Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thế là nên mua hay k mua
Vàng vật chất trong nước đang níu xuống , mua thêm tí gọi là và nghe ngóng thôi, theo tôi là nên vậy. Không tham hốc quả to được đâu,
 

Đính kèm

  • IMG_8509.jpeg
    IMG_8509.jpeg
    225.6 KB · Xem: 20

Abcxxxxx

Yếu sinh lý
Vàng vật chất trong nước đang níu xuống , mua thêm tí gọi là và nghe ngóng thôi, theo tôi là nên vậy. Không tham hốc quả to được đâu,
Vàng thế giới tụt sâu mà trong nước nó k giảm. Có vẻ đang muốn thu vàng về để trả nợ nên cứ neo giá thế. E thì có ít vốn k muốn giữ vnd nên khả năng ôm thêm vài cây thôi
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vàng thế giới tụt sâu mà trong nước nó k giảm. Có vẻ đang muốn thu vàng về để trả nợ nên cứ neo giá thế. E thì có ít vốn k muốn giữ vnd nên khả năng ôm thêm vài cây thôi
Uhm. Tôi làm tí vàng tư nhân thôi, không mua vàng thương hiệu, ko ham hố môn này lắm
Cách đây 2 tuần nó về 12.9,dc 2 hôm nó nhích về 13.9 rồi lởn vởn14.2 giật lùi về hôm nay 13.45
Mua cầm chừng thôi, để quan sát nhịp điểu chỉnh
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Không hiểu sao, từ khi này, Nuối tiếc và Con Đường Màu xanh của Trịnh Nam Sơn lại khiến tao muốn nghe đi nghe lại , thậm chí One Moment In time hay Forever In Love còn nằm cuối list chọn ra. Nhìn bộ Microlab 4.1, tao mua cùng cho chị Ninh Bình một lần hồi đó, nghĩ lại ngày mang nó về lắp trên bàn máy tính của chị, những hình ảnh hay âm thanh những bài hát quen thuộc, trong căn nhà của chị lại lởn vởn trong tao, nhưng không thể ngủ được. Chị đã hằn in trong tao một cách quá sâu đậm, và lúc như thế cũng đang tự hỏi không biết giờ này chị đang ntn, có lang thang Nghĩa tân một mình khi rảnh, đi chơi với Dương ngày cô ấy nghỉ hay ngồi một mình ở nhà. Đã toan bấm máy nhắn tin xong lại xóa đi không gửi nữa.
Có tiếng xe ngoài sân, Tùng với Hoa gõ cửa vào phòng, mang theo một túi hồ sơ dán kín lại bọc trong clear bag.
Xin việc đâu thế mà gói gém một bịch to thế kia?
Xin việc chỗ anh đấy
Là ntn, muốn đi làm cty anh á
Thôi thôi, em trình đâu mà dám xin vào chỗ anh, trượt từ vòng gửi xe là cái chắc.
Thế là ntn.
Anh cất đi, lúc nào rảnh thì xem nhé, nó nói rồi tự ý mở ba lô của tao nhét vào đó.
Thế hai đứa đi đâu mà vào đây.
Sang đưa anh cái này, rủ xem anh có muốn đi ăn thì ra làm tí tửu, lâu không ngồi với anh.
Thế còn Hoa?
Nó theo em đi thôi.
Thế sao không nấu cho ngon mà lại đi ăn quán, mưa ẩm bẩn thỉu này đi ngại chết.
Thế mới sang rủ anh, không lẽ vì thời tiết mà anh lại tuyệt thực.
Anh ăn bánh giày chưa?
Tao lắc đầu khi Hoa hỏi, hơi ngại xong nói thật – anh ngồi làm mấy chai bia với bạn về, không đói nên đưa cho phòng bên, không ăn mai nó hỏng thì phí. Hoa hơi có chút chạnh lòng không vui nhưng Tùng nó lại không để ý lắm thái độ của Hoa.
Thôi em về trước, hai anh đi uống với nhau nhé, em có uống được bia rượu đâu
Thì mày cứ đi ăn cùng, thi thoảng rót rượu cho anh ấy là được, cần gì anh ấy chỉ cho, hay đang có thằng nào tăm tia, cần nhận xét gì thì bảo rồi anh ấy góp ý,biết đâu lại.., – Tùng nhăn nhở xong tao lừ mắt một cách nhanh và lạnh lùng;
Từ chối mãi rồi cuối cùng, tao dẫn hai đứa ra Nguyên Hồng ngồi ăn, chỗ đằng sau khu truyền hình Hà Nội có mấy quán thi thoảng tao cũng ngồi với nhóm cty và anh Sơn. Một đứa lan man vô định hướng, một đứa thì bấp bênh cuộc sống chuẩn bị ra trường, điều này thấy hầu hết sinh viên đều gặp phải, và tao nghe chúng nó thì chỉ thấy sốt ruột và chúng nó đã lãng phí quãng thời gian những năm đi học chuyên nghiệp. Và đó là lý do hầu hết hai năm đầu tiên sau ra trường là mọi người bấn loạn trong chuyện tìm việc và đi làm, sự và chạm và trải nghiệm thì ít, xong tư tưởng lại muốn an toàn, ngại đánh đổi. Hồi đó hầu như là vậy, thế nên tao không hề ngại ngần cho Hương đi học thêm ngoại ngữ, để bất cứ một môi trường nào cũng có thể thích ứng được, và một năm sau ra trường, nó được trải nghiệm phụ việc nhà hàng khi du học bên Nhật.
Đến bữa này, thì nhận thấy Tùng là đứa không tinh ý, kể từ việc quan sát người khác hay cách ăn nói, Hoa thì ngược lại, biết cách chủ động đón ý người khác, biết lảng biết tránh để không bị lôi vào câu chuyện mà không rõ nó sẽ ntn. Để cho không khí thoải mái khi ăn, những gì tao nói với Tùng thì sẽ chiếu thẳng mặt nó, còn nói với Hoa hoặc nói chung chung thì tao sẽ không nhìn mặt đứa nào, có vậy Hoa sẽ thoải mái đồng thời tao sẽ thấy được thái độ và ánh mắt nhìn trộm của cô bé này.
Anh khi nào thì cho bọn em ăn cỗ đám cưới đấy?
Khi nào xây nhà anh ấy sẽ mời, yên tâm, cô cứ lo phong bì và bạn trai đi
Phong bì thì không khó,ít nhiều thì vẫn cứ là thành ý và tình cảm con bạn trai thì đâu nhất thiết, anh nhỉ? Tiếc là được ở gần anh ít thời gian quá, nên chả học hỏi được ở anh cái gì.
Anh có gì mà học hỏi, học ở trường cho xong đi đã, vội gì
Thấy anh Tùng kể rồi, anh cứ phải giấu diếm làm gì. Nghe kể thời sinh viên của anh thấy ngưỡng mộ quá, thả nào chị kia say anh như điếu đổ.
Đến tao còn say nữa là chị ấy, nhưng mà say cách mưu sinh kiếm tiền , chứ mày đang nghĩ lệch lạc đấy, khỏi nói tao biết thừa. Hoa đỏ mặt nhìn tao.
Vậy hai đứa hôm nay có vụ gì muốn nói, khai nhanh xem nào, chúng mày loanh quanh quá.
Em thì không có gì, có cái tập kia mang anh, tiệnrủ anh đi ăn thôi. Mà sao anh nhập hàng nhiều thế, tuần nay em chở mười mấy chuyến không hết, bác làm ăn thế em mừng quá, tiền cứ hết gói này đến gói kia mang về. Mà thấy chị ấy bận luôn chân tay dù có một mình nhưng không thấy khi nào bị rối việc, đã thế nhà lúc nào cũng gọn sạch, qua đấy chứng tỏ trước kia anh chạy ác liệt, toàn mối khách hàng thân thiết, siêu thật.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Vậy là đến đây thì tự biết, chị vẫn rất đều tay nhập và giao hàng.
- Buôn bán nó lúc nọ lúc kia, có khi trắng tay ra về, cái chính là đừng vì thế mà nản, mà chỉ cần xoay sở sao cho ổn thỏa , từng bước từng việc, đừng để mình bị rối trí là sẽ đâu vào đấy thôi. Cái này không trường lớp nào dạy mình cả, tùy cơ ứng biến thôi, cái gì cũng có giá của nó, một tấc không thể với lên đỉnh trời được. Anh em mình lệch nhau vài tuổi xong tựu chung lại là đều còn trẻ, nên cứ cố gắng nỗ lực và không ngại thay đổi tìm kiếm cơ hội.
- Thà nào chị bảo, anh giờ bận làm giám đốc rồi nên anh không có thời gian nhiều để take care hàng hóa như trước nữa.
Tao nhấp chén rượu gật đầu rồi lảng sang chuyện khác, nếu không thằng này nó cứ một mạch tuôn ra , khi ấy lại khiến tao khó nghĩ, một phần thương và yêu chị xong tại đây, cũng cần giữ ý phép lịch sự cho Hoa.
- Anh và chị ấy yêu nhau mấy năm rồi? Hoa hỏi.
- Hơn 3 năm, sao thế?
- Èo, thế tri kỷ cặp đôi rồi. Yêu nhau lâu thế, khéo chỉ một ánh nhìn cũng hiểu ý nhau anh nhỉ.
Sao em lại hỏi thế?
- Thì em hỏi thôi,bởi có thời gian với nhau đủ dài thì người ta sẽ hiểu sâu vè nhau.
- Thế còn em thì sao?
- Em vẫn thế, mọi người bảo em là Nguyễn Y Vân, hay còn bảo Nguyễn y Hoa.
- Mày lắm thằng đến tán quá, xe dựng sân xóm trọ lúc nào cũng bị vướng chỗ đi lại , thế mà chả thấy thằng nào kiên trì được đủ lâu. Con bé này khả năng nó có máu đàn ông chứ không hẳn là phụ nữ nên mới thế anh ạ. Tùng cắt lời.
- Thế anh chứng tỏ có máu phụ nữ nên giờ cũng còng cọc một mình, chả có ma nào thèm yêu.
- Duyên đến đâu hay đến đấy, cái chính là cũng cần đúng thời điểm đúng người nữa, anh có anh đồng nghiệp cty cũ, sinh năm 1976, giờ vẫn chưa yêu ai kìa, chúng mày mới tí tuổi, học năm hai năm ba, làm gì mà rối váy cả lên nữa. Tao cắt lời hai đứa trẻ con.
- Riêng Tùng, ghi nhận là giờ có tiến bộ, ngoan và chăm chỉ hơn, nên anh thấy cần tập trung và đừng lãng phí thời gian, bởi quãng đời sinh viên là đẹp nhất, ăn chưa no lo chưa tới, vẫn có gia đình hỗ trợ đầy đủ cơ bản. Giao lưu nhiều thì tiếp thu nhiều, xong cần chọn lọc, không phải thấy người ta như này như kia mà a dua theo là hỏng.
- Còn Hoa, là con gái thì lại hơi khác, cũng như Hương nhà anh thôi, tuy hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, xong cái chính là cứ học hành căn bản đầy đủ, còn sau này yên bình hay năng động bôn ba nó còn do tính nết và hoàn cảnh thúc đẩy từ bên ngoài. Mọi thứ nó cần có thời gian chứ không nhanh chóng mà có được như mình mong muốn, nên mới có câu khổ tận cam lai.
Thực chả hiểu sao lại đi ăn với hai đứa hôm đó, nếu vẫn có chị Ninh Bình, hoặc là xuống ở với chị hoặc hai đứa sẽ vi vu đâu đó dịp rảnh đầu năm, xong hoàn cảnh nó lại không chiều lòng người. Tao không muốn để một dịp nào đó, Tùng nó lỡ mồm lỡ miệng đến tai chị, dù rằng cũng chả có gì bất thường, hơn nữa hai đứa cũng không còn mối quan hệ gì để phải giấu giếm tại thời điểm đó, xong thực lòng là tâm trí tao không muốn thêm phát sinh cái gì nữa cả. Tuy nhiên mùa mưa, lại mưa dầm, nên cái méo gì cũng thấm, bia rượu thấm dạ, lời nói thì thấm lòng.
Nhìn thái độ của Hoa, thì biết cô bé này vẫn có gì để ý tao, tuy không kiểu áp sát bạo dạn, xong cảm giác đó là không lẫn được, song thằng em Tùng thì cũng thầm thích cô bé, xong lại méo biết tán gái, và câu chuyện nhát gừng lấp lửng chả đi vào đâu, đại khái là ông em không biết cách nói chuyện để người ta tương tác với mình, thành ra cứ luẩn quẩn, bộc lộ thì sợ bị từ chối mà không thì lại cứ ăn nói vòng vo. Kể cùng khôi hài.
Để hai đứa chở nhau về trước, tao tách ra đi Café với anh bạn làm bên Nasco mà trước tao có mấy quả nhập phi mậu dịch nhờ hắn hỗ trợ cách làm tờ khai thủ công , đang ngồi thì có thêm mấy vị nữa đến, trong đó có Thắng với Hằng, đang làm ở Vietnam Airlines, hồi đó thanh niên mà có Mazda3 là gia đình cũng không hề đơn giản, và đội này làm sân bay nghe chừng kiếm chác cũng ổn, chứ không hẳn là con nhà giàu tiêu tiền bố mẹ cho đỡ chật két sắt. Kết giao thêm vài người bạn cũng tốt, chả nghĩ gì đến chuyện sau này ra sao, xong có thêm chỗ để dịp nói chuyện, biết đâu mình lại cập nhật và học hỏi thêm được cái gì đó mới mẻ. Nói là ngồi café, nhưng thấy trời lạnh và mưa ẩm, bọn kia lôi trong xe ra chai JW Green hàng Duty, 3 thằng ngồi quay đi quay lại đến gần khuya thì cũng còn cái vỏ chai cho chủ quán đóng cửa, không thích sự ồn ào xô bồ của quán Bar nên tao về trước, một phần cũng lâng lâng hơi men khi đã uống đến lần thứ 3 trong một ngày, bọn kia đi tang tiếp theo.
- Em sang gửi anh cái áo mưa – Hoa nhắn sms
- Để đấy, mai hay lúc nào cũng được, muộn rồi mà anh chưa về
- Anh đang ở đâu thế?
- Anh đang ngồi café với bạn
- Em mang sang treo ở dây phơi cho anh nhé, mai đi đâu còn có áo mặc.
- Đã bảo không cần, mai anh qua lấy hoặc bảo Tùng nó mang cho anh cũng được, áo mưa thôi mà, quan trọng gì đâu. Thế nhé.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chạy Đông chạy Tây cả việc cty lần đi tìm nhà cho Jill , cá nhân tao nhận thấy một căn tập thể cũ quanh khu Thành Công hoặc khu Thủy Lợi là ổn, cả chi phí lẫn đi lại và mua sắm ăn uống, bởi không rõ thói quen sinh hoạt của cô gái này ntn, nên ghim lại các chỗ đó đợi hôm tới dẫn cô ấy đi xem. Chênh lệch về trình độ ngôn ngữ cũng khiến tao lắm khi bất cập, dù khi đó tao cũng gọi tạm được về tiếng Anh, khi đi nhiều hơn, tài liệu hợp đồng đọc và xem nhiều thì nó cũng tự tin hơn hẳn so với hồi làm QS bên cty cũ, xong tại tính lười nên không chịu học ở trung tâm. Khi sang bên này, môi trường nó khiến mình thay đổi và buộc phải tự học, bằng cách nào đó đẻ chủ động hơn, đỡ phụ thuộc mỗi chuyến đi hay làm việc mà phải có anh Sơn hoặc con bé Hà hỗ trợ. Và khi được biết Jill, làm việc trao đổi qua lại, tự nhiên trở nên gần gũi hơn, dù cô bé có thể chat và viết tay bằng tiếng Việt khá tốt, xong hai đứa tao nói chuyện riêng thì lại dùng tiếng Anh, coi như mình được căn chỉnh thêm, dân Hongkong đã rất ok lại còn học ở Mỹ thì khỏi nói.
Căn hộ tập thể mà tao muốn đưa Jill đến xem ở khu trường Thủy Lợi, nghe tao nói và gửi hình ảnh cùng vị trí thì Jill khá tâm đắc và sẽ quan tâm sâu , sang VN sẽ đi xem chỗ ấy trước; hơn nữa người thuê cũ là hai chị em Linh và Nguyệt quê Thái Nguyên, một người làm Tech, một người đang học Ngân Hàng và làm gia sư thêm Tiếng Anh.
Cũng là tình cờ, không hề nghĩ đến, khi tao xem nhà xong, đưa họ cái name card, thì lại được Linh add skype, vậy nên các thông tin về tình trạng căn nhà này tao fw sang cho Jill rất thuận tiện, và cũng từ đó, tao nói chuyện với hai chị em cô này nhiều hơn, cả về vấn đề tài chính của Nguyệt và tiếng Anh của Linh, khi họ cách nhau có gần 2 tuổi, Linh sinh đầu năm 86, Nguyệt thì giữa năm 87, và tất nhiên tao được chén cả hai chị em nhà họ không một chút khó khăn.
Nhờ xin chỗ thực tập cho Hương mấy chỗ trong đó có cty của thằng bạn cùng phòng làm về thang máy thang cuốn, cuối cùng nó chọn một cty liên doanh của Nhật rồi ở lại làm việc luôn sau này. Vậy là gần 3 năm tiếng Nhật đã tìm được chỗ phát huy và sử dụng, đúng môi trường đúng chuyên nghành của nó, cũng là thành quả xứng đáng cho hai anh em, trong khi ông bà già ở quê vẫn sống tốt, vẫn buôn bán được đồng ra vào, lại tiếp tục dấn thân vào tàu bè dù năm trước mới bị phát mãi, câu chuyện phát mãi này nó in hằn trong tao suốt thời gian dài sau đó, tao thì không coi đó là thảm họa xong cũng đủ để thấy, cuộc chơi tiền mặt và đòn bẩy ngân hàng là như nào, thêm vào đó, nếu mình không cầm cái mà chỉ chung chạ gửi gắm lắm khi mất mát cũng không tường tận lý do tại sao. Nên về sau này, khi tao thành lập cty cũng vậy, dù không trực tiếp điều hành, xong cổ phần vẫn phải quá 70%, thậm chí có việc tao lo tiền ra trước chứ không cần an hem đồng hành phải đi tiền cùng lúc.
Khi nó định giá 4,5 tỷ lúc đóng xong, thì phát mãi ra mới có 50% tức chỉ 2,2 tỷ cùng thủ tục lót tay này nọ cũng loanh quanh 2,4 tỷ là chơi được. Tàu nhà đóng để khai thác nó không như người ta đóng để làm hàng bán lướt, nên đến giữa năm 2010, thì tao và mọi người tham gia quyết lôi nó trở lại bằng được, xong nhất quyết không dính đến đội cầm cái cũ. Và đến cuối năm, nó đã quay trở lại bằng việc nhờ anh Khiêm và anh L hỗ trợ, đại khái là tao xoay sở đủ kiểu, áp lực nợ nần của cả nhà ngày một cao lên, nợ cũ chưa xong nợ mới lại tiếp đến, câu chuyện đảo nợ nó diễn ra xoành xoạch, tận dụng từng nhịp từng mốc lãi suất, và cái quỹ tín dụng của địa phương khi đó, nhưng cuối cùng đành chơi thêm một pha nữa, coi như tất tay.
Khi ấy, KCN Thăng Long đã ngày một lấp đầy, và nhà xưởng mọc lên lia lịa, trên nó là khu Quang Minh cũng thế, nên bộ môn Logistic và cơ điện , tự động hóa là kiếm việc kiếm tiền khá tốt. Bản thân tao không quá care mấy cái này xong thằng bạn nó làm nghề thành ra mỗi khi ngồi với nhau là cập nhật đầy đủ cả. Mặt tầng 2 cầu Thăng Long thì đã cấm xe máy sau khi nâng cấp trước đó 1 năm, đi trên cầu, nhìn sang hai bên đã thêm nhiều căn nhà ống mọc lên, khi đó mới thấy mình may mắn, may vì quyết mua mảnh đất rồi có chỗ qua lại, may vì xin cho Thuận về cty cũ làm rồi cùng hai thằng nó có một đội xây xáo ở đây, may nữa là đất cát đã lên đến đỉnh từ cuối 2010 đến 2012 , dù có biến cố ảnh hưởng xong vẫn lãi chứ không lỗ. Vậy nên khi trải qua các vấn đề đó, với tao đã từ lâu được tự rèn dũa tinh thần, gan lỳ phiêu lưu một tí, chịu khó lặn lội một tí, miễn sao mình không có việc làm mới thì ít nhất nửa năm không lo chuyện thuê nhà hay phí sinh hoạt.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao thấy trên nhóm giao lưu làm ăn có một anh bạn post mấy dòng, em đọc nhé

Đừng đợi đến khi có một trăm triệu hay một tỷ trong tay rồi mới nghĩ đến chuyện đầu tư. Vì lúc đó, có thể bạn đã bỏ lỡ vũ khí mạnh nhất của tài chính: Thời gian.

Rất nhiều người trẻ trì hoãn việc tích lũy vì nghĩ rằng "vài trăm nghìn hay một hai triệu thì đầu tư được gì". Chúng ta sẵn sàng chi vài triệu cho một bữa tiệc, một chuyến đi chơi, nhưng lại chê số tiền đó quá nhỏ để bỏ vào các kênh tài sản. Nghịch lý là, quỹ thời gian của tuổi trẻ thì hữu hạn, nhưng chúng ta lại đang lãng phí nó để chờ đợi một số vốn lớn không biết khi nào mới có.
Thực tế, những người xây dựng được nền tảng tài chính an toàn thường bắt đầu từ những cột mốc rất nhỏ.

Họ chọn cách tích sản đều đặn từ một đến hai triệu mỗi tháng, ngay khi nhận lương. Ở giai đoạn đầu, số tiền này không mang lại lợi nhuận ngay lập tức, nhưng nó tạo ra một phản xạ tài chính và quan trọng nhất: Nó kích hoạt sức mạnh của lãi kép ngay từ khi bạn còn trẻ.

Giá trị lớn nhất của việc đầu tư sớm với số vốn nhỏ, không phải là số tiền lãi bạn nhận được, mà là sự an tâm và thói quen kiểm soát cuộc sống. Khi đầu tư trở thành một phần của lối sống, áp lực về tiền bạc tự động giảm bớt, nhường chỗ cho sự tự do trong tư duy.
Thay vì chờ đợi một thời điểm hoàn hảo, tại sao không bắt đầu hoàn hảo ngay từ số vốn nhỏ nhất ngày hôm nay?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tôi thấy con bé Hoa kia nó thích ông lắm rồi đấy, ông xem thế nào – thằng bạn cười tinh quái và nhếch mắt khi nốc cạn chén rượu, khi hôm đó có cả 3 thằng cùng ở xóm trọ.
- Ông thấy thế sao? Tao hỏi vặn
- Mẹ, có đéo gì không biết, ông làm mỗi mình ông biết không bằng, có điều tôi thấy ông không mặn mà lắm thì phải – nó nói không sai
Dù ít ở nhà cùng nhau quá 1 tuần, xong được cái thằng này hiểu tính và rất nhanh ý, lắm khi Hoa sang chơi, nó chỉ nhanh chóng tránh mặt để Hoa không bị ngượng.
- Tôi thì không cổ súy xui ông la liếm, xong em nó thế, ông xem thế nào không lại tiệc hùi hụi sau này
- Vậy sao ông không đi mà đớp, thích bỏ mẹ lại còn bảo tôi.
- Tôi cũng thèm lắm xong tôi lại không có vận may như ông, em nó thích ông, chứ không thích tôi. Mà chuyện của ông với cô bạn bằng tuổi kia sao rồi, đã the End chưa hay vẫn dùng dằng?
- Ông lại ngồi đoán rồi
- Đoán mẹ gì, tôi ít ở nhà xong ntn sao lại không thấy, có điều chuyện cá nhân của ông tôi không tiện hỏi, với lại ông khái tính thế, hỏi lại vô duyên.
- Nói thật tôi chỉ lo thiếu tiền thiếu ăn, chuyện bạn gái tôi cũng thong dong lắm, tao chép miệng
- Như ông thì thong dong là đúng thôi, nhìn ông như thế, con đéo nào chả muốn cọ bướm vào tay – dcm, câu này tao nhớ như in, thậm chí nó còn lưu tên tao vào điện thoại là “Thằng bạn dính bướm”. Đến khi sau này nó cưới vợ - người yêu nó khi ấy, con bé cầm điện thoại mới sửa lại tên tao trong danh bạ của nó.
- Nói thật, mất công đi tán tỉnh đầu tư, chinh phục được nó đã, không được thì cũng vui vẻ thoải mái, miễn sao đừng sở khanh lừa lọc là được, tôi thấy tôi và ông đéo thuộc loại đó. Nên nếu mỡ dâng miệng mèo, thóc đưa mồm chuột mà không đớp, thì cũng uổng lắm, nhìn em nó mướt thế, tuy không ngon bằng cô bạn kia của ông được, nhưng nét dáng nét da, tố chất học hành tôi thấy thế là ổn rồi, không đào hoa nhưng tôi nhìn người đéo phải dạng hời hợt đâu.
- Tôi không hứng thú lắm đến chuyện trai gái khi này, tuy nhiên có 3 thằng ở đây với nhau, tôi đang nghĩ sau này, liệu có kèo gì mà làm ăn chung được với nhau thì hay quá.
- Tôi thì chịu, lúc này chưa nghĩ được gì, mới đi làm còn nhiều thứ mông lung lắm
- Thuận?
- Tôi cũng thế, giờ kiếm miếng cơm thôi đã.
- Tôi cũng thế, nhưng ý tưởng thì tôi đã có rồi, có điều lúc nào làm và kế hoạch ra sao thì ngay bây giờ tôi chưa nghĩ hết được, xong trước mắt tôi mới nghĩ thế đã, sau này nếu có gì, thì cứ thử xem sao, ai đánh thuế ước mơ đâu mà lo, cùng lắm thì F10 => enter.
Sở dĩ tao nói chuyện này bởi lẽ, khi tao còn ngồi ở cty cũ, nhìn mấy lão trưởng phòng, ông đéo nào cũng tay trong tay ngoài, kiếm chắc đủ kiểu, nghề dọc nghề ngang đủ cả, nhìn các bố đi xe xịn, phong thái đĩnh đạc phong độ, mình nghĩ một ngày nào đó không lẽ lại cứ xách cặp làm thuê lĩnh lương tháng mãi, dù rằng bên ngoài mình cũng nhặt nhạnh được.
Ở với hai thằng đều dân công trình, thành ra cái phòng trọ nó buồn, chúng nó cũng không mấy khi về do đặc thù công việc, lắm khi tao cũng phải đi công việc thì khéo có hôm khóa cửa cả tuần, quần áo phơi còn quên không cất, hàng xóm không cất hộ thì về giặt lại thậm chí rơi bẩn rồi hỏng hết, mùa nồm nó chán đời vậy đấy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Dân HD thì có vấn đề gì ak bác
Tôi biết ngay là sẽ nhận dc câu hỏi này
Không vấn đề gì nhé, tôi không có thói phân biệt vùng miền xưa nay. Chứ tôi có cơ số anh em bạn bè làm ăn học hành là người HD mà, họ rất giỏi, năng động và thành đạt
Với câu ấy,nó là môtu cách nói đù để phủ nhận vấn đề người đối diện đang nói về mình thôi bro
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Không biết anh em nếu rơi vào tình thế này sẽ ntn Với tao, thực sự đó là một cú sốc tinh thần khó đỡ, bởi có lẽ bị nghỉ việc hay làm ăn bị mất mát món to cũng không khó chịu như lúc ấy, một cảm giác chênh vênh trống trải, khiến tao như mất toàn bộ lý trí, không còn thiết tha gì với những cuộc tổng kết rồi quyết toán công việc nữa, thấy lúc ấy mình cầm về một cục tiền thì cuộc sống nó cũng vẫn nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Đúng là khi hai cái tôi nó lớn tương đương nhau và khó bù trừ, không ai chịu ai mà luôn giữ cái thế riêng, thì sẽ có một ngày nào đó sẽ va đụng nhau đến rạn nứt rồi tan vỡ.
Tao vẫn để nguyên những túi xách ba lô ấy ở phòng trọ, không mở ra xem cái gì mà chỉ cầm tờ giấy kia, đọc đi đọc lại không biết bao lần, rồi lại nhét vào trong chiếc ví WT chị mua cho tao dịp sinh nhật. Gần một nửa năm sau đó, tao với chị không một lần liên lạc, không tin nhắn, không gọi điện, dù vẫn có thể biết sơ qua tình trạng của nhau qua facebook – tao bắt chước anh Sơn dùng cái này, dù không thường xuyên, nhưng đại khái là với tao thì nó cũng chỉ là một cái tài khoản mạng xã hội lập rồi bỏ đó chả mấy khi đụng đến, sang đến 2010 thì khi có dịp sự kiện hay chuyến đi nào đó thì về ngứa tay mới đăng lên, còn lại gần như bỏ mốc. Và một nửa năm ấy, tao đi lại gần như triền miên với công việc, nước ngoài thì từ Trung Đông đến vùng Bắc Á, trong nước thì dọc dải miền Trung từ Thanh Hóa đến Bình Thuận, từ việc công đến việc riêng, cứ có lý do và yêu cầu công việc là tao lên đường, và cái thẻ tích điểm bông sen vàng tao cũng có từ đó cho đến nay.
Hi, anh đọc ngầm truyện đã lâu nay e thấy thắc mắc về passport của anh, việc tích điểm khi qua các nước nó giúp tấm passport mình được gì vậy.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo