https://ibb.co/cS9sFGD8
tuổi l bằng VÀNG của t
Mày nhìn đi — chỉ một đĩa nhỏ trong bàn ăn tối qua thôi,
a touch of luxury, tao cũng chẳng cần khoe nhiều.
Còn mày, Minh Hoàng 95, ba mươi tuổi, cả đời chưa biết đến bữa ăn đúng nghĩa.
Bữa cơm nhà mày có gì?
Miếng thịt lợn đông lạnh chợ đầu mối, thâm sì, nạc lẫn mỡ, dai như dây thừng;
Đĩa rau muống dập nát, luộc ra vàng úa, mùi khét dầu còn vương;
Bát nước mắm cũ, pha loãng, sặc mùi cá khô.
Đứa con thì mũi dãi lòng thòng, mặc bộ đồ cũ sờn vai,
Bố mẹ thì gầy gò, mặt tóp lại vì nắng gió,
Còn mày — gục đầu bên bàn nhựa, ánh đèn huỳnh quang chập chờn, lướt mạng tải ảnh vàng về
pretending it’s yours.
Mày đăng lên cho bớt nhục, nhưng mỗi cái like chỉ khiến mày cay thêm, vì
you can’t fake taste, you can’t fake class.
Cái cay trên đầu lưỡi không phải vì ớt trong bữa cơm nghèo,
Mà vì mày đã ngửi thấy mùi của thế giới mà mày không bao giờ với tới.