Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hi, anh đọc ngầm truyện đã lâu nay e thấy thắc mắc về passport của anh, việc tích điểm khi qua các nước nó giúp tấm passport mình được gì vậy.
Hộ chiếu hết chỗ đóng dấu thì chưa hết hạn sử dụng vẫn phải làm lại cuốn khác thôi em.
Tích điểm ở đây là mình di chuyển nhiều thì mỗi chặng bay nó tích vào cái thẻ thành viên, đạt hạng nào thì mình được ưu đãi hạng đó, một phần là cái vé mình bay nó hạng phổ thông hay C hay Firtsclass nữa
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Anh về thì nhắn em,em mang quần áo sang cho anh nhé. Tao vừa làm chuyến đi Quảng Bình mấy hôm vào khảo sát mỏ.
Quần áo nào nhỉ
- Hôm em với anh Tùng qua, thấy phơi ngoài dây, mưa ẩm quá nên em mang về giặt lại cho anh.
Tao nhắn luôn cho Tùng sau khi cảm ơn và nhắc lần sau không cần làm thế, và tất nhiên tao sẽ chú ý để không có lần sau cho Hoa, tuy nhiên Tùng không hề biết việc này của Hoa nên tao không nói thêm gì.
Hai thằng kia thì bảo không về, thành ra lại có mỗi mình, tính rủ nó sang làm vài chén với ít mực khô, nhưng nó lại bảo sang ăn cơm thành ra xách qua ngồi cùng góp vui. Bữa tối đó, cả bọn uống khá say, và Hoa với Thuỷ cũng phụ họa được vai tợp, tao không thích lắm trò con gái uống
rượu, dù là cùng xóm trọ với nhau, tuy nhiên sang mới thấy hai phòng chúng nó tổ chức nấu ăn cùng, tao tình cờ nhắn Tùng thì mới ngớ ra là có cuộc ấy. gần tàn cuộc mới biết thằng em trúng lô, lại có thêm tiền đi ship hàng cho chị Ninh Bình, đến khi này sau 2 tháng bọn tao chia tay nhau xong thằng đần này cũng lò mò biết chuyện đã xảy ra. Và rượu vào lời ra thi thoảng ông em hớ mồm vài câu về chị, khiến Hoa có chút thái độ, và tất nhiên có mỗi tao và con bé cùng phòng là nhìn thấy. Chả trách hôm đó, cô bé cũng nâng vài chén hạt mít, thấy kiểu này là không ổn lắm nên tao không muốn lại có cảnh uống say rồi nôn mửa khóc lóc xảy ra. Mấy đứa kia thì lại xốc nổi, thành ra , khi mâm chưa tàn thì đã bắt đầu dấu hiệu méo tiếng, nhưng muốn tách Hoa khỏi cái này, tao đành nhờ đi mua Effe và ít hoa quả, còn lại tao ngồi cân nốt mấy đứa cho nhanh dọn mâm, sức tao khi ấy có thể đá bay chai Vodka 750ml là không khó tí nào.
Chắc anh em còn nhớ phim Vượt Ngục hồi đó, tao xem bập bõm nên mãi không hết, đường link thì vẫn giữ trên firefox, nên khi cả bọn kia thằng đi nôn thằng ngồi lảm nhảm hát hò, đứa thì vào games, tao qua chào ông chủ nhà trọ cũ rồi về lạch cạch mở máy xem phim.
- Anh còn ở bên nhà bác chủ không?
- Anh còn, sao thế?
- Em hỏi thôi, không có gì cả, anh đi công tác về không mệt hay sao mà uống nhiều thế,bọn nó say nôn hết ra cả sân.
- Kệ chúng nó, để mai tỉnh rồi nó dọn
Mé, máy báo delivery report thì có tiếng gõ cửa – là Hoa đang cầm ô và một túi xách hoa quả lúc trước.
- Anh xem phim ah, em xem với
- Bên ấy không có mạng ah
- Có ạ, nhưng mọi người đang xem phim khác.
Tao nhìn đồng hồ điện thoại khi mở cửa phòng rộng hẳn và bật thêm cái đèn học khi Hoa bước vào.
- Em sang có phiền anh không
- Không phiền gì đâu, anh cũng chưa ngủ
- May anh không hút thuốc, Hoa đặt túi hoa quả lên bàn và đưa tao một miếng.
- Nồm ẩm này mà có mùi thuốc thì hôi lắm.
- Nhưng không mùi thuốc lại sặc mùi rượu, em không nghĩ anh uống giỏi thế, mà giờ vẫn còn ngồi cày phim được,
- Em cũng uống khá đấy chứ
- Em giống bố, bố em uống cũng tốt.
Tao xoay cái ghế lệch ra cho Hoa cùng nhìn được cái màn hình máy tính, lúc này tao đã thay cái màn tinh thể lỏng và cho Tùng cái màn bóng hình cũ kia. Tuy nhiên Hoa cũng thuộc hệ nhìn đời băng hai cái đít chai nên ngồi trên giường cách hơn 2m mà không kính thì cũng méo xem được,nên thi thoảng cô bé nhổm người ngang vai tao để nhìn và đọc được phụ đề, phảng phất mùi rượu lẫn mùi phấn má, khiến tao hơi khó chịu. Trước kia chị Ninh Bình khi chưa đi làm kế toán thì hầu như không đụng đến đồ trang điểm, kể cả có ra ngoài trời nắng vì da chị không bị bắt nắng, xong Hoa thì có nước da bánh mật khỏe khoắn chứ không trắng hồng như chị, có điêu hơi lạ là mùa mưa nồm, lại vào buổi tối xong cũng đánh phấn má.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Hộ chiếu hết chỗ đóng dấu thì chưa hết hạn sử dụng vẫn phải làm lại cuốn khác thôi em.
Tích điểm ở đây là mình di chuyển nhiều thì mỗi chặng bay nó tích vào cái thẻ thành viên, đạt hạng nào thì mình được ưu đãi hạng đó, một phần là cái vé mình bay nó hạng phổ thông hay C hay Firtsclass nữa
Thấy anh đi nhiều nước làm ăn nhiều nước quá chắc passport trên 200 nước, chả bù e đi mỗi Laos. Với a có kể từng làm ăn bên Laos hy vọng anh kể thêm phần đó. E cũng tính thử sức bên đó xem thế nào. Chúc anh nhiều sức khỏe.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thấy anh đi nhiều nước làm ăn nhiều nước quá chắc passport trên 200 nước, chả bù e đi mỗi Laos. Với a có kể từng làm ăn bên Laos hy vọng anh kể thêm phần đó. E cũng tính thử sức bên đó xem thế nào. Chúc anh nhiều sức khỏe.
Gớm
Làm gì đến mức ấy, phi công hay kỹ sư hàng không họ cũng chưa đi đc như vậy. Hồi ấy vẫn còn cái thẻ ABTC tái cấp lại thì hay đi vùng Đông Bắc Á với bên Nam Mỹ, vì được miễn thị thực
EU thì không nói vì khối schengen nó liên thông
Laos hồi ấy đi mấy lần liên quan đến công trình với món xe tải chở cont đông lạnh thôi, không có gì đặc biệt.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Sao anh về nhà, lại bảo vẫn đang ngồi bên nhà bác chủ, anh nói dối em nhé.
- Uhm, tại cũng tối muộn rồi..,
- Tại vì anh muốn tránh em, đúng không?
- Sao em nghĩ thế?
- Em biết chứ, chả phải bây giờ, mà từ khi anh còn ở xóm bên ấy với chị Hương, anh cũng đã thế rồi.
- Vậy em cần anh giúp gì không, tao vẫn ngồi chằm chằm màn hình, không ngoái lại.
- Em không, có gì cần em sẽ chủ động nhờ anh.
Có điều em cũng thắc mắc, là sao anh lại lạnh lùng và cố tránh em thế
- Chuyện này ntn nhỉ, em nói vậy là sao?
Anh có biết tại sao, em hay nghe bài “gọi giấc mơ về” hay là “mơ một hạnh phúc không”
- Anh không để ý lắm đâu, thật đấy,thêm nữa sở thích nghe nhạc của anh nó cũng khác.
- Anh đúng là lạnh lùng, lạnh đến khó hiểu và làm người khác chạnh lòng. Không lẽ, anh lại cứ biến mình trở thành như gỗ đá được mãi? Anh đã đọc các đoạn tin nhắn chat em gửi, nhưng anh không thèm trả lời em lấy dù chỉ một lần, không biết là anh đang thật sự thờ ơ với em, hay anh đang cố che giấu cảm xúc của mình thế?
- Nói thật là anh không có suy nghĩ gì ấy, chứ chả che giấu gì cả, em nghĩ vậy có vẻ hơi xa rồi, tao nói rồi dắt cái xe vào trong phòng, khi ấy Hoa mở cửa sổ chat Yahoo và bật các đoạn cô ấy từng nhắn, tao biết và đã đọc xong không bận tâm để ý lắm, một là không thích lằng nhằng dấm dúi sau lưng chị Ninh Bình hồi đó, hai là tao không để ý ngó ngàng gì đến Hoa, dù không thích xong không ghét, như một người hàng xóm bình thường như đám con gái ở phòng khác mà thôi. Tuy nhiên, khi các tin này gửi đến tao một cách đều đặn thì tháy rằng cô bé này đang chú ý quá, thành ra lại có chút dạn dĩ, chưa kể có lần ngồi ở phong thằng Tùng, còn loáng thoáng mấy đứa nói chuyện thách đố nhau về tao, nên tao lại càng không để ý gì luôn cho đỡ mất thời gian và mất lòng, dù sao thì mình cũng lớn hơn hội ấy 4-5 tuổi.
- Có thể anh sẽ cho rằng em là đứa vô duyên, hạ mình này nọ, xong nói thật em tự thấy mình không còn là đứa con gái mới lớn, nông nổi nhất thời..,
- Thôi, bây giờ một là em ở đây xem nốt đoạn này hai là em về luôn vì cũng muộn rồi, còn những gì em nói, anh không để bụng, xong anh thấy lúc này em không hoàn toàn tỉnh táo, nên bỏ qua đi, anh sẽ coi như em chưa nói gì, được chưa nào? Tao nhấn giọng đủ để Hoa thấy được thái độ cứng rắn, bởi cái chapter đang chiếu, tao phải bật chạy lại mấy đoạn nên khá mất tập trung. Không khí cứ im lặng như thế, trong phòng chỉ còn tiếng của phim và thi thoảng có tin nhắn sms của tao, trong khi Hoa vẫn đang ngồi, tư thế khá ủ dột và có chút ngà ngà rượu lúc trước.
- Muộn rồi, về ngủ thôi, anh tắt máy tính đi ngủ đây
Anh cứ ngủ đi, lúc nữa em tắt máy đóng cửa cho anh dc mà ( phòng tao cửa khóa trong )
- Không, em xuốn xem thì xem nốt chap này, anh gửi link qua yahoo về em xem tiếp trên máy phòng em. Anh nay uống mấy lần rồi nên anh muốn đi ngủ. Tao nói khi treo cái áo gió lên mắc sau cánh cửa.
- Thế thôi, anh ngủ đi em về đây, tao cài lại cửa và tắt điện lập tức khi Hoa bước ra ngoài sân.
Tại sao tao lại thế này, và đúng có phải số phận nó hay đưa tao đến những khúc éo le chông chênh thế không?
Nghe mùi thì cũng tương tự như tình huống 4 năm trước với chị Ninh Bình ở Nghĩa Tân, hoặc hơn 6 năm trước với chị NYC ở xóm trọ ngoài bờ ao Trung Kính. Tất cả họ đều là người có học vấn, con nhà nề nếp đàng hoàng, không có gì vội phãn xét hay chê bai về thân thế, bởi tao cũng vậy, cũng con nhà quê ra đây ăn học, thậm chí nền tảng còn thua xa. Và chắc hẳn ai cũng bảo câu chuyện với Hoa sẽ là thứ được tái bản lại của hai trường hợp trước, thế thì nghe mùi giả tạo và khoác lác quá thể. Cũng có khi lại bảo, không vướng bận thì mỡ dâng miệng mèo tại sao không tiến tới mà xơi tái cho ngon, nói chung sau này chính Thuận và thằng bạn nó cũng nhắc lại lần nữa. Xong thú thực, cô bé này tao càng giữ khoảng cách thì lại tìm cách lấn tới, tuy không lý trí và cá tính lanh lợi nhưu chị Ninh Bình, không yếu mềm nhu nhược như chị NYC, mà ở đây lại có cả sự nhu mì, nét yếu đuối đến cực đoan, thậm chí có chút mụ mị và hơi thiếu lý trí, đúng ra là không sáng suốt cho lắm. Nên tao thấy vậy và hiểu rõ, chả chê bai thái độ gì. Còn thằng Tùng với cô ấy ntn, lại là chuyện tao càng không bận tâm, xong thấy rõ là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. Nghĩ cũng chán cho ông em ấy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hôm trước Hoa nó sang chỗ ông ah, an hem có khúc mắc gì mà về gõ cửa rồi chạy vào nhà tắm khóc thút thít, bảo mãi mới mở cửa – Thuỷ, làm giáo viên mầm non, đứa này ở cùng phòng nhắn tao khi tao đang café bên khu Nguyễn Thị Định bây giờ.
Không có gì,lúc các bà dọn dẹp bãi chiến trường, tôi về đang xem phim thì cô ấy sang, một lúc thì tôi thấy buồn ngủ vì ngấm rượu nên bảo đi về cho tôi khóa cửa. Tất nhiên tao không kể lại cụ tỉ câu chuyện với Hoa tối hôm ấy.
Có ntn thì lựa bảo nó, tôi cũng chỉ ở chung trọ chứ không phải người thân thiết gì, có điều chị em ở với nhau, thấy nó lắm khi thất thường, lại sang nhà ông về nên hỏi chứ không có ý gì
Ok, thì có ntn tôi bảo thế mà. Mà sao bà lại có số tôi?
Cả cái xóm này ai chả có số ông, thậm chí mấy đứa mới chuyển đến cũng có, khả năng lại có tí nhờ vả cũng nên
Khiếp, nhờ vả nghe hãi vãi đạn
Vãi đái thì nói luôn lại còn vãi đạn – thủy rất bạo tính, bạo mồm và không hề ngại bày tỏ quan điểm
Bọn con trai các ông, thằng nào chả thế, toàn lôi bộ phận nhạy cảm ra để nối vào câu nói cửa miệng, tôi nghe suốt , gì mà phải giảm với tránh
Các bà thì chả thế ah, có điều không nói toạc ra mà lại thậm thò thậm thụt, tôi cũng chả lạ
Để nói về Thủy, thì có nước da bánh mật khỏe khoắn kiểu con gái nhà nông sương gió, có mái tóc dài hay để ngang eo, người không nổi 1m6 xong tròn lẳn, mình cá trắm và rất hay mặc quần sóc bó sát để lộ cái đầu gối củ lạc với hai bên đùi khép khít cùng cặp mông căng tròn, nếu ăn mặc có điều kiện kiểu chị Ninh Bình thì đúng rất bốc và thậm chí còn khiêu gợi bởi dáng đi và form người thì bình thường không sang
Thế ông nay đang chén ở đâu đấy?
Có ai mà chén, đang ngồi ngồi café, rảnh hoặc tiện đường thì rẽ vào tôi mời một cốc to, sữa ông thọ ngập mồm
Thực lúc ấy tao chạy mấy chỗ rồi tranh thủ lên văn phòng, cầm mấy thứ chuẩn bị vô SG, lại sắp được ăn quận năm nằm quận ba lê la quận nhất, đỡ được vài hôm không có mưa nồm bẩn thỉu. Tính tao không thuộc dạng OCD xong bẩn là rất ghét, thành thử sau này, nhà tao ở quê hay trên này, mỗi phòng một con máy lọc khí 3 in1 dùng quanh năm không nghỉ, trừ khi bẩn quá hoặc đầy bình tích nước nó ngắt.
Méo ai ngờ đâu, tưởng nói bang quơ mà gửi địa chỉ xong, 15p sau con bé có mặt, lững thững đi bộ trong cái áo mưa dùng 1 lần và cái ô cũ, nhưng mà lại đi xe ôm, xuống xe đi bộ tìm quán tao ngồi.
Tưởng trêu, thế mà đến thật, uy tín quá
Chứ lại còn, mấy khi được zai đẹp mời rơi, tội gì không đến,
Rơi vãi gì, các bà quen rơi nên lúc nào cũng logic nhỉ
Bộp –thủy đấm tao một cái khá đau vào bả vai kèm theo cái cắn môi và liếc mắt tinh ranh.
Nói thế, dỗi về bây giờ.
Gọi đồ uống rồi hãy về , tao nói rồi đẩy cai tờ menu về Thủy- hồi đó thì lấy đâu ra kiểu cốc nhựa kèm túi chuyên dụng cho take away như bây giờ.
Thế nghỉ mà không đi chơi tình yêu tình báo gì ah, thứ 7 máu chảy về tim
Làm gì có ma nào mà yêu với chả đương, máu không chảy về tim thì chết ạ
Tưởng thi thoảng nó vẫn vừa chảy về tim và không về tim, mà vẫn sống khỏe, thậm chí còn rạng rỡ sức sống hơn?
Khiếp quá, ông bạn độ này ăn nói cũng đâu ra đấy thật, cứ tưởng bộ dạng lúc nao cũng nghiêm chỉnh lạnh lùng như lãnh đạo thì phải chỉn chu đầu cuối lắm cơ, ai dè, cũng như ai thôi
Ai là ai?
Thì là ai chứ gì
Ai ( I ) là tôi, nghĩa là như bà đúng không?
Châm chọc nhau vài câu, thì lúc ấy nói chuyện công việc các kiểu, và cái ghế vốn song song với nhau song vai của Thủy đã hơi xéo lệch về phía tao,nửa ngồi riêng nửa muốn dựa dẫm, và tao nhích ghế sang bên cho có khoảng cách.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Khi ngồi trong bữa ăn ở phòng thằng Tùng hôm trước, với thái độ và lời nói của hai chị em, tao thoáng thấy có gì đó không thực sự bình thường, một chút ý tứ, một cử chỉ thôi nhưng không đủ để che giấu được tao. Tuy nhiên, như đã nói thì thấy vậy xong hoàn toàn là không để tâm, xong đôi lúc khi bọn tao đang đi về đến cuối chai rượu hai chị ems au khi góp vui vài lưng chén, thì lời nói đã đi trước với cử chỉ. Quả thực đéo hiểu sao đám con gái lắm khi cũng hâm dở thật, xong cái trò muốn ăn lại gắp cho người thì rõ ràng bộc lộ. Nên trước đó tao đã từng nhắc nhở Tùng, chuyện nào biết chuyện đó, việc ở đâu xếp lại chỗ đó mà không mang đi tiện mồm nói lung tung, phiền phức lúc nào chả hay.
Xong đến khi này, thì sự dạn dĩ và mạnh bạo của Thủy đã dần bộc lộ, có điều nó ở đúng thời điểm đúng chỗ, chứ không còn là nói bóng gió ở xóm trọ như hôm trước.
Tựa nhờ tí, gì mà khó khăn thế?
Bà bị mềm xương sao mà chưa gì đã tựa, ghế nó có tựa lưng mà
Không, nhưng tựa ghế nó lạnh và cứng, tựa vai nó mới ấm và mềm
Vậy là thích êm ái mềm mại
Uh. Cứng hay mềm nó phải đúng lúc đúng chỗ.
Đến đây tao thấy, độ dạn dĩ, thậm chí đúng ra là máu dâm của Thủy là rất rõ, nó bộc lộ đúng qua cái dáng đi và mắt nhìn, dù thường ngày, hồi còn trọ cùng xóm cũ, thì tao ít tiếp xúc, có khi đến gần nửa năm mới nói chuyện qua loa một hai câu, còn chuyện tào lao trong xóm thì hiếm thấy kiểu ăn nói như này của Thủy. Và kiểu này khi ấy tao chợt nghĩ dễ lắm chuyện thị phi, bởi không biết đây có phải con người biết đúng biết đủ và có chừng mực hay không, hay lại nổi đóa nổi loạn lên thì cũng dở hơi, thành thử tao cũng tự lựa để cho phù hợp, thời gian đéo đâu mà đi vào chỗ lôi thôi nếu mình không cầm trịch được vấn đề. Khi mà biết nhau cũng đã gần 3 năm xong lần này là lần đầu tiên nói chuyện đến câu thứ 10 lại là ngồi riêng với nhau.
Ông đi đâu mà giấy tờ như cán bộ huyện thế
Lên cty làm mấy cái, sắp đi công tác với gửi CPN vài nơi.
Đi nhiều nhỉ, thấy bận đi vắng suốt.
Thấy ở đâu>
Thì phòng hay khóa cửa, hoặc mở cửa nhưng không có ở phòng, quần áo không treo ở cửa thì đoán thế, đơn giản vậy mà cũng hỏi được. Nghe đến đây tự nhiên tao thấy chột dạ là có thật.
Bà quen ai xóm bên này ah?
Không, quen ai đâu, thì thoảng đi chợ hoặc đi bộ lang thang thì rẽ vào ngồi nghe nhạc hay xem film nhờ, thấy thế đoán là bận thì lại về.
Mà chắc gì đã bận công tác hay bận chăm bẵm em yêu chân dài nào ấy chứ. Con trai các ông thì hở ra chỗ nào hay biết mối nào là tớn lên đi tăm tia ngay.
Vậy chắc mỗi lần bà sang xóm tôi, là phòng bà có người đến tăm tia và bà chạy chỗ, còn lúc nào đến phiên bà thì lại bổn cũ soạn lại với hai đứa kia.
Nghe thì mùi mẫn thế xong tiếng chả có, thì lấy đâu ra miếng , lại cứ đá xéo nhau.
Không, đấy là tôi đang tương tác lại với ý nghĩ của bà về tôi thôi.
Thì lại chả không đúng ah.
Tất nhiên là tôi không phủ nhận.
Còn tôi thì phủ nhận vì chả có ma nào ra hồn để mình được ngồi đối đáp như này cả.
Không biết bạn gái ông ntn, nhưng anh bạn ông có cô người yêu xinh thật, tôi qua gặp 2 lần. Nhưng nghe nói không xinh bằng người yêu của ông.
Chúng nó có nói xấu gì tôi cho bà nghe không?
Không, ai dám nói xấu ông bao giờ, chỉ khen giỏi và lắm tiền, hay đi chơi xa thôi.
Tôi còn thằng bạn nữa, làm xây dựng, bà có muốn tôi giới thiệu cho không.
Được, nhưng chân thật không đỏ thì chân gỗ phải đền bù thay thế nhé.
No, việc ai nấy lo, chả ai đèo bòng thế
Bạn ông sinh năm bn?
1984
Hơn ông 2 tuổi ah
Bằng tuổi, sinh trước mấy tháng
Oh, thế ông hơn tôi 2 tuổi , thế mà chả nói chả rằng, cứ ông tôi , ngại quá. Nhưng quen mồm không đổi lại được đâu
Chả sao, tôi không câu lệ cái này.
Câu chuyện đến lúc rôm rả hơn, và tao không muốn để một vấn đề nào đi quá vào tiểu tiết, bởi không có nhu cầu đi quá sâu quá thân, tính tao không thích kết thân với ai nếu sự quen biết và tương tác chưa đủ lâu đủ dài về thời gian, hoặc chưa đủ nhiều về các tình huống hoặc cách ửng xử trong mỗi lần gặp. Thành thử trọ cùng mà tao cũng chỉ chơi với mỗi thằng Tùng được nhiều còn lại thì chỉ tào lao xã giao, với đứa cùng phòng của Thủy và Hoa cũng vậy.
Con bé nó thích ông lắm đấy, dù biets ông đang có người yêu rất xinh.
Cô ấy tâm sự với bà ah?

Tất nhiên, ban đầu tôi không để ý, xong mấy lần thấy thái độ nó khang khác, rồi dần dần mấy lần ông ngồi chơi phòng thằng Tùng là nó tìm lý do sang chơi, xong ông còn mải chơi games nên con bé tự hụt hẫng rồi buồn, có lần còn bỏ không ăn cơm, đi lang thang mãi muộn mới về.
Thật.
Chả thật thì giả, tôi nghĩ ra được chuyện để kể với ông chắc.
Bà nói thì tôi biết vậy chứ thực tôi nào có biết, chính bà còn biết là tôi đi suốt không mấy khi ở phòng.
Ah thì là ở xóm bên này, còn hồi ông ở xóm kia, có em gái ông ở cùng thì thấy cũng hay đi xong không đi nhiều như ở bên này.
Vậy đến lúc này tao mường tượng ra coi như đầy đủ về Hoa, và thực là rất ngạc nhiên về cô bé này, và không muốn nghe Thủy nói gì thêm nữa. Tào lao một hồi thì cũng xâm xẩm tối, đèn đóm trang trí của hàng quán đã lấp lánh.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
THUỶ ĐÃ RẤT CHỦ ĐỘNG KHI CÓ CƠ HỘI VÀ SUY TÍNH MỌI LÝ DO ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC Ý MUỐN DỤC VỌNG, CÁI LÝ DO ỐI DỜI ÔI NHẤT LẠI LÀ MỘT PHA VA QUỆT XE RÁC

Thôi đi về nhỉ, sắp tối xẩm rồi. Bà có về phòng trọ hay đi chợ không?
Gớm, quan tâm quá, chợ búa gì , hai đứa kia nó đang nấu cơm rồi, về ăn cơm với bọn tôi cho vui. Thủy nói xong rồi mủm mỉm cười châm chọc. Đời nào tao lại về bên ấy làm gì cho rối việc.
Thế tôi gọi xe ôm chở bà về, tôi đi có tí việc nhé.
Cho tôi đi với, nếu không phải đi gặp bạn gái.
Về đi, tôi đi biết giờ nào mới về, bà lẽo đẽo theo làm gì, mưa và lạnh. Lỡ có thằng nào nó đến, nó lại gọi cháy máy, tôi không bỏ dở đưa về đâu.
Có cho đi thì mưa lạnh chả sao, tôi ngồi sau, có cái áo mưa khoác ngoài rồi. chứ tôi chả lo có ai đến chơi,đến không gặp thì tự đi về, có thì hôm khác chả sao.
Bên ông có còn bình nóng lạnh không? Ngồi sau xe, thủy chủ động chui vào cái áo mưa 2 mũ của tao để đỡ bị công an vẫy.
Có,sao?
Thì hỏi, hôm nào ngại đun từng ấm nước thì qua tắm nhờ.
Ok, 20k một lần tắm giặt nhé
Kinh, cứ như ở nhà nghỉ không bằng
Tôi không thuê dịch vụ này ở nhà nghỉ nên không rành giá lắm.
Này này, lại đá xéo cạnh khóe, đùa có mức thôi, không thích đùa quá thế đâu.
Thì thật mà,xưa nay nếu cần, tôi có thuê phòng thì thuê chứ chả thuê mỗi dịch vụ tắm và giặt giũ bao giờ.
Biết thế, xong kiểu của ông lại nói xỏ nói xiên thế không thích.
Tôi có nói thì nói vỗ mặt chứ xỏ xiên làm gì, xiên thì xiên chỗ khác chứ ai lại..,
Điêu, kiểu lấp lửng của ông, thành ra cứ khiến con nhà người ta lúc hào hứng lúc hụt hẫng đấy.
Đó không phải việc của tôi, bởi tính tôi nó là vậy sẵn rồi, chứ giờ lại phải lựa xem mình như này như kia cho hài lòng hàng xóm thì chịu;
ghét hay không là việc của người nghe, rõ ràng vuông vắn là vậy. Nhưng ngớt mồm dính luôn quả xe rác trong ngõ , tao phanh dúi dụi đến mức Thủy đập mồm vào vai tao ròi hai đứa ngã đổ xuống đường, không bẩn lắm xong đầu gối của Thủy đập vào mép tường, sứt miếng to chảy máu thành sẹo, xe tao thì xước một vệt ở cánh yếm ngoài. Hồi ấy khi dính một quả bảo dưỡng ở Vĩnh Hoàng cạnh trường Giao Tông, tao từ mặt và sau được mách xuống chỗ cạnh triển lãm Nông Nghiệp mỗi lần sửa chữa bảo dưỡng con Jupiter ấy luôn sau cú phanh nhớ đời, lần đầu tao bị ngã đổ con xe này từ khi mua nó.
Cái ngõ từ cổng làng đi vào đến đoạn sân bóng, chỗ cái đình thì đến giai đoạn 2009 thì nó trở nên chật chội, lại dính cái này mưa ăn combo xe rác bị đổ thì khỏi nói, tao dựng xe và quay vòng ngược lại lối bờ ao đi về phố Trung Kính, nói túm lại là đã không thuận thì kiểu đéo gì cũng có cái vướng víu phát sinh. Với cái ao mưa trùm kín, mặt mình thì thi thoảng phải lấy tay gạt nước mưa cho đỡ cay mắt, chân thì nhói đau lúc đổ xe, sau lưng thì con bé cứ suýt xoa càm ràm, thi thoảng ngực nó lại đập vào lưng mỗi khi phanh để tránh xe tránh người.
Mưa này làm tí thịt chó Nguyễn Khang thì hay nhỉ?
Đau chết cha còn chó với má,
Hay ta đi làm bát bún chó với đĩa chả nướng,thêm tí tửu cho máu nó loãng, chảy thêm ra cho đỡ bị tụ lại, hợp lý đấy bà con ạ.
Nhưng mà giờ này chúng nó đang nấu cơm, khéo xong rồi, tắm gội xong là ăn.
Thế thôi, tôi mua cho bà mấy thứ vè sơ cứu vệ sinh cho đỡ bị nhiễm trùng, tao nói khi thấy cái hiệu thuốc ở lối rẽ vào Trung Yên.
Xuống xe, ngó thấy chân mình thì sưng tấy, còn Thủy thì bị đau hơn và máu chảy đến mắt cá. Nên làm một com bo bông băng cồn rồi kháng sinh này nọ, bà chị bảo tốt hơn là đi tiêm uốn ván cho an toàn.
Thôi, chả về nữa, tôi báo bị ngã xe rồi sang nhà bạn rồi – Thủy có cô bạn đồng nghiệp tên Nhàn, sau này đến hè thì sang ở cùng phòng.
Thế ăn thịt chó giải đen nhể, lần đầu tiên tôi bị đổ ngã xe đấy. Tao nói rồi vòng ra Nguyễn Khang, quán đông vãi chưởng, sau tết, qua những ngày lễ lạt rầm rộ lại mưa gió thành ra đông khách, tiện goi đám ông anh điện lạnh ra ngồi cùng , xong có mỗi lão Phúc bồ - cánh tay phải của ông anh chạy đến góp mặt. Sau này thì mới biết, cái quán Trần Mục trên Nhật Tân, chủ nhà đã bỏ nghề không kinh doanh hàng thịt chó nữa, câu chuyện nghe có tí mùi tâm linh, ngẫm cũng thấy ngậm ngùi.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Gớm
Làm gì đến mức ấy, phi công hay kỹ sư hàng không họ cũng chưa đi đc như vậy. Hồi ấy vẫn còn cái thẻ ABTC tái cấp lại thì hay đi vùng Đông Bắc Á với bên Nam Mỹ, vì được miễn thị thực
EU thì không nói vì khối schengen nó liên thông
Laos hồi ấy đi mấy lần liên quan đến công trình với món xe tải chở cont đông lạnh thôi, không có gì đặc biệt.
Em rất thích chuyện của anh và cách chia sẽ cuộc sống của mình. Nhờ chuyện của anh mà em cũng ráng động lực làm việc. Có điều thị trường năm 2026 không khả quan cho lắm. Anh thấy sao?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Em rất thích chuyện của anh và cách chia sẽ cuộc sống của mình. Nhờ chuyện của anh mà em cũng ráng động lực làm việc. Có điều thị trường năm 2026 không khả quan cho lắm. Anh thấy sao?
Năm nay không hề dễ dàng, từ thị truongef vàng đến lãi bank, dẫn đến hành vi của nhà đầu tư đang rất cẩn trọng, ai cũng sợ bị sai quyết định
Bắt đầu vào quý 3, cú chạy đà quyết liệt của toàn xã hội để xem cuối năm nồi cơm hũ gạo nó như thế nào
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo