Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Giao lưu chào hỏi nhau vài vòng rượu đến giữa bữa thì hắn rút lui vì một phần không uống được một phần những gì cần trao đổi cho mấy thứ sắp làm tao cũng chi tiết luôn phòng khi tao không ở HN thì đỡ mất công chạy qua chạy lại.
Xe ông mua lâu chưa mà còn mới đẹp thế. Mà giữ gìn xe cũng giỏi đấy, thằng em tôi nó đi như phá, xe cũng được đâu 4 năm mà tã hết rồi.
Mua được vài năm rồi, sau vài tháng thì nó ra MX đấy, nhưng tôi thích con này bởi cái ống xả nó tiếng nổ hay , xe cũng nhã nhặn.
Của bền tại người, với lại đi xe và ngồi đánh bài nó phản ánh tính nết con người rất rõ.
Cũng đánh bài cơ ah, trước ở bên này thấy toàn cày game với lại bia rượu mà
Môn gì tôi cũng biết một tí, bài bạc rượu chè, đề đóm, ma túy là không dây thôi dù tôi quen và cũng chơi sơ sơ với dân nghiện.
Thế là đủ cả bộ rồi, cờ bạc, rượu, gái, Thủy nói và nhăn nhó khi tao miết cái bông cồn lau vết máu ở chân, tính băng bó luôn cho tiện tay thì nó nắm tay tao gỡ ra, chắc là đau vì lạnh lại cồn nó xót.
Con nhà giàu đi học cũng sướng thật.
Giàu gì, sướng gì, không lẽ lại ngồi đây năm mới ăn cơm mới nói chuyện cũ thì nó rông dài. Tao ngửa cổ nốc cạn chén rượu
Uống ít thôi, tí tuổi mà cứ cầm chén là cạn được,sợ thật, uống nhiều sau này vợ con nó ghét cho. Mà ông uống được rượu lại không nghiện thuốc nhỉ.
Văn mình nhân loại, có thêm rượu và thuốc đã thúc đẩy xã hội phát triển thêm rất nhiều, biết dùng biết đủ là được, tôi uống được xong không phàm, thuốc lá thì chưa biết hút, với lại mùi khói nó xộc vào khó chịu, lại ám vào tóc với quần áo, anh bạn tôi, mùa hè đi qua nó thôi là đã sặc mùi.
Thuốc lá nó hôi tù trong ra ngoài, sang phòng mấy đứa ở xóm, ngồi một tí lại phải chạy. ghét cái mùi ấy
Ghét của nào trời trao của ấy, vớ vẩn thiếu mùi ấy lại thèm và khó chịu
Thôi, xin hồn, nhà tôi bố tôi và thằng em hút thuốc tôi ớn đến cổ, lại còn cả thuốc lào.
Ông già tôi cũng thế, nhưng hút không nhiều, có tuổi rồi.
Hôm nào rảnh đi chơi tí nhỉ? Tao khá ngạc nhiên.
Chơi ở đâu, đi với ai, tôi giờ không rảnh rang như xưa nữa, công việc nó bó buộc với lại hay phải đi tỉnh.
Đi loanh quanh cho thoáng, cứ đi làm về lại chôn chân trong cái phòng trọ lắm lúc thấy bí bách, chúng nó thì đi học, mình thì đi làm lắm khi cũng lệch sóng nhau. Mà ấy là nói thế, chứ ai dám làm phiền cán bộ, với lại còn bận với em út nữa thì cỡ tôi đâu có cửa. Tao gật gù không nói thêm, nhấp thêm vài chén và nghe Thủy tào lao, về cơ bản đến lúc này thì cũng sơ bộ được, là con nhà nông như tao, ra đây học cao đẳng sư phạm, không có cửa xin vào trường công nên ở đây tình cơ đi làm giáo viên mầm non cũng đã 2 năm có lẻ. còn chuyện tình yêu bạn trai tao không bận tâm, nên không tiện hỏi, xong với cách ăn nói thế này, thì cá tính mạnh mẽ, lại bạo dạn thêm phần chủ động thì chắc hẳn cũng rất kinh nghiệm chứ chả đùa được, đã thế nhìn vóc người, cách ăn mặc thích bó sát, thì gọi đòn bọn con trai thích tán tỉnh là đương nhiên.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bọn ông yêu nhau lâu chưa?
Sao lại hỏi thế?
Thì tôi hỏi thôi, hỏi để học kinh nghiệm
Bà thiếu kinh nghiệm thật á.
Gớm, làm như người ta dạn dĩ và từng trải lắm không bằng.
Trông mặt bắt hình dong, các cụ bảo thế. Tao cười nhạt và lại cạn chén
Này, ăn nói cho tem tém lại, đừng vơ đũa cả nắm, đây không thích cạnh khóe mỉa mai thế đâu. Nói nghiêm túc thì lại cứ đùa.
Thôi, tôi tiện mồm nói thế thôi, chứ đời tư người khác tôi không thích tọc mạch, uống được chén nữa thì uống không thôi, tôi không thích mời phụ nữ uống nhiều.
Hiểu, xong có điều ông cứ lạnh lùng và khó gần quá, hồi ấy ở cùng xóm trọ, ra vào trông thấy nhau mà khéo cả tháng mới nói chuyện được một hai câu. Mà sao hơn tuổi người ta, cũng chả đính chính, nay mới biết.
Có gì đâu, bà gọi là thằng cũng đâu có sao, nặng nề gì
Ai lại thế, gọi anh xưng em còn chả được lại còn dám gọi thằng, thôi không có thói nói láo sau lưng người khác. Dù gì người ta cũng là giáo viên dạy hổ, Thủy cười ngờ nghệch, nhìn sắc mặt có chút thay đổi sau khi uống vài chén .
Tốt.
Thế giờ chắc phải thay đổi, có chút lý do rồi
Không cần thiết, phiên phiến đi.
Biết vậy , có lý do đủ lớn chắc sẽ gọi thuận miệng hơn. Nhưng mà góp ý là bớt lạnh lùng đi, lắm khi thấy ông cứ lầm lỳ, thậm chí nhìn người khác bằng cái kiểu xem thường xa cách. Bọn xóm trọ nó trở nên ngại nói chuyện khi thấy ông cứ như vậy.
Tôi chỉ hay nói với người cần nói thôi, còn không thì ít nói cũng tốt mà.
Vậy nay tôi trúng số khiến con hến mở miệng rồi, Thủy cười tinh quái.
Bà làm ở đó chắc sau này chăm nuôi trẻ con chắc là bài bản lắm.
Nghề mà, chăm nuôi con người khác thì là trách nhiệm của người đi làm thôi, còn con chưa có thì sau chả biết được, nói chung tôi cũng không khéo mà cũng chả đến mức bị coi là vụng. Có điều nhiều khi đốp chat bỗ bã khiến mọi người có phần không thích. Thủy lại tự uống 1 chén, tao chạm cùng rồi cản lại không cho uống thêm, tao không thích bọn con gái rượu vào rồi say lảm nhảm khóc lóc.
Mình hiểu mình, còn ai hiểu được hay không không quan trọng lắm, nhưng cũng đừng để người ta không thích hoặc ghét mình ra mặt.
Kiểu như ông ấy hả.
Đại khái thế, công việc nó là công việc, vẫn cần giao tiếp vì sống với nhau 8 tiếng mỗi ngày, còn sau đó là cuộc sống riêng, có thể tách mình hoàn toàn hoặc một phần tùy ý.
Tạnh mưa rồi, về thôi, kiếm cốc chanh muối uống cho đỡ ngấm rượu. Ông có phải làm việc gì không? Thì đi loanh quanh tí.
Cũng được, tập tài liệu bà cầm ban nãy là tôi đã xong việc từ chiều rồi. Đi uống café nghe nhạc Trịnh tí không?
Ok, đi đâu mai về cũng được. Ôm nhờ tí nhé, có sợ người yêu ngửi thấy mùi lạ không? Ngồi sau Thủy đã ghì chặt khi luồn tay vào áo khoác mangto của tao.
Sợ say ngủ gật thì bám vào, hoặc thôi đi về cho an toàn, mưa ốm thì bỏ mẹ
Ôm trai đẹp như này là không ốm được, yên tâm.
Người yêu bà kiểm tra thì phải, tin nhắn lia lịa,
Người yêu vào dĩ vãng gần 2 năm nay rồi, ai kiểm tra tôi.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngồi trong ngõ 68 Cầu Giấy, cái quán không quá nổi bật xong người ta truyền tai nhau rồi nó cũng thành điểm đến, phong trào thanh niên sinh viên nghe nhạc Trịnh từ hồi tao học năm thứ 2 là khá rôm rả, nên nghe thằng bạn mà tao biết cái chỗ này, cũng gần chỗ ăn thịt chó. Và cũng gần nhà trọ thằng bạn mà hồi mới yêu, tao đã đưa chị của tao vào ngủ nhờ một đêm mà tao đã kể hồi nào.
Thủy rủ rao uống chanh muối, xong cuối cùng cô nàng lại uống café đen đá không đường, nói thật café quán này tao hơi khó uống vì nó gắt, và cũng uống buổi chiều ở Nhân Chính rồi nên tao chả thiết lắm.
Trước kia, khi mới lên đây, mình nghe chủ yếu Bức Tường, rồi Mỹ Tâm, Đan Trường, khi loáng thoáng nghe Trịnh, đôi lúc nó da diết, lắm khi lại u buồn ma mị, nhưng nghe mãi lại thành quen, đúng chất nhạc phong cách không lẫn với ai vào đâu được. Nên sau này khi vào Huế, có lần tao tìm đến cái quán mà người ta bảo sinh thời ông ấy hay ngồi café một mình ngắm nhìn sông Hương.
Khó nghe đúng ko? Trước kia tôi cũng không nghe được xong cố bắt mình nghe mãi lại thành quen.
Đúng, có những thứ khó thu nạp xong mình cố gắng hoặc thản nhiên đón nhận, nó thành quen, giống như cái cây bị uốn mình theo chiều gió thổi.
Kinh, lại còn lãng mạn văn thơ. Chắc do mấy chén rượu nếp cái hoa vàng nó phát tác.
Dù sao tôi cũng học khối C để thi sư phạm mà, nghề mà tôi ao ước từ khi còn học cấp 2.
Thế ông thích gì nhất.
Tôi chả thích gì, đúng hơn là lúc này chẳ biết mình đang thích cái gì và không thích cái gì, gần như vô tri.
Điêu, chứng tỏ có người đang thiếu thốn tình cảm con gái, sao, tôi nói đúng không? Giận nhau hay ntn đấy?
Không gì cả, đại khái là không có gì để kể. Nghe nhạc đi, café còn nguyên cốc kìa, uống rồi về không muộn.
Đừng cố lừa dối lòng mình, lắm khi có người để kể lể tâm sự cũng tốt mà, ít nhiều được trút bỏ những suy nghĩ trong lòng, giả sử như hôm nay tôi là vậy đấy. Tự nhiên có người rủ café rồi giờ lại phê cà. Có điều mình lại không có vận may chạm được đến cảm xúc của ai đó. Nhỉ?
Mà sao ông cứ dửng dừng dung thế, khô khan đến thế được á?
Tôi vẫn vậy xưa nay, thành ra quen rồi.
Thế phải thay đổi chứ cứ mãi thế này, mấy ai mà chịu nổi.
Ai chịu được thì chịu chứ tôi đâu có bắt. Đi về thôi, không lại mưa thì ướt và bẩn lắm.
Nhưng khi đi đến Hoa Bằng thì mưa dày hạt thật, và cái lạnh ẩm nó đến khó chịu, tay cầm lái thì trơn và cóng vì nước mưa.
Này đi chậm lại tí.
Sao, muốn xuống nôn hả? ăn uống thế lãng phí quá.
Không, nhưng hay là về chỗ ông đi, giờ về phòng ướt át, lại lạch cạch thay đồ, vừa ngại vừa bất tiện, lại chân đau.
Xin hồn, hồn về phòng tôi lúc này bạn tôi nó chửi cho, tốt nhất là ai về nhà nấy, ngủ dậy mai làm gì thì làm.
Không về đâu, thật đấy, tôi chả muốn về, với lại tôi bảo chúng nó là ở chỗ cái Nhàn rồi.
Vậy chỉ đường tôi đưa về đó, gần đây không?
Ở Quan Hoa cơ
Thế ngược mẹ nó đường, tóm lại là về xóm trọ hay về nhà bạn bà, để tôi biết lối mà di chuyển, mưa lạnh, dở hơi lang thang ngoài đường đêm khuya, nồng nặc hơi rượu mai ốm bỏ mẹ.
Thế đi, tôi chỉ đường, đi về hướng mạn Chùa Hà hay lối Nguyễn Khánh Toàn cũng được. Đoạn cái bờ sông thối gần công viên Nghĩa Đô.
Đến nơi, thì con bạn gọi mãi mới ra, nhưng chủ nhà khóa mẹ cổng, hai ông bà già ấy về sau tao mới biết là dân ghi đề ở chợ Quan Hoa, ông thì hèn lép vế, con thì phá gia chi tử, và bà thì đồng bóng, đụng tí là xốc quần chửi cho không kịp che ô, sau này đến dịp hè có lần tao phải dựng xe cho Thủy trèo tường vào trong thì Nhàn mang ghế để đón cho khỏi ngã.
Thôi, mày nhờ anh ấy đưa về, mai tao xuống thăm.
Vậy là đi về, hâm không chịu nỏi,xong đúng là cuộc sống nó có những cái ngã rẽ mà không ai ngờ đến được, lúc này tao đã phừng phừng hơi rượu bốc lên, một phần bực bội bởi sự loằng ngoằng này.
Sau có đến thì bảo người ta nhờ chủ nhà để cổng hoặc mở cho, đùng một phát thế này, vừa không được việc vừa làm phiền họ nửa đêm.
Rẽ ra bờ sông ban nãy, vào đó thuê phòng nghỉ đi, muộn này, về đâu giờ cũng bất tiện. chứ tôi cũng chả nghĩ chỗ nó nhà chủ lại khó chịu thế này mà chúng nó cũng ở được.
Đi đi, tôi trả tiền phòng cho.
Dở, tôi thiếu nhiều chứ vài đồng bạc thì khó gì, có điều
Thôi không nói nữa, không lại cãi nhau, chả ra sao.
Dựng xe tháo cái áo mưa trùm đầu thì Thủy tập tễnh hỏi phòng thằng lễ tân đang ngái ngủ, rồi bám chặt tay tao lê từng bậc cầu thang bộ, cũng quá 23h đêm.
Ra khỏi wc thì Thủy cũng bỏ áo khoác và áo len, ngồi nhìn tao chằm chằm.
Sao thế. Nếu bất tiện quá thì thôi, tôi lấy phòng khác cho ông.
Hỏi xem còn không? Tao cắm cái sạc điện thoại đang ngáp pin
Mà tôi có ăn thịt ông đâu mà cứ đăm chiêu thế? Ông mệt thì cứ ngủ, tôi xem phim cũng được. Mà nói thật, ông cứ thế, làm tôi khó nghĩ quá
Thế ntn thì không khó nghĩ? Tao tìm HBO, một trong số những kênh tao thích xem nhất từ khi được ngủ nhà chị Ninh Bình.
Thế này
Thủy nói rồi lao đến ôm tao thật chặt, rúc đầu vào ngực và kéo áo khoác tao xuống, luồn hay tay vào sau lưng tao.
Bà đang nghĩ gì thế.
Em muốn được cùng anh hôm nay, anh có biết em kìm nén cảm xúc nó khổ sở như nào không? Tại sao lại phải kìm nén?
Tao gỡ tay Thủy nhưng lại càng lao bám chặt và lắc đầu lia lịa.
Đừng hỏi nữa, và đừng lạnh nhạt với em, thật đấy, con người đâu phải gỗ đá. Thủy lúc này đã luồn tay vào ngực tao tay kia đang lần xuống dưới đũng quần và xoa nhẹ từ từ,
Thế đây liệu có phải mà điều mà bà vẫn bóng gió suốt bấy nay?
Không trả lời, thủy ôm cổ và kiễng chân lên rồi hôn tao.
Đừng nói và đừng để em thất vọng, em không muốn mình bị như thế. Cái điều khiển đặt xuống bàn, tay thủy đã ở trong quần tao rồi chiếm quyền chủ động trong đó, ở trên này, hai đứa đã gần như chạm được nhau trong ham muốn dục tính.
Thủy và tao, thay nhau cởi cho nhau từng lớp áo bên ngoài, khi tao lộ ngực trần Thủy cũng chỉ còn áo ngực, xong tay lại xoa nắn thằng bé tao liên tiếp khi nó đã căng lên trong quần sịp.
 

Skyfly

Tao là gay
Ngồi trong ngõ 68 Cầu Giấy, cái quán không quá nổi bật xong người ta truyền tai nhau rồi nó cũng thành điểm đến, phong trào thanh niên sinh viên nghe nhạc Trịnh từ hồi tao học năm thứ 2 là khá rôm rả, nên nghe thằng bạn mà tao biết cái chỗ này, cũng gần chỗ ăn thịt chó. Và cũng gần nhà trọ thằng bạn mà hồi mới yêu, tao đã đưa chị của tao vào ngủ nhờ một đêm mà tao đã kể hồi nào.
Thủy rủ rao uống chanh muối, xong cuối cùng cô nàng lại uống café đen đá không đường, nói thật café quán này tao hơi khó uống vì nó gắt, và cũng uống buổi chiều ở Nhân Chính rồi nên tao chả thiết lắm.
Trước kia, khi mới lên đây, mình nghe chủ yếu Bức Tường, rồi Mỹ Tâm, Đan Trường, khi loáng thoáng nghe Trịnh, đôi lúc nó da diết, lắm khi lại u buồn ma mị, nhưng nghe mãi lại thành quen, đúng chất nhạc phong cách không lẫn với ai vào đâu được. Nên sau này khi vào Huế, có lần tao tìm đến cái quán mà người ta bảo sinh thời ông ấy hay ngồi café một mình ngắm nhìn sông Hương.
Khó nghe đúng ko? Trước kia tôi cũng không nghe được xong cố bắt mình nghe mãi lại thành quen.
Đúng, có những thứ khó thu nạp xong mình cố gắng hoặc thản nhiên đón nhận, nó thành quen, giống như cái cây bị uốn mình theo chiều gió thổi.
Kinh, lại còn lãng mạn văn thơ. Chắc do mấy chén rượu nếp cái hoa vàng nó phát tác.
Dù sao tôi cũng học khối C để thi sư phạm mà, nghề mà tôi ao ước từ khi còn học cấp 2.
Thế ông thích gì nhất.
Tôi chả thích gì, đúng hơn là lúc này chẳ biết mình đang thích cái gì và không thích cái gì, gần như vô tri.
Điêu, chứng tỏ có người đang thiếu thốn tình cảm con gái, sao, tôi nói đúng không? Giận nhau hay ntn đấy?
Không gì cả, đại khái là không có gì để kể. Nghe nhạc đi, café còn nguyên cốc kìa, uống rồi về không muộn.
Đừng cố lừa dối lòng mình, lắm khi có người để kể lể tâm sự cũng tốt mà, ít nhiều được trút bỏ những suy nghĩ trong lòng, giả sử như hôm nay tôi là vậy đấy. Tự nhiên có người rủ café rồi giờ lại phê cà. Có điều mình lại không có vận may chạm được đến cảm xúc của ai đó. Nhỉ?
Mà sao ông cứ dửng dừng dung thế, khô khan đến thế được á?
Tôi vẫn vậy xưa nay, thành ra quen rồi.
Thế phải thay đổi chứ cứ mãi thế này, mấy ai mà chịu nổi.
Ai chịu được thì chịu chứ tôi đâu có bắt. Đi về thôi, không lại mưa thì ướt và bẩn lắm.
Nhưng khi đi đến Hoa Bằng thì mưa dày hạt thật, và cái lạnh ẩm nó đến khó chịu, tay cầm lái thì trơn và cóng vì nước mưa.
Này đi chậm lại tí.
Sao, muốn xuống nôn hả? ăn uống thế lãng phí quá.
Không, nhưng hay là về chỗ ông đi, giờ về phòng ướt át, lại lạch cạch thay đồ, vừa ngại vừa bất tiện, lại chân đau.
Xin hồn, hồn về phòng tôi lúc này bạn tôi nó chửi cho, tốt nhất là ai về nhà nấy, ngủ dậy mai làm gì thì làm.
Không về đâu, thật đấy, tôi chả muốn về, với lại tôi bảo chúng nó là ở chỗ cái Nhàn rồi.
Vậy chỉ đường tôi đưa về đó, gần đây không?
Ở Quan Hoa cơ
Thế ngược mẹ nó đường, tóm lại là về xóm trọ hay về nhà bạn bà, để tôi biết lối mà di chuyển, mưa lạnh, dở hơi lang thang ngoài đường đêm khuya, nồng nặc hơi rượu mai ốm bỏ mẹ.
Thế đi, tôi chỉ đường, đi về hướng mạn Chùa Hà hay lối Nguyễn Khánh Toàn cũng được. Đoạn cái bờ sông thối gần công viên Nghĩa Đô.
Đến nơi, thì con bạn gọi mãi mới ra, nhưng chủ nhà khóa mẹ cổng, hai ông bà già ấy về sau tao mới biết là dân ghi đề ở chợ Quan Hoa, ông thì hèn lép vế, con thì phá gia chi tử, và bà thì đồng bóng, đụng tí là xốc quần chửi cho không kịp che ô, sau này đến dịp hè có lần tao phải dựng xe cho Thủy trèo tường vào trong thì Nhàn mang ghế để đón cho khỏi ngã.
Thôi, mày nhờ anh ấy đưa về, mai tao xuống thăm.
Vậy là đi về, hâm không chịu nỏi,xong đúng là cuộc sống nó có những cái ngã rẽ mà không ai ngờ đến được, lúc này tao đã phừng phừng hơi rượu bốc lên, một phần bực bội bởi sự loằng ngoằng này.
Sau có đến thì bảo người ta nhờ chủ nhà để cổng hoặc mở cho, đùng một phát thế này, vừa không được việc vừa làm phiền họ nửa đêm.
Rẽ ra bờ sông ban nãy, vào đó thuê phòng nghỉ đi, muộn này, về đâu giờ cũng bất tiện. chứ tôi cũng chả nghĩ chỗ nó nhà chủ lại khó chịu thế này mà chúng nó cũng ở được.
Đi đi, tôi trả tiền phòng cho.
Dở, tôi thiếu nhiều chứ vài đồng bạc thì khó gì, có điều
Thôi không nói nữa, không lại cãi nhau, chả ra sao.
Dựng xe tháo cái áo mưa trùm đầu thì Thủy tập tễnh hỏi phòng thằng lễ tân đang ngái ngủ, rồi bám chặt tay tao lê từng bậc cầu thang bộ, cũng quá 23h đêm.
Ra khỏi wc thì Thủy cũng bỏ áo khoác và áo len, ngồi nhìn tao chằm chằm.
Sao thế. Nếu bất tiện quá thì thôi, tôi lấy phòng khác cho ông.
Hỏi xem còn không? Tao cắm cái sạc điện thoại đang ngáp pin
Mà tôi có ăn thịt ông đâu mà cứ đăm chiêu thế? Ông mệt thì cứ ngủ, tôi xem phim cũng được. Mà nói thật, ông cứ thế, làm tôi khó nghĩ quá
Thế ntn thì không khó nghĩ? Tao tìm HBO, một trong số những kênh tao thích xem nhất từ khi được ngủ nhà chị Ninh Bình.
Thế này
Thủy nói rồi lao đến ôm tao thật chặt, rúc đầu vào ngực và kéo áo khoác tao xuống, luồn hay tay vào sau lưng tao.
Bà đang nghĩ gì thế.
Em muốn được cùng anh hôm nay, anh có biết em kìm nén cảm xúc nó khổ sở như nào không? Tại sao lại phải kìm nén?
Tao gỡ tay Thủy nhưng lại càng lao bám chặt và lắc đầu lia lịa.
Đừng hỏi nữa, và đừng lạnh nhạt với em, thật đấy, con người đâu phải gỗ đá. Thủy lúc này đã luồn tay vào ngực tao tay kia đang lần xuống dưới đũng quần và xoa nhẹ từ từ,
Thế đây liệu có phải mà điều mà bà vẫn bóng gió suốt bấy nay?
Không trả lời, thủy ôm cổ và kiễng chân lên rồi hôn tao.
Đừng nói và đừng để em thất vọng, em không muốn mình bị như thế. Cái điều khiển đặt xuống bàn, tay thủy đã ở trong quần tao rồi chiếm quyền chủ động trong đó, ở trên này, hai đứa đã gần như chạm được nhau trong ham muốn dục tính.
Thủy và tao, thay nhau cởi cho nhau từng lớp áo bên ngoài, khi tao lộ ngực trần Thủy cũng chỉ còn áo ngực, xong tay lại xoa nắn thằng bé tao liên tiếp khi nó đã căng lên trong quần sịp.
Mỡ dâng cho mèo, chẹp chẹp
 

Skyfly

Tao là gay
Ông đánh giá ntn về cô gái này?
Tạm hãy cứ coi khi ấy nó vẫn là tuổi trẻ với sức sống căng tràn, chưa có gì toan tính ấp ủ nhé
Liệu sau này cô ấy có cuộc sống êm ấm tốt đẹp hay trắc trở gian nan?
Thường tôi thấy gv mầm non nhiều em tôi gặp khá dâm dục, nhưng cs các em sau rồi cũng bình bình chứ k nổi bật gì, đa số qua tuổi chơi thì các em sẽ kiếm 1 thằng cưới và an phận, nếu có thay đổi thì chắc là sự bất ngờ của số phận. E thuỷ này cũng khá là nhẫn và chờ cơ hội, gặp đúng lúc ông tạo cho cơ hội thì dễ gì gà bỏ thóc 😆
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thường tôi thấy gv mầm non nhiều em tôi gặp khá dâm dục, nhưng cs các em sau rồi cũng bình bình chứ k nổi bật gì, đa số qua tuổi chơi thì các em sẽ kiếm 1 thằng cưới và an phận, nếu có thay đổi thì chắc là sự bất ngờ của số phận. E thuỷ này cũng khá là nhẫn và chờ cơ hội, gặp đúng lúc ông tạo cho cơ hội thì dễ gì gà bỏ thóc 😆
Tks.
Thuỷ theo tôi nghe tâm sự khi đó, cùng đám bạn cô ấy thì tuổi học sinh và sinh viên rất thuần , gần như không gì nổi bật khác biệt.
Chỉ có điều trời ban cho tâm thân mình trắm, tròn trịa và rõ nổi bật cho 3 vòng, da bánh mật và cặp mắt ưu tư
Còn chuyện gà thóc thì tôi lại hoàn toàn chả nghĩ gì sất, có điều mình quyết đoán bên ngoài bao nhiêu thì với phụ nữ trong không gian kín và riêng tư thì lại dễ sinh thói nuông chiều họ 😂
 

zai97

Tao là gay
Tks.
Thuỷ theo tôi nghe tâm sự khi đó, cùng đám bạn cô ấy thì tuổi học sinh và sinh viên rất thuần , gần như không gì nổi bật khác biệt.
Chỉ có điều trời ban cho tâm thân mình trắm, tròn trịa và rõ nổi bật cho 3 vòng, da bánh mật và cặp mắt ưu tư
Còn chuyện gà thóc thì tôi lại hoàn toàn chả nghĩ gì sất, có điều mình quyết đoán bên ngoài bao nhiêu thì với phụ nữ trong không gian kín và riêng tư thì lại dễ sinh thói nuông chiều họ 😂
lại đến em mới à
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
C NB.1 cô gái để mà nói kiếm trước đấy và bây giờ thực sự khó.dám yêu dám dâng hiến dám đợi chờ.Và tôi vẫn có niềm tin đó và đang là vk của bạn bây giờ.câu chuyện của b sẽ vẫn còn và hãy gim lại bình luận này cho đến lúc kết thúc.nếu vk b lộ diện là c NB thì nhất định hẹn b 1 lần bia hơi HN nhé.
Tháng sau tôi lên Thái Nguyên, rảnh tôi alo bia bọt
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chiều em đi, tao xoay Thủy ngồi lên đệm, hai đứa lại lao vào nhau một cách hối hả, khi tao chống hai tay xuống đệm thì Thủy đã rướn người đưa lưỡi khắp hai bên ngực và lên cổ tao, lần này, thực sự tao đã gặp một người rất thành thục chuyện chăn gối.
Cái lưỡi của Thủy nó khiến tao hung phấn rất nhanh, xong dù vậy tao cũng không kéo quần Thủy ra, vấn để cô ấy nằm ngửa và buông 1 chân đau xuống mép giường, hai đứa hổn hền và nuốt hơi nhau tới tấp, mùi men đang dần lấn át không khí trong phòng.
Khi này, thì mỡ dâng miệng mèo, tao cũng làm tới luôn, khi lách tay vào cạp chun và kéo quần ngoài của thủy, một sự hợp tác lại khi Thủy chủ động nhấc hông lên cho tao dễ dàng hơn.
Dù da bánh mật thôi xong lại nhẵn và mịn, không thể láng mướt được như chị Ninh bình hay của Jill và Linh sau này, hai đứa vẫn hôn nhau khi tao đã nằm sấp lên người cô ấy, áo ngực vẫn đang cài mắc, tao đẩy nó lên và ngậm nhé đầu núm vú, một cú rướn người khi tao đá lưỡi quanh đầu núm mềm, dù đã nhô hẳn và chưa căng cứng, thủy như đang muốn được kích thích mạnh hơn, trong cơn thèm khoái lạc. Cầm tay tao đặt vào trong quần lót, khi vượt xuống lớp long dày và mềm, đặt ngón giữa vào hai bép ngoài, một cảm giác ấm và ẩm rồi trơn ướt rất nhanh trên ngón tay tao.
Khi này, với hai mối tình, gần 6 năm kinh nghiệm giường chiếu của tao đã thực sự phát huy trên người Thủy, khi ngón tay đưa lên xuống dọc hai bên mép, với vệt long thưa và mịn hai bên như đang tham gia vào việc kích thích dục tính của thủy, tiếng ậm ..ừ khan khan trong cổ họng như muốn được thoát ra thành tiếng nhưng mỗi lần thế thân dưới của Thủy lại co lên theo từng cú trượt của ngón tay tao, quần lót mềm đã dính ướt dịch nhờn âm đạo.
Thủy, với một sự chủ động và hợp tác không ngờ, và cũng có vẻ không muốn được chỉ có thế khi vẫn không ngớt rên rỉ thở dốc, rướn căng bộ ngực khi nó đang ở trong miệng tao, tay Thủy đã nắm chặt thằng nhỏ của tao như một kiểu sở hữu.
Có lẽ ngón tay là chưa đủ, thì chiếc quần lót mềm ấy đã được lột ra , tao trườn người dọc theo cái mu cao và đầy, một tiếng Aaa thốt lên khi điểm chạm hung phấn của cô bé được tao lướt dọc trên dưới bằng lưỡi, chiếc ga đệm đã bị xô lệch bởi hai tay Thủy túm chặt và cào lên đó cũng những cú nảy hông bật lên vì cô bé bị kích thích.
Khi hai đứa đã trần truồng toàn bộ, mồ hôi rịn ra thì Thủy đã càm thằng nhỏ của tao đặt vào cửa mình đã ướt nhẹp.
Trơn, ấm và khít là cảm giác đầu tiên thấy được, khi đã quen dần với cự ly, tao tiến sâu một cách chậm rãi cho đến khi lút cán, đều đặt, liên tục nhưng không quá nhanh để cảm nhận được nhau, đến khi tiếng rên rỉ nhanh hơn, thở dốc hơn và Thủy đã sẵn sàng đón nhận thì tao mới thực chiếm lĩnh cuộc làm tình xuất phát từ một tình huống éo le lúc chiều.
Không cần vội, vẫn để bờ mông Thủy ở mép đệm, hai khoeo chân đã nằm trên hai cánh tay tao , giữ hai bờ mông căng tròn ấy và tao tiếp tục với những cú nhấp đều, không căng khít đến mức đau đớn như chị Ninh Bình, xong vẫn đủ để mang lại cho tao một cảm giác sướng cho thằng nhỏ.
Ôi anh ơi, ôi..ôi, anhhhh, tiếng của Thủy không ngừng cất lên mỗi khi tao làm vài cú chậm lại thêm một cú nhanh và dứt khoát như chạm đến đáy cái âm đạo đang rỉ dịch nhờn loang hết hai bên, lớp long đã bết dính lại. Với tư thế một đứa đứng tấn công còn đứa kia nằm đón nhận, nắm sự kiểm soát chủ động, nhìn hai bên ngực tròn của Thủy đung đưa theo tưng cú nhấp, túm chặt lấy nó và làm chỗ bám khi tao tiếp tục nhấp ra nhấp vào ở bên dưới, khi hai chân Thủy đã nhu buông thõng, cảm như cô nàng đã gần ngấm cơn khoái lạc, thay vì khiêu gợi lấp lửng buổi chiều, thì giờ Thủy đã gần như quy phục hoàn toàn, bám lấy hai bên hông, nhìn bộ ngực in hẳn vết ngón tay, có lẽ khá đau xong lúc này dường như không còn nghĩ đến cảm giác đó nữa, tiếng phạch phạch vang lên, nhanh dần một cách dứt khoát kèm tiếng kêu rên của Thủy, một cú nhấp cuối dứt khoát vào kịch sâu và đủ mạnh để thằng bé của tao trào ra xối xả trong âm đạo của Thủy. Hai đứa nằm thở một hồi rồi thiếp đi lúc nào không hay, vừa do rượu, vừa được lĩnh trọn đủ cơn khoái lạc.
Một tiếng ho của Thủy làm tao thức giấc, cũng đã quá 2h sáng, với cái điều khiển tìm Cinemax hoặc Discovery, Thủy oằn người rồi ôm tao thật chặt, dưới ánh đèn ngủ treo tường, hai mắt cô bé vẫn nhắm nghiền và thở đều nhịp, lồng ngực phập phồng và hai bầu vú vẫn hằn in đôi bàn tay tao lúc trước, thấy ướt ướt và dính dưới ga đệm tao xoay Thủy dịch sang một bên rồi dậy tìm vào wc.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đêm anh anh em đi Châu Âu hay Bắc Phi?
 

Đính kèm

  • IMG_8881.jpeg
    IMG_8881.jpeg
    179 KB · Xem: 20
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo