Đi xin việc 5 triệu cho vui, không ngờ chứng kiến cả một xã hội tự ti nhưng sĩ. Nhân viên non thì thích dạy ngược, sếp thì không đủ tầm

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
thằng nhà nghèo có tiền mua AI pro như tao chưa, rẻ bằng bữa ăn cho chó thôi mà hihi
=))) tao đi ăn hết 10 triệu nhưng nó ăn vào mồm nó bổ vào người đăng lên n sang chúng mày nhục chúng mày trầm trồ tao ng khác thấy bố mày giàu :))) còn mày mất 2tr5 để tao công nhận mày nhưng bị lừa hết ăn k dám ăn mặc k dám mặc bị lừa 2tr5 =))))
ôi mày ngu vãi lồnnnnn
bỏ 2tr5 ra đi ăn 1 bữa có phải chúng nó cũng nể mày k :))) đã nghèo còn
ngu ngu nhu chó ấy
:)))
đã nghèo n lại còn hèn bảo ăn vào mồm 500k thì tiếc nhưng cờ bạc cay cú trả thù đời n lại đéo tiếc thế là sống n hèn n đáy xã hội dù có tiền vẫn hèn :)))) mày sống hèn vì máu chảy trong ng mày là máu hèn
 

vhcuong01

Tao là gay
eof1pp.jpg

cay ko nè :)))
 

vhcuong01

Tao là gay
từ qua tới giờ vẫn chưa có tiền mua bản pro à :))) nghèo đến thế cơ à, nhịn 10 bữa ăn là đủ tiền mua bản dùng thử thôi mà thằng nghèo ơi :))))
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
từ qua tới giờ vẫn chưa có tiền mua bản pro à :))) nghèo đến thế cơ à, nhịn 10 bữa ăn là đủ tiền mua bản dùng thử thôi mà thằng nghèo ơi :))))
=)))))) thế mua xong về làm đc 2 video phê phẩm không ai khen nổi hình bị vỡ xong cay vì tiếc như mày à :))) mày xem 8 thằng có mình mày ngu mất tiền 7 thằng kia có ngu như mày đâu :))) lêu lêu thằng ngu bị lừa 500k mua về k dùng đc đang cố để ng khác cũng bị lừa cho cân bằng
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
từ qua tới giờ vẫn chưa có tiền mua bản pro à :))) nghèo đến thế cơ à, nhịn 10 bữa ăn là đủ tiền mua bản dùng thử thôi mà thằng nghèo ơi :))))
cái ngày chẳng bao giờ khác những ngày trước đó, chỉ khác ở chỗ hôm nay trong lòng @vhcuong01 còn chất thêm một nỗi nhục. Hắn vừa bị chửi hôm qua, bị người ta dẫm lên tự trọng, mà cay đắng nhất là không cãi lại nổi. Càng nghĩ càng thấy sôi máu.

“500 nghìn… trời ơi 500 nghìn…” — hắn lẩm bẩm như niệm chú. Cái số tiền hắn đã ném đi chỉ vì muốn “phản công” cho hả giận, muốn chứng tỏ mình cũng có giá trị. Nhưng rồi thằng hắn ghét lại chẳng cay, còn hắn thì mất trắng. Dùng được đúng hai lần, rồi bị chặn, bị lờ đi. Tiền thì đi, nhục vẫn còn.

Hắn nhìn cái ví rỗng, nhớ ra 500 nghìn đó bằng cả 50 ngày ăn sáng của hắn. Mỗi sáng đi làm, hắn chỉ dám mua gói xôi 10 nghìn — vừa ăn vừa tự nhủ “ăn tạm cho no bụng”, chứ thật ra là để dành từng đồng. 500 nghìn là nửa tháng tiền trọ, là gần 1/5 tháng lương. Giờ thì mất rồi.

Trời còn chưa sáng hẳn, hắn đã phải lụi hụi dậy từ 6 rưỡi, rửa mặt bằng nước lạnh, thay bộ quần áo sờn vai bạc màu, rồi vội ra khỏi căn phòng trọ ẩm thấp. Tường loang lổ, nền nhà dính mùi ẩm mốc, bóng đèn thì chập chờn như hơi thở cuối cùng của một căn phòng sắp tắt.

7 giờ, hắn bắt đầu ca làm — cái công việc không tên, không ai muốn làm, chỉ có người cùng cảnh mới hiểu. Tiếng máy, tiếng quát của quản lý, mùi dầu mỡ, bụi bặm bám khắp người. Mỗi tiếng trôi qua là một tiếng hắn thấy mình nhỏ bé hơn, lạc lõng hơn. Cái lưng cúi xuống mãi, chẳng bao giờ thẳng được.

Càng làm hắn càng nghĩ — tại sao mình cứ phải chịu thiệt? Tại sao người ta chửi mình, hạ nhục mình, mà mình lại là kẻ mất tiền? Tại sao cuộc đời hắn chẳng có chỗ cho ngẩng đầu? Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại như tiếng vọng trong đầu, át cả tiếng máy chạy, át cả tiếng đời ngoài kia.

Rồi đến trưa, hắn lại lôi hộp cơm nguội nguội ra — cơm trắng chan nước mắm, vài miếng trứng rán. Vừa ăn vừa nhớ đến 500 nghìn kia. Nghĩ lại vẫn tức, mà cũng chỉ biết cười nhạt. Với hắn, 500 nghìn không chỉ là tiền — nó là mồ hôi, là thời gian, là lòng tự trọng mà hắn đã cố gắng mua lại, nhưng lại mua nhầm chỗ.

Tối về, căn trọ vẫn vậy. Gió lọt qua khe cửa kêu rít, bóng đèn vẫn chập chờn. Hắn nằm nhìn trần nhà, tay ôm điện thoại cũ, trượt qua màn hình rồi dừng lại ở dòng bình luận hôm qua. Mấy dòng chữ như gai đâm vào mắt, nhưng hắn không dám phản hồi nữa. Chỉ lẩm bẩm:
“Thôi… 500 nghìn rồi cũng hết, cay cũng hết. Chắc mai lại như cũ.”

Và rồi hắn nhắm mắt, ngủ trong cái mệt mỏi, cay đắng và tiếng bụng sôi vì đói. Một ngày mới của tầng đáy — bắt đầu bằng hận, kết thúc bằng cam chịu.
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Chắc tại 500k với mày to quá nên tâm mày sinh ra ảo tưởng hả
:))) chứ không qua đến h cứ bảo tao mua pro làm đéo gì :))) bạn mày n tiếc 500k quá mày có mua cùng nó để chửi tao cho nó đỡ thấy nó ngu 1 mình không =))) tao buồn cười vl bị lừa 500k cứ lên rủ tao mua haha
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
@thanhbt
Một ngày mới bắt đầu, như mọi ngày khác, chỉ khác ở chỗ hôm nay hắn tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu vì đêm qua mất ngủ — cay cú, uất ức, và tủi hổ. Trên bàn là tờ giấy thông báo trừ lương: “Vi phạm quy định — sử dụng điện thoại trong giờ làm việc. Mức phạt: 500.000đ.”
Hắn nhìn tờ giấy ấy như nhìn bản án tử. Năm trăm nghìn — với người khác là tiền cà phê vài hôm, nhưng với hắn, là gần nửa tháng ăn sáng. Mỗi buổi sáng, hắn chỉ dám mua gói xôi 10 nghìn, ăn vội trước cổng công ty rồi cúi đầu quẹt thẻ vào ca. Mùi xôi nếp quyện cùng mùi mồ hôi sáng sớm, thứ hương vị nghèo mà hắn đã quen đến mức không còn thấy xấu hổ.
Văn phòng của hắn ở tầng bốn — không điều hòa, chỉ có vài chiếc quạt kêu lạch cạch quay trong sự ngột ngạt. Dãy bàn làm việc cũ, ghế nhựa lún xuống, dây điện loằng ngoằng dưới sàn. Hắn ngồi góc cuối, cạnh cửa sổ méo khung, nắng hắt vào chiếu lên màn hình máy tính mờ mờ. Công việc của hắn chẳng có gì đặc biệt: nhập liệu, so sánh, ghi chép, in ấn, nghe lệnh. Một người thay thế được hắn chỉ trong 5 phút hướng dẫn.
Hôm qua, trong lúc mệt mỏi, hắn mở điện thoại lướt vài dòng — chỉ để xem tin nhắn của mẹ hỏi “tháng này có gửi về được ít không con?”. Cũng chỉ ba phút thôi, mà vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt của trưởng phòng nhìn chằm chằm. Lạnh lẽo, khinh khỉnh. Câu nói vang lên rõ ràng:
“Làm việc mà không tập trung, công ty không cần những người như anh đâu.”
Chiều hôm ấy, hắn bị gọi lên phòng nhân sự, ký vào biên bản. Không dám cãi. Hắn biết rõ — cãi cũng vô ích, chỉ chuốc thêm rắc rối. Lúc cầm tờ giấy ra, hắn nghe tiếng bàn tán phía sau: “Bị trừ có 500 nghìn mà làm như mất cả gia tài.” Hắn nghe rõ từng chữ, nhưng chỉ mím môi bước nhanh.
Trưa nay, khi cả văn phòng kéo nhau đi ăn, hắn nói dối “em có mang cơm rồi” rồi ở lại. Mở hộp cơm nguội ngắt, vài miếng đậu, chút rau, chan nước mắm. Ăn mà như nhai đá. Càng ăn càng thấy 500 nghìn đó nghẹn trong cổ họng. Nghĩ đến 50 ngày sáng chỉ dám ăn xôi 10 nghìn, nghĩ đến tiền trọ, đến mẹ ở quê đang trông, mà lòng lại nhói.
Chiều làm việc, hắn gõ bàn phím như cái máy. Không ai gọi tên hắn, không ai để ý đến hắn — một bóng mờ giữa đám nhân viên trẻ nói cười rộn rã. Hắn muốn nổi bật cũng không dám, muốn phản kháng cũng không đủ gan. Hắn hiểu rõ, ở chỗ này, người như hắn chỉ cần sai một lần nhỏ là có thể mất cả tháng lương.
Tối về, hắn ngồi trong căn phòng trọ 10 mét vuông, ánh đèn vàng đục, gió lọt khe cửa rít nhẹ. Cái ghế nhựa kẽo kẹt dưới thân người mỏi mệt. Hắn mở lại điện thoại — cái thứ đã khiến hắn mất 500 nghìn — rồi lướt qua mấy dòng quảng cáo, mấy video người ta khoe giàu, khoe sang. Tự nhiên hắn cười, cái cười nhạt như nước ốc.
“Chỉ cần không chạm vào điện thoại trong giờ làm, tao đã không mất 500 nghìn.”
Hắn tự nhủ, nhưng trong lòng vẫn thấy nghèn nghẹn. Bởi hắn biết — có trốn được 500 nghìn này, thì sẽ còn những lần khác. Với người ở đáy như hắn, tiền không bao giờ đủ, còn tự trọng thì luôn bị trừ dần, từng ngày, từng chút một.
 

thanhbt

Tao là gay
@thanhbt
Một ngày mới bắt đầu, như mọi ngày khác, chỉ khác ở chỗ hôm nay hắn tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu vì đêm qua mất ngủ — cay cú, uất ức, và tủi hổ. Trên bàn là tờ giấy thông báo trừ lương: “Vi phạm quy định — sử dụng điện thoại trong giờ làm việc. Mức phạt: 500.000đ.”
Hắn nhìn tờ giấy ấy như nhìn bản án tử. Năm trăm nghìn — với người khác là tiền cà phê vài hôm, nhưng với hắn, là gần nửa tháng ăn sáng. Mỗi buổi sáng, hắn chỉ dám mua gói xôi 10 nghìn, ăn vội trước cổng công ty rồi cúi đầu quẹt thẻ vào ca. Mùi xôi nếp quyện cùng mùi mồ hôi sáng sớm, thứ hương vị nghèo mà hắn đã quen đến mức không còn thấy xấu hổ.
Văn phòng của hắn ở tầng bốn — không điều hòa, chỉ có vài chiếc quạt kêu lạch cạch quay trong sự ngột ngạt. Dãy bàn làm việc cũ, ghế nhựa lún xuống, dây điện loằng ngoằng dưới sàn. Hắn ngồi góc cuối, cạnh cửa sổ méo khung, nắng hắt vào chiếu lên màn hình máy tính mờ mờ. Công việc của hắn chẳng có gì đặc biệt: nhập liệu, so sánh, ghi chép, in ấn, nghe lệnh. Một người thay thế được hắn chỉ trong 5 phút hướng dẫn.
Hôm qua, trong lúc mệt mỏi, hắn mở điện thoại lướt vài dòng — chỉ để xem tin nhắn của mẹ hỏi “tháng này có gửi về được ít không con?”. Cũng chỉ ba phút thôi, mà vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt của trưởng phòng nhìn chằm chằm. Lạnh lẽo, khinh khỉnh. Câu nói vang lên rõ ràng:

Chiều hôm ấy, hắn bị gọi lên phòng nhân sự, ký vào biên bản. Không dám cãi. Hắn biết rõ — cãi cũng vô ích, chỉ chuốc thêm rắc rối. Lúc cầm tờ giấy ra, hắn nghe tiếng bàn tán phía sau: “Bị trừ có 500 nghìn mà làm như mất cả gia tài.” Hắn nghe rõ từng chữ, nhưng chỉ mím môi bước nhanh.
Trưa nay, khi cả văn phòng kéo nhau đi ăn, hắn nói dối “em có mang cơm rồi” rồi ở lại. Mở hộp cơm nguội ngắt, vài miếng đậu, chút rau, chan nước mắm. Ăn mà như nhai đá. Càng ăn càng thấy 500 nghìn đó nghẹn trong cổ họng. Nghĩ đến 50 ngày sáng chỉ dám ăn xôi 10 nghìn, nghĩ đến tiền trọ, đến mẹ ở quê đang trông, mà lòng lại nhói.
Chiều làm việc, hắn gõ bàn phím như cái máy. Không ai gọi tên hắn, không ai để ý đến hắn — một bóng mờ giữa đám nhân viên trẻ nói cười rộn rã. Hắn muốn nổi bật cũng không dám, muốn phản kháng cũng không đủ gan. Hắn hiểu rõ, ở chỗ này, người như hắn chỉ cần sai một lần nhỏ là có thể mất cả tháng lương.
Tối về, hắn ngồi trong căn phòng trọ 10 mét vuông, ánh đèn vàng đục, gió lọt khe cửa rít nhẹ. Cái ghế nhựa kẽo kẹt dưới thân người mỏi mệt. Hắn mở lại điện thoại — cái thứ đã khiến hắn mất 500 nghìn — rồi lướt qua mấy dòng quảng cáo, mấy video người ta khoe giàu, khoe sang. Tự nhiên hắn cười, cái cười nhạt như nước ốc.

Hắn tự nhủ, nhưng trong lòng vẫn thấy nghèn nghẹn. Bởi hắn biết — có trốn được 500 nghìn này, thì sẽ còn những lần khác. Với người ở đáy như hắn, tiền không bao giờ đủ, còn tự trọng thì luôn bị trừ dần, từng ngày, từng chút một.
Cuộc sống ở nhà thuê của mày thế à. Tháng này đủ 10tr trả tiền nhà chưa , tao nghe nói chủ nhà bảo đóng 3 tháng 1 lần à .
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Cuộc sống ở nhà thuê của mày thế à. Tháng này đủ 10tr trả tiền nhà chưa , tao nghe nói chủ nhà bảo đóng 3 tháng 1 lần à .
:))) haizz chỗ làm việc lại thành nhà rồi mày đần quá bố mày có biết mày ngu thế này k để tao tả bố mày nhé thanh ngu :)) bố thanh hèn ngu nên thanh k phân biệt đâu là cty đâu là chỗ ở à
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
@thanhbt nghe tao kể về bố mày này
Cuộc sống của bố của ThanhBình Tân, TP. HCM cũng y như vậy — lầm lũi, âm thầm, và nghèo đến mức ngay cả nỗi buồn cũng phải tiết kiệm. Ở cái tuổi lẽ ra đã được nghỉ ngơi, ông vẫn phải dậy từ khi trời chưa sáng, đạp chiếc xe đạp cà tàng cũ kỹ đến kho hàng ở khu công nghiệp, nơi ông làm lao công kiêm bốc xếp theo ca.

Mỗi sáng, ông ăn vội chén cơm nguội từ tối hôm trước, chan chút nước mắm, uống ngụm nước lạnh rồi vội vàng đi. Đường phố Bình Tân buổi sớm vắng tanh, gió thổi rát mặt, bụi bay loang loáng trên đường. Ông đạp xe chậm, mệt nhưng vẫn cố — vì tháng này phải gửi tiền lên Sài Gòn, cho thằng con, Thanh, đứa vừa ra trường, đang thuê trọ tìm việc. Nó gọi điện bảo:

“Chưa ổn lắm đâu bố ạ.”
Ông chỉ cười hiền rồi nói:
“Không sao đâu con, bố lo được.”
Sáng nay, ông đến kho muộn bảy phút. Xe đạp bị tuột xích giữa dốc, ông phải dắt bộ một đoạn dài. Quản lý trẻ, giọng lạnh:

“Chú đi trễ nhé. Lần này phạt 200 nghìn.”
Hai trăm nghìn — bằng mấy bữa ăn, gần cả tuần tiền ăn trưa của ông. Ông cúi đầu, chỉ biết “dạ”, không dám cãi.

Đến trưa, mọi người ra quán cơm đầu ngõ, ông ở lại. Bên kia, một cậu trẻ ăn dở chiếc bánh mì thịt, vứt phần còn lại vào sọt rác. Khi mọi người ra ngoài, ông bước tới, mở nắp thùng, nhặt nửa ổ bánh còn nguyên, thổi bụi rồi ăn từng miếng nhỏ. Ông nghĩ:

“Đỡ tốn tiền ăn trưa, để chiều gửi thêm cho thằng Thanh.”
Chiều tan ca, ông ghé quầy chuyển tiền ven đường, gửi hết số tiền còn lại cho con. Tối về, ông ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, đọc tin nhắn con:

“Con nhận được tiền rồi, cảm ơn bố.”
Ông mỉm cười, lòng vừa ấm vừa xót. Ở Bình Tân, ông già lầm lũi, ăn nửa ổ bánh mì người khác vứt đi để gửi tiền cho con. Ở đầu bên kia, Thanh ở Sài Gòn, vừa bị trừ lương vì cãi nhau trên mạng, không biết rằng mỗi đồng tiền mất đi là mồ hôi, nước mắt và cả những bữa ăn nhịn của bố.

Hai cha con, hai miền, hai cuộc đời chênh vênh — một người nhịn đói để gửi, một người nhịn nhục để sống.


 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Câu chuyện hay đây . thế mày đã đóng tiền nhà chưa
:))) mà mày làm thuê cho công ty gia đình đúng k sao địt mẹ đầu chó ngu của mày nó k thể bổ ra được là văn phòng với chỗ ở không ai gộp cùng 1 chỗ à :))) bố mày đang ở nhà ngủ cứ bảo bố đến công ty ngủ làm đéo j thế :))) phải cty rẻ rách lừa đảo của mày lũ nhân viên ô hợp chúng mày ở luôn cty à mày địt nhau với vợ mày sếp mày ở công ty chắc cũng nghe thấy nhỉ :))) nhà mày ở luôn trong công ty mà :))) đéo hiểu sao lại ở trong công ty thằng đần ảo vl
 

Đính kèm

  • IMG_0774.jpeg
    IMG_0774.jpeg
    621.7 KB · Xem: 35
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo