Về xóm trọ, thay quần áo xong, check skype và mail xong nằm chợp mắt thì có tiếng tin sms, mặc kệ, tao đang nghĩ miên man về chuyện diễn ra trong gần 20 tiếng qua, bất ngờ, dồn dập, không hề nghĩ lại có những chuyện ấy diễn ra và đang định hình lại mối quan hệ này và nghĩ về Thuỷ. Liệu có gì sẽ trở thành sai lầm tai hại và những sự cố đang tiềm ẩn trước mắt, một thằng như tao, chưa miệt mài tán gái bao giờ, có người yêu và được dâng hiến rất nhanh, yêu cũng đủ lâu, kinh qua buốn bán và các loại công việc cũng như va chạm đủ loại người ở cái đất này, không lẽ lại trở thành một trò hề mỉa mai đang chờ đón.
Xâu chuỗi lại về trước, thì dù không hay nói chuyện, nhưng thấy hầu như đi làm hay đi học về là ở xóm, chưa thấy khi nào đi qua đêm hoặc ít thấy có đối tượng nào đến chơi bời tán tỉnh. Đại khái không thấy có gì đặc biệt mà phản ánh hành vi cũng như lối sống, cũng được ăn học tử tế
Vậy có thể coi như không hẳn là loại con gái buông thả phóng túng bừa bãi
Mà có thể là người có cá tính dạn dĩ, dục tính mạnh, xong cách thể hiện trong sinh hoạt ở cái xóm ấy lại khiến đám con trai không dám đụng chạm vì tao nghĩ:
- Va vào lại vênh nhau về góc nhìn nhận thức, hoặc lệch tính nết, lấn át được thì sợ bị luỵ mà không thì lại bị thao túng rồi xung đột
- , còn mấy thẳng nhỏ tuổi hơn thì bỏ qua
Thôi tạm vậy, đến đâu hay đến đó, tao ko bận tâm lắm đến lịch sử quá khứ của cô ấy, có điểu nay chủ động tránh thai làm tao hơi sốc, điều này chưa hề có trong tư tưởng của tao từ khi yêu chị đầu tiên đến chị Ninh Bình.
Mở list nhạc vặn nhỏ tiếng rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Vào nhà đi em, nó đang ngủ, để anh gọi cho
Hoa sang, thằng Thuận về lúc nào tao không biết
Dậy đi, có em gái xinh đến thăm này
Thôi em về đây, kệ anh ấy ngủ, lúc khác em sang
Nó ngủ mấy tiếng rồi, vào đi, anh cũng sắp phải đi đây.
Tao lồm cồm dậy, mở cửa sổ và bật điện cho Hoa đỡ ngại.
Quần áo ông tôi giặt phơi rồi đấy, thức đêm hay sao mà ngủ như chó con no sữa thế.
Anh lại chơi game ah
Chị Thuỷ nhà em cũng xuống nhà bạn từ chiều qua chưa thấy về
Không, anh đi uống với bạn về muộn.
Signout ứng dụng và mail, tao để máy cho Hoa ngồi làm bài rồi xếp lại tập tài liệu để hôm sau đi làm. Lúi húi với cái ba lô ngó lên thấy hai chị em đang Yahoo với nhau, xong tao coi như không biết, và để xem hai người này đang ntn với nhau và với tao trong thời gian tới.
Hai thằng đứng ngoài sân đang to nhỏ với nhau về đám cánh quân bên Đông Anh và Sóc Sơn, chuyên môn tao ko can thiệp, mà chỉ chuyện tài chính tiền nong mà thôi, nuối và tìm việc cho đám quân tầm 8-10 người cả thợ và phụ là chạy 2 công trình song song được, và xác định làm ở đó lâu vài ba năm là nâng cấp dần đồ đạc phương tiện thay vì tạm bợ như ban đầu. Cụ tỉ hơn, ba thằng ngồi với nhau một bữa, tao rủ Hoa ở lại ăn cùng, trong khi ấy Thuỷ nhắn tin tới tấp mà tao chưa trả lời được tin nào ra hồn
Anh có tranh thủ ngủ một lúc không hay làm gì đấy, em mới ngủ dậy, đau đầu quá. Nhàn nó lạch cạch đồ đạc mà em ngủ không biết tí gì. Không có việc gì thì anh nghỉ ngơi đi, cả đêm qua vật lộn với nhau, em mệt rũ người.
Đâu rồi, sao không thấy nhắn lại thế, ngủ dậy thì nhắn em nhé, Nhàn nó đang bảo ở đây ăn cơm, nếu mưa thì em ở lại, không mưa thì anh chạy qua đón em về với nhé.
Ơ này, bơ người ta thật đấy ah, Hoa nó bảo tí nữa nó sang ngồi nhờ máy tính của anh , nó nhắn cũng không thấy anh trả lời.
Em nó có hỏi gì thì lựa bảo nhé, không về lại sùi sụt nẫu lắm.
Ra đến quán, kệ mấy đứa tự gọi đồ ăn, tao nhắn tin với Thủy, Hương và mấy anh em khác trong SG.
Thằng bạn nó về, tiện có tí việc nên ra ngoài ăn với chúng nó, Hoa với Tùng cũng đang ở đây. Lúc em nhắn anh ngủ, đến lúc Hoa sang thì bạn nó gọi anh mới dậy, công nhận được ngủ bù một đêm mất ngủ, cũng bõ nhỉ.
Bõ gì mà bõ?
Thì bõ một đêm mất ngủ, thì ngủ lại bù cho bõ thôi.
Hồi ấy tao vẫn đùng máy Nokia N73 GSM, nên tin nhắn là không có dấu, thành ra tao tự có thói quen là không viết tắt, đến bây giờ cũng vậy.
Mà sao Hoa cũng đi, tưởng anh có việc với bạn?
Thì đúng, tiện mồm bảo đi, lôi cả thằng Tùng khi nó vừa sang.
Kinh, em bé Hoa số sướng, toàn được đi ăn với anh zai, mình thì chả được xo múi miếng gì, thôi nhớ chăm sóc em ấy nhé, em đi nấu cơm với Nhàn.
Có gì đâu, lớn cả, tự ăn được chứ có phải em bé đâu mà chăm sóc, hơn nữa còn đang khỏe mạnh chứ có ốm đau gì.
Thì đấy, lúc ngồi ăn em nó lại yếu mềm, không lẽ anh zai lại không một động thái gì.
ở đây có 3 anh và 1 thàng Tùng, chắc không lo lắm, nhỉ, có gì thì để cho Tùng nó lo, 3 anh chả đến lượt đâu.
Thôi, anh ăn đi, không nhắn nữa không mọi người lại hỏi, rồi bất lịch sự.
Ăn xong, Tùng với Hoa về trước, ba thằng tao ngồi lại nói chuyện làm ăn, những cái gì cần biết và note lại với nhau cũng xong, phần còn lại là làm và tiền thôi, cũng mong mọi thứ túc tắc để duy trì được mối công việc này, khi mà điện thoại tao đã không còn mặn mà và không tập trung được bởi thời gian nó bị chi phối nhiều quá.
Thủy hỏi chỗ ăn uống, và bảo tao đón ở quán café ngoài Trung Kính, gần trường Phương Đông, thấy hơi ngạc nhiên xong chưa vội hỏi. Giải tán cuộc nhậu, ba thằng về xóm trọ, tao vòng ra đón Thủy, thấy quần áo khác, thêm túi xách to nên ngạc nhiên.