- Sao anh về nhà, lại bảo vẫn đang ngồi bên nhà bác chủ, anh nói dối em nhé.
- Uhm, tại cũng tối muộn rồi..,
- Tại vì anh muốn tránh em, đúng không?
- Sao em nghĩ thế?
- Em biết chứ, chả phải bây giờ, mà từ khi anh còn ở xóm bên ấy với chị Hương, anh cũng đã thế rồi.
- Vậy em cần anh giúp gì không, tao vẫn ngồi chằm chằm màn hình, không ngoái lại.
- Em không, có gì cần em sẽ chủ động nhờ anh.
Có điều em cũng thắc mắc, là sao anh lại lạnh lùng và cố tránh em thế
- Chuyện này ntn nhỉ, em nói vậy là sao?
Anh có biết tại sao, em hay nghe bài “gọi giấc mơ về” hay là “mơ một hạnh phúc không”
- Anh không để ý lắm đâu, thật đấy,thêm nữa sở thích nghe nhạc của anh nó cũng khác.
- Anh đúng là lạnh lùng, lạnh đến khó hiểu và làm người khác chạnh lòng. Không lẽ, anh lại cứ biến mình trở thành như gỗ đá được mãi? Anh đã đọc các đoạn tin nhắn chat em gửi, nhưng anh không thèm trả lời em lấy dù chỉ một lần, không biết là anh đang thật sự thờ ơ với em, hay anh đang cố che giấu cảm xúc của mình thế?
- Nói thật là anh không có suy nghĩ gì ấy, chứ chả che giấu gì cả, em nghĩ vậy có vẻ hơi xa rồi, tao nói rồi dắt cái xe vào trong phòng, khi ấy Hoa mở cửa sổ chat Yahoo và bật các đoạn cô ấy từng nhắn, tao biết và đã đọc xong không bận tâm để ý lắm, một là không thích lằng nhằng dấm dúi sau lưng chị Ninh Bình hồi đó, hai là tao không để ý ngó ngàng gì đến Hoa, dù không thích xong không ghét, như một người hàng xóm bình thường như đám con gái ở phòng khác mà thôi. Tuy nhiên, khi các tin này gửi đến tao một cách đều đặn thì tháy rằng cô bé này đang chú ý quá, thành ra lại có chút dạn dĩ, chưa kể có lần ngồi ở phong thằng Tùng, còn loáng thoáng mấy đứa nói chuyện thách đố nhau về tao, nên tao lại càng không để ý gì luôn cho đỡ mất thời gian và mất lòng, dù sao thì mình cũng lớn hơn hội ấy 4-5 tuổi.
- Có thể anh sẽ cho rằng em là đứa vô duyên, hạ mình này nọ, xong nói thật em tự thấy mình không còn là đứa con gái mới lớn, nông nổi nhất thời..,
- Thôi, bây giờ một là em ở đây xem nốt đoạn này hai là em về luôn vì cũng muộn rồi, còn những gì em nói, anh không để bụng, xong anh thấy lúc này em không hoàn toàn tỉnh táo, nên bỏ qua đi, anh sẽ coi như em chưa nói gì, được chưa nào? Tao nhấn giọng đủ để Hoa thấy được thái độ cứng rắn, bởi cái chapter đang chiếu, tao phải bật chạy lại mấy đoạn nên khá mất tập trung. Không khí cứ im lặng như thế, trong phòng chỉ còn tiếng của phim và thi thoảng có tin nhắn sms của tao, trong khi Hoa vẫn đang ngồi, tư thế khá ủ dột và có chút ngà ngà rượu lúc trước.
- Muộn rồi, về ngủ thôi, anh tắt máy tính đi ngủ đây
Anh cứ ngủ đi, lúc nữa em tắt máy đóng cửa cho anh dc mà ( phòng tao cửa khóa trong )
- Không, em xuốn xem thì xem nốt chap này, anh gửi link qua yahoo về em xem tiếp trên máy phòng em. Anh nay uống mấy lần rồi nên anh muốn đi ngủ. Tao nói khi treo cái áo gió lên mắc sau cánh cửa.
- Thế thôi, anh ngủ đi em về đây, tao cài lại cửa và tắt điện lập tức khi Hoa bước ra ngoài sân.
Tại sao tao lại thế này, và đúng có phải số phận nó hay đưa tao đến những khúc éo le chông chênh thế không?
Nghe mùi thì cũng tương tự như tình huống 4 năm trước với chị Ninh Bình ở Nghĩa Tân, hoặc hơn 6 năm trước với chị NYC ở xóm trọ ngoài bờ ao Trung Kính. Tất cả họ đều là người có học vấn, con nhà nề nếp đàng hoàng, không có gì vội phãn xét hay chê bai về thân thế, bởi tao cũng vậy, cũng con nhà quê ra đây ăn học, thậm chí nền tảng còn thua xa. Và chắc hẳn ai cũng bảo câu chuyện với Hoa sẽ là thứ được tái bản lại của hai trường hợp trước, thế thì nghe mùi giả tạo và khoác lác quá thể. Cũng có khi lại bảo, không vướng bận thì mỡ dâng miệng mèo tại sao không tiến tới mà xơi tái cho ngon, nói chung sau này chính Thuận và thằng bạn nó cũng nhắc lại lần nữa. Xong thú thực, cô bé này tao càng giữ khoảng cách thì lại tìm cách lấn tới, tuy không lý trí và cá tính lanh lợi nhưu chị Ninh Bình, không yếu mềm nhu nhược như chị NYC, mà ở đây lại có cả sự nhu mì, nét yếu đuối đến cực đoan, thậm chí có chút mụ mị và hơi thiếu lý trí, đúng ra là không sáng suốt cho lắm. Nên tao thấy vậy và hiểu rõ, chả chê bai thái độ gì. Còn thằng Tùng với cô ấy ntn, lại là chuyện tao càng không bận tâm, xong thấy rõ là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. Nghĩ cũng chán cho ông em ấy.