Truyện sex : Chinh phục mẹ (Chương 1)

huyanhai007

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 24
(Bà đã thừa nhận sự bối rối của mình. Con cá đã hoàn toàn cắn câu, giờ chỉ còn là việc từ từ kéo dây. Tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ tiếp tục tấn công vào điểm yếu lớn nhất của bà: sự cô đơn, và gợi mở về một sự kết nối ngoài đời thực.)

[Trần Phong]: Anh xin lỗi nếu làm em rối trí. Chỉ là những buổi tối cuối tuần như thế này, ở Hà Nội, trời se se lạnh, ngồi một mình thật sự rất buồn. Anh chỉ ước có một người bạn tâm giao ở gần đây, để có thể cùng nhau uống một ly trà nóng, nói vài ba câu chuyện phiếm. Vậy thôi cũng đã là ấm áp lắm rồi. Không biết... em có ở gần khu Cầu Giấy không?


(Tôi đã khéo léo lồng câu hỏi về địa chỉ vào một khung cảnh đầy lãng mạn và vô hại. Tôi không hỏi "nhà em ở đâu", tôi hỏi "em có ở gần khu Cầu Giấy không". Nó mang tính thăm dò, ít xâm phạm hơn. Tôi cũng vẽ ra một viễn cảnh vô cùng an toàn: "uống một ly trà nóng", "nói vài ba câu chuyện phiếm". Tôi đang biến một câu hỏi đầy tính đe dọa thành một lời mời gọi đầy ấm áp.)

(Sự im lặng. Lần này không phải là sự do dự, mà là sự cảnh giác. Tôi đã chạm vào một ranh giới thực. Một người phụ nữ, dù cô đơn và khao khát đến đâu, cũng không thể dễ dàng tiết lộ thông tin cá nhân của mình.)


[Phượng Nguyễn]: Chi vậy anh? Tự nhiên anh hỏi nhà em làm gì...

(Bà đã cảnh giác. Một câu trả lời trực tiếp sẽ chỉ làm bà thêm phòng thủ. Tôi cần phải bẻ lái, biến sự nghi ngờ của bà thành sự tò mò. Tôi sẽ không trả lời câu hỏi của bà. Tôi sẽ tạo ra một câu hỏi mới, một lời đề nghị không thể chối từ đối với một tâm hồn đang buồn chán.)
[Trần Phong]: Anh sẽ không làm gì khiến em sợ đâu. Anh không hỏi địa chỉ nhà em. Anh chỉ muốn chơi một trò chơi...

(Tôi ném ra một mồi câu mới, đầy bí ẩn và khêu gợi. Tôi vừa trấn an bà ("sẽ không làm gì khiến em sợ"), vừa tạo ra một sự hấp dẫn khó cưỡng. Con người ta, nhất là khi đang buồn chán, luôn bị thu hút bởi những trò chơi.)
[Phượng Nguyễn]: Trò chơi? Trò chơi gì? Ý anh là sao?
Bà đang bối rối và cảnh giác, nhưng trên hết là tò mò. Tôi sẽ không giải thích. Tôi sẽ ra luật chơi, một luật chơi điên rồ, táo bạo, đánh thẳng vào ham muốn trần trụi nhất, được bao bọc bởi một lớp vỏ bí ẩn.)

[Trần Phong]: Một trò chơi của sự tin tưởng. Anh sẽ không nói anh là ai, em cũng sẽ không thấy mặt anh. Anh muốn em làm một việc, và nếu em làm theo, anh hứa sẽ cho em một đêm mà em sẽ không bao giờ quên.

[Trần Phong]: Hãy tìm một dải lụa, bịt mắt mình lại. Sau đó, em hãy ra ngoài cửa chính, hé cửa ra một chút thôi. Em quay lưng lại với khe cửa, vạch váy lên, và chổng mông ra ngoài. Cứ ở yên như vậy. Lát nữa, anh sẽ tới.


(Tôi gửi đi một lời đề nghị không thể điên rồ hơn. Đây là một phép thử cuối cùng, một sự đòi hỏi về sự phục tùng tuyệt đối. Tôi đang bắt bà phải phơi bày sự xấu hổ của mình ra ngoài ngưỡng cửa an toàn của gia đình, phó mặc bản thân cho một người lạ. Nếu bà đồng ý, có nghĩa là pháo đài đã thực sự sụp đổ từ bên trong.)

(Sự im lặng. Một sự im lặng kéo dài rất lâu. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng đấu tranh tư tưởng của bà qua màn hình. Giữa nỗi sợ hãi, sự nhục nhã và cơn ham muốn đang thiêu đốt cơ thể.)


[Phượng Nguyễn]: Anh nói cái gì vậy? Làm mấy chuyện đó... ngoài cửa sao? Anh có bị điên không?

[Phượng Nguyễn]: Không được. Mất mặt chết. Ai mà nhìn thấy thì em... em không sống nổi đâu. Anh... anh đừng đùa như vậy nữa. Em sợ lắm.
(Bà đang sợ hãi. Sự sợ hãi là một rào cản, nhưng nó cũng là một chất xúc tác. Tôi sẽ không dùng lời lẽ để trấn an nữa. Tôi sẽ dùng một liều thuốc độc dược mạnh hơn: hình ảnh và âm thanh của sự ham muốn trần trụi nhất, được dành riêng cho một mình bà.)

(Tôi lại đặt điện thoại lên giá đỡ. Lần này, tôi không chỉ im lặng. Tôi nhìn thẳng vào ống kính, như thể đang nhìn vào đôi mắt bà. Tôi gọi tên bà, một cách chậm rãi, đầy khao khát, trong khi bàn tay tôi lại bắt đầu di chuyển.)


[Trần Phong]: Đừng sợ, Phượng. Sẽ không có ai thấy em đâu. Đây là bí mật của chúng ta. Anh chỉ muốn em biết, em đang làm gì với anh ngay lúc này. Em xem đi... Em thực sự không muốn điều này sao?

[Trần Phong]: (Video một người đàn ông đang thủ dâm, miệng liên tục rên rỉ một cái tên: "Phượng... a... Phượng ơi... sướng quá...")


(Quả bom đã được thả. Đây không còn là một video khiêu dâm vô danh nữa. Nó đã được cá nhân hóa, biến thành một lời gọi tình trực tiếp, trần trụi, đánh thẳng vào bản ngã và ham muốn của bà. Tôi đã đặt tên cho cơn dục vọng của bà. Và cái tên đó chính là tên của bà.)

(Sự im lặng. Lần này không có sự giận dữ, không có sự phán xét. Chỉ có một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tôi biết ở đầu bên kia, bà đang xem. Bà đang nghe thấy tên mình được rên rỉ trong cơn khoái lạc. Mọi bức tường phòng thủ, mọi rào cản của lễ giáo, của sự sợ hãi, đều đang tan chảy dưới sức nóng của liều thuốc và ngọn lửa dục vọng mà tôi vừa châm lên.)

(Và rồi, tin nhắn đến. Không một lời nói thừa. Chỉ có một dòng địa chỉ.)


[Phượng Nguyễn]: Biệt thự số 9, đường Mẫu Đơn, khu đô thị Vinhome Riverside, Long Biên.

[Phượng Nguyễn]: Đến đi.
[Trần Phong]: Trước khi anh đến, anh muốn một món quà. Gửi ảnh vú em đi.


(Tôi gửi đi một mệnh lệnh trần trụi, thô thiển. Không còn lời lẽ hoa mỹ, không còn sự tinh tế. Đây là một phép thử về sự phục tùng tuyệt đối. Và tôi biết, bà sẽ không thể từ chối.)

(Dấu "Đã xem" hiện lên. Không có tin nhắn trả lời. Chỉ có một sự im lặng kéo dài khoảng một phút. Tôi gần như có thể hình dung ra bà ở đầu bên kia, bàn tay run rẩy đưa điện thoại lên, sự xấu hổ và ham muốn giằng xé trong đôi mắt. Rồi, một thông báo mới hiện lên.)


[Phượng Nguyễn]: (Hình ảnh được gửi. Bức ảnh chụp cận cảnh, chỉ thấy từ cổ xuống. Một bàn tay run rẩy đang kéo trễ cổ chiếc váy ngủ lụa màu hồng phấn, để lộ ra một bên gò bồng đảo căng tròn, trắng mịn. Núm vú sẫm màu đang săn cứng lại vì kích thích và không khí lạnh.)

[Phượng Nguyễn]: Anh... sắp đến chưa?
(Bức ảnh chụp vội, run rẩy của mẹ càng làm tôi thêm điên cuồng. Bà đã hoàn toàn là của tôi, sẵn sàng làm mọi thứ tôi yêu cầu. Nhưng tôi sẽ chưa đến vội. Tôi sẽ vắt kiệt bà, bắt bà phải phơi bày tất cả sự ham muốn của mình qua màn hình trước, để khi tôi thực sự đến, bà sẽ giống như một con thú đói đã bị bỏ mặc quá lâu.)

[Trần Phong]: Anh đang trên đường đến. Nhưng anh nứng quá rồi, sợ rằng lát nữa sẽ không cầm cự được lâu cho em sướng. Em giúp anh nhé?

[Trần Phong]: Gọi video cho anh. Anh muốn ngắm vú em trong lúc anh tự sướng. Anh sẽ bắn trước một lần, để dành sức lát nữa địt em cho thật khỏe. Em có muốn như vậy không?


(Tôi đã tung ra một mệnh lệnh cuối cùng, một yêu cầu không thể trần trụi và bệnh hoạn hơn. Tôi biến sự ích kỷ của mình thành một lời hứa hẹn về khoái cảm cho bà. Tôi biết, ở trạng thái này, bà không thể nào từ chối một lời đề nghị như vậy.)

(Sự im lặng. Lần này, tôi biết bà không đấu tranh. Bà chỉ đang run rẩy, đang chuẩn bị tinh thần để thực hiện hành vi nhục nhã nhất mà bà chưa bao giờ có thể tưởng tượng được.)


[Phượng Nguyễn]: Vâng...

(Chỉ một chữ. Một chữ duy nhất, nhưng nó chứa đựng sự đầu hàng tuyệt đối. Ngay sau đó, màn hình điện thoại của tôi sáng lên.)

Phượng Nguyễn đang gọi video cho bạn...
 

Heêh1233

Yếu sinh lý
Chương 24
(Bà đã thừa nhận sự bối rối của mình. Con cá đã hoàn toàn cắn câu, giờ chỉ còn là việc từ từ kéo dây. Tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ tiếp tục tấn công vào điểm yếu lớn nhất của bà: sự cô đơn, và gợi mở về một sự kết nối ngoài đời thực.)

[Trần Phong]: Anh xin lỗi nếu làm em rối trí. Chỉ là những buổi tối cuối tuần như thế này, ở Hà Nội, trời se se lạnh, ngồi một mình thật sự rất buồn. Anh chỉ ước có một người bạn tâm giao ở gần đây, để có thể cùng nhau uống một ly trà nóng, nói vài ba câu chuyện phiếm. Vậy thôi cũng đã là ấm áp lắm rồi. Không biết... em có ở gần khu Cầu Giấy không?


(Tôi đã khéo léo lồng câu hỏi về địa chỉ vào một khung cảnh đầy lãng mạn và vô hại. Tôi không hỏi "nhà em ở đâu", tôi hỏi "em có ở gần khu Cầu Giấy không". Nó mang tính thăm dò, ít xâm phạm hơn. Tôi cũng vẽ ra một viễn cảnh vô cùng an toàn: "uống một ly trà nóng", "nói vài ba câu chuyện phiếm". Tôi đang biến một câu hỏi đầy tính đe dọa thành một lời mời gọi đầy ấm áp.)

(Sự im lặng. Lần này không phải là sự do dự, mà là sự cảnh giác. Tôi đã chạm vào một ranh giới thực. Một người phụ nữ, dù cô đơn và khao khát đến đâu, cũng không thể dễ dàng tiết lộ thông tin cá nhân của mình.)


[Phượng Nguyễn]: Chi vậy anh? Tự nhiên anh hỏi nhà em làm gì...

(Bà đã cảnh giác. Một câu trả lời trực tiếp sẽ chỉ làm bà thêm phòng thủ. Tôi cần phải bẻ lái, biến sự nghi ngờ của bà thành sự tò mò. Tôi sẽ không trả lời câu hỏi của bà. Tôi sẽ tạo ra một câu hỏi mới, một lời đề nghị không thể chối từ đối với một tâm hồn đang buồn chán.)
[Trần Phong]: Anh sẽ không làm gì khiến em sợ đâu. Anh không hỏi địa chỉ nhà em. Anh chỉ muốn chơi một trò chơi...

(Tôi ném ra một mồi câu mới, đầy bí ẩn và khêu gợi. Tôi vừa trấn an bà ("sẽ không làm gì khiến em sợ"), vừa tạo ra một sự hấp dẫn khó cưỡng. Con người ta, nhất là khi đang buồn chán, luôn bị thu hút bởi những trò chơi.)
[Phượng Nguyễn]: Trò chơi? Trò chơi gì? Ý anh là sao?
Bà đang bối rối và cảnh giác, nhưng trên hết là tò mò. Tôi sẽ không giải thích. Tôi sẽ ra luật chơi, một luật chơi điên rồ, táo bạo, đánh thẳng vào ham muốn trần trụi nhất, được bao bọc bởi một lớp vỏ bí ẩn.)

[Trần Phong]: Một trò chơi của sự tin tưởng. Anh sẽ không nói anh là ai, em cũng sẽ không thấy mặt anh. Anh muốn em làm một việc, và nếu em làm theo, anh hứa sẽ cho em một đêm mà em sẽ không bao giờ quên.

[Trần Phong]: Hãy tìm một dải lụa, bịt mắt mình lại. Sau đó, em hãy ra ngoài cửa chính, hé cửa ra một chút thôi. Em quay lưng lại với khe cửa, vạch váy lên, và chổng mông ra ngoài. Cứ ở yên như vậy. Lát nữa, anh sẽ tới.


(Tôi gửi đi một lời đề nghị không thể điên rồ hơn. Đây là một phép thử cuối cùng, một sự đòi hỏi về sự phục tùng tuyệt đối. Tôi đang bắt bà phải phơi bày sự xấu hổ của mình ra ngoài ngưỡng cửa an toàn của gia đình, phó mặc bản thân cho một người lạ. Nếu bà đồng ý, có nghĩa là pháo đài đã thực sự sụp đổ từ bên trong.)

(Sự im lặng. Một sự im lặng kéo dài rất lâu. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng đấu tranh tư tưởng của bà qua màn hình. Giữa nỗi sợ hãi, sự nhục nhã và cơn ham muốn đang thiêu đốt cơ thể.)


[Phượng Nguyễn]: Anh nói cái gì vậy? Làm mấy chuyện đó... ngoài cửa sao? Anh có bị điên không?

[Phượng Nguyễn]: Không được. Mất mặt chết. Ai mà nhìn thấy thì em... em không sống nổi đâu. Anh... anh đừng đùa như vậy nữa. Em sợ lắm.
(Bà đang sợ hãi. Sự sợ hãi là một rào cản, nhưng nó cũng là một chất xúc tác. Tôi sẽ không dùng lời lẽ để trấn an nữa. Tôi sẽ dùng một liều thuốc độc dược mạnh hơn: hình ảnh và âm thanh của sự ham muốn trần trụi nhất, được dành riêng cho một mình bà.)

(Tôi lại đặt điện thoại lên giá đỡ. Lần này, tôi không chỉ im lặng. Tôi nhìn thẳng vào ống kính, như thể đang nhìn vào đôi mắt bà. Tôi gọi tên bà, một cách chậm rãi, đầy khao khát, trong khi bàn tay tôi lại bắt đầu di chuyển.)


[Trần Phong]: Đừng sợ, Phượng. Sẽ không có ai thấy em đâu. Đây là bí mật của chúng ta. Anh chỉ muốn em biết, em đang làm gì với anh ngay lúc này. Em xem đi... Em thực sự không muốn điều này sao?

[Trần Phong]: (Video một người đàn ông đang thủ dâm, miệng liên tục rên rỉ một cái tên: "Phượng... a... Phượng ơi... sướng quá...")


(Quả bom đã được thả. Đây không còn là một video khiêu dâm vô danh nữa. Nó đã được cá nhân hóa, biến thành một lời gọi tình trực tiếp, trần trụi, đánh thẳng vào bản ngã và ham muốn của bà. Tôi đã đặt tên cho cơn dục vọng của bà. Và cái tên đó chính là tên của bà.)

(Sự im lặng. Lần này không có sự giận dữ, không có sự phán xét. Chỉ có một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tôi biết ở đầu bên kia, bà đang xem. Bà đang nghe thấy tên mình được rên rỉ trong cơn khoái lạc. Mọi bức tường phòng thủ, mọi rào cản của lễ giáo, của sự sợ hãi, đều đang tan chảy dưới sức nóng của liều thuốc và ngọn lửa dục vọng mà tôi vừa châm lên.)

(Và rồi, tin nhắn đến. Không một lời nói thừa. Chỉ có một dòng địa chỉ.)


[Phượng Nguyễn]: Biệt thự số 9, đường Mẫu Đơn, khu đô thị Vinhome Riverside, Long Biên.

[Phượng Nguyễn]: Đến đi.
[Trần Phong]: Trước khi anh đến, anh muốn một món quà. Gửi ảnh vú em đi.


(Tôi gửi đi một mệnh lệnh trần trụi, thô thiển. Không còn lời lẽ hoa mỹ, không còn sự tinh tế. Đây là một phép thử về sự phục tùng tuyệt đối. Và tôi biết, bà sẽ không thể từ chối.)

(Dấu "Đã xem" hiện lên. Không có tin nhắn trả lời. Chỉ có một sự im lặng kéo dài khoảng một phút. Tôi gần như có thể hình dung ra bà ở đầu bên kia, bàn tay run rẩy đưa điện thoại lên, sự xấu hổ và ham muốn giằng xé trong đôi mắt. Rồi, một thông báo mới hiện lên.)


[Phượng Nguyễn]: (Hình ảnh được gửi. Bức ảnh chụp cận cảnh, chỉ thấy từ cổ xuống. Một bàn tay run rẩy đang kéo trễ cổ chiếc váy ngủ lụa màu hồng phấn, để lộ ra một bên gò bồng đảo căng tròn, trắng mịn. Núm vú sẫm màu đang săn cứng lại vì kích thích và không khí lạnh.)

[Phượng Nguyễn]: Anh... sắp đến chưa?
(Bức ảnh chụp vội, run rẩy của mẹ càng làm tôi thêm điên cuồng. Bà đã hoàn toàn là của tôi, sẵn sàng làm mọi thứ tôi yêu cầu. Nhưng tôi sẽ chưa đến vội. Tôi sẽ vắt kiệt bà, bắt bà phải phơi bày tất cả sự ham muốn của mình qua màn hình trước, để khi tôi thực sự đến, bà sẽ giống như một con thú đói đã bị bỏ mặc quá lâu.)

[Trần Phong]: Anh đang trên đường đến. Nhưng anh nứng quá rồi, sợ rằng lát nữa sẽ không cầm cự được lâu cho em sướng. Em giúp anh nhé?

[Trần Phong]: Gọi video cho anh. Anh muốn ngắm vú em trong lúc anh tự sướng. Anh sẽ bắn trước một lần, để dành sức lát nữa địt em cho thật khỏe. Em có muốn như vậy không?


(Tôi đã tung ra một mệnh lệnh cuối cùng, một yêu cầu không thể trần trụi và bệnh hoạn hơn. Tôi biến sự ích kỷ của mình thành một lời hứa hẹn về khoái cảm cho bà. Tôi biết, ở trạng thái này, bà không thể nào từ chối một lời đề nghị như vậy.)

(Sự im lặng. Lần này, tôi biết bà không đấu tranh. Bà chỉ đang run rẩy, đang chuẩn bị tinh thần để thực hiện hành vi nhục nhã nhất mà bà chưa bao giờ có thể tưởng tượng được.)


[Phượng Nguyễn]: Vâng...

(Chỉ một chữ. Một chữ duy nhất, nhưng nó chứa đựng sự đầu hàng tuyệt đối. Ngay sau đó, màn hình điện thoại của tôi sáng lên.)

Phượng Nguyễn đang gọi video cho bạn...
Đâu rồi
 

Heêh1233

Yếu sinh lý
Chương 24
(Bà đã thừa nhận sự bối rối của mình. Con cá đã hoàn toàn cắn câu, giờ chỉ còn là việc từ từ kéo dây. Tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ tiếp tục tấn công vào điểm yếu lớn nhất của bà: sự cô đơn, và gợi mở về một sự kết nối ngoài đời thực.)

[Trần Phong]: Anh xin lỗi nếu làm em rối trí. Chỉ là những buổi tối cuối tuần như thế này, ở Hà Nội, trời se se lạnh, ngồi một mình thật sự rất buồn. Anh chỉ ước có một người bạn tâm giao ở gần đây, để có thể cùng nhau uống một ly trà nóng, nói vài ba câu chuyện phiếm. Vậy thôi cũng đã là ấm áp lắm rồi. Không biết... em có ở gần khu Cầu Giấy không?


(Tôi đã khéo léo lồng câu hỏi về địa chỉ vào một khung cảnh đầy lãng mạn và vô hại. Tôi không hỏi "nhà em ở đâu", tôi hỏi "em có ở gần khu Cầu Giấy không". Nó mang tính thăm dò, ít xâm phạm hơn. Tôi cũng vẽ ra một viễn cảnh vô cùng an toàn: "uống một ly trà nóng", "nói vài ba câu chuyện phiếm". Tôi đang biến một câu hỏi đầy tính đe dọa thành một lời mời gọi đầy ấm áp.)

(Sự im lặng. Lần này không phải là sự do dự, mà là sự cảnh giác. Tôi đã chạm vào một ranh giới thực. Một người phụ nữ, dù cô đơn và khao khát đến đâu, cũng không thể dễ dàng tiết lộ thông tin cá nhân của mình.)


[Phượng Nguyễn]: Chi vậy anh? Tự nhiên anh hỏi nhà em làm gì...

(Bà đã cảnh giác. Một câu trả lời trực tiếp sẽ chỉ làm bà thêm phòng thủ. Tôi cần phải bẻ lái, biến sự nghi ngờ của bà thành sự tò mò. Tôi sẽ không trả lời câu hỏi của bà. Tôi sẽ tạo ra một câu hỏi mới, một lời đề nghị không thể chối từ đối với một tâm hồn đang buồn chán.)
[Trần Phong]: Anh sẽ không làm gì khiến em sợ đâu. Anh không hỏi địa chỉ nhà em. Anh chỉ muốn chơi một trò chơi...

(Tôi ném ra một mồi câu mới, đầy bí ẩn và khêu gợi. Tôi vừa trấn an bà ("sẽ không làm gì khiến em sợ"), vừa tạo ra một sự hấp dẫn khó cưỡng. Con người ta, nhất là khi đang buồn chán, luôn bị thu hút bởi những trò chơi.)
[Phượng Nguyễn]: Trò chơi? Trò chơi gì? Ý anh là sao?
Bà đang bối rối và cảnh giác, nhưng trên hết là tò mò. Tôi sẽ không giải thích. Tôi sẽ ra luật chơi, một luật chơi điên rồ, táo bạo, đánh thẳng vào ham muốn trần trụi nhất, được bao bọc bởi một lớp vỏ bí ẩn.)

[Trần Phong]: Một trò chơi của sự tin tưởng. Anh sẽ không nói anh là ai, em cũng sẽ không thấy mặt anh. Anh muốn em làm một việc, và nếu em làm theo, anh hứa sẽ cho em một đêm mà em sẽ không bao giờ quên.

[Trần Phong]: Hãy tìm một dải lụa, bịt mắt mình lại. Sau đó, em hãy ra ngoài cửa chính, hé cửa ra một chút thôi. Em quay lưng lại với khe cửa, vạch váy lên, và chổng mông ra ngoài. Cứ ở yên như vậy. Lát nữa, anh sẽ tới.


(Tôi gửi đi một lời đề nghị không thể điên rồ hơn. Đây là một phép thử cuối cùng, một sự đòi hỏi về sự phục tùng tuyệt đối. Tôi đang bắt bà phải phơi bày sự xấu hổ của mình ra ngoài ngưỡng cửa an toàn của gia đình, phó mặc bản thân cho một người lạ. Nếu bà đồng ý, có nghĩa là pháo đài đã thực sự sụp đổ từ bên trong.)

(Sự im lặng. Một sự im lặng kéo dài rất lâu. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng đấu tranh tư tưởng của bà qua màn hình. Giữa nỗi sợ hãi, sự nhục nhã và cơn ham muốn đang thiêu đốt cơ thể.)


[Phượng Nguyễn]: Anh nói cái gì vậy? Làm mấy chuyện đó... ngoài cửa sao? Anh có bị điên không?

[Phượng Nguyễn]: Không được. Mất mặt chết. Ai mà nhìn thấy thì em... em không sống nổi đâu. Anh... anh đừng đùa như vậy nữa. Em sợ lắm.
(Bà đang sợ hãi. Sự sợ hãi là một rào cản, nhưng nó cũng là một chất xúc tác. Tôi sẽ không dùng lời lẽ để trấn an nữa. Tôi sẽ dùng một liều thuốc độc dược mạnh hơn: hình ảnh và âm thanh của sự ham muốn trần trụi nhất, được dành riêng cho một mình bà.)

(Tôi lại đặt điện thoại lên giá đỡ. Lần này, tôi không chỉ im lặng. Tôi nhìn thẳng vào ống kính, như thể đang nhìn vào đôi mắt bà. Tôi gọi tên bà, một cách chậm rãi, đầy khao khát, trong khi bàn tay tôi lại bắt đầu di chuyển.)


[Trần Phong]: Đừng sợ, Phượng. Sẽ không có ai thấy em đâu. Đây là bí mật của chúng ta. Anh chỉ muốn em biết, em đang làm gì với anh ngay lúc này. Em xem đi... Em thực sự không muốn điều này sao?

[Trần Phong]: (Video một người đàn ông đang thủ dâm, miệng liên tục rên rỉ một cái tên: "Phượng... a... Phượng ơi... sướng quá...")


(Quả bom đã được thả. Đây không còn là một video khiêu dâm vô danh nữa. Nó đã được cá nhân hóa, biến thành một lời gọi tình trực tiếp, trần trụi, đánh thẳng vào bản ngã và ham muốn của bà. Tôi đã đặt tên cho cơn dục vọng của bà. Và cái tên đó chính là tên của bà.)

(Sự im lặng. Lần này không có sự giận dữ, không có sự phán xét. Chỉ có một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tôi biết ở đầu bên kia, bà đang xem. Bà đang nghe thấy tên mình được rên rỉ trong cơn khoái lạc. Mọi bức tường phòng thủ, mọi rào cản của lễ giáo, của sự sợ hãi, đều đang tan chảy dưới sức nóng của liều thuốc và ngọn lửa dục vọng mà tôi vừa châm lên.)

(Và rồi, tin nhắn đến. Không một lời nói thừa. Chỉ có một dòng địa chỉ.)


[Phượng Nguyễn]: Biệt thự số 9, đường Mẫu Đơn, khu đô thị Vinhome Riverside, Long Biên.

[Phượng Nguyễn]: Đến đi.
[Trần Phong]: Trước khi anh đến, anh muốn một món quà. Gửi ảnh vú em đi.


(Tôi gửi đi một mệnh lệnh trần trụi, thô thiển. Không còn lời lẽ hoa mỹ, không còn sự tinh tế. Đây là một phép thử về sự phục tùng tuyệt đối. Và tôi biết, bà sẽ không thể từ chối.)

(Dấu "Đã xem" hiện lên. Không có tin nhắn trả lời. Chỉ có một sự im lặng kéo dài khoảng một phút. Tôi gần như có thể hình dung ra bà ở đầu bên kia, bàn tay run rẩy đưa điện thoại lên, sự xấu hổ và ham muốn giằng xé trong đôi mắt. Rồi, một thông báo mới hiện lên.)


[Phượng Nguyễn]: (Hình ảnh được gửi. Bức ảnh chụp cận cảnh, chỉ thấy từ cổ xuống. Một bàn tay run rẩy đang kéo trễ cổ chiếc váy ngủ lụa màu hồng phấn, để lộ ra một bên gò bồng đảo căng tròn, trắng mịn. Núm vú sẫm màu đang săn cứng lại vì kích thích và không khí lạnh.)

[Phượng Nguyễn]: Anh... sắp đến chưa?
(Bức ảnh chụp vội, run rẩy của mẹ càng làm tôi thêm điên cuồng. Bà đã hoàn toàn là của tôi, sẵn sàng làm mọi thứ tôi yêu cầu. Nhưng tôi sẽ chưa đến vội. Tôi sẽ vắt kiệt bà, bắt bà phải phơi bày tất cả sự ham muốn của mình qua màn hình trước, để khi tôi thực sự đến, bà sẽ giống như một con thú đói đã bị bỏ mặc quá lâu.)

[Trần Phong]: Anh đang trên đường đến. Nhưng anh nứng quá rồi, sợ rằng lát nữa sẽ không cầm cự được lâu cho em sướng. Em giúp anh nhé?

[Trần Phong]: Gọi video cho anh. Anh muốn ngắm vú em trong lúc anh tự sướng. Anh sẽ bắn trước một lần, để dành sức lát nữa địt em cho thật khỏe. Em có muốn như vậy không?


(Tôi đã tung ra một mệnh lệnh cuối cùng, một yêu cầu không thể trần trụi và bệnh hoạn hơn. Tôi biến sự ích kỷ của mình thành một lời hứa hẹn về khoái cảm cho bà. Tôi biết, ở trạng thái này, bà không thể nào từ chối một lời đề nghị như vậy.)

(Sự im lặng. Lần này, tôi biết bà không đấu tranh. Bà chỉ đang run rẩy, đang chuẩn bị tinh thần để thực hiện hành vi nhục nhã nhất mà bà chưa bao giờ có thể tưởng tượng được.)


[Phượng Nguyễn]: Vâng...

(Chỉ một chữ. Một chữ duy nhất, nhưng nó chứa đựng sự đầu hàng tuyệt đối. Ngay sau đó, màn hình điện thoại của tôi sáng lên.)

Phượng Nguyễn đang gọi video cho bạn...
???
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo