Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nếu như có một đối tác đúng nghĩa từ công việc kéo dài đến ga giường thì anh em sẽ như nào? Tranh thủ từng phút hay cứ để thuận theo lẽ tự nhiên của hai giống đực và cái khi xúc cảm trỗi lên? Câu hỏi này có lẽ sẽ nhiều luồng ý kiến khác nhau thôi, xong cái tao thích nhất là sự đồng điệu ở cả hai con người, dù có xa nhau hay ở gần và có xung đột thì cái cuối cùng là đều trông về một hướng, để hài hoà cho tất cả thay vì đạt mục đích hài lòng cho một người
 

caroti

Yếu sinh lý
Nếu như có một đối tác đúng nghĩa từ công việc kéo dài đến ga giường thì anh em sẽ như nào? Tranh thủ từng phút hay cứ để thuận theo lẽ tự nhiên của hai giống đực và cái khi xúc cảm trỗi lên? Câu hỏi này có lẽ sẽ nhiều luồng ý kiến khác nhau thôi, xong cái tao thích nhất là sự đồng điệu ở cả hai con người, dù có xa nhau hay ở gần và có xung đột thì cái cuối cùng là đều trông về một hướng, để hài hoà cho tất cả thay vì đạt mục đích hài lòng cho một người
e nghĩ hầu hết đến với nhau vì 1 khía cạnh nào đấy trong cs thôi, còn để hoà hợp tất cả thì khó, k phải k có nhưng khó tìm, mà lúc tìm thấy thì vợ phát hiện =))
 

NONAME1506

Yếu sinh lý
còn tao thì nhớ đợt đang có ny xong nt tinder với 1 con bé ít hơn t 4 tuổi, nhưng lại thích làm chị tao, mà con này học y, đhs bọn học y bạo vl, nó bảo nó thấy chim suốt, mà đm nó còn chưa mất trinh, xong mấy lần hẹn hò bảo vào địt mà cứ hụt xong hôm ok thì con bé nó bảo tự nhiên đến tháng, ui đm lại phải đợi, kiểu đợi nó nứng vl xong hôm vào địt, đm bọn con gái mà chưa bh nó đéo biết dạng chân ấy, lúc nhét vào khó, xong kệ mẹ đút mạnh vào rồi lắc lắc, đm kiểu chờ đợi nứng lại còn gái lần đầu, 10p trớ lun, dĩ nhiên là đeo bao, vào xong thấy bcs có máu,đm xong rồi lúc xuống nó kêu đau chân, đi 2 hàng cmnl, mấy lần sau cũng thế địt cho cứ đi 2 hàng, mà con này nó kêu sướng, nó cứ đòi chơi trần, t thì lúc ý có ny nên không dám, mãi sau có lần nó bảo nó uống thuốc cho địt, địt sướng vl, nó khít vl, hơn ny t dhs, sau đó nó bảo nó đa nang nên ko phải sợ ko có thai đâu, mà chịu, cứ suốt ngày đòi địt trần, xong nó bảo thôi nó có ny nên cũng thôi sau đó 1 thời gian tự nhiên nó nhắn, đi giải trí ko em, ôi vl t phải hỏi lại nó bảo đi sex, xong ra mới biết nó quen thằng cu nào địt nhau toàn trần, nó kêu sướng, dhs tìm đến tao, kêu tao nắc đã hơn, này lọ, dâm vl mỗi tội nép, bú cu đéo sướng, xong vài lần sau này thui ngắt, tại ny t nghi, xong đợt sau nt lại nó vẫn tl mà nó kêu đang nằm vs ck nó, t sợ quá nên cút luôn, kỉ niệm cmnl
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bế Jill đặt lên cái bàn, tao chống tay vào sát hai bên đùi và hai đứa ôm hôn nhau say đắm, hai chiếc áo phông của hai đứa được lần lượt lột ra ném sang một bên, đôi bàn tay dài và mịn đang xoa vuốt hai bên ngực trần của tao trong khi Jill đang hít hà xung quanh hai bên cổ và dưới cằm của tao. Nâng hai bên áo ngực đến ngang cổ để lộ cặp vú tròn và căng hồng đang hướng đầu núm về phía tao, dành cả chục phút cho chúng từ tay đến miệng khiến Jill thở dốc từng hồi, rồi hai chân cũng được tao đặt lên bàn khi tay Jill đã chống về sau, chiếc quần sooc Jean được cởi ra luôn với quần lót mỏng, tao ngồi lên ghế, đặt hai cổ chân Jill lên vai mình và vục mặt vào ngã ba ấy, lách nhẹ đám lông mềm dưới mu, cô bé đã được tao chăm sóc cẩn thận khi dịch nhờn lẫn nước bọt đã bết ra hai bên môi ngoài dày mọng. Chiếc bàn trang điểm vốn không to mà lại nhẹ vì nó là gỗ công nghiệp, đã rung lắc liên hồi, va vào tường kêu rõ thành tiếng lịch kịch cót két, nó đã phải chịu sức nặng ngoài 50kg của Jill và những cú rung lắc trong cả chục phút đồng hồ, khi Jill đã có vẻ bị căng cứng cơ hang và mỏi tay khi ngồi trên bàn nãy giờ, vẫn để thằng bé ngập trong âm đạo trơn và khít chặt ấy, tao bế Jill ra ngồi trên đệm. kém tao chỉ vài cm chiều cao, lại ngồi trên đùi tao khi đó hai vú đã cao ngang trên mũi, nó vẫn rung từng lần theo những nhịp tao kéo đẩy hông để cửa mình tự trượt ra vào dọc theo chiều dài thằng nhỏ của tao, em đã đau hơn và sự cọ xát đã khiến tăng độ kích thích bên trong. Ngậm chặt hai vú để cho thằng bé chịu nằm im một lát, tao ngả ra đệm và cho Jill được thoải mái cặp chân dài ngồi chủ động bên trên, mong một lần này thấy được cái sự hoang dại khi đã vào cao trào xong Jill vẫn vậy, hiền và nhẹ nhàng khi cặp môi cùng cái lưỡi mềm ấm đang lướt quanh hai bên ngực trần vạm vỡ của tao trong khi tao vẫn ghì chặt hông em.
Erick, come on , Jill tự lật mình nằm ngửa xuống đệm và tao lại dành thế làm chủ, khi kéo sát mông ra mép đệm để mình đứng dưới nền và thúc liên hồi vào âm đạo nóng nhờn ấy. Dịch trắng nhờn đã chớm rỉ ra, hai mép ngoài ngậm chặt thằng nhỏ và lật ra lật vào khi nó chạy ra chạy vào. Khi tiếng phạch phạch đã bị lấn át bởi tiếng kêu la của Jill trong cả vài phút sau đó, tao đành dừng lại nhìn Jill mím chặt môi và mắt lờ đờ đang rỉ nước ở đuôi hàng mi, em có sướng xong có vẻ đau hơn khi nắm chặt cổ tay tao. Đành dừng lại, để vuốt ve cô ấy một lát xem thế nào, từ hai bên bẹn lên đến mang tai, đều đặn và nhấn nhá, Jill vẫn co rúm lại từng nốt khi tao tập trung lâu hơn vào một điểm trên thân thể của em, ví dụ bên cạnh rốn là phần mềm và trùng nhất hoặc dưới khe bầu vú sát với xương lồng ngực, nhưng hai bên núm nồng mềm mại kia luôn khiến tao chỉ muốn ngậm và cắn thật mạnh khi đang nhấp phạnh phạch bên dưới, dịch nhờn của em không ngừng rỉ ra loang lổ trắng ngà bám lên từng cọng lông hai bên mép ngoài. Không thể dừng lại, tao hành động theo bản năng con đực sung sức và hung hãn, cái ga đệm đã xô lệch và toàn thân Jill đang như một con lắc dọc, tiếng rên xiết lần tiếng thở dốc, còn tao cũng căng hai bắp vai và bắp đùi như mình đang chạy nước rút, xối xả vào trong âm đạo cũng là khi Jill đã buông thõng toàn thân phó mặc và đón nhận cảm giác thăng hoa, khi này thì tao không còn thấy mùi nước hoa ngọt ngào kia nữa mà mùi của tinh dịch và dịch nhờn âm đạo đã lấn át tất cả, mép đệm đã có một vết loang lổ bằng cả lòng bàn tay, Jill co người lại nằm co mình lõa thể, tao đằng sau nằm cùng ôm chặt hai bên vú và rồi trả lại sự im lặng cho căn phòng, TV lúc ấy cũng đã bình luận trước trận đấu , tuy nhiên ở Hà Nội tao đã tự ghi bàn trước khi tiếng còi khai cuộc trận đấu bên đất Nam Phi.
vào wc, giúp em vệ sinh cá nhân sau trận hành lạc, hôn nhẹ một cái vỗ về, tao nằm xem bóng đá, vài phút sau Jill trở ra với khăn quấn ngang người, mặc giúp em cái áo phông, khi bên trong vòng 1 vẫn thả rông, sẽ thoải mái hơn khi nằm ngủ, Jill lấy 2 lon bia và gói bim bim hai đứa nằm xem bóng đá
- Sáng mai dậy sớm đi ngắm hồ Tây rồi lên cầu Long Biên trước khi trời nắng to nhé.
- Anh gọi em dậy được không, em sợ ngủ lười
- Anh sẽ có cách gọi em dậy
- Cách nào thế?
- Anh ghi bàn vào trong em như ban nãy thì em sẽ không thể ngủ được nữa – Jill đấm tao một cái rõ mạnh rồi rúc mặt vào cái gối cười rũ rượi. đưa tao lon bia uống dở và nằm xuống ngủ như con mèo lười nằm rúc trong chăn.
Nói sao làm vậy, đặt báo thức 5h khi xem xong trận bóng, chợp mặt được một hai tiếng cũng hồi sức được phần nào sau một trận hành lạc và thức xem bóng đá, Jill ngái ngủ và phó mặc toàn bộ cho tao, từ lúc chỉ biết nằm ườn chịu trận rồi cũng lại hổn hển kêu rên trong sáng sớm, lại lãnh đủ mọi cung bậc trong cuộc giao hoan lần 2, giờ này bên ngoài gà gáy thì trong này cũng có tiếng chim hót trong bụi cỏ đen, kết thúc một đêm thăng hoa viên mãn bên bờ Hồ Tây lộng gió. Hai đứa lang thang trên cầu Long Biên, khi đó mặt cầu với những điểm mở rộng để tránh xe sự cố cũng là chỗ những người bán hàng rong như rau củ hay tôm cá mang từ thuyền chài lên đây, dưới ánh nắng sớm le lói của mùa hè, Jill buông tóc ưu tư khi tựa vào lan can nhìn dòng nước đỏ đục ngàu đang lững lờ trôi đi, một loạt các bức ảnh được tao lén chụp bằng cái điện thoại của mình, sau tao copy vào máy cho Jill kèm theo vài tấm in khổ nhỏ đặt trong bìa cuốn sổ tay và cái ví của cô ấy. Mãi đến gần chục năm về sau này, Jill vẫn dùng tấm ảnh tao chụp khi đó làm ảnh nền danh bạ hoặc Avarta.
Lang thang vào phố cổ, tao mua tấm bản đồ, và chỉ cho Jill mấy thứ cơ bản về HN xưa với 5 cửa ô và 4 trấn, khi này Jill cũng hào hứng hơn khi nói đến lịch sử của Hà Nội từ đầu thế kỷ 20 khi người Pháp tiến ra khai thác thuộc địa và cây cầu Long Biên nơi cô ấy đứng lúc sáng sớm là một trong những chứng tích được để lại và bị tàn phá bởi bom đạn chiến tranh xưa kia. Từ bún chả Hàng Mành, café Hàng Hành rồi các thứ quà vặt đậm nét Hà Nội, với những gì tao biết và trải nghiệm, cũng đẫy một buổi sáng cho Jill, hai đứa về đến Thủy Lợi cũng đã chớm giờ Ngọ. Phải nói khá lâu rồi tao mới có được cảm xúc tình cảm như những ngày này, tuy nhiên đó lại là với Jill - một cô gái người nước ngoài, xong thôi cuộc sống của mình nó cũng có nốt trầm nốt bổng, được đến đâu biết đến đó, dù những kỷ niệm ngày trước đã ùa về khi tao dừng xe trên con phố Hàng Mã, mọi thứ đã như lôi tao trở lại về 6 năm trước, đến khi Jill vỗ vai tao mới giật mình về thực tại. Chị Ninh Bình đã ghim lại trong tao một đường quá sâu và đậm.
Bước sang tháng sáu giá chân
Tháng Chạp nằm trần bức đổ mồ hôi
Ngồi xem TV nghĩ lại câu vè nói ngược hồi cấp 2 mình được học, nghĩ thấy buồn cười khi nhìn ra ngoài trời xanh không đáy, bà con đi đường hối hả nhanh nhanh chóng chóng, dù là trong ngõ của khu tập thể cũ cũng hớt hải cho rồi. Mùa đông 2007 và mùa hè 2010 nó nhớ đời thật đó chúng mày. Ngồi bia bọt với ông bạn ở Láng Hạ, cầm lại 500$ nó vay đợt trước, hỏi han tình hình loanh quanh rồi cũng xế chiều, với cái thời tiết như nồi nước xáo vịt đặc quánh, nghĩ nó hết hồn chim én với mùa hè Hà Nội,dù bê tông hóa hồi đó nó chưa khiếp như bây giờ. Nên nghĩ lại mình mua đất làm nhà bên ngoại thành dù đi xa vất vả tí xong đổi lại qua cầu nó khác hẳn thằng người.
 

Anhaudi2k

Yếu sinh lý
Bế Jill đặt lên cái bàn, tao chống tay vào sát hai bên đùi và hai đứa ôm hôn nhau say đắm, hai chiếc áo phông của hai đứa được lần lượt lột ra ném sang một bên, đôi bàn tay dài và mịn đang xoa vuốt hai bên ngực trần của tao trong khi Jill đang hít hà xung quanh hai bên cổ và dưới cằm của tao. Nâng hai bên áo ngực đến ngang cổ để lộ cặp vú tròn và căng hồng đang hướng đầu núm về phía tao, dành cả chục phút cho chúng từ tay đến miệng khiến Jill thở dốc từng hồi, rồi hai chân cũng được tao đặt lên bàn khi tay Jill đã chống về sau, chiếc quần sooc Jean được cởi ra luôn với quần lót mỏng, tao ngồi lên ghế, đặt hai cổ chân Jill lên vai mình và vục mặt vào ngã ba ấy, lách nhẹ đám lông mềm dưới mu, cô bé đã được tao chăm sóc cẩn thận khi dịch nhờn lẫn nước bọt đã bết ra hai bên môi ngoài dày mọng. Chiếc bàn trang điểm vốn không to mà lại nhẹ vì nó là gỗ công nghiệp, đã rung lắc liên hồi, va vào tường kêu rõ thành tiếng lịch kịch cót két, nó đã phải chịu sức nặng ngoài 50kg của Jill và những cú rung lắc trong cả chục phút đồng hồ, khi Jill đã có vẻ bị căng cứng cơ hang và mỏi tay khi ngồi trên bàn nãy giờ, vẫn để thằng bé ngập trong âm đạo trơn và khít chặt ấy, tao bế Jill ra ngồi trên đệm. kém tao chỉ vài cm chiều cao, lại ngồi trên đùi tao khi đó hai vú đã cao ngang trên mũi, nó vẫn rung từng lần theo những nhịp tao kéo đẩy hông để cửa mình tự trượt ra vào dọc theo chiều dài thằng nhỏ của tao, em đã đau hơn và sự cọ xát đã khiến tăng độ kích thích bên trong. Ngậm chặt hai vú để cho thằng bé chịu nằm im một lát, tao ngả ra đệm và cho Jill được thoải mái cặp chân dài ngồi chủ động bên trên, mong một lần này thấy được cái sự hoang dại khi đã vào cao trào xong Jill vẫn vậy, hiền và nhẹ nhàng khi cặp môi cùng cái lưỡi mềm ấm đang lướt quanh hai bên ngực trần vạm vỡ của tao trong khi tao vẫn ghì chặt hông em.
Erick, come on , Jill tự lật mình nằm ngửa xuống đệm và tao lại dành thế làm chủ, khi kéo sát mông ra mép đệm để mình đứng dưới nền và thúc liên hồi vào âm đạo nóng nhờn ấy. Dịch trắng nhờn đã chớm rỉ ra, hai mép ngoài ngậm chặt thằng nhỏ và lật ra lật vào khi nó chạy ra chạy vào. Khi tiếng phạch phạch đã bị lấn át bởi tiếng kêu la của Jill trong cả vài phút sau đó, tao đành dừng lại nhìn Jill mím chặt môi và mắt lờ đờ đang rỉ nước ở đuôi hàng mi, em có sướng xong có vẻ đau hơn khi nắm chặt cổ tay tao. Đành dừng lại, để vuốt ve cô ấy một lát xem thế nào, từ hai bên bẹn lên đến mang tai, đều đặn và nhấn nhá, Jill vẫn co rúm lại từng nốt khi tao tập trung lâu hơn vào một điểm trên thân thể của em, ví dụ bên cạnh rốn là phần mềm và trùng nhất hoặc dưới khe bầu vú sát với xương lồng ngực, nhưng hai bên núm nồng mềm mại kia luôn khiến tao chỉ muốn ngậm và cắn thật mạnh khi đang nhấp phạnh phạch bên dưới, dịch nhờn của em không ngừng rỉ ra loang lổ trắng ngà bám lên từng cọng lông hai bên mép ngoài. Không thể dừng lại, tao hành động theo bản năng con đực sung sức và hung hãn, cái ga đệm đã xô lệch và toàn thân Jill đang như một con lắc dọc, tiếng rên xiết lần tiếng thở dốc, còn tao cũng căng hai bắp vai và bắp đùi như mình đang chạy nước rút, xối xả vào trong âm đạo cũng là khi Jill đã buông thõng toàn thân phó mặc và đón nhận cảm giác thăng hoa, khi này thì tao không còn thấy mùi nước hoa ngọt ngào kia nữa mà mùi của tinh dịch và dịch nhờn âm đạo đã lấn át tất cả, mép đệm đã có một vết loang lổ bằng cả lòng bàn tay, Jill co người lại nằm co mình lõa thể, tao đằng sau nằm cùng ôm chặt hai bên vú và rồi trả lại sự im lặng cho căn phòng, TV lúc ấy cũng đã bình luận trước trận đấu , tuy nhiên ở Hà Nội tao đã tự ghi bàn trước khi tiếng còi khai cuộc trận đấu bên đất Nam Phi.
vào wc, giúp em vệ sinh cá nhân sau trận hành lạc, hôn nhẹ một cái vỗ về, tao nằm xem bóng đá, vài phút sau Jill trở ra với khăn quấn ngang người, mặc giúp em cái áo phông, khi bên trong vòng 1 vẫn thả rông, sẽ thoải mái hơn khi nằm ngủ, Jill lấy 2 lon bia và gói bim bim hai đứa nằm xem bóng đá
- Sáng mai dậy sớm đi ngắm hồ Tây rồi lên cầu Long Biên trước khi trời nắng to nhé.
- Anh gọi em dậy được không, em sợ ngủ lười
- Anh sẽ có cách gọi em dậy
- Cách nào thế?
- Anh ghi bàn vào trong em như ban nãy thì em sẽ không thể ngủ được nữa – Jill đấm tao một cái rõ mạnh rồi rúc mặt vào cái gối cười rũ rượi. đưa tao lon bia uống dở và nằm xuống ngủ như con mèo lười nằm rúc trong chăn.
Nói sao làm vậy, đặt báo thức 5h khi xem xong trận bóng, chợp mặt được một hai tiếng cũng hồi sức được phần nào sau một trận hành lạc và thức xem bóng đá, Jill ngái ngủ và phó mặc toàn bộ cho tao, từ lúc chỉ biết nằm ườn chịu trận rồi cũng lại hổn hển kêu rên trong sáng sớm, lại lãnh đủ mọi cung bậc trong cuộc giao hoan lần 2, giờ này bên ngoài gà gáy thì trong này cũng có tiếng chim hót trong bụi cỏ đen, kết thúc một đêm thăng hoa viên mãn bên bờ Hồ Tây lộng gió. Hai đứa lang thang trên cầu Long Biên, khi đó mặt cầu với những điểm mở rộng để tránh xe sự cố cũng là chỗ những người bán hàng rong như rau củ hay tôm cá mang từ thuyền chài lên đây, dưới ánh nắng sớm le lói của mùa hè, Jill buông tóc ưu tư khi tựa vào lan can nhìn dòng nước đỏ đục ngàu đang lững lờ trôi đi, một loạt các bức ảnh được tao lén chụp bằng cái điện thoại của mình, sau tao copy vào máy cho Jill kèm theo vài tấm in khổ nhỏ đặt trong bìa cuốn sổ tay và cái ví của cô ấy. Mãi đến gần chục năm về sau này, Jill vẫn dùng tấm ảnh tao chụp khi đó làm ảnh nền danh bạ hoặc Avarta.
Lang thang vào phố cổ, tao mua tấm bản đồ, và chỉ cho Jill mấy thứ cơ bản về HN xưa với 5 cửa ô và 4 trấn, khi này Jill cũng hào hứng hơn khi nói đến lịch sử của Hà Nội từ đầu thế kỷ 20 khi người Pháp tiến ra khai thác thuộc địa và cây cầu Long Biên nơi cô ấy đứng lúc sáng sớm là một trong những chứng tích được để lại và bị tàn phá bởi bom đạn chiến tranh xưa kia. Từ bún chả Hàng Mành, café Hàng Hành rồi các thứ quà vặt đậm nét Hà Nội, với những gì tao biết và trải nghiệm, cũng đẫy một buổi sáng cho Jill, hai đứa về đến Thủy Lợi cũng đã chớm giờ Ngọ. Phải nói khá lâu rồi tao mới có được cảm xúc tình cảm như những ngày này, tuy nhiên đó lại là với Jill - một cô gái người nước ngoài, xong thôi cuộc sống của mình nó cũng có nốt trầm nốt bổng, được đến đâu biết đến đó, dù những kỷ niệm ngày trước đã ùa về khi tao dừng xe trên con phố Hàng Mã, mọi thứ đã như lôi tao trở lại về 6 năm trước, đến khi Jill vỗ vai tao mới giật mình về thực tại. Chị Ninh Bình đã ghim lại trong tao một đường quá sâu và đậm.
Bước sang tháng sáu giá chân
Tháng Chạp nằm trần bức đổ mồ hôi
Ngồi xem TV nghĩ lại câu vè nói ngược hồi cấp 2 mình được học, nghĩ thấy buồn cười khi nhìn ra ngoài trời xanh không đáy, bà con đi đường hối hả nhanh nhanh chóng chóng, dù là trong ngõ của khu tập thể cũ cũng hớt hải cho rồi. Mùa đông 2007 và mùa hè 2010 nó nhớ đời thật đó chúng mày. Ngồi bia bọt với ông bạn ở Láng Hạ, cầm lại 500$ nó vay đợt trước, hỏi han tình hình loanh quanh rồi cũng xế chiều, với cái thời tiết như nồi nước xáo vịt đặc quánh, nghĩ nó hết hồn chim én với mùa hè Hà Nội,dù bê tông hóa hồi đó nó chưa khiếp như bây giờ. Nên nghĩ lại mình mua đất làm nhà bên ngoại thành dù đi xa vất vả tí xong đổi lại qua cầu nó khác hẳn thằng người.
cảm ơn chủ thớt chia sẻ câu chuyên rất hay và ý nghĩ từ cách chia sẻ cuộc sống và cách làm việc, và cả chuyện về tình yêu rất đáng để học hỏi. Cảm ơn chú ạ
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tranh thủ về quê một vài ngày xem việc tàu bè nó ntn, để Jill ở lại một mình, khi cô ấy cũng đã có mấy tháng với Hà Nội cũng không quá lạ lẫm, cuộc sống cũng bớt đơn điệu hơn khi rảnh tao lôi đi lang thang chỗ này chỗ kia.
Ngồi buôn với ông kế toán một hồi về đấu giá tài sản phát mãi, tao muốn và cho cả nhà nắm được quy trình và cách thức mua lại cái tàu bị phát mãi và đang nằm phơi ngoài sông gần một năm qua. Thời điểm đó, tao chỉ nghĩ được hai phương án, một là mua lại khoản nợ tồn và tất toán nợ cũ chưa trả cùng lãi phạt, đổi lại thì tao muốn soán hết phần liên quan của mấy vị chung chạ cùng ngày nào, chỉ tập trung với người nhà họ hàng. Hai là để cho ngân hàng nó phát mãi theo lệ thường và mình mua lại bằng việc trả toàn bộ giá trị đấu giá theo tên một người khác đứng ra mua. Nó mới chạy được nhỉnh một năm thì bị phát mãi, đúng bỏ thì thương vương thì tội, và nếu bập lại thì tất cả lại thêm một phen lao đao hại não về tiền, nợ cũ chưa qua nợ mới ập đến, thêm nữa là bài toán nhân sự để khai thác nó sau này. Dân tình làm tàu làm xe thời điểm đó, gần như ai cũng rệu rã vì nợ, vì công nợ, nói chung là gãy dòng tiền, nên ai cũng ngán ngẩm chán chường, thiết nghĩ nếu dân sợ và chán thì mình lại cứ thử tham một phát xem sao. Tao nghĩ lại cái sổ tiết kiệm của chị Ninh Bình, gần 5000$ tiền mặt tao đang có, 12 chỉ vàng kia nữa. Phần ở nhà ông bà già tự cân nốt cùng mọi người và cái tầu cũ vẫn túc tắc làm ra tiền khi nó đã hoàn vốn, coi đó là phương án bổ sung. Một pha cân não về tiền, hai luồng ý kiến, xong túm lại thì nếu mình nối lại khoản vay cũ, mua lại toàn bộ số nợ và tất toán phần tồn đọng sẽ đỡ áp lực hơn là mua phát mãi, bởi mình cũng đã góp tiền mặt ban đầu, giờ mua phát mãi thì mình phủ nhận lại toàn bộ những gì trước đó, mất đơn mất kép và buộc phải tiền tươi toàn bộ.
Lôi ông anh về quê một chuyến sau đó, ba bề bốn bên ngồi lại với nhau, cuối cùng cũng xong việc, mua phát mãi, thanh lý tài sản, chấp nhận mất đi phần đầu đẹp nhất, phần này thì khắc cốt ghi tâm. Bởi kế thừa lại khoản nợ nghĩa là mình đứng ra lo hộ các cổ đông kia, sau lại tranh chấp , thêm nữa bản thân họ đã chịu buông thì tao cũng chỉ chờ có thế để nhảy vào. Tao mượn tạm anh Khiêm và L mỗi người 200tr, lãi trả 10%/năm và nhà tao cầm trịch cổ phần của nó, trong khi sổ tiết kiệm và vàng tao vẫn giữ nguyên chưa đụng đến, bởi nếu đi tất toán chắc chắn chị Ninh Bình sẽ không để tao đứng trên dây và sẽ đưa tiền cho tao ngay lập tức dù cả hai đứa không liên lạc quá 3 câu trong hơn nửa năm qua, mảnh đất chỗ bọn tao mua hồi nào đã ở mức giá 25tr/m2 là bán được luôn, tương đương gấp gần 10 lần sau gần 2 năm, đất cát muôn năm là có thật. Mất tròn 1 tháng, từ việc làm với ngân hàng, đến dọn dẹp rà soát trước khi nó nổ máy chạy trở lại. Nợ thêm nợ, thì phải cày để trả nó cho nhanh, ngồi với nhau tại café mà chính là Trịnh Quán bây giờ, tao tất toán công việc với ông anh làm điện lạnh với mấy kho của anh Khiêm đưa cho và vài cái lặt vặt khác. Đúng với cái câu, cho chó ăn một bữa nó nhớ ơn 3 năm, cho người ăn ba năm khéo bị phản trong một bữa, đạo làm người biết trước biết sau, ăn cây nào rào cây ấy nó thấm thía mãi mãi được. trải lòng với nhau một hồi tao cũng chỉ mang máng nhớ lại khi ấy cũng chớm giờ cơm tối, tam sự ông anh thêm vài điều:
Biết anh đến giờ cũng 3 năm có lẻ, nói đúng ra ở góc độ tiền bạc thì anh gần như là người ươm và cho em lớn lên từng ngày, ân nghĩa là không thể quên được, và điều em trăn trở nhất là không biết khi nào có thể báo đáp lại anh. Quen nhau chỉ qua một cốc trà đá ven đường ngày nào, mà giờ anh em chơi được với nhau đến mức này, khi em bĩ cực anh cũng không để em phải bơ vơ không chỗ bấu víu, em hứa không quá 12 tháng tất toán toàn bộ khoản vay anh giúp em. Tao nói đến đây là gần như nghẹn giọng không thể nói tiếp được nữa, ông anh đưa lại tao cái phong bì kia nhất quyết không chịu nhận, tao ngồi lại mà mặt tê rần rần, không đơn thuần là chuyện nợ nần hay việc ân tình kia, mà nó là một mớ hỗn mang từ công việc căng thẳng bận rộn, từ nợ nần các thứ, bởi tao ở trên này cũng không thể quản được chuyện ở nhà, cũng chỉ mong nó không đưa ai vào hoàn cảnh khốn đốn thêm một lần nữa. Chuyện làm ăn thế này là tao không hề nói với Jill, bởi điều này nói ra không giải quyết chuyện gì, thêm nữa nó không đáng để cô ấy phải bận tâm, tránh mang tiếng lợi dụng nên công việc tao đang cầm cái, được cô ấy hỗ trợ trôi chảy là tốt rồi, đã thế trong khi đó Jill đang bận bên Sing với đối tác khác của cty cô ấy.
Hương gọi báo đã thi xong tốt nghiệp, đợi kết quả nữa là xong, và nó quyết tâm đi Nhật năm sau bởi mùa nhập trường có 2 đợt tháng 4 và tháng 10, tao nói chuyện với nó một hồi, về chi phí cơ hội, về chi phí để sang đó và các vấn đề khác phải đối mặt khi nó sang kia học hành. Gọi tiếp ông bạn, xem cho nó đi làm ở cty đó một thời gian, nếu nó thích thì ở lại còn không thì sau này đi Nhật hay không tính sau, bởi nó cũng thực tập ở đó cả mấy tháng, nên cũng khá quen môi trường, cũng như tao cách đây 3 năm ở cái cty đầu tiên. Gọi tiếp cho đám của Thuận, xem tình hình làm ăn ntn và thu xếp một khoản tạm ứng công trình để tao đẩy về quê cho ông bà già xử lý cái tàu kia, phần Ngân hàng cần chặt gốc là ưu tiên nhất. Anh Khiêm đi được một lúc thì tao gọi ông anh quay lại ăn chia và tất toán mấy thứ khác, tao cầm về được một khoản trước mắt, về cơ bản, ông anh này chơi được với tao đến giờ, cũng nhờ những cái kho và các việc lặt vặt anh Khiêm gửi gắm. Nên sau này tao làm nhà hay sửa chữa cải tạo tất tần tật điện đóm đều phó thác cho hắn làm để tao khỏi phải lẩn mần theo dõi. Ngồi nhâm nhi thêm chai bia lạnh thì tha cho hắn về cơm nước, mùa hè là mùa của thợ điện lạnh nên tao không lôi thôi mất thời gian. Jill gọi về bảo tao xem kỹ phần spectification, cô ấy muốn tao claim rồi caver phần sau bán hàng, nếu được thì tách hẳn thành một job riêng cho tao khi bên ấy có thêm đối tác bên Trung Đông và Singapore, ngẩng mặt lên thì cũng đã tối mịt trong khi hôm đó tao chơi với lão Bình cầm đồ và anh Sơn kèo Pháp - Nam Phi nên lại xem, tiện buôn điện thoại tứ lung tung từ đứa bạn trong Thủ Đức giờ làm TPbank, một đứa ở Nha Trang hồi đó đang làm Daikin, đứa nào cũng đã có gia đình và ổn định mọi thứ, thiếu chuyện xe cộ mà thôi.
Anh uống café và bia thay bữa tối và làm việc ngoài giờ luôn à? Một giọng nói quen thuộc vẳng lên từ đằng sau khiến tao ngỡ ngàng đơ mặt vài giây và đặt chai bia xuống rồi đứng dậy cúi đầu bắt tay.
Em chào anh ạ!
Sao mọi người lại ở đây, cả Dương nữa?
 

chimtao2m

Yếu sinh lý
Tranh thủ về quê một vài ngày xem việc tàu bè nó ntn, để Jill ở lại một mình, khi cô ấy cũng đã có mấy tháng với Hà Nội cũng không quá lạ lẫm, cuộc sống cũng bớt đơn điệu hơn khi rảnh tao lôi đi lang thang chỗ này chỗ kia.
Ngồi buôn với ông kế toán một hồi về đấu giá tài sản phát mãi, tao muốn và cho cả nhà nắm được quy trình và cách thức mua lại cái tàu bị phát mãi và đang nằm phơi ngoài sông gần một năm qua. Thời điểm đó, tao chỉ nghĩ được hai phương án, một là mua lại khoản nợ tồn và tất toán nợ cũ chưa trả cùng lãi phạt, đổi lại thì tao muốn soán hết phần liên quan của mấy vị chung chạ cùng ngày nào, chỉ tập trung với người nhà họ hàng. Hai là để cho ngân hàng nó phát mãi theo lệ thường và mình mua lại bằng việc trả toàn bộ giá trị đấu giá theo tên một người khác đứng ra mua. Nó mới chạy được nhỉnh một năm thì bị phát mãi, đúng bỏ thì thương vương thì tội, và nếu bập lại thì tất cả lại thêm một phen lao đao hại não về tiền, nợ cũ chưa qua nợ mới ập đến, thêm nữa là bài toán nhân sự để khai thác nó sau này. Dân tình làm tàu làm xe thời điểm đó, gần như ai cũng rệu rã vì nợ, vì công nợ, nói chung là gãy dòng tiền, nên ai cũng ngán ngẩm chán chường, thiết nghĩ nếu dân sợ và chán thì mình lại cứ thử tham một phát xem sao. Tao nghĩ lại cái sổ tiết kiệm của chị Ninh Bình, gần 5000$ tiền mặt tao đang có, 12 chỉ vàng kia nữa. Phần ở nhà ông bà già tự cân nốt cùng mọi người và cái tầu cũ vẫn túc tắc làm ra tiền khi nó đã hoàn vốn, coi đó là phương án bổ sung. Một pha cân não về tiền, hai luồng ý kiến, xong túm lại thì nếu mình nối lại khoản vay cũ, mua lại toàn bộ số nợ và tất toán phần tồn đọng sẽ đỡ áp lực hơn là mua phát mãi, bởi mình cũng đã góp tiền mặt ban đầu, giờ mua phát mãi thì mình phủ nhận lại toàn bộ những gì trước đó, mất đơn mất kép và buộc phải tiền tươi toàn bộ.
Lôi ông anh về quê một chuyến sau đó, ba bề bốn bên ngồi lại với nhau, cuối cùng cũng xong việc, mua phát mãi, thanh lý tài sản, chấp nhận mất đi phần đầu đẹp nhất, phần này thì khắc cốt ghi tâm. Bởi kế thừa lại khoản nợ nghĩa là mình đứng ra lo hộ các cổ đông kia, sau lại tranh chấp , thêm nữa bản thân họ đã chịu buông thì tao cũng chỉ chờ có thế để nhảy vào. Tao mượn tạm anh Khiêm và L mỗi người 200tr, lãi trả 10%/năm và nhà tao cầm trịch cổ phần của nó, trong khi sổ tiết kiệm và vàng tao vẫn giữ nguyên chưa đụng đến, bởi nếu đi tất toán chắc chắn chị Ninh Bình sẽ không để tao đứng trên dây và sẽ đưa tiền cho tao ngay lập tức dù cả hai đứa không liên lạc quá 3 câu trong hơn nửa năm qua, mảnh đất chỗ bọn tao mua hồi nào đã ở mức giá 25tr/m2 là bán được luôn, tương đương gấp gần 10 lần sau gần 2 năm, đất cát muôn năm là có thật. Mất tròn 1 tháng, từ việc làm với ngân hàng, đến dọn dẹp rà soát trước khi nó nổ máy chạy trở lại. Nợ thêm nợ, thì phải cày để trả nó cho nhanh, ngồi với nhau tại café mà chính là Trịnh Quán bây giờ, tao tất toán công việc với ông anh làm điện lạnh với mấy kho của anh Khiêm đưa cho và vài cái lặt vặt khác. Đúng với cái câu, cho chó ăn một bữa nó nhớ ơn 3 năm, cho người ăn ba năm khéo bị phản trong một bữa, đạo làm người biết trước biết sau, ăn cây nào rào cây ấy nó thấm thía mãi mãi được. trải lòng với nhau một hồi tao cũng chỉ mang máng nhớ lại khi ấy cũng chớm giờ cơm tối, tam sự ông anh thêm vài điều:
Biết anh đến giờ cũng 3 năm có lẻ, nói đúng ra ở góc độ tiền bạc thì anh gần như là người ươm và cho em lớn lên từng ngày, ân nghĩa là không thể quên được, và điều em trăn trở nhất là không biết khi nào có thể báo đáp lại anh. Quen nhau chỉ qua một cốc trà đá ven đường ngày nào, mà giờ anh em chơi được với nhau đến mức này, khi em bĩ cực anh cũng không để em phải bơ vơ không chỗ bấu víu, em hứa không quá 12 tháng tất toán toàn bộ khoản vay anh giúp em. Tao nói đến đây là gần như nghẹn giọng không thể nói tiếp được nữa, ông anh đưa lại tao cái phong bì kia nhất quyết không chịu nhận, tao ngồi lại mà mặt tê rần rần, không đơn thuần là chuyện nợ nần hay việc ân tình kia, mà nó là một mớ hỗn mang từ công việc căng thẳng bận rộn, từ nợ nần các thứ, bởi tao ở trên này cũng không thể quản được chuyện ở nhà, cũng chỉ mong nó không đưa ai vào hoàn cảnh khốn đốn thêm một lần nữa. Chuyện làm ăn thế này là tao không hề nói với Jill, bởi điều này nói ra không giải quyết chuyện gì, thêm nữa nó không đáng để cô ấy phải bận tâm, tránh mang tiếng lợi dụng nên công việc tao đang cầm cái, được cô ấy hỗ trợ trôi chảy là tốt rồi, đã thế trong khi đó Jill đang bận bên Sing với đối tác khác của cty cô ấy.
Hương gọi báo đã thi xong tốt nghiệp, đợi kết quả nữa là xong, và nó quyết tâm đi Nhật năm sau bởi mùa nhập trường có 2 đợt tháng 4 và tháng 10, tao nói chuyện với nó một hồi, về chi phí cơ hội, về chi phí để sang đó và các vấn đề khác phải đối mặt khi nó sang kia học hành. Gọi tiếp ông bạn, xem cho nó đi làm ở cty đó một thời gian, nếu nó thích thì ở lại còn không thì sau này đi Nhật hay không tính sau, bởi nó cũng thực tập ở đó cả mấy tháng, nên cũng khá quen môi trường, cũng như tao cách đây 3 năm ở cái cty đầu tiên. Gọi tiếp cho đám của Thuận, xem tình hình làm ăn ntn và thu xếp một khoản tạm ứng công trình để tao đẩy về quê cho ông bà già xử lý cái tàu kia, phần Ngân hàng cần chặt gốc là ưu tiên nhất. Anh Khiêm đi được một lúc thì tao gọi ông anh quay lại ăn chia và tất toán mấy thứ khác, tao cầm về được một khoản trước mắt, về cơ bản, ông anh này chơi được với tao đến giờ, cũng nhờ những cái kho và các việc lặt vặt anh Khiêm gửi gắm. Nên sau này tao làm nhà hay sửa chữa cải tạo tất tần tật điện đóm đều phó thác cho hắn làm để tao khỏi phải lẩn mần theo dõi. Ngồi nhâm nhi thêm chai bia lạnh thì tha cho hắn về cơm nước, mùa hè là mùa của thợ điện lạnh nên tao không lôi thôi mất thời gian. Jill gọi về bảo tao xem kỹ phần spectification, cô ấy muốn tao claim rồi caver phần sau bán hàng, nếu được thì tách hẳn thành một job riêng cho tao khi bên ấy có thêm đối tác bên Trung Đông và Singapore, ngẩng mặt lên thì cũng đã tối mịt trong khi hôm đó tao chơi với lão Bình cầm đồ và anh Sơn kèo Pháp - Nam Phi nên lại xem, tiện buôn điện thoại tứ lung tung từ đứa bạn trong Thủ Đức giờ làm TPbank, một đứa ở Nha Trang hồi đó đang làm Daikin, đứa nào cũng đã có gia đình và ổn định mọi thứ, thiếu chuyện xe cộ mà thôi.
Anh uống café và bia thay bữa tối và làm việc ngoài giờ luôn à? Một giọng nói quen thuộc vẳng lên từ đằng sau khiến tao ngỡ ngàng đơ mặt vài giây và đặt chai bia xuống rồi đứng dậy cúi đầu bắt tay.
Em chào anh ạ!
Sao mọi người lại ở đây, cả Dương nữa?
Chắc là gặp lại chị NB đây :))
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt

Đính kèm

  • IMG_9700.jpeg
    IMG_9700.jpeg
    310.2 KB · Xem: 6

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
TÌNH CỜ GẶP CHỊ NINH BÌNH
Anh uống café và bia thay bữa tối và làm việc ngoài giờ luôn à? Một giọng nói quen thuộc vẳng lên từ đằng sau khiến tao ngỡ ngàng và đặt chai bia xuống rồi đứng dậy cúi đầu bắt tay.
Em chào anh ạ!
Sao mọi người lại ở đây, cả Dương nữa?
Bọn em ăn xong rồi đi uống nước, thấy xe anh nên đoán anh đang trên này nên lên luôn, lâu không gặp anh - Dương nhanh nhảu và nhìn sang bên cạnh.
Hôm nay đánh kèo trên hay dưới, mỗi kèo mấy chai?
Tao chỉ biết cười trừ
Anh dạo này nhìn phong độ hơn nhưng thấy qua là có dấu hiệu đổ đốn đấy nhé. Dương châm chọc
Chú mới đi nước ngoài ah?
Vâng, mà sao anh biết ạ?
Anh đưa mọi người ra sân bay, thấy chú đang đi vào khu cách ly trên tầng 2
Vâng, em đi Thượng Hải mấy hôm
Đi một mình hay đi cả đoàn?
Em đi với 3 người ngoài này, trong Sài Gòn mấy người nữa bay cùng ngày rồi hội đoàn ở bên kia
Lâu nay anh có hay về quê không?
Từ Tết anh mới về có mỗi lần cách đây hai tuần
Khiếp, thế về có bị chó xông ra cắn không?
Anh về buổi tối nên chó nhốt trong cũi rồi.
Thế còn Hương?
Hương thi tốt nghiệp rồi, anh vừa hỏi chỗ nó thực tập xem có việc cho nó làm không, đang đòi đi du học bên Nhật.
Giỏi quá, nhà có hai anh em, ai cũng tham vọng
Nó thích thì kệ nó thôi, du học tự túc cũng không đơn giản, cứ cho nó thử sức xem đến đâu
Con bé mà quyết là nó làm tới đấy, năm thứ 3 mà đã toeic 700 thì tiếng Nhật chả làm khó được nó
Uh, nó thi đỗ N3 rồi
Thế còn anh?
Anh vẫn thế, vẫn ở xóm trọ ấy với cậu bạn, công việc thì cũng lúc này lúc kia
Nhìn anh là biết đúng không?
Anh vẫn thế, không tăng giảm lạng nào, thậm chí quần áo vẫn chưa mua thêm cái gì ngoài đồng phục cty cấp
Còn em?
Em vẫn thế, anh không hay nói chuyện với chị ấy ah? Chị bạn cùng lớp cao học của tao
Anh không, thi thoảng chào nhau trên yahoo thôi. Bên ấy có gì mới không?
Không ạ, cũng chậm việc, công nợ thì nhiều mà đội xnk cũng đuối.
Tùng thì sao? Nay có chạy cho em chuyến nào không?
Nay nó không, em thuê bác xe ôm đi mấy chỗ gần gần.
Anh có hay sang bên khu đất không?
Anh mới sang , giờ được giá 25tr rồi, em và anh có muốn bán hay cứ để?
Gần gấp 10 rồi, nhanh nhỉ? Chỗ ấy ai xây chưa?
Có hai nhà đang xây, nhóm Thuận nó làm chắc tháng 9 tháng 10 là hoàn công. Chúng nó dựng lán và kho chứa cốp pha ở mảnh của anh, còn lại của em và anh Thắng thì người ta đang trồng rau cho đỡ cỏ dại và mất vệ sinh.
Anh bán không?
Anh để sau có tiền xây thôi, ở trọ mãi bất tiện và hạn chế bí bách, xấu tốt vẫn nhà mình cả
Trên Lạng Sơn thì sao?
Trên ấy thì vẫn vậy, em và Dương mới lên ấy chơi một chuyến, cho Dương đi chợ Kỳ Lừa.
Bố mẹ anh vẫn bán được chứ
Anh thấy cũng túc tắc, vì còn ruộng vườn chăn nuôi nữa. Giờ khéo lại còn làm ác hơn trước.
Thế còn anh, chị và cháu khoẻ cả chứ?
Uh, cả nhà vẫn khoẻ, mới ở quê lên cách đây mấy ngày.
Còn hai bác ạ?
Bố mẹ em khoẻ
Vậy chị Dương, bây giờ thế nào?
Em mới học xong, đang đợi xin việc, mà cứ gọi chị cho người ta nhanh già là sao?
Lại học gì ah chị, cao học hay là..,
Em học chuyên khoa nội.
Anh có hay phải xuống công trường không
Không, em nghỉ bên cty xây dựng được gần 2 năm rồi, giờ sang bên này làm thương mại, đại lý cho hãng bên Trung. Thi thoảng đi khảo sát cùng khách thôi chị
Thảo nào nãy thấy anh nghe điện thoại bằng tiếng Anh.
Thế anh không ăn uống gì ah, hay lại ăn đêm thay bữa tối?
Quá bữa, lúc nữa về anh ăn qua loa thôi
Khéo được hai ông lười nấu ở với nhau
Nó cũng đi suốt, một mình nấu nướng lách cách, lắm hôm 21h anh mới ra khỏi văn phòng
Thời sinh viên thì chăm giờ lớn thêm vài tuổi lại lười như đám sinh viên năm đầu năm hai.
Chú còn nhóm thợ không, bảo dưỡng cho chỗ bạn anh mấy cái máy?
Em còn anh, anh ấy mới ở đây về một lúc thì mọi người đến
Thế anh gửi số mai gọi người ta mà chủ động nhé
Em cám ơn anh.
Em và anh Thắng về trước đây, ngồi đây lúc nữa khói thuốc rồi ầm ầm bóng đá, lát anh đưa nó về sau nhé.
Còn lại tao và chị trong quán, lúc này vẫn chưa đông bởi mới sau giờ ăn tối
Anh có gì mới không? Nhìn anh xạm và gầy đi
Anh không, nãy chả bảo quần áo không mua thêm gì mới mà, còn công việc thì anh đi lại cũng nhiều, cứ đầu trần ra công trường nhà máy đang thi công nên thế, với lại mùa hè nữa.
Thế còn em?
Em cũng như anh thôi, thực ra lần trước anh Thuận gọi hỏi em xin nhờ dựng lán vì bảo anh nhận thêm việc, lại đúng chỗ bán đất nên sẽ trụ lại bên ấy. Xong em cũng đồng ý luôn, đất bỏ không thì cứ để anh ấy lấy chỗ cho thợ họ ở chả sao.
Thế anh trai em và Dương xuống khi nào?
Từ chiều, em bảo Dương xong thế nào anh ấy lại qua không báo trước, nên ba anh em đi ăn ngoài rồi tạt vào đây, em ko để ý, lúc lên đây Dương bảo nhìn thấy xe anh dưới kia
Thấy vậy mà em không sang quán khác ah🥲
Không, chả sao
Biết đâu anh cho ai mượn xe thì sao, mà có đúng là anh thì cũng có gì phải tránh né, mắc nợ gì đâu nào.
Mà anh cá độ từ khi nào thế? Xưa nay có bao giờ thế đâu? Đi làm như thế không chi tiêu lành mạnh lại còn cá độ?
Anh đồng nghiệp rủ chơi vui , thắng thua ăn gạo ăn tiền gì đâu? Anh Sơn trước đi Thailand cùng ấy.
Chơi ntn em không rõ mà em cũng tiện thì góp ý thế thôi. Dù biết anh không ham chơi xong cũng chú ý, mất tiền rồi phiền toái nhiều thứ, anh Thắng chả bắt bớ đầy người kia kìa.
Thế đất cát, được giá em và anh ấy co bán không hay cứ để?
Bán anh mua thì em bán còn người khác thì thôi cứ kệ nó. Vì cũng chả cần gì đến tiền mà phải bán, trước anh chả nói, người đẻ đất không đẻ, rồi đã đầu tư phải kiên trì đừng nhấp nhổm mà
Uh, có điều nó cũng ngót 2 năm nên thấy giá dc thì anh bảo thế, còn thì tuỳ em và anh em mà.
Thế anh làm ăn tốt cả chứ? Thấy máy tính và điện thoại smartphone mới này
Cái này là anh được tặng sau hôm đi Trung Quốc thôi, máy cũ anh vẫn để, thay vỏ và pin để ở phòng trọ
Vậy bố mẹ ở nhà thế nào?
Thì hai ông bà vẫn túc tắc buôn bán, anh mới lấy lại tàu bị phát mãi năm trước, cho nó gọ gạy làm mấy năm xem sao?
Sức đâu mà anh kham lắm thế
Thì mọi người cũng xúm vào làm cùng chứ riêng bố mẹ anh thì cân sao nổi.
Vậy lại vay nợ?
Uh, anh vay anh L và anh Khiêm được 400tr thêm vào, làm rồi tính dần
Nhưng lãi cao thế này cơ mà
Đành vậy, chứ năm sau lãi nó có mềm đi khéo lại chả đến lượt, thậm chí nếu có làm mới lại mất gần năm đóng rồi đợi việc cho nó chạy cũng thế, chi phí cơ hội cả thôi.
Ngồi tào lao gượng gạo một lúc, tao chợt có tin nhắn xong úp máy xuống bàn
Anh..,
Sao thế, nói đi đừng lấp lửng
Anh có khi nào giận em vì em đã khắt khe với anh đến mức phải chia tay nhau không
Không, giận gì? Sao em nói thế? Giận thì cũng thế không giận cũng thế, nên tốt nhất là thả lỏng và buộc phải quen và thích nghi dần thôi, là ai rồi cũng phải sống cho ngày mai
Chị nghe xong gật nhẹ và không nhìn tao nữa
 
Chỉnh sửa lần cuối:

chimtao2m

Yếu sinh lý
TÌNH CỜ GẶP CHỊ NINH BÌNH
Anh uống café và bia thay bữa tối và làm việc ngoài giờ luôn à? Một giọng nói quen thuộc vẳng lên từ đằng sau khiến tao ngỡ ngàng và đặt chai bia xuống rồi đứng dậy cúi đầu bắt tay.
Em chào anh ạ!
Sao mọi người lại ở đây, cả Dương nữa?
Bọn em ăn xong rồi đi uống nước, thấy xe anh nên đoán anh đang trên này nên lên luôn, lâu không gặp anh - Dương nhanh nhảu và nhìn sang bên cạnh.
Hôm nay đánh kèo trên hay dưới, mỗi kèo mấy chai?
Tao chỉ biết cười trừ
Anh dạo này nhìn phong độ hơn nhưng thấy qua là có dấu hiệu đổ đốn đấy nhé. Dương châm chọc
Chú mới đi nước ngoài ah?
Vâng, mà sao anh biết ạ?
Anh đưa mọi người ra sân bay, thấy chú đang đi vào khu cách ly trên tầng 2
Vâng, em đi Thượng Hải mấy hôm
Đi một mình hay đi cả đoàn?
Em đi với 3 người ngoài này, trong Sài Gòn mấy người nữa bay cùng ngày rồi hội đoàn ở bên kia
Lâu nay anh có hay về quê không?
Từ Tết anh mới về có mỗi lần cách đây hai tuần
Khiếp, thế về có bị chó xông ra cắn không?
Anh về buổi tối nên chó nhốt trong cũi rồi.
Thế còn Hương?
Hương thi tốt nghiệp rồi, anh vừa hỏi chỗ nó thực tập xem có việc cho nó làm không, đang đòi đi du học bên Nhật.
Giỏi quá, nhà có hai anh em, ai cũng tham vọng
Nó thích thì kệ nó thôi, du học tự túc cũng không đơn giản, cứ cho nó thử sức xem đến đâu
Con bé mà quyết là nó làm tới đấy, năm thứ 3 mà đã toeic 700 thì tiếng Nhật chả làm khó được nó
Uh, nó thi đỗ N3 rồi
Thế còn anh?
Anh vẫn thế, vẫn ở xóm trọ ấy với cậu bạn, công việc thì cũng lúc này lúc kia
Nhìn anh là biết đúng không?
Anh vẫn thế, không tăng giảm lạng nào, thậm chí quần áo vẫn chưa mua thêm cái gì ngoài đồng phục cty cấp
Còn em?
Em vẫn thế, anh không hay nói chuyện với chị ấy ah? Chị bạn cùng lớp cao học của tao
Anh không, thi thoảng chào nhau trên yahoo thôi. Bên ấy có gì mới không?
Không ạ, cũng chậm việc, công nợ thì nhiều mà đội xnk cũng đuối.
Tùng thì sao? Nay có chạy cho em chuyến nào không?
Nay nó không, em thuê bác xe ôm đi mấy chỗ gần gần.
Anh có hay sang bên khu đất không?
Anh mới sang , giờ được giá 25tr rồi, em và anh có muốn bán hay cứ để?
Gần gấp 10 rồi, nhanh nhỉ? Chỗ ấy ai xây chưa?
Có hai nhà đang xây, nhóm Thuận nó làm chắc tháng 9 tháng 10 là hoàn công. Chúng nó dựng lán và kho chứa cốp pha ở mảnh của anh, còn lại của em và anh Thắng thì người ta đang trồng rau cho đỡ cỏ dại và mất vệ sinh.
Anh bán không?
Anh để sau có tiền xây thôi, ở trọ mãi bất tiện và hạn chế bí bách, xấu tốt vẫn nhà mình cả
Trên Lạng Sơn thì sao?
Trên ấy thì vẫn vậy, em và Dương mới lên ấy chơi một chuyến, cho Dương đi chợ Kỳ Lừa.
Bố mẹ anh vẫn bán được chứ
Anh thấy cũng túc tắc, vì còn ruộng vườn chăn nuôi nữa. Giờ khéo lại còn làm ác hơn trước.
Thế còn anh, chị và cháu khoẻ cả chứ?
Uh, cả nhà vẫn khoẻ, mới ở quê lên cách đây mấy ngày.
Còn hai bác ạ?
Bố mẹ em khoẻ
Vậy chị Dương, bây giờ thế nào?
Em mới học xong, đang đợi xin việc, mà cứ gọi chị cho người ta nhanh già là sao?
Lại học gì ah chị, cao học hay là..,
Em học chuyên khoa nội.
Anh có hay phải xuống công trường không
Không, em nghỉ bên cty xây dựng được gần 2 năm rồi, giờ sang bên này làm thương mại, đại lý cho hãng bên Trung. Thi thoảng đi khảo sát cùng khách thôi chị
Thảo nào nãy thấy anh nghe điện thoại bằng tiếng Anh.
Thế anh không ăn uống gì ah, hay lại ăn đêm thay bữa tối?
Quá bữa, lúc nữa về anh ăn qua loa thôi
Khéo được hai ông lười nấu ở với nhau
Nó cũng đi suốt, một mình nấu nướng lách cách, lắm hôm 21h anh mới ra khỏi văn phòng
Thời sinh viên thì chăm giờ lớn thêm vài tuổi lại lười như đám sinh viên năm đầu năm hai.
Chú còn nhóm thợ không, bảo dưỡng cho chỗ bạn anh mấy cái máy?
Em còn anh, anh ấy mới ở đây về một lúc thì mọi người đến
Thế anh gửi số mai gọi người ta mà chủ động nhé
Em cám ơn anh.
Em và anh Thắng về trước đây, ngồi đây lúc nữa khói thuốc rồi ầm ầm bóng đá, lát anh đưa nó về sau nhé.
Còn lại tao và chị trong quán, lúc này vẫn chưa đông bởi mới sau giờ ăn tối
Anh có gì mới không? Nhìn anh xạm và gầy đi
Anh không, nãy chả bảo quần áo không mua thêm gì mới mà, còn công việc thì anh đi lại cũng nhiều, cứ đầu trần ra công trường nhà máy đang thi công nên thế, với lại mùa hè nữa.
Thế còn em?
Em cũng như anh thôi, thực ra lần trước anh Thuận gọi hỏi em xin nhờ dựng lán vì bảo anh nhận thêm việc, lại đúng chỗ bán đất nên sẽ trụ lại bên ấy. Xong em cũng đồng ý luôn, đất bỏ không thì cứ để anh ấy lấy chỗ cho thợ họ ở chả sao.
Thế anh trai em và Dương xuống khi nào?
Từ chiều, em bảo Dương xong thế nào anh ấy lại qua không báo trước, nên ba anh em đi ăn ngoài rồi tạt vào đây, em ko để ý, lúc lên đây Dương bảo nhìn thấy xe anh dưới kia
Thấy vậy mà em không sang quán khác ah🥲
Không, chả sao
Biết đâu anh cho ai mượn xe thì sao, mà có đúng là anh thì cũng có gì phải tránh né, mắc nợ gì đâu nào.
Mà anh cá độ từ khi nào thế? Xưa nay có bao giờ thế đâu? Đi làm như thế không chi tiêu lành mạnh lại còn cá độ?
Anh đồng nghiệp rủ chơi vui , thắng thua ăn gạo ăn tiền gì đâu? Anh Sơn trước đi Thailand cùng ấy.
Chơi ntn em không rõ mà em cũng tiện thì góp ý thế thôi. Dù biết anh không ham chơi xong cũng chú ý, mất tiền rồi phiền toái nhiều thứ, anh Thắng chả bắt bớ đầy người kia kìa.
Thế đất cát, được giá em và anh ấy co bán không hay cứ để?
Bán anh mua thì em bán còn người khác thì thôi cứ kệ nó. Vì cũng chả cần gì đến tiền mà phải bán, trước anh chả nói, người đẻ đất không đẻ, rồi đã đầu tư phải kiên trì đừng nhấp nhổm mà
Uh, có điều nó cũng ngót 2 năm nên thấy giá dc thì anh bảo thế, còn thì tuỳ em và anh em mà.
Thế anh làm ăn tốt cả chứ? Thấy máy tính và điện thoại smartphone mới này
Cái này là anh được tặng sau hôm đi Trung Quốc thôi, máy cũ anh vẫn để, thay vỏ và pin để ở phòng trọ
Vậy bố mẹ ở nhà thế nào?
Thì hai ông bà vẫn túc tắc buôn bán, anh mới lấy lại tàu bị phát mãi năm trước, cho nó gọ gạy làm mấy năm xem sao?
Sức đâu mà anh kham lắm thế
Thì mọi người cũng xúm vào làm cùng chứ riêng bố mẹ anh thì cân sao nổi.
Vậy lại vay nợ?
Uh, anh vay anh L và anh Khiêm được 400tr thêm vào, làm rồi tính dần
Nhưng lãi cao thế này cơ mà
Đành vậy, chứ năm sau lãi nó có mềm đi khéo lại chả đến lượt, thậm chí nếu có làm mới lại mất gần năm đóng rồi đợi việc cho nó chạy cũng thế, chi phí cơ hội cả thôi.
Ngồi tào lao gượng gạo một lúc, tao chợt có tin nhắn xong úp máy xuống bàn
Anh..,
Sao thế, nói đi đừng lấp lửng
Anh có khi nào giận em vì em đã khắt khe với anh đến mức phải chia tay nhau không
Không, giận gì? Sao em nói thế? Giận thì cũng thế không giận cũng thế, nên tốt nhất là thả lỏng và buộc phải quen và thích nghi dần thôi, là ai rồi cũng phải sống cho ngày mai
Chị nghe xong gật nhẹ và không nhìn tao nữa
Ông anh dứt khoát thật, gặp lại người cũ mà không một chút lưu tình. Nhưng chắc chap sau là làm tình với nhau chứ, tình cũ không rủ cũng tới :))
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Em biết, xong cái sự lạnh lùng điềm tĩnh ấy của anh chỉ che giấu được người ngoài thôi, chị đang đọc vị tao
Thật mà, anh cũng được dịp để nhìn nhận lại mình, thấy rằng dù sao thì đằng sau ấy thấy thế cũng tốt cho mình, với lại cũng chả có gì phải giấu ai hết, giấu thì không ai cho mình cái gì ngoài mấy câu động viên đãi môi, không giấu thì cũng chả có gì để ai cướp được của mình, thậm chí tiền, vàng, sổ tiết kiệm anh còn đang để trong ngăn tủ
Sao anh không lấy để đưa bố mẹ anh làm tàu? Chị hơi nhíu mày
Anh vay được thì cứ vay, bí bách tính sau, sợ nhất không ai cho vay, và thứ hai không vay được của ai mà
Tao lấy trong ba lô một cái hộp set đồng hồ và chiếc áo Nike
Tặng em này, anh cũng lựa mua liều không biết có hợp cổ tay em không, size 35mm, chắc là áo thì vừa đấy còn cái này em ướm rồi đi bấm lỗ, bấm như anh vẫn hay bấm khoá dây thắt lưng ấy chứ đừng có đục tay ở quán sửa đồng hồ ngoài cổng chợ Nghĩa Tân.
Sao anh lại mua cho em làm gì?
Anh mua cho cả cái Hương nữa
Cùng màu?
Khác màu áo, cùng size, nó có suất của nó rồi nên em không phải ngại đâu, áo thì em chắc không cần thử, còn đồng hồ thì em ướm xem.
Thế nếu không gặp em ở đây thì sao? Mà anh không nghĩ là em sẽ từ chối ah
Thì anh nhờ thằng Tùng hoặc tiện dịp nào đó, không lẽ đến lúc chết lại chả có lần gặp nhau
Thế lỡ lúc nào đó của anh mà gặp khi em lại đi cùng người yêu em thì thế nào?
Cái ấy tuỳ duyên, em có quyền từ chối và anh cũng sẽ không làm em khó xử
Đưa tay trái đây nào.
Ngồi một vài phút thì tao có điện thoại của bạn anh Thắng ban nãy nói chuyện nên cũng muốn đi về, tất nhiên là về phòng trọ dù tao có chìa khoá nhà Jill.
Tao tháo chiếc clear bag cho Chị cất cái đồng hồ và chiếc áo vào rồi ra về
Em đưa anh đi ăn gì rồi về nhé
Thôi, anh về tắm gội rồi ăn sau, đơn giản ấy mà
Về đấy thì có gì ngon bằng ở đây, ăn sớm vẫn hơn. Xong tao nhất mực từ chối và chở chị về, cái ngõ và cầu thang thân thuộc ngày nào, cũnh thấm thoát gần 9 tháng không qua đây. Về đến nơi thì gặp Dương đang xách túi đồ trong bộ quần áo khác.
Hai chị em lên nhà đi cho mát, anh về luôn đây. Tao chào Dương, về số rồi lao một mạch ra vè trong tối muộn, hơi nóng mặt đưởng hất lên và hơi bia phả ra nóng bức ngột ngạt.
Cám ơn anh về món quà, em thực sự cũng rất bất ngờ về chuyện hôm nay, gặp anh và thấy anh ngày một ổn hơn là điều em mừng và mong muốn nhất. Thêm nữa em cũng đã đúng với suy nghĩ của mình, không phải vì mình đã chấm dứt với nhau mà là em thấy anh luôn kiên định vươn lên chứ không để mình bị yếu mềm sa sút.
Nếu ngày nào đo có người mới, cứ giới thiệu với em đừng ngại nhé, biết đâu em lại góp ý được cho hai người để thấu hiểu nhau hơn.
Anh nghỉ ngơi và đừng có ăn uống tạm bợ hay quá bữa như này nữa.
Em!
Vượt qua nỗi lo là em không thẳng thừng từ chối thế là ok rồi, còn chuyện kia nếu có thì dại gì cho em gặp, rồi người ta tự nhiên thấy áp lực ngang áp lực dọc rồi bỏ chạy không cần đưa về thì toi.
Anh hâm, cứ làm như gặp em như gặp Bà la sát không bằng
Tao trả lời khách sáo hài hước rồi đi tắm thay đồ xem bóng đá trên mạng cùng bọn Tùng với 1 két bia và đồ khô, mai lại có việc kiếm ra tiền tiêu vặt rồi. Đời nó không cho mình chết thì có muốn chết cũng chả được khi thắng kèo cá độ với lão Bình và anh Sơn kiếm ra gần 2tr. Còn chuyện tối hôm ấy thực tao cũng rất thong dong, không nghĩ thêm cũng chả nấn ná điều gì, bởi những ngày tiếp theo của tao là vô cùng bận rộn, với mục tiêu kiếm đủ 200tr nữa để trả cho anh L và anh Khiêm mỗi người một nửa khoản vay vào dịp Tết Nguyên Đán.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo