh Bình ngày một khó chịu và dần mất kiên nhẫn với tao. Lúc ấy hoàn toàn thừa nhận là tao đã sai với chị, xong cái tao nghĩ nhiều hơn là tương lai của tao sau này nhiều hơn.
Nên đến khi tao và chị gần như đóng băng, giữ im lặng một cách thi gan, tao chỉ nói một câu lạnh lùng: KHÔNG CHẤP NHẬN THÌ ĐỪNG MONG ĐÓN NHẬN.


