leedzung75
Yếu sinh lý
Chị Thảo hỏi anh Hoàng về chỗ tôi ở. Giọng chị khi đó – theo lời anh kể lại – nghe như pha chút tò mò, chút sốt ruột… và nhiều hơn hết là một thứ gì đó rất bản năng, rất đàn bà.
> “Cậu ấy ở đâu? Cho chị xin số điện thoại…”
Không đầy nửa tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn:
“Chị đang ở khách sạn XX, gần chỗ em. Đến đi, chị không chờ được nữa rồi…”
Không màu mè. Chỉ vậy thôi mà máu trong người tôi như bị lôi tuột xuống dưới rốn.
Tôi gõ cửa. Cánh cửa mở khẽ. Trong ánh đèn vàng dịu, chị đã đứng sẵn – hoàn toàn trần trụi.
Mắt chị dán chặt vào tôi, cơ thể trắng hồng không mảnh che đậy, đường cong lồ lộ như muốn thiêu đốt tôi bằng chính cái im lặng khát thèm ấy. Không nói một lời, chị lùi lại, từng bước như mời gọi. Tấm lưng cong lên trên giường. Đôi mắt chị nhắm hờ, cánh môi hé mở như thở, như khẽ gọi.
> “Em đứng đó làm gì vậy… lại đây… xé chị ra đi…”
Tôi chưa kịp hoàn hồn, chị đã quỳ dậy, ngón tay kéo lấy áo tôi, rồi thô bạo lột xuống từng lớp. Môi chị áp vào cổ tôi, hơi thở gấp gáp, nóng rực như tỏa ra từ lồng ngực đang căng tức. Mùi hương cơ thể chị xộc thẳng vào tôi – không phải nước hoa, mà là mùi da thịt thật – mặn, nồng, và gợi dục.
Ngón tay chị trượt dọc ngực tôi, kéo theo cả chiếc quần xuống, chạm vào nơi nhạy cảm như một lời tuyên bố:
“Của chị… hôm nay em là của chị, nghe chưa…”
Chị kéo tôi lên giường. Cơ thể chị mềm, nóng, như một tấm lụa ướt rịn đang chờ được bóp nát. Chị nằm ngửa, hai chân hé mở – không vội vàng, mà đầy cố ý – như thể đã luyện hàng trăm lần động tác ấy chỉ để quyến rũ tôi.
> “Nhìn chị đi… nhìn kỹ vào… rồi muốn làm gì, thì làm…”
Đôi chân chị móc lấy hông tôi, kéo tôi sát xuống. Tôi có thể nghe được tiếng nhịp tim chị đập dồn – không chỉ trong lồng ngực, mà lan ra khắp làn da, run rẩy dưới tay tôi.
Tôi cúi xuống. Lưỡi tôi mơn trớn từng đường cong trên bụng, ngực, rồi trượt sâu hơn nữa… Chị khẽ cong người lên, cắn môi, thì thầm trong hơi thở nặng trĩu:
> “Đúng rồi… chậm thôi… đừng dừng lại… chị muốn nhiều hơn thế nữa…”
Tôi cúi xuống, áp môi lên phần da bụng chị. Da chị mịn như tơ, nhưng nóng hầm hập như vừa được rót mật ong đun sôi. Mỗi lần lưỡi tôi lướt qua, chị lại khẽ cong người lên, như một con mèo nhỏ bị cù đúng chỗ ngứa.
Chị thở gấp, tay bóp lấy vai tôi:
> “Chậm thôi... đừng vội... chị muốn cảm từng milimet..."
Tôi hôn lên khe ngực chị, đầu lưỡi miết chậm quanh rìa bầu vú, rồi bất ngờ ngoạm lấy, nhẹ thôi – đủ khiến chị nấc nhẹ trong cổ họng.
> “A... như thế… như thế nữa đi…”
Giọng chị khàn hẳn, không còn là lời nói mà như tiếng rên bị nén chặt giữa hai hàng răng.
Bàn tay tôi lần dần xuống dưới, chạm vào phần da nơi hông. Chị co chân lên, hai đùi mở rộng hơn nữa, như đang trao toàn bộ mình cho tôi mà không chút do dự.
Tôi liếc lên. Mắt chị nhắm hờ, môi hé mở, khuôn mặt đỏ bừng, tóc xõa rối trên gối trắng. Thứ khoảnh khắc đó – đàn bà, trần trụi, khao khát – khiến tôi không còn giữ nổi bản thân.
Tôi cúi xuống giữa hai chân chị. Mùi cơ thể chị đậm, ướt át, ngai ngái mùi da thịt và thứ ham muốn sống sượng. Tôi lướt lưỡi dọc đùi trong, từng chút một, khiến chị siết chặt tay vào ga giường, rên bật thành tiếng:
> “Ôi… em ơi… chị chịu không nổi nữa rồi…”
Tôi mơn trớn nơi nhạy cảm của chị bằng đầu lưỡi. Mỗi chuyển động nhẹ, chị lại gồng người, chân móc chặt sau lưng tôi, như muốn ép tôi sâu thêm, mạnh hơn, hoang dại hơn.
> “Mút đi… liếm sâu vào… chị ướt hết rồi đấy…”
Giọng chị vỡ vụn, không còn giữ thể diện hay ngại ngùng. Cơ thể chị run lên từng đợt, như những cơn sóng nhỏ đánh dạt vào bờ, ướt mềm và dữ dội.
Tôi cảm nhận cơ thể chị co rút lại từng nhịp, như muốn níu kéo khoái cảm đến cùng cực. Tay chị ghì đầu tôi chặt hơn. Tôi cảm thấy hơi thở chị dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội.
> “Chị ra rồi… đừng dừng… nữa đi…”
Mỗi lời chị nói như một mệnh lệnh dâm tính nhưng ngọt ngào đến nghẹt thở. Tôi ngẩng lên, môi ướt rịn. Chị nhìn tôi, đôi mắt long lanh đầy nước, môi run run, tay vẫy gọi:
> “Giờ đến lượt em... lên đây... để chị nuốt trọn…”
Chị không đợi tôi bước lên, mà chủ động kéo tôi nằm xuống, như thể lần này chị là người khát khao quyền kiểm soát. Cơ thể chị, trần trụi, bóng mồ hôi, nhưng căng tràn ham muốn. Ánh mắt chị nhìn tôi – không phải là ánh nhìn của một người đàn bà đang yêu, mà là ánh của một con thú đã chọn được con mồi.
Chị trèo lên người tôi, chân quỳ hai bên hông, đôi ngực đong đưa nhẹ nhàng trước mặt. Mái tóc dài xõa xuống, vướng vào cổ tôi, lòa xòa một cách cố ý. Chị thì thầm, giọng run run, nhưng ánh mắt lại thách thức:
> “Nằm yên... để chị làm em phát điên…”
Chị cúi xuống, dùng ngực cọ nhẹ lên mặt tôi, trêu đùa từng vệt da, từng hơi thở. Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim chị, đập gấp, loạn và ẩm ướt. Miệng chị chạm tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào thùy tai:
> “Ngửi mùi da chị đi… Chị biết em nghiện mùi này…”
Chị đẩy mông ra sau, hạ thấp cơ thể xuống. Phần da thịt của chị cạ vào tôi – không nhanh, mà nhịp chậm, nhịp nhàng, như đang mài một thanh kiếm lửa vào lớp lụa mỏng.
> “Em thấy chưa... chị sẵn sàng rồi đấy…”
Tôi rùng mình.
Chị bắt đầu nhún. Mỗi cú hạ người xuống, da thịt chạm nhau ướt rượt, phát ra âm thanh dính chặt vừa gợi dục vừa bản năng. Tiếng “phạch phạch” khe khẽ vang lên theo mỗi cú chị dằn xuống, đều đặn như tiếng trống thúc dục bản năng nguyên sơ nhất.
> “Ôi... ôi... đúng rồi... em cho chị hết đi... hết sạch vào trong chị…”
Chị rên rỉ nhưng không hét – đó là thứ âm thanh nghẹn nơi cổ họng, như đang bị thiêu cháy mà không ai cứu. Bàn tay chị chống vào ngực tôi, móng tay bấm mạnh vào da, để lại những vệt đỏ rõ ràng.
Chị ngửa cổ, tóc đổ dài ra sau lưng, lưng cong lên thành hình cánh cung, bầu ngực nảy theo từng cú hạ người mạnh bạo. Nhịp chị tăng dần, tiếng thịt va vào nhau rõ hơn, ướt át và trần trụi.
> “Nhanh nữa... mạnh nữa... đừng dừng lại, đừng thương chị... cứ hành hạ chị đi…”
Tôi không thể nằm yên. Tay tôi bám lấy eo chị, chủ động dập ngược lại. Cả hai chúng tôi như hai ngọn sóng đập vào nhau không thương tiếc, vỡ oà trong từng tiếng rên nghẹn, từng giọt mồ hôi lăn qua bụng và ngực, từng hơi thở đầy mùi dục vọng.
> “Em ơi… em sắp…?”
> “Ừ… cùng chị… bây giờ…”
Cả hai dập người lần cuối, gồng cứng, như thể toàn bộ vũ trụ co rút lại chỉ còn một điểm – nơi thân xác và linh hồn va chạm trong hoan lạc cực độ.
Chị đổ gục lên tôi, ngực đè lên ngực, tim đập loạn nhịp. Mùi tóc, mùi mồ hôi, mùi khoái cảm trộn vào nhau, tạo nên một dư vị không thể gọi tên – chỉ có thể cảm nhận bằng chính xác thịt đang rã rời, và trái tim đang run lên như vừa rơi khỏi vách đá khao khát.
> “Cậu ấy ở đâu? Cho chị xin số điện thoại…”
Không đầy nửa tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn:
“Chị đang ở khách sạn XX, gần chỗ em. Đến đi, chị không chờ được nữa rồi…”
Không màu mè. Chỉ vậy thôi mà máu trong người tôi như bị lôi tuột xuống dưới rốn.
Tôi gõ cửa. Cánh cửa mở khẽ. Trong ánh đèn vàng dịu, chị đã đứng sẵn – hoàn toàn trần trụi.
Mắt chị dán chặt vào tôi, cơ thể trắng hồng không mảnh che đậy, đường cong lồ lộ như muốn thiêu đốt tôi bằng chính cái im lặng khát thèm ấy. Không nói một lời, chị lùi lại, từng bước như mời gọi. Tấm lưng cong lên trên giường. Đôi mắt chị nhắm hờ, cánh môi hé mở như thở, như khẽ gọi.
> “Em đứng đó làm gì vậy… lại đây… xé chị ra đi…”
Tôi chưa kịp hoàn hồn, chị đã quỳ dậy, ngón tay kéo lấy áo tôi, rồi thô bạo lột xuống từng lớp. Môi chị áp vào cổ tôi, hơi thở gấp gáp, nóng rực như tỏa ra từ lồng ngực đang căng tức. Mùi hương cơ thể chị xộc thẳng vào tôi – không phải nước hoa, mà là mùi da thịt thật – mặn, nồng, và gợi dục.
Ngón tay chị trượt dọc ngực tôi, kéo theo cả chiếc quần xuống, chạm vào nơi nhạy cảm như một lời tuyên bố:
“Của chị… hôm nay em là của chị, nghe chưa…”
Chị kéo tôi lên giường. Cơ thể chị mềm, nóng, như một tấm lụa ướt rịn đang chờ được bóp nát. Chị nằm ngửa, hai chân hé mở – không vội vàng, mà đầy cố ý – như thể đã luyện hàng trăm lần động tác ấy chỉ để quyến rũ tôi.
> “Nhìn chị đi… nhìn kỹ vào… rồi muốn làm gì, thì làm…”
Đôi chân chị móc lấy hông tôi, kéo tôi sát xuống. Tôi có thể nghe được tiếng nhịp tim chị đập dồn – không chỉ trong lồng ngực, mà lan ra khắp làn da, run rẩy dưới tay tôi.
Tôi cúi xuống. Lưỡi tôi mơn trớn từng đường cong trên bụng, ngực, rồi trượt sâu hơn nữa… Chị khẽ cong người lên, cắn môi, thì thầm trong hơi thở nặng trĩu:
> “Đúng rồi… chậm thôi… đừng dừng lại… chị muốn nhiều hơn thế nữa…”
Tôi cúi xuống, áp môi lên phần da bụng chị. Da chị mịn như tơ, nhưng nóng hầm hập như vừa được rót mật ong đun sôi. Mỗi lần lưỡi tôi lướt qua, chị lại khẽ cong người lên, như một con mèo nhỏ bị cù đúng chỗ ngứa.
Chị thở gấp, tay bóp lấy vai tôi:
> “Chậm thôi... đừng vội... chị muốn cảm từng milimet..."
Tôi hôn lên khe ngực chị, đầu lưỡi miết chậm quanh rìa bầu vú, rồi bất ngờ ngoạm lấy, nhẹ thôi – đủ khiến chị nấc nhẹ trong cổ họng.
> “A... như thế… như thế nữa đi…”
Giọng chị khàn hẳn, không còn là lời nói mà như tiếng rên bị nén chặt giữa hai hàng răng.
Bàn tay tôi lần dần xuống dưới, chạm vào phần da nơi hông. Chị co chân lên, hai đùi mở rộng hơn nữa, như đang trao toàn bộ mình cho tôi mà không chút do dự.
Tôi liếc lên. Mắt chị nhắm hờ, môi hé mở, khuôn mặt đỏ bừng, tóc xõa rối trên gối trắng. Thứ khoảnh khắc đó – đàn bà, trần trụi, khao khát – khiến tôi không còn giữ nổi bản thân.
Tôi cúi xuống giữa hai chân chị. Mùi cơ thể chị đậm, ướt át, ngai ngái mùi da thịt và thứ ham muốn sống sượng. Tôi lướt lưỡi dọc đùi trong, từng chút một, khiến chị siết chặt tay vào ga giường, rên bật thành tiếng:
> “Ôi… em ơi… chị chịu không nổi nữa rồi…”
Tôi mơn trớn nơi nhạy cảm của chị bằng đầu lưỡi. Mỗi chuyển động nhẹ, chị lại gồng người, chân móc chặt sau lưng tôi, như muốn ép tôi sâu thêm, mạnh hơn, hoang dại hơn.
> “Mút đi… liếm sâu vào… chị ướt hết rồi đấy…”
Giọng chị vỡ vụn, không còn giữ thể diện hay ngại ngùng. Cơ thể chị run lên từng đợt, như những cơn sóng nhỏ đánh dạt vào bờ, ướt mềm và dữ dội.
Tôi cảm nhận cơ thể chị co rút lại từng nhịp, như muốn níu kéo khoái cảm đến cùng cực. Tay chị ghì đầu tôi chặt hơn. Tôi cảm thấy hơi thở chị dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội.
> “Chị ra rồi… đừng dừng… nữa đi…”
Mỗi lời chị nói như một mệnh lệnh dâm tính nhưng ngọt ngào đến nghẹt thở. Tôi ngẩng lên, môi ướt rịn. Chị nhìn tôi, đôi mắt long lanh đầy nước, môi run run, tay vẫy gọi:
> “Giờ đến lượt em... lên đây... để chị nuốt trọn…”
Chị không đợi tôi bước lên, mà chủ động kéo tôi nằm xuống, như thể lần này chị là người khát khao quyền kiểm soát. Cơ thể chị, trần trụi, bóng mồ hôi, nhưng căng tràn ham muốn. Ánh mắt chị nhìn tôi – không phải là ánh nhìn của một người đàn bà đang yêu, mà là ánh của một con thú đã chọn được con mồi.
Chị trèo lên người tôi, chân quỳ hai bên hông, đôi ngực đong đưa nhẹ nhàng trước mặt. Mái tóc dài xõa xuống, vướng vào cổ tôi, lòa xòa một cách cố ý. Chị thì thầm, giọng run run, nhưng ánh mắt lại thách thức:
> “Nằm yên... để chị làm em phát điên…”
Chị cúi xuống, dùng ngực cọ nhẹ lên mặt tôi, trêu đùa từng vệt da, từng hơi thở. Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim chị, đập gấp, loạn và ẩm ướt. Miệng chị chạm tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào thùy tai:
> “Ngửi mùi da chị đi… Chị biết em nghiện mùi này…”
Chị đẩy mông ra sau, hạ thấp cơ thể xuống. Phần da thịt của chị cạ vào tôi – không nhanh, mà nhịp chậm, nhịp nhàng, như đang mài một thanh kiếm lửa vào lớp lụa mỏng.
> “Em thấy chưa... chị sẵn sàng rồi đấy…”
Tôi rùng mình.
Chị bắt đầu nhún. Mỗi cú hạ người xuống, da thịt chạm nhau ướt rượt, phát ra âm thanh dính chặt vừa gợi dục vừa bản năng. Tiếng “phạch phạch” khe khẽ vang lên theo mỗi cú chị dằn xuống, đều đặn như tiếng trống thúc dục bản năng nguyên sơ nhất.
> “Ôi... ôi... đúng rồi... em cho chị hết đi... hết sạch vào trong chị…”
Chị rên rỉ nhưng không hét – đó là thứ âm thanh nghẹn nơi cổ họng, như đang bị thiêu cháy mà không ai cứu. Bàn tay chị chống vào ngực tôi, móng tay bấm mạnh vào da, để lại những vệt đỏ rõ ràng.
Chị ngửa cổ, tóc đổ dài ra sau lưng, lưng cong lên thành hình cánh cung, bầu ngực nảy theo từng cú hạ người mạnh bạo. Nhịp chị tăng dần, tiếng thịt va vào nhau rõ hơn, ướt át và trần trụi.
> “Nhanh nữa... mạnh nữa... đừng dừng lại, đừng thương chị... cứ hành hạ chị đi…”
Tôi không thể nằm yên. Tay tôi bám lấy eo chị, chủ động dập ngược lại. Cả hai chúng tôi như hai ngọn sóng đập vào nhau không thương tiếc, vỡ oà trong từng tiếng rên nghẹn, từng giọt mồ hôi lăn qua bụng và ngực, từng hơi thở đầy mùi dục vọng.
> “Em ơi… em sắp…?”
> “Ừ… cùng chị… bây giờ…”
Cả hai dập người lần cuối, gồng cứng, như thể toàn bộ vũ trụ co rút lại chỉ còn một điểm – nơi thân xác và linh hồn va chạm trong hoan lạc cực độ.
Chị đổ gục lên tôi, ngực đè lên ngực, tim đập loạn nhịp. Mùi tóc, mùi mồ hôi, mùi khoái cảm trộn vào nhau, tạo nên một dư vị không thể gọi tên – chỉ có thể cảm nhận bằng chính xác thịt đang rã rời, và trái tim đang run lên như vừa rơi khỏi vách đá khao khát.

