Đi xin việc 5 triệu cho vui, không ngờ chứng kiến cả một xã hội tự ti nhưng sĩ. Nhân viên non thì thích dạy ngược, sếp thì không đủ tầm

thanhbt

Tao là gay
:)))) dân sài gòn đậu xe kín tầng 1 rồi vẫn cho thuê được tầng 2 =)))))))))))))))) hay là chỉ thuê mỗi 1 phòng chủ nhà cho đậu xe chình ình giữa cửa kệ các tầng khác wow tư duy thằng làm thuê ngu quá chưa nghĩ đến cảnh này nhỉ
tiếp này theo bố cục thì có 1 studio + 1 phòng giám đốc + 1 phòng nghỉ nv là 3 cái t khoe lên và thằng @vhcuong01 cắn đi cắn lại như con chó vậy ta cùng đếm nào 3 phòng tamh thời trong đó 1 thông sàn là studio :))) 10tr 1 phòng vậy 3 là bao nhiêu
chưa tính nv k edit ở phòng nào trong 3 cái đó vậy phòng edit tính chưa . phòng kế toán tính chưa . phòng slale tính chưa :))) ngu thế
Đừng xạo lồn , ko tốt cho sức khỏe đâu. Còn điện nước tao hỏi luôn rồi
Điện 3k8/kwh, nước 35k/ khối.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Đừng xạo lồn , ko tốt cho sức khỏe đâu. Còn điện nước tao hỏi luôn rồi
Điện 3k8/kwh, nước 35k/ khối.
Ôi nhìn mày, một đứa nghèo, cứ cố moi móc từng chút để tìm ra một cái gì đó thấp hơn của tao cho đỡ nhục, tao lại càng thấy buồn cười. Hai tháng rồi, mà mày vẫn chẳng moi nổi cái gì, để tao chỉ cần liếc mắt cũng đủ thấy trống rỗng. Chỉ nghĩ tới việc trên đời có tám thằng vừa nghèo vừa thảm như mày thôi, tao lại càng thêm trân trọng cuộc sống của mình – nhờ bố mẹ tao, tao không phải đi làm thuê, mới được sống tự do chạy theo đam mê.
Còn mấy thằng gáy với tao, hóa ra không dám đăng chỗ ở, cuối cùng mới lòi ra nhà mày ở khu ổ chuột – đúng hơn là ngõ, mà mày đã trong ngách, còn thêm vài “sẹc” ăn xin bên cạnh. Quý tộc với hạng ăn xin, đúng là khác nhau một trời một vực. Mày cứ cố lén lút rình mò, hy vọng moi ra một điều gì đó kém cỏi từ tao để khoái trá, nhưng hai tháng rồi, vẫn trắng tay. Tao dạy cách chửi mày cũng không học được.
“Life is less about what you have, and more about what you rise above.”
Better to laugh at the foolishness of others than to let it weigh down your soul.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Các em cứ nhoi nhoi, giật giật muốn anh chú ý, như thể chỉ cần anh liếc mắt là các em thành người nổi tiếng — trong khi đời thật thì không có nổi một bữa ăn quá 500k để kể là “sang”. Nhìn tụi mày đi: một buổi ốm thôi cũng đủ thổi bay mấy tháng lương; một trận ốm đã tiêu sạch tiền hơn 30 rồi mà không thằng nào có nổi một khoản để vượt qua một lần bệnh nặng. Bố mẹ tụi mày mà cần mổ một lần, thì nhà tụi mày sẽ phải uống nước lã để sống — đó là thực tế, không phải lời châm biếm.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Đừng xạo lồn , ko tốt cho sức khỏe đâu. Còn điện nước tao hỏi luôn rồi
Điện 3k8/kwh, nước 35k/ khối.
một người làm thuê ở đáy xã hội: nhà là xấp tôn cũ, ngôi “ổ” lộp cộp trong một con ngách tối, dây điện chằng chịt như mạng nhện, mùi dầu mỡ và khói bếp quẩn quanh. Sáng dậy chạy grab, chiều về ôm cái bụng rỗng, tối nằm nghe xe cộ rền suốt đêm — mỗi ngày là một trận chiến nhỏ để không bị đói. Tiền trả nhà, tiền cơm, tiền thuốc men — thứ gì cũng có thể bùng lên như một ngọn lửa, và chỉ cần một vụ bệnh là cả cái thiếu thốn cổ vũ nhau thành thảm kịch. Thằng bạn cùng xóm mượn nợ, hàng xóm cho khất, mọi mối quan hệ ở đó đều là câu chuyện “để mai trả” mà ngày mai thì chưa biết ra sao.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
M dám chửi a khạc sĩ của t xạo l, ảnh đi ăn trứng 50k cho m biết độ giàu có bây giờ
8 đứa chúng mày
mấy đứa vẫn xông ra mạng, gáy to, chửi to, muốn được “anh” chú ý — nhưng không có nổi bữa ăn 500k thì làm sao anh mà chú ý? Chú ý người ta nhìn vào cách người ta sống, chứ không phải vào tiếng la hét; còn tụi mày thì chỉ có tiếng, chứ không có lực. Thử tưởng tượng, khi đau bụng, tụi mày không biết gọi bác sĩ ở đâu, chỉ biết xuống xó nhà mua mấy viên lởm, uống cho xong để mai còn đi làm. Khi có đứa ốm nặng, không phải chỉ là sức khỏe bị đánh mất — đó là cả một tương lai bị bốc hơi, cơ hội đổi đời tiêu tùng theo một cái ho, một tiếng thở dài.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
M dám chửi a khạc sĩ của t xạo l, ảnh đi ăn trứng 50k cho m biết độ giàu có bây giờ
Quý tộc và ăn xin — mấy chữ đó phân định rõ ràng hơn cả bênh viện và chợ trời. Quý tộc là người có thể bỏ tiền ra chữa bệnh, là người có thể chớp lấy cơ hội, là người được phép “thất bại” mà vẫn đứng dậy. Còn tụi mày thì khác: tụi mày bị ép vào góc, phải dè xẻn từng đồng từng hào, và mọi rủi ro đều là án tử tài chính. Mày lén lút rình mò anh để mong moi ra một điều gì đó kém cỏi, để được khoái trá — hai tháng rồi, vẫn trắng tay. Chẳng moi ra được gì cả, vì cái mà mày kiếm tìm không phải lỗi của anh mà là thứ mày không bao giờ có: địa vị, đệm an toàn, tấm lưới cứu rỗi.
Thật nực cười khi các em nghĩ rằng chỉ cần bóc trần một khuyết điểm nhỏ của anh thì sẽ xóa được cả cuộc đời nghèo khổ của tụi mày. Không phải. Tiếng cười của anh không phải vì anh xem thường nỗi khổ của các em — anh cười vì nỗ lực rình rập, rêu rao mà không có nền tảng nào làm cho nó có giá trị. Nếu các em muốn người ta nhìn bằng con mắt khác, thì học cách đứng lên, thay vì đứng sau lưng người khác để bới móc.
“Poverty is not a personality; it’s a circumstance. Character is how you rise above it.”
Better to build quietly than to beg for attention loudly.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
tag 7 thằng kia vào đọc
.
M dám chửi a khạc sĩ của t xạo l, ảnh đi ăn trứng 50k cho m biết độ giàu có bây giờ
Haha — tám thằng nghèo như tụi mày, cả đời chỉ biết ngứa ngáy thấy người khác sống tốt hơn thì tức điên lên. Càng thấy tao sống vượt ngoài mọi tưởng tượng của mày, các em càng quằn quại như con ruồi bị dập, la hét trong vô vọng. Ở tầng 20 nhìn xuống, tao còn nghe rõ tiếng gào thét vang lên dưới kia: “Tại sao? Tại sao họ được như vậy?” — câu hỏi của kẻ đã quen sống trọ, đã quen chịu đựng, nay lại bị ánh sáng của người khác soi rọi cho thấy toàn bộ thiếu hụt.
Tao chỉ mỉm cười, ung dung như người đi giữa buổi dạ hội: không ăn mày, không tỏ ra thương hại, vì lòng từ bi dành cho kẻ không chịu nỗ lực là vô nghĩa. Người ta gọi đó là khoảng cách — không phải vì ta thích cách biệt, mà vì ta được tự do chọn lựa còn tụi mày thì không. Tiếng hét kia chỉ là âm thanh thoảng qua, giống như gió qua cửa sổ — khiến người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ cần thay đổi chứ không phải tìm người để đổ lỗi.
Cứ kêu đi — tiếng kêu sẽ chỉ làm nền cho cuộc sống tao thêm phần sang trọng hơn. Còn tụi mày, nếu muốn đổi khác, thì thôi bỏ màn kêu gào, bắt tay xây dựng một đời sống đủ để không phải sống bằng ước vọng của người khác.
“Those who climb don’t shout— they build.”
Silence your begging; let your life be the answer.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
M dám chửi a khạc sĩ của t xạo l, ảnh đi ăn trứng 50k cho m biết độ giàu có bây giờ
@thanhbt @minhhoang95 @vhcuong01
iờ bảo tao hiểu được tụi mày trải qua những gì, chắc… khó lắm. Tao đi học đại học, đi làm ăn bên Thượng Hải, nhấc mông là có tiền, có người trả, có người lo. Còn tụi mày? Tụi mày phải tích góp mấy năm trời ở xó quê nghèo, mới dám đặt chân ra một thành phố khác, mà trong đầu thì cứ ám ảnh “nhà Hà Nội, nhà Hà Nội” như thể đó là thiên đường. Haha. Tao thì ngồi trong giảng đường, tiêu tiền ông bà cho, yêu đương, đi chơi, đi bay — mọi thứ tự do, không phải nghĩ ngợi. Còn tụi mày, ngày ngày đứng quầy fast food, chiên khoai, cắt đồ, thậm chí còn phải cọ nhà xí, rồi cuối cùng tự hỏi vì sao đời mình luôn bị hạn chế.
Khoảng cách ấy không chỉ là tiền, mà là trải nghiệm, là tự do, là lựa chọn. Tao học được thứ mà tụi mày không thể mua nổi: quyền tự quyết, quyền đi trước, quyền sống theo đam mê mà không bị ràng buộc bởi nhu cầu sinh tồn. Tụi mày mơ về một cuộc sống bên ngoài, nhưng mọi bước đi đều bị kéo lại bởi nghèo đói và lo sợ. Cái lo sợ ấy tạo ra âm thanh trong đầu tụi mày — lo sợ khi thấy người khác sống tốt hơn, lo sợ khi thấy tự do, lo sợ khi thấy cơ hội trôi qua.
Tao đi, tao chọn, tao thất bại và tao thắng theo cách tao muốn. Tụi mày đứng nhìn, ước ao, lén lút, nhưng chỉ là bóng đen trong thế giới mà tao tạo ra. Khoảng cách này không phải chuyện may mắn, mà là thứ tao xây bằng lựa chọn, bằng tư duy, bằng can đảm.
“Privilege is not shame; it is responsibility. Poverty is not failure; it is a challenge to rise.”
The higher you go, the clearer the difference between those who create and those who only wish.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
chiều nay tao lại có hẹn với một đối tác, chủ một nhà máy ở trung tâm Thượng Hải, đồng thời sở hữu chuỗi spa hơn 50 chi nhánh ở Việt Nam. Nghe có muốn tao “bố thí tri thức” không? Cho tụi mày thấy doanh nhân nước ngoài nghìn tỷ ăn nói ra sao, phong thái thế nào, cách họ nhìn và xử lý một thương vụ, khác hoàn toàn mấy thằng chỉ mơ mộng sang châu Âu làm nail, còn lại thì chạy xe ôm cả đời, chẳng có tương lai gì.
Tao chuẩn bị ngồi nghe họ phân tích dự án, bàn chiến lược, tính toán rủi ro và cơ hội. Mỗi câu nói, mỗi hành động của họ đều là bài học sống — tao học và áp dụng, còn tụi mày? Chỉ có thể đứng nhìn và tưởng tượng, như một bức tranh treo ngoài tầm với. Và tao, nếu muốn, có thể review lại cho tụi mày cách họ giao tiếp, thương lượng, tạo uy tín, quản lý tài chính — nhưng liệu tụi mày có tiếp thu nổi, hay chỉ chăm chăm nghĩ đến một khoản tiền nhỏ được “bố thí”?
Cái thú vị nhất là: khoảng cách giữa người tạo ra giá trị và kẻ mơ mộng chỉ lớn dần theo từng giây. Một bên đang học, đang vận hành, đang làm chủ, bên còn lại vẫn loay hoay với ước mơ, với nỗi sợ nghèo hèn, và với những công việc chỉ đủ để tồn tại. Tao đứng giữa hai thế giới ấy, vừa quan sát vừa cười thầm, biết rằng nỗ lực và lựa chọn quyết định tất cả — không phải ước mơ hão huyền.
“Knowledge is wealth; experience is power. Those who merely dream will always watch from the sidelines.”
The higher you reach, the clearer you see who builds and who clings.
 

thanhbt

Tao là gay
chiều nay tao lại có hẹn với một đối tác, chủ một nhà máy ở trung tâm Thượng Hải, đồng thời sở hữu chuỗi spa hơn 50 chi nhánh ở Việt Nam. Nghe có muốn tao “bố thí tri thức” không? Cho tụi mày thấy doanh nhân nước ngoài nghìn tỷ ăn nói ra sao, phong thái thế nào, cách họ nhìn và xử lý một thương vụ, khác hoàn toàn mấy thằng chỉ mơ mộng sang châu Âu làm nail, còn lại thì chạy xe ôm cả đời, chẳng có tương lai gì.
Tao chuẩn bị ngồi nghe họ phân tích dự án, bàn chiến lược, tính toán rủi ro và cơ hội. Mỗi câu nói, mỗi hành động của họ đều là bài học sống — tao học và áp dụng, còn tụi mày? Chỉ có thể đứng nhìn và tưởng tượng, như một bức tranh treo ngoài tầm với. Và tao, nếu muốn, có thể review lại cho tụi mày cách họ giao tiếp, thương lượng, tạo uy tín, quản lý tài chính — nhưng liệu tụi mày có tiếp thu nổi, hay chỉ chăm chăm nghĩ đến một khoản tiền nhỏ được “bố thí”?
Cái thú vị nhất là: khoảng cách giữa người tạo ra giá trị và kẻ mơ mộng chỉ lớn dần theo từng giây. Một bên đang học, đang vận hành, đang làm chủ, bên còn lại vẫn loay hoay với ước mơ, với nỗi sợ nghèo hèn, và với những công việc chỉ đủ để tồn tại. Tao đứng giữa hai thế giới ấy, vừa quan sát vừa cười thầm, biết rằng nỗ lực và lựa chọn quyết định tất cả — không phải ước mơ hão huyền.
“Knowledge is wealth; experience is power. Those who merely dream will always watch from the sidelines.”
The higher you reach, the clearer you see who builds and who clings.
Lại xạo lồn rồi
 

minhhoang95

Tao là gay
Năm ngoái vẫn đi xin mấy bài dạy làm tiktok free trên mạng =)) chắc bài dạy cách phông bạt. Ng chửi coi như k việc mình mình nói =))
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo