Như thế có gì mà phát sinh dc dù có chân đất chạy xuống thì cũng không thể níu chân tôi lại đượcChủ động rủ lên nhà mà không có tí phát sinh nào à thớt![]()
Như thế có gì mà phát sinh dc dù có chân đất chạy xuống thì cũng không thể níu chân tôi lại đượcChủ động rủ lên nhà mà không có tí phát sinh nào à thớt![]()
Tào lao anh em trên này tí cho
con người a lý trí lúc ko cần thiết lắm ấy nhỉNhư thế có gì mà phát sinh dc dù có chân đất chạy xuống thì cũng không thể níu chân tôi lại được

Tôi thực không muốn đưa mình và cô ấy vào một tình huống khó xử dù tôi đoán dc tâm ý của cô ấy khi vội đuổi theo tôi xuống tầng 1, dù tôi thấy rõ lúc trước là đã không còn đồ gì để lấy ở nhà xe để phải vội không kịp đeo dép chạy xuống nữacon người a lý trí lúc ko cần thiết lắm ấy nhỉ![]()
Cá nhân em thấy bác lý trí quá, nhưng lấn cấn khi chị H xuống lấy bằng và mời cưới đều đập hết mà đến chị NB này thì ko?Tôi thực không muốn đưa mình và cô ấy vào một tình huống khó xử dù tôi đoán dc tâm ý của cô ấy khi vội đuổi theo tôi xuống tầng 1, dù tôi thấy rõ lúc trước là đã không còn đồ gì để lấy ở nhà xe để phải vội không kịp đeo dép chạy xuống nữa
Vậy nếu bạn ở trường hợp đó, bạn có tìm cách ở lại và chắc chắn đạt được mục đích với cô ấy không?
Con người bác quá lý tríTôi thực không muốn đưa mình và cô ấy vào một tình huống khó xử dù tôi đoán dc tâm ý của cô ấy khi vội đuổi theo tôi xuống tầng 1, dù tôi thấy rõ lúc trước là đã không còn đồ gì để lấy ở nhà xe để phải vội không kịp đeo dép chạy xuống nữa
Vậy nếu bạn ở trường hợp đó, bạn có tìm cách ở lại và chắc chắn đạt được mục đích với cô ấy không?
Thế nên chị H mới khổ tâm còn chị Ninh Bình thì chỉ buồn chứ có biết khổ là gìCá nhân em thấy bác lý trí quá, nhưng lấn cấn khi chị H xuống lấy bằng và mời cưới đều đập hết mà đến chị NB này thì ko?
e đùa bác thế thôi, e cũng rơi vào trg hợp tương tự như vậy rồi nên cũng quay gót té luônTôi thực không muốn đưa mình và cô ấy vào một tình huống khó xử dù tôi đoán dc tâm ý của cô ấy khi vội đuổi theo tôi xuống tầng 1, dù tôi thấy rõ lúc trước là đã không còn đồ gì để lấy ở nhà xe để phải vội không kịp đeo dép chạy xuống nữa
Vậy nếu bạn ở trường hợp đó, bạn có tìm cách ở lại và chắc chắn đạt được mục đích với cô ấy không?
Chị NB này vẫn giữ cá tính cho đến bây giờ a nhỉ.Thế nên chị H mới khổ tâm còn chị Ninh Bình thì chỉ buồn chứ có biết khổ là gì
chuyện của bác cũng cảm xúc vãi, e thấy thế hệ 8x mọi thứ nó thật hơn giờ nhiềuNhờ bác chủ thớt cho em chi sẻ 1 chút về 1 người con gái cho đến hiện tại em ko thể quên được, nhưng ko thể chia sẻ với những người mà mình quen biết được. Vô tình biết đến cộng đồng "Xam" do tình cờ đọc câu chuyện đời thằng an bên web 14 bị đứt quãng nên truy tìm câu chuyện đầy đủ hơn, rồi cuốn vào câu chuyện vào thằng bác sĩ M ở thái nguyên, rồi lôi thôi sang chuyện của bác chủ thớt đây. Mối tình đầu tiên của em nó bi đát lắm các bác ạ, 2007 tốt nghiệp cấp 3, thi rớt đại học em đi công an nghĩa vụ, năm đó nàng vào đại học sư phạm HCM. những năm đó trường cao đẳng sư phạm đồng nai chưa có sư phạm lý hóa nên phải thi và học sư phạm HCM. 1 năm nghĩa vụ êm đềm trông qua, em ôn thi lại ko đậu được đại học nhưng đậu TC. những năm 07 đến 09 chỉ tiêu các trường nghành còn khá cao, nên điểm đậu cũng thấp. Chuyện tình yêu của em vs cô bạn sư phạm cũng êm đềm chủ yếu gặp nhau vào cuối tuần nếu ko phải trực ban. cuối năm t2 TC của em, nàng đã là năm t3 thì xảy ra biến cố lớn vs gia đình nàng. Bố phát hiện ung thư gan gian đoạn 3B, cần 1 số tiền rất lớn để có thể chạy chữa cầm cự cuộc sống. Gia đình nghèo vay mượn cũng không đủ. Nàng đành phải dở dang việc học về gánh vác công việc cùng mẹ và em trai. Em ở thời điểm đó ko giúp được gì cả. Rồi nàng được mai mối cho 1 người anh của bạn học hơn 6 tuổi, gia đình anh kia sẽ hỗ trợ chi phí chữa bệnh cho bố nàng. Ngày nàng cưới tôi co có dự với cảm xúc ko buồn, ko vui chỉ là cảm giác bất lực. Sau thời gian đó tôi mất khoảng 3 tháng để có thể trở lại với bình thường. Sau khi ra trường nhận công tác, thời gian làm việc có đi học thêm lớp về vi tính, tình cờ quen 1 chị tên Hoa chị hơn tôi 3 tuổi lúc đó đang làm nhân viên Văn phòng cho 1 cty may mặc nước ngoài. hai chị em khá thân thiết thi thoảng rủ nhau đi uống nước trò chuyện. Chị hỏi có bạn gái chưa chị làm mai cho em gái chị nhưng nó đang học ngoài Hà Nội cơ. Gia đình chị ngoài Hà Nội nhà gần Thành cổ Sơn Tây em gái chị bằng tuổi tôi, đang học liên thông đại học chuyên nghành kế toán, còn chị vào trong này ở với gia đình ở với gia đình cô chú. Tôi cũng đùa vui nhận số điện thoại bảo có khi nào em sẽ làm em rể chị ko nhỉ, chị bảo chị giới thiệu hai đứa là bạn đi cùng tuổi mà. Mình cũng ko để ý nữa về cũng quên luôn chuyện này, vài tuần sau gặp mình trên lớp chị hỏi sao ko nói chuyện vơi em gái chị ak, mình bẽn lẽn em quên mất. Tối đó về mua cái sim Bee lien gọi, nói thật lần đầu làm quen nó ngại ngùng lắm mình cũng chỉ hỏi han qua loa thôi nhưng nghe giọng con gái bắc mà Hà Nội nó ngọt ngào quá. Rồi cứ vậy dần dà từ gọi điện thoại đến face xem mặt nhau, gửi ảnh đểm xem. Nói thật ngay lần đầu nhìn nàng mình đã đứng người, nàng ko phải nói là đẹp nhưng dịu dàng, khuôn mặt tròn với đôi mắt cuốn hút đã khiến tim mình đập lỗi nhịp. Từ đó hai đứa thường xuyên trao đổi ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm nhau, mình thì thoảng giúp nàng một số bài tập tiếng anh. Rồi 1 ngày sau khi uống 1 chút vs thằng bạn thân giờ nó làm em rể mình rồi về mình gọi cho cô ấy " Dung ơi ! tớ hỏi này tớ thích cậu, ngay từ khi lần đầu nhìn thấy cậu qua cam, khoảng cách chúng ta quá xa hiện tại tớ ko ở bên cậu được, tớ muốn nói tớ yêu cậu mất rồi...Làm bạn gái tớ được không?" Rồi nang đồng ý, mọi việc cứ như bình thường chỉ là niềm vui ko dài lắm. Công việc, khoảng cách... làm em và nàng xa nhau. chúng em chia tay 2012 khi ấy em chưa 1 lần nào được thực sự gặp cô ấy. E ko thể từ bỏ cv ra bắc mà nha cố ấy khi đó chị gái đã ở trong này chỉ còn mình cô ấy ngoài đó mẹ thì yếu. ra trường cô ấy vào làm trong ngân hàng HSBC. Mình tiếp tục công việc và cuộc sống riêng em cưới Vk năm 2014. Cũng 1 cô gái bắc, em có duyên vs những cô gái sinh tháng 4 luôn. 2017 thì Dung lập gia đình, đến hiện tại cô ấy đã là mẹ 2 con nhà ở dương nội, hà đông. Sau này em thi thoảng có về quê chơi " quê em ở phú thọ, gần đền mẫu âu cơ" nhưng em chỉ gọi cho chị gái cô ấy thôi, chị gái cô ấy năm 2019 cũng về lại Hà Nội sau khi chia tay ông bạn trai quen 6 năm. không hề gọi cho nàng, em sợ gặp nàng, em sợ nhìn vào đôi mắt đã khiến trái tim em lỗi nhịp. Quá khứ đã ngủ quên khá lâu rồi mà đến giờ ngoài vk ra thì Dung cô gái ấy mỗi khi nghĩ đến tâm trạng mình luôn thổn thức, lại mất vài ngày mới yên ổn được. Hơn cả người bạn gái đầu tiên luôn. có lẽ em sẽ nhớ mãi về Dung trong tâm trí. Xin lỗi bác @Chịc dạo đã lan man quá. tại đọc câu chuyện của bác bất giác em lại nghĩ đến cô bé Hà Nội ý mà em hay gọi là " Bà Già". Văn ko hay lủng cũng mong mọi người thông cảm nha, em chỉ chia sẽ lên cho vơi cảm xúc trong lòng thôi.
Cho đến hiện tại thì mỗi năm vào ngày sinh nhật của cô ấy 11 giờ rưỡi đêm em đều nhắn chúc mừng sinh nhật cô ý, vì ngày trc yêu nhau em nói anh ko phải là người đầu tiên chúc mừng nhưng mong sẽ là người cuối cùng chúc mừng cô ấy. Rồi từ 2023 trở đi là có thêm con gai cô ấy nữa thế quái nào lại sinh đúng ngày sinh nhật em. Nhưng nói cô ấy đừng trả lời xem rồi xóa đi thì tùy em ý. Đừng làm ảnh hưởng cuộc sống.
Còn việc tin nhắn chúc mừng sinh nhật và lại bảo người ta đừng trả lời rồi xem xong xoá đi, thì thành ý của bạn lại thể hiện không đúng luôn, như vậy lại khiến cô ấy chỉ biết cười nhạt một mình và lắc đầu, và quyết định chấm dứt với bạn hồi nào là đúng đắn dù cô ấy vẫn tôn trọng và chưa hề ghét bạnNhờ bác chủ thớt cho em chi sẻ 1 chút về 1 người con gái cho đến hiện tại em ko thể quên được, nhưng ko thể chia sẻ với những người mà mình quen biết được. Vô tình biết đến cộng đồng "Xam" do tình cờ đọc câu chuyện đời thằng an bên web 14 bị đứt quãng nên truy tìm câu chuyện đầy đủ hơn, rồi cuốn vào câu chuyện vào thằng bác sĩ M ở thái nguyên, rồi lôi thôi sang chuyện của bác chủ thớt đây. Mối tình đầu tiên của em nó bi đát lắm các bác ạ, 2007 tốt nghiệp cấp 3, thi rớt đại học em đi công an nghĩa vụ, năm đó nàng vào đại học sư phạm HCM. những năm đó trường cao đẳng sư phạm đồng nai chưa có sư phạm lý hóa nên phải thi và học sư phạm HCM. 1 năm nghĩa vụ êm đềm trông qua, em ôn thi lại ko đậu được đại học nhưng đậu TC. những năm 07 đến 09 chỉ tiêu các trường nghành còn khá cao, nên điểm đậu cũng thấp. Chuyện tình yêu của em vs cô bạn sư phạm cũng êm đềm chủ yếu gặp nhau vào cuối tuần nếu ko phải trực ban. cuối năm t2 TC của em, nàng đã là năm t3 thì xảy ra biến cố lớn vs gia đình nàng. Bố phát hiện ung thư gan gian đoạn 3B, cần 1 số tiền rất lớn để có thể chạy chữa cầm cự cuộc sống. Gia đình nghèo vay mượn cũng không đủ. Nàng đành phải dở dang việc học về gánh vác công việc cùng mẹ và em trai. Em ở thời điểm đó ko giúp được gì cả. Rồi nàng được mai mối cho 1 người anh của bạn học hơn 6 tuổi, gia đình anh kia sẽ hỗ trợ chi phí chữa bệnh cho bố nàng. Ngày nàng cưới tôi co có dự với cảm xúc ko buồn, ko vui chỉ là cảm giác bất lực. Sau thời gian đó tôi mất khoảng 3 tháng để có thể trở lại với bình thường. Sau khi ra trường nhận công tác, thời gian làm việc có đi học thêm lớp về vi tính, tình cờ quen 1 chị tên Hoa chị hơn tôi 3 tuổi lúc đó đang làm nhân viên Văn phòng cho 1 cty may mặc nước ngoài. hai chị em khá thân thiết thi thoảng rủ nhau đi uống nước trò chuyện. Chị hỏi có bạn gái chưa chị làm mai cho em gái chị nhưng nó đang học ngoài Hà Nội cơ. Gia đình chị ngoài Hà Nội nhà gần Thành cổ Sơn Tây em gái chị bằng tuổi tôi, đang học liên thông đại học chuyên nghành kế toán, còn chị vào trong này ở với gia đình ở với gia đình cô chú. Tôi cũng đùa vui nhận số điện thoại bảo có khi nào em sẽ làm em rể chị ko nhỉ, chị bảo chị giới thiệu hai đứa là bạn đi cùng tuổi mà. Mình cũng ko để ý nữa về cũng quên luôn chuyện này, vài tuần sau gặp mình trên lớp chị hỏi sao ko nói chuyện vơi em gái chị ak, mình bẽn lẽn em quên mất. Tối đó về mua cái sim Bee lien gọi, nói thật lần đầu làm quen nó ngại ngùng lắm mình cũng chỉ hỏi han qua loa thôi nhưng nghe giọng con gái bắc mà Hà Nội nó ngọt ngào quá. Rồi cứ vậy dần dà từ gọi điện thoại đến face xem mặt nhau, gửi ảnh đểm xem. Nói thật ngay lần đầu nhìn nàng mình đã đứng người, nàng ko phải nói là đẹp nhưng dịu dàng, khuôn mặt tròn với đôi mắt cuốn hút đã khiến tim mình đập lỗi nhịp. Từ đó hai đứa thường xuyên trao đổi ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm nhau, mình thì thoảng giúp nàng một số bài tập tiếng anh. Rồi 1 ngày sau khi uống 1 chút vs thằng bạn thân giờ nó làm em rể mình rồi về mình gọi cho cô ấy " Dung ơi ! tớ hỏi này tớ thích cậu, ngay từ khi lần đầu nhìn thấy cậu qua cam, khoảng cách chúng ta quá xa hiện tại tớ ko ở bên cậu được, tớ muốn nói tớ yêu cậu mất rồi...Làm bạn gái tớ được không?" Rồi nang đồng ý, mọi việc cứ như bình thường chỉ là niềm vui ko dài lắm. Công việc, khoảng cách... làm em và nàng xa nhau. chúng em chia tay 2012 khi ấy em chưa 1 lần nào được thực sự gặp cô ấy. E ko thể từ bỏ cv ra bắc mà nha cố ấy khi đó chị gái đã ở trong này chỉ còn mình cô ấy ngoài đó mẹ thì yếu. ra trường cô ấy vào làm trong ngân hàng HSBC. Mình tiếp tục công việc và cuộc sống riêng em cưới Vk năm 2014. Cũng 1 cô gái bắc, em có duyên vs những cô gái sinh tháng 4 luôn. 2017 thì Dung lập gia đình, đến hiện tại cô ấy đã là mẹ 2 con nhà ở dương nội, hà đông. Sau này em thi thoảng có về quê chơi " quê em ở phú thọ, gần đền mẫu âu cơ" nhưng em chỉ gọi cho chị gái cô ấy thôi, chị gái cô ấy năm 2019 cũng về lại Hà Nội sau khi chia tay ông bạn trai quen 6 năm. không hề gọi cho nàng, em sợ gặp nàng, em sợ nhìn vào đôi mắt đã khiến trái tim em lỗi nhịp. Quá khứ đã ngủ quên khá lâu rồi mà đến giờ ngoài vk ra thì Dung cô gái ấy mỗi khi nghĩ đến tâm trạng mình luôn thổn thức, lại mất vài ngày mới yên ổn được. Hơn cả người bạn gái đầu tiên luôn. có lẽ em sẽ nhớ mãi về Dung trong tâm trí. Xin lỗi bác @Chịc dạo đã lan man quá. tại đọc câu chuyện của bác bất giác em lại nghĩ đến cô bé Hà Nội ý mà em hay gọi là " Bà Già". Văn ko hay lủng cũng mong mọi người thông cảm nha, em chỉ chia sẽ lên cho vơi cảm xúc trong lòng thôi.
Lúc ấy ngấm say rồi, thì đi về chứ nấn ná ở lại làm gì dù có ở lại thì có thể cũng có chuyện đấy xong tôi không muốn thế vì ngày sau tôi có công việc và phải đi công tácCon người bác quá lý trí
Người mềm lòng không làm được việc lớn
Uh, vẫn thế,thông minh, lanh lợi tháo vát chu toànChị NB này vẫn giữ cá tính cho đến bây giờ a nhỉ.
cái đoạn dẫn về nyc đầu thì tính cách đó không giống c NB@Chịch dạo đường phố em mất 5 ngày để đọc đến trang cuối, lấn cấn nhất vợ hiện tai của bác có phải chị NB ko, mà bác vòng vo lấp lửng quá, chắc để câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Em chia sẻ lại 1 số chi tiết bác cung cấp theo từng chap cụ thể. Thứ nhất bác chia sẻ cưới vk bằng tuổi kém mấy ngày sinh nhật, quen nhau trc đó, yêu chia tay xong yêu lại. T2 số dt bác dùng là mobi đến hơn 20 năm. T3 sau khi đi trung đông về, em người yêu dẫn bác đi gặp tình đầu. Tổng hợp dữ kiện chị NB cùng tuổi bác, sinh kém 2 hoặc 4 ngày "cái này do đánh máy hay bác đánh lạc hương". Khi trao nhẫn vk bác nói cùng nhau trải qua 4 mùa WC vào 2018 thì mùa đầu là 2006, quen biết nhau 14 năm yêu 12 năm. Phù hợp với chị NB về mốc thời gian bác tỏ tình 2006 thì đã biết và làm việc vs chị trc đó 2 năm. Căn nhà của chị năm đó sang tên bác hơn chục năm tính từ khoảng thời gian này tức sau khi bác cưới vk, mà cưới ai mới sang tên nhà nhỉ? Một số chi tiết lặt vặt như hai vc bác cùng cận, chị NB cũng cận. Hiện tai chị độc thân trên FB, chị rất giàu có, bác giàu thì vk bác phải giàu là điều hiển nhiên rồi. Ak còn chi tiết sau khi bác đi trung đông về dc dẫn ngay đi tìm chị tình đầu thì theo bác viết thì chắc chắn chị có chị NB mới biết chị tình đầu của bác, đủ thấu hiểu bác và chia sẻ vs bác. Các em về sau đâu ai biết dc chị tình đầu, mà chị tình đầu ko biết. Thêm 1 chi tiết rất quan trọng là câu này ""Nên tôi rất ấn tượng với câu nói của chị Ninh Bình "anh khát tiền từ trong bụng mẹ nên nó mới thế, và nhìn anh lấy thức ăn cho vợ con anh khiến em nghĩ lại và có cảm giác căm thù anh ngày đó"."" Qua một số chi tiết em khẳng định 99,99% vk bác là chị NB, nếu đúng có dịp vào miền nam ghé đồng nai phải mời em cốc bia nha. Truyện bác đọc rất cuốn.
Bị bạn gái úp chậu ah?e đùa bác thế thôi, e cũng rơi vào trg hợp tương tự như vậy rồi nên cũng quay gót té luôn
ko a, đợt đấy cũng đang mập mờ với cô hơn tuổi, nhùng nhằng với trc phũ e nên e cũng chả dâyBị bạn gái úp chậu ah?
mình vừa trẻ vừa ngon khối em thèm 
Cảm ơn bác, từ sáng đến giờ em cũng tự hỏi lại mình về những gì trải qua. Có lẽ hồi đó tình yêu của em dành cho D chưa đủ lớn để em thật quyết tâm ra bắc, điều thứ 2 hồi đó em ra trường đi làm rồi nhưng vẫn phải lo cho em gái rồi phụ giúp kinh tế gia đình. Thêm nữa suy nghĩ tự ti, suy nghĩ tương lai sẽ như thế nào, lo được lo mất. em sợ cô ấy mà từ bỏ cv ngoài đó vào với em trong này, trong khi em chưa có gì để có thể lo cho cô ấy, thế nên thôi kết thúc sớm để cô ấy ko phải chờ rồi hi vọng vào mình. Chuyện chúc mừng cô ấy sinh nhật hằng năm như 1 thói quen, em sợ ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy. Khi yêu thì mong người mình yêu sẽ được hạnh phúc, từ năm 2019 em thường xuyên về quê mỗi năm cũng ghé Hà Nội nhưng chỉ gọi cho chị gái cô ấy gặp mặt cafe rồi nói chuyện thôi. Em cũng ko hỏi về cô ấy thông qua chị. Trong lòng vẫn cảm thấy có lỗi nên ko gặp cô ấy. Một lúc nào đó có lẽ em sẽ gặp cô ấy 1 lần như 2 người bạn. Nhưng giờ thì chưa.Vẫn lưu ký ức về Dung thậm chí còn bị chi phối hằn sâu
- Yêu em sư phạm rồi chia tay vì hoàn cảnh éo le không thể tiếp tục
- Yêu Dung làm HSBC thông qua giới thiệu của người chị gái, không một lần gặp mặt mà vẫn duy trì tình yêu online
- Chia tay 2012, Lấy vợ năm 2014, 2017 Dung lấy chồng
Bạn không đủ quyết tâm hay không đủ điều kiện để ra thăm cô ấy được một lần ah, có vướng mắc hay rào cản gì khiến bạn không thể lên đường ra Bắc để rồi xa mặt cách lòng rồi chia tay? Vậy chứng tỏ tình yêu của bạn chưa đủ lớn để vượt qua chính mình dù gặp nhau rồi chưa chắc là cơ sở để đi tiếp mối quan hệ xong con gái người ta ai ngồi yêu online mãi cho, giờ có phải thời chiến tranh hồi xưa như cô Nguyệt và anh Lãm trong truyện Mảnh trăng cuối rừng đâu.
Không thực dụng xong vẫn cần thực tế, cảm xúc qua tin nhắn nó so sao dc một câu nói trực tiếp có hơi thở và một cái nắm tay kèm ánh mắt nhìn?
Còn việc tin nhắn chúc mừng sinh nhật và lại bảo người ta đừng trả lời rồi xem xong xoá đi, thì thành ý của bạn lại thể hiện không đúng luôn, như vậy lại khiến cô ấy chỉ biết cười nhạt một mình và lắc đầu, và quyết định chấm dứt với bạn hồi nào là đúng đắn dù cô ấy vẫn tôn trọng và chưa hề ghét bạn
Tôi có cậu bạn, vay tiền mấy lần thậm chí còn nhờ đi bán hộ điện thoại lấy tiền vào Nam thăm bạn gái xong cuối cùng vẫn chia tay nhau. Có điều việc chia tay nó phải có một lý do đủ thuyết phục và người ta phải nặng lòng suy nghĩ về bản thân thì như vậy mới có thể coi là một tình yêu đúng nghĩa
Chờ bác @Chịch dạo đường phố đưa ra kết quả đi, đấy chỉ là phân tích theo dữ kiện mà bác ý kể của em thôi bro.cái đoạn dẫn về nyc đầu thì tính cách đó không giống c NB

