Mày tự thề độc, mày lấy bố mẹ mày ra làm bàn đạp cho ảo tưởng, như thể lời nói có thể thay thế sự thật. Mỗi lần làm vậy, mày chỉ khoe ra sự sợ hãi và bất lực — không dám chịu trách nhiệm bằng hành động hay bằng chứng.tao biết ngay mày sủa tao ăn cắp mà, thế đã thề độc như tao chưa, địt con mẹ thằng nào trộm ảnh thề như tao chưa)
hèn quá đéo dám thề à ")
Mày run rẩy, gõ vài câu chửi rồi biến mất, tưởng bóng tối che được mọi thứ. Tao quan sát, từng chi tiết nhỏ đều lộ ra: không lời thề nào che được khoảng trống giữa ảo tưởng và thực tại.
Thật đáng buồn khi mày cứ bám víu vào trò gian dối; giá trị thực sự chỉ được đo bằng hành động và bằng chứng, không phải bằng tiếng vang trong bóng tối. Ai biết đứng vững bằng chính mình mới xứng được tôn trọng. Tao chỉ lặng im quan sát, vì sự thật đã tự kể hết câu chuyện rồi.


)