Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nhận bằng xong em có phát sinh gì không? Chủ tịch gọi điện.
Em không anh, các phần việc em đã note và email cho các anh tối qua.
Cái này anh nắm được rồi, vậy em sang Bankok giúp anh vài ngày được không?
Được anh, khi nào thì cần phải đi ạ?
Tối nay
Em đi một mình hay cùng ai ah anh?
Em và Sơn, anh ấy hỗ trợ em,anh tính em đi một mình vẫn xử lý được, nhưng có thêm Sơn em đỡ được phần nói chuyện với đối tác - Anh Sơn này là dân ngoại Thương, nên trình độ tiếng Anh và tiếng Nhật rất giỏi.
Anh cho đặt vé chiều đi, chiều về tính sau vì khả năng là có phát sinh, xong việc em nghỉ bù sau nhé, muốn về luôn hay nán lại bên ấy thì bảo hành chính chủ động vé và khách sạn cho.
Ok anh.
30p sau, tao với chị cầm cái bằng ra đến cổng Trần Đại Nghĩa bây giờ, thì anh Sơn gọi điện, hẹn nhau ở sân bay sau khi xác nhận lịch trình và khách sạn bên kia đối tác đặt giúp.
Anh đi một mình hay rủ Huyền đi?
Anh đi một mình thôi, chú có rủ cô ấy đi cùng thì rủ, có hai anh em không ngại sếp biết đâu, sang đó đổi phòng cho thoải mái.
Em đi với anh được không?
Đi Thailand á
Uh, tối nay bay, xong thì mình nán lại một hai hôm về sau, anh ấy về trước.
Okie. Em đi cùng anh. Chị nói và cười một cách thích thú, không hẳn vì được bám càng người yêu đi chơi, mà cảm xúc của chị, nhìn vào ánh mắt cũng như nét mặt, tao thấy ở chị cần những dịp được restet lại, bởi công việc của chị cũng khá bận, xong tao bây giờ không được thoải mái dành nhiều thời gian cho chị như trước nữa.
Cũng như nhiều lần khác bọn tao đi xa, tất nhiên không lần nào cũng tiện công việc được, mà tiện công việc lại không thoải mái xong như tao đã từng nói ở các chap đầu, bọn tao lang thang từ Bankok đến các điểm du lịch nổi tiếng khác của Thailand, sang đến Boracay hay Bali.., trải nghiệm cũng đủ đầy, ăn chơi ngủ nghỉ và tình dục đẫy đà viên mãn.
Theo lẽ thường, với một cuộc sống tự tại, không vướng bận gì, làm mà ăn mà tiêu, tự chủ chi phí sinh hoạt và trải nghiệm thì có lẽ cái gì đến đích rồi nó sẽ phải đến, xong thực tế lại hoàn toàn không hẳn như vậy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Với tao, những toan tính và kỳ vọng là không giới hạn và chưa có cái gì đạt được đúng như mong muốn, bởi thế mới có câu, con người tanthieeus cái gì thì đi tìm cái ấy, muốn có gì thì tập trung vào cái đó, may ra mới có chút đỉnh may mắn; nên việc tao tận dụng triệt để các mối quan hệ để làm việc, xử lý việc công hay việc tư là đương nhiên. Còn chị, ngoài việc đi làm kế toán, rồi buôn bán bên ngoài, sau khi bươn chải với tao 3 năm thì lúc ấy chị đã có dấu hiệu khác đi, đó là muốn về một sự an toàn và ổn định chắc chắn, chị không muốn phiêu lưu. Còn tao, ngược lại là có gì mới thấy hay và khi đã thấu đáo quá nửa thì chiến luôn, cùng lắm thì lại về vạch xuất phát, dù ít nhiều thì cũng muốn biết mình đang ở đâu, đã trưởng thành học hỏi được đến mức nào, bởi cái tao cần là dần dần mình cũng phải có cho mình một cái tôi cá nhân nhất định trong các mối quan hệ công việc, bởi có thế, khi nào có cần thì mình cũng tự tin và mạch lạc với đối phương trước mắt. Có lẽ vì thế, mà ở chị dần dần thấy tao đã trở nên đơn điệu và lạnh lùng khô khan. Bới các thứ kia nó choán khá nhiều tâm sức của tao khi ấy, đã vậy lại tính thanh niên chưa vướng bận gì hết.
Anh có hiểu tại sao anh Thắng lại bảo, là em không mua chung mảnh đất cùng anh ấy mà lại cứ phải mua riêng không? Anh có hiểu tại sao lúc ấy em lại nói là an hem thì an hem xong cái này tốt nhất không nên chung chạ không?
Thì anh cho rằng với em, em trước nay đều muốn tự lập và tự chủ, kể cả khi anh còn làm với em ở quán bia, và em cũng chỉ muốn nhận lại từ nền tảng gia đình để lại là căn nhà và chiếc xe, rồi mọi thứ trong cuộc sống em đều chủ động được thay vì vẫn dựa vào gia đình.
Cái ấy là một phần, xong chắc anh mải mê tham vọng nên anh cũng quên mất không hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn. Đúng là em cũng có một chút, đại khái là em đủ xoay sở được với caí đám đất ấy, xong ý anh ấy là mua chung để em dành lại một ít tiền , tính tương lai cho cuộc sống riêng, cụ thể là em với anh. Xong em nghĩ lại là anh không phải không hiểu mà anh đang cố lảng đi thì đúng hơn. Ý anh ấy cũng giống suy nghĩ của em và mong muốn của bố mẹ em, bởi ai cũng muốn con em mình đến thì đến độ thì cuộc sống sẽ nên đi vào một mối cố định để còn từ đó dần tiến lên,xong anh lại thích được một mình, anh không hoặc chả cần có một sự đồng hành theo đúng nghĩa đen về chuyện tình cảm.
Anh thấy rằng, nếu công việc bên chỗ chị ấy nó khiến em bận rộn và mệt quá, em nghỉ ngơi một thời gian hoặc em nhận một phần trong đó thôi, như thế khiến em sẽ thoải mái hơn, và bớt suy nghĩ hơn
Anh nhầm đấy, nếu em thấy không đảm đương được thì em đã chủ động tính toán chứ chưa đợi anh nói điều này. Nói thẳng ra, em thấy cuộc sống của em lúc này nó cứ bị nhạt đi, dù em biết tình cảm anh với em không có gì khác đi, xong em thấy anh đúng không còn là anh của những ngày trước, mà anh đã để công việc của anh nó thay đổi bản thân anh quá nhiều và nhanh. Và em thấy em như đang là một sự cản trở anh thì đúng hơn, anh có thể có thêm nhiều tiền, thêm nhiều thứ bên ngoài, xong đã lúc nào đó anh tự hỏi là nó liệu có xứng đáng đánh đổi không, và nó có còn xứng đáng với những gì em đã và đang dành cho anh không khi mà anh cứ triền mien đi làm, đi họp, đi công tác rồi việc này việc kia nữa, vậy nếu anh ở địa vị của em, thì anh sẽ ntn?
Vạy em muốn như nào bây giờ? Hay mình cưới luôn, cho em yên tâm?
Yên tâm cái gì, khi còn đang yêu mà đã cứ thế này, cưới xong thì sẽ như thế nào, không lẽ khi đó em cứ úp mâm cơm đợi anh đi làm về, tranh thủ dọn nhà, giặt giũ rồi đến tối muốn không thấy anh đâu. Cái em muốn nói ở đây với anh để anh hiểu, là đừng có vin vào chuyện mình cần tiền, cần nhà , cần các thứ khác mà mất cân bằng cuộc sống để rồi đánh đổi một cách không đáng có với những gì mình mất công, tâm huyết, tinh thần và tình cảm để có được. Nên anh không phải nói chuyện cưới hỏi ra để nắn lại hay thách thức em đâu, em không lẽ cho đến lúc này lại không hiểu tính anh hay sao?
Tóm lại bây giờ anh cần làm gì, em muốn như nào, em nói đi.
Chị không nói thêm mà chỉ thở dài rồi đi về, tao thì ngồi thừ người trong quán café Long. Còn hơn hai tuần nữa là hết năm 2009 Âm lịch, và tao đã chính thức mất mối tình thứ 2 sau một màn chia tay đầy nước mắt của chị, khi hai đứa ăn với nhau một bữa cơm tối do chị nấu tại nhà, sau đó tất cả đồ đạc cá nhân, được gói gấp cẩn thận trong 3 chiếc balo đặt ngay ngắn trong phòng trọ và một tờ giấy viết tay của chị.
 

zai97

Tao là gay
Với tao, những toan tính và kỳ vọng là không giới hạn và chưa có cái gì đạt được đúng như mong muốn, bởi thế mới có câu, con người tanthieeus cái gì thì đi tìm cái ấy, muốn có gì thì tập trung vào cái đó, may ra mới có chút đỉnh may mắn; nên việc tao tận dụng triệt để các mối quan hệ để làm việc, xử lý việc công hay việc tư là đương nhiên. Còn chị, ngoài việc đi làm kế toán, rồi buôn bán bên ngoài, sau khi bươn chải với tao 3 năm thì lúc ấy chị đã có dấu hiệu khác đi, đó là muốn về một sự an toàn và ổn định chắc chắn, chị không muốn phiêu lưu. Còn tao, ngược lại là có gì mới thấy hay và khi đã thấu đáo quá nửa thì chiến luôn, cùng lắm thì lại về vạch xuất phát, dù ít nhiều thì cũng muốn biết mình đang ở đâu, đã trưởng thành học hỏi được đến mức nào, bởi cái tao cần là dần dần mình cũng phải có cho mình một cái tôi cá nhân nhất định trong các mối quan hệ công việc, bởi có thế, khi nào có cần thì mình cũng tự tin và mạch lạc với đối phương trước mắt. Có lẽ vì thế, mà ở chị dần dần thấy tao đã trở nên đơn điệu và lạnh lùng khô khan. Bới các thứ kia nó choán khá nhiều tâm sức của tao khi ấy, đã vậy lại tính thanh niên chưa vướng bận gì hết.
Anh có hiểu tại sao anh Thắng lại bảo, là em không mua chung mảnh đất cùng anh ấy mà lại cứ phải mua riêng không? Anh có hiểu tại sao lúc ấy em lại nói là an hem thì an hem xong cái này tốt nhất không nên chung chạ không?
Thì anh cho rằng với em, em trước nay đều muốn tự lập và tự chủ, kể cả khi anh còn làm với em ở quán bia, và em cũng chỉ muốn nhận lại từ nền tảng gia đình để lại là căn nhà và chiếc xe, rồi mọi thứ trong cuộc sống em đều chủ động được thay vì vẫn dựa vào gia đình.
Cái ấy là một phần, xong chắc anh mải mê tham vọng nên anh cũng quên mất không hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn. Đúng là em cũng có một chút, đại khái là em đủ xoay sở được với caí đám đất ấy, xong ý anh ấy là mua chung để em dành lại một ít tiền , tính tương lai cho cuộc sống riêng, cụ thể là em với anh. Xong em nghĩ lại là anh không phải không hiểu mà anh đang cố lảng đi thì đúng hơn. Ý anh ấy cũng giống suy nghĩ của em và mong muốn của bố mẹ em, bởi ai cũng muốn con em mình đến thì đến độ thì cuộc sống sẽ nên đi vào một mối cố định để còn từ đó dần tiến lên,xong anh lại thích được một mình, anh không hoặc chả cần có một sự đồng hành theo đúng nghĩa đen về chuyện tình cảm.
Anh thấy rằng, nếu công việc bên chỗ chị ấy nó khiến em bận rộn và mệt quá, em nghỉ ngơi một thời gian hoặc em nhận một phần trong đó thôi, như thế khiến em sẽ thoải mái hơn, và bớt suy nghĩ hơn
Anh nhầm đấy, nếu em thấy không đảm đương được thì em đã chủ động tính toán chứ chưa đợi anh nói điều này. Nói thẳng ra, em thấy cuộc sống của em lúc này nó cứ bị nhạt đi, dù em biết tình cảm anh với em không có gì khác đi, xong em thấy anh đúng không còn là anh của những ngày trước, mà anh đã để công việc của anh nó thay đổi bản thân anh quá nhiều và nhanh. Và em thấy em như đang là một sự cản trở anh thì đúng hơn, anh có thể có thêm nhiều tiền, thêm nhiều thứ bên ngoài, xong đã lúc nào đó anh tự hỏi là nó liệu có xứng đáng đánh đổi không, và nó có còn xứng đáng với những gì em đã và đang dành cho anh không khi mà anh cứ triền mien đi làm, đi họp, đi công tác rồi việc này việc kia nữa, vậy nếu anh ở địa vị của em, thì anh sẽ ntn?
Vạy em muốn như nào bây giờ? Hay mình cưới luôn, cho em yên tâm?
Yên tâm cái gì, khi còn đang yêu mà đã cứ thế này, cưới xong thì sẽ như thế nào, không lẽ khi đó em cứ úp mâm cơm đợi anh đi làm về, tranh thủ dọn nhà, giặt giũ rồi đến tối muốn không thấy anh đâu. Cái em muốn nói ở đây với anh để anh hiểu, là đừng có vin vào chuyện mình cần tiền, cần nhà , cần các thứ khác mà mất cân bằng cuộc sống để rồi đánh đổi một cách không đáng có với những gì mình mất công, tâm huyết, tinh thần và tình cảm để có được. Nên anh không phải nói chuyện cưới hỏi ra để nắn lại hay thách thức em đâu, em không lẽ cho đến lúc này lại không hiểu tính anh hay sao?
Tóm lại bây giờ anh cần làm gì, em muốn như nào, em nói đi.
Chị không nói thêm mà chỉ thở dài rồi đi về, tao thì ngồi thừ người trong quán café Long. Còn hơn hai tuần nữa là hết năm 2009 Âm lịch, và tao đã chính thức mất mối tình thứ 2 sau một màn chia tay đầy nước mắt của chị, khi hai đứa ăn với nhau một bữa cơm tối do chị nấu tại nhà, sau đó tất cả đồ đạc cá nhân, được gói gấp cẩn thận trong 3 chiếc balo đặt ngay ngắn trong phòng trọ và một tờ giấy viết tay của chị.
chị NB này có ck con chưa
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
đợt này vàng có nên mua không anh
Theo tôi thì mua cầm chừng nhẹ nhàng, thị trường đang vào nhịp hồi cũng nên, mà giá lại chạy trước tin.
Bạn theo dõi web của Phúc Thành, vàng tư nhân thôi nhưng cũng uy tín. Nay nó giảm 300k so với hôm qua. Mai nó giảm thêm thì cân nhắc
Xong nó không phải bộ môn kiếm tiền nhanh nên đừng nhấp nhổm sau khi mua, Quý 4 khả năng sẽ biến động khá lớn
 

Đính kèm

  • IMG_8387.jpeg
    IMG_8387.jpeg
    362.7 KB · Xem: 27
  • IMG_8386.jpeg
    IMG_8386.jpeg
    368.2 KB · Xem: 29
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Không biết anh em nếu rơi vào tình thế này sẽ ntn Với tao, thực sự đó là một cú sốc tinh thần khó đỡ, bởi có lẽ bị nghỉ việc hay làm ăn bị mất mát món to cũng không khó chịu như lúc ấy, một cảm giác chênh vênh trống trải, khiến tao như mất toàn bộ lý trí, không còn thiết tha gì với những cuộc tổng kết rồi quyết toán công việc nữa, thấy lúc ấy mình cầm về một cục tiền thì cuộc sống nó cũng vẫn nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Đúng là khi hai cái tôi nó lớn tương đương nhau và khó bù trừ, không ai chịu ai mà luôn giữ cái thế riêng, thì sẽ có một ngày nào đó sẽ va đụng nhau đến rạn nứt rồi tan vỡ.
Tao vẫn để nguyên những túi xách ba lô ấy ở phòng trọ, không mở ra xem cái gì mà chỉ cầm tờ giấy kia, đọc đi đọc lại không biết bao lần, rồi lại nhét vào trong chiếc ví WT chị mua cho tao dịp sinh nhật. Gần một nửa năm sau đó, tao với chị không một lần liên lạc, không tin nhắn, không gọi điện, dù vẫn có thể biết sơ qua tình trạng của nhau qua facebook – tao bắt chước anh Sơn dùng cái này, dù không thường xuyên, nhưng đại khái là với tao thì nó cũng chỉ là một cái tài khoản mạng xã hội lập rồi bỏ đó chả mấy khi đụng đến, sang đến 2010 thì khi có dịp sự kiện hay chuyến đi nào đó thì về ngứa tay mới đăng lên, còn lại gần như bỏ mốc. Và một nửa năm ấy, tao đi lại gần như triền miên với công việc, nước ngoài thì từ Trung Đông đến vùng Bắc Á, trong nước thì dọc dải miền Trung từ Thanh Hóa đến Bình Thuận, từ việc công đến việc riêng, cứ có lý do và yêu cầu công việc là tao lên đường, và cái thẻ tích điểm bông sen vàng tao cũng có từ đó cho đến nay.
 

TâyĐộc

Chim TO
Không biết anh em nếu rơi vào tình thế này sẽ ntn Với tao, thực sự đó là một cú sốc tinh thần khó đỡ, bởi có lẽ bị nghỉ việc hay làm ăn bị mất mát món to cũng không khó chịu như lúc ấy, một cảm giác chênh vênh trống trải, khiến tao như mất toàn bộ lý trí, không còn thiết tha gì với những cuộc tổng kết rồi quyết toán công việc nữa, thấy lúc ấy mình cầm về một cục tiền thì cuộc sống nó cũng vẫn nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Đúng là khi hai cái tôi nó lớn tương đương nhau và khó bù trừ, không ai chịu ai mà luôn giữ cái thế riêng, thì sẽ có một ngày nào đó sẽ va đụng nhau đến rạn nứt rồi tan vỡ.
Tao vẫn để nguyên những túi xách ba lô ấy ở phòng trọ, không mở ra xem cái gì mà chỉ cầm tờ giấy kia, đọc đi đọc lại không biết bao lần, rồi lại nhét vào trong chiếc ví WT chị mua cho tao dịp sinh nhật. Gần một nửa năm sau đó, tao với chị không một lần liên lạc, không tin nhắn, không gọi điện, dù vẫn có thể biết sơ qua tình trạng của nhau qua facebook – tao bắt chước anh Sơn dùng cái này, dù không thường xuyên, nhưng đại khái là với tao thì nó cũng chỉ là một cái tài khoản mạng xã hội lập rồi bỏ đó chả mấy khi đụng đến, sang đến 2010 thì khi có dịp sự kiện hay chuyến đi nào đó thì về ngứa tay mới đăng lên, còn lại gần như bỏ mốc. Và một nửa năm ấy, tao đi lại gần như triền miên với công việc, nước ngoài thì từ Trung Đông đến vùng Bắc Á, trong nước thì dọc dải miền Trung từ Thanh Hóa đến Bình Thuận, từ việc công đến việc riêng, cứ có lý do và yêu cầu công việc là tao lên đường, và cái thẻ tích điểm bông sen vàng tao cũng có từ đó cho đến nay.
Thế là chị thuộc về người ta
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thế là chị thuộc về người ta
Nếu cuộc chia tay chia tay đầu tiên là một sự bực dọc khó chịu thì lần thứ 2 lại mang một sự hụt hẫng nuối tiếc ghê gớm, đau thay, bức thư tay ấy là lần đầu tiên trong đời tao được nhận, và nó lại được viết bằng cái bút Parker tao mua cho chị trong chuyến rủ chị cùng đi Thailand
 

TâyĐộc

Chim TO
Nếu cuộc chia tay chia tay đầu tiên là một sự bực dọc khó chịu thì lần thứ 2 lại mang một sự hụt hẫng nuối tiếc ghê gớm, đau thay, bức thư tay ấy là lần đầu tiên trong đời tao được nhận, và nó lại được viết bằng cái bút Parker tao mua cho chị trong chuyến rủ chị cùng đi Thailand
Nó nằm ở cái tầm
 

zai97

Tao là gay
Không biết anh em nếu rơi vào tình thế này sẽ ntn Với tao, thực sự đó là một cú sốc tinh thần khó đỡ, bởi có lẽ bị nghỉ việc hay làm ăn bị mất mát món to cũng không khó chịu như lúc ấy, một cảm giác chênh vênh trống trải, khiến tao như mất toàn bộ lý trí, không còn thiết tha gì với những cuộc tổng kết rồi quyết toán công việc nữa, thấy lúc ấy mình cầm về một cục tiền thì cuộc sống nó cũng vẫn nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Đúng là khi hai cái tôi nó lớn tương đương nhau và khó bù trừ, không ai chịu ai mà luôn giữ cái thế riêng, thì sẽ có một ngày nào đó sẽ va đụng nhau đến rạn nứt rồi tan vỡ.
Tao vẫn để nguyên những túi xách ba lô ấy ở phòng trọ, không mở ra xem cái gì mà chỉ cầm tờ giấy kia, đọc đi đọc lại không biết bao lần, rồi lại nhét vào trong chiếc ví WT chị mua cho tao dịp sinh nhật. Gần một nửa năm sau đó, tao với chị không một lần liên lạc, không tin nhắn, không gọi điện, dù vẫn có thể biết sơ qua tình trạng của nhau qua facebook – tao bắt chước anh Sơn dùng cái này, dù không thường xuyên, nhưng đại khái là với tao thì nó cũng chỉ là một cái tài khoản mạng xã hội lập rồi bỏ đó chả mấy khi đụng đến, sang đến 2010 thì khi có dịp sự kiện hay chuyến đi nào đó thì về ngứa tay mới đăng lên, còn lại gần như bỏ mốc. Và một nửa năm ấy, tao đi lại gần như triền miên với công việc, nước ngoài thì từ Trung Đông đến vùng Bắc Á, trong nước thì dọc dải miền Trung từ Thanh Hóa đến Bình Thuận, từ việc công đến việc riêng, cứ có lý do và yêu cầu công việc là tao lên đường, và cái thẻ tích điểm bông sen vàng tao cũng có từ đó cho đến nay.
đoạn này chính thức chia tay chị NB à
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
2010 là năm kinh tế vẫn kém, xong còn lựa và xoay sở được, cái tàu đầu tiên nó vẫn có việc túc tắc, đến giai đoạn làm là để ra và chăm bón lại nó cho đỡ bị xuống cấp nhanh sau vài năm chạy nước mặn đường dài. Tiền tín dụng đen hay tiền buôn bán chỗ chị Ninh Bình, tao gom hết về và tham gia cuộc chơi đất cát khu Đông Anh và Sóc Sơn, với Sóc sơn là câu chuyện của nhà ga T2, với Đông Anh là câu chuyện của cầu Đông Trù và Nhật Tân, ăn theo hai hạng mục đó, nhặt nhạnh kiếm chác cũng được, không đều đặn như đi buôn hàng Lạng Sơn xong lại ra tấm món to bởi tao làm giá đầu vào với chủ nhà hoặc người cầm gom ký gửi – kiểu KOL tại một địa bàn về đất cát. Để làm được điều đó, tao học cách của bọn bán BĐS dưới AN Khánh, là đi in tờ phướn và thuê người treo tứ lung tung, tờ rơi dán keo các kiểu, việc này tao chợt nghĩ ra khi gặp thằng làm quảng cáo, khi thuê nó tân trang lại cho cái máy xúc cty mới mua của đối tác liên kết. Một cách làm kiểu chăng đèn để bắt muỗi.
Mấy anh em hẹn gặp ekip của trường kinh tế, những thầy cô giáo dạy chuyên nghành từ khi tao học đại học đến cao học, coi như là một sự gặp mặt và tri ân lại những gì mà bọn tao được nhận từ họ. Người cũ người mới đều có, cái nhóm hơn chục sinh viên già trẻ lẫn lộn đó, dần trở thành một nhóm riêng và bọn tao duy trì liên lạc qua lại cho đến bây giờ, dù có người đang nằm một chỗ ở nhà như anh L sau biến cố sức khỏe, hay người đang bôn ba chinh chiến bên nước ngoài, xong tựu chung lại là một sự gắn kết, học hỏi và tương trợ nhau khá tốt. Với anh L, đúng nghĩa là một người thầy trong việc định hướng và nắm bắt tận dụng chính sách và cảm nhận thị trường rất tốt. Nhờ đó mà tao vẫn kiếm tiền từ đất cát trong suốt hai năm tiếp theo, khi thị trường bão giá, những mảnh đất được tiếp tục chuyển đổi và xắn lô để bán, đến 2010, mặt bằng chung đã chạy giá từ 16 đến 25tr tùy vị trí, và với tao, kiếm một mảnh 10tr là điều không thú vị nữa, mà tính đơn vị tiền trên mỗi m2 đất được giao dịch. Vậy nên thấm nhuần câu nói, hạ tầng đi trước nhà đất tự nó kéo giá theo sau, dù hồi đó, có những cái mới ở dạng tin đồn dựa trên bản vẽ quy hoạch, xong cũng chỉ cần có thế là kiếm ăn được, khi nhu cầu thực vẫn đang cao, hồi đó đất thổ cư mạn bên này mức mua đầu cơ tích trữ vẫn chỉ chiếm trọng số nhỏ, còn lại hầu như là dùng ngay hoặc một năm sau đó. Vì thế, nhóm của Thuận nó vẫn ở lại và có việc đều, vừa kiếm việc vừa là chỗ cập nhật thông tin dân tình xung quanh để tao nắm được thay vì phải thường xuyên đi lại.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo