Chuyện địt bọp cùng trọ

hungkhoiluahp

Yếu sinh lý
Tiếp chuyện EM THƯ KÝ:
… Nhớ có lần em còn đưa vào đến phòng trọ của em. Phòng em ở có 2 gái, em và 1 cô bạn nữa, nhưng lâu quá rồi tao cũng ko nhớ có xinh ko hay làm gì. Chỉ nhớ phòng có 1 cái xép, cô bạn ở bên trên xép, còn 2 đứa tao ngủ dưới đất. Tắt đèn nằm một lúc rồi cũng quay ra hôn hít sờ mó nhau, đầu tiên còn kiềm chế ko rên rỉ phát âm thanh nhưng sau đó thì kệ. Âm thanh mỗi lúc một dày hơn: thở gấp, rên rỉ, hít hà, chụt chụt. Lúc ấy tao cũng hơi ngại đứa bạn trên xép nhưng đã cưỡi lên lưng hổ rồi( ẻm ko tuổi Hổ mà tuổi Trâu ka ka) nên đánh nhắm mắt đưa trim. Rồi cũng tiến tới đoạn ẻm nằm lên trên tao, cạ mu vào ngực vào bụng, rồi cạ xuống đến thằng em khi ấy đã lớn bổng. Nước bướm nước trim hoà với nhau, trong khi hai đôi môi vẫn gắn vào nhau, tiếng chụt chụt vẫn phát ra đều. Sau một lúc thì ko chịu dc nữa, tao lật em xuống, bắt đầu đưa trim vào trong âm đạo. Hồi ấy với ẻm thư ký, hầu như chỉ chơi thế truyền thống, chắc cũng do ko dc hoà hợp lắm trong chuyện làm tình.

Tao đưa vào trong, chưa ngập hết cán thì như thường lệ, người em và bướm em bắt đầu rung lên bần bật, mu em ưỡng lên cao để đón nhận con trim. Chỉ khác là em ko dám kêu a a như những khi ở khách sạn, cũng do ngại bạn. Tao vừa hôn môi em, tay vừa xoa nắn bộ ngực trắng tròn căng của em. Ngực em thật sự rất đẹp. Sau này tao mới hiểu ra dc con gái đứa nào chịu khó ăn uống đầy đủ, đủ chất thì ngực dễ tròn đầy hơn. Tất nhiên cũng từ cơ thể dc sinh ra tự nhiên rồi. Hồi ấy ko có phong trào PTTM như bây giờ, nên con gái em nào có ngực đẹp quý lắm. Tao may mắn được thưởng thức tương đối nhiều đôi gò bồng đảo đẹp, trong đó có em thư ký này.

Hồi ấy tao thấy ngại với em bạn bên trên xép. Nhưng nếu như bây giờ chắc còn cố tình kích thích em ny để rên la mút mát to hơn, có khi còn gạ dc cả em bạn nữa ko nên he he. Công nhận hồi đó tao còn non trẻ, trong sáng ko chịu dc.

. Cứ hôn môi, nắn ngực và trim ngập trong bướm như vậy một lúc thì tao bắt đầu xả, bắn hết vào trong bướm em. Bọn tao toàn chơi trần như vậy, cũng ko nhớ ẻm có uống thuốc tránh thai ko. Nhưng giờ nghĩ lại tao chắc là có, vì ẻm rất kinh nghiệm trong chuyện làm tình.

Xả thốc tháo vào sâu trong em, rồi tao leo xuống, hai đứa ôm nhau rồi dần chìm vào giấc ngủ…
Này biến mẹ chỗ khác đi. Sáng tác hay làm con mẹ mày cũng cũng đc. Tự nhiên nhảy vào đây làm loãng quá
 

Irreguler

Thạc sĩ
A lô, đù má đời nó vật tao dữ quá tụi mày ạ, chắc bị quả báo vì bơ gái rồi o_O. 1g sáng, nhức đầu quá lên đây lảm nhảm tiếp, hầu bọn dâm tặc tụi mày vậy. Thằng nào chịu khó lội được tới đây xứng đáng được 10 múi mít đè xuống búng trym {beauty}

7. Tới đâu rồi ta, à tới khúc đêm đông lạnh lẽo quất nhau tơi bời. Mà nói tới quất thì đm nhục một nỗi, nó vẫn chưa cho tao nhét vào chúng mày ạ. Cái quần què gì cũng làm nhưng nhét vào thì lại nhăn nhó ưỡn ẹo hít hà, sốt hết cả ruột.
Nhưng mà thời gian này nhớ lại thích lắm, vì tụi tao cứ ríu rít với nhau nhưng vẫn đéo biết là gì của nhau cả. Phòng tao cạnh phòng nó, nó lúc này đã có job kế toán làm giờ hành chính còn tao đi làm thêm giờ giấc bậy bạ, nên thường tao đi làm về rúc vào phòng làm vài ván game liền. Chặp sau nó về lục đục thay đồ các thứ rồi chạy qua đẩy cửa vào lăn ra giường tao hỏi xàm xàm. Xong ván là tao kéo lên ghế ngồi lên 2 đùi tao. Nó thì phần lớn ở nhà toàn mặc váy ngủ ngắn vải cotton thả rông (dĩ nhiên) còn ở dưới là quần lót cotton nốt.
doan-hai-my-mac-vay-ngu-toat-len-phong-thai-tieu-thu-ha-thanh.png
Kiểu vậy nhưng nó dưới level Hải My vài tí :p Có điều ngon hơn ở cái là mông kiểu trái tim, đằm chắc và ngồi lên vừa y 2 cái đùi của tao, êm ái mềm mại. Tao ở nhà thì cũng thường mặc quần đùi mỏng đéo mang sịp (dĩ nhiên), thế là chưa tới 10 giây đã u lên 1 cục. Thế là tao vừa ngồi lướt web, 1 tay thỉnh thoảng sờ soạn vài phát qua lớp vải mỏng nhưng ẻm cứ gạt ra, còn lại phần u của tao cộm ngay phần lõm đũng quần lót của ẻm, và cứ nhấp nhổm nắc ngược lên nhè nhẹ rồi nhìn em cười gian gian. Ẻm thì biết tỏng mà giả vờ làm giá, mấy lần toang đứng dậy nhưng tao cứ ghì hông xuống cho 2 chúng nó cạ nhau một lúc, cho đến khi em nóng người, khó chịu rồi vùng dậy bỏ về phòng. Tao cười phớ lớ nhìn theo rồi làm tiếp ván game, ở ngay phòng bên chứ có chạy đi đâu đâu mà lo nào.

Còn tối theo thường lệ thằng bạn thân tao đi chơi đâu về lại mò lên nhà trên của tụi tao rủ rê. Thế là 3 đứa lại nấu cái gì đó ăn no chết mẹ rồi ra phòng khách làm vài trận boardgames. Mà đợt này mùa đông nó lạnh bỏ mẹ luôn, nên thường ra phòng khách phải đóng hết cửa lại bật sưởi lên, mà mỗi đứa quấn thêm cái chăn, rót nước trà ấm và chuẩn bị 1 rổ snack để nhâm nhi, rồi bật nhạc đủ thể loại và bắt đầu đấu nhau, đm nó thích vcl. Thằng bạn tao cũng thuộc dạng con nghiện, được thể mua về đủ thể loại boardgame cho tụi tao thử nghiệm. Đm có khi hôm trước chưa thuộc luật game kia, hôm nay nó bê về game khác làm tụi tao chửi bới om sòm nhưng thôi thấy đam mê quá cũng phải chiều ý nó. Đã thế nó còn đầu tư mua hẳn con bàn bự chảng để bày ra chơi cho sướng.
820e12abfe9220e89c61fc63dff14c03.jpg
Cái phòng khách đó tương tự cái hình này nè.

Thường mỗi tối như thế sẽ kết thúc tầm 1-2 giờ sáng vào cuối tuần, còn trong tuần thì 10-11giờ. Như mọi hôm, bái bai gút nai xong thì tụi tao ra vệ sinh cá nhân rồi ôm cái bụng no căng lăn lên giường ủm nhau. Tự nhiên ẻm than đau lưng, tao kiểu ngạc nhiên 1 chút, tại trước giờ toàn tao la mỏi rồi kêu em đứng lên nhún nhún lưng cho bớt mỏi không à. Ok hiểu ý luôn. Em bữa trước kiếm đâu ra cái đèn ngủ nhấp nháy tầm chục giây đổi màu 1 lần tao chửi quá trời, nhưng giờ lôi ra xài hơi bị hợp. Rồi thêm bộ xông tinh dầu nữa, lúc nào cũng hăng hăng mùi sả, tao hay nói phòng em sặc mùi "người già" nhưng giờ lại thấy ăn tiền quá. Tắt đèn, mở đèn ngủ đỏ hồng cam lập loà, thoang thoảng hương tinh dầu và tiếng nhạc du dương nhè nhẹ. Lò sưởi thì phải luôn bật để sống sót qua mùa đông nhưng theo thói quen của em, cửa sổ lùa được hé khẽ đủ để 1 chút hương lạnh lâu lâu len lén len lỏi, the the, trườn vào vuốt qua da thịt trong căn phòng ấm áp. Khe rèm cũng được vén nhẹ đủ để ánh vàng vọt từ đèn sân sau nhà cạnh, vẽ 1 vạch dài mỏng tận chân giường đủ để không gian cô mịch có chút liêu trai, và không kém hồi hộp rằng, biết đâu ai đó ngoài sân vườn tĩnh mịch kia vô tình hay hữu ý lỡ trông thấy đôi trẻ trần trụi gần gũi nhau.

Chúng mày chắc điều hiểu rằng, "trần trụi" đôi khi lại đéo mê đắm bằng sự che giấu hờ hững đúng không? Nàng nằm sấp xuôi tay thoải mái, đôi mắt nhắm nhẹ môi hở nhẹ khẽ cười. Chiếc váy ngủ đã được tao cởi ra quăng vào góc giường từ lâu, để mái tóc xoã hờ hửng lên bờ lưng trần mượt mà, lập loà giữa ánh đèn ngủ mờ ảo và ánh vàng yếu ớt đủ để tôn lên bờ mông trái tim hấp háy căng tràn bên dưới chiếc quần lót cotton hờ hửng mỏng tanh xanh nhạt thêu ren với những hoạ tiết dễ thương nhỏ xinh tao đã cố ý giữ lại. Tao lén ngắm nhìn cơ thể ấy 1 chút mà tim đập rộn ràng. Không được, phải ráng kiềm nén cảm xúc, phải "chuyên nghiệp" mới được, tao quỳ 2 bên chân nàng và bắt đầu "làm việc". Đôi tay tao lướt nhẹ từ hỏm lưng dưới dọc theo xương sống và xoa bóp nhẹ nhàng 2 bờ vai. Nàng hẳn đã có 1 ngày dài làm việc mệt nhọc tại văn phòng nên cứ khẽ xuýt xoa. Cứ thế mắt nàng nhắm nghiền và đôi môi mở nhẹ dần theo từng nhịp ấn, miết và vuốt của tao. Áo tao cũng đã cởi từ lúc nào không biết. Tiến đến 2 bên đùi trong, tao nhấn nhẹ nhàng vào từng thớ cơ và tiến dần, thi thoảng cố tình chạm chẹ 1 chút vào cái khe ấy rồi lại lui ra. Cảm nhận được sự ẩm ướt. Bằng 1 động tác cực nhanh, chiếc quần nhỏ xinh ấy của nàng được tuốt ra khỏi chân và của tao cũng đã được quăng ra góc. Tao không thể kiềm được nữa vì bên dưới đã căng dài, tao nằm ấp lên cơ thể của nàng để da thịt được ôm ấp, để cái hừng hực sức sống ấy hăm hở nhưng cũng nhẹ nhàng trườn vào cái khe đã ẩm ướt dưới bờ mông tròn lẳng trần trụi ấy. Nàng tỏ vẻ bất ngờ như thể đã chờ đợi điều bất ngờ này từ lâu. Nàng vẫn chưa cho tao đút vào sâu, nhưng cái khe trơn nhẹp ấy cũng đủ để những lần nhấp nhổm của cả hai là những cái nắm chặt tay, những đôi môi hé khô khốc, những cặp mắt hé mờ đờ đẫn.
Chưa hết, tao nhổm dậy nhanh chóng lật nàng ngửa ra. Trong giây lát, cái cơ thể tràn đầy nhựa sống ấy ẩn hiện dưới ánh đèn đỏ tím mờ ảo. Nàng vẫn chưa tỉnh táo, đôi tay cong nhẹ mất phương hướng chốc lát rồi nắm lấy tay tao, tay kia khẽ nắm nhẹ thành giường. Đôi bờ ngực vun nhẹ tôn lên 2 chiếc núm đã căng nhọn từ lúc nào, lấp ló ẩn hiện dưới ánh đèn. Đôi chân khẽ hé để lộ chiếc khe ma mị ấy. Tim tao lại đập rộn lên 1 chút, rồi đẩy 2 chân nhẹ giang ra, đầu thoáng nghĩ chỉ trong giây lát. Vinh quang của 1 thằng đàn ông đôi khi nó tầm thường trần trục thế này thôi là đủ rồi. Thắng 1 trận chiến, nâng 1 cái cúp, ký được 1 cái hợp đồng, mua được 1 căn nhà đôi khi lại không thể lạc thú bằng cái giây phút được 1 người đàn bà phơi bày, mời gọi, dâng hiến cái chốn thầm kín nhất của mình, khi mà bình thường họ phải bằng mọi giá che đậy khép nép. Chúng ta được toàn quyền chiêm ngưỡng, nâng niu, mân mê, vuốt ve, liếm láp đoá hoa ấy như là niềm vinh dự được mang đến niềm khoái lạc tận cùng cho người con gái này, thật là một niềm hân hoan khó gì sánh bằng.
Đôi môi tao ghé xuống ôm trọn hai bờ môi khép nép ẩm ướt nhỏ xinh kia, chiếc lưỡi không đợi lâu để có thể tìm ngay đến hạt đậu thần thánh ấy mà cùng nhảy điệu nhạc mê đắm tột đỉnh. Nó còn thỉnh thoảng thử luồn sâu vào trong nữa nhưng bị ngăn lại bởi 1 bức màn nhỏ xíu nên lại phải quẹo ra. Nàng vẫn chưa hết cơn mê đắm, chiếc đầu ghì hẳn 1 bên lim dim đê mê. Tao thỉnh thoảng nhổm lên quét một đường lưỡi dọc từ dưới lên tận mu rồi vươn tay lên se khẽ đôi núm căng mọng. Rồi lại trườn tới say sưa mân mê mút mát đôi toà thiên nhiên tuyệt vời, để bên dưới cái dài căng ấm ấy của tao khéo léo trượt nhẹ giữa cái khe trơn ẩm nhớt nháp, tài tình quét dọc trượt ngang để hoà quyện sự ướt át của đôi bên. Tao đôi lúc khẽ đưa tay xuống để giữ chiếc đầu khấc chạm 1 lúc vào hạt đậu e thẹn kia như muốn chứng nhân cuộc gặp gỡ huy hoàng của tạo hoá. Xong lại tinh nghịch đưa nhẹ xuống để nó trườn vào chiếc hang kì bí chưa từng ai khám phá kia và lại bị nàng nhăn nhó, xuýt xoa, đẩy ra như mọi khi.

Mỗi lần tao đều thế, như một thử thách thú vị, đều làm mọi cách để nàng mê đắm ướt đẫm, rồi lại tự cho mình một cơ hội tiến sâu vào thử một lần. Lần này, tao nghĩ đã có chút tiến triển rồi.


Đcm khá lắm mấy tml, vừa dâm lại vừa ham đọc rất tốt cho hoà bình thế giới. Rảnh dái lại chờ tao viết tiếp nhá, đéo chờ được thì thẩm chuyện mấy đứa khác hoặc tự viết cmnd mấy tml dâm tặc {beauty}
Mày viết tốt đấy
 

robbiesparrow

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Này biến mẹ chỗ khác đi. Sáng tác hay làm con mẹ mày cũng cũng đc. Tự nhiên nhảy vào đây làm loãng quá
Thớt này tao lập kể chuyện đời 1 phần, còn phần nhiều cũng khuyến khích anh em chia sẻ mà bro. Ai có trải nghiệm tương tự thì kể ra đọc chung cho vui, chứ chờ tao són mắc công lại sốt ruột hehe {byebye}

Mày viết tốt đấy
Thanks bro, rảnh lại vào đây lảm nhảm chơi :love:
 

Irreguler

Thạc sĩ
Thớt này tao lập kể chuyện đời 1 phần, còn phần nhiều cũng khuyến khích anh em chia sẻ mà bro. Ai có trải nghiệm tương tự thì kể ra đọc chung cho vui, chứ chờ tao són mắc công lại sốt ruột hehe {byebye}


Thanks bro, rảnh lại vào đây lảm nhảm chơi :love:
Tao vẫn viết bên thớt của tao, sợ loãng thớt mày
 

Irreguler

Thạc sĩ
… Đang mơ dở dang tao giật mình tỉnh dậy. Mở mắt nhìn sang bên cạnh, giường trống không. Quanh phòng không còn áo khoác, quần jean và silip, xu chiêng của ChenLi đâu nữa. Vậy là em đã lại lặng lẽ bỏ đi…
Post ở đây cho thằng nào thik đọc chuyện của tao mà chưa tìm dc thớt ấy:
CHENLI tiếp
…Vậy là lại giống những lần gặp nhau trước, từ khi hai đứa biết mùi cơ thể nhau đến tận lần này. Gặp nhau bất ngờ, làm tình chóng vánh rồi lặng lẽ bỏ đi…

Tao cố hít hà nơi chiếc giường nhỏ xíu, tấm chăn và chiếc gối, mong là còn vương chút hương cơ thể của ChenLi, hay mùi nước bướm rỉ ra còn đọng lại. Châm 1 điếu thuốc, rít một hơi và ngồi im lìm trong căn phòng le lói chút sáng. Liếc nhìn điện thoại: đã 14h. Đứng dậy bước ra mở toang cửa sổ, mong xoá tan được cảm giác trống vắng và các câu hỏi hiện lên trong đầu!…

Rít lấy rít để điếu thuốc đến khi gần hết, chợt thấy bụng sôi lên, cồn cào. Lúc này mới nhớ ra từ sáng tới giờ chưa ăn gì. Sáng ra đã dc đánh thức bởi tin nhắn của em, rồi ăn bữa sáng bằng con hàu non ngậy béo, bằng cặp đào mơn mởn, bằng nước miếng ngọt lịm và nước bướm thơm mùi hoa hồi của em. Chỉ có điều bữa sáng ko làm tao no bụng mà còn vắt cạn năng lượng, sau đó lại thêm bữa trưa cũng làm tiêu tan thêm tất cả sức lực còn lại, bao nhiêu tinh chất đã được em nuốt hết. Đúng là từ sáng tới giờ tao đã xúc 7-8 tấn than chứ chẳng phải 1,2.

Chẳng muốn ăn chút nào, nhưng đói quặn ruột, nên tao uể oải, dập tắt điếu thuốc cẩn thận trong gạt tàn, nhưng vẫn để lưu lại phần tóp thuốc còn 1 chút trong đó. Nói đến thuốc lá thì với những thằng nghiện ở bển là vô cùng vất vả. Thuốc lá rất đắt, nên phải chắt chiu từng mẩu thuốc một. Hút hết điếu xong ko bao giờ được phép vứt tóp đi mà phải để lưu trữ trong gạt tàn. Phòng khi hết thuốc hết tiền, lúc lên cơn vật moi đống tóp ấy ra rít quý hơn đô la,!!

Không những chỉ là đắt, mà khi hút thuốc bên ngoài nơi công cộng cũng phải hết sức để ý, đừng có thò bao thuốc ra ko bọn khác, đặc biệt bọn Rệp( người Ả rập hoặc Nhọ nhập cư trái phép - cách gọi miệt thị của dân bản xứ ) đi qua nó hay xin xỏ, chả nhẽ lại không cho!

Thêm nữa, nếu chẳng may hết thuốc buổi tối thì rất khổ. Không có chuyện quán nước chè hay hàng tạp hoá ngay gần nhà mà mày đi 3 bước ra mua đâu. Phải cong đít đạp xe( vì giờ ấy đợi bus cũng mất mịe 30p ) đi gần trung tâm mới có hàng bán ban đêm. Rồi còn việc đánh lửa. Khi nhỡ thiếu bật lửa là phải bật bếp điện lên, thời đó còn là bếp dây may xo đợi 1 lúc nó mới nóng đỏ, rồi ngậm thuốc dí sát phải dây đó, rít thật dài để thuốc bắt lửa. Có lúc vật quá chưa kịp đợi bếp đủ nóng, cứ dí mãi thuốc vào nó chỉ ra khói, đéo bắt lửa cho. Đợi đến lúc lửa le lói chút thì đen cmn 1/3 điếu rồi, xót vãi c!….
 

fuokvo

Yếu sinh lý
Xưa t từng đi Nhật 1 năm theo diện tu nghiệp. Mình t ở cái phòng lung linh vcl. Trước khi qua có thằng bạn truyền kinh nghiệm là mua cái máy chiếu phim rồi rủ gái về phòng :))
Khu t ở kiểu như nhà Chung cư. Có 14 phòng thì chỉ có 1 phòng người Ấn, 1 phòng TQ, 11 phòng còn lại toàn nữ người Việt (du học sinh và lao động).
Người sang đây ai cũng thiếu thốn tình cảm và tiền. T thuộc kiểu sang tu nghiệp nên cũng khá dư giả so với mng, tính lại xởi lởi, hài hước, lại có mỗi t là con trai Việt Nam nên rất nhanh hoà nhập và được mng quý :))
Mấy em người Việt thì bạo đừng hỏi. Mang đồ ăn sang mời, rồi bảo t có 1 mình nên rủ ăn chung, cuối tuần tụ tập xem bóng đá, uống bia, đi sang tỉnh khác chơi... Mấy e lao động thì phát tín hiệu rõ ràng, cứ hỏi cuối tuần t bận gì ko 🤣
Tổng kết lại 1 năm t chén được 3 e: e thì rủ sang xem fim rồi chén, e thì t sang ăn cơm rồi ngủ lại, e thì 2 đứa dắt nhau đi Tochigi đi tắm onsen rồi quật nhau :))
 

Irreguler

Thạc sĩ
Post ở đây cho thằng nào thik đọc chuyện của tao mà chưa tìm dc thớt ấy:
CHENLI tiếp
…Vậy là lại giống những lần gặp nhau trước, từ khi hai đứa biết mùi cơ thể nhau đến tận lần này. Gặp nhau bất ngờ, làm tình chóng vánh rồi lặng lẽ bỏ đi…

Tao cố hít hà nơi chiếc giường nhỏ xíu, tấm chăn và chiếc gối, mong là còn vương chút hương cơ thể của ChenLi, hay mùi nước bướm rỉ ra còn đọng lại. Châm 1 điếu thuốc, rít một hơi và ngồi im lìm trong căn phòng le lói chút sáng. Liếc nhìn điện thoại: đã 14h. Đứng dậy bước ra mở toang cửa sổ, mong xoá tan được cảm giác trống vắng và các câu hỏi hiện lên trong đầu!…

Rít lấy rít để điếu thuốc đến khi gần hết, chợt thấy bụng sôi lên, cồn cào. Lúc này mới nhớ ra từ sáng tới giờ chưa ăn gì. Sáng ra đã dc đánh thức bởi tin nhắn của em, rồi ăn bữa sáng bằng con hàu non ngậy béo, bằng cặp đào mơn mởn, bằng nước miếng ngọt lịm và nước bướm thơm mùi hoa hồi của em. Chỉ có điều bữa sáng ko làm tao no bụng mà còn vắt cạn năng lượng, sau đó lại thêm bữa trưa cũng làm tiêu tan thêm tất cả sức lực còn lại, bao nhiêu tinh chất đã được em nuốt hết. Đúng là từ sáng tới giờ tao đã xúc 7-8 tấn than chứ chẳng phải 1,2.

Chẳng muốn ăn chút nào, nhưng đói quặn ruột, nên tao uể oải, dập tắt điếu thuốc cẩn thận trong gạt tàn, nhưng vẫn để lưu lại phần tóp thuốc còn 1 chút trong đó. Nói đến thuốc lá thì với những thằng nghiện ở bển là vô cùng vất vả. Thuốc lá rất đắt, nên phải chắt chiu từng mẩu thuốc một. Hút hết điếu xong ko bao giờ được phép vứt tóp đi mà phải để lưu trữ trong gạt tàn. Phòng khi hết thuốc hết tiền, lúc lên cơn vật moi đống tóp ấy ra rít quý hơn đô la,!!

Không những chỉ là đắt, mà khi hút thuốc bên ngoài nơi công cộng cũng phải hết sức để ý, đừng có thò bao thuốc ra ko bọn khác, đặc biệt bọn Rệp( người Ả rập hoặc Nhọ nhập cư trái phép - cách gọi miệt thị của dân bản xứ ) đi qua nó hay xin xỏ, chả nhẽ lại không cho!

Thêm nữa, nếu chẳng may hết thuốc buổi tối thì rất khổ. Không có chuyện quán nước chè hay hàng tạp hoá ngay gần nhà mà mày đi 3 bước ra mua đâu. Phải cong đít đạp xe( vì giờ ấy đợi bus cũng mất mịe 30p ) đi gần trung tâm mới có hàng bán ban đêm. Rồi còn việc đánh lửa. Khi nhỡ thiếu bật lửa là phải bật bếp điện lên, thời đó còn là bếp dây may xo đợi 1 lúc nó mới nóng đỏ, rồi ngậm thuốc dí sát phải dây đó, rít thật dài để thuốc bắt lửa. Có lúc vật quá chưa kịp đợi bếp đủ nóng, cứ dí mãi thuốc vào nó chỉ ra khói, đéo bắt lửa cho. Đợi đến lúc lửa le lói chút thì đen cmn 1/3 điếu rồi, xót vãi c!….
Post ở đây cho thằng nào thik đọc chuyện của tao mà chưa tìm dc thớt ấy:
CHENLI tiếp
…Vậy là lại giống những lần gặp nhau trước, từ khi hai đứa biết mùi cơ thể nhau đến tận lần này. Gặp nhau bất ngờ, làm tình chóng vánh rồi lặng lẽ bỏ đi…

Tao cố hít hà nơi chiếc giường nhỏ xíu, tấm chăn và chiếc gối, mong là còn vương chút hương cơ thể của ChenLi, hay mùi nước bướm rỉ ra còn đọng lại. Châm 1 điếu thuốc, rít một hơi và ngồi im lìm trong căn phòng le lói chút sáng. Liếc nhìn điện thoại: đã 14h. Đứng dậy bước ra mở toang cửa sổ, mong xoá tan được cảm giác trống vắng và các câu hỏi hiện lên trong đầu!…

Rít lấy rít để điếu thuốc đến khi gần hết, chợt thấy bụng sôi lên, cồn cào. Lúc này mới nhớ ra từ sáng tới giờ chưa ăn gì. Sáng ra đã dc đánh thức bởi tin nhắn của em, rồi ăn bữa sáng bằng con hàu non ngậy béo, bằng cặp đào mơn mởn, bằng nước miếng ngọt lịm và nước bướm thơm mùi hoa hồi của em. Chỉ có điều bữa sáng ko làm tao no bụng mà còn vắt cạn năng lượng, sau đó lại thêm bữa trưa cũng làm tiêu tan thêm tất cả sức lực còn lại, bao nhiêu tinh chất đã được em nuốt hết. Đúng là từ sáng tới giờ tao đã xúc 7-8 tấn than chứ chẳng phải 1,2.

Chẳng muốn ăn chút nào, nhưng đói quặn ruột, nên tao uể oải, dập tắt điếu thuốc cẩn thận trong gạt tàn, nhưng vẫn để lưu lại phần tóp thuốc còn 1 chút trong đó. Nói đến thuốc lá thì với những thằng nghiện ở bển là vô cùng vất vả. Thuốc lá rất đắt, nên phải chắt chiu từng mẩu thuốc một. Hút hết điếu xong ko bao giờ được phép vứt tóp đi mà phải để lưu trữ trong gạt tàn. Phòng khi hết thuốc hết tiền, lúc lên cơn vật moi đống tóp ấy ra rít quý hơn đô la,!!

Không những chỉ là đắt, mà khi hút thuốc bên ngoài nơi công cộng cũng phải hết sức để ý, đừng có thò bao thuốc ra ko bọn khác, đặc biệt bọn Rệp( người Ả rập hoặc Nhọ nhập cư trái phép - cách gọi miệt thị của dân bản xứ ) đi qua nó hay xin xỏ, chả nhẽ lại không cho!

Thêm nữa, nếu chẳng may hết thuốc buổi tối thì rất khổ. Không có chuyện quán nước chè hay hàng tạp hoá ngay gần nhà mà mày đi 3 bước ra mua đâu. Phải cong đít đạp xe( vì giờ ấy đợi bus cũng mất mịe 30p ) đi gần trung tâm mới có hàng bán ban đêm. Rồi còn việc đánh lửa. Khi nhỡ thiếu bật lửa là phải bật bếp điện lên, thời đó còn là bếp dây may xo đợi 1 lúc nó mới nóng đỏ, rồi ngậm thuốc dí sát phải dây đó, rít thật dài để thuốc bắt lửa. Có lúc vật quá chưa kịp đợi bếp đủ nóng, cứ dí mãi thuốc vào nó chỉ ra khói, đéo bắt lửa cho. Đợi đến lúc lửa le lói chút thì đen cmn 1/3 điếu rồi, xót vãi c!….
Bỏ qua lan man sang chủ đề thuốc lá nghiện ngập. Tao uể oải dập thuốc, dậy ra tủ lạnh mở xem còn đồ j ăn tạm ko. Đồ thì còn nhưng ngại chế biến, thôi lại mì tôm úp trứng là thượng sách…

Úp vội tô mì, đập 2 trứng luôn để bù đắp lại bao nhiêu collagen đã tiêu hao, húp xì xụp, cơn đói dịu hẳn. Lúc này đầu óc mới hoạt động trở lại, vừa châm điếu thuốc vừa với điện thoại phone cho ChenLi, lại không liên lạc đc và cuộc gọi thoại… vậy là em ở nơi ko có sóng hay tắt máy đây!!!

Một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, nhưng luẩn quẩn vòng vo rồi suy nghĩ lại quay về hình ảnh yêu thương về em, cảm giác ngọt ngào khi hai đứa quấn quít bên nhau, ở trong nhau. Sau nữa đầu óc lại tua đến thời điểm tao gặp em lần đầu tiên trên metro, sau đó là lần đi dạo,… nhớ em quá!!

…Ở trong phòng rít thuốc buồn quá, nhớ em quay quắt. Tao mặc quần áo rồi bỏ ra ngoài đi dạo, đầu óc vô định. Lee bước chậm trên con đường đầy đá mạt. Rồi ra đến bờ kênh, đi dọc theo đó. Dưới chân tiếng lá khô lạo xạo. Tao đâu đã biết nhà của ChenLi, liên hệ giữa tao và em chỉ là các tin nhắn và những lần gặp gỡ bất ngờ-nhanh chóng, ngôn ngữ với nhau hạn chế do bất đồng,… ChenLi, em đâu rồi?

…Cứ bước được mươi bước tao lại giở điện thoại, trượt xuống để xem có tin nhắn nào ko, mặc dù nhìn trên màn hình chờ cũng xem dc rồi. Tất nhiên chả có tin nào cả. Đi được nửa con kênh, lại giở điện thoại ra và nhấn gọi cho em. Tất nhiên là không liên lạc được. Vậy là ko phải em đi qua vùng ko có sóng, mà chắc là tắt máy. Haiz, tao cứ lang thang như vậy qua hết đường dạo con kênh, đi lên các con phố ven trung tâm, trong khi trời càng ngày càng tối. Rẽ vào siêu thị mini, mua một xách bia, loại 6 lon bia 0,5lít và ít đồ khô, tao rẽ vào khu công viên gần đó. Nặng nề đặt mông ngồi bệt xuống, và giở bia ra nốc. Sao bia hôm nay đắng quá, đồ ăn thì nhạt thếch, nhưng tao cứ nốc hết lon nọ đến lon kia, đến khi mắt díu lại, không còn nhìn thấy quanh cảnh phía trước nữa, tao ngả xuống thảm cỏ, nằm và nhắm mắt, dần ngấm men bia, lịm dần…

Tỉnh dậy, đầu như búa bổ. Tao bần thần một lúc mới định hình lại dc mình đang ở đâu. Dưới chân là đống vỏ lon bia vương vãi. Lụi hụi nhổm dậy nhặt đống vỏ vào túi, mặc lại áo khoác, đeo balo rồi lật khật đứng dậy bước đi, loanh quanh mãi mới tìm dc thùng rác róing đống vỏ lon kia vào, rồi bước ra ngoài công viên, tìm đến nhà chờ bus. Trời tối, lạnh căm căm, tao hít hà hơi lạnh và đứng vón một góc. Chờ phải mất 30p mới có bus, lên xe và ngồi 1 chỗ ngay gần tài xế cho tiện, giờ này bus chỉ có lèo tèo 2-3 người. Cứ khật khừ ngồi vậy khoảng 15p bus mới tới nơi, xuống xe, lê bước qua con đường dọc kênh, qua chiếc cầu nhỏ rồi sang bên kia đường, bước chân nặng trĩu, đầu vẫn đau kinh khủng. Lê mãi mới vào tới khu nhà, lại phải chờ thang máy lên tầng rồi vào phòng.

Vào trong phòng, chỉ kịp sập cửa lại là tao vật ra giường, để nguyên áo khoác và giày tất, lịm đi luôn vì quá mệt.

Trong mơ, tao lại thấy ChenLi…

Tao và em ở một bể bơi, giữa khí hậu nhiệt đới nắng chan hoà. ChenLi mặc 1 bộ bikini in hoa sặc sỡ, tôn làn da trắng hồng và vẻ đầy đặn của em. Tóc em búi gọn, khoe khuôn mặt tròn cùng hai má ửng hồng, mắt mũi và miệng em nhỏ xíu như những bông hoa xinh tươi. Vai và tay em tròn đầy, mũm mĩm. Hai đùi em tròn căng ép chiếc mu vừa vặn vào giữa, căng tròn sau làn vải của chiếc underwear khoét cao, lộ hai bên bẹn và loáng thoáng lộ vài cọng lông. Em đứng hơi nghiêng về phía tao nên đường cong của eo và mông cũng hiện rõ trước làn nước xanh phía sau. Giống như em vừa từ dưới nước lên nên tóc em ướt, và chỗ mu của em các giọt nước cũng nhỏ tí tách xuống sàn. Tao nhìn xoáy vào chỗ ấy và liên tưởng đến dòng nước thần thánh hương hoa hồi của em. Em thấy ánh mắt dâm đãng của tao như vậy, ngượng ngùng lấy tay che lại, nghiêng chân để đỡ lộ rồi bước lại gần tao, tát yêu vào má.

Em chợt nhìn xuống, ôi thôi chiếc underwear của tao đã đội ngược lên từ bao giờ. Thằng em đã bị đánh thức. ChenLi lấy chân gãi gãi vào chỗ đó, làm cho chiếc quần vồng lên hạ xuống theo nhịp, như vị nghệ sĩ Ấn Độ đang chơi trò với con rắn trong giỏ vậy. ChenLi cười khanh khách, càng gãi gãi thêm và lấy hai ngón chân quặp lấy chỗ đó, tao như bùng nổ, đứng phắt dậy ôm lấy em.

Cả hai dìu nhau xuống nước, cũng ngâm người dứoi làn nước mát, rồi khoá môi nhau nồng nàn, trong khi các bàn tay cùng khám phá cơ thể của nhau……
 

Irreguler

Thạc sĩ
Bỏ qua lan man sang chủ đề thuốc lá nghiện ngập. Tao uể oải dập thuốc, dậy ra tủ lạnh mở xem còn đồ j ăn tạm ko. Đồ thì còn nhưng ngại chế biến, thôi lại mì tôm úp trứng là thượng sách…

Úp vội tô mì, đập 2 trứng luôn để bù đắp lại bao nhiêu collagen đã tiêu hao, húp xì xụp, cơn đói dịu hẳn. Lúc này đầu óc mới hoạt động trở lại, vừa châm điếu thuốc vừa với điện thoại phone cho ChenLi, lại không liên lạc đc và cuộc gọi thoại… vậy là em ở nơi ko có sóng hay tắt máy đây!!!

Một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, nhưng luẩn quẩn vòng vo rồi suy nghĩ lại quay về hình ảnh yêu thương về em, cảm giác ngọt ngào khi hai đứa quấn quít bên nhau, ở trong nhau. Sau nữa đầu óc lại tua đến thời điểm tao gặp em lần đầu tiên trên metro, sau đó là lần đi dạo,… nhớ em quá!!

…Ở trong phòng rít thuốc buồn quá, nhớ em quay quắt. Tao mặc quần áo rồi bỏ ra ngoài đi dạo, đầu óc vô định. Lee bước chậm trên con đường đầy đá mạt. Rồi ra đến bờ kênh, đi dọc theo đó. Dưới chân tiếng lá khô lạo xạo. Tao đâu đã biết nhà của ChenLi, liên hệ giữa tao và em chỉ là các tin nhắn và những lần gặp gỡ bất ngờ-nhanh chóng, ngôn ngữ với nhau hạn chế do bất đồng,… ChenLi, em đâu rồi?

…Cứ bước được mươi bước tao lại giở điện thoại, trượt xuống để xem có tin nhắn nào ko, mặc dù nhìn trên màn hình chờ cũng xem dc rồi. Tất nhiên chả có tin nào cả. Đi được nửa con kênh, lại giở điện thoại ra và nhấn gọi cho em. Tất nhiên là không liên lạc được. Vậy là ko phải em đi qua vùng ko có sóng, mà chắc là tắt máy. Haiz, tao cứ lang thang như vậy qua hết đường dạo con kênh, đi lên các con phố ven trung tâm, trong khi trời càng ngày càng tối. Rẽ vào siêu thị mini, mua một xách bia, loại 6 lon bia 0,5lít và ít đồ khô, tao rẽ vào khu công viên gần đó. Nặng nề đặt mông ngồi bệt xuống, và giở bia ra nốc. Sao bia hôm nay đắng quá, đồ ăn thì nhạt thếch, nhưng tao cứ nốc hết lon nọ đến lon kia, đến khi mắt díu lại, không còn nhìn thấy quanh cảnh phía trước nữa, tao ngả xuống thảm cỏ, nằm và nhắm mắt, dần ngấm men bia, lịm dần…

Tỉnh dậy, đầu như búa bổ. Tao bần thần một lúc mới định hình lại dc mình đang ở đâu. Dưới chân là đống vỏ lon bia vương vãi. Lụi hụi nhổm dậy nhặt đống vỏ vào túi, mặc lại áo khoác, đeo balo rồi lật khật đứng dậy bước đi, loanh quanh mãi mới tìm dc thùng rác róing đống vỏ lon kia vào, rồi bước ra ngoài công viên, tìm đến nhà chờ bus. Trời tối, lạnh căm căm, tao hít hà hơi lạnh và đứng vón một góc. Chờ phải mất 30p mới có bus, lên xe và ngồi 1 chỗ ngay gần tài xế cho tiện, giờ này bus chỉ có lèo tèo 2-3 người. Cứ khật khừ ngồi vậy khoảng 15p bus mới tới nơi, xuống xe, lê bước qua con đường dọc kênh, qua chiếc cầu nhỏ rồi sang bên kia đường, bước chân nặng trĩu, đầu vẫn đau kinh khủng. Lê mãi mới vào tới khu nhà, lại phải chờ thang máy lên tầng rồi vào phòng.

Vào trong phòng, chỉ kịp sập cửa lại là tao vật ra giường, để nguyên áo khoác và giày tất, lịm đi luôn vì quá mệt.

Trong mơ, tao lại thấy ChenLi…

Tao và em ở một bể bơi, giữa khí hậu nhiệt đới nắng chan hoà. ChenLi mặc 1 bộ bikini in hoa sặc sỡ, tôn làn da trắng hồng và vẻ đầy đặn của em. Tóc em búi gọn, khoe khuôn mặt tròn cùng hai má ửng hồng, mắt mũi và miệng em nhỏ xíu như những bông hoa xinh tươi. Vai và tay em tròn đầy, mũm mĩm. Hai đùi em tròn căng ép chiếc mu vừa vặn vào giữa, căng tròn sau làn vải của chiếc underwear khoét cao, lộ hai bên bẹn và loáng thoáng lộ vài cọng lông. Em đứng hơi nghiêng về phía tao nên đường cong của eo và mông cũng hiện rõ trước làn nước xanh phía sau. Giống như em vừa từ dưới nước lên nên tóc em ướt, và chỗ mu của em các giọt nước cũng nhỏ tí tách xuống sàn. Tao nhìn xoáy vào chỗ ấy và liên tưởng đến dòng nước thần thánh hương hoa hồi của em. Em thấy ánh mắt dâm đãng của tao như vậy, ngượng ngùng lấy tay che lại, nghiêng chân để đỡ lộ rồi bước lại gần tao, tát yêu vào má.

Em chợt nhìn xuống, ôi thôi chiếc underwear của tao đã đội ngược lên từ bao giờ. Thằng em đã bị đánh thức. ChenLi lấy chân gãi gãi vào chỗ đó, làm cho chiếc quần vồng lên hạ xuống theo nhịp, như vị nghệ sĩ Ấn Độ đang chơi trò với con rắn trong giỏ vậy. ChenLi cười khanh khách, càng gãi gãi thêm và lấy hai ngón chân quặp lấy chỗ đó, tao như bùng nổ, đứng phắt dậy ôm lấy em.

Cả hai dìu nhau xuống nước, cũng ngâm người dứoi làn nước mát, rồi khoá môi nhau nồng nàn, trong khi các bàn tay cùng khám phá cơ thể của nhau……
!
 

Irreguler

Thạc sĩ
Bỏ qua lan man sang chủ đề thuốc lá nghiện ngập. Tao uể oải dập thuốc, dậy ra tủ lạnh mở xem còn đồ j ăn tạm ko. Đồ thì còn nhưng ngại chế biến, thôi lại mì tôm úp trứng là thượng sách…

Úp vội tô mì, đập 2 trứng luôn để bù đắp lại bao nhiêu collagen đã tiêu hao, húp xì xụp, cơn đói dịu hẳn. Lúc này đầu óc mới hoạt động trở lại, vừa châm điếu thuốc vừa với điện thoại phone cho ChenLi, lại không liên lạc đc và cuộc gọi thoại… vậy là em ở nơi ko có sóng hay tắt máy đây!!!

Một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, nhưng luẩn quẩn vòng vo rồi suy nghĩ lại quay về hình ảnh yêu thương về em, cảm giác ngọt ngào khi hai đứa quấn quít bên nhau, ở trong nhau. Sau nữa đầu óc lại tua đến thời điểm tao gặp em lần đầu tiên trên metro, sau đó là lần đi dạo,… nhớ em quá!!

…Ở trong phòng rít thuốc buồn quá, nhớ em quay quắt. Tao mặc quần áo rồi bỏ ra ngoài đi dạo, đầu óc vô định. Lee bước chậm trên con đường đầy đá mạt. Rồi ra đến bờ kênh, đi dọc theo đó. Dưới chân tiếng lá khô lạo xạo. Tao đâu đã biết nhà của ChenLi, liên hệ giữa tao và em chỉ là các tin nhắn và những lần gặp gỡ bất ngờ-nhanh chóng, ngôn ngữ với nhau hạn chế do bất đồng,… ChenLi, em đâu rồi?

…Cứ bước được mươi bước tao lại giở điện thoại, trượt xuống để xem có tin nhắn nào ko, mặc dù nhìn trên màn hình chờ cũng xem dc rồi. Tất nhiên chả có tin nào cả. Đi được nửa con kênh, lại giở điện thoại ra và nhấn gọi cho em. Tất nhiên là không liên lạc được. Vậy là ko phải em đi qua vùng ko có sóng, mà chắc là tắt máy. Haiz, tao cứ lang thang như vậy qua hết đường dạo con kênh, đi lên các con phố ven trung tâm, trong khi trời càng ngày càng tối. Rẽ vào siêu thị mini, mua một xách bia, loại 6 lon bia 0,5lít và ít đồ khô, tao rẽ vào khu công viên gần đó. Nặng nề đặt mông ngồi bệt xuống, và giở bia ra nốc. Sao bia hôm nay đắng quá, đồ ăn thì nhạt thếch, nhưng tao cứ nốc hết lon nọ đến lon kia, đến khi mắt díu lại, không còn nhìn thấy quanh cảnh phía trước nữa, tao ngả xuống thảm cỏ, nằm và nhắm mắt, dần ngấm men bia, lịm dần…

Tỉnh dậy, đầu như búa bổ. Tao bần thần một lúc mới định hình lại dc mình đang ở đâu. Dưới chân là đống vỏ lon bia vương vãi. Lụi hụi nhổm dậy nhặt đống vỏ vào túi, mặc lại áo khoác, đeo balo rồi lật khật đứng dậy bước đi, loanh quanh mãi mới tìm dc thùng rác róing đống vỏ lon kia vào, rồi bước ra ngoài công viên, tìm đến nhà chờ bus. Trời tối, lạnh căm căm, tao hít hà hơi lạnh và đứng vón một góc. Chờ phải mất 30p mới có bus, lên xe và ngồi 1 chỗ ngay gần tài xế cho tiện, giờ này bus chỉ có lèo tèo 2-3 người. Cứ khật khừ ngồi vậy khoảng 15p bus mới tới nơi, xuống xe, lê bước qua con đường dọc kênh, qua chiếc cầu nhỏ rồi sang bên kia đường, bước chân nặng trĩu, đầu vẫn đau kinh khủng. Lê mãi mới vào tới khu nhà, lại phải chờ thang máy lên tầng rồi vào phòng.

Vào trong phòng, chỉ kịp sập cửa lại là tao vật ra giường, để nguyên áo khoác và giày tất, lịm đi luôn vì quá mệt.

Trong mơ, tao lại thấy ChenLi…

Tao và em ở một bể bơi, giữa khí hậu nhiệt đới nắng chan hoà. ChenLi mặc 1 bộ bikini in hoa sặc sỡ, tôn làn da trắng hồng và vẻ đầy đặn của em. Tóc em búi gọn, khoe khuôn mặt tròn cùng hai má ửng hồng, mắt mũi và miệng em nhỏ xíu như những bông hoa xinh tươi. Vai và tay em tròn đầy, mũm mĩm. Hai đùi em tròn căng ép chiếc mu vừa vặn vào giữa, căng tròn sau làn vải của chiếc underwear khoét cao, lộ hai bên bẹn và loáng thoáng lộ vài cọng lông. Em đứng hơi nghiêng về phía tao nên đường cong của eo và mông cũng hiện rõ trước làn nước xanh phía sau. Giống như em vừa từ dưới nước lên nên tóc em ướt, và chỗ mu của em các giọt nước cũng nhỏ tí tách xuống sàn. Tao nhìn xoáy vào chỗ ấy và liên tưởng đến dòng nước thần thánh hương hoa hồi của em. Em thấy ánh mắt dâm đãng của tao như vậy, ngượng ngùng lấy tay che lại, nghiêng chân để đỡ lộ rồi bước lại gần tao, tát yêu vào má.

Em chợt nhìn xuống, ôi thôi chiếc underwear của tao đã đội ngược lên từ bao giờ. Thằng em đã bị đánh thức. ChenLi lấy chân gãi gãi vào chỗ đó, làm cho chiếc quần vồng lên hạ xuống theo nhịp, như vị nghệ sĩ Ấn Độ đang chơi trò với con rắn trong giỏ vậy. ChenLi cười khanh khách, càng gãi gãi thêm và lấy hai ngón chân quặp lấy chỗ đó, tao như bùng nổ, đứng phắt dậy ôm lấy em.

Cả hai dìu nhau xuống nước, cũng ngâm người dứoi làn nước mát, rồi khoá môi nhau nồng nàn, trong khi các bàn tay cùng khám phá cơ thể của nhau……
.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo