Để Jill không phải lịch kịch trong siêu thị,tao từng bước hướng dẫn Jill cách đi chợ, nấu mấy món ăn cơ bản của thời sinh viên và giúp cô ấy hình dung được thời đó của tao nó như nào, vừa hai đứa hiểu nhau hơn và có thêm sự đồng điệu, cũng là một đứa rành hơn tiếng Việt một đứa khá hơn tiếng Anh. Nên cứ không có việc phát sinh, thì một trong hay ngày cuối tuần là tao sẽ về với Jill, nấu nướng, đi xem phim, ngồi hóng gió trên tầng mái của dãy nhà tập thể, đi ăn vặt ngoài Trung Tự hay khu chợ Kim Liên, thoáng cái đã hơn một tháng Jill sống ở Việt Nam. Lối sống của Jill cũng na ná như chị Ninh Bình, có điều văn hóa và cách ăn mặc ngoài công việc thì lại hiện đại hơn, đúng theo kiểu bọn thanh niên bên kia, khi trời nắng ấm hơn, chớm hè thì cặp chân dài trắng mượt được phô rõ hẳn, quần sooc cạp trễ ống ngắn, áo phông cổ trễ ngang vai hoặc áo hai dây, toát lên body nóng bỏng đầy cuốn hút. Khác biệt là Jill thích nhuộm tóc màu hạt dẻ còn chị Ninh Bình thì không, Jill thích đeo vòng hạt bằng đá hoặc gỗ mỹ nghệ, chị Ninh Bình thì thích lắc cổ tay bằng vàng trắng và đồng hồ. Trên giường, Jill thích được chăm bẵm và mời gọi cùng sự nhẹ nhàng âu yếm, còn chị Ninh Bình thì thích sự đồng điệu, cùng nhau dẫn dắt vào cuộc ân ái nhưng lại thăng hoa mãnh liệt. Ngồi chung văn phòng, nếu cả hai miệt mài chăm chú thì không sao, xong nếu rảnh, Jill sẽ xuống phố đi lang thang hoặc ngồi một chỗ nào đó và nhắn tao ra ngồi cùng, tránh ánh mắt để ý lời ra lời vào ở văn phòng có điều cô bé không dám ngồi lên xe ôm mà chỉ dùng được taxi. Sau khi trở lại Hà Nội, Jill có mang cho tao một em Thinkpad mới cáu cạnh, y hệt như cái cô ấy đang dùng, nói là quà của bộ phận kỹ thuật tập đoàn gửi tặng để tao làm có công cụ làm việc.
Khi cái văn phòng đã được nâng cấp hoàn chỉnh, tao và anh Sơn có một phòng riêng, anh em cũng nói chuyện và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Một ông anh rất thân thiện, chuyên nghiệp và tận tâm, tao cũng học hỏi được rất nhiều từ ông anh này, chỉ một điều thấy hơi ngược là tính ông anh lại không bon chen, sống thong thả và thích tròn vai. cái bàn tao ngồi vuông góc với chỗ ông anh và nhìn thẳng ra phía Jill ngồi riêng một bàn ở gần lối ra ban công, thi thoảng ngẩng mặt chạm ánh mắt nhau, ăn quá nhíu mày hay bĩu môi.
Tổng kết lại sau chuyến hàng đầu tiên về Cát Lái trong hợp đồng, anh em rủ nhau ăn nhà hàng, xong vào cái mùa hè nắng tháng 5, kéo nhau ra bia Bò Tùng Xẻo hoặc Legend Beer là hợp lý nhất.
Turn đầu này là tiền đề để anh em ta có cái văn phòng nó khang trang hơn, bớt tạm bợ như trước, tiền không phải hạn hẹp xong tôi muốn nó thay đổi được bằng thành quả làm việc của cả tập thể. Nhóm của 3 anh em và cô Jill đang đi vào đúng mạch, mọi người cùng cố gắng để trôi chảy về sau, nhưng cũng không nên ôm đồm quá, nhất là chú em, share bớt việc lặt vặt cho các bạn ấy làm rồi mình tổng hợp lại , tập trung cho chiến dịch lớn tiếp theo với đội Đà Nẵng, tiến sang Laos trong năm nay luôn. Chủ trương của HĐQT là giữ nguyên ekip và mở rộng thêm các đầu mối ở Sài Gòn và Đà Nẵng, việc này ta đã làm xong với Đà Nẵng, còn lại trong Sài Gòn thì tôi làm luôn trong tháng này để tháng tới có chỗ ngồi làm việc đi lại. CEO vẫn phụ trách hộ tôi đầu mối bên Trung Quốc,anh Sơn lo phần hậu cần và đối nội, tới đây cầm việc cho Đà Nẵng bên Laos, tôi sẽ triển khai thêm một Job nữa bên Trung Đông, dù có qua nhiều lần xong nó vẫn mang tính chất dò đường, nên cẩn trọng nếu không là mất người mất việc, lại còn tiền nong nữa.
Xong cơ bản, nội lực của các vị ấy đã đủ mạnh, tích lũy sau nhiều năm bôn ba chính chiến ở các loại hình công việc, thêm nữa là có vị kế toán quá ổn, cân đối và điều tiết dòng tiền cực bài bản và hợp lý, mọi vướng mắc của ekip cũ đã dồn xếp ổn thỏa, có được cơ ngơi và nâng cấp dàn dần thành bản doanh chính thức đàng hoàng sau khi tăng 300% vốn điều lệ để xử lý nội bộ khi ekip cũ không đủ lực để theo tiếp và bị pha loãng cổ phần hiện hữu.
Từ ban giám đốc đến tất cả các bộ phận đều được phân vai và rạch ròi công việc, duy chỉ có tao và anh Sơn, CEO và Jill là sẽ phải di chuyển nhiều hơn, nên trong cả năm 2010, Thẩm Quyến, Thượng Hải, Quảng Châu là bọn tao đi như cơm bữa. Và tất nhiên là tiền thì khỏi nói rồi, không quá rủng rỉnh xong nó ra tấm món, vậy nên tao mới bảo ông bà già tính toán mua lại cái tàu phát mãi, rồi 2011 tao quyết định làm nhà sau khi xoay sở đủ thứ.
Ngồi với Jill ở quán café bên Nhân Chính sau khi hai đứa đi ăn về, có hai cái phong bì đưa tao
Gì thế này?
Cái đầu tiên là tiền thuê nhà của em, CEO đã đưa riêng cho em, nhưng em đã có tiền phụ cấp của tập đoàn, nên anh cầm lấy mà chi dùng, hai sếp chơi thân với nhau, nên việc thuê nhà này là đặt bên ngoài công việc của hai bên, anh đừng ngại.
Cái thứ 2, là ông Lý nhờ em gửi riêng cho anh, cái này anh giữ kín, nó nhạy cảm
Lý do tại sao ông áy lại nhờ em chuyển cho anh, trong khi anh là người của bên này, lẽ ra việc nội bộ bên ấy với nhau thì mới đúng chứ?
Không, đừng hiểu lầm, không phải có gì ẩn khuất đằng sau làm ảnh hưởng đến công việc đâu, mà khi đọc các báo cáo em tổng hợp gửi về, thì đó là một phần coi như là tri ân riêng với anh trong mấy hợp đồng vừa qua, khi anh tự chủ từ đầu đến khi có deal và giao hàng về cho khách.
Đó là việc anh được bên này phân công mà, bên này họ cũng trả lương anh đầy đủ.
Đúng, em biết, ai cũng biết, xong với ông Lý, thì một người nóng nảy bộc trực xong lại rất đàng hoàng, có đầu có cuối, tuy nhiên việc họ có mối quan hệ với nhau là một chuyện còn đây là phần riêng của anh. Anh cứ giữ lấy, để em hoàn thành nhiệm vụ sếp em giao.
Vậy còn em?
Em thì có phụ cấp và thù lao theo chế độ cty em dành cho chuyên viên phái cử đi nước ngoài phát triển hỗ trợ đối tác rồi, ngoài ra hàng tháng cty anh cũng có phụ em 500$ nữa, anh không phải lo cho em. Nên em thấy ông Lý làm vậy cũng là xứng đáng dành cho anh, bởi ban đầu không ai nghĩ là có thể ra được những hợp đồng trước chuyến đi Thượng Hải ấy đâu. Ngồi phân tích tâm sự mãi một hồi, cuối cùng tao cũng đành cầm hai cái phong bì ấy, xong sau này thì mới thấy, cái người ta tính toán sâu xa là không đơn thuần tiền hàng ban đầu, mà phụ tùng phụ kiện và cơ sở mọc lên sau bán hàng, lợi nhuận lâu dài bền vững đi nối gót với doanh thu trước mắt.
Vậy, bây giờ em muốn đền đáp em như nào, bởi không có em thì khó trôi việc được.