Giao lưu chào hỏi nhau vài vòng rượu đến giữa bữa thì hắn rút lui vì một phần không uống được một phần những gì cần trao đổi cho mấy thứ sắp làm tao cũng chi tiết luôn phòng khi tao không ở HN thì đỡ mất công chạy qua chạy lại.
Xe ông mua lâu chưa mà còn mới đẹp thế. Mà giữ gìn xe cũng giỏi đấy, thằng em tôi nó đi như phá, xe cũng được đâu 4 năm mà tã hết rồi.
Mua được vài năm rồi, sau vài tháng thì nó ra MX đấy, nhưng tôi thích con này bởi cái ống xả nó tiếng nổ hay , xe cũng nhã nhặn.
Của bền tại người, với lại đi xe và ngồi đánh bài nó phản ánh tính nết con người rất rõ.
Cũng đánh bài cơ ah, trước ở bên này thấy toàn cày game với lại bia rượu mà
Môn gì tôi cũng biết một tí, bài bạc rượu chè, đề đóm, ma túy là không dây thôi dù tôi quen và cũng chơi sơ sơ với dân nghiện.
Thế là đủ cả bộ rồi, cờ bạc, rượu, gái, Thủy nói và nhăn nhó khi tao miết cái bông cồn lau vết máu ở chân, tính băng bó luôn cho tiện tay thì nó nắm tay tao gỡ ra, chắc là đau vì lạnh lại cồn nó xót.
Con nhà giàu đi học cũng sướng thật.
Giàu gì, sướng gì, không lẽ lại ngồi đây năm mới ăn cơm mới nói chuyện cũ thì nó rông dài. Tao ngửa cổ nốc cạn chén rượu
Uống ít thôi, tí tuổi mà cứ cầm chén là cạn được,sợ thật, uống nhiều sau này vợ con nó ghét cho. Mà ông uống được rượu lại không nghiện thuốc nhỉ.
Văn mình nhân loại, có thêm rượu và thuốc đã thúc đẩy xã hội phát triển thêm rất nhiều, biết dùng biết đủ là được, tôi uống được xong không phàm, thuốc lá thì chưa biết hút, với lại mùi khói nó xộc vào khó chịu, lại ám vào tóc với quần áo, anh bạn tôi, mùa hè đi qua nó thôi là đã sặc mùi.
Thuốc lá nó hôi tù trong ra ngoài, sang phòng mấy đứa ở xóm, ngồi một tí lại phải chạy. ghét cái mùi ấy
Ghét của nào trời trao của ấy, vớ vẩn thiếu mùi ấy lại thèm và khó chịu
Thôi, xin hồn, nhà tôi bố tôi và thằng em hút thuốc tôi ớn đến cổ, lại còn cả thuốc lào.
Ông già tôi cũng thế, nhưng hút không nhiều, có tuổi rồi.
Hôm nào rảnh đi chơi tí nhỉ? Tao khá ngạc nhiên.
Chơi ở đâu, đi với ai, tôi giờ không rảnh rang như xưa nữa, công việc nó bó buộc với lại hay phải đi tỉnh.
Đi loanh quanh cho thoáng, cứ đi làm về lại chôn chân trong cái phòng trọ lắm lúc thấy bí bách, chúng nó thì đi học, mình thì đi làm lắm khi cũng lệch sóng nhau. Mà ấy là nói thế, chứ ai dám làm phiền cán bộ, với lại còn bận với em út nữa thì cỡ tôi đâu có cửa. Tao gật gù không nói thêm, nhấp thêm vài chén và nghe Thủy tào lao, về cơ bản đến lúc này thì cũng sơ bộ được, là con nhà nông như tao, ra đây học cao đẳng sư phạm, không có cửa xin vào trường công nên ở đây tình cơ đi làm giáo viên mầm non cũng đã 2 năm có lẻ. còn chuyện tình yêu bạn trai tao không bận tâm, nên không tiện hỏi, xong với cách ăn nói thế này, thì cá tính mạnh mẽ, lại bạo dạn thêm phần chủ động thì chắc hẳn cũng rất kinh nghiệm chứ chả đùa được, đã thế nhìn vóc người, cách ăn mặc thích bó sát, thì gọi đòn bọn con trai thích tán tỉnh là đương nhiên.
Xe ông mua lâu chưa mà còn mới đẹp thế. Mà giữ gìn xe cũng giỏi đấy, thằng em tôi nó đi như phá, xe cũng được đâu 4 năm mà tã hết rồi.
Mua được vài năm rồi, sau vài tháng thì nó ra MX đấy, nhưng tôi thích con này bởi cái ống xả nó tiếng nổ hay , xe cũng nhã nhặn.
Của bền tại người, với lại đi xe và ngồi đánh bài nó phản ánh tính nết con người rất rõ.
Cũng đánh bài cơ ah, trước ở bên này thấy toàn cày game với lại bia rượu mà
Môn gì tôi cũng biết một tí, bài bạc rượu chè, đề đóm, ma túy là không dây thôi dù tôi quen và cũng chơi sơ sơ với dân nghiện.
Thế là đủ cả bộ rồi, cờ bạc, rượu, gái, Thủy nói và nhăn nhó khi tao miết cái bông cồn lau vết máu ở chân, tính băng bó luôn cho tiện tay thì nó nắm tay tao gỡ ra, chắc là đau vì lạnh lại cồn nó xót.
Con nhà giàu đi học cũng sướng thật.
Giàu gì, sướng gì, không lẽ lại ngồi đây năm mới ăn cơm mới nói chuyện cũ thì nó rông dài. Tao ngửa cổ nốc cạn chén rượu
Uống ít thôi, tí tuổi mà cứ cầm chén là cạn được,sợ thật, uống nhiều sau này vợ con nó ghét cho. Mà ông uống được rượu lại không nghiện thuốc nhỉ.
Văn mình nhân loại, có thêm rượu và thuốc đã thúc đẩy xã hội phát triển thêm rất nhiều, biết dùng biết đủ là được, tôi uống được xong không phàm, thuốc lá thì chưa biết hút, với lại mùi khói nó xộc vào khó chịu, lại ám vào tóc với quần áo, anh bạn tôi, mùa hè đi qua nó thôi là đã sặc mùi.
Thuốc lá nó hôi tù trong ra ngoài, sang phòng mấy đứa ở xóm, ngồi một tí lại phải chạy. ghét cái mùi ấy
Ghét của nào trời trao của ấy, vớ vẩn thiếu mùi ấy lại thèm và khó chịu
Thôi, xin hồn, nhà tôi bố tôi và thằng em hút thuốc tôi ớn đến cổ, lại còn cả thuốc lào.
Ông già tôi cũng thế, nhưng hút không nhiều, có tuổi rồi.
Hôm nào rảnh đi chơi tí nhỉ? Tao khá ngạc nhiên.
Chơi ở đâu, đi với ai, tôi giờ không rảnh rang như xưa nữa, công việc nó bó buộc với lại hay phải đi tỉnh.
Đi loanh quanh cho thoáng, cứ đi làm về lại chôn chân trong cái phòng trọ lắm lúc thấy bí bách, chúng nó thì đi học, mình thì đi làm lắm khi cũng lệch sóng nhau. Mà ấy là nói thế, chứ ai dám làm phiền cán bộ, với lại còn bận với em út nữa thì cỡ tôi đâu có cửa. Tao gật gù không nói thêm, nhấp thêm vài chén và nghe Thủy tào lao, về cơ bản đến lúc này thì cũng sơ bộ được, là con nhà nông như tao, ra đây học cao đẳng sư phạm, không có cửa xin vào trường công nên ở đây tình cơ đi làm giáo viên mầm non cũng đã 2 năm có lẻ. còn chuyện tình yêu bạn trai tao không bận tâm, nên không tiện hỏi, xong với cách ăn nói thế này, thì cá tính mạnh mẽ, lại bạo dạn thêm phần chủ động thì chắc hẳn cũng rất kinh nghiệm chứ chả đùa được, đã thế nhìn vóc người, cách ăn mặc thích bó sát, thì gọi đòn bọn con trai thích tán tỉnh là đương nhiên.

