Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

caroti

Yếu sinh lý
Trời không cho không ai toàn bộ và không tước đoạt ai tất cả. Chuồng ngựa hay con ngựa của bạn thì tôi lại thấy như nảy
Kiếm mẹ nó một con mà cưỡi, biết cưỡi biết chăm biết phối giống thì từ đấy đứng giữa đàn ngựa sẽ biết chọn con nào và nên bắt con nào về nuôi 😂
Phải ko hả @caroti
đúng a, e thấy cứ cưỡi mẹ 1 con cho quen đã, quen rồi sẽ tự tin cưỡi thêm nhiều con khác, chứ cứ trông chờ vào cái con mình thích nhưng đéo biết cưỡi thì cũng vứt :))
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
đúng a, e thấy cứ cưỡi mẹ 1 con cho quen đã, quen rồi sẽ tự tin cưỡi thêm nhiều con khác, chứ cứ trông chờ vào cái con mình thích nhưng đéo biết cưỡi thì cũng vứt :))
Vậy nên bây giờ, khi thông báo tuyển nhân sự nên thêm một câu BIẾT CƯỠI NGỰA LÀ MỘT LỢI THẾ thay vì chỉ biết mỗi tiếng Anh như truyền thống của các đơn vị tuyển dụng
Vớ vẩn lại kiếm ra được kỵ sĩ kiểu Gia Cát tuyển được Tử Long
 

taovotoi6789

Yếu sinh lý
đúng a, e thấy cứ cưỡi mẹ 1 con cho quen đã, quen rồi sẽ tự tin cưỡi thêm nhiều con khác, chứ cứ trông chờ vào cái con mình thích nhưng đéo biết cưỡi thì cũng vứt :))
Vậy nên bây giờ, khi thông báo tuyển nhân sự nên thêm một câu BIẾT CƯỠI NGỰA LÀ MỘT LỢI THẾ thay vì chỉ biết mỗi tiếng Anh như truyền thống của các đơn vị tuyển dụng
Vớ vẩn lại kiếm ra được kỵ sĩ kiểu Gia Cát tuyển được Tử Long
cảm ơn các a người từng trải, tối t7 tuần này có tg nghỉ chắc e kiếm chỗ nào yên tĩnh thoáng thoáng chill chill suy nghĩ cho thoáng cái đầu {confuse}
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
cảm ơn các a người từng trải, tối t7 tuần này có tg nghỉ chắc e kiếm chỗ nào yên tĩnh thoáng thoáng chill chill suy nghĩ cho thoáng cái đầu {confuse}
Uhm, làm đi nghĩ ít thôi
Cái gì hay bên nước ngoài nó làm hết rồi
Vừa làm vừa nghĩ, kiểu đắp bờ ruộng cấy ấy, vừa đắp vừa ngắm vừa căn chỉnh chứ nghĩ mới đắp là không làm ra cái gì đâu.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Để Jill không phải lịch kịch trong siêu thị,tao từng bước hướng dẫn Jill cách đi chợ, nấu mấy món ăn cơ bản của thời sinh viên và giúp cô ấy hình dung được thời đó của tao nó như nào, vừa hai đứa hiểu nhau hơn và có thêm sự đồng điệu, cũng là một đứa rành hơn tiếng Việt một đứa khá hơn tiếng Anh. Nên cứ không có việc phát sinh, thì một trong hay ngày cuối tuần là tao sẽ về với Jill, nấu nướng, đi xem phim, ngồi hóng gió trên tầng mái của dãy nhà tập thể, đi ăn vặt ngoài Trung Tự hay khu chợ Kim Liên, thoáng cái đã hơn một tháng Jill sống ở Việt Nam. Lối sống của Jill cũng na ná như chị Ninh Bình, có điều văn hóa và cách ăn mặc ngoài công việc thì lại hiện đại hơn, đúng theo kiểu bọn thanh niên bên kia, khi trời nắng ấm hơn, chớm hè thì cặp chân dài trắng mượt được phô rõ hẳn, quần sooc cạp trễ ống ngắn, áo phông cổ trễ ngang vai hoặc áo hai dây, toát lên body nóng bỏng đầy cuốn hút. Khác biệt là Jill thích nhuộm tóc màu hạt dẻ còn chị Ninh Bình thì không, Jill thích đeo vòng hạt bằng đá hoặc gỗ mỹ nghệ, chị Ninh Bình thì thích lắc cổ tay bằng vàng trắng và đồng hồ. Trên giường, Jill thích được chăm bẵm và mời gọi cùng sự nhẹ nhàng âu yếm, còn chị Ninh Bình thì thích sự đồng điệu, cùng nhau dẫn dắt vào cuộc ân ái nhưng lại thăng hoa mãnh liệt. Ngồi chung văn phòng, nếu cả hai miệt mài chăm chú thì không sao, xong nếu rảnh, Jill sẽ xuống phố đi lang thang hoặc ngồi một chỗ nào đó và nhắn tao ra ngồi cùng, tránh ánh mắt để ý lời ra lời vào ở văn phòng có điều cô bé không dám ngồi lên xe ôm mà chỉ dùng được taxi. Sau khi trở lại Hà Nội, Jill có mang cho tao một em Thinkpad mới cáu cạnh, y hệt như cái cô ấy đang dùng, nói là quà của bộ phận kỹ thuật tập đoàn gửi tặng để tao làm có công cụ làm việc.
Khi cái văn phòng đã được nâng cấp hoàn chỉnh, tao và anh Sơn có một phòng riêng, anh em cũng nói chuyện và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Một ông anh rất thân thiện, chuyên nghiệp và tận tâm, tao cũng học hỏi được rất nhiều từ ông anh này, chỉ một điều thấy hơi ngược là tính ông anh lại không bon chen, sống thong thả và thích tròn vai. cái bàn tao ngồi vuông góc với chỗ ông anh và nhìn thẳng ra phía Jill ngồi riêng một bàn ở gần lối ra ban công, thi thoảng ngẩng mặt chạm ánh mắt nhau, ăn quá nhíu mày hay bĩu môi.
Tổng kết lại sau chuyến hàng đầu tiên về Cát Lái trong hợp đồng, anh em rủ nhau ăn nhà hàng, xong vào cái mùa hè nắng tháng 5, kéo nhau ra bia Bò Tùng Xẻo hoặc Legend Beer là hợp lý nhất.
Turn đầu này là tiền đề để anh em ta có cái văn phòng nó khang trang hơn, bớt tạm bợ như trước, tiền không phải hạn hẹp xong tôi muốn nó thay đổi được bằng thành quả làm việc của cả tập thể. Nhóm của 3 anh em và cô Jill đang đi vào đúng mạch, mọi người cùng cố gắng để trôi chảy về sau, nhưng cũng không nên ôm đồm quá, nhất là chú em, share bớt việc lặt vặt cho các bạn ấy làm rồi mình tổng hợp lại , tập trung cho chiến dịch lớn tiếp theo với đội Đà Nẵng, tiến sang Laos trong năm nay luôn. Chủ trương của HĐQT là giữ nguyên ekip và mở rộng thêm các đầu mối ở Sài Gòn và Đà Nẵng, việc này ta đã làm xong với Đà Nẵng, còn lại trong Sài Gòn thì tôi làm luôn trong tháng này để tháng tới có chỗ ngồi làm việc đi lại. CEO vẫn phụ trách hộ tôi đầu mối bên Trung Quốc,anh Sơn lo phần hậu cần và đối nội, tới đây cầm việc cho Đà Nẵng bên Laos, tôi sẽ triển khai thêm một Job nữa bên Trung Đông, dù có qua nhiều lần xong nó vẫn mang tính chất dò đường, nên cẩn trọng nếu không là mất người mất việc, lại còn tiền nong nữa.
Xong cơ bản, nội lực của các vị ấy đã đủ mạnh, tích lũy sau nhiều năm bôn ba chính chiến ở các loại hình công việc, thêm nữa là có vị kế toán quá ổn, cân đối và điều tiết dòng tiền cực bài bản và hợp lý, mọi vướng mắc của ekip cũ đã dồn xếp ổn thỏa, có được cơ ngơi và nâng cấp dàn dần thành bản doanh chính thức đàng hoàng sau khi tăng 300% vốn điều lệ để xử lý nội bộ khi ekip cũ không đủ lực để theo tiếp và bị pha loãng cổ phần hiện hữu.
Từ ban giám đốc đến tất cả các bộ phận đều được phân vai và rạch ròi công việc, duy chỉ có tao và anh Sơn, CEO và Jill là sẽ phải di chuyển nhiều hơn, nên trong cả năm 2010, Thẩm Quyến, Thượng Hải, Quảng Châu là bọn tao đi như cơm bữa. Và tất nhiên là tiền thì khỏi nói rồi, không quá rủng rỉnh xong nó ra tấm món, vậy nên tao mới bảo ông bà già tính toán mua lại cái tàu phát mãi, rồi 2011 tao quyết định làm nhà sau khi xoay sở đủ thứ.
Ngồi với Jill ở quán café bên Nhân Chính sau khi hai đứa đi ăn về, có hai cái phong bì đưa tao
Gì thế này?

Cái đầu tiên là tiền thuê nhà của em, CEO đã đưa riêng cho em, nhưng em đã có tiền phụ cấp của tập đoàn, nên anh cầm lấy mà chi dùng, hai sếp chơi thân với nhau, nên việc thuê nhà này là đặt bên ngoài công việc của hai bên, anh đừng ngại.
Cái thứ 2, là ông Lý nhờ em gửi riêng cho anh, cái này anh giữ kín, nó nhạy cảm
Lý do tại sao ông áy lại nhờ em chuyển cho anh, trong khi anh là người của bên này, lẽ ra việc nội bộ bên ấy với nhau thì mới đúng chứ?
Không, đừng hiểu lầm, không phải có gì ẩn khuất đằng sau làm ảnh hưởng đến công việc đâu, mà khi đọc các báo cáo em tổng hợp gửi về, thì đó là một phần coi như là tri ân riêng với anh trong mấy hợp đồng vừa qua, khi anh tự chủ từ đầu đến khi có deal và giao hàng về cho khách.
Đó là việc anh được bên này phân công mà, bên này họ cũng trả lương anh đầy đủ.
Đúng, em biết, ai cũng biết, xong với ông Lý, thì một người nóng nảy bộc trực xong lại rất đàng hoàng, có đầu có cuối, tuy nhiên việc họ có mối quan hệ với nhau là một chuyện còn đây là phần riêng của anh. Anh cứ giữ lấy, để em hoàn thành nhiệm vụ sếp em giao.
Vậy còn em?
Em thì có phụ cấp và thù lao theo chế độ cty em dành cho chuyên viên phái cử đi nước ngoài phát triển hỗ trợ đối tác rồi, ngoài ra hàng tháng cty anh cũng có phụ em 500$ nữa, anh không phải lo cho em. Nên em thấy ông Lý làm vậy cũng là xứng đáng dành cho anh, bởi ban đầu không ai nghĩ là có thể ra được những hợp đồng trước chuyến đi Thượng Hải ấy đâu. Ngồi phân tích tâm sự mãi một hồi, cuối cùng tao cũng đành cầm hai cái phong bì ấy, xong sau này thì mới thấy, cái người ta tính toán sâu xa là không đơn thuần tiền hàng ban đầu, mà phụ tùng phụ kiện và cơ sở mọc lên sau bán hàng, lợi nhuận lâu dài bền vững đi nối gót với doanh thu trước mắt.
Vậy, bây giờ em muốn đền đáp em như nào, bởi không có em thì khó trôi việc được.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đền cái thân anh trước đã, đừng có làm em đau và để em buồn là được, Jill nhìn tao mắt long lanh trìu mến khi nhét hai cái phong bì vào trong túi xách. Hai đứa hôm đó đi lang thang diễu phố một hồi, ngồi hóng gió ở hồ Trúc Bạch, ăn vặt quanh khu Cửa Bắc rồi tao tấp vào một nhà nghỉ ở khu Xuân Diệu, có phòng nhìn ra hồ Tây, hai đứa có một đêm hành lạc đẫy đà. Mùa WC đã đến vòng đấu bảng thứ 2. Mùa wc khi ấy, đám choai choai thì cá cược cũng hăng xong chưa hết vòng đấu bảng thì cũng nhợt mặt, và điện thoại rồi xe máy chỗ lão Bình cứ ra vào nhan nhản, tao cũng không thiết tha gì với món điện thoại nữa, xe thì có cho cả hai anh em rồi, tiền cũng có tí xong nó không cần dùng cho mấy việc ấy. Điện thoại và máy tính tao cũng dc cty của Jill tặng, nhưng mình cũng ngứa mồm hỏi vòng quanh xem dân tình chơi bời ra sao.
Đêm ấy, hai đứa thuê nhà nghỉ với nhau trên Tây Hồ tao nhớ rõ có trận Pháp - Mexico , làm tí với đội kia xem có kiếm dc vài bình xăng không, chơi tù mù, nên cứ hỏi cách tính tỉ lệ và được mất mỗi kèo như nào, và chọn theo cảm tính chứ không dính gì đến chuyên môn của mỗi đội.
Bữa tối ăn nhẹ qua loa, vì cái mùa hè năm đó nó quá khắc nghiệt, xóm trọ thì mất điện liên miên vì quá tải hoặc cắt luân phiên thành thử nuốt miếng vào bụng cho đủ bữa, bọn xóm trọ cứ ra nằm lên yên xe máy vật vờ, có đứa thì mang chiếu ra bãi cỏ ngoài Trần Duy Hưng, khi công an đi lùa thì lại cuốn chiếu bỏ chạy. Có bữa trưa ở văn phòng thì còn ra bữa cơm đúng nghĩa. khi có một lần cô bé về cùng lấy hộ chiếu, và bị choáng với cảnh xóm trọ lụp sụp ngột ngạt của tao, Jill tự lấy thêm đồ và bảo tao qua ở cùng cho đỡ vất, nắng nóng oi nực thằng bạn nó cũng ít về mà ở với bạn gái trong nhà nghỉ nếu không đi xuống công trường. Khi nói với Jill về cuộc sống của những sinh viên ngoại tỉnh về thành phố lớn học và sinh nhai, cô bé ngồi đằng sau cứ chỉ biết vỗ về và ôm tao chặt hơn như một sự chia sẻ khó khăn của tao nói riêng.
Em không dám chắc điều gì to tát xa vơi nhưng em sẽ san sẻ cùng anh những gì tốt nhất có thể, đầu tiên là qua ở cùng em cho đỡ khổ sở với ký túc xá của anh. Cũng là để anh quen với cách nấu nướng kiểu người Hoa, dù em không nấu ăn giỏi được như mẹ, nhưng cơ bản thì cũng đủ phục vụ cho hai người và em muốn đứng xem anh nấu nướng những món mà anh hay ăn xưa nay, biết đâu lại có thứ khiến em thích. Ôm Jill vào lòng, hai đứa mở rèm và nhìn ra phía Hồ Tây rộng lớn, dù ngoài kia có gió xong không thể làm con người ta thấy dễ chịu bởi cái ngột ngạt này của Hà Nội. Ngoài ở Đà Nẵng và Thượng Hải, thì tại Hà Nội đây là lần đầu tao cùng Jill ở trong nhà nghỉ, cũng thuộc loại đẹp vì nó ở Tây Hồ , chủ yếu khách lưu trú dài thành ra cũng ổn về chất lượng, từ sau chuyến Thượng Hải, Jill bắt đầu có sự chủ động hơn, nhiệt tình hợp tác dù lần nào cũng suýt xoa vì đau ở bên trong cửa mình và âm đạo của cô bé. Đúng con người ta cũng như cỏ cây, có đất có nước và được chăm bón sẽ trở nên sức sống hơn, khi này Jill cũng vậy, nét mặt luôn hồng hào với làn da nhẵn mịn, cặp mắt tròn long lanh, mỗi tội giống chị Ninh Bình là khi bỏ kính thì nhìn nó dại đờ, xong cái sự dại đờ của cặp mắt cận, mỗi khi im lặng mà nhìn ngó xa xăm lại khiến một thằng như tao cũng muốn nhũn lòng. Một người con gái kém tao 2 tuổi, một mình lặn lội ở cái đất này, cũng lăn xả mọi chỗ, từ nhà xưởng đến công trường nắng bụi, mà lẽ thường với trình độ học vấn và môi trường vậy thì không dễ gì có điều này cho lắm, xong đó lại là lợi thế của cô ấy, khi những tham vấn trong các báo cáo của tao khiến nó trở nên sắc nét và trực quan hơn. Có lẽ nhờ vậy mà mấy tháng qua của hai đứa cũng đã mang lại kết quả ban đầu, tất nhiên trong công việc cũng sẽ có những biến động phát sinh tao không tiện kể lên đây, tuy nhiên, Jill là một cô gái cũng rất rạch ròi phân mình, không hẳn là có mối quan hệ tình cảm với tao mà có những tác động thiếu khách quan, bởi con người ta khi đủ hiểu biết và nhận thức đúng đắn thì việc ăn cây nào rào cây ấy là lẽ thường.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Nói chung mỗi người một tính cách và lối hành xử. Xong ở góc nhìn quan điểm của tôi, việc cậu kia không yêu được cô gái ấy không có gì phải tiếc, cái tiếc là cậu ấy không dám để cá tính của mình được trải nghiệm chuyện tình cảm mà thôi.
Chứ có tán tỉnh được, có yêu được xong chắc gì cô gái kia đã thú vị để cậu ấy níu chân mình lại.
Xong quan trọng hơn cả là không đi đến nơi phải đi sẽ không đến được nơi muốn đến 😂
Vâng không đến được nơi cần đến nhưng chân giường cũng hay anh hả. Mà có những sự việc cũng là bài học cho mình và cho người khác
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
cảm ơn bác nhiều, buồn buồn ngồi đọc cmt của bác cũng thông thoáng tư tưởng phần nào nhưng mà có vài chỗ em xin phép dc đính chính
1.
Hồi cấp 3, em, cô ấy và một bạn nữ nữa là một nhóm 3 người chơi rất thân. Lúc đó em có để ý cô ấy cỡ vài tuần, nhưng chỉ là thoáng qua nên em giữ kín trong tư tưởng, không bày tỏ hay tặng quà bánh gì cả. Thậm chí mấy thằng bạn thân em cũng không biết, dù bình thường có gì em cũng kể hết cho anh em. Thời điểm đó em bận tâm nhiều thứ, chưa 'thích quá' nên giả sử cô ấy có bật đèn xanh chắc em cũng không nhận ra.

Sau này lên đại học, thỉnh thoảng chúng em vẫn gặp nhau nhưng em hoàn toàn không có tình cảm gì đặc biệt.

Chỉ đến đợt gần đây về quê chơi, bọn em gặp nhau, chuyện trò tâm sự và trở nên thân mật hơn hẳn. Hiện tại em cũng đã ngoài 20, suy nghĩ khác hồi cấp 3, cộng thêm việc bản thân cũng đang muốn có người yêu nên em mới bắt đầu để ý lại và thực sự nảy sinh tình cảm với cô ấy.

2. "Nhưng như chủ thớt cả suốt câu chuyện mình thấy cái hay là luôn dc phụ nữ để mắt" => có đâu bác, em đọc lại những gì e viết ko thấy có chi tiết này hic {cry}
Nếu thấy phong thái làm việc chủ thớt và so với AE chúng ta thì bạn nghĩ như nào, EQ rất cao và IQ cũng ok đó.
{cry} cũng đúng a ạ; e nhớ r a ạ nhưng mà căn bản là tình hình thực tế ko ổn để mà có thể làm những gì mình muốn; e muốn tập trung vào cải thiện đời sống, đặc biệt là tài chính để trong dài hạn (thậm chí là chục năm nữa) có thể tự tin làm quen, tán tỉnh ai cũng đc vì ngta bảo đừng nên theo đuổi con ngựa mà hãy xây dựng 1 trang trại, lúc ấy thì ngựa tha hồ đến tìm cỏ ăn (em tự thủ dâm tinh thần là thế nhưng em thấy cũng đúng đúng ha chứ làm gì có lựa chọn nào khác) nhưng mà lúc ấy độ quá u30 mất rồi hic, mà sợ sau này người bên cạnh ko phải người trong lòng thì cũng hơi buồn ý, con gái thì hay lập gia đình sớm hơn con trai {pudency} kể mà đứa kia là con nhà bình thường thì có khi em cũng ko phải lăn tăn thế này, đằng này nó cách biệt quá mà
Nếu để ý ai lời khuyên người khác chỉ là bài học rút ra từ cuộc đời họ. Quan trọng mình có chính kiến bản thân và can đảm nhiều mới làm được như chủ thớt. Mỗi người là phiên bản có khác nhau. Có khi học theo lại ra 1 thứ không ra gì ấy chứ. Cần nhất làm gì cũng cân nhắc thôi còn đã quyết thì làm sao kiểm soát được rủi ro là được. Làm thì quyết đoán lên. Ngại thì người ta đã làm trước mình rồi. Còn tư duy 30 hay 40 50. Còn tùy mình gặp ai. Ai đi với mình nhưng phải có sự đồng điệu với nhau chứ lệch pha lại không ổn. Vài lời khuyên chân thành. Thân Ái và Quyết Thắng nhé.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nếu thấy phong thái làm việc chủ thớt và so với AE chúng ta thì bạn nghĩ như nào, EQ rất cao và IQ cũng ok đó.

Nếu để ý ai lời khuyên người khác chỉ là bài học rút ra từ cuộc đời họ. Quan trọng mình có chính kiến bản thân và can đảm nhiều mới làm được như chủ thớt. Mỗi người là phiên bản có khác nhau. Có khi học theo lại ra 1 thứ không ra gì ấy chứ. Cần nhất làm gì cũng cân nhắc thôi còn đã quyết thì làm sao kiểm soát được rủi ro là được. Làm thì quyết đoán lên. Ngại thì người ta đã làm trước mình rồi. Còn tư duy 30 hay 40 50. Còn tùy mình gặp ai. Ai đi với mình nhưng phải có sự đồng điệu với nhau chứ lệch pha lại không ổn. Vài lời khuyên chân thành. Thân Ái và Quyết Thắng nhé.
Cái này chuẩn này, bạn lập luận rất ok và có góc nhìn khách quan, thực tế
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo