Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Cảm ơn bác, từ sáng đến giờ em cũng tự hỏi lại mình về những gì trải qua. Có lẽ hồi đó tình yêu của em dành cho D chưa đủ lớn để em thật quyết tâm ra bắc, điều thứ 2 hồi đó em ra trường đi làm rồi nhưng vẫn phải lo cho em gái rồi phụ giúp kinh tế gia đình. Thêm nữa suy nghĩ tự ti, suy nghĩ tương lai sẽ như thế nào, lo được lo mất. em sợ cô ấy mà từ bỏ cv ngoài đó vào với em trong này, trong khi em chưa có gì để có thể lo cho cô ấy, thế nên thôi kết thúc sớm để cô ấy ko phải chờ rồi hi vọng vào mình. Chuyện chúc mừng cô ấy sinh nhật hằng năm như 1 thói quen, em sợ ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy. Khi yêu thì mong người mình yêu sẽ được hạnh phúc, từ năm 2019 em thường xuyên về quê mỗi năm cũng ghé Hà Nội nhưng chỉ gọi cho chị gái cô ấy gặp mặt cafe rồi nói chuyện thôi. Em cũng ko hỏi về cô ấy thông qua chị. Trong lòng vẫn cảm thấy có lỗi nên ko gặp cô ấy. Một lúc nào đó có lẽ em sẽ gặp cô ấy 1 lần như 2 người bạn. Nhưng giờ thì chưa.
Bạn lo quá xa thành ra mới mất cơ hội đó.
Lo trước mắt là em gái và gia đình là đương nhiên xong chuyện với cô bé Dung kia, bạn chưa gặp được người ta mà đã nghĩ lúc cô ấy bỏ công việc vào trong Nam với bạn rồi sẽ bị khổ và đánh đổi, vậy là đang tự cầm đèn đi trước ô tô rồi.
Bờ chưa đắp đã sợ nước dâng cao trong khi nước dẫn vào lối nào để dâng được lên thì lại chưa có. 😂
 

letung45

Yếu sinh lý
Bạn lo quá xa thành ra mới mất cơ hội đó.
Lo trước mắt là em gái và gia đình là đương nhiên xong chuyện với cô bé Dung kia, bạn chưa gặp được người ta mà đã nghĩ lúc cô ấy bỏ công việc vào trong Nam với bạn rồi sẽ bị khổ và đánh đổi, vậy là đang tự cầm đèn đi trước ô tô rồi.
Bờ chưa đắp đã sợ nước dâng cao trong khi nước dẫn vào lối nào để dâng được lên thì lại chưa có. 😂
Hjjj nhắc lại quá khứ để thấy lại mình đã từng yêu và có người đã từng yêu mình. Ko lẽ lại chia sẻ với vợ anh vẫn nhớ bạn gái cũ khó lắm. Hài lòng với hiện tại. Em vẫn thi thoảng vào xem em ý đăng ảnh cuộc sống thường ngày thấy em vui và hạnh phúc là được rồi. Năm gặp chị em khoảng 2 đến 3 lần mỗi khi ra ngoài đó. Chị của em ý cũng ko nhắc đến em ý. Quá khứ cho ngủ yên thôi. Em tình đầu thì em thi thoảng gặp khi về nhà bme chơi. Em bỏ anh chồng đầu sau khi bố mất 2 năm, giờ cũng lập gia đình vs 1 anh bác sĩ bệnh viện gần nhà cuộc sống cũng khá ổn.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hjjj nhắc lại quá khứ để thấy lại mình đã từng yêu và có người đã từng yêu mình. Ko lẽ lại chia sẻ với vợ anh vẫn nhớ bạn gái cũ khó lắm. Hài lòng với hiện tại. Em vẫn thi thoảng vào xem em ý đăng ảnh cuộc sống thường ngày thấy em vui và hạnh phúc là được rồi. Năm gặp chị em khoảng 2 đến 3 lần mỗi khi ra ngoài đó. Chị của em ý cũng ko nhắc đến em ý. Quá khứ cho ngủ yên thôi. Em tình đầu thì em thi thoảng gặp khi về nhà bme chơi. Em bỏ anh chồng đầu sau khi bố mất 2 năm, giờ cũng lập gia đình vs 1 anh bác sĩ bệnh viện gần nhà cuộc sống cũng khá ổn.
Uhm, thôi mỗi người mỗi phận, so ra thì vô cùng lắm
Quá khứ có tiếc nuối thì nó mới cho mình hết mình với hiện tại và hướng đến tương lai
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
THÀNH QUẢ TẠI ĐÀ NẴNG TỪ THƯƠNG TRƯỜNG ĐẾN TRÊN GIƯỜNG
Đội Đà Nẵng thì vẫn yếu ở mọi khâu, họ mới hoàn toàn và cần thời gian, và mọi chi phí nuôi cả bộ máy vẫn được ngoài Bắc chi một nửa đến khi trong đó có doanh thu, nuôi quân ba năm dùng 1 giờ, nên tao đề xuất 9 tháng thay vì 6 tháng như CEO ấn định ban đầu. Thành thử tao phải ở trong đó nhiều ngày hơn và các đầu việc ngoài Hn tao vẫn care và để anh Sơn phụ trách giúp phần chi tiết. Việc của tao khi này cần sâu sát hơn là với đối tác ở dưới khu Cổ Nhuế, mối này tao sẽ nhận tươi về 1% nếu lợi nhuận đạt net từ 7%, vì trong đó còn phần lại quả cho khách chưa kể các chi phí khác phát sinh, dù đã trải qua mấy deal triệu đô xong deal này vài tỷ cũng đáng, bởi tao lại được care từ đầu đến cuối, hơn nữa là được chi doanh thu thay vì thưởng doanh số như các deal kia. Khi đã 3 tháng trôi qua mọi thứ vẫn chỉ trên giấy và email thì sốt ruột cũng là đương nhiên xong cũng là thời gian cần để căn chỉnh lại công việc, nhân sự tuyển thêm và có thời gian sàng lọc. Mấu chốt vấn đề vẫn là sự thiện chiến mới có được kết quả du data khách ngày một kéo dài, một loạt những câu hỏi tại sao luôn được đưa ra. CEO ra về trước, còn tao ở lại hỗ trợ đội trong này thêm vài hôm, ngồi mân mê lại cái slide để thuyết trình lại cho team và một vài bản dùng khi gặp đối tác. Học XNK xong lại làm thầu rồi làm Sale kỹ thuật, kể cũng thú vị, dù rằng nó làm mình lắm khi rối não, dù không trực tiếp tham gia việc làm thủ tục nhưng cũng không thể khiến tao bị lụt nghề, bởi mọi thứ đều team viewer trên máy của tao, quy trình tao nắm được trong lòng bàn tay. Nếu không muốn bị thao túng hay bị phụ thuộc thì từ cái nhỏ nhặt chi tiết nhất mình cũng phải nắm được, và đã đọc đến đâu là phải kín đến đó, khi cần chỉ cần nói vài gạch đầu dòng khái quát là ok, vẫn bám được mạch công việc khi đội Logistic có ý kiến. Đó là lý do tao sắm ổ cứng di động và tạo thêm Folder ảo trên email cá nhân, tất cả những gì tao trải qua tích lũy được đều cất hết vào đó, và coi đó là tài sản nền tảng cho sau này. Sếp về còn mỗi tao mải miết trong này đến hết ngày thứ hai, dù rằng thành phố nó sôi động và hiếu khách xong vẫn có gì đó không tấp nập vội vã như Hà Nội hay Sài Gòn, mọi thứ so sánh thấy nó cứ yên bình đến lạ.
Ngồi với nhóm của Thảo, thông não cho cả team cái costing sheet mà tao đã hoán cải lại cho phù hợp với cty, và để nhóm ấy tự lên các phương án gửi đối tác qua email làm căn cứ trao đổi,tất nhiên tao cũng được đồng gửi nếu cần để tham gia hỗ trợ anh em.
Jill gọi, bằng đầu số lạ
Anh còn ở Đà Nẵng không?
Anh còn, chắc vài hôm nữa anh về HN, em bên đó thế nào, cái nắng nóng bên ấy so với Hà Nội ra sao
Em ổn, đang hít gió biển này
ở Sentosa?
Không, Mỹ Khê chứ, Jill cười khanh khách trong điện thoại làm tao phải đi ra ngoài đường nói chuyện
Cách đây vài năm trên TV có chương trình câu lạc bộ hài hước đấy
Thế anh ra đây hay em về chỗ chi nhánh ? anh cần mấy giây để trả lời.
Thế đợi anh, nhắn địa chỉ đi.
15p sau tao ra Mỹ Khê, đoạn chỗ Mường Thanh bây giờ, thấy Jill đang đi chân đất dưới bãi cát.
Sao em lại về đây?
Chairman kêu xin ông Lý, nhờ em về đây hỗ trợ anh và team, chiều mai đi gặp đối tác hot
Sao anh không nắm được ?
Anh vào mail đi, tải trên Android Market về, đừng để trên trình duyệt web nữa, bất tiện hơn nhiều. và anh nên cài thêm outlook trên máy để làm offline, vẫn đồng bộ đươc từ gmail, và một tài khoản outlook cá nhân khác để đồng bộ sang, khi mail tên miền của anh bị dừng hoặc thay đổi. Đến phase này tao mới chột dạ, tại sao mình lại không tìm hiểu thêm nhỉ, vì có những file thì mình lưu trữ xong các nội dung email nữa, thành thử tối đó tao làm luôn cùng Jill, và để cho nó tự đồng bộ trong một vài giờ, tao đã có toàn bộ bản sao từ cty cũ đến hiện tại vào một hòm thư outlook riêng.
Thế em về đây, đội Đà Nẵng biết chưa?
Chưa, vì em báo phải bay transit SGN nên tối muộn mới về đây,
Thế em bay thẳng chuyến nào?
SilkAir. Jill nháy mắt tinh quái và mỉm cười.
Vậy anh báo cancel bữa tối, mình đi chơi rồi mai đến văn phòng
Đúng đó, nhưng không phải em gợi ý đâu đấy, một tiếng cười lanh lảnh trong buổi chiều nắng vàng rực rỡ. Khi đó Thảo gọi bảo đi ăn tối và mai sẽ đón Jill ở sân bay, tao từ chối với lý do đi ăn với vợ chồng đứa bạn đang đi du lịch trong này trong cùng lúc đó sếp thì gọi bảo tao lấy thêm một phòng nữa để cho cô ấy ở cùng khách sạn. Và cũng lần đầu hai đứa tắm biển với nhau ở đây sau khi tao đưa Jill về cất và thay đồ tại phòng khách sạn tao đang ở, tất nhiên là chỉ dùng một phòng sẵn của tao thôi, ném cho con bé nhân viên mấy đồng, tao lấy được hóa đơn 2 phòng về cho đỡ bị lộ chuyện tế nhị.
Cái tao thấy là Jill bơi rất giỏi, và thích vùng vẫy dưới nước, nhìn cô gái cao gần 1m7 với làn da trắng mịn tung tăng dưới nước, cánh đàn ông xung quanh không ai không ngoái nhìn trộm, nhìn theo bản năng cũng có, nhìn kiểu vô duyên để quên mắt trên người Jill cũng có, còn tao thì được mặc nhiên vuốt ve và mơn trớn làn da ấy trong suốt buổi chiều tối dưới biển. Về đến khách sạn, việc đầu tiên là đưa em lên đỉnh sau mấy ngày không gặp cho thỏa thích rồi mới tắm gội lại và đi ăn tối.
Jill đi công tác nên Không váy đầm mặc đi biển thành thử, hai đứa quần sooc áo phông đi lang thang dọc bờ biển đến khúc Trương Định, chuyện trên giời dưới biển đủ cả, lắm khi cô bé quay người lại rồi thơm lên mặt tao một cái khi mái tóc buông xoã bay trong gió. Mỏi chân quá rồi bắt taxi về khách sạn và tạt vào quán hải sản ven đường, lại nhâm nhi vài chai bia với ốc và mực, tao rất ghét cua ghẹ vì nó khó bóc, Jill lại thích bề bề, thành ra cũng dễ hơn tí so với bóc cua.
Anh đã xem những thứ em gửi và note chưa?
Anh xem rồi, bên kia họ sẽ bắt trả tiền trước mới gửi hàng đúng không?
Đúng vậy, cứ chuẩn vài lô đầu rồi xin linh hoạt sau, xong em nghĩ là cứ back to back, việc nữa là khâu vận chuyển anh tính sao?
Cái này thì không khó, anh xử được thôi, break bulk and repacking
Okay
Xong vẫn cần bảo hành 1 năm
Add it to the selling price, back to back
Okay
Vậy còn phần của em thì như nào
No need, don't worry.
Vậy xong, tao thử một món này xem sao, đồ linh kiện có cả phần cơ và phần điện, có thứ trong nhà xưởng có thứ ngoài dân dụng, sau này tao mới vỡ lẽ ra cái tiêu chuẩn mà nó được đóng tem là như thế nào. Tao không chi tiết cái này nhé bởi nó ít liên quan và cũng không có gì đặc biệt, đại khái vậy cho anh em thấy thôi mặc dù nó cũng kiếm cho tao nhẹ thì đôi trăm không cũng một hai nghìn $/tháng. Có lô tao vẫn phải nhập chính ngạch vì giá trị nó lớn, và đưa về cty cũng có số và có tiền với cơ chế rành mạch.
Thể dục buổi chiều với màn tắm biển, điểm tâm với màn làm tình sau đó rồi đến giờ lại nạp thêm cồn và đạm hải sản, hai đứa về phòng xả bớt calo cho ngon giấc.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Tranh thủ về quê một vài ngày xem việc tàu bè nó ntn, để Jill ở lại một mình, khi cô ấy cũng đã có mấy tháng với Hà Nội cũng không quá lạ lẫm, cuộc sống cũng bớt đơn điệu hơn khi rảnh tao lôi đi lang thang chỗ này chỗ kia.
Ngồi buôn với ông kế toán một hồi về đấu giá tài sản phát mãi, tao muốn và cho cả nhà nắm được quy trình và cách thức mua lại cái tàu bị phát mãi và đang nằm phơi ngoài sông gần một năm qua. Thời điểm đó, tao chỉ nghĩ được hai phương án, một là mua lại khoản nợ tồn và tất toán nợ cũ chưa trả cùng lãi phạt, đổi lại thì tao muốn soán hết phần liên quan của mấy vị chung chạ cùng ngày nào, chỉ tập trung với người nhà họ hàng. Hai là để cho ngân hàng nó phát mãi theo lệ thường và mình mua lại bằng việc trả toàn bộ giá trị đấu giá theo tên một người khác đứng ra mua. Nó mới chạy được nhỉnh một năm thì bị phát mãi, đúng bỏ thì thương vương thì tội, và nếu bập lại thì tất cả lại thêm một phen lao đao hại não về tiền, nợ cũ chưa qua nợ mới ập đến, thêm nữa là bài toán nhân sự để khai thác nó sau này. Dân tình làm tàu làm xe thời điểm đó, gần như ai cũng rệu rã vì nợ, vì công nợ, nói chung là gãy dòng tiền, nên ai cũng ngán ngẩm chán chường, thiết nghĩ nếu dân sợ và chán thì mình lại cứ thử tham một phát xem sao. Tao nghĩ lại cái sổ tiết kiệm của chị Ninh Bình, gần 5000$ tiền mặt tao đang có, 12 chỉ vàng kia nữa. Phần ở nhà ông bà già tự cân nốt cùng mọi người và cái tầu cũ vẫn túc tắc làm ra tiền khi nó đã hoàn vốn, coi đó là phương án bổ sung. Một pha cân não về tiền, hai luồng ý kiến, xong túm lại thì nếu mình nối lại khoản vay cũ, mua lại toàn bộ số nợ và tất toán phần tồn đọng sẽ đỡ áp lực hơn là mua phát mãi, bởi mình cũng đã góp tiền mặt ban đầu, giờ mua phát mãi thì mình phủ nhận lại toàn bộ những gì trước đó, mất đơn mất kép và buộc phải tiền tươi toàn bộ.
Lôi ông anh về quê một chuyến sau đó, ba bề bốn bên ngồi lại với nhau, cuối cùng cũng xong việc, mua phát mãi, thanh lý tài sản, chấp nhận mất đi phần đầu đẹp nhất, phần này thì khắc cốt ghi tâm. Bởi kế thừa lại khoản nợ nghĩa là mình đứng ra lo hộ các cổ đông kia, sau lại tranh chấp , thêm nữa bản thân họ đã chịu buông thì tao cũng chỉ chờ có thế để nhảy vào. Tao mượn tạm anh Khiêm và L mỗi người 200tr, lãi trả 10%/năm và nhà tao cầm trịch cổ phần của nó, trong khi sổ tiết kiệm và vàng tao vẫn giữ nguyên chưa đụng đến, bởi nếu đi tất toán chắc chắn chị Ninh Bình sẽ không để tao đứng trên dây và sẽ đưa tiền cho tao ngay lập tức dù cả hai đứa không liên lạc quá 3 câu trong hơn nửa năm qua, mảnh đất chỗ bọn tao mua hồi nào đã ở mức giá 25tr/m2 là bán được luôn, tương đương gấp gần 10 lần sau gần 2 năm, đất cát muôn năm là có thật. Mất tròn 1 tháng, từ việc làm với ngân hàng, đến dọn dẹp rà soát trước khi nó nổ máy chạy trở lại. Nợ thêm nợ, thì phải cày để trả nó cho nhanh, ngồi với nhau tại café mà chính là Trịnh Quán bây giờ, tao tất toán công việc với ông anh làm điện lạnh với mấy kho của anh Khiêm đưa cho và vài cái lặt vặt khác. Đúng với cái câu, cho chó ăn một bữa nó nhớ ơn 3 năm, cho người ăn ba năm khéo bị phản trong một bữa, đạo làm người biết trước biết sau, ăn cây nào rào cây ấy nó thấm thía mãi mãi được. trải lòng với nhau một hồi tao cũng chỉ mang máng nhớ lại khi ấy cũng chớm giờ cơm tối, tam sự ông anh thêm vài điều:
Biết anh đến giờ cũng 3 năm có lẻ, nói đúng ra ở góc độ tiền bạc thì anh gần như là người ươm và cho em lớn lên từng ngày, ân nghĩa là không thể quên được, và điều em trăn trở nhất là không biết khi nào có thể báo đáp lại anh. Quen nhau chỉ qua một cốc trà đá ven đường ngày nào, mà giờ anh em chơi được với nhau đến mức này, khi em bĩ cực anh cũng không để em phải bơ vơ không chỗ bấu víu, em hứa không quá 12 tháng tất toán toàn bộ khoản vay anh giúp em. Tao nói đến đây là gần như nghẹn giọng không thể nói tiếp được nữa, ông anh đưa lại tao cái phong bì kia nhất quyết không chịu nhận, tao ngồi lại mà mặt tê rần rần, không đơn thuần là chuyện nợ nần hay việc ân tình kia, mà nó là một mớ hỗn mang từ công việc căng thẳng bận rộn, từ nợ nần các thứ, bởi tao ở trên này cũng không thể quản được chuyện ở nhà, cũng chỉ mong nó không đưa ai vào hoàn cảnh khốn đốn thêm một lần nữa. Chuyện làm ăn thế này là tao không hề nói với Jill, bởi điều này nói ra không giải quyết chuyện gì, thêm nữa nó không đáng để cô ấy phải bận tâm, tránh mang tiếng lợi dụng nên công việc tao đang cầm cái, được cô ấy hỗ trợ trôi chảy là tốt rồi, đã thế trong khi đó Jill đang bận bên Sing với đối tác khác của cty cô ấy.
Hương gọi báo đã thi xong tốt nghiệp, đợi kết quả nữa là xong, và nó quyết tâm đi Nhật năm sau bởi mùa nhập trường có 2 đợt tháng 4 và tháng 10, tao nói chuyện với nó một hồi, về chi phí cơ hội, về chi phí để sang đó và các vấn đề khác phải đối mặt khi nó sang kia học hành. Gọi tiếp ông bạn, xem cho nó đi làm ở cty đó một thời gian, nếu nó thích thì ở lại còn không thì sau này đi Nhật hay không tính sau, bởi nó cũng thực tập ở đó cả mấy tháng, nên cũng khá quen môi trường, cũng như tao cách đây 3 năm ở cái cty đầu tiên. Gọi tiếp cho đám của Thuận, xem tình hình làm ăn ntn và thu xếp một khoản tạm ứng công trình để tao đẩy về quê cho ông bà già xử lý cái tàu kia, phần Ngân hàng cần chặt gốc là ưu tiên nhất. Anh Khiêm đi được một lúc thì tao gọi ông anh quay lại ăn chia và tất toán mấy thứ khác, tao cầm về được một khoản trước mắt, về cơ bản, ông anh này chơi được với tao đến giờ, cũng nhờ những cái kho và các việc lặt vặt anh Khiêm gửi gắm. Nên sau này tao làm nhà hay sửa chữa cải tạo tất tần tật điện đóm đều phó thác cho hắn làm để tao khỏi phải lẩn mần theo dõi. Ngồi nhâm nhi thêm chai bia lạnh thì tha cho hắn về cơm nước, mùa hè là mùa của thợ điện lạnh nên tao không lôi thôi mất thời gian. Jill gọi về bảo tao xem kỹ phần spectification, cô ấy muốn tao claim rồi caver phần sau bán hàng, nếu được thì tách hẳn thành một job riêng cho tao khi bên ấy có thêm đối tác bên Trung Đông và Singapore, ngẩng mặt lên thì cũng đã tối mịt trong khi hôm đó tao chơi với lão Bình cầm đồ và anh Sơn kèo Pháp - Nam Phi nên lại xem, tiện buôn điện thoại tứ lung tung từ đứa bạn trong Thủ Đức giờ làm TPbank, một đứa ở Nha Trang hồi đó đang làm Daikin, đứa nào cũng đã có gia đình và ổn định mọi thứ, thiếu chuyện xe cộ mà thôi.
Anh uống café và bia thay bữa tối và làm việc ngoài giờ luôn à? Một giọng nói quen thuộc vẳng lên từ đằng sau khiến tao ngỡ ngàng đơ mặt vài giây và đặt chai bia xuống rồi đứng dậy cúi đầu bắt tay.
Em chào anh ạ!
Sao mọi người lại ở đây, cả Dương nữa?
Tính chỗ này 1 chút thời điểm trước 2006 thì vàng tầm 300k 1 chỉ. Lúc đó giá xăng vẫn còn 5k/ 1lit. Ae ai có xe tha hồ đổ. E mới ra trường đi làm dc 3tr 1 tháng thời điểm đó. Mà giờ vật giá phi mã. Thời đó mà a vay 200tr mỗi người là gần 70 cây vàng quy bây giờ thì thì khủng khiếp. Mà hồi đó 200tr cũng rất lớn. Chưa kể đất thời điểm đó nếu ai làm nhà nước sẽ gom những chỗ hời rất nhiều nữa. Đúng người làm việc lớn cần tính toán và can đảm. Anh vẫn thật may mắn nhiều hơn thất bại. Bái phục anh trai.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Một khi đã đánh bạc với giời thì con người ta luôn xác định một ăn một tịt, cái này nổ máy chạy thì cái kia lại đến kỳ bảo dưỡng sau 4 năm ròng khai thác, giống tàu chay nước mặn nhiều nó nhanh xuống cấp nếu không chăm được và đã lên đà sơn sửa thì chuyện nửa tỷ là lẽ thường. Cuộc đời con người ta nếu xoay quanh tiền nong, nó cứ phải thiếu ngót liên tục thì mới vút lên được, cùng lắm thì đời nó đánh cho một trận tơi tả, lại về làm lại từ con số không là cùng, tao luôn tâm niệm như vậy xong nó khiến mình luôn đăm chiêu căng thẳng vì áp lực. Jill dường như thấy nó qua việc hàng ngày nhìn tao từ bên dãy bàn ngoài
Anh đang gặp chuyện gì ah
Anh không, chả có gì
Nói dối, thái độ của anh có giỏi che giấu đến mấy thì vẫn có gì đó khiến người ta chú ý.
Anh xem lại những thứ em bảo chưa, anh thấy thế nào? Nếu anh làm được em bảo bên kia để cho anh làm riêng, nó không lớn xong lại nhiều, có thể giúp anh có ít lợi nhuận.
Vậy nếu nhập tiểu ngạch thì bên ấy có đồng ý không?
Cái này không quan trọng vì nó là linh phụ kiện, hơn nữa cũng không nhiều xong anh chủ động được giá, em thấy là anh làm được thôi. Mỗi cái vài chục $ là tốt rồi, mà lại không phải bảo hành. Vào Sài Gòn lần này khi xong shipment 3, em sẽ cụ thể vói đối tác và để anh làm thử, bên kia thì họ khuyến khích vấn đề bán được hàng thôi, còn lại hàng về như nào thì anh chủ động, vì chỗ ấy là em cũng quen ngoài, không liên quan đến chỗ ông Lý, nhưng cần thì ông ấy vẫn cho suport. Cái này là em thấy hợp lý thì bảo anh chứ không phải em vẽ đường cho anh qua mặt cty anh đâu, nên anh cũng cẩn trọng Hai đứa nói chuyện môt hồi rõ dài sau bữa ăn, tạm biệt Jill trên giường khi cô ấy vẫn đang trần như nhộng mùi da thịt con gái xuân sắc trong căn nhà điều hòa mát rượi cũng chỉ muốn níu chân tao lại, dù nán lại một đêm cũng không sao xong có việc phát sinh chỗ anh Khiêm, tiện tao chạy về chỗ Hương luôn. Ngồi với ông anh một hồi, lại vần vò chai bia lạnh, với thiết kế nhà xưởng làm nước đá, lẽ ra cái này ông anh nghe tao làm từ năm trước thì có phải giờ cứ bơm lọc nước mà thu tiền không. Cái này tao đã có một cái chung với ông Bình, nên hẹn hôm nào dẫn đi xem tham khảo, khi mà các xưởng làm đá cây đã dần đi vào dĩ vãng thì đá viên nó đã phổ biến quá mức, xong tao khuyên ông anh nên mang về quê mà làm, thằng chột làm vua xứ mù vẫn hơn anh hùng trong bầy sói khôn ranh. Lại kiếm tiền và lần này ông anh đứng vai trò cdt trực tiếp, tất nhiên là lợi nhuận sẽ mỏng hơn nhiều xong cũng đáng để làm.
Việc Jill nói là rất đáng lưu tâm xong cái này là hết sức cẩn trọng, bởi chưa biết làm nó sẽ như nào xong nếu một tín hiệu không hay là hỏng hết tiền đồ. Nên tao rất ngại và không ưa thói tham bát bỏ mâm, từ việc tao làm thời đó cho đến nhân sự của tao sau này, tao sẵn sàng chi cao hơn và đứng ra chịu trách nhiệm xong nó đàng hoàng thay vì thậm thụt. Vì thế cái mà Jill nói là cần hài hoà đảm bảo các bên vui vẻ mà vẫn được việc. Mục tiêu của tao vẫn 200tr trong thời gian tới là không đổi.
Với phần của Hương, cứ kệ việc đi Nhật cho nó tiến hành, tao contact và gặp gỡ vài chỗ để rà soát thông tin xem ntn, còn trước mắt cứ để nó trải nghiệm công việc chỗ ông bạn tao một lần cho đúng nghĩa khi bằng cấp xe cộ đã đầy đủ rồi.
Với cái trưởng mầm non xây mới và cải tạo một vaì chỗ, xây dang dở mấy ngôi nhà ống thì đám kia xác định cắm trụ thêm được cả năm sau không lo, phần chính là con người mà thôi. Đã xây nhà thì phần điện nước và sơn bả là phải có, tao lôi một ông chú ở cùng làng làm thợ điện, một ông bác người quen với ông già sang làm sơn, bác này thì đang đánh chiến trong nội thành nên cũng rất tiện. Phương tiện leo trèo tao có sẵn chỉ việc đưa người sang làm, dần dần cũng thành một đội hoàn chỉnh,vật tư chủ nhà tự mua, phần nội thất, tình cờ đưa Jill đi mua đồ lót ở Tôn Đức Thắng, thấy lão chủ đang sắp xếp quyền catalogue và mẫu gỗ các loại, hỏi ra thì hắn ở Đan Phượng, có xưởng của nhà tự làm. Tao bảo sang xem mấy công trình rồi đưa chủ nhà đi xem sản phẩm và xưởng, gỗ đéo gì cũng có hết, miễn là khách xuống tiền, chốt thiết kế. Mỗi gói cứ làm 5%, còn lại không quan tâm nó xào nấu như nào, miễn là bảo hành được cho người ta. Sau này 2 cái trường mầm non nó cũng mang về được cơ số tiền hoa hồng nội thất.
Jill lại sang Sing vài ngày, đợt này cô ấy đi suốt mấy nước ĐNA theo job riêng, nên tao chủ yếu đi làm rồi về xóm trọ, ăn rồi ngồi game hay đi đánh chắn với đám kia. Việc cũ thì đang dang dở chủ yếu xử lý phát sinh và hỗ trợ hiện trường, việc mới thì đang thương thảo và mời chào nên cũng không ngốn thời gian cho lắm. Khi này đã đến giữa loạt trận vòng 1/8, không chơi xong cũng xem ngó các chú đá đấm thế nào.
Sang Đông Anh và Sóc Sơn cùng lão Hận đi ngó ngàng mấy nơi, rồi cả 4 thằng về bên nội thành , lão Hận - nội thất mời ba thằng tao chỗ Thu Hằng ngay sát công viên Nghĩa Đô,cái quán này hồi ấy cực đông khách, gần công viên lại thoáng mát; đến lúc phải chập hai nhóm với nhau cho nhịp nhàng công việc dù phần của lão là sẽ đi sau cùng thạm chí chủ nhà chỉ làm một phần nào đó theo nhu cầu sử dụng. Đồng thời cũng giúp tao đỡ phải nghe điện thoại chạy vòng của các vị ấy khi có phát sinh. Mùa hè uống bia hơi là đã cái mồm xong hôm sau thì sưng cái cổ họng, thành ra uống kiểu giải khát rồi quay ra uống rượu là êm bụng nhất, cũng chính vì như này mà vài năm sau tao đã đo cầu vượt Mai Dịch bằng cái bánh chè bị vỡ dọc.
Rượu vào lời ra, ngồi nghe ông Hận hàn huyên về thời thanh niên hoi cũng ly kỳ, cái giọng Hà Tây nó cũng không lẫn vào đâu được, lắm khi thấy buồn cười. Còn bọn tao thì kể về thời sinh viên chỉ ăn với chơi buôn lặt vặt rồi ngủ với bạn gái. Trớ trêu thay hai thằng bạn tao còn chưa biết mùi đàn bà nó như nào, hứng lên trong hơi men khi ngồi quán , lão Hận lôi cả bọn đi massage hút bùn còn tao thì từ chối một mực bởi cái chim của tao có khi nào bị bỏ đói đâu thêm nữa dính vào những cô nàng bán hoa bán phấn là hơi gai gai thành ra nói không với bóc bánh trả tiền. Đang lững thững ra lấy xe thì một cánh tay kéo tao lại, giật mình hoá ra ông anh Minh làm quán bia ngày nào. Để hai thẳng đi xe của tao cùng lão Hận, tao ngồi lại hàn huyên với ông anh vài ly vì cũng khá lâu anh em không gặp, mà thi thoảng chỉ chào hỏi nhau qua yahoo. Nói ra mới biết ông anh về mở một tiệm tạp hoá cho vợ quản lý còn lão thì đi quản lý khách sạn tư nhân trên phố, cuộc sống xem ra cũng ổn.
Chú giờ tướng tá quá, anh nhìn mãi mới nhận ra, thấy ngồi với mấy vị chắc đối tác làm ăn nên anh không tiện chen ngang
Đâu,2 thằng không đeo kính là bạn em đấy, nó trọ cùng xóm hồi em còn làm với anh còn ông đeo kính là bạn thầu bè bên nội thất
Chú làm nội thất ah
Em không, chỗ em mua đất có mấy nhà họ mua sau và làm nhà nên em mách chúng nó đem quân sang làm nhân công
Xây đắt không?
Làm nhà như làm cỗ, bao nhiêu chả hết anh còn lạ gì, em nhận công xây khoán theo m2
Ah anh hiểu, coi như kêtd hợp với nội thất kia ah
Đúng anh!
Thế tiền đâu cho hết
Chả thấy đâu cứ ráo mồ hôi hết tiền
Thấy con bé kia nó vẫn buôn bán hàng TQ cùng chú nữa, lắm tay thế còn gì?
Thì nhặt nhạnh tiền lẻ thôi anh, loay hoay bao năm nay mà đã có gì trong tay đâu
Thì có gái đẹp, giỏi đảm đang, có đất sổ đỏ rồi, dân ngoại tỉnh như anh em mình mấy ai dc như chú
Thôi, dân nó xúc tiền tỷ còn không hết mình ráo mồ hôi hết tiền.
Anh ngồi lâu chưa?
Cũng dc vài lượt bia thôi, đi về anh em nó rủ thì ngồi tí
Nhóm của ông anh có 4 vị, 3 nam 1 nữ, trông như một cặp vợ chồng bởi tao thấy họ có nhẫn giống nhau, ngồi cạnh nhau và thái độ cũng thân mật, trông cũng này nọ, giao lưu giới thiệu làm quen xong thì đến phần tao được phỏng vấn và anh Minh kể lại những ngày làm cùng nhau
Ngày ấy vui anh nhỉ? Nghĩ hôm nào có đội đá bóng là vui, bia rót mỏi tay, lại còn bán dc thuốc lá
Uh, nhưng chú vẫn lãi nhất, ông anh nói rồi vỗ vai tao.
Lãi gì, nghĩ hôm nào dc một vài chục tiền thừa khách cho là mừng như mẹ về chợ, có sau này đội xây dựng họ đến thường xuyên thì có cỗ đặt
Ý anh là chú lãi cái kia cơ, ông anh cười nham hiểm. Nó đến sau lưng chú rồi kìa, ông anh chỉ về sau tao.
Ơ, thế nào anh em lại ngồi cùng nhau thế này, vậy mà bảo anh ngồi với bạn, mà đang nói xấu sau lưng em nữa
Uh, vừa ngồi thì thấy nó với mấy vị kia đi ra nên anh kéo lại. Hai đứa không báo cáo gì nhau sao?
Không, vì có biết đâu mà báo cáo, chị kéo ghế ngồi cạnh tao, rồi vỗ mạnh vai tao một cái.
Mái tóc đã để dài hơn và phần tóc mái rẽ một lọn to buông đến cằm.
Anh thấy không, qua tay anh em mình nhào nặn gần 2 năm ngày nào, giờ trông không tin nổi nhể, tiếc là không có cái ảnh nào ngày ấy để đối chiếu bây giờ.
Uh, nhìn mặt nó sáng thế cơ mà, lại có vẻ lãng tử
Còn cứ giữ nguyên vẻ ngoài lạnh lùng xong lắm khi lẻo mép chua ngoa - chị chêm lời

Haiz, nhưng mà đẹp, hợp với tay em, lại cả áo phông nữa, cám ơn anh một lần nữa.
Tao rút 1tr đưa chị
Em gửi anh Thắng hộ anh, anh Bình đưa nhờ anh chuyển, may tiện gặp em ở đây thì anh gửi luôn.
Thôi em không rảnh cái này, anh gặp lúc nào đưa sau, mà chỉ bảo dưỡng thì được bao nhiêu mà đưa hẳn 1tr, khéo anh ấy ko lấy lại mắng em
Anh cũng chả biết, bảo đưa thì anh cứ cầm thôi.
Giỏi lắm thì tiền công được 5tr bạc, lại đưa 1tr nghe mùi không thật lắm
Thế 2.5tr mới thật chắc, người ta cũng nuôi thợ
Ý em là anh không thật, vì chắc anh hoặc anh ấy chả đưa nhau tiền, mà khéo anh gặp em lại bỏ tiền của mình ra ấy. Đúng ko nhỉ?
Không, thật là thật
Tao mở tin nhắn cho chị xem
Thôi thôi, anh cầm lấy, em không giúp anh dc cái này mà em đưa chắc chắn anh ấy không cầm nên anh tiện thì đưa anh ấy cho dễ. Mà anh ấy anh lạ gì, có phải người chắc lép đến mức ấy.
Vậy thôi, để anh xử lý, mà nếu em đưa anh ấy không lấy khéo em lại có 1tr tiêu vặt
Hợp lý xong không hợp ý bản cô nương, nên đừng mưu mô mất công nhé.
Về thôi, muộn rồi đấy
Thế giờ anh về đâu, không lẽ lại về phòng trọ
Uh, anh qua phòng bên hoặc chỗ Tùng ngủ nhờ
Liệu có chịu dc mùi phòng chúng nó không khi là một con người sạch sẽ khó tính thế này
Thì khắc phục, người ta còn ngủ cạnh chuồng trâu dc thì mình có đáng gì một tối cách nhỡ.
Ok thì về. Chị hơi chau mày
Để anh chở em, vừa uống mấy cốc bia đi lại buổi tối ko nên
Em vẫn đi được, có một đoạn mà cũng có vài ba cốc, nhưng tao đã nhanh tay chộp chùm chìa khoá và ra thanh toán tiền
Vài phút về đến nhà chị, cũng chỉ hai nhịp đèn đỏ để có thêm vài câu chuyện, xong ván có gì đó khoảng cách âm thầm vô hình dựng lên, mà khoảng cách ấy chính là phía tao tạo nên một cách lý trí nhất có thể.
Anh có đi được không đấy
Thì anh đang đi thôi
Thấy im lặng, em sợ anh say mà vẫn cố đi
Không, anh ổn
Anh đi xe ôm hay taxi về?
Cái ấy đơn giản, tí nữa xem có xe nào anh vẫy xe đó. Đến chân cầu thang nhà chị lúc nào không hay
Anh xách hộ em một bịch lên nhà dc ko? Hàng về lúc chiều tối em dở tay nên chưa mang lên.
Ông bác trông xe kéo ra hai bịch nilion dán kín chẳng chịt
Ah, thanh niên dạo này biệt phái đâu mà nay mới thấy xuất hiện?
Cháu chào bác, đêm nay bác có làm tí ko bác
Làm mẹ gì, tao đâu lắm sức như chúng mày
Ý anh ấy là bác có xem bóng đá và cá độ không
Ah không , muộn lắm không dậy được, cá thì có nhưng chỉ cá 50 cân hay cá trên đĩa thôi
Thế mà bác bảo đâu lắm sức như chúng mày, bác giấu đầu lòi đuôi
Mày đi vắng thời gian qua tao toàn được trông xe Camry chả phải trông Jupiter nữa
Vậy thì phải chúc mừng bác có khách vip
Camry rổi cả Mer, bác nhở - chị xen ngang
Tao mới nói thế mà mày chưa gì đã khoe thành tích với danh hiệu, cái con bé này chả giữ mồm giữ miệng tí nào.
Trông 1 xe ô tô bằng chục chiếc xe máy, vậy bác trông bằng 2 chục chiếc thế thì tươi quá còn gì.
Chào ông lão vui tính, tao xách hai bịch đồ lên nhà chị, đến nơi cũng rủn chân tay vì nặng lẫn vì bia rượu làm oải hết gân cốt.
Vào trong nhà sau hơn nửa năm xa cách, không gì khác biệt,vẫn cái mùi quen thuộc, vẫn cái giá sách và chiếc bàn máy tính còn đó, tao thoáng thấy khung ảnh tao mua vẫn đó xong không nhìn rõ bức ảnh được lắp bên trong, chị chạy lại mở cửa sổ và xoay cái ảnh về cùng hướng cửa khi tao vừa đưa mắt qua.
Anh về đây, tao bước hướng ra cửa đi thẳng nhanh về cầu thang như đang kiểu bỏ trốn
Đợi em. Chị hớt hải chạy theo không kịp đeo dép, chỉ nghe tiếng bàn chân trên sàn gạch lát hành lang
Em Đi đâu, dưới vẫn còn đồ à
Vâng, em lấy nốt mấy thứ, ít thôi nên em xách được. Hai đứa im lặng khi hết 4 nhịp chiếu cầu thang, ông trông xe cũng đã tắt đèn, tao chỉ về phía cánh cửa nhà ông bà ấy
Thôi mai em lấy sau, anh gọi taxi đi
Uh, thôi em lên đi cho mát, anh đi bộ ra ngoài đàu đường vẫy xe cho tiện, gọi tổng đài lại phải đợi. Nói rồi tao đi thẳng không ngoái lại
Đứng vài phút có xe tao nhảy lên về ngõ 196 Trần Duy Hưng thuê một phòng, ngủ một mạch đến sáng dậy về đi làm. Trận bia khá tai hại với cái phòng tao đến mấy hôm sau mới hết mùi chua lòm kia, nghĩ tởm thật.
Mùi bia mà thêm rượu lúc ói rất là kinh dị. Nếu người khác mình còn có thể thoái thác. Chứ mùi mình ói ra thì cũng như nhau thôi anh. Mà mình tự làm thì vẫn tự dọn. không để ai phiền hà. Bao năm chinh chiến thì cũng đã đến lúc cái bao tử lên tiếng sau bao năm ói ra mật. Mới tháng rồi về miền tây. Nhậu bia với rượu chùm giuộc. Tàn cuộc bình thường. vậy mà toilet xong ói như vỡ trận. Phải tịnh dưỡng mấy tháng trời.
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Cách nhà em 12 cây. Chả hiểu trẻ giờ yêu nhau kiểu gì giận rồi nhảy cầu, xong rồi thì hậu quả gia đình lo.
Thân người rất quý. Còn kiểu nông nổi này thỉ bỏ thôi. Vì sau lưng còn cả gia đình và đấng sinh thành. Chưa làm dc gì cho gia đình. Cho nên dù làm chuyện gì quá giới hạn cũng tự dẵn mình không nên cho mình nghĩ tới việc đó như 1 việc trốn tránh. Chuyện gì còn có đó
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Một đèo một đèo lại một đèo
Khen ai khéo vẽ cảnh cheo leo.
Cửa son tía ngắt lơ thơ móc
Đường đá xanh rì lún phún rêu.
Phưởng phất chồi thông cơn gió tốc,
Mịt mờ ngọn cỏ lúc sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân cũng muốn trèo.

Thơ Hồ Xuân Hương thâm thuý và gây tò mò kích thích thật 😅😂
học bao nằm sao e chưa biết được bài này. Hay thi sĩ tự làm thơ theo phỏng thơ của Hồ Xuân Hương
 

khongthevangem

Yếu sinh lý
Một khi đã đánh bạc với giời thì con người ta luôn xác định một ăn một tịt, cái này nổ máy chạy thì cái kia lại đến kỳ bảo dưỡng sau 4 năm ròng khai thác, giống tàu chay nước mặn nhiều nó nhanh xuống cấp nếu không chăm được và đã lên đà sơn sửa thì chuyện nửa tỷ là lẽ thường. Cuộc đời con người ta nếu xoay quanh tiền nong, nó cứ phải thiếu ngót liên tục thì mới vút lên được, cùng lắm thì đời nó đánh cho một trận tơi tả, lại về làm lại từ con số không là cùng, tao luôn tâm niệm như vậy xong nó khiến mình luôn đăm chiêu căng thẳng vì áp lực. Jill dường như thấy nó qua việc hàng ngày nhìn tao từ bên dãy bàn ngoài
Anh đang gặp chuyện gì ah
Anh không, chả có gì
Nói dối, thái độ của anh có giỏi che giấu đến mấy thì vẫn có gì đó khiến người ta chú ý.
Anh xem lại những thứ em bảo chưa, anh thấy thế nào? Nếu anh làm được em bảo bên kia để cho anh làm riêng, nó không lớn xong lại nhiều, có thể giúp anh có ít lợi nhuận.
Vậy nếu nhập tiểu ngạch thì bên ấy có đồng ý không?
Cái này không quan trọng vì nó là linh phụ kiện, hơn nữa cũng không nhiều xong anh chủ động được giá, em thấy là anh làm được thôi. Mỗi cái vài chục $ là tốt rồi, mà lại không phải bảo hành. Vào Sài Gòn lần này khi xong shipment 3, em sẽ cụ thể vói đối tác và để anh làm thử, bên kia thì họ khuyến khích vấn đề bán được hàng thôi, còn lại hàng về như nào thì anh chủ động, vì chỗ ấy là em cũng quen ngoài, không liên quan đến chỗ ông Lý, nhưng cần thì ông ấy vẫn cho suport. Cái này là em thấy hợp lý thì bảo anh chứ không phải em vẽ đường cho anh qua mặt cty anh đâu, nên anh cũng cẩn trọng Hai đứa nói chuyện môt hồi rõ dài sau bữa ăn, tạm biệt Jill trên giường khi cô ấy vẫn đang trần như nhộng mùi da thịt con gái xuân sắc trong căn nhà điều hòa mát rượi cũng chỉ muốn níu chân tao lại, dù nán lại một đêm cũng không sao xong có việc phát sinh chỗ anh Khiêm, tiện tao chạy về chỗ Hương luôn. Ngồi với ông anh một hồi, lại vần vò chai bia lạnh, với thiết kế nhà xưởng làm nước đá, lẽ ra cái này ông anh nghe tao làm từ năm trước thì có phải giờ cứ bơm lọc nước mà thu tiền không. Cái này tao đã có một cái chung với ông Bình, nên hẹn hôm nào dẫn đi xem tham khảo, khi mà các xưởng làm đá cây đã dần đi vào dĩ vãng thì đá viên nó đã phổ biến quá mức, xong tao khuyên ông anh nên mang về quê mà làm, thằng chột làm vua xứ mù vẫn hơn anh hùng trong bầy sói khôn ranh. Lại kiếm tiền và lần này ông anh đứng vai trò cdt trực tiếp, tất nhiên là lợi nhuận sẽ mỏng hơn nhiều xong cũng đáng để làm.
Việc Jill nói là rất đáng lưu tâm xong cái này là hết sức cẩn trọng, bởi chưa biết làm nó sẽ như nào xong nếu một tín hiệu không hay là hỏng hết tiền đồ. Nên tao rất ngại và không ưa thói tham bát bỏ mâm, từ việc tao làm thời đó cho đến nhân sự của tao sau này, tao sẵn sàng chi cao hơn và đứng ra chịu trách nhiệm xong nó đàng hoàng thay vì thậm thụt. Vì thế cái mà Jill nói là cần hài hoà đảm bảo các bên vui vẻ mà vẫn được việc. Mục tiêu của tao vẫn 200tr trong thời gian tới là không đổi.
Với phần của Hương, cứ kệ việc đi Nhật cho nó tiến hành, tao contact và gặp gỡ vài chỗ để rà soát thông tin xem ntn, còn trước mắt cứ để nó trải nghiệm công việc chỗ ông bạn tao một lần cho đúng nghĩa khi bằng cấp xe cộ đã đầy đủ rồi.
Với cái trưởng mầm non xây mới và cải tạo một vaì chỗ, xây dang dở mấy ngôi nhà ống thì đám kia xác định cắm trụ thêm được cả năm sau không lo, phần chính là con người mà thôi. Đã xây nhà thì phần điện nước và sơn bả là phải có, tao lôi một ông chú ở cùng làng làm thợ điện, một ông bác người quen với ông già sang làm sơn, bác này thì đang đánh chiến trong nội thành nên cũng rất tiện. Phương tiện leo trèo tao có sẵn chỉ việc đưa người sang làm, dần dần cũng thành một đội hoàn chỉnh,vật tư chủ nhà tự mua, phần nội thất, tình cờ đưa Jill đi mua đồ lót ở Tôn Đức Thắng, thấy lão chủ đang sắp xếp quyền catalogue và mẫu gỗ các loại, hỏi ra thì hắn ở Đan Phượng, có xưởng của nhà tự làm. Tao bảo sang xem mấy công trình rồi đưa chủ nhà đi xem sản phẩm và xưởng, gỗ đéo gì cũng có hết, miễn là khách xuống tiền, chốt thiết kế. Mỗi gói cứ làm 5%, còn lại không quan tâm nó xào nấu như nào, miễn là bảo hành được cho người ta. Sau này 2 cái trường mầm non nó cũng mang về được cơ số tiền hoa hồng nội thất.
Jill lại sang Sing vài ngày, đợt này cô ấy đi suốt mấy nước ĐNA theo job riêng, nên tao chủ yếu đi làm rồi về xóm trọ, ăn rồi ngồi game hay đi đánh chắn với đám kia. Việc cũ thì đang dang dở chủ yếu xử lý phát sinh và hỗ trợ hiện trường, việc mới thì đang thương thảo và mời chào nên cũng không ngốn thời gian cho lắm. Khi này đã đến giữa loạt trận vòng 1/8, không chơi xong cũng xem ngó các chú đá đấm thế nào.
Sang Đông Anh và Sóc Sơn cùng lão Hận đi ngó ngàng mấy nơi, rồi cả 4 thằng về bên nội thành , lão Hận - nội thất mời ba thằng tao chỗ Thu Hằng ngay sát công viên Nghĩa Đô,cái quán này hồi ấy cực đông khách, gần công viên lại thoáng mát; đến lúc phải chập hai nhóm với nhau cho nhịp nhàng công việc dù phần của lão là sẽ đi sau cùng thạm chí chủ nhà chỉ làm một phần nào đó theo nhu cầu sử dụng. Đồng thời cũng giúp tao đỡ phải nghe điện thoại chạy vòng của các vị ấy khi có phát sinh. Mùa hè uống bia hơi là đã cái mồm xong hôm sau thì sưng cái cổ họng, thành ra uống kiểu giải khát rồi quay ra uống rượu là êm bụng nhất, cũng chính vì như này mà vài năm sau tao đã đo cầu vượt Mai Dịch bằng cái bánh chè bị vỡ dọc.
Rượu vào lời ra, ngồi nghe ông Hận hàn huyên về thời thanh niên hoi cũng ly kỳ, cái giọng Hà Tây nó cũng không lẫn vào đâu được, lắm khi thấy buồn cười. Còn bọn tao thì kể về thời sinh viên chỉ ăn với chơi buôn lặt vặt rồi ngủ với bạn gái. Trớ trêu thay hai thằng bạn tao còn chưa biết mùi đàn bà nó như nào, hứng lên trong hơi men khi ngồi quán , lão Hận lôi cả bọn đi massage hút bùn còn tao thì từ chối một mực bởi cái chim của tao có khi nào bị bỏ đói đâu thêm nữa dính vào những cô nàng bán hoa bán phấn là hơi gai gai thành ra nói không với bóc bánh trả tiền. Đang lững thững ra lấy xe thì một cánh tay kéo tao lại, giật mình hoá ra ông anh Minh làm quán bia ngày nào. Để hai thẳng đi xe của tao cùng lão Hận, tao ngồi lại hàn huyên với ông anh vài ly vì cũng khá lâu anh em không gặp, mà thi thoảng chỉ chào hỏi nhau qua yahoo. Nói ra mới biết ông anh về mở một tiệm tạp hoá cho vợ quản lý còn lão thì đi quản lý khách sạn tư nhân trên phố, cuộc sống xem ra cũng ổn.
Chú giờ tướng tá quá, anh nhìn mãi mới nhận ra, thấy ngồi với mấy vị chắc đối tác làm ăn nên anh không tiện chen ngang
Đâu,2 thằng không đeo kính là bạn em đấy, nó trọ cùng xóm hồi em còn làm với anh còn ông đeo kính là bạn thầu bè bên nội thất
Chú làm nội thất ah
Em không, chỗ em mua đất có mấy nhà họ mua sau và làm nhà nên em mách chúng nó đem quân sang làm nhân công
Xây đắt không?
Làm nhà như làm cỗ, bao nhiêu chả hết anh còn lạ gì, em nhận công xây khoán theo m2
Ah anh hiểu, coi như kêtd hợp với nội thất kia ah
Đúng anh!
Thế tiền đâu cho hết
Chả thấy đâu cứ ráo mồ hôi hết tiền
Thấy con bé kia nó vẫn buôn bán hàng TQ cùng chú nữa, lắm tay thế còn gì?
Thì nhặt nhạnh tiền lẻ thôi anh, loay hoay bao năm nay mà đã có gì trong tay đâu
Thì có gái đẹp, giỏi đảm đang, có đất sổ đỏ rồi, dân ngoại tỉnh như anh em mình mấy ai dc như chú
Thôi, dân nó xúc tiền tỷ còn không hết mình ráo mồ hôi hết tiền.
Anh ngồi lâu chưa?
Cũng dc vài lượt bia thôi, đi về anh em nó rủ thì ngồi tí
Nhóm của ông anh có 4 vị, 3 nam 1 nữ, trông như một cặp vợ chồng bởi tao thấy họ có nhẫn giống nhau, ngồi cạnh nhau và thái độ cũng thân mật, trông cũng này nọ, giao lưu giới thiệu làm quen xong thì đến phần tao được phỏng vấn và anh Minh kể lại những ngày làm cùng nhau
Ngày ấy vui anh nhỉ? Nghĩ hôm nào có đội đá bóng là vui, bia rót mỏi tay, lại còn bán dc thuốc lá
Uh, nhưng chú vẫn lãi nhất, ông anh nói rồi vỗ vai tao.
Lãi gì, nghĩ hôm nào dc một vài chục tiền thừa khách cho là mừng như mẹ về chợ, có sau này đội xây dựng họ đến thường xuyên thì có cỗ đặt
Ý anh là chú lãi cái kia cơ, ông anh cười nham hiểm. Nó đến sau lưng chú rồi kìa, ông anh chỉ về sau tao.
Ơ, thế nào anh em lại ngồi cùng nhau thế này, vậy mà bảo anh ngồi với bạn, mà đang nói xấu sau lưng em nữa
Uh, vừa ngồi thì thấy nó với mấy vị kia đi ra nên anh kéo lại. Hai đứa không báo cáo gì nhau sao?
Không, vì có biết đâu mà báo cáo, chị kéo ghế ngồi cạnh tao, rồi vỗ mạnh vai tao một cái.
Mái tóc đã để dài hơn và phần tóc mái rẽ một lọn to buông đến cằm.
Anh thấy không, qua tay anh em mình nhào nặn gần 2 năm ngày nào, giờ trông không tin nổi nhể, tiếc là không có cái ảnh nào ngày ấy để đối chiếu bây giờ.
Uh, nhìn mặt nó sáng thế cơ mà, lại có vẻ lãng tử
Còn cứ giữ nguyên vẻ ngoài lạnh lùng xong lắm khi lẻo mép chua ngoa - chị chêm lời
Hi a. Em cũng tính đầu tư 1 khoản tay trái nhưng nghề thì không ai chỉ ai. Đọc đoạn này thấy có những thứ liên quan đến việc sau này. Nếu không vấn đề a có thể giúp e được không.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo